Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22
Gánh Nặng Của Ares

❊ ❊ ❊

22

GÁNH NẶNG CỦA ARES

Ngón tay cái Sevro bấm xuống nút điều khiển. Nhưng trước khi cậu kịp thực hiện, tôi đã kích hoạt Trường Chắn Âm đeo trên thắt lưng, không cho tín hiệu ra khỏi phòng. “Thằng chó đẻ,” cậu gầm gừ, chạy về phía cửa để ra khỏi tầm ảnh hưởng của trường chắn.

Tôi đuổi theo. Cậu xoay người dưới tay tôi. Trường chắn của tôi không phải loại mạnh, nên cậu không cần phải đi quá xa khỏi tôi. Cậu lao vào hành lang, tôi loạng choạng đuổi theo.

“Sevro, dừng lại!” tôi nói trong lúc lao ra ngoài hành lang. Cậu đã cách xa mười mét, chạy hết tốc lực nhằm ra khỏi tầm ảnh hưởng của rào chắn để tín hiệu có thể phát đi. Cậu nhanh hơn tôi ở những hành lang nhỏ thế này. Cậu sẽ thoát được. Tôi rút Găng Xung ra, nhắm phía trên đỉnh đầu cậu và bắn, nhưng tầm ngắm của tôi không được chuẩn nên nó suýt bắn vỡ đầu cậu. Mái tóc Mohawk của cậu ấy bốc khói. Cậu đột ngột dừng lại và lao vào tôi, mặt hoang dại.

“Sevro… tớ không cố ý…”

Bằng một tiếng gầm thịnh nộ, cậu lao vào tôi. Bị bất ngờ, tôi lảo đảo tránh khỏi cậu bạn đang nổi xung. Cậu điên cuồng lao tới. Tôi chặn cú đấm đầu tiên của cậu, nhưng một cú đấm móc dộng vào cằm tôi, khiến hai hàm răng va vào nhau, hất tôi về phía sau. Răng tôi cắn phải lưỡi. Tôi nếm thấy vị máu và gần ngã quỵ. Nếu Mickey không tạo xương cho tôi một cách hoàn hảo, Sevro hẳn đã đấm vỡ được hàm tôi. Thay vào đó, cậu chửi rủa và ôm ghì lấy tay trong đau đớn.

Tôi dùng chân trái thụi cậu, đá mạnh vào sườn khiến cả người cậu văng lên tường, lõm cả vách ngăn kim loại. Tôi tung cú đấm thẳng bằng tay phải. Cậu cúi xuống tránh và cú đấm dội lên mặt thép cường lực. Cơn đau chạy dọc cánh tay. Tôi rên rỉ. Cậu lao vào người tôi, luồn xuống tránh cú thụi tay trái mà tôi đã nhắm vào đầu cậu, đấm vào bụng tôi, rồi nhắm vào hạ bộ. Tôi xoay người tránh, túm một cánh tay cậu và quăng mạnh hết mức có thể. Cậu đập mặt vào tường, rồi ngã chỏng gọng.

“Nó đâu rồi?” Tôi lục tìm thiết bị điều khiển trên người cậu. “Sevro…”

Cậu đá vào chân tôi, xoắn lấy chúng, quật tôi ngã xuống sàn, khiến chúng tôi quấn lấy nhau thay vì tung ra những cú đấm. Cậu giỏi đô vật hơn tôi. Tôi gắng hết sức để cậu không bóp cổ tôi từ phía sau trong lúc hai chân kẹp chặt, gót chân khóa lại trước mặt tôi, bắp chân ghì lấy hai bên cổ tôi. Tôi nhấc cậu lên, nhưng không thể thoát ra được. Cậu lơ lửng, đầu chổng ngược sau lưng tôi, sống lưng chạm vào sống lưng, gót chân vẫn kẹp lấy mặt tôi, tìm cách thụi vào hạ bộ tôi từ phía sau. Tôi không thể với tới cậu ấy. Không thể thở. Nên tôi chộp lấy bắp chân đang kẹp quanh cổ và xoay người. Cậu dội mạnh vào tường kim loại. Một lần. Hai lần. Rồi cuối cùng cậu cũng buông chân, trườn xuống đất. Tôi lao vào cậu, thụi cùi chỏ vào mặt cậu trong thế kravat liên hoàn. Đầu cậu vô tình va vào cằm tôi.

