65
CỬU NGUYÊN
Những tuần sau các cuộc đánh bom Mặt Trăng và lễ đăng quang của Ngựa Hoang, thế giới đã thay đổi. Hàng triệu người đã bỏ mạng, nhưng lần đầu tiên có hy vọng. Sau bài diễn thuyết của Ngựa Hoang trước Thượng Viện, hàng chục chiến hạm Hoàng Kim đã đào ngũ, gia nhập lực lượng của Orion và Victra. Lãnh Chúa Tro Tàn đã làm hết sức để củng cố lực lượng của ông ta, nhưng trước việc Mặt Trăng bị thiêu trụi, hạm đội của ông ta tan rã, và Ngựa Hoang nhậm chức Hội Chủ, ông ta phải nỗ lực hết sức để các chiến hạm của mình không rơi vào tay kẻ thù. Ông ta đã rút lui về Sao Thủy cùng lực lượng nòng cốt của mình.
Với sự biến mất của ông ta, Ngựa Hoang đã đảm bảo được sự hợp tác của phần đông lực lượng quân đội, đặc biệt là các Quân Đoàn Xám và các hiệp sĩ nô lệ Đá Nham Thạch. Cô đã lợi dụng động thái chính trị này để thực hiện những bước đầu tiên nhằm tháo bỏ Thể Chế Màu và quyền lực quân sự của Hoàng Kim. Thượng Viện bị giải thể. Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng bị xóa bỏ. Hàng nghìn người phải đối mặt với các bản án vì sự vô nhân đạo của họ. Công lý sẽ không được thực thi một cách nhanh chóng hay rõ ràng như với Chó Rừng, nhưng chúng tôi sẽ làm hết sức có thể.
Tôi những tưởng mình sẽ có thể nghỉ ngơi sau khi Octavia chết, nhưng chúng tôi không phải đã hết kẻ thù. Romulus và các Lãnh Chúa Vệ Tinh vẫn ở Vành Đai. Lãnh Chúa Tro Tàn lăm le củng cố Sao Thủy và Sao Kim. Các thống lĩnh Hoàng Kim đã bắt đầu đòi quyền lợi. Tự thân Mặt Trăng đã là một đống hoang tàn. Bị giày xéo bởi những cuộc bạo loạn, sự thiếu hụt lương thực và tràn phóng xạ. Nó sẽ tồn tại, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ lại được như trước kia, dù Kẻ Giảo Hoạt có hứa hẹn sẽ tái thiết thành phố lên tầm cao mới.
Cơ thể tôi cũng đang phục hồi. Mickey và Virany đã gắn tay lại cho tôi, sau khi tôi nhặt nó từ phi thuyền đang đậu ở Mặt Trăng của Chó Rừng. Sẽ mất nhiều tháng tôi mới có thể cầm bút viết trở lại, chưa nói gì đến chuyện cầm kiếm. Mặc dù tôi hy vọng sẽ không có lý do để tôi làm vậy trong những ngày tới.
Khi còn trẻ, tôi nghĩ mình sẽ phá hủy Hiệp Hội. Phá bỏ mọi hủ tục của nó, đập vỡ xiềng xích và một thứ gì đó mới mẻ, đẹp đẽ sẽ cứ thế mọc lên từ đống tro tàn. Nhưng thế giới không vận hành như vậy. Chiến thắng thỏa hiệp này là những gì tốt nhất nhân loại có thể trông mong. Sự thay đổi sẽ đến chậm hơn những gì Vũ Công và Các Con Trai mong muốn, nhưng nó sẽ đến mà không phải trả giá vì tình trạng vô chính phủ.
Nên chúng tôi hy vọng.
Dưới sự giám sát của Holiday, Sefi đã bay đến Sao Hỏa để bắt đầu quá trình giải phóng những người còn lại của cô ta một cách từ từ, đến thăm các cực, mang theo thuốc men thay vì vũ khí. Tôi nhớ như in cặp mắt cô ta đã u ám đến mức nào khi trực tiếp nhìn những hố bom nguyên tử mà Chó Rừng để lại. Tạm thời, cô ta trân trọng di sản của anh trai mình, và lên kế hoạch để định cư ở một vùng đất ấm áp hơn dành riêng cho người của cô ta trên Sao Hỏa. Mặc dù cô ta muốn giữ cho người của mình tránh khỏi các thành phố xa lạ. Tôi nghĩ trong thâm tâm cô ta biết rằng mình sẽ không thể kiểm soát họ. Các Đá Nham Thạch sẽ rời bỏ nhà ngục của mình. Họ sẽ dần cảm thấy tò mò, sẽ tản ra, và sẽ dần bị đồng hóa. Thế giới của họ sẽ không bao giờ còn được như trước. Thế giới của chúng tôi cũng vậy. Tôi sẽ sớm trở lại Sao Hỏa để giúp Vũ Công lãnh đạo cuộc di dân của các Đỏ lên bề mặt. Nhiều người sẽ ở lại và tiếp tục cuộc sống mà họ đã biết. Còn những người khác, sẽ có cơ hội được sống dưới bầu trời.
