Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
Các Nạn Nhân

❊ ❊ ❊

6

CÁC NẠN NHÂN

Tôi nheo mắt nhìn qua đầu Holiday trong lúc rào chắn ngũ sắc được dựng lên trên bảy đỉnh núi của Attica, ngăn chúng tôi khỏi những đám mây và bầu trời phía trên. Chắc hẳn máy phát của rào chắn nằm ngoài vùng ảnh hưởng của Bom Xung. Quân viện trợ sẽ không thể đến giải cứu chúng tôi từ bên ngoài rào chắn.

“Trigg! Quay lại đây!” Holiday hét lên trong lúc Trigg đặt quả mìn cuối cùng trên cầu.

Một tiếng súng đơn độc phá vỡ buổi sáng mùa đông, vọng lại giòn tan và lạnh lẽo. Nhiều tiếng súng khác nối đuôi. Tạch. Tạch. Tạch. Tuyết bắn lên quanh Trigg. Cậu ta chạy nhanh trở lại trong lúc Holiday nhoài người về phía trước để bọc hậu, khẩu súng trường của cô ta làm rung chuyển một bên vai. Tôi gượng đứng dậy, mắt đau nhói khi cố nhìn vào ánh mặt trời. Bê tông nổ tung trước mặt tôi. Những mảnh vụn văng vào mặt. Tôi cúi xuống, rùng mình sợ hãi. Người của Chó Rừng đã tìm thấy vũ khí dự phòng của chúng.

Tôi nhìn ra ngoài một lần nữa. Qua khóe mắt nheo nheo, tôi thấy Trigg đã được nửa đường tới chỗ chúng tôi, đang nằm sát xuống mặt đất, đấu súng với một biệt đội các Xám mang theo những khẩu súng trường sử dụng đạn khí. Chúng ùa ra từ sau cửa chịu lực của pháo đài giờ đây đang mở toang ở phía bên kia chiếc cầu. Hai tên ngã xuống. Hai tên khác bước tới gần quả mìn ở lân cận rồi biến mất trong đám mây khói khi Trigg bắn vào dưới chân chúng. Holiday hạ một tên khác trong lúc Trigg lảo đảo che chắn, hứng một viên đạn vào vai. Cậu ta tiêm một mũi thuốc kích thích vào đùi rồi lại đứng dậy. Một viên đạn va xuống nền bê tông trước mặt tôi, dội vào Holiday, gây chấn thương xương sườn, ngay dưới nách bộ áo giáp của cô ta kêu keng một tiếng.

Holiday xoay người trên mặt đất. Những phát đạn buộc tôi phải cúi xuống bên cạnh cô ta. Bê tông trút xuống. Holiday nhổ ra máu, có tiếng đờm nhờ nhợ trong hơi thở cô ta.

“Trúng phổi,” cô ta thở gấp trong lúc dò dẫm tìm thuốc giảm đau đựng trong chiếc túi nhỏ ở chân. Nếu các bản mạch trên áo giáp của cô ta không bị chập, thuốc sẽ tự động được tiêm vào người. Nhưng cô ta phải mở hộp và tiêm bằng tay. Tôi giúp một tay, kéo chiếc xi lanh siêu nhỏ và tiêm vào cổ cô ta. Đồng tử Holiday nở ra và hơi thở chậm lại khi chất gây mê chảy trong huyết quản. Bên cạnh tôi, mắt Victra vẫn nhắm chặt.

Những phát súng ngừng lại. Tôi cẩn thận nhòm ra. Các Xám của Chó Rừng đang trốn sau những bức tường và những cây cột bằng bê tông phía bên kia chiếc cầu, cách đây khoảng sáu mươi mét. Trigg nạp đạn. Tiếng gió là âm thanh duy nhất. Có điều gì đấy không ổn. Tôi quanh quất nhìn trời, sợ sự yên lặng. Một Hoàng Kim đang đến. Tôi có thể cảm thấy điều đó trong nhịp độ của trận chiến.

“Trigg!” tôi hét lên cho đến khi cả cơ thể rung lên bần bật. “Chạy đi!”

