Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15
Săn Mồi

❊ ❊ ❊

15

SĂN MỒI

Tôi trôi bồng bềnh phía sau chiếc tàu gom rác cùng Những Kẻ Gào Rú. Nó tối om. Thiết bị nhìn đêm trên kính quang học của tôi hiển thị số rác thải đang bay quanh người chúng tôi trong ánh sáng xanh mờ tối. Vỏ chuối. Hộp đựng đồ chơi. Bã cà phê. Victra nôn khan một tiếng trong bộ đàm khi giấy vệ sinh dính vào mặt cô. Mặt nạ của cô là một chiếc Mũ Quỷ. Giống của tôi, nó đen như tròng mắt và có đường nét tà ác như bộ mặt một con quỷ đang gào thét. Fitchner đã tìm cách đánh cắp chúng từ kho vũ khí của Mặt Trăng cho Các Con Trai hơn một năm trước. Khi đeo nó, chúng tôi có thể nhìn thấy hầu hết các ảnh quang phổ, nghe thấy các âm thanh được khuếch đại, lần theo tọa độ của nhau, truy cập được các bản đồ, và âm thầm liên lạc với nhau. Bạn bè xung quanh tôi đang mặc tuyền một màu đen. Chúng tôi không đeo giáp cơ khí, chỉ có lớp Vảy Bọ Hung mỏng dính đủ để chặn dao và đôi khi chặn được cả đạn. Chúng tôi không đi Ủng Trọng Lực hay mặc Giáp Xung. Không đem theo bất cứ thứ gì có thể khiến chúng tôi trở nên chậm chạp, tạo ra tiếng động hoặc kích hoạt máy quét. Chúng tôi đeo bình dưỡng khí đủ cung cấp cho bốn mươi phút. Chỉnh xong áo giáp của Ragnar, tôi nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. Hai Đỏ điều khiển tàu gom rác cũ kỹ đang đếm ngược cho chúng tôi biết. Khi đến mười, Sevro nói, “Chuẩn bị đồ đạc và kích hoạt áo choàng đi.”

Tôi kích hoạt Áo Choàng Ma và cả thế giới oằn lại, bị áo choàng làm cho vặn vẹo. Cảm giác như thể đang nhìn qua làn nước đục bị khúc xạ, và tôi đã có thể cảm thấy gói pin đang nóng dần lên ở xương cụt tôi. Áo choàng hữu dụng trong các tình huống cấp tốc. Nhưng nó tiêu hao pin tiểu, các loại pin mà chúng tôi đã mang theo, cũng như cần thời gian để nguội và sạc lại. Tôi mò mẫm tìm tay Sevro và Victra, nắm chặt lấy chúng vừa kịp lúc. Những người còn lại cũng tập hợp. Tôi không nhớ mình có sợ đến vậy vào thời điểm trước Cơn Mưa Sắt hay không. Hồi ấy tôi gan góc hơn chăng? Cũng có thể chỉ là ngờ nghệch hơn.

“Bám cho chặt. Sẽ ê mông lắm đây,” Sevro nói. “Chuẩn bị nhảy, ba… hai…” tôi siết chặt lấy tay cậu “… một.”

Cửa tàu gom rác lặng lẽ thụt vào, tắm chúng tôi trong ánh sáng màu hổ phách của Màn Hình Nổi trên tòa nhà chọc trời gần đó. Không khí vỡ òa và cả thế giới chao đảo khi tàu gom rác đổ tất cả những gì nó mang theo ở khoang sau. Chúng tôi như những vỏ trấu bị ném vào thành phố. Quay cuồng cùng các mảnh vỡ xuyên qua chiếc kính vạn hoa tạo thành từ những tòa tháp và các biển quảng cáo. Hàng trăm con tàu chạy dọc những đại lộ. Tất cả đều chỉ là một cảnh mờ ảo, lấp lánh. Chúng tôi tiếp tục xoay mòng mòng để ngụy trang.

Qua bộ đàm, tôi nghe thấy tiếng cằn nhằn của một Lam điều phối giao thông, khó chịu vì số rác thải ra. Không lâu sau đó là tiếng một Đồng dọa sa thải các tài xế vô dụng. Nhưng những gì tôi không nghe thấy mới là thứ khiến tôi mỉm cười.

