18
VỰC THẲM
“Ý cô ấy là gì, Orion còn sống ư?” tôi hỏi Kavax. Ông ta cũng đang bàng hoàng như tôi, lo lắng nhìn Những Kẻ Gào Rú mặc đồ đen lởn vởn quanh phòng. Chúng tôi đã không để mất một ai, nhưng tất cả đều bị thương. “Kavax!”
“Là như những gì cô ấy đã nói,” ông ta đáp. “Chính xác như những gì cô ấy đã nói. Chiếc Pax vẫn an toàn.”
“Darrow!” Sevro hét lên khi trở lại căn phòng cùng Victra. Họ đã đuổi theo Cassius qua cánh cửa tối sẫm phía bên kia căn phòng nhưng tay không trở lại và chân lê lết. “Giúp tớ!” Tôi còn nhiều điều muốn hỏi Kavax, nhưng Victra đã bị thương. Tôi vội chạy đến bên cô trong lúc cô tựa vào chiếc bàn mã não đã vỡ, cúi xuống vết cắt sâu trên bắp tay cô. Mặt nạ của Victra đã được gỡ bỏ, mặt cô nhăn nhó và đầm đìa mồ hôi khi cô tự tiêm thuốc giảm đau và chất làm đông máu để ngăn chúng chảy ra từ vết thương. Tôi nhìn thấy xương lộ ra qua dòng máu.
“Victra…”
“Khốn nạn,” cô nói trong tiếng cười nhạt. “Bạn trai của cậu nhanh hơn trước đây. Suýt nữa thì hạ được hắn ở hành lang, nhưng tôi nghĩ Aja đã dạy hắn một chút món Dáng Liễu của cậu.”
“Có lẽ vậy,” tôi nói. “Cô ổn chứ?”
“Đừng lo cho tôi, cưng.” Cô nháy mắt với tôi khi Sevro gọi tên tôi một lần nữa. Cậu và Thằng Hề đang cúi xuống thi thể bốc khói còn sót lại của Moira. Ông trùm khủng bó không hề nao núng trước thảm cảnh xung quanh chúng tôi.
“Một trong các Vệ Sĩ Thịnh Nộ,” Thằng Hề nói. “Bị nướng trụi.”
“Nấu giỏi lắm, Thần Chết,” Sevro lè nhè nói. “Ngoài đỏ au, trong giòn tan. Đúng kiểu tớ thích. Aja sẽ tức điên máu…”
“Cậu đã ngắt bộ đàm của tớ,” tôi giận dữ cắt ngang.
“Cậu đã hành động như một tên khốn. Khiến người của tớ hoang mang.”
“Hành động như một tên khốn? Cậu bị cái quái gì vậy? Tớ đã dùng đầu để nghĩ thay vì bắn loạn xạ vào mọi thứ. Chúng ta có thể hành động mà không cần sát hại nửa số người trong phòng.”
Cặp mắt cậu ấy tối hơn và độc ác hơn người bạn mà tôi còn nhớ. “Đây là chiến tranh, nhóc. Giết chóc là tên của trò chơi. Đừng buồn bực vì chúng ta chơi giỏi.”
“Đó là Ngựa Hoang!” tôi nói, bước lại gần cậu. “Nếu chúng ta giết nhầm cô ấy thì sao?” Cậu nhún vai. Tôi thọc vào ngực cậu. “Có phải cậu đã biết cô ấy sẽ có mặt ở đây? Nói cho tớ nghe sự thật.”
“Không,” cậu chậm rãi nói. “Không biết. Giờ thì lùi lại, nhóc.” Cậu ngước lên nhìn tôi một cách trâng tráo, như thể cậu sẽ không ngần ngại ra tay. Tôi không nhượng bộ.
“Cô ấy đang làm gì ở đây?”
“Làm thế quái nào mà tớ biết được?” Cậu liếc qua tôi để nhìn Ragnar, anh ta đang đẩy Kavax lùi về phía Những Kẻ Gào Rú đang tụ tập ở giữa căn phòng. “Mọi người chuẩn bị rút lui. Chúng ta sẽ phải xuyên qua một đội quân để thoát khỏi sào huyệt bẩn thỉu này. Địa điểm rút lui cách mười tầng phía trên, ở lối sau.”
