Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50
Sấm Chớp

❊ ❊ ❊

50

SẤM CHỚP

Hạm Đội Lưỡi Kiếm đã tan tác. Hơn một nửa bị tiêu diệt. Một phần tư bị các tàu của tôi chiếm đóng. Số còn lại đã bỏ chạy cùng Antonia hoặc tụ thành những nhóm nhỏ rải rác, tập trung dưới trướng các Pháp Quan còn sót lại để chạy nước kiệu về Vành Đai. Tôi đã cử Thraxa và các chị em của cô dùng những chiến thuyền cơ động dưới sự chỉ huy của Victra đuổi theo Antonia và đoạt lại Kavax, ông đã bị lực lượng của Antonia bắt giữ trong lúc tìm cách đổ bộ lên tàu Pandora. Tôi đã nhờ Sevro đi cùng Victra, hòng để hai người có cơ hội ở bên nhau, nhưng cậu lên tàu của cô rồi trở về trước khi nó cất cánh nửa tiếng, giận dữ và im lặng, từ chối nhắc đến chuyện đã xảy ra.

Về phần mình, Ngựa Hoang đang lo lắng cho Kavax, dù cô làm bộ dũng cảm. Cô sẽ tự mình dẫn đầu phái đoàn giải cứu nếu không cần phải có mặt ở hạm đội chính. Chúng tôi đã sửa những chỗ có thể để các chiến hạm lên đường. Chúng tôi bỏ lại những con tàu không thể cứu vãn, và lục soát trong đống tàn tích để tìm những người sống sót. Mối quan hệ đồng minh tồn tại mong manh giữa quân Khởi Nghĩa và Các Lãnh Chúa Vệ Tinh sẽ không duy trì được lâu.

Tôi chưa được ngủ kể từ trận chiến hai ngày trước. Có vẻ như Romulus cũng vậy. Cặp mắt ông ta tối sầm trong giận dữ và mệt mỏi. Ông ta để mất một cánh tay và một người con trai vào ngày hôm đó, và nhiều, nhiều hơn thế nữa. Không ai trong hai chúng tôi dám mạo hiểm để gặp nhau trực diện. Nên tất cả những gì chúng tôi có là cuộc nghị sự qua ảnh nổi này.

“Như đã hứa, các ngài có nền độc lập của mình,” tôi nói.

“Còn cậu có tàu,” ông ta đáp. Những cây cột cẩm thạch trải dài cao vút sau lưng ông ta, được chạm trổ các hoa văn Ai Cập cổ đại. Ông ta đang ở Ganymede, trong Lâu Đài Treo Cổ, trung tâm nền văn minh của họ. “Nhưng chúng không đủ để cậu đánh bại Trung Tâm. Lãnh Chúa Tro Tàn sẽ đợi cậu.”

“Tôi hy vọng là vậy. Tôi có kế hoạch riêng cho chủ nhân của ông ta.”

“Cậu sẽ bay về Sao Hỏa chứ?”

“Ông sẽ sớm biết tôi bay về đâu thôi.”

Ông ta im lặng trầm tư hồi lâu. “Có một điều tôi cảm thấy hiếu kỳ về cuộc chiến. Trên tất cả những con tàu mà người của tôi đổ bộ, không có lấy một vũ khí hạt nhân nào quá năm triệu tấn được tìm thấy. Dù cậu đã xác nhận. Dù cậu đã đưa ra… bằng chứng.”

“Người của tôi đã tìm thấy đủ,” tôi nói dối. “Hãy đến đây nếu ông cảm thấy nghi ngờ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi chúng trữ số vũ khí ấy trên chiếc Người Khổng Lồ. Roque hẳn đã muốn quản lý nghiêm ngặt số vũ khí ấy. Chúng ta đã may mắn khi tôi tìm cách chiếm được đài chỉ huy. Các xưởng tàu có thể xây lại. Mạng sống thì không.”

“Có thực chúng đã có số vũ khí ấy?” Romulus hỏi.

“Liệu tôi có mạo hiểm tính mạng người của mình vì một lời nói dối?” Tôi mỉm cười mà không hề có tiếu ý. “Các vệ tinh của ông đã được an toàn. Giờ ông có quyền định đoạt tương lai cho mình, Romulus. Đừng qua cầu rút ván.”

“Quả vậy,” ông ta nói, mặc dù ông ta đã có thể nhìn thấu lời nói dối. Đã biết ông ta bị lợi dụng. Nhưng đó là lời nói dối ông ta buộc phải lặp lại với người của mình nếu muốn có hòa bình. Họ không đủ lực đối đầu với tôi vào lúc này nhưng danh dự của họ sẽ yêu câu điều đó nếu họ biết những gì tôi đã làm. Và nếu họ giao chiến với tôi, nhiều khả năng tôi sẽ thắng. Giờ tôi đã có nhiều tàu hơn. Nhưng họ sẽ gây đủ tổn thất cho tôi để hủy hoại cuộc chiến thực sự của tôi với Trung Tâm. Nên Romulus nuốt lời nói dối của tôi vào bụng. Còn tôi nuốt nỗi ân hận khi bỏ lại hàng trăm triệu người sống đời nô lệ và tự tay ký án tử hình cho hàng nghìn Con Trai Của Ares, để họ bị sát hại dưới tay quân cảnh của Romulus. Tôi đã cảnh báo họ. Nhưng không phải tất cả đều có thể trốn thoát. “Tôi muốn hạm đội của cậu lên đường nội trong hôm nay,” Romulus nói.

