42
THI SĨ
Roque au Fabii ngồi ở chiếc bàn đá trong vườn cây ăn quả ven ngôi nhà, ăn nốt chiếc bánh phó mát quả cơm cháy và uống nốt tách cà phê. Khói từ ngọn núi lửa lùn xủn bay tới đường chân trời chạng vạng theo cùng một nhịp uể oải với làn hơi nước từ đĩa sứ của hắn. Hắn ngừng ngắm làn khói để quay lại nhìn chúng tôi bước vào. Hắn nổi bật trong bộ quân phục màu đen và vàng - săn chắc như một cọng lúa mì mùa hè vàng óng, với đôi gò má cao và cặp mắt ấm áp, chỉ có điều gương mặt hắn xa cách và cứng cỏi. Lúc này hắn đã có thể phủ vinh quang của hàng chục trận đánh khắp ngực. Nhưng lòng tự cao của hắn lớn đến nỗi hắn nghĩ làm mầu là dấu hiệu của sự suy đồi quê kệch. Kim tự tháp của Hiệp Hội đang bay lên trong đôi cánh Thống Soái gắn hai bên, điểm xuyết mỗi bên vai; chiếc đầu lâu vàng đội vương miện nổi trên ngực, Huy Hiệu của Lãnh Chúa Tro Tàn. Roque đặt tách cà phê xuống một cách thanh tao, chùi miệng lên một góc khăn, rồi đứng dậy trên đôi chân trần.
“Darrow, đã lâu không gặp,” hắn nói với vẻ duyên dáng lịch thiệp, đến nỗi tôi suýt tự huyễn hoặc mình rằng chúng tôi là những người bạn cũ lâu ngày tái ngộ. Nhưng tôi sẽ không để bản thân có bất kỳ cảm xúc nào với gã đàn ông này. Tôi sẽ không để hắn có được sự tha thứ. Victra đã suýt chết vì hắn. Fitchner đã chết. Lorn đã chết. Và sẽ còn bao nhiêu người nữa phải bỏ mạng nếu tôi không để Sevro rời khỏi bữa tiệc sớm để đi tìm cha cậu?
“Thống Soái Fabii,” tôi bình thản đáp. Nhưng đằng sau sự chào đón lạnh lùng của tôi là một trái tim nhức nhối. Không hề có một chút buồn phiền trên khuôn mặt hắn. Tôi muôn hắn phải có. Và khi nhận ra điều đó, tôi biết mình vẫn còn cảm tình với gã đàn ông này. Hắn chiến đấu cho người của hắn. Tôi chiến đấu cho người của tôi. Hắn không phải là con ác quỷ trong câu chuyện của mình. Hắn là người hùng đã gỡ bỏ mặt nạ của Thần Chết. Người đã đánh bại hạm đội Augustus - Telemanus ở Trận Chiến Deimos một đêm sau cái ngày tôi bị bắt. Hắn không làm những việc này vì bản thân. Hắn sống vì một điều cao cả cũng như tôi. Người của hắn. Tội lỗi duy nhất của hắn là đã yêu họ quá nhiều, đó vốn là cách yêu của hắn.
Ngựa Hoang nhìn tôi lo lắng, biết tất cả những gì tôi đang cảm thấy. Cô đã hỏi tôi về hắn trên đường rời Sao Hỏa. Tôi đã nói với cô rằng hắn chẳng còn là gì với tôi nữa, nhưng cả hai chúng tôi đều biết đó không phải là sự thật. Giờ cô ở bên tôi. Níu chân tôi giữa những con dã thú. Không có cô, tôi vẫn có thể đối diện với kẻ thù, nhưng sẽ không thể giữ được mình. Tôi sẽ đen tối hơn. Sẽ hận thù hơn. Ơn trời, có những người như cô để níu giữ linh hồn tôi. Bằng không tôi sợ nó sẽ chạy trốn khỏi tôi.
“Tôi không thể nói gặp lại cậu là một chuyện đáng mừng, Roque,” Ngựa Hoang lên tiếng, thu hút sự chú ý khỏi tôi. “Mặc dù tôi ngạc nhiên khi Hội Chủ không cử một Chính Khách đến đối phó với chúng tôi.”
“Ngài ấy đã làm vậy,” Roque nói. “Còn cô đã trả xác Moira về. Hội Chủ bị tổn thương sâu sắc vì điều đó. Nhưng ngài ấy có niềm tin ở sức mạnh và sự phán xét của tôi. Cũng như tôi có niềm tin ở sự hiếu khách của Romulus. Nhân tiện, cảm ơn ngài vì bữa điểm tâm,” hắn nói với vị chủ nhà của chúng tôi. “Quân nhu của chúng tôi thật hạn hẹp, ngài có thể hình dung.”
“Đó là lợi ích của việc sở hữu một giỏ bánh mì,” Romulus nói. “Sự vây hãm không bao giờ khiến chúng tôi đói khát.” Ông ta ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Ngựa Hoang và tôi ngồi đối diện Roque trong lúc Romulus ngồi xuống ở đầu bàn. Hai chiếc ghế còn lại, đặt bên trái và bên phải của ông ta, dành cho Đại Thống Đốc Triton và một người phụ nữ già, cong queo, mà tôi không biết tên. Bà ta đeo đôi cánh của Thống Soái.
Roque quan sát tôi. “Tôi rất mừng khi biết cuối cùng cậu cũng tham gia cuộc chiến mà cậu đã khỏi sự, Darrow ạ.”
“Darrow không phải người chịu trách nhiệm cho cuộc chiến này,” Ngựa Hoang nói. “Mà là Hội Chủ của cậu.”
“Vì đã duy trì trật tự?” Roque hỏi. “Vì đã tuân theo Khế Ước?”
“Ồ, quả là mới mẻ. Tôi hiểu bà ta có phần nhiều hơn cậu, thi sĩ ạ. Bà già ấy là một sinh vật tham lam, tàn bạo. Cậu nghĩ giết chết Quinn là chủ ý của Aja ư?” Cô đợi câu trả lời. Nhưng không có lời nào được đưa ra. “Là của Octavia. Bà ta đã lệnh cho Aja làm việc ấy qua bộ đàm.”
