34
NHỮNG KẺ SÁT THẦN
Chúng tôi kéo bảy vị thần đằng sau, hai chết và năm bị bắt sống. Tôi mặc giáp của Odin. Sefi mặc giáp của Tyr. Và Ngựa Hoang mặc giáp của Freya. Chúng được lấy từ kho vũ khí trên Asgard. Máu nhuộm hành lang đá. Những đôi chân loạng choạng trượt trên sàn khi Sefi túm tóc kéo một Hoàng Kim còn sống phía sau. Các Valkyrie của cô ta kéo những kẻ còn lại.
Chúng tôi trở về Tòa Tháp bằng chiếc phi thuyền đánh cắp từ Asgard mà chúng tôi đã lẳng lặng lẻn vào, sử dụng mật khẩu của Loki để truy cập vào kho vũ khí và mặc chiến giáp trước khi tìm đến những vị thần còn lại. Chúng tôi tìm thấy hai tên trong phòng máy tính chủ của Asgard đang dẫn đầu một nhóm Lục tìm cách đánh bật các tin tặc của Kẻ Giảo Hoạt ra khỏi hệ thống của chúng. Sefi dùng Kiếm Lưỡi Mềm vừa nhận được của mình chặt tay một tên và đánh một tên khác bất tỉnh, khiến các Lục hãi hùng. Hai trong số các Lục giơ nắm đấm lên với tôi như ngấm ngầm thừa nhận sự ủng hộ của họ với Khởi Nghĩa. Bằng sự giúp đỡ của họ, chúng tôi đã nhốt những kẻ khác vào nhà kho trong lúc hai Lục kia kết nối trực tiếp cho tôi với phòng điều khiển chiến dịch của Kẻ Giảo Hoạt.
Chúng tôi không gặp được Kẻ Giảo Hoạt, nhưng Victra báo tin rằng canh bạc của Sevro đã đem lại hiệu quả. Hơn một phần ba hạm đội phòng không của Sao Hỏa đã nằm trong tầm kiểm soát của Các Con Trai Ares và các Lam của Kẻ Giảo Hoạt. Hàng nghìn lính tính nhuệ của Hiệp Hội đang mắc kẹt trên Phobos, nhưng Chó Rừng đang đáp trả mãnh liệt. Hắn tự đứng ra chỉ huy các chiến hạm còn lại và triệu hồi các lực lượng từ Vành Đai Kuiper để viện trợ cho hạm đội đã suy yếu của mình.
Chúng tôi tìm được các Hoàng Kim còn lại ở các tầng thấp hơn nhờ bản đồ cảm ứng sinh trắc học. Một tên đang luyện kiếm ở phòng tập. Cô ta nhìn thấy tôi liền hạ kiếm đầu hàng. Đôi khi tiếng tăm là một thứ không tồi. Chúng tôi tìm thấy hai Hoàng Kim còn lại ở trạm quan sát, đang đảo mắt qua lại giữa các màn hình. Chúng chỉ vừa nhận ra đoạn phim đó được quay từ ba năm trước.
Lúc này, tất cả các Hoàng Kim bị bắt giữ đang đeo Còng Từ và bị trói vào nhau bằng những sợi dây dài lấy từ điểu sư của Sefi, tất cả đều bị bịt miệng và nhìn quanh Tòa Tháp như thể chúng tôi đã kéo họ xuống cửa địa ngục.
Các Đá Nham Thạch của Tòa Tháp tụ tập quanh chúng tôi ở hành lang, chạy đến từ những tầng thấp hơn để nhìn cảnh tượng kỳ lạ đó. Hầu hết bọn họ chỉ được thấy các vị thần của mình từ xa, khi những tia sáng vàng rực lóe lên trên mặt tuyết mùa xuân với tốc độ ánh sáng. Giờ chúng tôi bước đi giữa bọn họ, Khiên Xung làm biến dạng không khí, những khẩu Đại Bác Xung của phi thuyền làm tan chảy cánh cửa sắt khổng lồ đang ngăn chuồng điểu sư khỏi cái lạnh. Cánh cửa chảy ngược vào trong như cánh cửa trên chiếc Pax đã chảy khi Ragnar đề nghị dâng cho tôi Những Vết Nhơ.