“Thằng chó đẻ… ngu… độn…” tôi lẩm bẩm lùi lại. Cậu ôm đầu đau đớn.

“Thằng to xác mà ngu…”

Cậu đá vào người tôi. Tôi đỡ cú đá, dùng tay trái túm lấy chân cậu, và lấy hết sức bình sinh đáp trả bằng một cú đấm tay phải điếng người lên đầu cậu. Cậu ngã sụp xuống, như thể tôi là chiếc búa đang đóng đinh xuống sàn. Cậu tìm cách đứng dậy, nhưng tôi dùng chân đẩy cậu xuống. Cậu nằm dưới chân tôi thở dốc. Tôi choáng váng và thở hổn hển. Cả cơ thể đang ghét tôi vì những gì tôi bắt nó làm.

“Xong rồi chứ?” tôi hỏi cậu. Cậu gật đầu. Tôi rút chân về và chìa tay ra để đỡ cậu dậy. Cậu xoay ngửa người và với lấy tay tôi, rồi đá chân phải vào hạ bộ tôi. Tôi ngã xuống, nằm nôn khan bên cạnh cậu. Cơn buồn nôn lan từ lưng dưới tới hạ bộ và bụng tôi. Ở bên cạnh, cậu thở hổn hển như một con chó. Ban đầu, tôi nghĩ cậu đang cười, nhưng khi ngước lên nhìn, tôi sửng sốt khi thấy những giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt cậu. Cậu nằm ngửa. Những tiếng thổn thức khiến lồng ngực cậu rung lên. Cậu quay mặt đi khỏi tôi để ngăn nước mắt, nhưng chỉ khiến nước mắt càng rơi.

“Sevro…”

Tôi ngồi dậy, cảm thấy như thể vừa bị xé ra thành từng mảnh trước cảnh tượng ấy. Tôi không ôm, mà chỉ đặt một tay lên đầu cậu. Tôi ngạc nhiên khi cậu không lùi lại, thay vào đó, cậu chồm dậy để vùi đầu vào chân tôi. Tôi đặt tay còn lại lên vai cậu. Tiếng thổn thức lắng dần, rồi cậu hỉ mũi, nhưng vẫn không động đậy. Như khoảnh khắc sau cơn dông, không khí lay chuyển. Sau vài phút, cậu đằng hắng và nhỏm dậy, khoanh chân ngồi giữa hành lang. Mắt cậu sưng vù, xấu hổ. Cậu nghịch hai bàn tay. Những hình xăm và cái đầu Mohawk khiến cậu trông như một thứ được lôi ra từ cuốn truyện thiếu nhi điên loạn.

“Nếu cậu nói với bất kỳ ai rằng tớ đã khóc, tớ sẽ tìm một con cá chết, nhét nó vào chiếc vớ, rồi giấu nó trong phòng cậu và để cho nó thối hoăng.”

“Đồng ý.”

Chiếc điều khiển nằm một bên. Đủ gần để chúng tôi đều với được. Không ai trong chúng tôi làm vậy. “Tớ ghét chuyện này,” Sevro nói yếu ớt. “Người như hắn.” Cậu ngước lên nhìn tôi. “Tớ không muốn hắn là một Con Trai. Tớ không muốn giống Kẻ Giảo Hoạt.”

“Cậu không giống.”