Các kênh an ninh tiếp tục lải nhải bài ca của mình, thông báo một vụ không kích Nghiệp Đoàn ở Tổ Ong, một vụ mưu sát rùng rợn ở bảo tàng nghệ thuật cổ đại gần Quảng Trường Công Viên, và một vụ cướp trung tâm dữ liệu ở Tổ Hợp Ngân Hàng. Họ chưa nhìn thấy chúng tôi giữa đám rác.

Chúng tôi giảm dần tốc độ quay bằng cách sử dụng các thiết bị đẩy nhỏ trong mũ đội đầu. Những luồng khí làm cú rơi của chúng tôi từ tốn hơn. Không gian yên ắng. Chúng tôi đang tiến tới đích. Chuẩn bị cùng đám rác va vào bên hông tòa nhà thép. Phải là một cú chạm đất suôn sẻ. Victra chửi thề khi chúng tôi bay xuống mỗi lúc một gần hơn. Các ngón tay tôi run rẩy. Đừng nẩy lại. Đừng nẩy lại.

“Giải tán,” Sevro ra lệnh.

Tôi buông tay cậu và Victra ra, rồi ba người chúng tôi tông mạnh vào mặt thép. Mớ rác xung quanh chúng tôi nẩy khỏi bức tường kim loại, lộn ngược lại ở các góc kỳ cục. Sevro và Victra bám trụ lại, nhờ những cục nam châm trong găng tay họ, nhưng một mảnh vỡ va vào trước mặt tôi và dội lại, đâm vào đùi tôi, làm thay đổi quỹ đạo của tôi, đẩy tôi sang một bên, khiến hai tay tôi xoay mòng và cả người tôi chao đảo.

Chân tôi chạm đất trước và tôi dội ngược về phía không gian, miệng chửi thề.

“Sevro!” tôi hét lên.

“Victra. Túm lấy cậu ấy.”

Một bàn tay bám lấy chân tôi, kéo tôi ngừng lại. Tôi nhìn xuống và thấy một hình thể méo mó tàng hình đang túm lấy chân mình. Là Victra. Cô cẩn thận kéo cơ thể không trọng lượng của tôi quay trở lại bức tường để tôi có thể gắn những cục nam châm của mình lên mặt thép. Tầm nhìn của tôi nhòe đi trong những đốm sáng. Thành phố đang vây quanh chúng tôi. Nó rùng rợn trong sự yên lặng, trong màu sắc, và trong hình hài kim loại phi tính người của nó. Trông nó như một món đồ xa lạ cổ xưa hơn là một nơi cho người ở.

“Thở chậm lại.” Giọng Victra kêu tanh tách trong mũ đội đầu của tôi. “Darrow. Cậu đang thở quá gấp. Hãy thở cùng tôi. Hít vào. Thở ra. Hít vào…” Tôi buộc hai buồng phổi của mình phải thở cùng nhịp với cô. Những đốm sáng nhanh chóng biến mất. Tôi mở mắt ra, mặt chỉ cách bức tường thép vài phân.

“Cậu bĩnh ra quần rồi hả?” Sevro hỏi.

“Tớ ổn,” tôi nói. “Chỉ hơi sợ ra bã thôi.”

“Hừ. Tớ chắc cậu có ý chơi chữ.” Ragnar và Những Kẻ Gào Rú còn lại đáp xuống tường, cách chúng tôi ba mươi mét bên dưới. Đá Cuội vẫy tay với tôi. “Còn chặng đường ba trăm mét phía trước. Trèo đi, lũ phàm phu.”

Ánh điện tỏa sáng đằng sau lóp kính tòa tháp đôi hình xoắn ốc của Kẻ Giảo Hoạt. Nối giữa hai đầu đường xoắn ốc là gần hai trăm tầng văn phòng. Tôi có thể nhìn thấy những bóng người đang di chuyển bên trong các trạm máy tính. Tôi khuếch đại thiết bị quang học của mình để ngắm các tay môi giới chứng khoán đang ngồi trong văn phòng, các trợ lý đi đi lại lại, các chuyên viên phân tích điên cuồng chỉ tay lên bảng giá chứng khoán nổi đang kết nối với thị trường trên Mặt Trăng. Tất cả đều là các Bạc. Họ khiến tôi nhớ đến những con ong cần mẫn.

