17
TÀN SÁT HOÀNG KIM
“Ngùng bắn!” tôi thét lên, gạt vũ khí của Victra xuống, nhưng Sevro đang gào lên ra lệnh, và Victra lại nâng vũ khí lên. Chúng tôi tạo thành một đội hình so le, nhắm Găng Xung và súng máy vào các Hoàng Kim. Chúng tôi ngừng bắn vì cần bắt sống Kẻ Giảo Hoạt, và tôi biết Sevro cũng bất ngờ chẳng kém gì tôi khi nhìn thấy Ngựa Hoang, Cassius và người Nhà Telemanus ở đây.
“Nằm xuống, bằng không bọn tao bắn cho tan xác!” Sevro hét lên, giọng vống lên không giống người vì thiết bị gắn trong Mũ Quỷ. Những Kẻ Gào Rú hùa theo cậu, gào lên từng tràng mệnh lệnh the thé. Máu tôi lạnh ngắt. Chuông báo động kêu rền rĩ giữa những giọng nói đang gào thét. Không biết phải làm gì, tôi chỉ Găng Xung vào tên Hoàng Kim nguy hiểm nhất trong phòng, Cassius, và biết rõ những gì đang diễn ra trong tâm trí Sevro khi cậu nhìn thấy kẻ giết cha mình đang đứng trước mặt. Mũ tôi đồng bộ hóa với vũ khí, để phân tích các điểm yếu trên giáp của hắn, nhưng mắt tôi đăm đăm nhìn Ngựa Hoang trong lúc cô đặt tách cà phê xuống, vẫn tao nhã như từ trước đến giờ, và lùi khỏi bàn, chiếc Găng Xung gắn trên bao tay trái bộ áo giáp của cồ từ từ mở ra.
Trái tim và tâm trí tôi xung đột lẫn nhau. Cô đang làm chuyện quái quỷ gì ở đây? Đáng lẽ cô phải ở Vành Đai. Cũng như cô, các Hoàng Kim khác không nghe lời chúng tôi. Họ không biết chúng tôi là ai đằng sau những chiếc mũ. Hôm nay không ai mặc áo choàng. Họ lùi lại, mắt cẩn trọng cân nhắc tình hình. Kiếm Lưỡi Mềm của Cassius quấn trên tay phải hắn. Kavax từ tốn đứng dậy khỏi ghế cùng Daxo. Kẻ Giảo Hoạt điên cuồng vẫy tay.
“Dừng lại!” hắn thét lên, giọng gần như chìm nghỉm giữa sự hỗn loạn. “Đừng bắn! Đây là một cuộc hội đàm! Hãy khai danh tính của các người!” Tôi nhận ra chúng tôi đã tình cờ xen vào một cuộc đàm phán. Lực lượng của Ngựa Hoang đầu hàng? Hay muốn liên minh? Điều đáng lưu ý là sự vắng mặt của Chó Rừng. Kẻ Giảo Hoạt đang phản bội hắn ư? Chắc chắn là vậy. Cả Hội Chủ cũng đang phản bội hắn. Đó là lý do vì sao nơi này hoang vắng đến vậy. Không có gia nô, an ninh lỏng lẻo. Kẻ Giảo Hoạt chỉ muốn giữ lại những người hắn tin tưởng trong cuộc họp này, một cuộc họp được tổ chức ngay dưới mũi đồng minh của hắn.
Ruột gan tôi quặn lại khi nhận ra những người trong căn phòng hẳn đang nghĩ chúng tôi là người của Chó Rừng. Có nghĩa họ nghĩ chúng tôi đến đây để giết họ, và chỉ có một kết cục duy nhất cho chuyện này.
“Chết tiệt, nằm xuống sàn!” Victra gầm lên.
“Chúng ta phải làm gì đây?” Đá Cuội hỏi qua bộ đàm. “Thần Chết?”
“Tớ xí phần gã Bellona,” Sevro nói.