Đây không phải là cách tôi muốn thu nạp các Đá Nham Thạch về dưới trướng mình. Tôi đã muốn dùng lời lẽ, muốn đến một cách khiêm nhường, trong Da Hải Cẩu, không phải trong những bộ giáp, đặt mình dưới sự xét xử của các Đá Nham Thạch để chứng tỏ cho Alia thấy tôi tôn trọng giá trị những người của bà ta, tôn trọng nhận định của họ, và sẵn sàng liều chết vì họ. Tôi muốn làm như những gì đã nói. Nhưng ngay cả Ragnar cũng biết đó là mục tiêu của một kẻ ngu ngốc. Và giờ tôi không có thời gian cho khoan nhượng hay mê tín. Nếu Alia không chịu chiến đấu cùng tôi, tôi sẽ kéo bà ta vào cuộc chiến, dù bà ta có giãy giụa, có la hét như Lorn đã từng. Để Đá Nham Thạch chịu lắng nghe, tôi buộc phải nói thứ ngôn ngữ duy nhất họ hiểu.
May ra thì hiểu.
Sefi bắn Găng Xung qua đầu tôi vào chiếc cửa dẫn tới nơi ở của mẹ cô ta. Thứ sắt cũ kỹ oằn lại. Những chiếc bản lề bị vặn xoắn và bị bẻ cong rít lên. Chúng tôi bay qua một đội quân những kẻ khổng lồ đang nằm hỗn độn ở hai phía của hành lang hang động. Sức mạnh vĩ đại bị làm cho yếu đuối vì sự mê tín. Đã có thời họ mạnh mẽ hơn, họ đã tìm cách vượt qua các đại dương, đóng những chiếc thuyền vĩ đại chở theo nhiều chiến binh. Những con quái vật được Tạo Tác mà các Hoàng Kim gieo xuống biển đã phá hủy từng chiếc thuyền, hoặc tự tay các Hoàng Kim đã đốt chúng trên biển. Chiếc thuyền cuối cùng ra khơi đã hơn hai trăm năm trước.
Chúng tôi gặp Alia đang ngồi họp cùng bảy mươi bảy vị thống lĩnh nổi danh của bà ta. Họ quay lại nhìn chúng tôi giữa khối kim loại nóng chảy khổng lồ đang bốc khói. Những chiến binh to lớn, với mái tóc trắng dài tới hông, những cánh tay trần, những cái móc sắt gắn trên hông, những chiếc rìu khổng lồ sau lưng. Những cặp mắt đen và những chiếc nhẫn tán đầu bằng kim loại quý sáng lấp lánh trong ánh đèn mờ. Nhưng họ quá sửng sốt trước cảnh tượng cánh cửa sắt ba trăm tuổi bỗng tỏa sáng chói lòa và tan chảy nên không thể nói hay quỳ xuống. Tôi lại gần họ, vẫn kéo theo xác chết của các Hoàng Kim. Ngựa Hoang và Sefi ném các Hoàng Kim bị bắt giữ về phía trước, đá vào chân chúng. Chúng nằm dài trên sàn và loạng choạng đứng dậy, gắng giữ chút tôn nghiêm trước những kẻ khổng lồ man rợ trong căn phòng đầy khói.
“Đây có phải là những vị thần hay không?” tôi gầm lên đằng sau mũ.
Không ai trả lời. Alia từ tốn di chuyển giữa những thống lĩnh đang tránh đường.
“Tôi có phải một vị thần hay không?” tôi gầm gừ, lần này tự tháo mũ của mình. Ngựa Hoang và Sefi tháo mũ của họ. Alia nhìn thấy con gái bà ta trong bộ giáp của những vị thần liền khựng người lại. Nỗi sợ thì thầm qua làn môi của bà ta. Bà ta dừng lại gần năm Hoàng Kim đang bị bịt miệng và bị trói vào nhau trong khi cuối cùng họ cũng gượng đứng dậy được.
Họ cao hơn hai mét. Nhưng dù đã còng và già nua, Alia vẫn cao hơn tôi một cái đầu. Bà ta cúi xuống những kẻ từng là các vị thần của mình, rồi ngẩng lên nhìn cô con gái cuối cùng còn sót lại. “Con gái, con đã làm gì?”
