59
SƯ TỬ CỦA SAO HỎA
Ngựa Hoang và tôi bị hai Đá Nham Thạch mặc giáp màu đen, mỗi tên to gần bằng Ragnar và đang đeo gia huy sư tử kéo xuống tấm ván lót hàng của phi thuyền. Tôi tìm cách đá chúng, nhưng chúng đâm Giáo Ion dài hai mét vào bụng tôi, khiến tôi bị sốc điện. Cơ bắp tôi co giật. Điện năng chạy qua người tôi. Chúng ném tôi xuống boong tàu, túm tóc kéo tôi dậy để tôi quỳ gối nhìn xuống thi thể của Sevro. May mắn thay, mắt cậu đã nhắm lại. Miệng cậu ấy phớt đỏ nhoe nhoét máu. Ngựa Hoang tìm cách đứng dậy. Một tiếng bịch đùng đục vang lên khi tên Đá Nham Thạch đấm vào bụng cô, ép cô quỳ xuống trở lại, hổn hển thở. Cassius cũng bị ép phải quỳ.
Antonia nhập bọn cùng Lilath, ả đứng trước mặt chúng tôi trong áo giáp màu đen. Cái đầu lâu màu vàng gào lên trên hai vai và một chiếc khác ở chính giữa giáp ngực. Hai bên sườn bộ giáp gắn những cái xương sườn người. Kỵ Sĩ Xương đầu tiên với tất cả những món đồ trang trí man rợ của ả. Sevro của Chó Rừng. Đầu cạo trọc. Cặp mắt trầm lặng hõm sâu trên khuôn mặt nhỏ thó nhăn nhúm như thể nó chẳng hề thích những thứ nó nhìn thấy trong thế giới này. Đằng sau ả là mười Sẹo Vô Song trẻ tuổi đứng sừng sững, đầu cũng cạo trọc như ả để chuẩn bị cho chiến trận. “Rà soát người chúng,” ả ra lệnh. “Chuyện quái quỷ gì thế này?” Cassius hỏi.
“Lệnh của Chó Rừng.” Lilath cẩn trọng quan sát trong lúc các Hoàng Kim rà soát người tôi. Cassius phải chịu đựng sự sỉ nhục khi Lilath tiếp tục. “Sếp không muốn bị mắc bẫy.”
“Tôi được sự chấp thuận của Hội Chủ,” hắn nói. “Chúng tôi phải đưa Thần Chết và Virginia đến Thành Trì.”
“Đã biết. Bọn tôi cũng được lệnh tương tự. Sẽ sớm bay đến đó.” Ả ra hiệu cho Cassius đứng dậy khi người của ả soát xong. Không có thiết bị nghe lén hay thiết bị theo dõi phóng xạ. Cassius phủi đầu gối. Tôi giữ nguyên tư thế quỳ khi Lilath liếc xuống nhìn Sevro, cậu vừa bị một trong các Đá Nham Thạch kéo xuống cầu thang. Ả bắt mạch cậu và mỉm cười. “Giết ngọt lắm, Bellona.”
Một Kỵ Sĩ Xương, điển trai cao ngất ngưởng với cặp mắt sáng rực và hai gò má như tượng tạc khẽ gù gù một tiếng. Những ngón tay đầy hình xăm, móng được sơn cầu kỳ gõ gõ môi dưới. “Xương của Barca giá bao nhiêu?” hắn hỏi.
“Không bán,” Cassius đáp.
Gã đàn ông nhoẻn miệng cười ngạo nghễ. “Mọi thứ đều có thể đem ra bán, anh bạn tốt của tôi ạ. Mười triệu một cái xương sườn.”
“Không.”
“Một trăm triệu. Thôi nào, Bellona…”
“Tước vị của tôi là Hiệp Sĩ Bình Minh, Công Sứ Valii-Rath. Anh có thể gọi tôi là ngài hoặc không gọi gì cả. Thi thể của Ares là tài sản quốc gia. Nó không phải của tôi để mà đem ra bán. Nhưng nếu anh vẫn đòi hỏi một lần nữa, tôi sẽ không chỉ nói suông với anh thôi đâu, quý ngài.”