“Sẽ mất ba ngày để tìm kiếm những người sống sót trong đống đổ nát, tôi nói. “Khi ấy chúng tôi sẽ lên đường.”

“Được thôi. Tàu của tôi sẽ hộ tống hạm đội của cậu đến đường ranh giới mà chúng ta đã thỏa thuận. Khi tàu đô đốc của cậu vượt qua vành đai tiểu thiên thạch, cậu không bao giờ được quay lại. Nếu dù chỉ một con tàu dưới quyền chỉ huy của cậu vượt qua ranh giới, đó sẽ là cuộc chiến giữa hai ta.”

“Tôi vẫn còn nhớ các điều khoản.”

“Hãy đảm bảo cậu sẽ nhớ. Gửi lời chào của tôi tới Trung Tâm. Tôi chắc chắn sẽ gửi lời chào của cậu tới Các Con Trai Của Ares mà cậu đã để lại.” Ông ta ngắt tín hiệu.

Chúng tôi lên đường ba ngày sau cuộc họp với Romulus, tiếp tục sửa chữa trong lúc bay. Thợ hàn và thợ cơ khí rải rác khắp các thân tàu như những con hà biển. Mặc dù chúng tôi đã để mất hai lăm tàu trong trận chiến, nhưng lại thu về hơn bảy mươi chiếc. Đó là một trong những chiến thắng quân sự vĩ đại nhất của lịch sử hiện đại, nhưng chiến thắng trở nên ít huy hoàng hơn khi ta phải dọn xác những người bạn của mình trên sàn.

Rất dễ để tỏ ra dũng cảm trong khoảnh khắc, vì tất cả những gì ta sở hữu là những thứ ta có thể tiếp nhận: thị giác, thính giác, xúc giác và vị giác. Và đó là một phần rất nhỏ của sự việc. Nhưng sau đấy, khi mọi thứ đã lắng xuống và dần được tháo gỡ, nỗi kinh hoàng của những gì ta đã làm và những gì đã xảy ra với bạn bè bắt đầu tác động đến ta. Nó quá sức chịu đựng. Đó là lời nguyền của cuộc chiến vũ trụ này. Ta chiến đấu, rồi chờ đợi hàng tháng, chỉ làm những việc thường nhật buồn tẻ. Rồi ta lại chiến đấu.

Tôi vẫn chưa nói với người của mình phải bay về đâu. Họ không trực tiếp hỏi tôi, nhưng các chỉ huy của họ hỏi. Và một lần nữa tôi cho họ câu trả lời tương tự.

“Nơi chúng ta phải đến.”

Lực lượng nòng cốt trong quân đội của tôi là Các Con Trai Của Ares, và họ đã quen với gian khổ. Họ tổ chức các buổi khiêu vũ, hội hè, và nhét niềm hân hoan xuống cổ họng của cuộc chiến cam go. Có vẻ là vậy. Người ta huýt sáo trong hành lang khi chúng tôi bay xa khỏi Sao Mộc. Họ khâu huy hiệu lên đồng phục và sơn màu sặc sỡ lên Đạn Sao. Ở đây có sự sôi nổi khác hẳn quy chuẩn lạnh lùng của Không Quân Hiệp Hội. Nhưng hầu hết họ vẫn tách riêng với các Màu khác, chỉ giao thiệp với nhau khi buộc phải vậy. Không hòa đồng như tôi đã nghĩ, nhưng đó là một sự khởi đầu. Tôi cảm thấy tách biệt khỏi tất cả, mặc dù tôi vẫn cười và dẫn dắt hết mức có thể. Tôi đã giết mười người ở hành lang. Giết hơn mười ba nghìn người của chính tôi khi chúng tôi phá hủy các xưởng tàu. Gương mặt họ không ám ảnh tôi. Nhưng cảm giác hãi hùng thì khó để dứt bỏ.

Chúng tôi vẫn chưa thể liên lạc với Các Con Trai Của Ares. Tất cả các kênh liên lạc đều đã bị phong tỏa. Có nghĩa Kẻ Giảo Hoạt đã thành công trong việc phá hủy các rơ le như ông ta đã hứa. Cả Hoàng Kim và Đỏ đều đã đui mù như nhau.

Tôi tổ chức lễ truy điệu cho Roque như cậu hẳn sẽ muốn. Không phải ở vùng đất của một vệ tinh xa lạ, mà ở Mặt Trời. Quan tài của cậu được làm bằng kim loại. Tôi và Ngựa Hoang đã đẩy thi thể của cậu vào một quả ngư lôi có cửa sập. Những Kẻ Gào Rú đã trộm cậu từ nhà xác đang quá tải để chúng tôi có thể lén nói lời tạm biệt với cậu. Với quá nhiều người chết sẽ không phải là một việc phù hợp khi họ thấy tôi tưởng niệm kẻ thù long trọng đến vậy.