“Quinn đã chết vì Darrow,” Roque nói. “Không phải vì ai khác.”
“Chó Rừng khoe với tôi rằng hắn đã giết Quinn,” tôi nói. “Cậu có biết điều đó không?” Roque không để lộ cảm xúc khi nghe lời buộc tội của tôi. “Nếu hắn để mặc Quinn, cô ấy đã có thể sống sót. Hắn đã giết cô ấy ở đuôi tàu trong lúc chúng ta chiến đấu để giành giật sự sống của mình.”
“Đồ dối trá.”
Tôi lắc đầu. “Xin lỗi. Nhưng sự hối hận mà cậu cảm thấy trong cái bụng gầy gò của cậu sẽ không thể bị rũ bỏ. Vì đó là sự thật.”
“Cậu đã biến tôi trở thành kẻ sát nhân hàng loạt chống lại người của chính tôi,” Roque nói. “Món nợ của tôi với Hội Chủ và với Hiệp Hội vì đã góp phần trong cuộc chiến Bellona - Augustus tôi vẫn chưa trả hết. Hàng triệu người đã thiệt mạng trong cuộc bao vây Sao Hỏa. Hàng triệu người vốn không cần phải chết nếu tôi nhìn thấy mưu mô của cậu và thực hiện nghĩa vụ của mình với đồng loại.” Giọng hắn run rẩy. Tôi biết vẻ lạc lõng trong đôi mắt hắn. Tôi đã nhìn thấy nó trong mắt mình qua gương khi thức dậy sau một cơn ác mộng và nhìn chằm chằm vào bản thân dưới ánh sáng mờ trong phòng tắm của chính phòng chỉ huy đó ở Mặt Trăng. Hàng triệu sinh mạng đã gào thét tên hắn trong bóng tối, hỏi hắn tại sao?
Hắn tiếp tục. “Điều tôi không hiểu, Virginia, là tại sao cô bỏ rơi cuộc thương thuyết trên Phobos. Cuộc thương thuyết có thể hàn gắn vết thương đang chia rẽ Hoàng Kim, và cho phép chúng ta tập trung vào kẻ thù thực sự.” Hắn nhìn tôi hằn học. “Gã đàn ông này đã muốn cha cô phải chết. Hắn không muốn gì hơn là sự hủy diệt của giống loài chúng ta. Pax đã chết vì sự dối trá của hắn. Cha cô đã chết vì những âm mưu của hắn. Hắn đang lợi dụng trái tim cô để chống lại cô.”
“Tha cho tôi đi.” Ngựa Hoang cười khẩy khinh bỉ.
“Tôi đang tìm cách…”
“Đừng coi thường tôi, thi sĩ. Cậu mới là kẻ ủy mị. Không phải tôi. Việc này không phải vì tình yêu. Mà vì sự đúng đắn. Nó không dính dáng gì đến cảm tính. Mà vì lẽ phải, lẽ phải nằm ở sự thật.” Các Lãnh Chúa Vệ Tinh cựa mình khó chịu trước ý niệm về lẽ phải. Cô hất hàm về phía họ. “Họ biết tôi tin ở sự độc lập của Vành Đai. Họ biết tôi là một Nhà Cải Cách. Và họ biết tôi đủ thông minh để không nhập nhằng giữa hai khái niệm, hay nhầm lẫn giữa cảm xúc và niềm tin. Không như cậu. Vì những vở kịch mỹ miều của cậu sẽ như đàn gảy tai trâu, nên chúng ta có thể đừng làm bản thân phải muối mặt bởi những cuộc đấu khẩu và đưa ra lời đề nghị của mình để có thể kết thúc cuộc chiến bằng cách này hay cách khác, được chứ?”
Roque trừng mắt nhìn Ngựa Hoang.
Romulus khẽ mỉm cười. “Cậu có gì để bổ sung không, Darrow?”
“Tôi nghĩ Ngựa Hoang đã nói khá tường tận rồi.”
“Tốt lắm,” Romulus đáp. “Vậy tôi sẽ nói phần của mình rồi để các cậu trình bày. Cả hai cậu đều là kẻ thù của tôi. Một người đã gây họa cho tôi bằng những cuộc biểu tình của công nhân. Những tuyên truyền chống phá chính phủ. Nổi loạn. Người còn lại bằng chiến tranh và vây hãm. Nhưng ở rìa bóng tối, xa khỏi nguồn lực của cả đôi bên, các cậu lại cần tôi, cần tàu chiến và các hạm đội của tôi. Các cậu thấy sự oái ăm chứ? Câu hỏi duy nhất của tôi là thế này. Ai có thể đem đến cho tôi nhiều hơn?” Ông ta nhìn Roque đầu tiên. “Thống Soái, xin mời.”
“Các Lãnh Chúa đáng kính, Hội Chủ của tôi cảm thấy xót xa trước mâu thuẫn giữa người của hai phe chúng ta, cũng như tôi. Nó bắt nguồn từ những mầm mống được gieo rắc từ các bất hòa trước kia, nhưng nó có thể kết thúc ngay tại đây nếu Vành Đai và Trung Tâm nhớ rằng có một điều tai hại lớn lao hơn là những xung đột chính trị và tranh cãi về thuế suất, đại biểu. Đó là mối nguy hại của nền dân chủ. Là lời Dối Trá cao quý rằng con người được sinh ra bình đẳng. Các ngài đã chứng kiến nó chia rẽ Sao Hỏa. Adrius au Augustus đã hào hiệp đánh trận chiến ấy dưới danh nghĩa của Hội Chủ.”
“Hào hiệp?” Romulus hỏi.