“Cậu đang động đực hả?” anh trai của Tactus hỏi. “Có phải đó là ý cậu?” Tôi chưa từng gặp gã quý tộc khó chịu này trước đây, và tôi mừng vì điều đó. Tactus có vẻ đàng hoàng hơn nhiều so với những người còn lại trong gia tộc.
“Đồ man rợ khốn kiếp,” Ngựa Hoang nói qua kẽ răng đầy máu.
“Man rợ?” anh trai của Tactus hỏi. “Thật là một cái miệng xinh xắn. Nhưng cô không nên dùng nó như thế.” Cassius tiến lại gần hắn. Các Kỵ Sĩ Xương khác sờ kiếm của họ.
“Tharsus. Im miệng đi.” Lilath nghiêng đầu, nghe bộ đàm bên tai trong lúc Tharsus trở lại bên cạnh ả, hếch mùi lên. “Vâng, thưa chủ công,” á nói vào bộ đàm. “Barca đã chết. Tôi kiểm tra rồi.”
Antonia bước lại gần. “Có phải là Adrius? Để tôi nói chuyện với anh ấy.”
Ả giơ một tay lên với người đàn bà cao hơn. “Antonia muốn nói chuyện với ngài.” Ả dừng lại. “Ngài ấy bảo cứ đợi đã. Tharsus, Novas, tháo còng cho Thần Chết và dang tay hắn ra.
“Còn Virginia thì sao?” Tharsus hỏi.
“Chạm vào cô ấy mày sẽ chết,” Cassius nói. “Mày chỉ cần biết thế.” Nỗi sợ hiện lên trong mắt Cassius, mặc dù hắn không để lộ ra ngoài. Hắn sẽ không bao giờ đưa cô đến đây nếu có thể làm khác. Không như người của Hội Chủ, Chó Rừng nổi tiếng sẽ làm bất cứ điều gì bất cứ lúc nào. Lời đảm bảo của Aja đột nhiên có vẻ thật mong manh. Tại sao Hội Chủ lại đưa chúng tôi đến đây?
“Sẽ không ai đụng vào chiến lợi phẩm của cậu đâu,” Lilath nói, giọng kỳ quái. “Ngoại trừ Thần Chết.”
“Tôi phải đưa hắn đến…”
“Chúng tôi biết. Nhưng chủ nhân của tôi yêu cầu được bù đắp cho những khiển trách trong quá khứ. Hội Chủ đã cho phép ngài ấy trong lúc cậu đang hạ cánh. Chỉ là các biện pháp phòng ngừa.” Ả xòe thiết bị hiển thị dữ liệu ra. Cassius đọc lệnh và mặt hơi tái đi, quay lại nhìn tôi. “Giờ thì chúng tôi có thể thực thi được chứ? Hay cậu muốn gây thêm khó dễ?”
Cassius không còn lựa chọn nào khác. Hắn bấm nút điều khiển. Chiếc còng kim loại đang khóa chặt hai tay lên ngực tôi mở ra. Tharsus và Novas ở đó để chộp lấy tay tôi và kéo chúng sang hai bên, quấn Kiếm Lưỡi Mềm dạng roi lên mỗi cổ tay, kéo căng ra cho đến khi hai vai tôi kêu răng rắc.
“Mày sẽ để họ làm vậy ư?” Ngựa Hoang gầm gừ với Cassius. “Chuyện gì đã xảy ra với danh dự của mày? Nó cũng giả dối như phần còn lại của con người mày sao?” Hắn định nói điều gì đó, nhưng cô nhổ lên chân hắn.
Antonia mỉm cười ngạo ngược, sung sướng khi nhìn thấy tôi đau đớn. Lilath lấy Kiếm Lưỡi Mềm của tôi từ tay Cassius và đi về phía các phi cơ Cánh Gãy đã hộ tống chúng tôi vào khoang tàu bay. Đến đó, ả giơ Lưỡi Hái của tôi lên chọc vào một trong các động cơ nóng rực đang nguội dần.