Cậu không tin điều đó. “Ở Học Viện, tớ thức dậy mỗi buổi sáng. Và nghĩ mình vẫn còn đang mơ. Rồi tớ cảm thấy cái lạnh. Và tớ dần nhớ ra mình đang ở đâu, móng tay tớ có máu và đất. Tất cả những gì tớ đã muốn làm là lại được lăn ra ngủ. Lại được ấm. Nhưng tớ biết mình phải ngồi dậy và đối mặt với cái thế giới chẳng quan tâm mẹ gì đến tớ.” Cậu nhăn nhó. “Đó là những gì tớ đang cảm thấy mỗi buổi sáng. Lúc nào tớ cũng sợ. Tớ không muốn để mất bất kỳ người nào nữa. Tớ không muốn để họ thất vọng.”

“Cậu không khiến họ thất vọng,” tôi nói. “Có chăng, là tớ đã khiến cậu thất vọng.” Cậu tìm cách ngắt lời tôi. “Cậu đã đúng. Cả hai chúng ta đều biết điều đó. Do lỗi của tớ mà cha cậu phải chết, do lỗi của tớ mà cái đêm ấy đã diễn ra.”

“Dù sao tớ cũng không nên nói ra.” Cậu gõ các khớp ngón tay xuống sàn. “Tớ luôn nói những điều ngu ngốc.”

“Tớ mừng vì cậu đã nói ra.”

“Tại sao?”

“Vì cả tớ và cậu đều biết chúng ta đến được đây không phải chỉ dựa vào sức mình. Tớ và cậu phải nói được với nhau bất cứ điều gì. Tình bạn của chúng ta gây dựng nhờ vậy. Đó là cách chúng ta đối xử với nhau. Chúng ta không dè dặt. Chúng ta thẳng thắn trao đổi. Dù chúng ta có nói những điều khó nghe.” Tôi biết hẳn cậu đã cô độc đến nhường nào. Những gánh nặng mà cậu phải mang theo. Đó là những gì tôi đã cảm thấy khi Cassius đâm tôi và để tôi nằm chết ở Học Viện. Cậu cần được chia sẻ gánh nặng. Tôi không biết phải nói với cậu bằng cách nào khác. Sự ương ngạnh, sự cứng cỏi này người ngoài nhìn vào trông có vẻ điên khùng, nhưng trong thâm tâm cậu cũng cảm thấy những gì tôi đã cảm thấy khi Roque chất vấn tôi. Hay như khi tôi tự chất vấn mình.

“Cậu có biết tại sao tớ giúp cậu ở Học Viện, khi cậu và Cassius sắp chết đuối trong cái hồ đó không?” cậu hỏi. “Vì ánh mắt họ nhìn cậu. Chẳng phải tớ nghĩ cậu là một thủ lĩnh tốt đâu. Trí thông minh của cậu chẳng khác gì của một con bò. Nhưng tớ đã nhìn thấy ở họ. Đá Cuội. Thằng Hề. Quinn… Roque. Cậu thoáng buồn khi nhắc đến cái tên cuối. “Tớ đã theo dõi cậu bên những đống lửa trong thung sâu khi Titus chiếm lâu đài. Nhìn cậu dạy Lea cắt cổ dê khi cô sợ phải làm việc đó. Tớ cũng đã muốn làm vậy, muốn gia nhập cùng các cậu.”

“Điều gì đã ngăn cản cậu?”

Cậu ấy nhún vai. “Tớ sợ cậu không muốn thu nhận tớ.”

“Giờ họ đang nhìn cậu theo cách đó,” tôi nói. “Cậu không thấy sao?”

Cậu ấy cười khẩy. “Không thể nào. Suốt thời gian qua, tớ đã cố gắng để được như cậu, như lão già. Nhưng không hiệu quả. Tớ biết mọi người đều ước lúc đó Chó Rừng tóm được tớ chứ không phải cậu.”

“Cậu biết đó không phải là sự thật.”