“Dùng vũ khí choáng!” tôi nói. “Đó là Ngựa Hoang…”
“Chẳng tích sự gì với những bộ giáp chó chết ấy đâu ,” Sevro ngắt lời. “Nếu chúng nhấc vũ khí lên, hãy giết hết lũ khốn ấy. Dùng hết hỏa lực. Tớ sẽ không mạo hiểm tính mạng của bất kỳ ai trong gia đình mình.”
“Sevro, nghe tớ nói. Chúng ta phải đàm phán với…” Những lời tôi nói bị cắt ngang vì cậu đã sử dụng hệ thống chỉ huy chủ gắn trong mũ đội đầu để chặn tín hiệu phát đi từ bộ đàm của tôi. Tôi có thể nghe thấy họ, nhưng họ không nghe thấy tôi. Tôi chửi rủa cậu trong vô vọng.
“Bellona, cấm nhúc nhích!” Thằng Hề hét lên. “Tao đã bảo là dừng lại.”
Ở phía đối diện với Ngựa Hoang, Cassius lặng lẽ lướt qua các Bạc, dùng họ làm khiên chắn trong lúc rút ngắn khoảng cách với chúng tôi. Hắn chỉ còn cách mười mét. Đang đến gần hơn. Tôi cảm thấy Victra đang căng thẳng bên cạnh tôi, thèm được xông vào một trong những kẻ mà cô cho rằng phải chịu trách nhiệm cho cái chết của mẹ cô, nhưng còn những người khác chắn giữa chúng tôi và các Hoàng Kim, và Kẻ Giảo Hoạt là một chiến lợi phẩm chúng tôi không thể để vuột.
Tôi đưa mắt định lượng những gò má phúng phình của các Bạc và Đồng. Không một ai trong số chúng từng bị đàn áp. Không một cái dạ dày nào từng chịu đói khát. Chúng tự nguyện cộng tác. Sevro sẵn sàng lột da từng tên một nếu được đưa cho một con dao cùn và vài giờ rảnh rỗi.
“Thần Chết…” Ragnar nói khẽ, nhìn tôi tìm chỉ dẫn.
“Rút tay khỏi kiếm!” Victra hét lên với Cassisus. Hắn vẫn lẳng lặng tiến tới, kiên định như một dòng sông băng. Moira và gã Hiệp Sĩ Tử Thần chạy theo hắn. Mũ của Kavax đang trượt lên để che đầu. Khuôn mặt Ngựa Hoang đã được che chắn. Găng Xung của cô đã được kích hoạt và đang trỏ xuống sàn.
Tôi hiểu cái chết đủ nhiều để nghe thấy nó đang phì phèo thở.
Tôi kích hoạt loa ngoài. “Kavax, Ngựa Hoang, dừng lại đi. Là tôi. Là…”
“Đừng chạy nữa, thằng khốn nạn!” Victra gầm lên. Cassius mỉm cười đáp lại và lao tới phía trước. Ragnar thực hiện một cú xoay kỳ quái ở bên trái tôi, và một trong hai thanh Kiếm Lưỡi Mềm mà anh ta đang cầm bay vút vào không khí, xuyên qua trán gã Hiệp Sĩ Tử Thần. Những gã Bạc há hốc miệng lãnh ngạc trước cảnh Hiệp Sĩ Tử Thần trứ danh ngã vật xuống sàn.
“KAVAX AU TELEMANUS,” Kavax gầm lên và lao về phía trước cùng Daxo. Ngựa Hoang vòng sang một bên. Moira tấn công, nhấc Găng Xung của cô ta lên.
“Giết chúng,” Sevro nói trong tiếng cười khinh bỉ.
Cả căn phòng bùng nổ. Không khí rách toạc dưới tác động của các hạt nóng chảy khi Những Kẻ Gào Rú bắn hỏa lực thẳng vào căn phòng đông đúc. cẩm thạch nát thành bụi. Những chiếc ghế tan chảy thành các mẩu kim loại và văng khắp phòng. Thịt và xương nổ tung, bao phủ không khí trong làn sương đỏ, khi các Bạc và Đồng bị cuốn vào cuộc chiến. Sevro bắn hụt Cassius, hắn đã đâm bổ xuống nấp sau một cây cột. Kavax bị bắn hơn chục lần, nhưng ông ta không chùn bước, ngay cả khi khiên chắn của ông ta quá tải vì nhiệt. Ông ta vung kiếm đang chực lao vào Sevro và Victra thì Ragnar tấn công từ bên hông và dùng vai đâm mạnh vào người đàn ông nhỏ con hơn anh ta, đến nỗi Kavax bị nhấc bổng lên không trung. Daxo tấn công Ragnar từ phía sau, và ba gã khổng lồ loạng choạng ngã xuống một bên phòng, nghiền nát hai gã Đồng đang quờ quạng chỉ to bằng nửa người họ. Hai gã Đồng gào lên dưới đất, chân gãy vụn.
