Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29
Các Thợ Săn

❊ ❊ ❊

29

CÁC THỢ SĂN

Khi chúng tôi thức giấc, cơn bão đã qua. Chúng tôi thu dọn nơi trú ẩn được dựng từ các tấm ngăn tường và bước vào cảnh trống trải. Bầu trời xanh đen như cẩm thạch không có đến một gợn mây. Chúng tôi hướng về phía mặt trời đang nhuộm đường chân trời trong màu sắt nóng chảy. Mùa thu còn nán lại vài ngày. Chúng tôi nhắm tới Tòa Tháp, định bụng đốt lửa trong lúc đi, với hy vọng nó sẽ ra hiệu cho các lính trinh sát Valkyrie đang hoạt động gần đó. Nhưng khói cũng sẽ dẫn lối cho các Thực Tử.

Chúng tôi quan sát vùng núi trong lúc đi qua, dè chừng các bộ tộc ăn thịt người và sự thật rằng ở đâu đó phía trước, Cassius, có thể là cả Aja, đang lội qua làn tuyết cùng một đội đặc nhiệm.

Đến trưa, chúng tôi tìm thấy dấu vết của chúng. Tuyết bị xới tung bên ngoài một hốc đá đủ lớn cho vài chục người. Chúng đã hạ trại ở đó để đợi cơn bão đi qua. Một chồng đá xếp bên ngoài noi đóng trại. Một tảng đá bị đẽo bằng Kiếm Lưỡi Mềm, khắc dòng chữ: per aspera ad astra[1].

“Là chữ của Cassius,” Ngựa Hoang nói.

Chúng tôi dỡ chồng đá và tìm thấy thi thể của hai Lam và một Bạc. Cơ thể yếu đuối của chúng đã đóng băng trong đêm. Ngay cả ở đây, Cassius vẫn tử tế chôn cất cho chúng. Chúng tôi xếp những tảng đá trở lại trong lúc Ragnar tiếp tục lên đường, lần theo các dấu vết bằng tốc độ mà chúng tôi không thể đuổi kịp. Chúng tôi đi theo. Một giờ sau, tiếng sấm nhân tạo gầm lên ở phía xa, đi kèm là tiếng rít đơn độc xa xăm của Găng Xung. Không lâu sau đó, Ragnar trở lại, mắt sáng lên đầy phấn khích.

“Tôi đã lần theo dấu vết,” anh ta nói.

“Và?” Ngựa Hoang hỏi.

“Là Aja và Cassius cùng một đội Xám và ba Sẹo Vô Song.”

“Aja ở đây ư?” tôi hỏi.

“Phải. Chúng bỏ chạy qua đèo về phía Asgard. Một nhóm Thực Tử tấn công chúng. Các xác chết la liệt khắp đường. Hàng chục thi thể. Bọn Thực Tử đánh úp và thất bại. Nhiều tên khác đang đến.”

“Chúng có bao nhiêu vũ khí?” Ngựa Hoang hỏi.

“Không Ủng Trọng Lực. Chỉ có Vảy Bọ Hung. Nhưng chúng mang theo nhiều ba lô. Chúng đã bỏ lại Găng Xung khoảng hai ki lô mét về phía Bắc. Hết năng lượng.”

Holiday nhìn về phía đường chân trời và chạm vào khẩu súng ngắn của Trigg bên hông. “Chúng ta có thể tóm được chúng chứ?”

“Chúng mang theo nhiều quân nhu. Nước. Thực phẩm. Giờ thì có cả những người bị thương. Có. Chúng ta có thể áp đảo bọn chúng.”

“Tại sao chúng ta đến đây?” Ngựa Hoang ngắt lời. “Không phải để truy sát Aja và Cassius. Điều cần thiết duy nhất là đưa Ragnar đến Tòa Tháp.”

“Aja đã giết em trai tôi,” Holiday nói.

Ngựa Hoang chựng lại. “Trigg. Người mà cô đã nhắc đến. Tôi đã không biết. Nhưng dù vậy đi nữa chúng ta cũng không thể bị ham muốn báo thù làm cản trở. Chúng ta không thể chống lại hai chục người.”