“Một cách hữu hiệu. Nhưng ảnh hưởng xấu của nó vẫn tiếp tục lan rộng. Giờ là cơ hội tốt nhất để chúng ta hủy diệt nó trước khi nó có thể vùng lên chiến thắng, khi ấy chúng ta sẽ không bao giờ có thể hồi phục. Bất chấp những khác biệt của chúng ta, tổ tiên của chúng ta đều đã ngã xuống Trái Đất trong cuộc Chinh Biến. Để tưởng nhớ điều ấy, Hội Chủ sẵn sàng xóa bỏ mọi hiềm khích. Ngài yêu cầu sự trợ giúp từ hạm đội, quân đoàn của các ngài để hủy diệt mối đe dọa Đỏ đang lăm le tiêu diệt cả Vành Đai và Trung Tâm.
“Đổi lại, sau cuộc chiến, Hội Chủ sẽ gỡ bỏ quân lực của Hiệp Hội khỏi Sao Mộc, nhưng Sao Thổ và Sao Thiên Vương thì không.” Đại Thống Đốc của Titan cười khẩy một cách khinh bỉ. “Hội Chủ sẽ bắt đầu đàm phán về vấn đề giảm thuế và thuế xuất khẩu của Vành Đai. Sẽ ban cho các ngài giấy phép khai thác mỏ mà hiện tại do các công ty Trung Tâm nắm giữ. Và sẽ chấp nhận lời đề nghị của các ngài về việc chia đều đại biểu trong Thượng Viện.”
“Và tái thiết lập quy trình bầu cử Hội Chủ?” Romulus hỏi. “Bà ta chưa bao giờ được chọn làm nữ hoàng.”
“Ngài ấy sẽ tái lập quy trình bầu cử sau khi các Thượng Nghị Sĩ mới được bổ nhiệm. Ngoài ra, các Hiệp Sĩ Olympic sẽ được chỉ đinh thông qua việc bầu chọn của các Đại Thống Đốc, không phải do lệnh của Hội Chủ, như các ngài đã yêu cầu.”
Ngựa Hoang ngửa cố và cười lớn. “Xin lỗi. Cứ cho rằng tôi đa nghi. Nhưng những gì cậu đang nói, Roque, là Hội Chủ sẽ đồng ý với bất cứ điều kiện gì Romulus muốn, cho đến khi bà ta đủ chắc chân trở lại để từ chối tất cả.” Cô khụt khịt mũi tỏ ý tức cười. “Tin tôi đi, các bạn của tôi và gia đình tôi hiểu rõ sự dối trá trong những lời hứa của Hội Chủ.”
“Còn Antonia au Julii thì sao?” Romulus hỏi, lưu ý sự hoài nghi của Ngựa Hoang. “Các cậu sẽ trao cô ta vào tay tôi để đòi lại sự công bằng cho cái chết của cha và con gái tôi?”
“Phải.”
Romulus hài lòng với các điều khoản, và kích động trước lời nhận xét của Roque về mối đe dọa Đỏ. Chưa kể những lời hứa của hắn có vẻ rất họp tình hợp lý. Rất thiết thực. Không quá nhiều, không quá ít. Tất cả những gì tôi có thể đề nghị là một ảo tưởng, một ảo tưởng đáng ngại. Romulus nhìn tôi chờ đợi.
“Bất chấp màu sắc, tôi và ông có chung một mối liên kết. Hội Chủ là một chính trị gia, tôi là người của đao kiếm. Tôi giải quyết bằng quan điểm và sắt thép. Giống ngài. Đó là lẽ sống của tôi. Là toàn bộ ý nghĩa tồn tại của tôi. Hãy nhìn xem tôi đã vùng lên ngang hàng với các vị như thế nào mà không cần là một người trong số các vị. Hãy nhìn xem tôi đã chiếm Sao Hỏa như thế nào. Cơn Mưa sắt thành công nhất trong nhiều thế kỷ.” Tôi nhoài người về phía trước. “Các Lãnh Chúa, tôi sẽ cho các vị sự tự do mà các vị xứng đáng. Không phải loại tự do nửa vời. Không ngắn ngủi. Độc lập vĩnh viễn khỏi Mặt Trăng. Không thuế má. Không có những lao dịch hai mươi năm cho Trung Tâm để đổi lấy các Xám và các Đá Nham Thạch. Không phải nhận lệnh từ cái đế chế Babylon mà Trung Tâm đã trở thành.”
“Một lời hứa táo tợn,” Romulus nói, thể hiện bề dày con người mình qua việc chấp nhận sự sỉ nhục mà ông ta hẳn đang cảm thấy khi một Đỏ buông ra lời hứa sẽ trao trả độc lập cho ông ta.
“Một lời hứa hão,” Roque nói. “Darrow được như bây giờ tất cả đều nhờ những người bên cạnh hắn.”
“Đồng ý,” Ngựa Hoang vui vẻ nói.
“Và tôi vẫn có tất cả mọi người bên mình, Roque. Còn cậu có ai?”
“Không ai cả,” Ngựa Hoang đáp. “Chỉ có cô bạn cũ Antonia, người đã trở thành tay sai của anh trai tôi.”
Những lời ấy đánh sâu vào Roque và Romulus. Tôi quay lại nói với Các Lãnh Chúa Vệ Tinh. “Các vị có xưởng tàu vĩ đại nhất mà các hành tinh từng được thấy. Nhưng các vị đã bắt đầu cuộc chiến quá sớm. Khi không có đủ tàu. Không có đủ nhiên liệu. Các vị nghĩ Hội Chủ sẽ không thể cử một hạm đội tới đây nhanh đến vậy. Các vị đã sai. Nhưng Hội Chủ cũng phạm phải một sai lầm: tất cả các hạm đội còn lại của bà ta đang ở Trung Tâm, bảo vệ các vệ tinh và các hành tinh trước sự tấn công của Orion. Nhưng Orion không ở Trung Tâm. Cô ta đang ở cùng tôi. Các lực lượng của cô ta đã gia nhập những con tàu mà tôi đánh cắp từ Chó Rừng để thành lập một hạm đội mà tôi sẽ dùng để đánh rớt Hạm Đội Lưỡi Kiếm khỏi bầu trời.”
“Cậu không có đủ tàu để làm vậy,” Roque nói.