Đằng sau Kavax, Ngựa Hoang bị bắn hai phát vào ngực, nhưng Khiên Xung của cô đã chặn lại. Cô loạng choạng, và bắn trả, trúng vào đùi Đá Cuội. Đá Cuội bị hất ngược về phía sau và dội vào tường, một chân bị gãy vì vụ nổ. Cô thét lên, ôm chặt lấy nó. Thằng Hề và Victra che chắn cho cô, bắn trả vào Ngựa Hoang, kéo Đá Cuội ra sau một cây cột. Mặt Cau Có và bốn Kẻ Gào Rú khác, những người đang canh cửa và giữ Matteo, giờ đây đã bắn hỏa lực vào phòng từ bên ngoài hành lang.
Tôi lảo đảo tránh sang một bên, lạc giữa sự hỗn loạn, trong lúc bàn cẩm thạch chỗ tôi đứng vỡ thành nghìn mảnh. Các Bạc bò dưới gầm bàn. Những kẻ còn lại hốt hoảng chạy khỏi ghế, nhào tới những cây cột mà chúng tưởng là noi an toàn ở mép căn phòng. Đạn siêu thanh bắn giữa chúng, trên đau chúng, và xuyên qua chúng. Uốn cong những cột trụ. Kẻ Giảo Hoạt chạy giữa hai gã Đồng, dùng chúng làm khiên chắn khi một manh bom văng vào cả đám, và tất cả ngã xuống trong đống hỗn độn của máu và thịt.
Ả Vệ Sĩ Thịnh Nộ Moira lao vào Sevro hòng xuyên qua người bạn tôi từ phía sau bằng thanh Kiếm Lưỡi Mềm của ả trong lúc cậu chạy qua mặt Ragnar, người đang chiến đấu với cả hai người Nhà Telemanus, để đối đầu với Cassius. Tôi bắn Găng Xung thẳng vào một bên sườn ả, ngay lúc ả chuẩn bị bắt kịp Sevro. Khiên Xung trên áo giáp của ả hấp thụ một vài loạt đạn đầu, gợn sóng màu xanh lăn tăn quanh người ả như cái kén. Ả ngã sang một bên, và nếu tôi không tiếp tục bắn, ả sẽ chăng bị gì ngoài một vết bầm tím vào sáng mai. Nhưng ngón tay giữa của tôi không rời cò súng. Ả là kẻ tạo ra sự đàn áp, và là một trong những Hoàng Kim hùng mạnh nhất. Và ả đã định giết Sevro. Một nước đi sai lầm.
Tôi bắn vào ả cho đến khi khiên chắn oằn vào trong, đến khi ả khuỵu xuống sàn, đến khi ả co rúm lại và kêu gào trong lúc các tế bào cấu thành da và nội tạng của ả cháy rụi. Máu sôi chảy ra từ mắt và mũi ả. Áo giáp và da thịt hòa làm một, và tôi cảm thấy con thịnh nộ bùng cháy trong tôi, khiến tôi tê dại, không còn cảm thấy nỗi sợ, không còn tri giác và sự cảm thông. Đây là tên Thần Chết đã đánh bại Cassius. Kẻ đã xé xác Karnus. Và là người mà các Hoàng Kim không thể sát hại.