Sefi không nói gì. Nhưng Kiếm Lưỡi Mềm trên tay cô ta trượt xuống, thu hút sự chú ý của tất cả các Đá Nham Thạch. Một trong những cô con gái vĩ đại nhất của họ đang cầm vũ khí của các vị thần.
“Nữ Hoàng của Valkyrie,” tôi nói như thể chúng tôi chưa từng gặp nhau. “Tên tôi là Darrow của Lykos. Anh em kết nghĩa của Ragnar Volarus. Tôi là thống lĩnh của Khởi Nghĩa đang chống lại các vị thần Hoàng Kim giả mạo. Mọi người đã nhìn thấy những ngọn lửa bùng lên khắp vệ tinh Phobos. Chúng được thắp bởi quân đội của tôi. Bên ngoài vùng đất này, ở Vực Thẳm, một cuộc chiến giữa các nô lệ và chủ nhân đang diễn ra quyết liệt. Tôi đã đến đây cùng người con trai vĩ đại nhất của Tòa Tháp để đem sự thật đến cho người của bà.” Tôi vẫy tay về phía các Hoàng Kim, những người này đang nhìn tôi chằm chằm trong sự căm phẫn của cả một giống loài. “Họ đã giết anh ấy trước khi anh ấy có thể nói với mọi người rằng mọi người là những nô lệ. Những thuyết khách mà anh ấy cử đến đã nói sự thật. Các vị thần của bà là những kẻ giả mạo.”
“Đồ nói dối!” kẻ nào đó gào lên. Một pháp sư có hai đầu gối bị khoằm và lưng gù. Ông ta bập bẹ nói thêm điều gì đó nhưng Sefi đã ngắt lời.
“Nói dối ư?” Ngựa Hoang rít lên. “Tôi đã lên Asgard. Tôi đã thấy nơi những vị thần của các người ngủ. Nơi những vị thần của các người hoan lạc, ăn uống và đại tiện. Cô vặn Găng Xung trên tay. “Đây không phải phép thuật.” Cô kích hoạt Ủng Trọng Lực, trôi bồng bềnh trong không khí. Các Đá Nham Thạch nhìn cô chằm chằm trong kinh ngạc. “Đây không phải phép thuật. Chỉ là một công cụ.”
Alia nhận ra những gì tôi đã làm, những gì tôi đã chỉ cho con gái bà ta thấy và những gì tôi đang mang đến cho người của bà ta, bất kể bà ta có muốn nó hay không. Chúng tôi đều độc ác như nhau. Tôi đã nói với bản thân rằng tôi sẽ làm người tốt hơn thế này. Tôi đã không thể thực hiện lời hứa đó. Nhưng thói hợm hĩnh có thể tỏa sáng vào một ngày khác. Đây là chiến tranh. Và chiến thắng là thứ cao quý duy nhất. Tôi nghĩ đó là những gì Ngựa Hoang đã tìm kiếm tại đây, ở các Đá Nham Thạch. Cô sợ tôi sẽ để chủ nghĩa lý tưởng của mình giải phóng một thứ tôi không thể kiểm soát. Nhưng giờ cô đã nhìn thấy sự thỏa hiệp mà tôi sẵn lòng chấp nhận, thấy sức mạnh mà tôi sẵn sàng sử dụng. Đó là những gì cô muốn ở một đồng minh cũng như ở một người biết kiến tạo. Một người đủ sáng suốt để thích nghi.
Còn Alia? Bà ta thấy ánh mắt người của mình đang nhìn tôi. Ánh mắt họ nhìn lưỡi kiếm của tôi, vẫn nhuốm máu các vị thần, như thể nó là một thánh tích. Và bà ta cũng biết tôi có thể tố cáo bà ta tội thông đồng với các Hoàng Kim. Có thể tố giác bà ta trước mặt những người của mình. Nhưng thay vào đó, tôi cho bà ta một cơ hội để giả vờ như bà ta vừa biết tin này lần đầu tiên.
Đáng thương thay, mẹ của bạn tôi không chấp nhận lời đề nghị đó. Bà ta bước lại gần Sefi. “Ta đã đẻ ra mày, đã nuôi dưỡng mày, và đây là cách mày đền đáp ư? Phản bội? Báng bổ? Mày không phải là Valkyrie.” Bà ta nhìn người của mình. “Đây là những lời dối trá. Hãy giải thoát các vị thần của chúng ta khỏi tay những kẻ tiếm ngôi. Hãy giết những kẻ báng bổ thần thánh. Giết sạch.”