Holiday nhìn thấy vẻ mặt của tôi. Cô ta vật lộn đứng dậy, thở khò khè trong cơn đau khi Trigg rời khỏi chỗ nấp, ủng trượt trên cây cầu trơn láng vì tuyết. Cậu ta ngã, rồi lại đứng dậy, loạng choạng tiến về phía chúng tôi, hoảng sợ. Đã quá muộn. Ở phía sau, Aja au Grimmus phi ra từ cửa pháo đài, băng qua các Xám, qua các Đá Nham Thạch đang núp trong bóng tối. Ả mặc áo khoác nghi lễ màu đen của mình. Giờ thì đôi chân dài của ả đang guồng đuổi Trigg. Đó là một trong những cảnh tượng bi thảm nhất mà tôi từng nhìn thấy.

Tôi bắn khẩu súng ngắn của mình. Holiday bắn súng trường. Chúng tôi chẳng nhắm trúng gì ngoài không khí. Aja xoay người né, và, khi Trigg còn cách chúng tôi mười bước, ả dùng Kiếm Lưỡi Mềm đâm xuyên qua ngực cậu ta. Mảng kim loại lóe lên ướt nhẹp chỗ xương ức. Mắt cậu ta mở lớn kinh hoàng. Miệng cậu ta thở gấp. Và cậu ta hét lên khi bị ném vào không trung, bị Kiếm Lưỡi Mềm của Aja nhấc lên như một con ếch nằm co quắp trên đầu mũi giáo giả của một thằng nhóc.

“Trigg…” Holiday thì thào.

Tôi lảo đảo tiến về phía trước, về phía Aja, rút Kiếm Lưỡi Mềm của mình ra, nhưng Holiday kéo giật tôi lại nấp sau bức tường khi những viên đạn của các tên Xám phía xa găm vào nền bê tông xung quanh chúng tôi. Máu của cô ta làm tan chảy lớp tuyết bên dưới. “Đừng ngu ngốc,” cô ta gầm gừ, kéo tôi nằm xuống mặt đất bằng chút sức lực cuối cùng của mình. “Chúng ta không giúp được nó đâu.”

“Cậu ta là em trai của cô đấy!”

“Nó không phải mục tiêu của nhiệm vụ. Mà là ngài.”

“Darrow!” Aja cất tiếng gọi ở trên cầu. Holiday liếc nhìn nơi Aja đang đứng với em trai cô ta, nét mặt cô ta tĩnh lặng và cắt không còn một giọt máu. Ả Hiệp Sĩ giữ Trigg trên không trung ở đầu mũi kiếm chỉ bằng một tay. Trigg quằn quại trên lưỡi kiếm, trượt dần xuống, về phía tay cầm. “Anh bạn tốt của ta, thời nấp sau những kẻ khác đã qua rồi. Thò mặt ra đi nào.”

“Đừng,” Holiday lẩm bẩm.

“Ra đây nào,” Aja nói. Rồi ả ném Trigg khỏi kiếm của mình, qua lan can cầu. Cậu ta rơi xuống hai trăm mét trước khi cơ thể vỡ nát trên rìa đá granite bên dưới.

Holiday nấc nghẹn một tiếng đau đớn. Cô ta nhấc khẩu súng trường hết đạn của mình lên và bóp cò cả chục lần về phía Aja. Aja cúi người tránh trước khi nhận ra vũ khí của Holiday đã hết đạn. Tôi kéo Holiday xuống khi một viên đạn của tay bắn tỉa vốn nhằm vào ngực Holiday dội mạnh vào khẩu súng của cô ta, khiến nó vỡ tan và văng ra, cắt đứt một ngón tay cô ta. Chúng tôi ngồi run rẩy, lưng chạm vào bê tông, Victra ở giữa chúng tôi.

“Tôi rất tiếc,” tôi tìm cách nói. Cô ta không nghe thấy tôi. Hai tay cô ta đang run còn dữ dội hơn tôi. Không có giọt nước mắt nào trong đôi mắt xa xăm của cô ta. Không có màu sắc nào trên khuôn mặt nhăn nhúm.

“Họ sẽ đến,” cô ta nói sau một hồi trống rỗng. Mắt cô ta dõi theo làn khói xanh. “Họ phải đến.” Máu rỉ ra từ bên trong bộ quần áo và từ khóe miệng cô ta, rồi đông lại khi đang chảy giữa chừng xuống cổ. Cô ta nắm chặt con dao giắt trên ủng và tìm cách đứng dậy, nhưng cơ thể cô ta đã cạn kiệt sức lực. Hơi thở nặng nề và ướt át, có mùi như mùi đồng. “Họ sẽ đến.”

