57
MẶT TRĂNG
Đèn Hiệu Giới Hạn là những hệ thống tiếp sóng hình cầu, mỗi chiếc to bằng hai Đá Nham Thạch, bay lơ lửng trong vũ trụ, cách lõi Trái Đất một triệu ki lô mét, vây quanh lãnh thổ trong cùng của Hội Chủ. Suốt năm trăm năm, chưa từng có một hạm đội lạ mặt nào bay qua ranh giới của chúng. Giờ đây, hai tháng và ba tuần sau khi tin tức về sự lụn bại của Hạm Đội Lưỡi Kiếm vô địch được truyền tới Trung Tâm, tám tuần sau khi tôi tuyên bố rằng chúng tôi đang hướng tới Sao Hỏa, mười bảy ngày sau tuyên bố của Hội Chủ về luật quân sự được thiết lập trên khắp các thành phố của Hiệp Hội, Hạm Đội Đỏ đang tới gần Mặt Trăng, bay qua Đèn Hiệu Giới Hạn mà không phải bắn lấy một viên đạn.
Các Tàu Đuốc của Telemanus đi tiên phong để gỡ mìn và quét bẫy do lực lượng của Hiệp Hội để lại. Theo sau họ là các tàu khu trục nặng nề chở đầy Đá Nham Thạch của Orion, được sơn những cặp mắt thần của các linh hồn băng giá, tiếp đến là hạm đội Julii với mặt trời than khóc của Victra và chiếc tàu chiến nặng nề, Pandora, các lực lượng của những Nhà Cải Cách - các con dâu của Lorn au Arcos đến đòi công lý, những chiến hạm màu vàng đen mang trên mình con sư tử của Augustus được chiếc Dejah Thoris mình đầy những vết sẹo chiến tranh dẫn đầu. Và cuối cùng là các chiến hạm của tôi, dẫn đầu là chiếc tàu vĩ đại nhất từng được đóng và bị đánh cắp, chiếc Sao Mai trắng bất khuất sơn Lưỡi Hái màu đỏ dài bảy ki lô mét trên mũi và thân tàu. Các lỗ hổng xuyên suốt con tàu mà chúng tôi đã đục bằng Khoan Móng Vuốt vẫn chưa được vá lại. Nhưng giáp dọc lớp ngoài thân tàu đã được thay thế. Pax đã chết để trao nó cho chúng tôi. Và nó là một chiến lợi phẩm tuyệt vời làm sao. Chúng tôi hết sơn không thể hoàn tất chuôi của lưỡi hái, nên nó trở thành một mặt trăng khuyết luộm thuộm, biểu tượng của Nhà Lune. Mọi người nghĩ đó là một điềm lành. Vô tình hứa hẹn với Octavia au Lune rằng bà ta đã lọt vào tầm ngắm của bọn tôi.
Chiến tranh đã lan đến Trung Tâm.
Họ đã biết tôi đang đến được ba ngày. Chúng tôi không thể che giấu hoàn toàn đường tiến công của mình khỏi các cảm biến của họ, nhưng sự hỗn loạn đang diễn ra khắp hành tinh cho thấy họ thiếu sẵn sàng ứng phó với chuyện này đến mức nào. Toàn dân đang náo động. Khắp Mặt Trăng, Lãnh Chúa Tro Tàn đã dàn thế phòng ngự bằng Hạm Đội Quyền Trượng, niềm tự hào của Trung Tâm. Các đoàn tàu buôn từ Vành Đai làm huyên náo Đại Lộ Appian phía trên Bắc Bán Cầu của Mặt Trăng, trong lúc những hàng dài các phi cơ dân sự đang chập chờn bay trở lại dọc Đại Lộ Via Flaminia, đợi đến lượt kiểm duyệt trên Cảng Vũ Trụ Flaminius khổng lồ trước khi biến mất vào tầng khí quyển của Trái Đất. Nhưng khi chúng tôi bay qua Đèn Hiệu Giới Hạn và tiến sâu hơn vào lãnh thổ không gian của Mặt Trăng, các chiến hạm lùa họ vào sự hỗn loạn. Nhiều phi thuyền bay vọt khỏi hàng đang đợi để hướng tới Sao Kim, số khác tìm cách vượt qua Cảng Vũ Trụ để phóng về Trái Đất. Họ bùng cháy khi các chiến đấu cơ màu bạc và trắng cùng các tàu khu trục nhỏ gắn súng liên thanh phá hủy các động cơ và thân tàu. Hàng chục phi thuyền bị tiêu diệt để duy trì trật tự.