“Khiến tôi nhớ đến lũ con trai,” Victra nói. Mất một lúc tôi mới nhận ra cô đang không nói đến các Bạc. Lần cuối cô và tôi thực hiện chiến thuật này, Tactus và Roque vẫn còn ở bên chúng tôi. Chúng tôi đã xâm nhập tàu đô đốc của Karnus từ vũ trụ trong lúc hắn nạp nhiên liệu tại một căn cứ trên tiểu thiên thạch trong cuộc chiến ở Viện Hàn Lâm. Chúng tôi đã cắt qua thân tàu của Karnus hòng bắt cóc hắn để triệt hạ đội ngũ của hắn. Nhưng đó là một cái bẫy và tôi đã phải vất vả trốn thoát trong sự trợ giúp của bạn bè, cánh tay gãy là phần thưởng duy nhất dành cho tôi sau cuộc thí quân ấy.

Mất năm phút để chúng tôi trèo từ nơi hạ cánh đến đỉnh tháp, nơi mặt trăng hình lưỡi liềm cư ngụ. Chúng tôi không phải trực tiếp sử dụng tay, nên trèo không phải là từ chính xác. Những cục nam châm trong găng tay của chúng tôi có các dòng điện xoay chiều cho phép chúng tôi lăn trên bề mặt của tòa tháp như thể chúng tôi có gắn bánh xe trong lòng bàn tay. Điều khó khăn nhất trong việc lên, xuống hay bất kể bạn gọi nó là gì, trong môi trường không trọng lực là con dốc của mặt trăng lưỡi liềm, đặc biệt là ở đỉnh và ở đáy. Chúng tôi phải bám vào cái xà chống hẹp bằng kim loại đang chìa ra từ nóc trần bằng kính trông như một cái cuống lá. Dưới bụng chúng tôi, qua lớp kính là bảo tàng nổi tiếng của Kẻ Giảo Hoạt. Và phía trên chúng tôi, ngay trên đỉnh tòa tháp của Kẻ Giảo Hoạt, là Sao Hỏa đang lơ lửng.

Hành tinh của tôi trông lớn hơn cả vũ trụ. Lớn hơn bất cứ thứ gì trên đời. Thế giới của hàng tỷ linh hồn, của những đại dương nhân tạo, của những ngọn núi, và của nhiều héc ta đất canh tác hơn Trái Đất đã từng có. Ở mặt này của thế giới đang là ban đêm. Và ta sẽ không bao giờ biết được rằng có hàng triệu ki lô mét đường hầm đang uốn lượn qua xương tủy của hành tinh, rằng mặc dù bề mặt nó đang tỏa sáng trong ánh điện từ Hàng Nghìn Thành Phố Sao Hỏa, vẫn có một nhịp đập âm ỉ, một cơn thủy triều đang trỗi dậy. Nhưng lúc này trông nó rất bình yên. Chiến tranh dường như xa xôi, một thứ gì đó bất khả. Tôi tự hỏi một nhà thơ sẽ nói gì trong giây phút này. Roque sẽ thì thầm thốt lên những gì. Hẳn là một thứ gì đó về sự bình yên trước cơn bão. Hay một nhịp đập giữa biển khơi. Nhưng có một ánh sáng lóe lên. Nó khiến tôi giật mình. Một ánh sáng trắng lay lắt, rồi bừng lên thành ánh đèn nê ông quỷ quyệt như cây nấm mọc giữa bóng tối của hành tinh.

“Các cậu nhìn thấy chứ?” tôi hỏi qua bộ đàm, chớp chớp mắt xua đi vết cháy của vụ nổ xa xa trong tầm nhìn của tôi. Bộ đàm của chúng tôi kêu lách tách những tiếng chửi rủa khi những người khác ngoái lại để nhìn.

“Quỷ tha ma bắt” Sevro lẩm bẩm. “Thebes Mới ư?”