“Nói cho tao nghe, Thần Chết, có phải mày đã dan díu với thằng em của tao không? Nên nó mới mụ mẫm đến vậy?” Tharsus hỏi trong lúc chúng tôi đứng đợi. Món tóc thơm sực của hắn rủ xuống mắt. Chỉ riêng hắn là chưa cạo trọc. “Mày không phải là người đầu tiên cày thửa ruộng đó đâu, nếu mày hiểu ý tao.”
Tôi nhìn trừng trừng về phía trước.
Hắn thuận tay trái hay tay phải?” Lilath gọi với lại.
“Tay phải,” Cassius đáp.
“Pollox, lấy ga rô,” Lilath ra chỉ thị.
Tôi nhận ra chúng đang định làm gì và máu trong người tôi lạnh ngắt. Cảm giác như thể chuyện này đang diễn ra với một ai khác. Mặc dù dây cao su được buộc chặt quanh tay phải tôi và cảm giác như bị kim châm chạy râm ran khắp các đầu ngón tay tôi.
Rồi tôi nghe thấy kẻ thù của mình.
Tiếng lách cách từ đôi ủng màu đen của hắn.
Sự thay đổi vi tế trong thái độ của tất cả mọi người.
Nỗi sợ.
Các Kỵ Sĩ Xương tránh đường để nhìn chủ nhân của chúng bước vào từ cửa hành lang chính tới khoang chứa tàu bay, được hơn chục vệ sĩ Hoàng Kim cao sừng sững với những cái đầu trọc lóc hộ tống. Tên nào cũng cao ngang Victra. Các hộp sọ cười trên cổ áo chúng, trên cán Kiếm Lưỡi Mềm. Những lóng xương kêu lẻng kẻng trên vai chúng, các đốt ngón tay cắt từ kẻ thù của chúng. Từ Lorn, từ Fitchner và Những Kẻ Gào Rú của tôi. Đây là những tên sát thủ của thời đại tôi. Sự ngạo mạn rỉ ra từ người chúng. Và khi chúng nhìn tôi, thứ tôi thấy trong mắt chúng không phải là sự căm ghét, mà là sự thiếu vắng lòng trắc ẩn cơ bản.
Tôi đã nói với Chó Rừng rằng tôi không ghét hắn. Đó là một lời nói dối. Căm ghét là tất cả những gì tôi cảm thấy khi nhìn hắn bước trên boong tàu, khẩu súng mà hắn đã dùng để giết chú tôi treo lủng lẳng trên bao đựng súng từ tính trên hông. Giáp của hắn màu vàng óng. Những con sư tử vàng gầm lên. Những lóng xương người gắn hai bên giáp, mỗi lóng xương khắc những hình thù tôi không thể nhận ra. Tóc hắn chải thẳng và ép sang hai phía. Cây bút trâm màu bạc nằm trên tay hắn, xoay tròn, xoay tròn. Antonia tiến lại gần hắn, rồi dừng lại khi thấy hắn đang đến gần Sevro chứ không phải cô ta.
“Tốt lắm. Xương vẫn còn nguyên.” Sau khi kiểm tra cơ thể đầm đìa máu của Sevro, hắn đứng dậy trước mặt em gái. “Xin chào, Virginia. Không có gì để nói sao?”
“Còn gì để nói?” cô hỏi qua kẽ răng. “Tôi còn lời gì để nói với một con quái vật?”
“Hừm.” Hắn dùng ngón trỏ nhấc cằm cô lên, khiến tay Cassius phải chạm vào Kiếm Lưỡi Mềm. Lilath và các Kỵ Sĩ Xương sẽ chặt hắn ra thành từng mảnh nếu hắn thậm chí dám rút kiếm. “Là chúng ta chống lại cả thế giới,” Chó Rừng nói khẽ. “Mày còn nhớ đã nói với tao như vậy chứ?”