Nhưng trước khi vị thống lĩnh đầu tiên kịp rút kiếm, Sefi đã tiến về phía trước và chặt đầu mẹ mình bằng thanh Kiếm Lưỡi Mềm tôi đã đưa cho cô ta. Thủ cấp rớt xuống sàn, mắt vẫn mở to. Cơ thể khổng lồ của bà ta vẫn đứng sững. Nó từ từ đổ vật ra sau và rớt phịch xuống sàn. Sefi đứng phía trên vị nữ hoàng thất thế và nhổ vào thi thể của bà ta. Cô ta quay sang người của mình và cất tiếng nói lần đầu tiên sau hai lăm năm.
“Bà ta đã biết.”
Giọng cô ta trầm và nguy hiểm, gần như chẳng lớn hơn một tiếng thì thầm. Nhưng nó làm chủ căn phòng như thể cô ta đã gầm lên. Rồi Sefi cao lớn quay lưng lại với các Hoàng Kim, bước qua những vị thống lĩnh đang tránh đường để đến ngai vàng điểu sư, nơi chiếc rương chiến tích huyền thoại của mẹ cô ta đã nằm suốt mười năm không được mở. Tại đó, cô ta cúi xuống và cầm ổ khóa trên tay rồi vừa gầm gừ như một con quái vật vừa kéo ổ sắt đã gỉ cho đến khi các ngón tay rỉ máu và cục sắt vỡ vụn. Cô ta ném ổ khóa cũ kỹ xuống sàn và mở toang cái rương, lấy ra chiếc áo Vảy Bọ Hung cũ màu đen mà mẹ cô ta đã dùng để chinh phục Bờ Trắng, cùng tấm áo choàng màu đỏ bằng vảy rồng mà bà ta đã khâu lúc còn trẻ. Rồi nhấc chiếc rìu chiến hai đầu bự chảng màu đen của bà ta lên. Những tia sáng gợn sóng của thép cường lực lóe lên trong ánh đèn. Cô ta oai vệ quay trở lại với các Hoàng Kim, kéo lưỡi kiếm trên sàn.
Cô ta ra hiệu cho Ngựa Hoang, cô gỡ tấm vải khỏi miệng các Hoàng Kim.
“Ngươi có phải một vị thần không?” Sefi hỏi, giọng điệu của cô ta hoàn toàn khác anh trai mình. Trực diện và lạnh lùng như một cơn bão mùa đông.
“Mày sẽ cháy thành tro, kẻ trần tục,” gã đàn ông nói. “Nếu mày không thả chúng ta ra, Aesir sẽ đến từ trời cao và giội lửa xuống vùng đất của mày. Mày biết điều đó. Bọn ta sẽ quét sạch nòi giống của mày. Bọn ta sẽ khiến băng tan chảy. Bọn ta hùng mạnh. Bọn ta là Sẹo Vô Song. Và thời đại này thuộc về…”
Sefi chặt phăng người hắn chỉ bằng một nhát kiếm mạnh. Máu bắn khắp mặt tôi. Tôi không nhăn mặt. Tôi đã biết điều này sẽ xảy ra một khi tôi đưa họ đến đây. Tôi cũng biết không có cách nào để tôi giữ họ như tù binh. Các Hoàng Kim đã dựng lên thần thoại này, nhưng giờ nó phải chết. Ngựa Hoang bước lại gần tôi, ngụ ý cô chấp nhận chuyện này. Nhưng mắt cô dán chặt vào các Hoàng Kim. Cô sẽ nhớ thảm cảnh này suốt đời. Nghĩa vụ của cô và của tôi là khiến nó trở nên có ý nghĩa.