“Không” Đá Cuội trả lời. “Xa hơn ở phía Bắc. Đó là bán đảo Aventine. Chắc là Cyprion. Theo thông tin mới nhất chúng ta nhận được, Quân Đoàn Đỏ đang tiến về thành phố ấy.”

Rồi một ánh chớp khác lóe lên. Và bảy người chúng tôi ngồi bất động trên đỉnh tòa nhà, nhìn quả bom nguyên tử thứ hai nổ chỉ cách quả đầu tiên một đốt ngón tay.

“Chết tiệt. Là họ hay chúng ta?” tôi hỏi. “Sevro!”

“Tớ không biết” Sevro nói vẻ sốt ruột.

“Cậu không biết?” Victra hỏi.

Tại sao cậu lại không biết kia chứ? Tôi muốn thét lên. Nhưng tôi đã biết câu trả lời, vì những lời Vũ Công nói đang ám ảnh tôi. “Sevro không phải người điều khiển cuộc chiến này,” ông đã nói với tôi vài tuần trước, sau một nhiệm vụ thất bại khác của Những Kẻ Gào Rú. “Cậu ấy chỉ là người chêm dầu vào lửa.” Có lẽ tôi đã không hiểu cuộc chiến này đã đi xa đến mức nào, sự hỗn loạn đã vươn xa đến mức nào.

Có lẽ nào tôi đã sai lầm khi tin tưởng cậu một cách mù quáng? Tôi quan sát chiếc mặt nạ không biểu cảm của cậu ấy. Lớp áo giáp của cậu tắm trong màu sắc của thành phố xung quanh, chẳng phản chiếu điều gì. Chỉ là một vực sâu hút ánh sáng. Cậu từ từ quay lưng lại với vụ nổ và tiếp tục trèo. Bỏ qua luôn chuyện ấy.

“Thời Sự đã đưa tin về nó,” Đá Cuội nói. “Rất nhanh tay. Họ nói Quân Đoàn Đỏ đã sử dụng vũ khí hạt nhân chống lại lực lượng Hoàng Kim gần Cyprion. ít nhất đó là những gì họ đưa tin.”

“Lũ dối trá chết tiệt,” Thằng Hề chửi rủa. “Lại một trò lừa gạt.”

“Quân Đoàn Đỏ lấy vũ khí hạt nhân ở đâu?” Victra hỏi. Harmony sẵn sàng sử dụng vũ khí hạt nhân nếu cô ta kiếm được chúng. Nhưng tôi ngờ rằng chính Hoàng Kim mới là người sử dụng vũ khí hạt nhân giáng lên Quân Đoàn Đỏ.

“Chẳng liên quan quái gì đến chúng ta cả. Quên nó đi,” Sevro nói. “Vẫn phải làm những gì chúng ta đến đây để làm. Nhấc mông lên đi.” Lặng người, chúng tôi nghe theo. Khi đến điểm thâm nhập ở mặt trăng lưỡi liềm của tòa tháp đôi, chúng tôi làm theo những gì đã tập dượt. Tôi lấy một cái lọ nhỏ đựng a xít từ túi đeo trên lưng Victra. Sevro thả Máy Quay Nano không lớn hơn cái móng tay tôi vào không khí, nó lơ lửng trên mặt kính, quét nhận dạng sự sống trong bảo tàng. Không có người - chẳng phải điều ngạc nhiên khi giờ đang là ba giờ sáng. Cậu lôi ra một chiếc Máy Phát Xung và đợi cho Đá Cuội hoàn thành phần việc của mình trên thiết bị hiển thị của cô.

“Tình hình thế nào, Đá Cuội?” cậu nóng ruột hỏi.

“Mã hoạt động rồi. Tớ đã vào được hệ thống,” cô nói. “Chỉ cần tìm được vùng thích hợp. Đây rồi. Lưới laser đã… được gỡ bỏ. Các máy nhiệt ảnh đã… bị đóng băng. Các cảm biến nhịp tim đã… được tắt. Chúc mừng, mọi người. Chúng ta đã chính thức trở thành những bóng ma! Miễn sao không ai dùng tay để kéo cần báo động.”