“Cậu không biết tôi có những gì,” tôi nói. “Và cậu không biết tôi đang giấu nó ở đâu.”
“Cậu ta có bao nhiêu tàu?” Romulus hỏi Ngựa Hoang.
“Đủ nhiều.”
“Roque khiến các ngài nghĩ tôi là một ngọn lửa hoang. Trông tôi có hoang dã lắm không?” ít nhất không phải hôm nay. “Romulus, ngài không có hứng thú với Trung Tâm cũng như tôi không có hứng thú với Vành Đai. Đây không phải nhà của tôi. Chúng ta không phải kẻ thù. Cuộc chiến của tôi không phải để chống lại giống loài của ngài, mà để chống lại những kẻ thống trị quê hương tôi. Hãy giúp chúng tôi đè bẹp Hạm Đội Lưỡi Kiếm, và tôi sẽ cho các vị nền độc lập. Một mũi tên trúng hai đích. Ngay cả khi tôi không thể đánh bại Hội Chủ ở Trung Tâm sau khi chúng tôi đánh bại Thi Sĩ ở đây, ngay cả nếu tôi thua trận sau một năm, chúng ta sẽ tạo ra tổn thất đủ lớn để Octavia phải mất cả đời mới huy động được các chiến hạm, tiền của, nhân lực và chỉ huy, để vượt qua quãng đường tối tăm dài một triệu ki lô mét một lần nữa.” Các Lãnh Chúa Vệ Tinh kích động trước những lời của tôi. Nhưng chưa hẳn tôi đã có được họ.
Roque giễu cợt. “Các ngài thực sự nghĩ gã tự phong mình là nhà cách mạng này sẽ bỏ mặc các Màu Hạ Cấp ở Vành Đai? Chỉ riêng Các Vệ Tinh Galilee cũng có hơn một trăm năm mươi triệu ‘nô lệ’.”
“Nếu có thể giải phóng họ, tôi sẽ làm vậy,” tôi thừa nhận. “Nhưng tôi không thể. Tôi nhận ra điều đó và nó khiến tim tôi tan nát, vì họ là người của tôi. Nhưng mọi lãnh đạo đều phải hy sinh.”
Điều này nhận được những cái gật gù từ các Hoàng Kim. Ngay cả khi tôi là kẻ thù, họ vẫn có thể tôn trọng lòng trung thành của tôi với người của mình, và nỗi đau mà tôi cảm thấy. Thật kỳ lạ khi nhận được sự kính trọng trong mắt các kẻ thù. Tôi chưa quen với cảm giác ấy.
Roque cũng nhìn thấy những cái gật gù. “Tôi hiểu gã đàn ông này hơn bất kỳ ai trong số các vị,” hắn dồn ép. “Tôi hiểu hắn như một người anh em. Và hắn là một kẻ lường gạt. Hắn sẽ nói bất cứ điều gì để phá vỡ mối liên kết đang trói buộc chúng ta.”
“Không như Hội Chủ, người không bao giờ biết nói dối,” tôi nói khẽ, nhận được một vài tiếng cười.
“Hội Chủ sẽ tôn trọng thỏa thuận của ngài,” Roque kiên quyết.
“Như bà ta đã làm với cha tôi?” Ngựa Hoang gay gắt hỏi. “Khi bà ta lên kế hoạch giết chết ông ở Vũ Hội năm ngoái? Lúc đó tôi đã là Kỵ Binh của bà ta, và bà ta lên kế hoạch làm điều đó ngay trước mũi tôi. Vì sao? Vì ông ấy không đồng tình với chính sách của bà ta. Hãy hình dung những gì bà ta sẽ làm với những người thực sự tham chiến cùng bà ta.”
“Chà, chà,” Đại Thống Đốc Triton nói, gõ các khớp ngón tay xuống bàn.
“Thay vào đó cô sẽ tin tưởng một tên khủng bố và một kẻ phản bội?” Roque hỏi. “Hắn đã mưu đồ hủy hoại Hiệp Hội của chúng ta suốt sáu năm. Toàn bộ sự tồn tại của hắn là một lời dối trá. Làm sao cô có thể tin hắn? Làm sao cô có thể nghĩ một Đỏ lại quan tâm tới cô nhiều hơn một Hoàng Kim?” Roque buồn bã lắc đầu. “Chúng ta là các Hoàng Kim, hỡi những người anh em. Chúng ta là trật tự bảo vệ loài người. Trước thời đại của chúng ta là một giống nòi muốn phá hủy mái nhà duy nhất nó từng có. Nhưng rồi chúng ta đã mang hòa bình đến. Đừng để Darrow điều khiển các vị đem Kỷ Đen Tối trở lại. Chúng sẽ thanh tẩy tất cả những điều kỳ diệu mà chúng ta tạo ra để lấp đầy bụng dạ của chúng và thỏa mãn dục vọng của chúng. Chúng ta có cơ hội để ngăn chặn hắn ngay tại đây, vào giây phút này. Chúng ta có cơ hội để lại hợp nhất, như chúng ta đã luôn được định để làm vậy. Vì con cái của chúng ta. Các vị muốn chúng sẽ thừa hưởng một thế giới như thế nào?”
Roque đặt một tay lên tim.
“Tôi là người của Sao Hỏa. Tôi không yêu Trung Tâm hơn các vị. Lòng tham của Mặt Trăng đã bóc lột hành tinh của tôi từ trước khi tôi ra đời. Điều đó cần phải thay đổi. Và nó sẽ thay đổi. Nhưng không phải dưới mũi kiếm của hắn. Hắn sẽ thiêu trụi một căn nhà để sửa một cửa sổ bị vỡ. Không, các bạn, đó không phải là cách. Để thay đổi vì một tương lai tốt đẹp hơn, chúng ta phải nhìn xa hơn thực trạng chính trị hiện thời và nhớ lại tinh thần của Kỷ Hoàng Kim chúng ta. Các Hoàng Kim, hãy đoàn kết làm một.”