“Kế hoạch là gì?” tôi hỏi cô ta. Mắt cô ta nhắm chặt. Tôi lay người cô ta. “Họ sẽ đến như thế nào?”

Cô ta hất hàm về phía rìa sân bay. “Hãy lắng nghe.”

“Darrow!” Giọng Cassius vang lên trong tiếng gió. Hắn đã nhập bọn cùng Aja. “Darrow của Lykos, hãy ra đi!” Chất giọng đẹp đẽ của hắn không phù hợp với khoảnh khắc này. Quá vương giả, quá cao, và không bị vấy bẩn bởi sự thảm thương đang nuốt chửng chúng tôi. Tôi lấy tay gạt nước mắt. “Ngươi phải quyết định bản chất con người mình vào hồi kết, Darrow. Liệu ngươi sẽ ra đây như một người đàn ông? Hay chúng ta buộc phải lôi ngươi ra như một con chuột từ trong hang?”

Cơn giận siết chặt lồng ngực tôi, nhưng tôi không muốn đứng dậy. Từng có thời hẳn tôi sẽ làm vậy, khi tôi vẫn còn mặc giáp Hoàng Kim và nghĩ rằng mình sẽ đứng trước thi thể của kẻ đã giết chết Eo, rồi tiết lộ thân phận thực sự của mình khi các thanh phố của hắn bốc cháy và Màu của chúng sụp đổ. Nhưng bộ giáp ấy đã biến mất. Chiếc mặt nạ Thần Chết ấy đã bị gặm nhấm bởi những nghi hoặc và bóng tối. Giờ đây tôi chỉ là một thằng nhóc, đang run rẩy, co quắp lại và lẩn trốn kẻ thù vì tôi biết cái giá của sự thất bại, và tôi rất sợ.

Nhưng tôi sẽ không để chúng mang tôi đi. Tôi sẽ không trở thành nạn nhân của chúng, và tôi sẽ không để Victra lọt vào tay chúng một lần nữa.

“Kệ mẹ nó,” tôi nói. Tôi chộp lấy cổ áo Holiday và nắm tay Victra, mắt vằn tia máu, bị quáng vì tuyết, mặt đờ đẫn, tôi dùng hết sức kéo họ ra khỏi nơi ẩn nấp, băng qua sân bay để đến mép vực, nơi gió đang gào thét.

Kẻ thù của tôi im lặng.

Tôi hẳn đã tạo ra một cảnh tượng đáng thương - dáng người đen nhẻm, yếu ớt, kéo lê các bạn của mình, mắt mỏi nhừ, mặt như của một con quỷ già đói khát, râu ria xồm xoàm và lố bịch. Sau lưng tôi hai mươi mét, hai Hiệp Sĩ Olympic đứng hống hách trên cầu nơi tiếp giáp với sân bay, được hậu thuẫn bởi hơn năm mươi Xám và các Đá Nham Thạch, những kẻ đã tuôn ra từ các cánh cửa thành trì phía sau chúng. Thanh Kiếm Lưỡi Mềm bằng bạc của Aja rỉ máu. Nhưng nó không phải kiếm của ả. Nó là kiếm của Lorn, thanh kiếm mà ả đã lấy từ thi thể ông. Các ngón chân tôi run rẩy trong đôi dép lê ướt át.

Người của chúng trông thật nhỏ bé khi đứng trước pháo đài núi khổng lồ. Những cây súng kim loại của chúng thật tầm thường và đơn giản. Tôi nhìn sang bên phải, xa khỏi cây cầu. Cách đây hàng cây số, một đám chiến binh bay lên từ đỉnh ngọn núi phía xa, nơi Bom Xung không với tới. Chúng đổ dồn về phía chúng tôi qua lớp mây thấp. Một chiếc phi cơ Cánh Gãy theo sau.

“Darrow,” Cassius cất tiếng gọi trong lúc bước về phía trước cùng Aja, rời khỏi cây cầu để tiến vào sân bay. “Ngươi không trốn thoát được đâu.” Hắn nhìn tôi, mắt không thể dò đoán. “Rào chắn đã được dựng lên. Bầu trời đã bị chặn. Không một con tàu nào có thể đến để giải cứu ngươi.” Hắn nhìn sang làn khói xanh đang cuốn vào không khí mùa đông từ chiếc hộp nhỏ trong sân bay. “Hãy chấp nhận số phận của ngươi đi.”