Tôi nói lời tạm biệt với Cassius trước ngày anh ta rời khỏi Mặt Trăng. Ngựa Hoang muốn anh ta ở lại giúp chúng tôi định hình một hệ thống tư pháp mới công bằng hơn. Nhưng anh ta đã chán ngán chính trị. “Anh không cần phải đi,” tôi nói khi đứng cạnh anh ta trên sân bay.
“Ở đây chẳng còn gì cho tôi ngoài những ký ức,” anh ta nói. “Tôi đã sống vì người khác quá lâu. Tôi muốn biết ở ngoài kia còn thứ gì khác. Đừng vì thế mà trách tôi.”
“Còn thằng bé?” tôi hỏi, hất hàm về phía Lysander, nó đang bước lên con tàu, mang theo một chiếc túi đựng đồ cá nhân. “Sevro nghĩ để nó sống là một sai lầm. Cậu ấy đã nói gì nhỉ? ‘Khác nào nuôi ong tay áo. Không sớm thì muộn nó cũng đốt cho.’”
“Còn cậu nghĩ gì?”
“Tôi nghĩ thế giới bây giờ khác rồi. Chúng ta nên hành động sao cho xứng đáng với điều đó. Nó mang trong người huyết thống của Octavia, nhưng cũng mang huyết thống của Lorn. Huyết thống đâu làm nên điều gì khác biệt được nữa.”
Người bạn cao lớn mỉm cười trìu mến với tôi. “Nó khiến tôi nhớ đến Julian. Nó có tâm tính tốt lành, dù mọi chuyện có thế nào. Tôi sẽ nuôi dạy nó nên người.” Anh ta xòe tay ra, không phải để bắt tay tôi, mà để đưa cho tôi chiếc nhẫn mà anh ta đã cướp khỏi tay tôi vào cái đêm Lorn và Fitchner chết. Tôi khép tay anh ta lại quanh chiếc nhẫn.
“Nó thuộc về Julian,” tôi nói.
“Cảm ơn cậu… người anh em.” Và ở đó, trên sân bay của Thành Trì, nơi từng là trung tâm quyền lực của Hoàng Kim, Cassius au Bellona và tôi bắt tay nhau rồi nói lời tạm biệt, sau gần sáu năm kể từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Vài tuần sau, tôi nhìn nhũng con sóng xô bờ trong lúc một con mòng biển chao liệng phía trên. Bọt trắng xóa tô điểm cho làn nước u ám đang giội vào các tảng đá của biển Bắc. Ngựa Hoang và tôi đáp chiếc phi thuyền dành cho hai người xuống bờ biển phía Đông Bắc của Vành Đai Thái Bình Dương, ở rìa khu rừng mưa trên một bán đảo khổng lồ. Rêu mọc trên đá và thân cây. Không khí mát rượi. Chỉ se se lạnh, đủ để nhìn thấy hơi thở của chúng tôi. Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân tới Trái Đất, nhưng tôi cảm thấy như linh hồn mình đã về đến nhà. “Eo sẽ thích nơi này, phải không?” Ngựa Hoang hỏi tôi. Cô đang mặc một chiếc áo choàng màu đen cổ dựng cao. Các Pháp Quan Vệ Sĩ mới của cô ngồi trên tảng đá cách đây nửa ki lô mét.
“Phải,” tôi đáp. “Cô ấy sẽ thích.” Một nơi như thế này là huyết mạch những bài hát của chúng tôi. Không phải vì bãi biển ấm áp hay một thiên đường nhiệt đới. Vùng đất hoang dã này đầy những bí ẩn. Nó đau đáu mang trong mình những bí ẩn đằng sau dải sương mù và những chiếc màn trướng làm bằng lá thông. Những khoái cảm, cũng như những bí mật của nó, phải được giành lấy. Nó khiến tôi nhớ lại những giấc mơ về Cửu Nguyên. Lọn khói từ đốm lửa mà chúng tôi nhóm bằng những thanh củi trôi dạt bay lên dọc đường chân trời.
“Anh nghĩ nó sẽ được duy trì chứ?” Ngựa Hoang hỏi tôi, nhìn mặt nước từ chỗ ngồi trên cát. “Hòa bình ấy.”
“Nếu duy trì được thì sẽ là lần đầu tiên,” tôi nói.
Cô nhăn mặt và tựa vào người tôi, nhắm mắt lại. “Ít nhất chúng ta cũng có khoảnh khắc này.”
Tôi mỉm cười, nhớ đến Cassius khi một con đại bàng bay là đà trên mặt nước rồi phóng vọt lên qua màn sương và biến mất sau những rặng cây đang chồi lên khỏi những mỏm đá. “Anh vượt qua được bài kiểm ưa của em chưa?”
“Bài kiểm tra của em?” cô ấy hỏi.
“Kể từ khi em chặn tàu của anh lúc rời khỏi Phobos, em đã thử anh. Anh tưởng mình đã vượt qua khi ở vùng băng tuyết, nhưng nó không dừng lại ở đó.”