“Chiến lợi phẩm của chúng ta đâu?” Victra hỏi, đảo mắt nhìn cảnh tàn sát. Thi thể tràn ngập trên mặt đất. Các Bạc run rẩy trong đau đớn. Các Đồng bò dọc căn phòng, kéo lê những cái chân gãy.
“Có lẽ đã cháy rụi,” tôi nói.
“Có thể,” Thằng Hề đồng tình, ném cho tôi cái nhìn ái ngại khi chúng tôi tách khỏi Sevro để kiểm tra những xác chết. “Thật là một đống hỗn loạn.”
“Cậu đã biết Ngựa Hoang sẽ có mặt ở đây phải không?” tôi hỏi.
“Không hề. Thật đấy, sếp.” Cậu liếc nhìn Sevro. “Ý cậu là gì khi nói cậu ấy đã chặn bộ đàm của cậu?
“Thôi lảm nhảm đi và hãy tìm gã Bạc chết tiệt ấy,” Sevro quát tháo từ giữa căn phòng. “Ai đó ra hành lang lôi gã Hồng vào đây.”
Thằng Hề tìm thấy Kẻ Giảo Hoạt ở cuối căn phòng, xa khỏi cánh cửa hành lang, phía bên phải đài quan sát khổng lồ nhìn xuống Phobos. Hắn đang nằm bất động, bị đè dưới một cây cột gãy trên sàn nhà. Máu của những kẻ khác nhuộm đỏ chiếc áo choàng của hắn. Các mảnh kính vỡ lòi ra khỏi hai mắt cá. Tôi bắt mạch cho hắn. Vẫn còn sống. Vậy là nhiệm vụ này không phải phí hoài. Nhưng trán hắn bị dập vì mảnh bom văng vào. Tôi gọi Ragnar và Victra, hai người khỏe nhất trong đội của chúng tôi, để giúp gỡ cây cột ra khỏi người hắn.
Ragnar chèn thanh Kiếm Lưỡi Mềm mà anh ta đã ném vào đầu tên Hiệp Sĩ Tử Thần xuống dưới cây cột, dùng một tảng đá làm điểm tựa, và chuẩn bị cùng tôi đẩy nó lên thì Victra bảo chúng tôi đợi. “Xem này,” cô ấy nói. Ở chỗ đầu cây cột đâm vào tường, có một quầng xanh nhạt le lói sáng dọc vết nối chạy từ sàn lên nóc nhà tạo thành một hình chữ nhật trên tường. Đó là một cánh cửa ngầm. Kẻ Giảo Hoạt chắc hẳn đang chạy về phía nó khi cây cột rơi xuống. Victra áp tai vào cửa, và nheo mắt lại.
“Đuốc Xung,” cô nói. “Ô hô.” Cô phá lên cười. “Đám vệ sĩ của gã Bạc đang ở trong này. Chắc hẳn hắn đã giấu chúng phòng khi tình hình trở nên căng thẳng. Chúng đang nói tiếng tagna.” Ngôn ngữ của các Đá Nham Thạch. Và chúng đang dọn đường để vượt qua. Chúng ta sẽ toi sạch nếu cây cột không đổ xuống chắn ngang cửa.
Thuần túy là may mắn đã cứu mạng chúng tôi. Ba người chúng tôi đều biết điều đó. Nó khiến cơn giận của tôi với Sevro càng lớn thêm, và làm dịu lại đôi chút sự hoang dại trong cặp mắt Victra. Đột nhiên cô nhận ra chuyện này mới liều lĩnh làm sao. Đáng lẽ chúng tôi không nên vội vã tấn công vào nơi này mà không có sơ đồ. Sevro đã làm những gì tôi sẽ làm một năm trước. Cùng một kết quả. Ba người chúng tôi chia sẻ cùng một ý nghĩ, liếc nhìn cửa chính của căn phòng. Chúng tôi không có nhiều thời gian.
Ragnar và Victra giúp tôi giải thoát cho Kẻ Giảo Hoạt. Hai chân gã đàn ông đang bất tỉnh bị kéo lê phía sau, đã gãy, trong lúc Victra đỡ hắn trở lại chính giữa căn phòng. Ở đó, Sevro đang chuẩn bị cho Thằng Hề và Đá Cuội lao ra ngoài với các tù nhân của chúng tôi, Matteo và Kavax, ông ta đang há hốc miệng nhìn tôi chằm chằm. Nhưng Đá Cuội thậm chí còn không đứng lên được. Chúng tôi đang ở trong tình trạng tồi tệ.