Trò này diễn ra càng lâu, khả năng Roque khơi dậy lòng yêu nòi giống của họ càng nhiều. Cả Ngựa Hoang và tôi đều biết điều đó. Cũng như tôi đã biết mình sẽ phải hy sinh một thứ gì đó khi đến đây. Tôi đã hy vọng nó sẽ không phải là thứ tôi sắp đề nghị, nhưng từ cái nhìn trong cặp mắt Các Lãnh Chúa Vệ Tinh, tôi biết rằng thông điệp của Roque đã đánh vào trọng điểm. Họ sợ một cuộc nổi dậy. Họ sợ tôi.
Họ có một nỗi sợ lớn lao trước Các Con Trai Của Ares, đó là sai lầm nghiêm trọng mà Sevro đã phạm phải khi công bố quá trình Tạo Tác của tôi và dẫn dắt Các Con Trai tới một cuộc chiến thực thụ. Khi ở trong bóng tối, chúng tôi có thể để chúng tàn sát lẫn nhau. Chúng tôi chỉ là một ý niệm. Nhưng Roque đã khiến họ nghĩ đến việc hợp nhất tất cả các chủ nhân lại với nhau: sẽ thế nào nếu các nô lệ cướp tài sản của tôi làm của riêng?
Khi đưa Lưỡi Hái cho tôi, chú Narol đã nói nó sẽ cứu mạng tôi, với cái giá là một chi. Mỗi thợ mỏ đều được truyền đạt điều đó, ngay từ ngày đầu tiên đặt chân xuống hầm mỏ, rằng sự hy sinh là xứng đáng. Và giờ tôi sẽ hy sinh một thứ mà có thể vì nó tôi sẽ không bao giờ được tha thứ.
“Tôi sẽ trao cho các vị Các Con Trai Của Ares,” tôi nói khẽ. Không ai nghe thấy tôi giữa những lời diễn thuyết không ngừng của Roque. Ngoại trừ Ngựa Hoang. “Tôi sẽ trao cho các vị Các Con Trai Của Ares,” tôi lặp lại lớn tiếng hơn. Sự im lặng bao trùm cả bàn.
Ghế của Romulus kêu kẽo kẹt khi ông ta nhoài về phía trước. “Ý cậu là gì?”
“Tôi đã nói với các vị rằng tôi không có hứng thú với Vành Đai. Và giờ tôi sẽ chứng minh điều ấy. Có ba trăm năm mươi căn cứ của Các Con Trai xuyên suốt lãnh địa của các vị,” tôi nói. “Chúng tôi là lực lượng biểu tình trên cảng. Chúng tôi là người phá hủy hệ thống vệ sinh và là lý do các đường phố của Ilium ngập ngụa trong xú uế. Ngay cả nếu hôm nay các vị giao tôi cho Hội Chủ, Các Con Trai sẽ khiến các vị đổ máu suốt nghìn năm. Nhưng tôi sẽ trao cho các vị mọi căn cứ của Con Trai Của Ares ở Vành Đai, tôi sẽ để mặc Màu Hạ Cấp ở đây và tập trung vào Trung Tâm, không bao giờ vượt qua vành đai tiểu thiên thạch chừng nào tôi còn sống, nếu các vị giúp tôi tiêu diệt hạm đội chết tiệt này.”
Tôi chỉ một ngón tay vào Roque, hắn đang tỏ ra khiếp sợ.
“Điều này thật điên rồ,” Roque nói, nhận thấy hiệu quả mà những lời của tôi đã mang tới. “Hắn đang nói dối.”
Nhưng tôi không nói dối. Tôi đã ra lệnh cho các cơ sở Con Trai Ares phải sơ tán khỏi Vành Đai. Không nhiều người sẽ an toàn trốn thoát. Hàng nghìn người sẽ bị bắt, bị tra tấn và bị giết. Vì đây là chiến tranh, là hiểm họa của sự lãnh đạo.
“Các Lãnh Chúa, Thống Soái đang đề nghị các vị phải cúi đầu,” tôi đáp. “Các vị không cảm thấy mệt mỏi vì làm vậy sao? Vì phải phủ phục trước ngai vàng đang ở cách nhà của các vị sáu trăm triệu ki lô mét?” Họ gật đầu. “Hội Chủ nói tôi là một mối đe dọa với các vị. Nhưng ai đã đánh bom thành phố của các vị? Ai đã giết hàng triệu người dân của các ngài? Ai đã giam giữ con cái các vị trên Mặt Trăng? Đã hạ sát cha và con gái ngài trên Sao Hỏa? Ai đã thiêu rụi một vệ tinh? Là tôi? Hay người của tôi? Không. Kẻ thù nguy hiểm nhất của các ngài là sự tham lam của Trung Tâm.”
“Lần này khác,” Roque phản đối.
“Vẫn là người phụ nữ đó thôi,” tôi gầm gừ và nhìn vào vị Hoàng Kim đến từ Sao Thổ ở bên trái Romulus, người đang chăm chú theo dõi. “Ai đã thiêu rụi Rhea? Hội Chủ đã quên, vì ngai vàng của bà ta quay lưng về phía Vành Đai. Nhưng các vị nhìn thấy cái xác đờ đẫn của nó mỗi đêm trên bầu trời của các vị.”
“Rhea là một sai lầm,” Roque nói, rơi vào cái bẫy mà Ngựa Hoang đã giúp tôi chuẩn bị. “Sai lầm đó sẽ không bao giờ lặp lại.”
“Không bao giờ lặp lại?” Ngựa Hoang hỏi, đóng kín cái bẫy. Cô quay sang Vela, người đang canh gác cầu thang của ngôi nhà cùng một số Hoàng Kim Io khác. “Vela, người bạn của tôi, tôi có thể dùng thiết bị hiển thị của mình chứ?”
“Đừng chơi trò chơi của cô ta,” Roque nói.