“Nếu chúng đến Asgard trước khi chúng ta đến được Tòa Tháp thì sao?” Holiday hỏi. “Thì chúng ta sẽ tiêu đời.” Ngựa Hoang vẫn không bị thuyết phục.

“Anh có thể giết Aja không?” tôi hỏi Ragnar.

“Có.”

“Đây là một cơ hội,” tôi nói với Ngựa Hoang. “Còn lúc nào khác để chúng lại rơi vào tình thế nguy hiểm chứ? Không có Quân Đoàn ở bên mình? Không có niềm tự hào của Hoàng Kim bảo vệ? Đây là những kẻ hùng mạnh nhất. Như Sevro vẫn nói, ‘Khi cậu có cơ hội tiêu diệt kẻ thù, hãy ra tay.’ Lần này tôi đồng tình với thằng khốn điên khùng ấy. Nếu chúng ta có thể loại chúng khỏi cuộc chơi, Hội Chủ sẽ mất hai Vệ Sĩ Cuồng Nộ trong vòng một tuần. Còn Cassius là mối liên kết của Octavia với Sao Hỏa và các gia tộc hùng mạnh. Nếu chúng ta tiết lộ cuộc đàm phán giữa cô và bà ta cho hắn biết, chúng ta sẽ bẻ gãy mối quan hệ đồng minh đó. Chúng ta sẽ tách Sao Hỏa khỏi Hiệp Hội.”

“Chia để đánh…” Ngựa Hoang từ tốn nói. “Tôi thích điều đó.”

“Và chúng ta có một món nợ phải trả,” Ragnar nói. “Vì Lorn, vì Quinn, và vì Trigg. Bọn chúng đã đến đây để săn đuổi chúng ta. Giờ chúng ta sẽ săn đuổi chúng.”

Dấu vết không lẫn vào đâu được. Xác chết ngổn ngang trong tuyết. Vài chục Thực Tử. Các thi thể vẫn bốc khói vì Đạn Xung gần con đèo hẹp nơi các Đá Nham Thạch mai phục Hoàng Kim. Chúng không biết hỏa lực mà các Hoàng Kim có. Những lỗ hổng lớn lốm đốm trên các con dốc gồ ghề. Những vết hằn sâu hơn trên tuyết đánh dấu chỗ những con bò rừng châu Âu đi qua, đó là các sinh vật khổng lồ trông như những con bò non với bộ lông lồm xồm mà các Đá Nham Thạch cưỡi.

Con đèo nới rộng ra thành một cánh rừng núi cao thưa thớt phủ lên dải đất của sườn đồi thoai thoải. Dần dần, các lỗ hổng ít dần, và chúng tôi bắt đầu nhìn thấy những chiếc Găng Xung và súng trường bị bỏ lại, cùng thi thể của một vài tên Xám với mũi tên và rìu gắn trên người. Thi thể của các Đá Nham Thạch nằm gần dấu vết của các Hoàng Kim để lại, mang theo những vết thương do Kiếm Lưỡi Mềm. Mấy chục kẻ mất tay mất chân, bị chặt đầu. Nhóm của Cassius đang hết đạn và giờ đây các Hiệp Sĩ Olympic phải ra tay ở khoảng cách gần. Nhưng cơn gió vẫn kêu tanh tách cùng tiếng súng ở phía trước vài ki lô mét.

Chúng tôi đi qua các Thực Tử Đá Nham Thạch đang nằm chết vì những vết đạn, nhưng chỉ đến khi đi qua một gã Xám bị thương thì Ragnar mới dừng lại. Hắn vẫn còn sống, nhưng thoi thóp. Một chiếc rìu bằng sắt vùi trong bụng hắn. Hắn thở khò khè, nhìn lên bầu trời xa lạ. Ragnar quỳ xuống bên cạnh hắn. Mắt gã Xám nhận ra anh ta khi hắn nhìn vào khuôn mặt không che đậy của vị Ô Danh.