“Đó là sự thật,” cậu kiên quyết nói, rướn người lại gần. “Cậu giỏi hơn tớ. Tớ đã thấy cậu. Lúc cậu nhìn xuống Tinos. Tớ đã thấy trong mắt cậu tình yêu ở đó. Sự thôi thúc phải giúp những con người ấy. Tớ đã thử cảm nhận nó. Nhưng mỗi lần nhìn xuống lũ người tị nạn, tớ chỉ thấy ghét họ. Vì đã tỏ ra yếu đuối. Vì đã làm tổn thương lẫn nhau. Vì đã ngu ngốc không biết chúng ta phải trải qua những gì để giúp họ.” Cậu nuốt khan và cấu lóp da trên những ngón tay thô kệch. “Tớ biết nó đáng tởm, nhưng đó là suy nghĩ của tớ.”

Cậu có vẻ thật yếu đuối khi ngồi giữa hành lang, cơn thịnh nộ đã bị rút cạn khỏi người chúng tôi sau cuộc ẩu đả. Cậu không cần một bài thuyết giảng. Vị trí lãnh đạo đã khiến cậu mệt mỏi, cô lập cậu khỏi mọi người, kể cả Nhũng Kẻ Gào Rú. Lúc này cậu cần được cảm thấy mình không giống Kẻ Giảo Hoạt hay Chó Rừng hay bất kỳ Hoàng Kim nào mà chúng tôi đang chống lại. Cậu đã mặc định một cách sai lầm rằng tôi là cái gì đó tốt hơn cậu. Và một phần là do lỗi của tôi.

“Tớ cũng ghét họ,” tôi nói.

Cậu ấy lắc đầu. “Đừng…”

“Thực tình. ít nhất thì tớ ghét họ vì đã khiến tớ nhớ đến con người trước kia của mình, hay con người mà tớ đáng lẽ đã trở thành. Quỷ tha ma bắt, tớ đã là một thằng nhóc đần độn. Cậu sẽ ghét con người ấy của tớ. Tớ đã ung dung tự tại, kiêu ngạo và ích kỷ. Tớ đã thích nhắm mắt làm ngơ trước mọi sự đời vì lúc đó tớ đang yêu. Bởi một số lý do nào đó mà tớ đã nghĩ sống vì tình yêu là việc can đảm nhất trên đời. Thậm chí trong đầu mình tớ đã biến Eo thành một thứ khác với con người thực của cô ấy. Đã lãng mạn hóa cô ấy và cuộc sống mà bọn tớ có - có lẽ vì tớ đã chứng kiến cha tớ chết vì chính nghĩa.

Và tớ đã nhìn thấy tất cả những gì ông bỏ lại, nên tớ tìm cách bám lấy cuộc sống mà ông từ bỏ.”

Tôi lần theo những đường chỉ tay.

“Tớ cảm thấy thật nhỏ bé khi nghĩ mình đã khơi mào tất cả những việc này vì cô ấy. Cô ấy đã là tất cả trong mắt tớ, nhưng tớ chỉ là một phần trong cuộc sống của cô ấy. Đó là tất cả những gì tớ có thể nghĩ đến khi bị Chó Rừng giam giữ. Rằng trong mắt cô ấy, tớ không đủ. Con của bọn tớ không đủ. Một phần trong tớ ghét cô ấy vì điều đó. Cô ấy đã không biết tất cả những việc này sẽ xảy ra, thậm chí còn không biết các hành tinh đã được cải tạo. Lúc đó tất cả những gì cô ấy biết là cô ấy đang chứng minh một lý lẽ với vài nghìn người dân ở Lykos. Có đáng để chết vì điều ấy hay không? Có đáng để hy sinh tính mạng của một đứa trẻ hay không?”

Tôi chỉ tay xuống hành lang. “Giờ tất cả những người này nghĩ cô ấy là một nữ thần hay một thứ gì đó cao cả. Một kẻ tử vì đạo hoàn hảo. Nhưng cô ấy chỉ là một cô gái trẻ. Cô ấy đã dũng cảm, nhưng cũng ngu ngốc, ích kỷ và vị tha, lãng mạn. Cô ấy đã chết trước khi có thể làm nhiều hơn thế. Thử nghĩ coi cô ấy đã có thể làm được những gì với cuộc sống của mình. Bọn tớ đã có thể cùng nhau tham gia cuộc chiến này.” Tôi cười cay đắng và tựa đầu vào tường. “Tớ nghĩ việc khốn nạn nhất của trưởng thành là chúng ta đã đủ thông minh để nhận ra nhũng lỗ hổng trong mọi việc.”