Găng Xung của Moira bắn như điên dại khi các gân ngón tay ả co rút vì nhiệt độ. Bắn hết tốc lực lên trần nhà. Nã sang hai phía, mang theo sinh mệnh của cả dòng người khắp căn phòng. Hai gã Bạc chạy đi tránh vụ nổ. Cửa kính của đài quan sát phía cuối căn phòng nhìn ra thành phố không gian nứt toạc. Những Kẻ Gào Rú cúi người tránh cho tới khi Găng Xung nóng đến độ tan chảy trên tay trái Moira và nòng súng tan vào trong, vang lên những tiếng xì xèo. Với một hơi thở giận dữ cuối cùng, kẻ khôn ngoan nhất trong số ba Vệ Sĩ Thịnh Nộ của Hội Chủ nằm lại trên đống lửa tàn.
Tôi chỉ ước giá như đó là Aja.
Tôi quay lại với căn phòng, cảm thấy bàn tay lạnh lẽo của sự phẫn nộ đang dẫn đường cho mình, thèm được uống nhiều máu hơn nữa. Nhưng tất cả những người còn lại đều là bạn của tôi. Hoặc đã từng là bạn. Tôi rùng mình trong sự trống rỗng khi cơn thịnh nộ rời bỏ tôi cũng nhanh như lúc nó đến, thay thế là sự kinh hoàng khi nhìn bạn bè mình tìm cách sát hại nhau. Những phòng tuyến có trật tự đã sụp đổ thành một cuộc đánh lộn công nghệ cao. Những đôi chân trượt trên kính. Những lóng xương vai dội vào tường. Những chiếc Găng Xung đấu nhau giữa các cây cột. Những bàn tay và đầu gối bò trên sàn trong lúc Găng Xung gầm thét và những thanh kiếm chém mạnh vào nhau.
Và chỉ đến lúc này, trước sự rõ ràng đáng sợ này tôi mới nhận ra chỉ có một sợi chỉ duy nhất gắn kết họ với nhau. Đó không phải là một lý tưởng. Không phải là giấc mơ của vợ tôi. Không phải sự tin tưởng hay các liên minh hay các Màu.
Đó là tôi.
Không có tôi, đây là những gì họ sẽ làm. Không có tôi, đây là những gì Sevro đã làm. Một sự lãng phí không tránh khỏi. Cái chết sản sinh ra cái chết rồi lại sản sinh ra cái chết.
Tôi phải ngăn chặn nó.
Ở giữa căn phòng, Cassius loạng choạng đuổi theo Victra qua những chiếc ghế méo mó và những mảnh kính vỡ. Máu nhuộm đỏ sàn nhà bên dưới chân họ. Áo Choàng Ma bị hư hại của Victra không ngừng lóe sáng và cô thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thì là bóng ma, lúc lại trong hình hài con người như con quỷ đang lưỡng lự chính tà. Cassius lại chém vào đùi Victra và xoay người tránh trong lúc Thằng Hề bắn vào hắn, hắn rạch một bên má Thằng Hề trước khi ngả người ra sau để tránh một phát súng của Đá Cuội, cô đang nằm trên mặt đất phía bên kia căn phòng. Victra xoay người dưới bàn để tránh Cassius, chém vào mắt cá chân hắn. Hắn nhảy lên bàn, bắn Găng Xung vào tấm mã não cho đến khi nó mả ra một lỗ hổng ở chính giữa, nhốt Victra ở bên dưới. Hắn chực giết Victra thì Sevro bắn hắn từ phía sau. Cú bắn bị hấp thụ bởi khiên chắn của Cassius, nhưng đủ để hất hắn sang một bên chừng vài mét.
Phía bên phải, Ragnar, Daxo và Kavax đang đấu cuộc chiến của những người khổng lồ. Ragnar dùng Kiếm Lưỡi Mềm găm một cánh tay của Kavax vào tường, bỏ kiếm lại, cúi đầu tránh, và bắn Găng Xung thẳng vào Daxo. Khiên của Daxo hấp thụ xung lực, Kiếm Lưỡi Mềm của anh ta chém hụt Ragnar và thay vào đó lấy đi một mảng tường lớn. Ragnar đâm vào khớp Daxo và đang chuẩn bị bẻ gãy cổ anh ta thì bị Kavax thọc Kiếm Lưỡi Mềm qua vai trong lúc thét lên tên gia tộc của ông ta. Tôi vội vàng chạy đến trợ giúp người bạn Ô Danh, nhưng ngay khi vừa làm vậy, tôi cảm thấy có ai đó đang ở bên trái mình.