Chúng tôi bị áp đảo về quân số và vũ lực, nhưng lợi thế bất ngờ thuộc về chúng tôi, cũng như nỗi sợ mà tất cả các xã hội văn minh cảm thấy trước những kẻ xâm nhập man rợ.
Vũ điệu đầu tiên của Trận Chiến Mặt Trăng đã bắt đầu.
“Hạm đội không rõ danh tính chú ý…” Giọng nói giòn tan của một tên Đồng vang lên qua tần số mở. “Đây là Đội Chỉ Huy Phòng Vệ Mặt Trăng: các người đang sở hữu một tài sản bị đánh cắp và vi phạm các quy định ranh giới vũ trụ của Hiệp Hội. Hãy công khai danh tính và mục tiêu của các người.”
“Phóng tên lửa tầm xa vào Thành Trì,” tôi nói.
“Khoảng cách là một triệu ki lô mét…” viên Lam Pháo Binh nói. “Nó sẽ bị bắn hạ.”
“Quỷ tha ma bắt, cậu ấy thừa biết điều đó,” Sevro nói.
“Cứ làm theo mệnh lệnh đi.”
Cần cả một chiến dịch phản gián, không chỉ trong qua trình truyền tải mệnh lệnh của chúng tôi tới các căn cứ của Con Trai xuyên suốt Trung Tâm, mà còn trên chính các chiến hạm và các chỉ huy của chúng tôi mới đưa được hạm đội đên đây mà không bị chú ý. Chó Rừng sẽ không kịp ứng cứu Hội Chủ, và cả Hạm Đội Xanh Dương, hạm đội thứ tư của Sao Kim cũng vậy. Hay Hạm Đội Tự Do, hạm đội thứ năm của Vành Đai Trong mà Hội Chủ đã cử tới Sao Hỏa để viện trợ cho Chó Rừng. Nếu bay hết tốc lực, tất cả bọn chúng vẫn còn cách quỹ đạo Mặt Trăng ba tuần bay. Lời nói dối đã hữu hiệu. Các gián điệp trên tàu của tôi đã rò rỉ thông tin sai lệch mà Sevro nói với họ sau khi treo cổ và Hội Chủ đã cắn câu.
Đó là hiểm họa của đế chế Hệ Mặt Trời: hết thảy sức mạnh trên khắp các hành tinh cũng chẳng nghĩa lý gì nếu đặt sai chỗ.
Hai mươi phút sau, tên lửa của tôi bị trạm phòng vệ quỹ đạo bắn hạ.
“Đường dẫn trực tiếp đang được truyền tới,” viên Lam Liên Lạc nói sau lưng tôi. “Nó có mã hiệu của Pháp Quan.”
“Màn hình nổi trung tâm,” tôi đáp.
Một Pháp Quan Hoàng Kim có khuôn mặt chim ưng với tóc mai bạc hiện lên trước mặt tôi. Hình ảnh sẽ xuất hiện trên khắp các đài chỉ huy và các màn ảnh nổi trong toàn hạm đội “Darrow của Lykos,” hắn nói, ngữ điệu Mặt Trăng hoàn hảo được giáo dưỡng tử tế. “Có phải cậu đang chỉ huy hạm đội chiến đấu này?”
“Phép tắc thủ tục với tôi làm gì?” tôi hỏi.