Chẳng mấy người thương tiếc cho cái chết của bạn tôi. Roque, nếu được tưởng nhớ bởi người của cậu, sẽ luôn bị nhắc đến như Kẻ Đã Để Mất Hạm Đội. Một Gaius Terentius Varro của thời hiện đại, thằng ngốc đã để Hannibal bao vây ở Cannae. Với người của tôi, cậu chỉ là một Hoàng Kim khác, kẻ cứ tưởng mình là bất tử cho đến khi Thần Chết chỉ cho hắn thấy điều ngược lại.

Vác thi thể của người mình yêu thương là một việc cô độc. Như một lọ hoa mà ta biết sẽ không bao giờ được cắm nữa. Tôi ước gì cậu đã tin tưởng ở kiếp sau như tôi đã từng tin tưởng, như Ragnar tin tưởng. Tôi không rõ mình đã đánh mất niềm tin từ khi nào. Tôi không nghĩ đó là một việc cứ thế xảy ra một cách đột ngột. Có lẽ tôi đã hao mòn dần, tôi giả vờ tin ở Cửu Nguyên vì như thế dễ hơn tin ở điều ngược lại. Tôi ước gì Roque đã nghĩ cậu sẽ được đến một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng cậu chết khi chỉ tin vào các Hoàng Kim, và bất kể thứ gì chỉ tin vào chính nó sẽ không thể vui vẻ tiến vào màn đêm.

Khi đến lượt tôi nói lời tạm biệt, tôi nhìn chăm chú vào gương mặt của cậu và chẳng thấy gì ngoài những ký ức. Tôi nghĩ đến cậu lúc nằm trên giường và đọc sách trước đêm Dạ Vũ, trước khi tôi tiêm thuốc gây mê vào người cậu. Tôi nhìn thấy cậu mặc vét, nài nỉ tôi hãy đi cùng cậu và Ngựa Hoang đến Nhà Hát Lớn ở Agea, nói tôi sẽ cảm thấy thích thú đến mức nào trước vở bi kịch của Orpheus. Tôi nhìn thấy cậu đang bật cười bên đốm lửa ở dinh thự của Ngựa Hoang sau Cuộc Chiến Sao Hỏa. Tay cậu quấn quanh người tôi và khóc nức nở sau khi tôi trở về Nhà Mars lúc chúng tôi vẫn còn là những thằng nhóc.

Giờ cậu lạnh ngắt. Mắt thâm quầng. Tất cả sự hứa hẹn của tuổi trẻ đã đi mất. Tất cả những triển vọng có một gia đình và những đứa con, vui vẻ già đi, cùng nhau trải nghiệm cuộc sống, đã mất sạch chỉ vì tôi. Tôi nhớ đến Tactus, và cảm thấy nước mắt đang dâng trào.

Các bạn của tôi, đặc biệt là Những Kẻ Gào Rú, không hài lòng khi tôi để Cassius đến dự tang lễ. Nhưng tôi không thể chịu được ý nghĩ tiễn Roque về phía Mặt Trời mà không có gã Bellona hôn tạm biệt cậu. Hai chân hắn đã bị xích. Tay bị còng sau lưng. Tôi tháo còng để hắn có thể nói lời tạm biệt đàng hoàng. Hắn làm vậy. Cúi xuống để hôn lên chân mày Roque và nói lời tạm biệt.

Sevro vẫn không rủ lòng thương hại, đóng mạnh cửa sập sau khi Cassius đã tiễn biệt. Cũng như Ngựa Hoang, anh chàng Hoàng Kim nhỏ thó đã đến vì tôi, phòng khi tôi cần cậu. Cậu không còn tình thương dành cho Roque, không còn chút cảm xúc nào cho người đã phản bội tôi và Victra. Lòng trung thành là tất cả trong mắt cậu. Và, theo cậu, Roque không hề có phẩm chất đó. Ngựa Hoang cũng vậy. Roque đã phản bội cô trắng trợn như đã phản bội tôi. Cậu đã khiến cô mất cha. Và mặc dù cô hiểu Augustus không phải là người đàn ông tốt đẹp cho lắm, hắn vẫn là cha cô.

Các bạn đợi tôi nói một lời gì đó. Tôi có nói gì thì cũng sẽ khiến họ giận dữ. Nên, như Ngựa Hoang đã kiến nghị, tôi tránh cho họ sự sỉ nhục khi phải nghe những lời tán dương một kẻ đã ký án tử hình cho họ, và thay vào đó, tôi ngâm nga đoạn thơ hợp hoàn cảnh nhất trong số những đoạn cậu thích.

Chẳng còn gì phải sợ cái nóng của Mặt Trời

Hay con thịnh nộ của mùa đông giận dữ,

Nhiệm vụ của bạn đã hoàn thành,

Nhà đã mất, và chiến công của bạn đã tiêu tan;

Những chàng trai, cô gái Hoàng Kim buộc phải làm

khi những người cạo ống khỏi trở về với cát

“Con đường chông gai dẫn tới những vì sao,” những người bạn Hoàng Kim của tôi thì thầm, kể cả Sevro. Và bằng một cái bấm nút, Roque biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi để bắt đầu hành trình cuối cùng của cậu, tới gặp Ragnar và các thế hệ chiến binh đã ngã xuống, về phía Mặt Trời. Tôi ở lại. Những người khác bỏ đi. Ngựa Hoang nán lại với tôi, mắt nhìn Cassius trong lúc hắn bị dẫn đi.

“Anh định làm gì với hắn?” cô hỏi tôi khi chỉ còn lại chúng tôi.