“Chúng ta có quá nhiều tù binh,” tôi nói. “Chúng ta sẽ không thể di chuyển mau lẹ. Và lần này chúng ta không có bất kỳ quả Bom Xung nào.” Cũng chẳng phải nó sẽ giúp được chúng tôi trong một trạm không gian khi tất cả những gì đang ngăn cách chúng tôi với vũ trụ là những vách ngăn mỏng chỉ hơn hai phân và các thiết bị tái tạo không khí.
“Vậy thì chúng ta cắt bớt mỡ thừa,” Sevro nói, tiến về phía Kavax, ông ta đang ngồi với hai tay bị còng phía sau, và bị thương. Cậu chĩa Găng Xung vào mặt Kavax. “Chẳng phải tôi có tư thù gì đâu, lão mập.”
Sevro bóp cò. Tôi đẩy cậu sang một bên. Sóng xung trượt qua đầu Kavax và dội xuống sàn gần cơ thể thương tật của Matteo mém lấy đi một chân anh ta. Sevro hướng về phía tôi, Găng Xung chỉ vào đầu tôi.
“Bỏ thứ ấy ra khỏi mặt tớ,” tôi nói qua họng súng. Nhiệt tỏa vào mắt tôi, khiến chúng cay sè nên tôi phải nhìn đi chỗ khác.
“Cậu nghĩ lão là ai?” Sevro gầm gừ. “Bạn của cậu ư? Lão không phải bạn.”
“Chúng ta cần ông ấy sống. Ông ấy là con tin. Và Orion có thể vẫn còn sống.”
“Con tin?” Sevro cười khẩy. “Moira thì sao? Cậu đã chẳng ngần ngại nướng chín ả, nhưng lại tha cho lão già này.” Sevro nheo mắt nhìn tôi, hạ vũ khí xuống. Cậu cười nhăn nhở để lộ những chiếc răng lởm chởm. “Ồ, là vì Ngựa Hoang. Dĩ nhiên rồi.”
“Ông ấy là cha của Pax,” tôi nói.
“Mà Pax thì đã chết. Tại sao? Vì cậu đã để cho kẻ thù sống. Đây không phải là Học Viện, nhóc. Đây là chiến tranh.” Cậu chọc một ngón tay vào mặt tôi. “Mà chiến tranh thì đơn giản bỏ mẹ. Giết kẻ thù khi có thể, bằng bất cứ cách nào có thể, nhanh hết mức có thể. Nếu không chúng sẽ giết cậu và người của cậu.”
Sevro rời mắt khỏi tôi, nhận ra những người khác đang nhìn chúng tôi với vẻ bối rối mỗi lúc một tăng. “Cậu đã sai trong chuyện này,” tôi nói.
“Chúng ta không thể kéo chúng theo.”
“Hành lang đang đông dần, sếp,” Mặt Cau Có nói sau khi nhìn đại sảnh. “Hơn một trăm vệ sĩ. Chúng ta tiêu rồi.”
“Chúng ta có thể mở đường máu nếu quân số gọn nhẹ,” Sevro nói.
“Một trăm?” Thằng Hề nói. “Sếp…”
“Kiểm tra số đạn còn lại của các cậu đi,” Sevro nói, nheo mắt nhìn Găng Xung.
Không. Tôi sẽ không để sự thiển cận của Sevro hủy hoại chúng tôi.
“Quên đi,” tôi nói. “Đá Cuội, gọi Holiday. Nói với cô ấy là kế hoạch thay đổi. Cho cô ấy tọa độ của chúng ta. Bảo cô ấy đỗ bên dưới cửa kính một ki lô mét, đuôi quay về phía chúng ta.” Đá Cuội không đụng tới thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. Cô nhìn Sevro, bị kẹt giữa chúng tôi, không biết phải nghe ai. “Tớ đã trở lại,” tôi nói. “Làm ngay đi.”
“Làm đi, Đá Cuội,” Ragnar nói.
Victra khẽ gật đầu với tôi. Đá Cuội nhăn nhó nhìn Sevro, “Xin lỗi, Sevro.” Cô gật đầu với tôi và bật bộ đàm để gọi Holiday. Những Kẻ Gào Rú còn lại nhìn tôi, và thật đau khổ khi biết rằng tôi đã bắt họ phải chọn lựa như thế này.