“Được thôi,” gã Hoàng Kim nói, vẫn giữ lễ nghi. “Tôi là Đại Công Sứ Lucius au Sejanus của Pháp Quan Vệ Sĩ Đội Tiên Phong.” Tôi đã nghe tiếng Sejanus. Hắn là một người giỏi giang, cổ quái. “Tôi tìm đến cậu với vai trò đại sứ,” hắn lãnh đạm nói. Tôi đề nghị cậu trì hoãn việc tiếp tục công kích và cấp cho phi thuyền của tôi quyền truy cập vào tàu đô đốc của cậu để chúng tôi có thể tải thông điệp của Hội Chủ và Thượng Viện vào…”
“Từ chối,” tôi nói.
“Cậu nói sao?”
“Nếu bất cứ con tàu nào của Hiệp Hội lại gần hạm đội của tôi, nó sẽ bị bắn hạ. Nếu Hội Chủ muốn nói chuyện với tôi, bảo bà ta đích thân đi mà nói. Không phải thông qua miệng đầy tớ. Bảo mụ già ấy là chúng tôi đến đây để chiến đấu. Không phải để đôi co.”
Tàu của tôi trở nên rộn ràng. Ba ngày trước người của tôi đã được biết đích đến thực sự của chúng tôi. Họ đang chìm trong phấn khích. Có điều gì đó bất hủ trong việc tấn công Mặt Trăng. Dù thắng hay bại, chúng tôi cũng đã làm hoen ố di sản của Hoàng Kim mãi mãi. Và trong tâm trí những người của tôi, trong những lời bàn tán mà chúng tôi đã nghe thấy trên bộ đàm từ các hành tinh và các vệ tinh thuộc Trung Tâm, nỗi sợ đang lởn vởn. Lần đầu trên trong nhiều thế kỷ, các Hoàng Kim để lộ điểm yếu. Việc đập tan Hạm Đội Lưỡi Kiếm đã khiến cuộc nổi dậy lây lan nhanh chóng hơn những lời diễn thuyết của tôi làm được.
Binh lính giơ tay chào kiểu nghi thức khi đi ngang qua tôi trong hành lang, hướng tới phi cơ trung chuyển và các Tàu Đỉa của họ. Các đội tàu chủ yếu là Đỏ và các Xám đào ngũ, nhưng tôi thấy cả các kỹ thuật viên chiến sự Lục, các thợ cơ khí Đỏ và các lính trinh sát Đá Nham Thạch, các lính bộ binh vũ trang hạng nặng trong từng khoang phi thuyền. Tôi dùng mã ủy quyền của mình để gửi lại lệnh rời cảng tới trạm kiểm soát không lưu trên chiếc Sao Mai. Nó được chấp thuận và được xác nhận. Thông thường tôi sẽ tin tưởng rằng lệnh bay có thể tự điều phối, nhưng hôm nay tôi muốn đảm bảo chắc chắn, nên tôi đích thân đến đài chỉ huy để xác nhận. Vị chỉ huy không quân Đỏ chịu trách nhiệm an ninh cho đài chỉ huy hét lên để người của mình biết khi tôi bước vào. Hơn năm mươi chiến binh mặc giáp, các Đỏ, Xám và các Đá Nham Thạch chào kiểu nghi thức với tôi. Các Lam trong buồng lái tiếp tục nhiệm vụ. Orion đang ở trạm quan sát trên tuyến, chỗ Roque đã từng đứng. Đôi bàn tay núc ních nắm chặt sau lưng. Da ngăm gần bằng bộ quân phục màu đen của cô. Cô quay lại nhìn tôi bằng cặp mắt lờ mờ bự chảng và nụ cười trắng muốt thô tục.
“Thần Chết, hạm đội đã gần sẵn sàng.”
Tôi vui vẻ chào và nhìn theo cô ra ngoài trạm quan sát bằng kính. “Tình hình thế nào?”
“Lãnh Chúa Tro Tàn đã dàn quân phòng thủ. Có vẻ như hắn nghĩ chúng ta sẽ thực hiện một Cơn Mưa sắt trước khi đá đít hắn ra khỏi Mặt Trăng. Một suy đoán sắc sảo. Hắn không có lý do gì để lại gần chúng ta. Tất cả các chiến hạm còn lại của Trung Tâm sẽ hướng tới đây. Khi họ đến nơi, chúng ta sẽ là một con gián bị kẹp giữa cây búa và mặt đất. Hắn cho rằng chúng ta sẽ gấp gáp tấn công, nhưng không còn lựa chọn nào khác.”