“Trò chơi của tôi?” Ngựa Hoang duyên dáng hỏi. “Trò chơi của tôi là sự thật, Thống Soái ạ. Nó không được đón nhận ở đây hay chỉ mấy lời hùng biện mới được cho phép? Bản thân tôi không tin những người sợ sự thật.” Cô quay lại nhìn Vela, thích thú trước những lời châm chọc của chính mình. “Bà có thể điều khiển nó thay tôi, Vela. Mật khẩu là L17L6363.” Cô nhoẻn miệng cười trước sự ngạc nhiên của tôi.
Vela nhìn anh trai của mình. “Cô ta có thể gửi tin nhắn đến Barca.”
“Cứ việc ngắt kết nối của tôi,” Ngựa Hoang nói. Romulus gật đầu với Vela. Bà ta ngắt kết nối. “Vui lòng tìm trong tệp dữ liệu số 3.” Bà ta làm theo. Ban đầu cặp mắt vị Hoàng Kim ít lời nheo lại, hoang mang trước những gì bà ta đang nhìn thấy.
Rồi, trong lúc đọc, môi bà ta mím lại, và da cánh tay nổi đầy gai ốc. Những người còn lại trong đám đông nho nhỏ quan sát phản ứng của bà ta với vẻ bồn chồn lớn dần. “Đã sáng tỏ, phải không, Vela?”
“Là chuyện gì?” Romulus yêu cầu. “Cho chúng tôi xem.”
Vela giận dữ nhìn Roque, người đang hoang mang chẳng kém gì số còn lại, rồi tiến lại gần và đưa thiết bị cho anh trai mình. Mặt ông ta vẫn giữ được vẻ bình thản trong lúc đọc dữ liệu, các ngón tay trượt qua thông tin. Tôi đang sử dụng thông tin của Cassius để chống lại chính chủ nhân của hắn, biến món quà của hắn thành một mũi tên nhắm thẳng vào ngực bà ta. Tuy nhiên Ngựa Hoang và tôi đã nghĩ sẽ tốt hơn nếu nó được người đại diện của bà ta tiết lộ. Lợi dụng lời hứa hẹn dối trá của bà ta với Romulus.
“Chiếu nó lên,” Romulus nói, ném thiết bị hiển thị dữ liệu cho Vela.
“Chuyện gì vậy?” Roque giận dữ hỏi. “Romulus…” Giọng hắn lịm dần khi hình ảnh của Thiên Thạch S-1988, một phần của cụm Karin trong quần thể tiểu thiên thạch Koronis ở Vành Đai Kuiper giữa Sao Hỏa và Sao Mộc, hiện lên trong không khí. Nó chậm rãi xoay trên bàn. Dòng dữ liệu màu xanh bên dưới tuyên bố sự diệt vong của Hội Chủ. Đó là chuỗi thông cáo giả của Hiệp Hội mô tả cuộc vận chuyển quân dụng tới một tiểu thiên thạch không căn cứ. Dòng dữ liệu tiếp tục xoay, liệt kê các chỉ thị cấp cao của Hiệp Hội yêu cầu “nạp nhiên liệu” cho tiểu thiên thạch. Rồi nó chiếu một thước phim của con tàu mà tôi đã cử đi từ hạm đội chính để điều tra tiểu thiên thạch trong lúc phần còn lại tiến về Sao Mộc. Các Đỏ của chú tôi bay bồng bềnh trong nhà kho tối. Các máy bay phản lực nhỏ gắn trong đồ bảo hộ của họ yên lặng trong môi trường chân không. Nhưng những chiếc đồng hồ đo phóng xạ được kết nối với mũ đội đầu của họ kêu lốp bốp trước lượng phóng xạ của nơi này. Lượng phóng xạ bên trong chúng lớn hơn nhiều so với các đầu đạn hạt nhân năm triệu tấn được sử dụng hợp pháp trong các cuộc không chiến.
Romulus nhìn chằm chằm vào Roque. “Nếu không định tái diễn Rhea, thì tại sao hạm đội của cậu lại dọn sạch kho chứa vũ khí hạt nhân trước khi tiến vào tầng khí quyển của chúng tôi?”
“Chúng tôi không đến kho vũ khí,” Roque nói, vẫn tìm cách xử lý những gì hắn vừa nhìn thấy và ý nghĩa của nó. Bằng chứng rất thuyết phục. Mọi lời nói dối đều nên được dọn ra với sự trợ giúp của sự thật. “Các Con Trai Của Ares đã cướp nó từ nhiều tháng trước. Thông tin này là giả mạo.” Hắn đang sử dụng thông tin sai lệch, có nghĩa Hội Chủ đã giữ kín sự nổi loạn của Chó Rừng. Và giờ bà ta phải trả giá vì đã tin tưởng rất ít người. Hắn chưa được chuẩn bị cho cuộc đối đáp này, và điều đó đã bộc lộ một cách rõ ràng.
“Vậy là có một nhà kho,” Romulus hỏi. Roque nhận ra sự tai hại của lời thú nhận ấy. Romulus nhăn mặt và tiếp tục. “Thống Soái Fabii, tại sao lại có một nhà kho bí mật chứa vũ khí hạt nhân giữa Mặt Trăng và nơi này?”
“Đó là thông tin mật.”
“Rõ ràng cậu đang nói giỡn.”
“Không Quân Hiệp Hội chịu trách nhiệm cho sự an toàn của…”
“Nếu vì lý do an ninh, tại sao nó không được đặt ở một căn cứ gần hơn?” Romulus hỏi. “Nhà kho này nằm ở rìa vành đai tiểu thiên thạch trên đường mà một hạm đội từ Mặt Trăng phải đi qua khi Sao Mộc nằm ở quỹ đạo gần nhất tới Mặt Trời. Như thể nó được xây dựng cho một Thống Soái sử dụng trên đường đến nhà tôi…”
“Romulus, tôi biết chuyện này có vẻ…”
“Thật sao, cậu Fabii? Vì nó có vẻ như cậu đang cân nhắc việc hủy diệt những người mà cậu gọi là anh chị em.”
“Thông tin này rõ ràng là sai lệch.”
“Ngoại trừ sự tồn tại của kho vũ khí…”
“Vâng,” Roque thú nhận. “Nó có tồn tại.”