Tôi quay lại vừa kịp lúc thấy Ngựa Hoang đang bay trên không trung, lao về phía tôi, mũ đội đầu che chắn khuôn mặt cô, Kiếm Lưỡi Mềm của cô oằn xuống hòng chém tôi làm hai. Tôi đưa kiếm lên chặn vừa kịp lúc. Lưỡi kiếm va mạnh vào nhau. Chấn rung truyền xuống tay tôi. Tôi chậm hơn so với gì còn nhớ, phần lớn bản năng cơ bắp của tôi đã mất trong bóng tối, bất chấp sự trợ giúp của Mickey và những bài tập với Victra. Còn Ngựa Hoang thì đã trở nên nhanh nhẹn hơn.
Tôi bị đẩy lùi. Tôi tìm cách vòng sang bên hông Ngựa Hoang, nhưng cô di chuyển Kiếm Lưỡi Mềm như thể cô đã tham gia chiến đấu suốt một năm qua. Tôi gắng vòng sang một bên, như Lorn đã dạy tôi, nhưng không có đường để tẩu thoát. Cô rất khôn ngoan, sử dụng đống đổ nát và những cây cột để ép tôi vào đường cùng. Tôi bị bao vây, bị bọc kín trong kim loại lóe sáng. Thế phòng thủ của tôi không bị phá vỡ, nhưng phía ngoài yếu dần khi tôi bảo vệ trung tâm.
Lưỡi kiếm để lại một vết cắt sâu hơn hai phân trên vai trái tôi. Đau như cú ngoạm của một con rắn hổ lục. Tôi chửi rủa và cô cắt qua da thịt của tôi sâu hơn nữa. Tôi sẽ hét lên bảo cô dừng lại. Gào thét tên tôi, hay một thứ gì đó, nếu tôi có dù chỉ là nửa giây để thở, nhưng tôi đang phải gắng hết sức để giữ cho cánh tay mình tiếp tục di chuyển. Tôi ngả người ra sau vừa kịp lúc cô cứa một vết thương nông, xuyên qua cổ lớp Vảy Bọ Hung của tôi. Tiếp theo đó là ba vết cắt gọn gàng lên gân tay phải của tôi, nhưng hụt trong tích tắc. Tốc độ tấn công nhịp nhàng. Lưng tôi chạm vào tường. Cắt. Cắt. Đâm. Lửa bén lên da tôi. Tôi sẽ chết ở đây. Tôi gọi trợ giúp qua bộ đàm, nhưng tín hiệu vẫn bị Sevro chặn.
Chúng tôi chịu tổn thất nhiều hơn những gì chúng tôi gây ra.
Tôi gào lên vô vọng khi lưỡi kiếm của Ngựa Hoang quét qua ba chiếc xương sườn của tôi. Cô xoay kiếm trên tay, vung về phía sau chực cắt cổ tôi. Tôi gắng đẩy kiếm của cô vào tường cùng kiếm của tôi, kẹp nó trên đầu để mũ của cô gần mặt nạ của tôi. Tôi cụng đầu vào cô. Nhưng mũ của cô cứng hơn hỗn hợp nhựa cường lực ở mặt nạ của tôi. Cô ngửa đầu ra sau và đập mạnh vào đầu tôi, gậy ông đập lưng ông. Cơn đau thấu xương chạy khắp hộp sọ tôi. Tôi suýt ngất xỉu. Tầm nhìn lúc mờ lúc tỏ. Nhưng vẫn đứng vững. Tôi cảm thấy một phần mặt nạ của mình nứt ra và trượt xuống mặt. Mũi lại gãy. Và mắt hoa lên. Phần còn lại của chiếc mặt nạ vỡ vụn, và tôi nhìn chằm chằm vào chiếc mũ đội đầu hình ngựa với cặp mắt chết của Ngựa Hoang trong lúc cô chuẩn bị kết liễu tôi.