“Nhắm mắt lại,” Ragnar nói, nhét khẩu súng trường hết đạn vào tay hắn. “Nghĩ đến nhà.” Gã đàn ông nhắm mắt lại. Và bằng một cú vặn, Ragnar bẻ cổ hắn, rồi nhẹ nhàng đặt đầu hắn xuống mặt tuyết. Tiếng tù và the thé vọng khắp dãy núi. “Bọn chúng đã bỏ cuộc săn,” Ragnar nói. “Sự bất tử không xứng với cái giá phải trả ngày hôm nay.”

Chúng tôi tăng tốc. Vài ki lô mét phía bên phải, các Thực Tử cưỡi bò chạy dọc bìa rừng, hướng về những doanh trại trên núi cao. Chúng không nhìn thấy chúng tôi đi qua rừng thông. Holiday quan sát nhóm thợ săn biến mất sau ngọn đồi qua ống nhòm trên khẩu súng trường của cô. “Chúng mang theo hai Hoàng Kim,” cô nói. “Tôi không nhận ra họ. Họ chưa chết.”

Tất cả chúng tôi đều cảm thấy rùng mình.

Một tiếng sau chúng tôi theo dõi con mồi của mình ở bên dưới trong một bãi tuyết gồ ghề điểm xuyết những kẽ nứt. Hai mé rừng ôm lấy bãi tuyết. Aja và Cassius chọn đường lộ thiên thay vì tiếp tục đi qua cánh rừng bội bạc nơi chúng đã để mất quá nhiều Xám. Còn lại bốn người. Ba Hoàng Kim và một Xám. Chúng mặc Vảy Bọ Hung màu đen, choàng thêm quần áo và thắt lưng lấy từ những kẻ ăn thịt người đã bỏ mạng. Chúng di chuyển bằng tốc độ chóng mặt, những người còn lại trong nhóm đã vùi xác ở sâu trong rừng. Chúng tôi không thể biết đâu là Aja và đâu là Cassius vì chúng đeo mặt nạ, mà bên dưới lớp áo choàng thì hình dáng chúng tương tự nhau.

Ban đầu, tôi muốn nằm đợi và mai phục để giành thế chủ động, nhưng tôi nhớ ra các ống nhòm quang học đã biến mất khỏi hộp đựng nên tự nhủ chắc Aja và Cassius đang đeo chúng. Với thiết bị ảnh nhiệt, chúng sẽ nhìn thấy bọn tôi đang trốn dưới tuyết. Thậm chí có thể nhìn thấy cả khi chúng tôi trốn trong bụng bò hay hải cẩu chết. Nên thay vào đó, tôi bảo Ragnar dẫn tôi đi qua lối mà anh ta đã tìm thấy để đón đầu ở con đèo chúng buộc phải đi qua và chặn đường chúng.

Tôi đang thở hổn hển phía sau Ragnar, khạc cái lạnh ra khỏi buồng phổi đau nhói, thì nhóm bốn người bọn chúng đến địa điểm đã chọn của bọn tôi. Chúng chạy dọc kẽ nứt của khối băng trong những đôi ủng tuyết tạm bợ, khom người dưới sức nặng của số lương thực và các dụng cụ sinh tồn mà chúng đang kéo phía sau trên chiếc xe trượt tuyết tự làm. Các kỹ năng sinh tồn cơ bản được dạy ở trường quân đội của Thực Chiến Quân Sao Hỏa. Cả bốn người bọn chúng đeo Mũ Quang Học màu đen với mắt kính mờ khói. Chúng có vẻ thật kỳ lạ khi nhìn thấy chúng tôi. Không có bất kỳ biểu hiện nào được lộ ra trên Mũ Quang Học hay ở những khuôn mặt đeo mặt nạ. Như thể chúng đã trông mong chúng tôi sẽ đứng đợi ở rìa trảng tuyết, chắn lối thoát.

Tôi đảo mắt giữa bốn người bọn chúng. Dễ dàng nhận ra Cassius vì chiều cao của hắn. Nhưng kẻ nào là Aja? Tôi phân vân giữa hai Hoàng Kim to mập, cả hai đều thấp hơn Cassius.

Rồi tôi nhìn thấy vũ khí của vị ân sư cũ đang lủng lẳng trên thắt lưng của ả.

“Aja!” tôi gọi, cỏi mũ đội đầu của lớp Da Hải Cẩu.