“Tôi không biết,” tôi đáp, cảm thấy giận dữ khi cô lại hỏi tôi điều đó vào lúc này.

“Darrow, anh ổn chứ?”

“Ổn. Tôi chỉ muốn được ở một mình.”

“Được rồi.” Cô không bỏ tôi ở lại. Thay vào đó, cô bước lại gần hơn. “Đó không phải là lỗi của anh.”

“Tôi đã bảo tôi muốn được ở một mình.”

“Đó không phải là lỗi của anh.” Tôi quay sang cô, tức giận vì cô không chịu bỏ đi, nhưng khi nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt cô, thấy ánh mắt cô nhìn tôi không che giấu điều gì, nỗi bức bối trong lồng ngực tôi được giải phóng. Nước mắt không mời mà đến, chảy xuống hai má tôi. “Đó không phải là lỗi của anh, cô nói, kéo tôi lại gần khi tôi cảm thấy ngực mình nấc lên thôn thức. Cô vòng tay qua eo tôi và đặt trán lên ngực tôi. “Đó không phải là lỗi của anh.”

Tối hôm đó, các bạn và tôi cùng nhau dùng bữa ở phòng chỉ huy mà tôi thừa hưởng từ Roque. Đó là một bữa tối im lặng. Ngay cả Sevro cũng không có gì nhiều để nói. Cậu đã tỏ ra im lặng kể từ sau chuyện với Victra, có điều gì đó đang gặm nhấm tâm can cậu. Các biến cố của những ngày vừa qua đè nặng lên tất cả chúng tôi. Nhưng đám người thiểu số này biết chúng tôi đang đi đâu, và nó càng tăng thêm gánh nặng so với những gì các binh lính thông thường mang theo.

Ngựa Hoang muốn ở lại với tôi, nhưng tôi không muốn vậy. Tôi cần thời gian để suy nghĩ. Nên tôi lặng lẽ đóng cửa sau lưng cô, và tôi còn lại một mình. Không chỉ ở bên chiếc bàn trong phòng ngủ, mà còn trong nỗi buồn của mình. Các bạn đã đến tang lễ của Roque vì tôi, không phải vì cậu. Chỉ có Sefi là tử tế trước cái chết của Roque, vì trên đường đến Sao Mộc, cô ta đã biết đến tài thao lược của cậu và nể trọng cậu theo cái cách đơn thuần mà những người khác không thể. Dẫu vậy, trong số tất cả bạn bè, chỉ có tôi yêu mến Roque nhiều như những gì cậu xứng đáng.

Phòng chỉ huy của Thống Soái vẫn có mùi của Roque. Tôi lướt qua những cuốn sách cũ của cậu trên kệ. Một chiếc thuyền kim loại màu đen trôi bồng bềnh trên giá. Một vài huân chương treo trên tường. Những món quà từ Hội Chủ “Vì chiến công ở Chiến Trường Deimos” và từ Đại Thống Đốc Sao Hỏa vì “Bảo vệ Hiệp Hội Hoàng Kim”. Những vở kịch Thebes của Sophocles đang mở đặt cạnh giường. Tôi vẫn chưa lật sang trang khác. Tôi chưa thay đổi bất cứ điều gì. Như thể bằng việc giữ yên thực trạng của căn phòng, tôi sẽ có thể giữ cho cậu được sống. Một linh hồn trong hổ phách.

Tôi nằm xuống đi ngủ, nhưng chỉ có thể nhìn chằm chằm lên trần nhà. Nên tôi ngồi dậy và rót chừng ba đốt ngón tay rượu Écosse từ một trong những chiếc bình thon cổ của cậu, rồi xem Phim Nổi trong phòng khách. Mạng đã bị ngắt kết nối, nhờ công các tin tặc. Tạo nên một cảm giác kỳ quái khi bị cô lập khỏi phần còn lại của nhân loại. Nên tôi tìm các chương trình cũ trong máy tính của con tàu, lướt qua các đoạn băng về không tặc, các hiệp sĩ Hoàng Kim cao quý, các thợ săn tiền thưởng Đá Nham Thạch, và một nhạc công Tím tai tiếng trên Sao Kim, cho đến khi tôi tìm thấy danh mục các đoạn phim vừa được chiếu. Ngày gần nhất là đêm trước trận chiến.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực khi xem qua các đoạn băng. Tôi ngoái lại nhìn qua vai, như thể tôi đang đọc nhật ký của người khác. Một số đoạn băng là các buổi diễn tại Agea vở kịch yêu thích của Roque, Tristan và Isolde, nhưng hầu hết là các đoạn băng về quãng thời gian chúng tôi ở Học Viện. Tôi ngồi đó, tay giơ lên trong không khí, chuẩn bị bấm nút chiếu. Nhưng tôi cảm thấy mình buộc phải đợi. Tôi dùng bộ đàm gọi Holiday.

“Cô còn thức chứ?”

“Giờ thì đã thức.”

“Tôi cần sự trợ giúp của cô.”

“Có lúc nào mà ngài không cần?”

Hai mươi phút sau, Cassius lết qua hành lang để đến gặp tôi, tay chân bị còng. Hắn được Holiday và ba Con Trai hộ tống. Tôi bảo họ lui ra. Gật đầu cảm ơn Holiday. “Tôi có thể tự lo liệu.”