Cánh tay cầm kiếm của cô vung về phía sau để ra đòn kết thúc. Và nó dừng lại phía trên đầu cô. Nó run rẩy trong lúc cô nhìn vào khuôn mặt để lộ ra của tôi. Mũ cô trượt xuống để lộ khuôn mặt của chính cô. Mái tóc ướt đẫm mồ hồi dính trên trán, sẫm một màu Hoàng Kim lộng lẫy. Phía dưới, cặp mắt cô mở lớn, và tôi ước gì mình có thể nói ở đó là tình yêu hay niềm hạnh phúc, nhưng không phải. Đó là nỗi sợ, hoặc có lẽ là nỗi kinh hoàng đã rút cạn máu khỏi khuôn mặt cô trong lúc cô lảo đảo lùi lại, lặng thinh giơ bàn tay bỏ ngỏ của mình lên chỉ.
“Darrow…?”
Cô ngoái đầu lại để nhìn cuộc tàn sát vẫn đang chiếm trọn căn phòng, khoảnh khắc im lặng của chúng tôi chỉ là quả bong bóng nhỏ giữa cơn bão. Cassius bỏ chạy, biến mất qua cánh cửa bên hông, để lại cái xác của Hiệp Sĩ Tử Thần và Moira. Mắt chúng tôi nhìn nhau trước khi hắn biến mất. Victra đuổi theo cho đến khi Sevro kéo cô lại. Những Kẻ Gào Rú khác đang quay về phía Ngựa Hoang. Tôi tiến một bước lại gần cô, và dừng lại khi mũi kiếm của cô chạm vào xương đòn của tôi.
“Tôi đã nhìn thấy anh chết.”
Cô thoái lui về phía cửa chính, ủng lướt trên sàn cẩm thạch, giẫm nát những mẩu kính văng ra từ các bức tường. “Kavax, Daxo!” Cô gọi, mạch máu trên cổ cô phồng lên vì căng thẳng. “Rút lui!”
Những người Nhà Telemanus lảo đảo tách ra khỏi Ragnar, hoang mang không biết kẻ đeo mặt nạ mà họ đang chiến đấu là ai và tại sao máu lại chảy từ quá nhiều vết thương trên người họ đến vậy. Họ tìm cách tái hợp cùng Ngựa Hoang, cả hai người tháo chạy về phía cô, nhưng khi họ chạy qua tôi để nhập bọn cùng Ngựa Hoang, tôi biết mình không thể cứ đứng nhìn cô bỏ đi. Nên tôi quấn Kiếm Lưỡi Mềm quanh cổ Kavax. Ông ta thở dốc và loạng choạng va vào tôi, nhưng tôi trụ lại. Chỉ bằng một cái bấm nút, tôi có thể thu roi và chặt cổ ông ta. Nhưng tôi không có hứng giết chết ông ta. Ông ta ngã xuống khi Ragnar gạt chân ông ta và đặt đầu gối lên ngực ông ta. Ông ta tông mạnh xuống sàn. Mặt Cau Có và những người khác khống chế ông ta, ghì ông ta xuống.
“Đừng giết ông ta,” tôi thét lên. Mặt Cau Có biết Pax. Cậu đã gặp những người Nhà Telemanus, nên cậu ngừng kiếm và quát bảo Những Kẻ Gào Rú mới làm theo. Daxo tìm cách chạy đến giải cứu cha mình, nhưng Ragnar và tôi đã chắn đường anh ta, Sevro và Victra cũng chạy lại hỗ trợ chúng tôi. Cặp mắt sáng của anh ta nhìn chằm chằm kinh ngạc vào mặt tôi.
“Đi đi, Virginia!” Kavax gầm lên từ dưới sàn. “Chạy đi!”
“Orion còn sống. Tôi đang giữ bà ta,” Ngựa Hoang nói, mắt nhìn Những Kẻ Gào Rú be bét máu đang đứng sau lưng tôi, những người đang chạy lại để bắt cô và Daxo. “Đừng giết ông ấy. Làm ơn.” Và rồi, sau một cái nhìn buồn bã hướng vào Kavax, cô chạy khỏi căn phòng.