Cassius tháo mặt nạ. Tóc hắn bện mồ hôi, mặt ửng đỏ. Chỉ riêng hắn là đang đeo Găng Xung, nhưng tôi biết chắc hẳn nó đã gần hết năng lượng, dựa vào thi thể lũ ăn thịt người nằm rải rác phía sau. Kiếm Lưỡi Mềm của hắn được tuốt ra, những kẻ còn lại cũng làm vậy. Trông như những cái lưỡi dài màu đỏ, máu đông trên lưỡi kiếm.

“Darrow…” Cassius lẩm bẩm, choáng váng khi nhìn thấy chúng tôi. “Tao đã nhìn thấy mày chìm xuống…”

“Tao bơi giỏi chẳng kém gì mày, nhớ chứ?” Tôi nhìn qua hắn. “Aja, cô định để một mình Cassius lên tiếng ư?

Cuối cùng, ả tách ra khỏi những kẻ khác để đứng cạnh tên hiệp sĩ cao ráo, cởi sợi dây quấn quanh eo đang nối ả với chiếc xe kéo tạm bợ. Ả tháo mặt nạ Da Hải Cẩu, để lộ gương mặt ngăm đen và cái đầu trọc. Hơi nước cuộn xoáy. Ả dò xét kẽ băng đang len lỏi qua mặt tuyết, những tảng đá và những gốc cây, hàng rào giữa bãi tuyết, tự hỏi nhóm du kích của tôi sẽ xuất hiện từ hướng nào. Ả khá rành Europa, nhưng ả không thể biết nhóm của tôi có những ai hay bao nhiêu người đã sống sót.

“Một kẻ đáng tởm và một con chó dại,” ả gầm gừ, mắt nấn ná ở Ragnar trước khi quay lại nhìn tôi. Vảy Bọ Hung mà ả đang mặc không có một vết trầy xước. Ả không phải hứng chịu dù chỉ một vết thương từ các Đá Nham Thạch sao? “Có vẻ Nhà Tạo Tác của mày đã hàn gắn mày trở lại, Gỉ Sắt.”

“Đủ để giết em gái mày,” tôi đáp, không thể giấu sự cay độc trong giọng nói. “Đáng tiếc đó không phải là mày.” Ả không đáp trả. Đã bao lần tôi nhìn thấy ả giết Quinn trong trí nhớ? Đã bao lần tôi thấy ả cướp Kiếm Lưỡi Mềm của Lorn khi ông nằm chết dưới lưỡi kiếm của Chó Rừng và Lilath? Tôi chỉ tay vào món vũ khí ấy. “Nó không thuộc về mày.”

“Mày được sinh ra để phục vụ, không phải để nói, đồ đáng tởm. Đừng nói chuyện với tao.” Ả liếc lên không trung, nơi Phobos sáng lấp lánh phía Đông đường chân trời. Ánh sáng đỏ và trắng nhấp nháy xung quanh nó. Là một trận chiến không gian, có nghĩa Sevro đã cướp được tàu. Nhưng được bao nhiêu? Aja cau mày và trao đổi một cái nhìn lo ngại với Cassius.

“Ta đã đợi khoảnh khắc này từ lâu, Aja.”

“À, con thú cưng của cha tao.” Aja quan sát Ragnar. “Có phải Gã Ô Danh đã thuyết phục được mày rằng hắn đã được thuần hóa? Tao tự hỏi liệu hắn có nói với mày chuyện hắn đã thích được tưởng thưởng như thế nào sau trận đánh Ở Circada. Sau khi những lời khen ngợi nhạt dần và hắn đã chùi máu khỏi tay, cha tao gửi cho hắn những ả Hồng trẻ trung để thỏa mãn thú tính nhục dục của hắn. Hắn đã thèm khát đến mức nào. Chúng đã sợ hắn đến mức nào.” Giọng ả đều đều và nhàm chán vì vùng đất băng giá này, vì cuộc trò chuyện, và vì chúng tôi. Tất cả những gì ả muốn là thứ chúng tôi có thể đem lại cho ả, đó là một thử thách. Sau khi bỏ lại tất cả thi thể của các Đá Nham Thạch phía sau, ả vẫn chưa chán máu tươi. “Mày đã bao giờ thấy một Đá Nham Thạch lên cơn động đực chưa?” ả tiếp tục. “Mày sẽ phải cân nhắc lại việc tháo vòng đeo cổ cho chúng, Gỉ Sắt. Chúng có lòng ham muốn mà mày không thể nào tưởng tượng nổi đâu.”