“Không.”
“Lúc chúng ta còn nhỏ. Mẹ vừa chết. Tao đã không thể ngừng khóc. Và mày nói sẽ không bao giờ rời bỏ tao. Nhưng rồi Claudius rủ mày đi chơi chỗ nọ chỗ kia. Thế là mày quên luôn tao. Bỏ tao lại trong ngôi nhà cũ kỹ rộng lớn và khóc, vì từ lúc đó tao đã biết tao chỉ có một mình.” Hắn gõ lên mũi cô. “Những giờ sắp tới sẽ kiểm tra con người mày, em gái ạ. Tao rất hào hứng xem thứ gì nằm sau tất cả những lời khoa trương ấy.
Hắn chuyển sang tôi, nới lỏng rọ mõm. Dù tôi đang quỳ gối, hình thể của tôi vẫn khiến hắn trông như một thằng lùn. Tôi nặng hơn hẳn năm mươi ki lô. Sự hiện hữu của hắn như biển cả: kỳ lạ, mênh mông, tối tăm, sâu thẳm đầy bí ẩn và quyền uy. Sự im lặng của hắn là một tiếng gầm. Lúc này tôi thấy cha hắn ở nơi hắn. Hắn đã chơi khăm tôi, và giờ tôi sợ rằng tất cả những việc tôi đã làm sẽ tiêu tan thành mây khói.
“Vậy là chúng ta lại ở trong hoàn cảnh này một lần nữa,” hắn nói. Tôi không trả lời. “Mày có nhận ra những thứ này không?”
Hắn vuốt cây bút dọc những lóng xương trên giáp, lại gần hơn để tôi có thể nhìn thấy hình thù. “Ông bố yêu quý của tao đã nghĩ rằng những gì một người đàn ông làm tạo nên con người hắn. Tao lại nghĩ kẻ thù của một người đàn ông mới tạo nên con người hắn. Mày thích nó chứ?” Hắn lại gần hơn. Một trong những cái xương sườn khắc chiếc mũ hình mặt trời đầy gai nhọn. Cái khác khắc một thủ cấp đựng trong hộp.
Chó Rừng đang đeo xương lồng ngực của Fitchner.
Tôi gầm lên giận dữ, tìm cách cắn vào mặt hắn, gào lên như một con thú bị thương, khiến Ngựa Hoang giật mình. Tôi gắng sức chống lại những kẻ đang ghì chặt lấy tôi, run rẩy trong thịnh nộ khi Chó Rừng nhìn tôi quằn quại. Cassius nhìn đăm đăm xuống mặt đất, tránh cái nhìn hằn học của Ngựa Hoang. Giọng tôi rền rĩ thoát khỏi lồng ngực, chẳng còn là của tôi. Ấy là con quái vật ở sâu bên trong mà chỉ riêng Chó Rừng mới có thể triệu hồi. “Tao sẽ lột da mày,” tôi nói.
Hắn chán tôi, đảo mắt và bứng ngón tay. “Đeo rọ mõm vào.” Tharsus bịt miệng tôi. Chó Rừng dang rộng cánh tay như đang chào mừng hai người bạn nhiều năm xa cách tới một bữa tiệc. “Cassius! Antonia!” hắn nói. “Những vị anh hùng. Kìa cưng… chuyện gì đã xảy ra?” Hắn hỏi khi nhìn thấy mặt của Antonia. Trong suốt khoảng thời gian tôi bị giam cầm, chúng đã trở thành tình nhân. Đôi lúc tôi ngửi thấy mùi của ả trên người hắn khi hắn đến gặp tôi trước cái hộp. Hay ả sẽ miết một móng tay lên cổ hắn lúc đi qua. Hắn lại gần ả, nhấc cằm ả lên, nghiêng đầu ả để kiểm tra những tổn thương. “Darrow đã ra tay ư?”