“Thằng Hề, đi lấy thiết bị hiển thị dữ liệu của Moira xem nó đã hỏng chưa và thu thập dữ liệu từ bảng điều khiển nếu cậu có thể. Tớ muốn biết chúng đang thương thuyết vụ gì,” tôi nói nhanh, “Mặt Cau Có, đem theo Ngái Ngủ và che chắn hanh lang. Ragnar, Kavax là của anh. Nếu ông ta tìm cách bỏ trốn, cứ việc chặt chân. Victra, cô còn ít dây tời nào không?” Cô kiểm tra thắt lưng và gật đầu. “Buộc mọi người lại với nhau. Tất cả tập trung vào giữa phòng. Buộc cho chặt.” Tôi quay về phía Sevro. “Che chắn cửa. Chúng ta sắp có khách.”
Cậu chẳng nói nửa lời. Đằng sau cặp mắt cậu không phải là sự giận dữ. Mà là những mầm mống bí mật của sự nghi ngờ bản thân và sự sợ hãi đang dần nở bung, lòng căm hờn tuồn vào mắt. Tôi biết ánh mắt ấy. Tôi đã nhìn thấy nó trên khuôn mặt chính mình quá nhiều lần. Tôi đang cướp đi thứ duy nhất cậu từng trân trọng. Những Kẻ Gào Rú của cậu. Sau tất cả những gì cậu đã làm, tôi bắt họ phải chọn tôi thay vì cậu, khi mà cậu không tin rằng tôi đã sẵn sàng. Đó là lời cáo buộc nhằm vào sự lãnh đạo của cậu, là lời khẳng định cho những nghi hoặc bản thân hết sức dữ dội mà tôi biết cậu hẳn đang cảm thấy sau cái chết của cha mình.
Đáng lẽ chuyện không cần phải đi theo chiều hướng này. Tôi đã nói tôi sẽ phục tùng mà tôi lại làm trái ngược. Đó là lỗi của tôi. Nhưng đây không phải là lúc để nuông theo. Tôi đã thử thuyết phục cậu, đã thử dùng tình bạn của chúng tôi để cậu hiểu ra lý lẽ, nhưng kể từ khi trở lại, tôi đã chứng kiến cậu chỉ đáp lại mọi chuyện bằng bạo lực và sự ép buộc. Nên giờ tôi sẽ nói với cậu bằng chính thứ ngôn ngữ chết tiệt của cậu. Tôi tiến về phía trước. “Trừ phi cậu muốn chết ở đây, bằng không nhấc mông lên và bắt đầu di chuyển đi.”
Khuôn mặt nhỏ xíu nhăn nheo của cậu đanh lại khi nhìn Những Kẻ Gào Rú của mình chạy đi làm những gì tôi bảo. “Nếu cậu khiến họ bỏ mạng, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu.”
“Tớ cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Giờ thì đi đi.”
Cậu quay người lại, chạy về phía cửa để gài những quả bom còn lại từ thắt lưng. Tôi đứng yên nhìn quanh căn phòng tan hoang, cuối cùng cũng thấy một tổ chức giữa sự hỗn loạn khi các bạn tôi cùng nhau hành động. Bọn họ đã luận ra kế hoạch của tôi. Họ biết nó điên cuồng đến mức nào. Nhưng sự tự tin trong cách họ hành động thổi bừng sinh khí vào tôi. Họ đặt niềm tin ở tôi trong khi Sevro thì không. Tuy vậy, tôi đã bắt gặp Ragnar nhìn ra đài quan sát ba lần. Đồ bảo hộ của tất cả chúng tôi đều đã hỏng. Không một ai trong chúng tôi có thể giữ điều áp ở môi trường chân không. Tôi thậm chí còn không có mặt nạ. Chúng tôi sống hay chết đều phụ thuộc ở Holiday. Tôi ước gì có cách nào đó để tôi kiểm soát các biến số, nhưng nếu quãng thời gian nằm trong bóng tối dạy tôi điều gì thì đó là thế giới rộng hơn những gì tôi nắm bắt được. Phải tin tưởng ở người khác. “Tất cả cài thiết bị gây nhiễu sóng vào,” tôi nói, và cài thiết bị lên đai lưng của mình. Tôi không muốn các máy quan sát bên ngoài nhìn thấy khuôn mặt để lộ của bất kỳ ai.