“Xin thứ lỗi, thưa ngài, nhưng đó không hẳn là sự thật.”

“Holiday.”

“Chúng tôi sẽ đợi bên ngoài, thưa ngài.”

“Cô có thể đi ngủ.”

“Ngài cứ hét lên nếu cần bất cứ điều gì.”

“Các cậu quả có kỷ luật thép,” Cassius lúng túng nói sau khi cô bỏ đi. Hắn đứng giữa phòng ngoài hình tròn bằng cẩm thạch của tôi, đưa mắt nhìn các bức tượng. “Roque lúc nào cũng thích trang hoàng nhà cửa. Thật không may cậu ta lại có gu thẩm mỹ của một nhạc công chín mươi tuổi ngồi ở vị trí danh dự của dàn nhạc giao hưởng.”

“Cậu ấy sinh muộn ba nghìn năm, nhỉ?” tôi đáp.

“Tôi thì nghĩ cậu ta sẽ ghét bộ áo choàng La Mã. Thật là một xu hướng thời trang thảm hại. Họ đã tìm cách để đưa nó thịnh hành trở lại vào thời của cha tôi. Nhất là trong những cuộc rượu và một số câu lạc bộ ăn sáng thành lập hồi ấy. Tôi đã được nhìn thấy các bức vẽ.” Hắn rùng mình. “Thứ thời trang đáng sợ.”

“Một ngày kia họ sẽ nói những điều tương tự về loại cổ cao của chúng ta,” tôi nói, chạm vào cổ áo mình.

Hắn nhìn ly rượu trên tay tôi. “Đây là một cuộc gặp xã giao ư?”

“Không hẳn.” Tôi dẫn hắn vào phòng khách. Hắn chậm chạp và ồn ào trong đôi ủng tù nhân nặng bốn mươi ki lô gam mà họ đã dùng để còng chân hắn, nhưng hắn vẫn thoải mái trong căn phòng này hơn tôi. Tôi rót cho hắn một ly rượu trong lúc hắn ngồi trên ghế - vẫn ngờ sẽ có một cái bẫy nào đấy, hắn nhướng chân mày nhìn ly rượu.

“Thật sao, Darrow? Đầu độc không phải là phong cách của cậu.”

“Đây là rượu từ Lagavulin. Quà Lorn đã tặng Roque sau Cuộc Vây Hãm Sao Hỏa.”

Cassius lẩm bẩm. “Tôi chưa bao giờ thích sự trớ trêu. Rượu whisky thì lại khác… tôi với nó chưa từng có trận cãi nhau nào mà không thể giải quyết.” Hắn nhìn qua ly rượu. “Rượu ngon.”

“Khiến tôi nhớ đến cha mình,” tôi nói, lắng nghe tiếng ngân nga khe khẽ của ống thông gió phía trên. “Dẫu cho thứ ông uống chẳng hề ngon hơn chất tẩy rửa hay được tích sự gì ngoài giết chết các tế bào não.”

“Lúc ông ấy chết cậu bao nhiêu tuổi? Cassius hỏi.

“Có lẽ khoảng sáu tuổi.”

“Sáu tuổi.” Hắn nghiêng cốc một cách trầm tư. “Cha tôi không phải là người thích uống rượu một mình. Nhưng đôi khi tôi thấy ông ngồi trên chiếc ghế băng ưa thích, gần con đường kỳ lạ ở giữa Gò Olympus, và uống whisky như thế này.” Cassius nhai nhai má trong. “Đó là quãng thời gian ưa thích của tôi với ông. Không một ai xung quanh. Chỉ có những con đại bàng chao liệng phía xa. Ông sẽ chỉ cho tôi tên của các loài cây trên sườn đồi. Ông yêu cây. Ông thường nói không ngừng về các loại cây, tên gì mọc ở đâu và tại sao, rồi loài chim nào thích làm tổ ở đó. Nhất là vào mùa đông. Có lẽ là vì dáng vẻ của chúng trong cái lạnh. Tôi chưa bao giờ thực sự lắng nghe những lời ông nói. Ước gì lúc đó tôi lắng nghe.”

Hắn uống rượu. Hắn sẽ tìm được dũng khí trong cốc rượu. Mùi than bùn, vị nho trên đầu lưỡi, mùi đá của Scotland. Tôi chẳng bao giờ có thể nếm được thứ gì khác ngoài vị khói. “Đó là Lâu Đài Mars ư?” Cassius hỏi, hất hàm về phía ảnh nổi trên bàn điều khiển của Roque. “Chúa ạ. Trông bé thế.”

“Thậm chí còn không to bằng động cơ trên một chiếc Tàu Đuốc,” tôi nói.

“Đời chẳng biết đâu mà lần.”

Tôi bật cười. “Tôi từng nghĩ các Xám cao lớn lắm.”

“Ờ thì…” Hắn mỉm cười gian xảo. “Nếu tiêu chuẩn đo đạc của cậu là Sevro thì…” Hắn cười khùng khục rồi lại trở nên nghiêm túc. Tôi muốn cảm ơn cậu… vì đã mời tôi đến dự tang lễ. Đó là một nghĩa cử… đáng kinh ngạc ở cậu.”

“Anh cũng sẽ làm điều tương tự mà thôi.”