“Là chị gái của em,” ả sửa lời, không thích bị hắn săm soi. Trong quãng thời gian bị bắt, ả đã thương tiếc khuôn mặt mình còn hơn cái chết của mẹ. “Con khốn đó sẽ phải trả giá. Và em sẽ sửa nó, đừng lo.” Ả rụt đầu tránh khỏi hắn.
“Đừng,” Chó Rừng nói gay gắt. “Tại sao lại sửa?”
“Nó thật ghê tởm.”
“Ghê tởm? Cục cưng oi, những vết sẹo là con người em. Chúng kể những câu chuyện của em.”
“Đây là câu chuyện của Victra, không phải của em.”
“Em vẫn rất xinh đẹp.” Hắn khẽ kéo cằm cô ả xuống và hôn nhẹ lên môi ả. Hắn không hề bận tâm đến ả. Như Ngựa Hoang đã nói, chúng tôi chỉ là bị thịt trong mắt hắn. Nhưng mặc dù Antonia là thứ độc địa nhất mà tôi từng thấy, ả vẫn muốn được yêu. Muốn được trọng dụng. Chó Rừng biết cách lợi dụng điều đó.
“Đây là của Barca,” Antonia nói, đưa cho Chó Rừng khẩu súng của Sevro. Hắn vuốt ngón cái lên những con sói đang gào rú được khắc trên báng súng.
“Một món đồ tinh xảo,” hắn nói. Hắn rút khẩu súng của mình từ bao đựng từ tính và ném cho một tên vệ sĩ trước khi đeo súng của Sevro vào. Dĩ nhiên hắn lấy khẩu súng của bạn tôi như một chiến lợi phẩm.
Thiết bị hiển thị dữ liệu của hắn lóe sáng và hắn giơ tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng. “Vâng, Thống Soái?”
Lãnh Chúa Tro Tàn hiện lên lố bịch trong khoảng không trước mặt Chó Rừng dưới hình thù một cái đầu khổng lồ lơ lửng. Cặp mắt vàng sẫm lồi ra bên dưới hai hàng lông mày rậm rạp. Cái cằm treo trên cổ áo cao màu đen của bộ quân phục. “Augustus, kẻ địch đang đến. Tàu Đuốc dẫn đầu.”
“Chúng đang đến vì hắn,” Cassius nói.
“Số lượng thế nào?” Chó Rừng hỏi.
“Hơn sáu mươi chiếc. Một nửa mang hình cáo đỏ.”
“Ngài có muốn kéo bẫy không?”
“Chưa phải lúc. Tôi sẽ điều khiển các chiến hạm của cậu.”
“Ngài biết thỏa thuận mà.”
Cái miệng rộng của ông ta mím lại. “Tôi biết. Cậu sẽ tiếp tục đến gặp Hội Chủ như đã bàn bạc. Hộ tống Hiệp Sĩ Bình Minh và món hàng của cậu ta tới Thành Trì. Các con gái của tôi sẽ nhận hắn ở đó. Bất kể hắn đang mưu tính gì, chúng ta cũng phải moi ra. Các Sấm Truyền sẽ làm việc đó. Đi ngay, vì Hoàng Kim.”
“Vì Hoàng Kim.”
Cái đầu biến mất.
Chó Rừng liếc nhìn các Đá Nham Thạch, những kẻ đã kéo tôi xuống thang phi thuyền. “Các nô lệ, đến hỗ trợ Pháp Quan Licenus trên đài chỉ huy. Không cần đến các ngươi nữa.” Các Đá Nham Thạch bỏ đi mà không thắc mắc. Khi chúng đi khỏi, hắn nhìn ba mươi Kỵ Sĩ Xương. “Hiệp Sĩ Bình Minh đã cho chúng ta cơ hội để chiến thắng cuộc chiến hôm nay. Nhà Telemanus sẽ đến giành lại em gái ta. Những Kẻ Gào Rú và Các Con Trai Của Ares sẽ đến vì Thần Chết. Đám đó sẽ không có được chúng. Trách nhiệm của chúng ta là đưa chúng đến cho Hội Chủ và các chiến thuật gia của ngài ở Thành Trì.”