“Anh nhận ra rồi à,” cô ấy nói bằng nụ cười ranh mãnh. Nó tắt dần và cô ấy vén tóc rủ xuống mắt. “Em xin lỗi vì đã không thể nhắm mắt để theo anh. Em cần phải biết liệu anh có thể kiến tạo hay không. Em cần phải biết liệu người của em có thể sống trong thế giới của anh hay không.”
“Không, anh hiểu điều đó mà,” tôi nói. “Nhưng có điều gì đấy còn nhiều hơn thế. Một thứ gì đó đã thay đổi kể từ khi em gặp mẹ anh. Anh trai anh. Một thứ gì đó đã mở ra trong lòng em.”
Cô gật đầu, mắt vẫn nhìn mặt nước. “Có việc này em cần phải nói với anh.” Tôi nhìn sang cô. “Anh đã nói dối em gần năm năm. Kể từ lúc chúng ta gặp mặt. Ở đường hầm Lykos, anh đã phá vỡ những gì chúng ta có. Lòng tin. Cảm giác gần gũi mà chúng ta đã gây dựng. Em cần phải biết liệu chúng ta có thể tìm lại những gì đã mất hay không, cần phải biết liệu em có thể tin tưởng anh.”
“Em biết em có thể.”
“Giờ thì em đã biết,” cô nói. “Nhưng…”
Tôi cau mày. “Ngựa Hoang, em đang run rẩy.”
“Cứ để em nói hết. Em đã không muốn nói dối anh. Nhưng em không biết anh sẽ phản ứng thế nào, anh sẽ làm gì. Em cần anh đưa ra quyết định sẽ trở thành một người tốt hơn thay vì chỉ là một tên sát nhân, không những vì bản thân em, mà còn vì một người khác nữa.” Cô nhìn qua tôi, vào bầu trời xanh nơi một chiếc tàu đang lười biếng hạ cánh. Tôi giơ tay che mặt trời mùa thu để nhìn nó đến gần.
“Chúng ta đang đợi ai sao?” tôi dè chừng hỏi.
“Đại loại vậy.” Cô đứng dậy. Tôi làm theo. Và cô rướn người để hôn tôi. Đó là một nụ hôn dài nhẹ nhàng khiến tôi quên sạch những hạt cát dưới chân, quên mùi thông và mùi muối trong gió. Mũi cô chớm lạnh chạm vào mũi tôi. Má cô ửng đỏ. Tất cả những nỗi buồn và những tổn thương của quá khứ khiến cho khoảnh khắc này càng ngọt ngào hơn. Nếu nỗi đau là sức nặng của việc tồn tại, thì tình yêu là mục đích. “Em muốn anh biết rằng em yêu anh. Nhiều hơn bất kỳ thứ gì trên đời.” Cô lùi lại, kéo tôi đi theo. “Gần như nhất.”
Con tàu bay lướt qua khu rừng xanh thẳm rồi đáp xuống bãi biển. Hai cánh của nó chụm về phía sau như một con bồ câu đang thu mình. Cát và muối bị động cơ của nó hất lên. Các ngón tay Ngựa Hoang đan vào tôi trong lúc chúng tôi lê bước qua bãi cát. Cửa tàu hạ xuống. Sophocles lao vút xuống bãi biển, chạy về phía một đàn hải âu. Đằng sau nó là tiếng của Kavax và tiếng cười ngọt ngào của một đứa trẻ. Chân tôi mềm nhũn. Tôi bối rối nhìn Ngựa Hoang. Cô kéo tôi lại gần, nụ cười bồn chồn hiện lên trên khuôn mặt cô. Kavax bước xuống tàu cùng Vũ Công. Victra và Sevro đi cùng, vẫy tay với tôi đoạn ngước lên cầu thang nhìn chờ đợi.
Tôi từng nghĩ những ràng buộc cuộc sống đã đứt mòn xung quanh tôi, vì cuộc sống của tôi quá mãnh liệt. Giờ thì tôi nhận ra một khi chúng ta cùng nhau chịu trận, chúng ta sẽ tạo ra một thứ không thể phá vỡ. Một thứ sẽ tiếp tục tồn tại ngay cả khi cuộc sống này kết thúc. Bạn bè đã lấp đầy khoảng trống trong tôi sau cái chết của vợ tôi. Họ đã hàn gắn tôi. Mẹ tôi đang bước xuống cùng họ, đi cùng Kieran để đặt chân xuống Trái Đất lần đầu tiên. Bà mỉm cười như tôi đã mỉm cười khi ngửi thấy mùi muối mặn. Gió thổi bay mái tóc muối tiêu của bà. Mắt bà trong vắt đầy hân hoan như cha tôi đã muốn bà sẽ thế. Trên tay bà là đứa trẻ có mái tóc vàng óng đang mỉm cười.
“Ngựa Hoang?” tôi hỏi. Giọng tôi run rẩy. “Đó là ai vậy?”
“Darrow…” Ngựa Hoang mỉm cười với tôi. “Đó là con trai của chúng ta. Tên nó là Pax.”