Sevro kích hoạt Máy Phát Xung và một quả bóng ngũ sắc mờ nhạt phủ quanh chúng tôi, tạo nên một rào chắn, để chân không của vũ trụ không tràn vào tòa nhà cùng chúng tôi. Bằng không chúng tôi sẽ nhanh chóng bị phát hiện. Tôi đặt một chiếc cốc nhỏ lên giữa mặt kính rồi mở hộp đựng a xít và bôi bọt lên cửa sổ theo hình vuông dài hai mét, rộng hai mét quanh chiếc cốc. A xít sủi bọt trong lúc cắt qua mặt kính, tạo nên một lối vào. Một luồng khí nhỏ từ tòa nhà ùa vào Trường Chắn Xung của chúng tôi và ô cửa kính bật mở, Victra chộp lấy để ngăn nó khỏi bay vào vũ trụ.

“Rag đi trước,” Sevro nói. Sàn bảo tàng cách chúng tôi một trăm mét.

Ragnar gắn bộ dây tời lên rìa mặt kính và kẹp bộ yên của anh ta vào sợi dây từ. Anh ta rút Kiếm Lưỡi Mềm ra, kích hoạt Áo Choàng Ma và chui qua lỗ hổng. Thật khó chịu khi nhìn cơ thể gần như vô hình của anh ta nhanh chóng tuột xuống sàn nhà, được trọng lực nhân tạo của tòa tháp ghì chặt lấy, trong khi tôi vẫn còn lơ lửng. Trông anh ta như một con quỷ được tạo nên bởi hơi nóng lờ mờ trên sa mạc vào một ngày hè.

“An toàn.”

Sevro đi theo. “Chúc may mắn,” Victra nói, đẩy tôi vào lỗ hổng sau Sevro. Tôi trôi bồng bềnh về phía trước, rồi cảm thấy như được trọng lực ghì chặt lấy khi vượt qua ranh giới vào căn phòng. Tôi trượt xuống dây tời, và tăng tốc. Ruột gan tôi tròng trành trước sự xuất hiện bất ngờ của trọng lượng, thức ăn lộn nhào. Tôi đáp mạnh xuống mặt đất, suýt trẹo mắt cá chân trong lúc rút khẩu súng gắn giảm thanh và nhìn quanh quất. Những Kẻ Gào Rú còn lại đáp xuống phía sau tôi. Chúng tôi khom mình, lưng đấu vào nhau giữa đại sảnh. Sàn nhà được làm bằng đá cẩm thạch xám. Độ dài của đại sảnh không thể đo đạc, vì nó uốn cong theo mặt trăng lưỡi liềm, vút lên trên và lọt khỏi tầm mắt, đùa giỡn với trọng lực, và khiến tôi cảm thấy chóng mặt. Các di tích kim loại sừng sững xung quanh chúng tôi. Những quả tên lửa cũ từ Kỷ Tiên Phong của con người. Huy Hiệu của Công ty Mặt Trăng gắn trên thân một chiếc tàu thám hiểm đứng ở gần Ragnar. Trông nó rất giống với gia huy của Octavia au Lune.

“Vậy ra đây là cảm giác của một người béo,” Sevro cằn nhằn nói và nhảy khẽ lên trong môi trường trọng lực cao. “Gớm ghiếc.”

“Kẻ Giảo Hoạt đến từ Trái Đất,” Victra nói. “Hắn nâng trọng lực lên mức còn cao hơn nữa khi đàm phán với người đến từ những nơi có trọng lực thấp.”

Nó gấp ba lần so với trọng lực mà tôi đã quen trên Sao Hỏa, hơn tám lần so với Io hoặc Europa, nhưng trong lúc tái tạo cơ thể tôi, Mickey đã táng thiết bị mô phỏng lên gấp hai lần so với trọng lực Trái Đất. Thật là một cảm giác khó chịu khi nặng gần bốn trăm cân, nhưng nó giúp các cơ khỏe lên ghê gớm.

Chúng tôi tháo bình dưỡng khí và xếp chúng vào động cơ ngoài của một chiếc tàu con thoi cũ kỹ có sơn cờ tiền đế chế Mỹ. Chúng tôi chỉ còn lại những chiếc ba lô nhỏ, Vảy Bọ Hung, Mũ Quỷ và vũ khí. Sevro lôi ra tấm bản đồ sơ bộ phía trong tòa tháp của Victra và hỏi Đá Cuội xem cô đã tìm thấy Kẻ Giảo Hoạt chưa.