“Holiday đã vào vị trí,” Đá Cuội nói. Tôi nhìn ra cửa sổ thì thấy phương tiện vận chuyển đang lượn lờ bên dưới khoảng một cây số. Ở khoảng cách này thì cũng chẳng lớn hơn đầu một cây bút là bao.
“Theo tín hiệu của tôi, chúng ta sẽ cùng bắn vào chính giữa đài quan sát,” tôi nói với các bạn, gắng che giấu nỗi sợ hãi trong giọng nói. “Mặt Cau Có! Ngái Ngủ! Quay lại đây. Đeo mặt nạ của các cậu lên mặt các tù binh bất tỉnh đi.”
“Ôi, quỷ tha ma bắt,” Victra lẩm bẩm. “Tôi đã hy vọng cậu sẽ có một kế hoạch tốt hơn thế này.”
“Nếu các cậu tìm cách rún thở, phổi các cậu sẽ nổ tung. Nên hãy thở ra ngay khi đài quan sát bị vỡ. Cứ để bản thân bất tỉnh. Chúc ngủ ngon, và cầu nguyện rằng Holiday điều khiển phi thuyền giỏi như Thằng Hề ở trên giường.”
Họ cười và tập trung lại, để Victra quấn dây tời qua thắt lưng đựng đạn để chúng tôi kết vào nhau như những quả nho trên giàn. Sevro đã gài xong bom ở cửa, Ngái Ngủ và Mặt Cau Có nhập bọn cùng chúng tôi, và vẫy tay bảo cậu nhanh chân lên.
“Chú ý,” vừa lúc Victra nhoài người lại gần để buộc tôi vào Ragnar thì một giọng nói vang lên từ những cái loa ẩn trong tường. “Alec ti Yamato đây. Vệ Sĩ Trưởng của Công Ty Công Nghiệp Sun. Các người đã bị bao vây. Hạ vũ khí xuống. Thả các con tin ra. Bằng không chúng tôi sẽ buộc phải bắn vào các người. Các người có năm giây để thi hành.”
Không còn ai trong phòng ngoại trừ chúng tôi. Cửa chính đã đóng. Sevro chạy đến bên chúng tôi sau khi đã đặt bom. “Sevro, nhanh lên!” tôi hét. Cậu đi chưa được nửa đường thì ngã vật xuống như một cái lon rỗng bị ủng giẫm bẹp. Tôi bị ghì xuống sàn bởi cùng một lực. Hai đầu gối oằn lại. Xương, phổi và cổ họng bị kéo xuống bởi trọng lực kinh hoàng. Tầm nhìn của tôi nhòe đi. Máu chảy ì ạch lên não. Tôi tìm cách nhấc tay lên. Nó nặng gần trăm rưỡi cân. Đám vệ sĩ đã tăng trọng lực nhân tạo trong phòng, và chỉ còn Ragnar là không bị nằm bẹp xuống. Anh ta khuỵu gối, vai oằn lại và biến dạng, như Atlas đang nâng cả thế giới.
“Cái quái gì vậy…” Victra gắng gượng, nằm trên sàn nhìn qua tôi về phía cửa. Nó đang mở, và ở đó không xuất hiện một Xám hay Đá Nham Thạch hoặc Hoàng Kim nào cả. Mà là một quả trứng đen khổng lồ có kích cỡ của một người đàn ông nhỏ, đang lăn sang một bên. Nó mượt và bóng loáng, những con số màu trắng gắn trên hông. Một con rô bốt. Cũng phi pháp như Bom Xung hoặc đầu đạn hạt nhân. Nỗi sợ lớn nhất của Augustus. Như thể đang thò ra từ một vụ tràn dầu, lớp kim loại nứt kẽ ở các mõm nhọn của quả trứng để lộ ra một khẩu đại bác nhỏ nhắm vào Sevro. Tôi tìm cách đứng dậy. Tìm cách bắn Găng Xung. Nhưng trọng lực quá lớn. Tôi thậm chí không thể nhấc tay lên để nhắm. Dù đã dùng hết sức, Victra cũng không thể. Sevro rên rỉ trên sàn nhà, bò xa khỏi cỗ máy.
“Đài quan sát!” tôi gắng gượng. “Ragnar. Bắn vào đài quan sát.”