“Và các đầu đạn hạt nhân. Với mức phóng xạ đó.”
“Chúng được dành để bảo vệ.”
“Và phần còn lại là dối trá?”
“Phải.”
“Vậy là thật ra cậu không đến nhà tôi với lượng vũ khí hạt nhân đủ để tiêu hủy các vệ tinh của chúng tôi?”
“Tôi không làm vậy,” Roque nói. “Chúng tôi chỉ mang theo những đầu đạn hạt nhân dành cho các cuộc không chiến. Tối đa năm triệu tấn. Romulus, tôi thề trên danh dự của mình…”
“Thứ danh dự mà cậu đã dùng khi phản bội bạn bè mình…” Romulus chỉ vào tôi. “Khi cậu phản bội vị anh hùng đáng kính Lorn. Đồng minh của tôi, Augustus. Cha của tôi, Revus. Thứ danh dự mà cậu đã mang khi chứng kiến đầu con gái tôi bị giẫm bẹp bởi ả điên giết mẹ, người nhận mệnh lệnh từ một kẻ điên giết cha?”
“Romulus…”
“Không, Thống Soái Fabii. Tôi không tin rằng cậu xứng đáng với sự thân mật đủ để dùng tên riêng của tôi nữa. Cậu gọi Darrow là một kẻ man rợ, một kẻ dối trá. Nhưng cậu ta đến đây phơi bày trái tim mình. Còn cậu đến đây và mang theo những lời dối trá. Trốn đằng sau sự lịch thiệp và nòi giống…”
“Đại Thống Đốc Raa, ông phải nghe tôi. Nếu ông chịu để tôi giải thích…”
“Đủ rồi,” Romulus hét lên, đứng dậy và đập bàn tay to lớn xuống bàn. “Đã đủ những lời đạo đức giả. Đủ mưu mô. Đủ những lời dối trá, thằng nhãi bợ đỡ đến từ Trung Tâm ạ.” Cuối cùng ông ta cũng run rẩy vì thịnh nộ. “Nếu ngươi không phải là khách của ta, ta sẽ ném găng tay vào mặt ngươi và cắt cổ ngươi giữa Quảng Trường Đổ Máu. Thế hệ sa ngã của các người đã quên thế nào là một Hoàng Kim. Ngươi đã quên di sản của mình. Đưa miệng bú bầu sữa của quyền lực, và vì sao? Để làm gì? Vì đôi cánh trên vai ngươi ư? Thống Soái.” Ông ta cười khẩy trước hai từ ấy. “Thằng nhãi ranh. Ta thương hại cái thế giới nơi ngươi quyết định một người như Lorn au Arcos được sống hay chết. Cha mẹ ngươi đã không dạy dỗ ngươi sao?” Họ đã không. Roque được nuôi dưỡng bởi các gia sư, bởi sách vở. “Tự tôn là gì nếu không có danh dự? Danh dự là gì nếu không có sự thật? Danh dự không phải là thứ ngươi nói ra. Nó không phải là thứ ngươi đọc.” Romulus đấm thình thịch vào ngực. “Danh dự là những việc ngươi làm.”
“Vậy thì đừng làm việc này…” Roque nói.
“Chủ nhân của ngươi đã làm việc này,” Romulus lãnh đạm đáp. “Nếu không thể khiến bọn ta cúi đầu, bà ta sẽ thiêu trụi chúng ta. Một lần nữa.”
Ngựa Hoang cố kìm nhưng không thể ngăn nụ cười trên miệng trong lúc Roque nhìn Các Lãnh Chúa Vệ Tinh tuột khỏi tay hắn. Sự cay độc lẻn vào giọng nói lịch thiệp của hắn, khiến trái tim tôi tan nát khi nghĩ rằng giọng nói đó đã từng bảo vệ tôi. Giờ đây hắn đang bảo vệ một thứ ít xứng đáng hơn. Một Hiệp Hội đã không mang lại gì cho hắn.
Tôi đã luôn tự hỏi tại sao Fitchner lại chọn Roque vào Nhà Mars. Trước khi bị hắn phản bội, tôi đã luôn nghĩ về hắn như một linh hồn dịu dàng nhất. Nhưng giờ vị Thống Soái đang thể hiện cơn thinh nộ của mình.
“Đại Thống Đốc Raa, hãy nghe cho kỹ,” hắn nói. “Ông đã hiểu lầm khi tin rằng chúng tôi đến đây với mục đích hủy diệt các vị. Chúng tôi đến đây để bảo tồn Hiệp Hội. Đừng rơi vào sự bịp bợm của Darrow. Ông khôn ngoan hơn thế. Hãy chấp nhận các điều khoản của Hội Chủ, và chúng ta có thể tiếp tục có hòa bình trong một nghìn năm tới. Nhưng nếu ông chọn con đường này, nếu ông từ bỏ sự đình chiến của chúng ta, sẽ không có kết cục tốt đẹp. Hạm đội của ông có thể đã tả tơi. Nhưng hạm đội của Darrow, bất kể nó đang trốn ở đâu, cũng không là gì hơn một nhóm ô hợp của những kẻ đào ngũ trên các chiến hạm vay mượn.
“Còn chúng tôi là Hạm Đội Lưỡi Kiếm. Chúng tôi là cánh tay sắt của Quân Đoàn và là cơn thịnh nộ của Hiệp Hội. Các chiến hạm của chúng tôi sẽ dập tắt ánh sáng trên các hành tinh của ông. Ông biết tôi có thể làm gì. Ông không có vị chỉ huy nào có thể đương đầu với tôi. Và khi những chiến hạm của ông đã bị thiêu trụi, các hiệp sĩ của Trung Tâm sẽ đổ vào những thành phố, và phủ không khí trong tro bụi, đủ khiến con cháu các ông nghẹt thở.