“Tớ không thể. Thật kỳ quái. Máy theo dõi đã bị tắt ở hai tầng trên cùng. Cả máy đọc sinh trắc địa cũng vậy. Không thể tìm ra hắn như chúng ta đã lên kế hoạch.”

“Bị tắt?” tôi hỏi.

“Có thể hắn đang làm tình tập thể hoặc đang thủ dâm và không muốn Đội Vệ Sĩ của hắn nhìn thấy.” Sevro càu nhàu nhún vai. “Dù sao thì hắn cũng đang che giấu điều gì đấy, nên đó sẽ là nơi chúng ta nhắm đến.”

Tôi gọi vào tần số riêng của Sevro để những người khác không thể nghe thấy. “Chúng ta không thể đi vòng quanh để tìm hắn. Nếu chúng ta bị phát hiện giữa hành lang trong lúc không có gì để làm tin…”

“Chúng ta sẽ không đi vòng quanh.” Cậu ngắt liên lạc với tôi trước khi nói với Những Kẻ Gào Rú. “Kích hoạt áo choàng đi, các quý cô. Kiếm Lưỡi Mềm và súng giảm thanh sẵn sàng. Chỉ sử dụng Găng Xung khi tình hình căng thẳng.” Cậu kêu lách tách rồi biến thành trong suốt. “Những Kẻ Gào Rú, đi theo tôi.”

Chúng tôi lẻn từ viện bảo tàng vào một mê cung những hành lang như đến từ thế giới khác, đi theo sự chỉ đạo của Sevro. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch đen. Những bức tường bằng kính. Trần nhà cao mười mét được làm từ Trường Chắn Xung trông như những cái bể thủy sinh mà trong đó các rặng san hô rực rỡ trải dài như những bụi nấm. Những nàng tiên cá dài ba mươi phân với khuôn mặt người, làn da xám, và những cái đầu có hình dáng như vương miện bơi trong thế giới màu xanh rực rỡ và màu cam chói lóa. Những cặp mắt quạ bé tí hon đầy căm thù liếc xuống nhìn chúng tôi trong lúc chúng bơi qua.

Các bức tường được làm bằng Kính Âm và chói lóa với nhiều màu sắc xen kẽ. Lúc thì tím biếc, lúc lại lấp lánh những bức rèm xám bạc. Tất cả như một giấc mơ. Giữa mê cung là những hốc tường nho nhỏ. Một phòng tranh thu nhỏ trưng bày các tác phẩm ảnh nổi đương đại và các tác phẩm thuộc thế kỷ 21 sau Công Nguyên, thay vì các tác phẩm thuộc phong cách La Mã tân cổ điển vốn thịnh hành trong giới Sẹo Vô Song. Để nạp năng lượng cho Áo Choàng Ma, chúng tôi lẻn vào một phòng tranh, trong đó đang đặt một con chó kim loại màu tím lòe loẹt có hình dáng như của một con vật làm từ bong bóng.

Victra thở dài. “Quỷ tha ma bắt. Gã này có khiếu thẩm mỹ của một kẻ thượng lưu nửa mùa.”

Ragnar hất hàm về phía con chó. “Đây là thứ gì vậy?”

“Nghệ thuật,” Victra nói. “Cứ cho là vậy.”

Vẻ hạ cố của Victra khiến tôi tò mò, cả tòa nhà này cũng vậy. Nó tràn ngập những món đồ nhân tạo. Các tác phẩm nghệ thuật, những bức tường, những nàng tiên cá, tất cả đích thị là những gì một Sẹo Vô Song sẽ trông đợi ở một Bạc giàu sổi. Kẻ Giảo Hoạt chắc hẳn phải rất rành tâm lý của các Hoàng Kim thì mới có thể giàu đến vậy. Nên tôi tự hỏi, liệu tất cả những thứ xa xỉ này có mang ngụ ý gì khác sâu sắc hơn hay không? Một cái mặt nạ quá hiển nhiên và quá dễ dàng để chấp nhận, khiến không một ai buồn nghĩ đến việc nhìn sâu hơn bên dưới? Với tất cả danh tiếng của mình, Kẻ Giảo Hoạt chưa bao giờ bị coi là một kẻ ngu ngốc. Nên có thể thế giới mộng ảo lòe loẹt này không phải dành cho hắn. Mà dành cho các vị khách của hắn.