Ragnar tiến về phía trước, cầm Kiếm Lưỡi Mềm trên cả hai tay. Anh ta cởi chiếc áo lông màu trắng đã lấy từ những Thực Tử và để nó rớt xuống phía sau. Thật kỳ lạ khi ở đây, bị vây quanh bởi gió và tuyết, tách khỏi các đội quân của chúng tôi. Thứ duy nhất bảo vệ mạng sống của từng người là mẩu kim loại đang uốn cong. Sự hùng vĩ của Nam Cực cười trước kích cỡ và ảo tưởng sức mạnh của chúng tôi, thầm nghĩ nó có thể dễ dàng lấy đi hơi ấm trong những bộ ngực nhỏ bé. Nhưng cuộc sống của chúng tôi có ý nghĩa nhiều hơn so với các cơ thể yếu đuối đang mang chúng.

Việc Ragnar tiến về phía trước là tín hiệu cho Ngựa Hoang và Holiday đang nấp trong lùm cây.

Nhắm cho chuẩn, Holiday.

“Cha ngươi đã mua ta, Aja. Đã sỉ nhục ta. Đã khiến ta trở thành con ác quỷ của lão. Như một món đồ. Đứa trẻ trong ta phải bỏ chạy. Hy vọng đã vụt tắt. Ta đã không còn là Ragnar nữa.” Anh ta chạm vào ngực. “Nhưng ta lại được làm Ragnar, hôm nay, ngày mai và mãi mãi. Ta là con trai của Tòa Tháp, anh của Sefi Thầm Lặng, chiến hữu của Darrow ở Lykos, và Sevro au Barca. Ta là Lá Chắn Của Tinos. Ta nghe theo tiếng gọi của trái tim. Và khi trái tim ngươi không còn đập nữa, ả Vệ Sĩ xấu xa, ta sẽ móc nó ra khỏi lồng ngực ngươi rồi ném cho điểu sư của…”

Cassius quét mắt quanh những tảng đá gồ ghề và những ngọn cây thưa thớt đang ôm lấy bãi tuyết ở bên trái hắn. Mắt hắn nheo lại khi nhìn đám cây đổ dưới chân một dãy đá. Rồi, không một lời cảnh báo, hắn đẩy Aja về phía trước. Ả lảo đảo, và ngay đằng sau, chỗ ả đứng lúc nãy, đầu tên Xám còn lại

nổ tưng. Máu vương vãi khắp mặt tuyết khi tiếng động từ khẩu súng trường của Holiday vọng lại từ những ngọn núi Nhiều viên đạn khác xé toạc mặt tuyết xung quanh Cassius và Aja. Ả Vệ Sĩ Thịnh Nộ di chuyển đằng sau gã Hoàng Kim thứ ba, dùng thân thể của hắn làm khiên đỡ. Hai viên đạn dội vào Vảy Bọ Hung của hắn, xuyên qua lớp polyme cứng cáp. Cassius xoay người và tận dụng chút năng lượng còn sót lại của Găng Xung. Sườn đồi sụp đổ. Những tảng đá phát sáng, rồi nổ tung. Tuyết bốc hơi.

Giữa tiếng động đó là âm thanh của dây cung được nhả ra. Aja cũng nghe thấy. Ả di chuyển nhanh nhẹn, xoay người khi mũi tên do Ngựa Hoang bắn ra từ cánh rừng nhắm thẳng vào đầu ả. Nó trượt chỉ vài phân. Cassius bắn vào vị trí của Ngựa Hoang ở trên đồi, làm gãy nát những thân cây và nung nóng các tảng đá.