“Nếu các ông phản bội Màu của mình, phản bội Khế Ước, và Hiệp Hội - vốn là việc sẽ xảy ra - Ilium sẽ bốc cháy. Tôi sẽ đem sự điêu tàn đến cho các ông. Sẽ truy sát từng người mà các ông quen biết và sẽ hủy diệt nòi giống của các ông khỏi thế giới này. Tôi sẽ làm vậy trong đau đớn. Nhưng tôi là người của Sao Hỏa. Là người của chiến tranh. Nên hãy nhớ cơn thịnh nộ của tôi không có điểm dừng.” Hắn chìa ra một bàn tay mảnh dẻ. Cái miệng của con sói Nhà Mars mở ra trong tiếng rống im lặng, đói khát. “Hãy bắt tay tôi vì lợi ích giống loài của ông và của các Hoàng Kim. Bằng không tôi sẽ dùng nó để xây dựng một thời đại hòa bình dựa trên tro tàn của gia tộc ông.”
Romulus bước quanh mép bàn để tiến ra đối mặt với Roque, cánh tay đang chìa ra của hắn nằm giữa họ. Romulus rút Kiếm Lưỡi Mềm bên hông ra. Nó chuyển thành dạng cứng. Lưỡi kiếm khắc hình Trái Đất và Cuộc Chinh Phục. Gia tộc của ông ta cũng lâu đời như của Ngựa Hoang và của Octavia. Ông ta dùng lưỡi kiếm để cắt tay mình rồi mút giọt máu đỏ từ vết thương trước khi nhổ vào mặt Roque.
“Đây là một cuộc huyết chiến. Nếu có khi nào gặp lại, mạng ngươi sẽ là của ta hoặc mạng ta sẽ là của ngươi, Fabii. Nếu có khi nào cả hai ta cùng thở trong một căn phòng, một trong hai ta sẽ lịm tắt.” Đó là lời tuyên bố lạnh lùng và trang trọng, đòi hỏi một điều duy nhất từ Roque. Hắn gật đầu. “Vela, tiễn Thống Soái đến phi thuyền của hắn. Hắn có một hạm đội cần chuẩn bị để đem ra chiến trường.”
“Romulus, ông không thể để hắn ra về,” Ngựa Hoang nói. “Hắn quá nguy hiểm.”
“Tôi đồng ý,” tôi nói, nhưng vì một lẽ khác. Tôi muốn tránh cho Roque khỏi cuộc chiến này. Tôi không muốn máu của hắn phải nhuộm tay mình. “Giữ hắn làm tù binh cho đến khi cuộc chiến kết thúc, rồi thả hắn mà không bị tổn hại.”
“Đây là nhà của tôi,” Romulus nói. “Đây là cách chúng tôi hành xử. Tôi đã hứa sẽ cho hắn sự bình an. Thì hắn sẽ nhận được điều đó.”
Roque chùi vệt máu bằng chính chiếc khăn mà hắn đã dùng lúc ăn bánh phó mát rồi ném nó đi, và bước theo Vela rời khỏi bàn, về phía những bậc thang dẫn vào nhà. Hắn ngập ngừng trước khi quay lại nhìn chúng tôi. Tôi không thể biết hắn đang nói với tôi hay với các Hoàng Kim bên canh, nhưng hắn đã ngân nga những lời cuối, những lời mà tôi đã quá rành:
“Anh chị em, cho đến giờ phút cuối
Nỗi muộn phiền khi thời khắc phải qua,
Trước mộ bạn, tôi sẽ khóc
Vì tôi là người đã trao bạn giấc nghìn thu.”
Roque cúi đầu kính cẩn. “Cảm ơn vì sự hiếu khách của ông, Đại Thống Đốc. Tôi sẽ sớm gặp lại ông.” Trong lúc Roque rời khỏi cuộc họp, Romulus ra chỉ thị cho Vela hãy giữ chân hắn cho đến khi tôi bình an rời khỏi Io.
“Hãy gọi các Thống Soái và Pháp Quan của tôi,” ông ta nói với các kỵ binh của mình. “Tôi muốn họ trên màn ảnh nổi sau hai mươi phút nữa. Chúng ta có một trận chiến phải chuẩn bị. Darrow, nếu cậu muốn liên lạc với các Pháp Quan của mình…” Nhưng tâm trí của tôi đang đặt ở Roque. Tôi có thể sẽ không bao giờ gặp lại hắn. Không bao giờ có cơ hội để nói ra quá nhiều điều đang chất chứa trong lòng. Nhưng tôi cũng biết việc để hắn đi có ý nghĩa gì với người của mình.
“Đi đi,” Ngựa Hoang nói, đọc được ánh mắt tôi. Tôi đột ngột đứng dậy, cáo lui và đuổi kịp Roque khi hắn đang thắt dây giày ở khu vườn. Vela và một số người khác đang hộ tống hắn đi qua cánh cửa sắt.
“Roque.” Hắn ngập ngừng. Có điều gì đó trong giọng tôi khiến hắn quay lại và nhìn tôi bước lại gần. “Tớ đã để mất cậu khi nào?” tôi hỏi.
“Khi Quinn chết,” hắn nói.
“Cậu đã lên kế hoạch giết tớ ngay cả khi cậu nghĩ tớ là một Hoàng Kim?”
“Hoàng Kim. Đỏ. Chẳng có gì quan trọng. Linh hồn của ngươi đen tối. Quinn là người tốt. Lea là người tốt. Và ngươi đã lợi dụng họ. Ngươi là một kẻ đồi bại, Darrow. Ngươi rút kiệt sinh mệnh của những người bạn của mình, rồi để mặc họ nằm la liệt trên mỗi bước đi, ngươi tự huyễn hoặc bản thân rằng mỗi cái chết đều có giá trị. Rằng mỗi cái chết mang ngươi đến gần hơn với công lý. Nhưng lịch sử đầy rẫy những người như ngươi. Hiệp Hội không phải là không có thiếu sót, nhưng thể chế này… thế giới này, là điều tốt đẹp nhất nhân loại có thể có.”
“Và cậu là người có quyền đưa ra quyết định ấy?”
“Phải. Nhưng hãy đánh bại ta trên vũ trụ, rồi nó sẽ là của ngươi.”