Nó khiến tôi ngờ rằng có điều gì đó không ổn khi chúng tôi ra tới tiền sảnh tối om có sàn đá sa thạch sần sùi với những bụi hoa nhài trải dọc sàn nhà theo hình chữ V về phía cánh cửa đôi dẫn tới phòng ngủ của Kẻ Giảo Hoạt. Chúng tôi tắt Áo Choàng Ma để có thể nhìn rõ hơn. Những Thanh Kiếm Lưỡi Mềm cứng lại và giương lên, các mảnh kim loại lướt đi, cách nền đá sa thạch vài phân.

Đây không phải một nơi để ở. Mà là một sân khấu được dàn dựng để thao túng. Một sự nham hiểm toát lên từ sự tính toán lạnh lùng đã tạo nên cái nơi này. Tôi không thích điều này. Tôi lại gọi vào tần số của Sevro. “Có điều gì đó không ổn. Các gia nô đâu? Vệ sĩ đâu?”

“Có thể hắn thích sự riêng tư…”

“Tớ nghĩ đây là một cái bẫy.”

“Một cái bẫy? Dựa vào lý trí hay trực giác của cậu?”

“Trực giác.”

Cậu im lặng trong giây lát, và tôi tự hỏi có phải cậu đang nói chuyện với một ai đó ở đường dây khác hay không. Có lẽ cậu đang nói chuyện với tất cả bọn họ. “Cậu có kiến nghị gì?”

“Rút lui. Đánh giá lại tình hình để…”

“Rút lui?” Cậu cáu bẳn hỏi lại. “Như những gì chúng ta biết, chúng vừa thả bom nguyên tử lên người của chúng ta. Chúng ta cần phi vụ này.” Tôi tìm cách cắt ngang, nhưng cậu chặn họng tôi. “Quỷ tha ma bắt, tớ đã phải thực hiện mười ba phi vụ để có được thông tin về gã Bạc khốn kiếp này. Nếu bây giờ chúng ta rút lui, tất cả sẽ trở thành công cốc. Chúng sẽ biết chúng ta đã ở đây. Chúng ta sẽ không có cơ hội này một lần nữa. Hắn là chìa khóa để hạ gục Chó Rừng. Cậu phải tin ở tớ, Thần Chết. Cậu tin tớ chứ?”

Tôi ghìm lại câu chửi thề và ngắt bộ đàm, không rõ đang bực cậu hay bực chính mình, hay vì tôi biết Chó Rừng đã lấy mất tia sáng làm nên sự khác biệt ở tôi. Mọi ý kiến tôi đưa ra đều nhu nhược và kém thuyết phục với những người khác. Vì tôi biết, sâu thẳm bên trong, dưới lớp Vảy Bọ Hung, dưới chiếc mặt nạ quỷ này, là một thằng nhóc non nớt đã khóc vì sợ phải ở một mình trong bóng tối.

Ánh sáng tím đột ngột tràn khắp căn phòng khi một con tàu sang trọng bay qua những ô cửa sổ phía sau chúng tôi. Chúng tôi vội vàng nấp vào hai bên cửa căn phòng của Kẻ Giảo Hoạt, chuẩn bị chiến đấu. Tôi nhìn con tàu trôi bồng bềnh qua thiết bị quang học màu đen của mình. Ánh sáng chói lòa trên boong tàu trong lúc hàng trăm kẻ Phàm Phu nhảy múa theo tiếng nhạc Mặt Trăng, quằn quại trong nhịp điệu Etrurian đang thịnh hành ở Mặt Trăng xa xôi, như thể cuộc chiến chẳng ảnh hưởng gì đến hành tinh bên dưới vệ tinh này. Như thể chúng tôi đã không vùng dậy để chọc ngoáy cuộc sống của chúng. Chúng sẽ uống sâm banh từ Trái Đất trong những bộ trang phục may từ Sao Kim trên những con tàu được đổ nhiên liệu từ Sao Hỏa. Rồi chúng sẽ cười, sẽ hưởng thụ, sẽ ân ái mà chẳng cần gánh chịu hậu quả gì. Quá nhiều những con châu chấu đá xe. Tôi cảm thấy con thịnh nộ chính nghĩa của Sevro đang hừng hực trong tôi.