Không thể biết cô có bị bắn trúng hay không. Cũng không thể dành dù chỉ vài giây để nhìn vì Ragnar và tôi đã lợi dụng sự phân tán để tấn công, thu hẹp tầm nhìn, Lưỡi Hái cuộn lại thành hình, rút ngắn khoảng cách qua làn tuyết. Găng Xung tỏa sáng trên tay, Cassius quay lại vừa đúng lúc tôi nhảy bổ vào hắn. Hắn bắn Găng Xung. Đó là một đòn tấn công yếu ớt, nên tôi lách bên dưới, chạm đất và bật lên như một con lật đật Lykos. Hắn tiếp tục bắn. Găng Xung đã vô dụng, năng lượng cạn kiệt sau cú bắn vào sườn đồi. Ragnar phóng Kiếm Lưỡi Mềm vào Aja như thể nó là một con dao ném. Nó xoay vòng trong không khí. Ả không thèm di chuyển. Nó dội vào người ả. Ả lộn ngược người. Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ Ragnar đã giết được ả. Nhưng rồi ả quay lại với chúng tôi, cầm cán kiếm bằng tay phải.

Ả đã bắt được thanh kiếm.

Một nỗi sợ đen tối lẻn khắp người tôi khi tất cả những lời cảnh báo của Lorn về Aja ùa về. “Đừng bao giờ đối đầu với một dòng sông, và đừng bao giờ đối đầu với Aja.”

Bốn người chúng tôi lao vào nhau, biến thành một mớ hỗn độn vụng về những cú chém kêu răng rắc và những lưỡi kiếm kêu leng keng, vần vò, uốn lượn và xoay mình. Kiếm Lưỡi Mềm nhanh hơn những gì mắt chúng tôi có thể theo dõi. Aja chém xéo vào chân tôi trong lúc tôi nhắm vào chân ả; Ragnar và Cassius nhắm vào cổ nhau bằng những cú đâm mau lẹ mà không cần nhìn. Tất cả đều sử dụng chiến thuật giống nhau. Thật kỳ quặc khi tất cả chúng tôi đều suýt đã giết chết được người kia sau nửa giây đầu. Nhưng mỗi cú ra đòn đều trượt chỉ trong gang tấc.

Chúng tôi tách ra. Lảo đảo lùi lại. Những nụ cười không tiếu ý hiện lên trên gương mặt mỗi người - một mối quan hệ mật thiết kỳ quái khi chúng tôi nhớ ra ai nấy đều nói cùng thứ ngôn ngữ thượng võ. Cái giống loài chứa đầy thù hận mà Vũ Công đã nói với tôi trước khi tôi được Tạo Tác, những kẻ mà Lorn đã sống cùng và khinh bỉ suốt ấy.

Tôi là người đầu tiên phá vỡ không khí hòa bình kỳ quái, tấn công tới tấp bằng chuỗi liên tiếp những cú đâm vào cánh phải Cassius, tách hắn ra khỏi Aja để Ragnar có thể xé lẻ hạ gục ả. Phía sau Cassius, Ngựa Hoang cựa mình giữa đống đổ nát, chạy qua bãi tuyết, cây cung khổng lồ của ả Đá Nham Thạch cầm trên tay. vẫn còn năm mươi mét nữa. Tôi quất Roi Mềm vào đùi Cassius, thu nó về dạng lưỡi kiếm khi hắn chém xuống đầu tôi. Cú đánh khiến tay tôi rung lên bần bật khi tôi đưa đoạn cong của lưỡi kiếm ra đỡ. Hắn khỏe hơn tôi, và nhanh hơn lần cuối chúng tôi đấu cùng nhau. Hắn đã tập chống lại Lưỡi Kiếm Cong. Chắc chắn đã tập cùng Aja. Hắn buộc tôi lùi lại. Tôi loạng choạng ngã xuống, giữa hai chân hắn tôi nhìn thấy ả Vệ Sĩ Thịnh Nộ và Kẻ Ô Danh đang chém giết lẫn nhau. Ả đâm vào đùi trái anh ta.