Găng Xung của anh ta đang ở một bên hông. Ragnar căng người gắng nhấc nó lên, bất chấp trọng lực khủng khiếp. Cánh tay run rẩy. Cổ họng rung lên khẩu hiệu chiến tranh kỳ quái nghe như một trận tuyết lở xa xăm. Giọng nói lớn dần, một tiếng gầm như thuộc về thế giới khác, cho đến khi cả cơ thể chấn động vì gắng sức, tay anh ta giơ lên vuông góc, và những ngôi sao nhỏ nhất hiện lên trên bàn tay anh ta trong lúc Găng Xung tập trung năng lượng nóng chảy đang rung lên.
Toàn bộ thân thể anh bạn tôi rung lên và các ngón tay bóp cò. Cánh tay anh ta bật mạnh về phía sau. Đạn Xung rít lên bắn về phía trước vào chính giữa tấm kính. Những ngôi sao gợn sóng khi tấm kính oằn ra ngoài và những vết nứt lan tỏa trên cửa sổ.
“Kadir njar laga…” Ragnar gầm lên.
Và cửa kính vỡ tan. Vũ trụ uống cạn không khí của căn phòng. Mọi thứ trượt đi. Một ả Đồng bay vọt trước mặt chúng tôi, gào thét. Cô ta im bặt khi chạm tới môi trường chân không. Những kẻ đã co rúm người lại giữa cuộc hỗn chiến của chúng tôi ghì mình vào chiếc bàn vỡ ở giữa căn phòng. Họ bám vào những cây cột. Các ngón tay rỉ máu, móng nứt nẻ. Chân bủn rủn. Sức bám yếu dần. Các xác chết lật ngược lại và bay vào vũ trụ khi vực thẳm thèm thuồng nuốt trọn mọi thứ mà tòa nhà này có. Nhẹ hơn nhóm người chúng tôi, Sevro bay vọt vào không khí, xa khỏi con rô bốt. Tôi với tay chộp lấy mái tóc Mohawk ngắn cũn của cậu cho đến khi Victra kẹp chân quanh người Sevro và kéo cậu lại gần.
Tôi kinh hãi khi chúng tôi trượt về phía đài quan sát bị bắn vỡ. Hai tay run rẩy. Nghi ngờ quyết định của mình khi giờ đây đang nhìn trực diện vào nó. Sevro đã đúng. Đáng lẽ chúng tôi nên mở đường máu xuyên qua tòa nhà. Nên giết Kavax và Cassius hoặc dùng họ làm khiên chắn. Bất cứ thứ gì ngoài cái lạnh. Bất cứ thứ gì ngoài bóng tối của Chó Rừng mà tôi chỉ vừa thoát khỏi.
Chỉ là nỗi sợ thôi, tôi bảo chính mình. Chỉ là nỗi sợ đang khiến mày hoảng loạn. Và nó đã lan sang các bạn của tôi. Tôi nhìn thấy sự khiếp đảm trên khuôn mặt họ. Cách họ nhìn tôi và thấy nỗi sợ phản chiếu ở chính tôi. Tôi không thể sợ. Tôi đã dành quá nhiều thời gian để sợ. Quá nhiều thời gian để thu mình nhỏ lại vì những mất mát. Quá nhiều thời gian để làm mọi thứ ngoại trừ những gì tôi phải làm. Bất kể tôi là Thần Chết hay đó chỉ là một chiếc mặt nạ khác, thì cũng là cái mặt nạ tôi phải đeo, không những vì họ, mà còn vì chính tôi.
“Chúng ta là sói!” tôi hét lên, ngửa đầu ra sau để hú, thở ra toàn bộ không khí trong phổi. Bên cạnh tôi, mắt Ragnar mở lớn trong sự hân hoan tột độ. Anh ta mở cái miệng khổng lồ của mình và gầm lên một tiếng đủ khiến tổ tiên của anh ta ở hầm mộ băng giá cũng nghe thấy. Rồi Đá Cuội hùa theo, rồi đến Thằng Hề, thậm chí cả Victra quý tộc. Thứ thoát ra khỏi cơ thể chúng tôi là cơn thịnh nộ và nỗi sợ. Dù vũ trụ đang kéo chúng tôi vào lòng. Dù cái chết có thể đang đón đợi. Tôi cảm thấy như mình đang ở nhà giữa cái cộng đồng đang gầm lên đầy kỳ quái này. Và khi chúng tôi vờ như mình gan dạ, chúng tôi đã trở nên gan dạ. Tất cả ngoại trừ Sevro, cậu vẫn im lặng trong lúc chúng tôi bay vào vũ trụ.