“Lãnh Chúa Tro Tàn hiểu rõ chiến tranh,” tôi nói.
“Phải.” Cô liếc nhìn thiết bị hiển thị dữ liệu. “Chuyện tôi được nghe về lệnh thông bay của một chiếc phi thuyền hạng Sarpedon từ HB Delta là sao vậy?”
Tôi đã biết cô sẽ để ý. Và tôi không muốn phải giải thích với cô. Không phải ai cũng cảm thông với Cassius như tôi, ngay cả khi Sevro đã hy sinh mạng sống vì hắn.
“Tôi đang cử một tùy phái viên đến gặp một nhóm các Thượng Nghị Sĩ,” tôi nói dối.
“Cả hai ta đều biết đó không phải là việc cậu đang làm,” cô nói. “Chuyện gì đã diễn ra?”
Tôi lại gần để không ai có thể nghe thấy. “Nếu Cassius tiếp tục ở trong hạm đội khi chúng ta giao chiến, sẽ có người tìm cách qua mặt các vệ sĩ để cắt cổ hắn. Gã Bellona quá bị ghét để có thể ở lại đây.”
“Vậy thì giấu hắn ở một buồng giam khác. Đừng thả hắn,” cô nói. “Hắn sẽ quay về với bọn chúng. Tái nhập cuộc chiến.”
“Hắn không làm thế đâu.”
Cô nhìn sau lưng tôi để đảm bảo rằng chúng tôi không bị nghe lén. “Nếu các Đá Nham Thạch biết được…”
“Đó chính là lý do vì sao tôi không nói với ai,” tôi đáp. “Tôi sẽ thả hắn. Cô cho phi thuyền được bay. Để hắn đi. Cô phải hứa với tôi.” Môi cô mím lại thành một đường kẻ mỏng. “Hứa với tôi.” Cô gật đầu và quay lại nhìn Mặt Trăng. Như thường lệ, tôi cảm thấy cô biết nhiều hơn những gì cô để lộ ra ngoài.
“Tôi hứa. Nhưng hãy cẩn thận đấy, nhóc.”
Tôi gặp Sevro trong hành lang bên ngoài trạm giam được bảo vệ nghiêm ngặt. Cậu đang ngồi trên chiếc thùng đựng hàng màu cam và Đế Trọng Lực đang trôi bồng bềnh của nó, uống rượu từ một cái chai nhỏ, tay trái đặt trên khẩu súng đeo bên đùi. Hành lang im lặng hơn lẽ thường, nếu xét đến tầm quan trọng của các tù binh mà nơi này đang giam giữ, nhưng tàu của tôi đang nhộn nhịp ở khoang chứa tàu bay chính, ở trạm súng, ở khoang động cơ và khoang vũ khí, không phải ở đây, trong nhà giam này. “Sao lâu vậy?” Sevro hỏi. Cậu cũng đang mặc quần áo chiến đấu màu đen, co dãn một cách gò bó bên ngoài áo vét cận chiến mới tinh. Đôi ủng của cậu gõ vào nhau trong lúc hai chân treo lơ lửng.
“Ở đài chỉ huy Orion đã tra hỏi về lệnh thông bay.”
“Quỷ tha ma bắt. Cô ả đã nhận ra chúng ta đang thả hổ về rừng ư?”
“Cô ấy đã hứa sẽ làm ngơ.”
“Cô ta nên làm vậy. Và cô ta nên giữ mồm giữ miệng. Sefi mà phát hiện ra…”
“Tớ biết,” tôi nói. “Orion cũng biết. Cô ấy sẽ không nói.”
“Nếu cậu đã bảo vậy.” Sevro nhăn mặt và uống cạn những giọt rượu cuối cùng trong lúc liếc mắt nhìn qua hành lang. Ngựa Hoang đang tới.
“Các cảnh vệ đã được điều đi nơi khác,” cô ấy nói. “Lính tuần đã bị đánh lạc hướng khỏi hành lang 13-C. Cassius có thể tới khoang tàu bay.”