Một mũi tên khác rít lên trong không khí. Nó dội mạnh vào lưng Cassius. Vảy Bọ Hung của hắn đã chặn lại. Hắn mất thăng bằng, tiếp tục chém liên hoàn tám nhát. Tôi ngửa người ra sau ngay khi Kiếm Lưỡi Mềm rít lên trong không khí, suýt phạt đầu tôi. Tôi nằm dài trên mặt tuyết, cách kẽ nứt khổng lồ chỉ vài phân. Loạng choạng đứng dậy khi Cassius lao vào tôi. Tôi chặn một cú chém khác, đứng bấp bênh bên rìa kẽ nứt. Tôi ngả người ra sau, nhảy qua kẽ nứt mạnh hết mức để đáp sang bờ bên kia, lợi dụng sự nhanh nhẹn để tránh đòn công kích dữ dội của hắn. Phía sau Cassius, Aja xoay người bên dưới lưỡi kiếm của Ragnar, chém vào gân kheo anh ta. Ả đang xé xác anh ta.

Cassius đuổi theo tôi, nhảy qua kẽ nứt và chém xuống tôi. Tôi chặn đường kiếm. Nó đủ mạnh để xẻ người tôi từ vai bên này đến tận hông bên kia. Tôi ném một hòn đá vào mặt hắn, gượng đứng dậy. Hắn vung kiếm chém xuống một lần nữa trong thế nhử, xoay cổ tay và gạt kiếm hòng chặt đứt đầu gối tôi. Tôi ngã sang một bên, chật vật lắm mới tránh được. Hắn chuyển Kiếm Lưỡi Mềm sang dạng roi, quất vào hai chân tôi và hất lên. Tôi ngã xuống. Hắn đá vào ngực tôi. Gió thổi qua người. Hắn giẫm lên cổ tay tôi, ghì Kiếm Lưỡi Mềm của tôi xuống và chuẩn bị đâm kiếm vào tim tôi, mặt hắn đầy vẻ quyết tâm.

“Dừng lại,” Ngựa Hoang hét lên. Cô ở cách xa hai mươi mét, nhắm cung vào Cassius, tay run lên vì phải kéo căng dây. “Tôi sẽ hạ anh.”

“Không,” hắn nói. “Cô sẽ không…”

Dây cung vút một tiếng. Hắn vung kiếm đỡ mũi tên nhưng trượt. Chậm hơn Aja. Đầu mũi tên răng cưa bằng sắt xuyên qua cổ họng và lòi ra sau gáy hắn, lông chim gắn ở mũi tên cọ dưới cái cằm chẻ. Không có máu phọt ra, chỉ có tiếng ộc ướt át. Hắn ngã phịch ra sau, va mạnh xuống mặt đất. Thở hổn hển, ho khan một cách gớm ghiếc. Chân hắn giãy đạp khi hắn chộp lấy mũi tên. Rít lên tìm hơi thở, mắt chỉ cách mắt tôi vài phân. Ngựa Hoang vội chạy đến bên tôi. Tôi lảo đảo đứng dậy, tránh xa khỏi Cassius, và nhặt Kiếm Lưỡi Mềm lên từ tuyết, chĩa vào cơ thể đang quẫy đạp của hắn.

“Tôi ổn,” tôi nói, rời mắt khỏi người bạn cũ trong khi máu đóng thành vũng quanh người hắn và hắn giành giật lấy sự sống. “Hãy giúp Ragnar.”

Nhìn qua cơ thể Cassius, chúng tôi thấy Kẻ Ô Danh và Aja đang quấn vào nhau ở rìa kẽ nứt. Máu nhuộm mặt tuyết xung quanh họ. Tất cả đều chảy từ Ragnar. Nhưng anh ta vẫn đẩy lui ả Vệ Sĩ, một bài ca giận dữ tuôn ra từ cổ họng anh ta. Khiến ả phải thoái lui, vất vả chống đỡ cơ thể nặng hai trăm năm mươi ki lô của Ragnar. Những tia lửa lóe lên từ lưỡi kiếm của họ. Giờ Aja thất thế trước Ragnar, không thể địch lại cơn giận dữ của vị hoàng tử bị trục xuất của Tòa Tháp. Gót chân ả trượt trên mặt tuyết. Tay run rẩy. Người ngả ra sau tránh khỏi Ragnar. Như một cây liễu. Bài ca của anh ta gầm lên mỗi lúc một lớn. “Không,” tôi lẩm bẩm. “Bắn ả đi,” tôi nói với Ngựa Hoang.