Một phần trong tôi than khóc cho cái chết của những Hoàng Kim này. Dù phải chết, họ vẫn khiến những kẻ trần tục cao lớn hơn ấy trông có vẻ thật nhỏ bé. Họ đứng thẳng trong ngạo mạn. Họ không run rẩy vào thời khắc cuối cùng, trong căn phòng đầy khói quá xa những điền trang nơi họ đã cưỡi ngựa khi còn là những đứa trẻ, học thơ của Keats và sự diệu kỳ của Beethoven và Volmer. Một phụ nữ Hoàng Kim trung niên quay sang nhìn Ngựa Hoang. “Cô để họ làm vậy với chúng tôi sao? Tôi đã chiến đấu vì cha cô. Tôi đã gặp cô khi cô còn là một đứa trẻ. Và tôi đã góp mặt trong Cơn Mưa của hắn,” bà ta nhìn tôi và bắt đầu ngâm, bằng giọng hào sảng rõ ràng, bài thơ của Aeschylus mà các Sẹo Vô Song dùng như chiến ca:
“Hãy đứng lên và dẫn dắt vũ điệu của Số Phận!
Hát khúc ca mà những kẻ trần tục căm ghét…
Để khẳng định quyền của chúng ta trên cõi trần,
Hỡi toàn thể nhân loại
Hãy nhấc chân lên mà báo thù cho ta!
Kẻ có đôi tay sạch tinh không hề nhuốm máu
Sẽ chế giễu cơn thịnh nộ của chúng ta, phải không.”
Từng người một, họ ngã xuống dưới lưỡi rìu của Sefi. Cho đến khi chỉ còn lại người phụ nữ. Bà ta ngẩng cao đầu, những lời của bà ta vẫn vang vọng. Bà ta nhìn vào mắt tôi, tin tưởng quyền của mình như tôi tin vào quyền của tôi. “Hy sinh. Phục tùng. Thịnh vượng.” Lưỡi rìu của Sefi vung lên trong không khí và vị thần cuối cùng của Asgard rớt bịch xuống sàn nhà bằng đá. Đứng phía trên cơ thể của bà ta là Công Chúa Valkyrie sừng sững, đẫm máu, đáng sợ và thỏa mãn với công lý của mình. Cô ta cúi xuống và cắt lưỡi người phụ nữ Hoàng Kim bằng một con dao quặp. Ngựa Hoang cựa mình khó ở bên cạnh tôi.
Sefi mỉm cười, nhận thấy sự khó chịu của Ngựa Hoang, và bỏ chúng tôi lại để đi đến xác chết của mẹ cô ta. Cô ta lấy vương miện của bà ta và đi tới ngai vàng, chiếc rìu đẫm máu ở một tay, vương miện thủy tinh ở tay còn lại, rồi ngồi vào bộ xương ngực của con điểu sư, tự thăng vương.
“Hỡi những người con của Tòa Tháp, Thần Chết đã kêu gọi chúng ta gia nhập trận chiến chống lại các vị thần giả mạo của anh ta. Các Valkyrie có đáp lại hay không?”
Để trả lời, các Valkyrie của cô ta nhấc lưỡi rìu gắn lông màu xanh qua đỉnh đầu và gầm lên lời hò reo tử thần của Đá Nham Thạch. Ngay cả các thống lĩnh thất thế của Alia cũng hùa theo. Dường như cả đại dương đã ùa qua những hành lang bằng đá của Tòa Tháp, và tôi cảm thấy tiếng trống trận đập rộn ràng bên trong, khiến máu tôi đông lại.
“Vậy thì hãy bay đi, Hjelda, Tharul, Veni và Hrogamy Valkyrie! Hãy cưỡi Faldir, Wrona và Bolga đến các bộ lạc của Bờ Biển Máu, đến Đồng Hoang, đến Xương Sống Điêu Tàn và đến Đèo Phù Thủy. Bay đến chỗ các đồng minh và kẻ thù, nói với họ rằng Sefi đã lên tiếng. Nói với họ rằng các thuyết khách của Ragnar đã nói sự thật. Asgard đã sụp đổ. Các vị thần đã chết. Những lời thề cũ đã bị phá bỏ. Và nói với tất cả những ai chịu lắng nghe: các Valkyrie sẽ bay đến chiến tranh.”
Trong lúc thế giới chao đảo xung quanh chúng tôi và sự hân hoan của chiến tranh tràn ngập không khí, Ngựa Hoang và tôi nhìn nhau bằng những cặp mắt tối sầm và tự hỏi chúng tôi vừa thả thứ gì ra.