“Hừm.” Hắn không chắc về điều đó. “Đây là màn hình của Roque ư?”

“Phải. Tôi đang xem qua các đoạn băng của cậu ấy. Cậu ấy đã xem hầu hết các đoạn băng này cả chục lần. Không phải các chiến thuật hay các trận chiến với các nhà khác. Mà là những lúc yên tĩnh hơn. Anh biết đấy.”

“Cậu đã xem chúng chưa?” hắn hỏi.

“Tôi muốn đợi anh cùng xem.”

Hắn ngạc nhiên vì điều đó, nghi ngờ lòng hiếu khách của tôi.

Nên tôi nhấn nút và chúng tôi trở lại là những thằng nhóc ở Học Viện. Ban đầu thật ngượng ngịu, nhưng cảm giác đó sớm bị whisky làm cho tan biến và những tiếng cười đến dễ dàng hơn, những khoảng im lặng kéo dài hơn. Chúng tôi xem những đêm khi nhóm người bọn tôi nấu thịt cừu ở khe núi phía Bắc. Khi chúng tôi đi do thám các thảo nguyên, lắng nghe những câu chuyện của Quinn bên đống lửa trại. “Bọn tôi đã hôn nhau vào cái đêm ấy,” Cassius nói khi Quinn kết thúc câu chuyện về lần thứ tư bà của cô tìm cách xây nhà dưới thung lũng cách làng mạc một trăm ki lô mét mà không cần sự trợ giúp của kiến trúc sư.

“Cô ấy đang trèo lên chỗ ngủ của mình. Tôi đã nói với cô ấy rằng tôi nghe thấy tiếng động. Chúng tôi đã đi điều tra. Khi cô ấy nhận ra tôi đã ném đá vào bóng tối để dụ cô ấy ra ngoài một mình, cô ấy biết ngay tôi muốn gì. Nụ cười đó.” Hắn bật cười. “Đôi chân đó. Đôi chân được sinh ra để quấn lấy người khác, cậu biết tôi muốn nói gì chứ?” Hắn bật cười. “Nhưng cô ấy đã kháng cự. Đặt tay lên mặt tôi, đẩy tôi ra.”

“Cô ấy không phải người dễ dãi,” tôi nói.

“Không. Nhưng cô ấy đã thức dậy trước khi trời sáng để hôn tôi một hoặc hai cái. Dĩ nhiên là tự nguyện.”

“Và đó là lần đầu tiên việc ném đá đem lại hiệu quả trong chuyện tán gái.”

“Cậu sẽ ngạc nhiên khi biết nó hiệu quả đến mức nào.”

Có những khoảnh khắc mà tôi không biết đã diễn ra. Roque và Cassius tìm cách bắt cá cùng nhau nhưng rồi Quinn lại đẩy Cassius từ phía sau. Hắn đang uống một ngụm đầy bên canh tôi trong lúc bản thể trẻ trung hơn của hắn lội trong nước và tìm cách kéo Quinn xuống. Chúng tôi xem những khoảnh khắc riêng tư khi Roque dần phải lòng Lea, khi họ do thám các cao nguyên trong bóng tối. Tay họ chạm vào nhau vụng dại trong lúc dừng lại để lấy nước. Fitchner quan sát họ từ một bụi cây nhỏ, ghi chú vào thiết bị hiển thị dữ liệu của ông. Chúng tôi xem lần đầu tiên họ đắp chung chăn ôm nhau ngủ ở tháp cổng, và xem lúc Roque dẫn cô ra cao nguyên để hôn nhau lần đầu tiên rồi nghe thấy tiếng ủng đi trên đá và thấy Antonia cùng Vixus xuất hiện giữa màn sương, mắt sáng rực vì kính quang học.

Chúng đưa Lea đi và khi Roque chống trả, chúng đã ném cậu xuống một vách đá. Cậu bị gãy tay và bị dòng sông cuốn trôi. Đến khi cậu trở lại sau ba ngày đi bộ, tôi được cho là đã chết dưới bàn tay Chó Rừng. Roque than khóc tôi và tìm đến ụ đá hình tháp mà tôi đã xây lên người Lea, chỉ để thấy lũ sói đã đào huyệt và cướp đi thi thể. Cậu ngồi đó và khóc một mình. Cassius trở nên âu sầu khi chứng kiến cảnh tượng đó, khiến tôi nhớ đến nỗi buồn trên gương mặt hắn lúc hắn trở về cùng Sevro và hay tin những gì đã xảy ra với Lea và Roque. Có lẽ hắn cảm thấy tội lỗi vì đã từng thông đồng với Antonia.

Còn nhiều đoạn băng nữa, nhiều sự thật nho nhỏ khác mà tôi tìm được. Nhưng đoạn băng được xem nhiều nhất theo dữ liệu của máy tính là lần Cassius nói với chúng tôi rằng hắn đã tìm thấy hai người anh em mới, và đề nghị trao cho chúng tôi vị trí Kỵ Binh của Nhà Bellona. Trông hắn lúc ấy tràn đầy hy vọng. Thật hạnh phúc vì được sống. Tất cả chúng tôi đều đã cảm thấy như vậy, kể cả tôi, bất chấp những gì tôi cảm thấy bên trong. Sự bội phản của tôi trông có vẻ càng gớm ghiếc hơn khi chứng kiến từ xa.