Hắn nói với Antonia và Cassius. “Hãy gác lại những lời kêu ca của các người. Hôm nay chúng ta là Hoàng Kim. Chứng ta có thể gây gổ khi Khởi Nghĩa đã chỉ còn là tro bụi. Hầu hết các vị đã sống sót qua bóng tối của những hang động cùng với tôi. Các vị đã đứng bên cạnh tôi và nhìn thứ… sinh vật này đánh cắp những gì thuộc về chúng ta. Chúng sẽ cướp tất cả khỏi tay chúng ta. Nhà của chúng ta. Nô lệ của chúng ta. Quyền thống trị của chúng ta. Hôm nay chúng ta chiến đấu để bảo vệ những gì thuộc về mình. Hôm nay chúng ta chiến đấu chống lại sự suy tàn của Thời Đại chúng ta.”
Chúng nuốt lấy từng lời, thèm thuồng chờ lệnh của hắn. Thật đáng sợ khi phải chứng kiến giáo phái mà hắn đã xây dựng xung quanh hắn. Hắn đã ăn cắp những lời của tôi, lối diễn thuyết của tôi và biến nó thành của riêng hắn. Hắn đã tiếp tục tiến hóa.
Chó Rừng rời mắt khỏi người của mình khi Lilath mang tới cho hắn Lưỡi Hái của tôi, nóng rực vì nhiệt của động cơ, rồi xòe cán kiếm cho hắn. “Lilath, cô ở lại với hạm đội.”
“Ngài chắc chứ?”
“Cô là kế hoạch dự phòng của tôi.”
“Vâng, thưa chủ công.”
Antonia không chắc chúng đang nói gì, và cô ả không hề thích điều đó. Chó Rừng xoay Kiếm Lưỡi Mềm của tôi trong tay. Rồi nhìn giữa tôi và Ngựa Hoang. Hắn nảy ra một ý nghĩ. “Cậu đã bị Darrow giam cầm bao lâu, Cassius?”
“Bốn tháng.”
“Bốn tháng. Vậy thì tôi tin rằng cậu nên làm việc này để đòi lại danh dự.” Hắn ném Kiếm Lưỡi Mềm nóng đỏ cho Cassius, Cassius nhanh nhẹn bắt lấy cán của nó. “Chặt tay Darrow đi.”
“Hội Chủ muốn hắn…”
“Còn sống, phải. Và hắn sẽ còn sống. Nhưng bà ấy không muốn hắn đến hầm trú ẩn khi tay cầm kiềm vẫn còn trên người, phải không? Chúng ta phải tước tất cả vũ khí của hắn. Thiến con quái vật ấy đi, rồi lên đường. Hay là… có vấn đề gì?”
“Không có gì cả,” Cassius nói, tiến về phía trước. Hắn nhấc cao thanh kiếm, kim loại rừng rực vì nhiệt.
“Đây là thứ anh đã trở thành ư?” Ngựa Hoang hỏi. Cassius phải chịu cái nhìn hằn học của cô, nỗi hổ thẹn hiện lên trên mặt hắn. “Nhìn vào em, Darrow,” Ngựa Hoang nói. “Hãy nhìn vào em.”
Tôi ép chính mình phải quên đi lưỡi kiếm. Để nhìn vào Ngựa Hoang, nhận lấy sức mạnh từ cô. Nhưng khi tảng kim loại nóng rực cắt qua da và xương cổ tay phải, tôi đã quên cô. Tôi hét lên trong đau đớn, ngoái lại nhìn chỗ từng là bàn tay mình để thấy một mẩu cụt đang chậm rãi rỉ máu qua các mao mạch cháy sém. Khói từ da thịt cháy đen của tôi bốc lên. Và trong cơn đau cực độ, tôi có thể nhìn thấy Chó Rừng đang nhặt bàn tay tôi và giơ lên trời. Chiến lợi phẩm mới nhất của hắn.
“Ở đây có sư tử,” hắn nói.
“Ở đây có sư tử,” người của hắn đồng thanh.