“Tốt. Em chắc về việc này chứ?” tôi hỏi, chạm vào tay cô. Cô gật đầu.
“Không hẳn, nhưng cuộc sống là vậy.”
“Sevro? Cậu vẫn đồng tình chứ?”
Sevro nhảy xuống khỏi thùng hàng. “Dĩ nhiên. Tớ đang ở đây, chẳng phải sao?”
Sevro giúp tôi đẩy Đế Trọng Lực qua cửa buồng tạm giam. Trạm canh gác vắng hoe. Giấy gói thức ăn và hộp đựng thuốc lá là tất cả những gì còn sót lại của nhóm Các Con Trai canh giữ tù binh. Sevro đi theo tôi từ lối vào đến căn phòng hình thập giác gồm những buồng giam bằng kinh cường lực, hát vang ca khúc mà cậu đã viết cho Pliny.
“Nếu chân mày ướt đẫm…” Cậu ngân nga khi chúng tôi dừng lại trước cửa buồng giam của Cassius. Buồng của Antonia ở đối diện. Mặt cô ta vẫn sưng húp vì bị đánh. Cô ta nhìn chúng tôi căm phẫn mà không thèm nhúc nhích trên chiếc giường trong buồng giam. Sevro gõ lên cửa kính đang ngăn cách chúng tôi và Cassius.
“Dậy đi, dậy đi, quý ngài Bellona.”
Cassius đưa tay dụi mắt và ngồi dậy, nhìn Sevro và tôi, nhưng lại hướng về Ngựa Hoang. “Chuyện gì đang diễn ra vậy?”
“Chúng ta đã đến Mặt Trăng,” tôi nói.
“Không phải Sao Hỏa ư?” Cassius ngạc nhiên hỏi. Antonia cựa người trên giường sau lưng chúng tôi, cũng bàng hoàng chẳng kém gì Cassius.
“Không phải Sao Hỏa.”
“Các người định tấn công Mặt Trăng thật ư?” Cassius lẩm bẩm. “Các người điên rồi. Các người không có đủ tàu. Các người định sẽ vượt qua hàng rào phòng ngự như thế nào?”
“Đừng lo về chuyện đó, cưng oi,” Sevro nói. “Bọn tao có cách. Nhưng kim loại nóng sẽ sớm xuyên qua con tàu này. Và nhiều khả năng sẽ có người lẻn vào đây để bắn vỡ đầu mày. Darrow đây đã buồn thiu khi nghĩ đến chuyện đó. Và tao không thích một Darrow buồn bã.” Cassius chỉ nhìn chúng tôi chằm chằm như thể chúng tôi đã phát điên. “Hắn vẫn không hiểu.”
“Khi anh nói đã không còn dính líu gì đến cuộc chiến này, anh thực sự nghĩ vậy chứ?” tôi hỏi.
“Tôi không hiểu…”
“Chết tiệt, đơn giản thôi mà, Cassius,” Ngựa Hoang nói. “Có hay không?”
“Có,” Cassius ngồi trên giường nói. Antonia nhỏm dậy để theo dõi. Tôi thực sự nghĩ vậy. Tại sao không? Nó đã cướp mất mọi thứ của tôi. Tất cả chỉ vì những kẻ chỉ biết quan tâm đến bản thân.”
“Thế nào?” tôi hỏi Sevro.
“Ôi, làm ơn đi.” Sevro cười khẩy. “Cậu nghĩ như vậy là đã đủ để khiến tớ thỏa mãn ư?”
“Các người đang giở trò gì?” Cassius hỏi.
“Không phải trò, nhóc ơi. Darrow muốn tao thả mày ra.” Mắt Cassius mở lớn. “Nhưng tao cần phải biết mày sẽ không tìm cách giết bọn tao. Mày là người của danh dự và những món nợ máu, nên tao cần mày thề để tao có thể ngủ yên.”
“Tôi đã giết cha cậu…”
“Mày thực sự nên ngừng nhắc cho tao nhớ điều đó.”