Tôi rót thêm rượu vào cốc của Cassius. Hắn im lặng dưới ánh sáng của ảnh nổi. Roque đang cưỡi con ngựa đốm đi xa khỏi chúng tôi, trầm ngâm nhìn dây cương. “Chúng ta đã giết cậu ấy, hắn nói sau một hồi. “Đây là cuộc chiến của chúng ta.”

“Thật vậy sao?” tôi hỏi. “Chúng ta không tạo nên thế giới này. Và chúng ta thậm chí còn không chiến đấu vì bản thân. Roque cũng vậy. Cậu ấy đã chiến đấu vì Octavia. Vì một Hiệp Hội thậm chí đã không thèm bận tâm đến những hy sinh của cậu ấy. Chúng sẽ chơi trò chính trị với cái chết của cậu ấy. Đổ lỗi cho cậu ấy. Cậu ấy đã chết vì chúng nhưng sẽ chỉ trở thành một trò cười.” Cassius cảm thấy sự ghê tởm mà tôi muốn nói tới. Đó là nỗi sợ lớn nhất của hắn. Rằng sẽ không ai bận tâm khi hắn chết. Lý tưởng đẹp đẽ về danh dự, về một cái chết huy hoàng… được danh cho thế giới cũ. Không phải thế giới này.

“Cậu nghĩ nó sẽ tiếp diễn đến khi nào?” hắn trầm ngâm hỏi. “Cuộc chiến này.”

“Cuộc chiến giữa chúng ta hay giữa tất cả mọi người?”

“Giữa chúng ta.”

“Cho đến khi một trong hai quả tim ngừng đập. Đó chẳng phải là những lời anh đã nói sao?”

Cậu vẫn còn nhớ.” hắn lẩm bẩm. “Còn cuộc chiến giữa tất cả mọi người?”

“Cho đến khi không còn Màu nữa.”

Hắn bật cười. “Tốt lắm. Cậu đặt mục tiêu thấp.”

Tôi nhìn hắn nghiêng chỗ rượu trong cốc. “Nếu Augustus không xếp tôi cùng với Julian, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Chẳng quan trọng.”

“Cứ cho là có.”

“Tôi không biết,” hắn nói sắc lạnh. Hắn uống cạn cốc rượu và rót cho mình một cốc khác, nhanh nhẹn một cách kinh ngạc trong những chiếc còng. Hắn bực dọc nhìn cốc rượu. “Cậu và tôi không như Roque hay Virginia. Chúng ta không phải là những sinh vật đa sắc thái. Tất cả những gì cậu có là tiếng sấm. Còn tôi là tia chớp. Còn nhớ những điều ngớ ngẩn mà chúng ta thường nói trong khi vẽ lên mặt và cưỡi ngựa như những thằng ngốc không? Đó là sự thật cốt lõi. Chúng ta chỉ có thể nghe theo con người mình. Nếu không có cơn bão, cậu và tôi sẽ chỉ là những kẻ phàm tục. Nhưng trao cho chúng ta thứ này. Trao cho chúng ta sự mâu thuẫn… thì chúng ta gầm vang và gào thét ghê gớm làm sao.” Hắn nhạo báng sự phô trương của chính mình, sự châm biếm độc địa phủ lên nụ cười của hắn.

“Anh thật lòng nghĩ đó là sự thật ư?” tôi hỏi. Rằng chúng ta bị mắc kẹt phải làm thứ này hoặc thứ khác?”

“Cậu thì không ư?”

“Victra cũng nói điều tương tự về bản thân.” Tôi nhún vai. “Tôi sẵn sàng đánh cược lớn rằng cô ấy không phải như vậy, Rằng chúng ta không phải.” Cassius nhoài người về phía trước và lần này rót cho tôi một cốc khác. “Anh biết không, Lorn vẫn thường nói về việc bị mắc kẹt trong chính con người mình, trong những lựa chọn mà ông ấy đã đưa ra, cho đến khi có cảm giác như ông ấy không còn sống cuộc đời của mình nữa. Như thể có thứ gì đó đứng đằng sau đẩy ông ấy đi, một thứ ở hai bên chọn lựa con đường cho ông ấy. Đên cuối cùng, tất cả tình yêu của ông ấy, tất cả sự tử tế và gia đình của ông ấy, đều không có nghĩa lý gì. Ông ấy đã chết như mình đã sống.”

Cassius nhìn thấy nhiều hơn là sự hoài nghi trong giả thuyết của tôi. Hắn biết tôi còn đang nói về việc Ngựa Hoang, hay Sevro hay Victra đang thay đổi. Là một người rất khác, nhưng hắn biết sự thật đằng sau nó, vì ở nhiều phương diện, sợi chỉ cuộc đời hắn giống với của tôi nhất. “Cậu nghĩ mình sẽ chết,” hắn nói.

“Như Lorn vẫn thường nói, hóa đơn được đưa đến lúc tàn cuộc. Và kết thúc đang đến gần.”

Hắn dịu dàng nhìn tôi, ly rượu đã bị lãng quên, sự thân mật sâu sắc hơn những gì tôi chủ định. Tôi đã chạm vào một phần tâm trí của chính hắn. Có lẽ hắn cũng cảm thấy như thể hắn đang bước tới tang lễ của chính mình. “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những gánh nặng trên vai cậu,” hắn cẩn trọng nói. “Tất cả quãng thời gian ở bên chúng tôi. Nhiều năm trời. Cậu đã không thể tâm sự với ai, phải không?”