“Chúng ta mới hai mươi ba tuổi, đầu đất.”

“Tớ cảm thấy như mình đã tám mươi.”

“Cậu trông như một lão khọm tám mươi.” Tôi giơ ngón giữa lên với cậu, nhận được một nụ cười. “Cậu có…” Sevro ngập ngừng không nói hết câu. “Cậu có nghĩ cô ấy đang dõi theo cậu không? Từ Cửu Nguyên? Cả cha cậu nữa.”

Tôi chực nói mình không biết thì nhìn thấy sự hăm hở trong mắt Sevro. Cậu không hỏi về gia đình của tôi, mà về gia đình của cậu, có thể cả Quinn, người mà cậu đã đem lòng yêu thương nhưng chưa bao giờ đủ dũng khí để thổ lộ. Với tất cả sự hung bạo của cậu, thật khó để nhớ Sevro thực sự yếu đuối đến mức nào. Cậu là một kẻ trôi dạt, một kẻ ngoài lề của cả Đỏ lẫn Hoàng Kim. Không nhà. Không gia đình. Không nhìn thấy được viên cảnh thế giới sau chiến tranh. Ngay lúc này tôi sẵn sàng nói bất cứ điều gì để khiến cậu cảm thấy mình được yêu.

“Có. Tớ tin rằng cô ấy đang dõi theo tớ,” tôi nói đầy tin tưởng, hơn những gì tôi cảm thấy. “Cả cha tớ. Cả cha cậu.”

“Thế là ở Cửu Nguyên họ có bia nhỉ.”

“Đừng báng bổ,” tôi nói, đá vào chân cậu. “Chỉ có rượu whisky thôi. Chảy dài như suối đến khuất tầm mắt thì thôi.”

Tiếng cười của cậu hàn gắn con người tôi. Từng chút một, tôi cảm thấy bạn bè đang trở lại bên mình. Hoặc có lẽ tôi đang trở lại bên họ. Dù sao cũng chẳng khác gì nhau. Tôi luôn bảo Victra hãy mở rộng tấm lòng để đón nhận người khác. Tôi đã không thể nghe theo lời khuyên của chính mình vì tôi biết một ngày nào đó tôi sẽ phải phản bội họ, rằng nền tảng tình bạn của chúng tôi là sự lừa dối. Giờ tôi đã được ở bên những người biết thân phận thực sự của tôi, mà tôi vẫn không dám mở lòng với họ vì sợ sẽ mất họ, sợ sẽ khiến họ thất vọng. Nhưng chính mối liên kết mà tôi và Sevro chia sẻ là thứ đã khiến chúng tôi trở nên thân thiết hơn lúc trước. Nó là thứ Chó Rừng không có.

“Cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra sau cuộc chiến này không?” tôi hỏi. “Nếu chúng ta giết được Octavia và Chó Rừng? Nếu bằng cách nào đó chúng ta có thể chiến thắng?”

“Không,” Sevro nói.

“Vấn đề chính là ở đó. Tớ không có câu trả lời. Và tớ sẽ không giả vờ như mình có. Nhưng tớ sẽ không để Augustus được đúng. Tớ sẽ không đem sự hỗn loạn tới thế giới này mà không có ít nhất một kế hoạch cho những điều tốt đẹp hơn. Vì vậy chúng ta cần các đồng minh như Kẻ Giảo Hoạt. Chúng ta phải ngừng chơi trò khủng bố. Và chúng ta cần một đội quân thực sự.”

Sevro nhặt điều khiển lên và bẻ nó làm đôi. “Mệnh lệnh của cậu là gì, Thần Chết?”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.