“Nếu anh ở lại đây, bọn tôi sẽ không thể bảo vệ anh,” tôi nói. “Tôi tin rằng thế giới vẫn cần Cassius au Bellona. Nhưng không có chỗ cho anh ở đây. Và không có chỗ cho anh bên cạnh Hội Chủ. Nếu anh thề với tôi, trên danh dự của anh, rằng anh sẽ rời bỏ cuộc chiến này, thì tôi sẽ cho anh được tự do.”
Antonia phá lên cười sau lưng chúng tôi. “Chuyện này thật khôi hài. Bọn chúng đang giỡn mặt với anh đấy, Cassi. Đang chơi anh như chơi đàn hạc.”
“Câm miệng đi, con khốn hiểm độc,” Ngựa Hoang quát.
Cassius nhìn Ngựa Hoang, cân nhắc lời đề nghị của chúng tôi. “Cô đồng ý với việc này ư?”
“Đó là ý của tôi,” cô ấy nói. “Anh không hề có lỗi trong việc này, Cassius. Tôi đã tàn nhẫn với anh, và tôi xin lỗi vì chuyện đó. Tôi biết anh muốn trả thù Darrow. Trả thù tôi…”
“Không phải trả thù cô, cô thì không bao giờ.”
Ngựa Hoang nao núng. “… nhưng tôi biết anh đã chứng kiến sự thù hận có thể mang đến điều gì. Tôi biết anh đã chứng kiến con người thực sự của Octavia. Con người thực của anh trai tôi. Anh có lỗi chỉ bởi đã tìm cách bảo vệ gia đình mình. Anh không đáng phải chết ở đây.”
“Cô thực sự muốn để tôi đi ư?” hắn hỏi.
“Tôi muốn anh được sống,” cô nói. “Nên phải. Tôi muốn để anh đi, và không bao giờ quay trở lại.”
“Nhưng… đi đâu?” hắn hỏi.
“Bất cứ nơi đâu trừ chốn này.”
Cassius nuốt khan, và cân nhắc. Không phải để tìm kiếm xem mình nợ cái gì, danh dự hay nghĩa vụ, mà để hình dung một thế giới không có Ngựa Hoang. Tôi hiểu sự cô độc đáng sợ mà hắn cảm thấy, ngay cả khi chúng tôi cho hắn tự do. Cuộc sống không có tình yêu là nhà ngục đáng sợ nhất. Nhưng hắn liếm môi và gật đầu với Ngựa Hoang, không phải với tôi. “Trên danh dự của cha tôi, của Julian, tôi thề sẽ không chống lại bất kỳ ai trong số các người. Nếu các người để cho tôi đi, tôi sẽ đi. Và sẽ không bao giờ quay lại.”
“Đồ hèn nhát.” Antonia đấm cửa kính buồng giam của ả. “Đồ sâu bọ mít ướt khốn kiếp…”
Tôi đẩy nhẹ Sevro. “Vẫn là quyết định của cậu.”
Cậu kéo chùm râu dê nhỏ của mình. “Ôi khốn kiếp, hãy hy vọng rằng cậu đã đúng, đồ quỷ tha ma bắt.” Cậu thọc tay vào túi và lôi ra chiếc chìa khóa tù rồi mở cửa buồng giam của Cassius trong tiếng thịch nặng nề.
“Có một phi thuyền đang đợi anh ở khoang tàu bay phụ của tầng này,” Ngựa Hoang nói đều đều. “Nó đã được cấp lệnh bay. Nhưng anh phải đi ngay.”
“Ngay có nghĩa là ngay lập tức, óc chó ạ,” Sevro nói.
“Bọn chúng sẽ bắn vào gáy mày!” Antonia nói. “Đồ phản bội.”
Cassius gượm đặt một tay lên cửa buồng giam như thể hắn sợ khi đẩy ra sẽ phát hiện nó vẫn bị khóa và chúng tôi sẽ cười vào mặt hắn, rồi tất cả những hy vọng mà chúng tôi trao cho hắn sẽ bị cướp sạch. Nhưng hắn có niềm tin và, làm bộ bình thản, hắn đẩy cửa. Cánh cửa buồng giam bật mở. Cassius bước ra ngoài để đứng cùng chúng tôi. Hắn chìa tay ra chờ bị còng.