“Không. Việc đó quá mạo hiểm. Chẳng khác nào là giội một gáo nước lạnh. Xin chào, tôi là gián điệp Đỏ đây.”

Hắn không cười. “Giờ cậu vẫn không thể. Và đó là thứ đang giết chết cậu. Cậu đang ở bên người của mình nhưng vẫn cảm thấy mình như kẻ xa lạ.”

“Chính là những lời này,” tôi nói, và nâng cốc. Tôi ngập ngừng, tự hỏi liệu tôi có thể giãi bày với hắn đến mức nào. Rồi rượu nói thay tôi. “Khó để nói chuyện với bất kỳ ai. Tất cả mọi người đều mỏng manh. Sevro thì vì cha cậu ấy, vì gánh nặng của một giống người mà cậu ấy hầu như không biết mấy về họ. Victra thì nghĩ cô ấy xấu xa và không ngừng giả vờ như thể cô ấy chỉ muốn được trả thù. Như thể cả người cô ấy là chất độc. Họ nghĩ tôi biết con đường phải đi. Rằng tôi có viễn tưởng về một tương lai phía trước vì vợ tôi. Nhưng tôi không còn cảm thấy sự hiện diện của cô ấy như đã từng nữa. Còn Ngựa Hoang thì…” tôi dừng lại ngượng ngùng.

“Nói tiếp đi. Còn cô ấy thì sao? Thôi nào. Cậu đã giết hai anh em của tôi. Tôi đã giết Fitchner. Đủ chuyện khó xử rồi.”

Tôi nhăn nhó trước khoảnh khắc kỳ quặc này.

“Cô ấy luôn theo dõi tôi,” tôi nói. “Và phán xét. Như thể cô ấy không ngừng cân nhắc giá trị của tôi. Để xem tôi có xứng hay không.”

“Xứng với cái gì?”

“Xứng với cô ấy. Với chuyện này. Tôi không biết. Tôi cảm thấy như mình đã chứng tỏ được bản thân trên vùng băng tuyết, nhưng cảm giác đó chưa mất hẳn.” Tôi nhún vai. “Với anh cũng vậy, phải không? Phục vụ Hội Chủ khi Aja đã giết chết Quinn. Sự kỳ vọng của mẹ anh. Ngồi đây với kẻ đã giết chết hai anh em của anh.”

“Cậu cứ thoải mái giết Karnus.”

“Có hắn ở nhà chắc vui lắm.”

“Thực ra khi còn nhỏ anh ta khá quý tôi,” Cassius nói. “Tôi biết. Thật khó tin, nhưng anh ta từng là người hùng của tôi. Luôn kéo tôi vào các hoạt động thể thao. Đưa tôi đi chơi. Dạy tôi về con gái, theo cách của anh ta. Mặc dù anh ta không tử tế với Julian lắm.”

“Tôi có một người anh. Tên anh ấy là Kieran.

“Anh ta còn sống sao?”

“Anh ấy là thợ cơ khí của Các Con Trai. Có bốn đứa con.”

“Đợi đã. Cậu làm chú rồi sao?” Cassius nói đầy kinh ngạc.

“Chúng vừa là cháu nội vừa là cháu ngoại tôi. Kieran đã cưới em gái của Eo.”

“Thật sao? Tôi từng làm chú. Một người chú tốt.” Mắt hắn nhìn xa xăm, nụ cười chợt tắt, và tôi biết sự nghi hoặc đang đặt nặng trong tâm hồn hắn. “Tôi đã mệt vì cuộc chiến này, Darrow.”

“Tôi cũng vậy. Và nếu có thể trả Julian lại cho anh, tôi sẽ làm vậy. Nhưng cuộc chiến này là vì cậu ấy, hay chính xác hơn là vì những người như cậu ấy. Những người tốt. Nó dành cho những người trầm lặng và dịu dàng, những người biết thế giới này phải như thế nào, nhưng không thể hét to hơn lũ khốn.”

“Cậu không sợ mình sẽ phá hủy mọi thứ mà không thể hàn gắn nó lại hay sao?” hắn hỏi thực lòng.

“Có,” tôi đáp, hiểu bản thân rõ hơn những gì tôi đã hiểu suốt một thời gian dài. “Đó là lý do vì sao tôi có Ngựa Hoang.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu vẻ kỳ dị, rồi lắc đầu và bật cười trước bản thân, hay trước tôi. “Tôi ước gì mình ghét cậu dễ dàng hơn.”

“Tôi chưa nghe ai ước như thế bao giờ.” Tôi nâng cốc của mình và hắn nâng cốc của hắn, rồi chúng tôi uống trong im lặng. Nhưng trước khi hắn ra về, tôi đưa cho hắn một đoạn băng nổi để xem trong buồng giam. Tôi xin lỗi trước vì nội dung của nó, nhưng đó là thứ hắn cần phải xem. Sự mỉa mai vẫn chưa bị lãng quên trong hắn. Lát nữa hắn sẽ xem đoạn băng ấy trong buồng giam, rồi hắn sẽ khóc và cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, nhưng sự thật không bao giờ là thứ dễ đón nhận.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.