Đau khổ không có thật trong mắt chúng. Chiến tranh không có thật. Nó chỉ là một từ đang diễn ra với những người chúng nhìn thấy trên bản tin số. Chỉ là một chuỗi các hình ảnh khó chịu mà chúng sẽ bỏ qua. Một tổ hợp của vũ khí, đạn dược, của những con tàu và các thứ bậc mà chúng thậm chí không thèm ngó ngàng đến, tất cả để bảo vệ những kẻ ngu ngốc này khỏi sự khốn cùng thực thụ của việc làm người. Rồi chúng sẽ sớm được biết.

Và trên giường bệnh trước lúc chết, chúng sẽ nhớ đến buổi tối này. Đến những người chúng đã ở cùng. Đến những gì chúng đã làm khi cái từ ấy túm lấy chúng và không bao giờ buông tay. Con tàu hoan lạc này, sự suy đồi gớm guốc này là hơi thở hắt ra cuối cùng của Kỷ Hoàng Kim.

Và đó là một hơi thở hắt đáng thương hại.

“Dĩ nhiên tớ tin cậu,” tôi nói, nắm chặt Kiếm Lưỡi Mềm của mình. Ragnar đang theo dõi chúng tôi, mặc dù anh ta không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi. Victra đang đợi để phá cửa.

Ánh sáng nhạt dần, và chúng biến mất vào thành phố. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra mình không cảm thấy thỏa mãn khi biết những gì sắp xảy ra. Khi biết thời đại của chúng sẽ hết. Cũng chẳng có khoái cảm nào khi nghĩ rằng tất cả những ánh đèn trong tất cả các thành phố của đế chế này đang tối dần, hay tất cả những con tàu đang chậm lại, và tất cả các Hoàng Kim phi thường đang dần phai nhạt trong lúc các tòa nhà của chúng hoen gỉ và sụp đổ. Tuồng như tôi có thể nghe thấy Ngựa Hoang phản đối kế hoạch này. Trước đây tôi nhớ đôi môi của cô, mùi của cô, còn bây giờ tôi nhớ niềm an ủi khi biết tâm trí cô đồng nhất với tôi. Khi ở bên cô, tôi không cảm thấy cô đơn đến vậy. Cô chắc hẳn sẽ trừng phạt chúng tôi vì tập trung vào thế giới mà chúng tôi đang đánh đổ thay vì thế giới mà chúng tôi đang xây dựng.

Tại sao lúc này tôi lại cảm thấy như vậy? Tôi đang ở bên các bạn của mình, tấn công Hoàng Kim như tôi đã từng mong ước. Nhưng có điều gì đó âm ỉ sâu trong tâm trí tôi. Như thể có một cặp mắt đang theo dõi tôi. Bất kể Sevro nói gì, cũng có điều gì đó không ổn ở đây. Không chỉ trong tòa nhà này, mà với kế hoạch của cậu. Đây là cách mà tôi sẽ thực hiện ư? Là cách mà Fitchner sẽ thực hiện? Nếu thành công, chúng tôi sẽ mở lối cho điều gì sau khi bụi đã lắng và khí helium không còn được giao dịch? Một kỷ nguyên đen tối? Sevro mặc sức làm bất cứ những gì cậu muốn. Cơn thịnh nộ của cậu có thể dời non lấp bể.

Tôi đã từng như vậy. Và hãy nhìn xem nó đã mang đến cho tôi những gì.

“Giết các vệ sĩ của hắn. Gây choáng các Hồng. Đập phá, túm cổ, rồi chuồn,” Sevro nói với Những Kẻ Gào Rú của cậu. Tay tôi ghì chặt thanh kiếm. Cậu ra hiệu, rồi Ragnar và Victra lẻn qua cửa. Những người còn lại đi theo trong bóng tối.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.