“Mày đã được tự do,” Sevro nói líu nhíu, gõ các khớp ngón tay lên chiếc thùng màu cam một cách nặng nề, “nhưng mày phải chui vào thùng để bọn tao có thể đẩy mày ra khỏi đây mà không bị ai nhìn thấy.”
“Dĩ nhiên rồi.” Hắn ngập ngừng rồi quay lại nhìn tôi, xòe một bàn tay. Tôi bắt lấy, một cảm giác thân thiết kỳ lạ dâng lên trong tôi. “Tạm biệt, Darrow.”
“Chúc may mắn, Cassius.”
Hắn đi đến chiếc thùng mà Sevro đã mở nắp và nhìn vào trong. Hắn ngập ngùng, muốn nói điều gì đó với Sevro, có lẽ để cảm ơn cậu một lần cuối. “Tôi không biết liệu cha cậu có đúng hay không. Nhưng ông ấy là một người dũng cảm.” Hắn xòe tay ra với Sevro như đã làm với tôi. “Tôi xin lỗi vì ông ấy không còn trên đời.”
Sevro nháy mắt nhìn bàn tay Cassius, muốn chối bỏ nó. Việc này không hề dễ dàng với cậu. Cậu không phải là một người dịu dàng. Nhưng cậu làm hết sức mình và bắt bàn tay đang xòe ra. Họ bắt tay. Nhưng có điều gì đó không ổn. Cassius không chịu buông ra. Mặt hắn trở nên lạnh lùng. Người hắn xoay lại. Nhanh đến nỗi tôi không thể ngăn hắn khỏi kéo bàn tay Sevro, đẩy cơ thể nhỏ nhắn của cậu bạn tôi về phía hắn trong lúc xoay hông, kẹp Sevro dưới nách trái như thể họ đang khiêu vũ, để hắn có thể giật khẩu súng của Sevro từ bao đựng súng trên chân trái. Sevro lảo đảo, lóng ngóng tìm vũ khí nhưng nó đã biến mất. Cassius đẩy cậu ra và đứng sau lưng cậu, nòng súng chĩa vào sống lưng. Mắt Sevro mở lớn, nhìn tôi chằm chằm trong sợ hãi. “Darrow…”
“Cassius. Đừng!” tôi hét lên.
“Đây là nghĩa vụ của tôi.”
“Cassius…” Ngựa Hoang tiến tới trước. Bàn tay đang xòe ra run rẩy. “Cậu ấy đã cứu mạng anh… Làm ơn.”
“Quỳ xuống,” Cassius nói với chúng tôi. “Quỷ tha ma bắt, quỳ xuống.” Tôi thấy mình như chênh vênh bên vách đá, bóng tối trải dài trước mặt tôi, thì thầm đòi lại tôi. Tôi không thể rút Kiếm Lưỡi Mềm. Cassius có thể dễ dàng bắn hạ tôi trước khi tôi kịp rút kiếm. Ngựa Hoang quỳ xuống và vẫy tay bảo tôi làm theo. Tôi tê tái làm theo cô.
“Giết hắn đi!” Antonia hét. “Giết thằng khốn ấy đi!”
“Cassius, hãy nghe tôi…” tôi cầu xin.
“Tao đã bảo hãy quỳ xuống,” Cassius lặp lại với Sevro.
“Quỳ?” Sevro mỉm cười độc địa. Sự điên cuồng lóe lên trong mắt cậu. “Đồ Hoàng Kim ngu ngốc. Mày đã quên Luật Gào Rú thứ nhất. Không bao giờ cúi đầu.” Cậu rút Kiếm Lưỡi Mềm từ cổ tay phải, tìm cách quay người lại. Nhưng cậu quá chậm. Cassius bắn vào vai cậu, hất cậu sang một bên. Giáp cận chiến rạn nứt. Máu bắn lên bức tường kim loại. Sevro loạng choạng ngã về phía trước, mắt mở lớn.
“Vì Hoàng Kim,” Cassius thì thầm và bắn thêm sáu phát thẳng vào ngực Sevro.