“Họ đang ở quá gần nhau…”

“Tôi không quan tâm!”

Cô bắn. Nó sượt qua đầu Aja chỉ vài phân. Nhưng không còn quan trọng. Ragnar đã rơi vào cái bẫy mà ả đàn bà ấy bày ra, Ngựa Hoang chưa nhìn thấy nó. Rồi cô sẽ thấy. Đó là một trong những cái bẫy mà Lorn đã dạy tôi. Cái bẫy mà Ragnar chưa học vì không được một bậc thầy Kiếm Lưỡi Mềm huấn luyện. Anh ta chỉ có cơn thịnh nộ và những năm chiến đấu bằng các vũ khí rắn chắc, không phải một cây roi. Ngựa Hoang lắp một mũi tên khác. Và Ragnar chém xuống Aja bằng một cú đập như thợ rèn, ả đưa lưỡi kiếm cứng lên đỡ. Ả chuyển kiếm sang dạng roi. Lưỡi kiếm của ả trở nên mềm oặt. Trông đợi sẽ gặp phải sự chống đỡ của kim loại cứng, cả cơ thể nặng nề của Ragnar đổ xuống trong không khí. Anh ta đủ nhanh nhẹn để kìm hãm động tác hòng không để lưỡi kiếm chém xuống đất, nếu phải chống lại đối thủ ít nguy hiểm hơn, anh ta sẽ có thể dễ dàng hồi phục. Nhưng Aja là học trò xuất sắc nhất của Lorn au Arcos. Ả đã xoay người sang một bên, thu roi về dạng lưỡi kiếm và lợi dụng quán tính để chém Ragnar khi ả ngừng xoay. Động tác của ả đơn giản, nhẹ nhàng. Như của một vũ công ba lê mà Ngựa Hoang và Roque đã xem ở nhà hát của Agea trong lúc tôi tập luyện cùng Lorn, tung ra những cú quất liên hoàn. Nếu không nhìn thấy máu đỏ nhuộm lưỡi kiếm ả làm phun ra một đường cung đỏ thanh mảnh xuống mặt tuyết, hẳn tôi đã tin chắc ả đâm trượt.

Aja không đâm trượt.

Ragnar tìm cách quay lại và đối mặt với ả, nhưng hai chân đã đổ sụp xuống, phản bội lại anh ta. Vết thương nở thành một nụ cười máu me trên lớp Da Hải Cẩu của anh ta.

Aja đâm vào lưng dưới của Ragnar, qua cột sống, và lưỡi kiếm thòi ra ngay trước rốn. Anh ta ngã xuống miệng kẽ nứt. Kiếm Lưỡi Mềm trượt trên tuyết. Tôi gầm lên thịnh nộ, trong nỗi kinh hoàng không dám tin, và lao vào tấn công Aja trong lúc Ngựa Hoang bắn cung, rồi chạy cùng với tôi. Aja né mũi tên của Ngựa Hoang và đâm Ragnar thêm hai phát vào bụng khi anh ta nằm ôm ghì lấy vết thương. Cơ thể anh ta co giật. Lưỡi kiếm cắm vào rồi tuốt ra. Aja vào thế thủ, chuẩn bị nghênh chiến với tôi, thì bỗng nhiên mắt ả mở lớn. Á lùi lại, kinh ngạc trước thứ gì đó ở trên trời, phía trên đỉnh đầu tôi. Ngựa Hoang bắn nhanh hai phát liên tiếp. Đầu Aja giật mạnh. Ả xoay người tránh khỏi chúng tôi, quay người về phía mép của kẽ nứt. Băng lõm xuống dưới chân ả, vỡ vụn xuống kẽ nứt. Hai tay ả quạt tới, nhưng ả không thể lấy lại thăng bằng, mắt nhìn vào mắt tôi, rồi ả rơi vào bóng tối cùng những tảng băng, đầu chúi xuống.

❀ ❀ ❀

[1] . Tiếng Latin: vượt gian khổ tới những vì sao.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.