Gió gào thét giữa chúng tôi, mang theo những bông tuyết bị cuốn đi từ ngọn núi.

“Để bị đem ra mổ xẻ?” tôi hỏi. “Đó là thứ mà mày nghĩ tao đáng phải nhận lấy?”

“Ngươi là một tên khủng bố. Ngươi đã từ bỏ những quyền lợi mà ngươi từng có.”

“Quyền lợi?” tôi gầm gừ phía trên người Victra và Holiday. “Quyền được kéo chân vợ tao cho đến chết? Quyền được nhìn cha tao chết?” Tôi tìm cách nhổ nước bọt, nhưng nó dính vào môi tôi. “Điều gì đã cho ngươi cái quyền được cướp đi sinh mạng của họ?”

“Không có gì phải tranh luận ở đây. Ngươi là một tên khủng bố, và ngươi phải bị trừng trị.”

“Vậy sao mày còn tốn lời nói chuyện với tao, đồ đạo đức giả chết tiệt?”

“Vì danh dự vẫn đáng để trân trọng. Danh dự là thứ sẽ vọng lại.” Những lời cha hắn nói. Nhưng chúng nghe thật sáo rỗng trên môi hắn cũng như trong tai tôi. Cuộc chiến này đã cướp đi mọi thứ của hắn. Tôi nhìn thấy trong mắt hắn rằng hắn đã đau khổ đến nhường nào. Hắn đang cố hết sức để trở thành con trai của cha hắn. Nếu có thể, hắn sẽ chọn được trở về đống lửa trại mà chúng tôi đã nhóm trên cao nguyên của Học Viện. Hắn sẽ trở về những ngày huy hoàng khi cuộc sống còn đơn giản, khi bạn bè còn có vẻ chân thành. Nhưng mong ước quá khứ sẽ không rửa sạch máu trên tay bất kỳ người nào trong số chúng tôi.

Tôi lắng nghe cơn gió rên rỉ từ dưới thung lũng. Gót chân tôi chạm vào điểm cuối của sân bay. Chẳng có gì ngoài không khí sau lưng. Không khí và địa hình nghiêng nghiêng của thành phố tối tăm trên nền thung lũng hai nghìn mét bên dưới.

“Hắn sẽ nhảy,” Aja nói khẽ với Cassius. “Chúng ta cần có thi thể của hắn.”

“Darrow… đừng,” Cassius nói, nhưng mắt hắn bảo tôi cứ nhảy, bảo tôi hãy tìm đường thoát thay vì đầu hàng, thay vì đến Mặt Trăng để bị mổ xẻ ra từng mảnh. Đây là con đường cao quý. Hắn đang phủ áo choàng lên tôi một lần nữa.

Tôi ghét hắn vì điều ấy.

“Mày nghĩ mày cao thượng lắm sao?” tôi rít lên. “Mày nghĩ mày tốt đẹp lắm sao? Mày còn lại ai để yêu thương? Mày còn lại ai để chiến đấu vì họ?” Cơn giận lẻn vào lời nói của tôi. “Mày cô độc, Cassius. Còn tao thì không. Tao đã không cô độc khi đối mặt với em trai mày trong Nghi Lễ Vượt Qua. Không cô độc khi ẩn náu giữa đám chúng mày. Không cô độc khi nằm trong bóng tối. Không cô độc ngay cả lúc này.” Tôi nắm cơ thể bất tỉnh của Holiday chặt hết mức có thể, luồn các ngón tay vào dây đeo trên bộ giáp của cô ta. Túm chặt tay Victra. Hai gót chân tôi lết trên rìa bê tông. “Hãy nghe tiếng gió, Cassius. Hãy nghe tiếng gió chết tiệt.”

Hai tên hiệp sĩ nghiêng đầu. Và chúng vẫn không hiểu tiếng rên rỉ kỳ lạ đang trồi lên từ dưới thung lũng, bởi vì làm sao một đứa con trai và con gái Hoàng Kim có thể biết tiếng động của chiếc Khoan Móng Vuốt đang gặm những tảng đá? Làm sao chúng có thể đoán được người của tôi sẽ không đến từ trời cao, mà đến từ tâm hành tinh của chúng tôi?

“Tạm biệt, Cassius,” tôi nói. “Hãy đợi tao.” Và tôi nhảy khỏi mép vực bằng cả hai chân, cuộn mình vào bầu không khí rộng mở, kéo theo Holiday và Victra.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.