11
NGƯỜI CỦA TÔI
Tôi ngồi buông thõng hai chân bên rìa khoang chứa tàu bay, ngắm thành phố bên dưới đang bừng bừng sự sống. Sức quyến rũ huyền bí của hàng nghìn giọng nói bị đè nén dâng lên, đến bên tôi như một biển lá đang cọ vào nhau. Những người tị nạn biết tôi còn sống. Các Lưỡi Hái được vẽ lên tường. Lên mái nhà. Tiếng gào thét im lặng tuyệt vọng của những người lạc lối. Suốt sáu năm, tôi đã muốn được trở về bên họ. Nhưng nhìn xuống họ lúc này, thấy cảnh ngộ của họ, và nhớ tới những lời Kieran nói, tôi cảm thấy mình như đang chết chìm giữa hy vọng của họ.
Họ kỳ vọng quá nhiều.
Họ không hiểu rằng chúng tôi không thể thắng cuộc chiến này. Ngay cả Ares cũng biết chúng tôi không bao giờ có thể đối đầu trực diện với các Hoàng Kim. Vậy làm sao tôi có thể nâng họ dậy? Để chỉ cho họ thấy một con đường?
Tôi sợ, không chỉ vì tôi không thể cho họ thứ họ muốn. Mà còn vì khi phát tán sự thật, Sevro đã đốt cháy con tàu phía sau chúng tôi. Không còn đường để chúng tôi tháo lui.
Và rồi điều đó có nghĩa gì với gia đình, với bạn bè của tôi và những con người này? Tôi cảm thấy choáng váng trước những câu hỏi ấy, trước việc Sevro đã lợi dụng quá trình tạo tác của mình, nên tôi đã bỏ đi mà không nói một lời. Một cơn hờn dỗi nhất thời.
Từ sau lưng tôi, Ragnar đi qua chiếc xe lăn rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Chân buông thõng xuống như chân tôi. Đôi ủng của anh ta lớn một cách khôi hài. Cơn gió từ chiếc tàu con thoi bay ngang qua khiến những chiếc ruy băng trên bộ râu quai nón của anh ta bay phấp phới. Anh ta không nói gì, thoải mái trong sự im lặng. Tôi cảm thấy an toàn khi biết anh ta ở bên cạnh. Khi biết anh ta đang ở cùng tôi. Tôi từng nghĩ mình cũng sẽ cảm thấy như vậy khi ở gần Sevro. Nhưng cậu đã thay đổi. Có quá nhiều gánh nặng trên chiếc mũ đội đầu của Ares.
“Khi còn nhỏ, chúng tôi đã luôn muốn được biết ai trong số chúng tôi là người dũng cảm nhất,” tôi nói. “Đêm hôm chúng tôi lẻn ra khỏi nhà và đi xuống những đường hầm sâu hun hút rồi đứng quay lưng về phía bóng tối. Anh có thể nghe được tiếng những con rắn hổ lục nếu giữ im lặng. Nhưng anh không thể biết chúng đang ở gần đến mức nào. Hầu hết những đứa con trai khác sẽ đầu hàng và bỏ chạy sau một phút, cùng lắm là năm phút. Tôi luôn là đứa trụ lại lâu nhất. Cho đến khi Eo phát hiện ra trò chơi của chúng tôi.” Tôi lắc đầu. “Giờ đây tôi không nghĩ mình có thể trụ được một phút.”
“Vì cậu biết mình có nhiều thứ để mất.”
Đôi mắt đen của Ragnar chứa đựng bóng tối của lịch sử mênh mông. Anh ta gần bốn mươi tuổi, là người đàn ông được nuôi dạy trong thế giới của băng đá và pháp thuật, bị bán cho các vị thần để đổi lấy sinh mạng dòng tộc của mình, và đã phục vụ như một nô lệ trong quãng thời gian dài hơn cả số năm tôi đã sống. Anh ta hiểu đời rõ hơn tôi đến mức nào?
“Anh có còn nhớ nhà không? Nhớ em gái của anh?” tôi hỏi.
“Có. Tôi mong mỏi những bông tuyết sớm khi mùa hè giãy chết, nhớ cảnh tuyết mắc kẹt giữa những sợi lông trên đôi ủng của Sefi khi tôi bế nó trên vai để nhìn Niðhoggr bay xuyên qua lớp băng mùa xuân.”
Niðhoggr là con rồng sống dưới cây thế giới của Na Uy Cổ Đại đã dành cả đời để gặm rễ cây Yggdrasil. Nhiều bộ tộc Đá Nham Thạch tin rằng nó bay lên từ dưới đáy đại dương sâu thẳm để phá vỡ lớp băng đang chặn đứng các bến cảng của họ và khai mở mạch máu địa cực để những con thuyền đột kích mùa xuân của họ có thể ra khơi. Để tôn vinh con rồng ấy, họ ném thi thể của những kẻ tội phạm xuống đáy đại dương trong ngày lễ mang tên Ostara, ngày đầu tiên có những tia sáng mùa xuân thực sự.
“Tôi đã cử bạn bè đến Tháp Valkyrie và Miền Băng Giá để truyền bá những lời của cậu. Để nói với người của tôi rằng các vị thần của họ là giả mạo. Họ đang sống đời nô lệ, và chúng ta sẽ sớm đến giải phóng cho họ. Rồi họ sẽ biết đến bài ca của Eo.”
Bài ca của Eo. Giờ đây nó nghe có vẻ thật yếu ớt và ngớ ngẩn.
“Tôi không còn cảm thấy sự tồn tại của cô ấy nữa, Ragnar.” Tôi ngoái đầu lại để nhìn các Đỏ và Cam đang lén lút liếc nhìn về phía chúng tôi trong lúc làm việc trên những chiếc phi cơ Cánh Gãy trong khoang tàu bay. “Tôi biết họ nghĩ tôi là mối liên kết của họ với cô ấy. Nhưng tôi đã để mất cô ấy trong bóng tối. Tôi từng nghĩ cô ấy đang dõi theo tôi. Tôi từng trò chuyện với cô ấy. Giờ thì… cô ấy là một người xa lạ.” Tôi cúi đầu. “Trong chuyện này có quá nhiều phần là lỗi của tôi, Ragnar. Nếu lúc trước tôi không quá kiêu hãnh, nếu tôi nhìn thấy những dấu hiệu. Thì Fitchner sẽ vẫn còn sống. Lorn sẽ vẫn còn sống.”
“Cậu nghĩ mình biết mọi đường dây sợi chỉ của số phận ư?” Anh ta cười trước sự kiêu ngạo của tôi. “Cậu đâu biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ còn sống.”
“Tôi biết mình không thể là thứ mà những người này cần.”
Anh ta cau mày. “Và làm thế nào cậu biết họ cần gì khi cậu sợ họ? Khi cậu thậm chí không thể nhìn thẳng vào họ?” Tôi không biết phải trả lời thế nào. Anh ta đột ngột đứng dậy và chìa một tay ra cho tôi. “Đi với tôi.”
Bệnh viện từng là một nhà ăn. Giờ đây chất đầy các hàng băng ca dài và những chiếc giường tạm bợ với những tiếng ho và loáng thoáng những tiếng thì thầm khi các y tá Vàng, Đỏ và Hồng trong những bộ đồng phục màu vàng đi qua đi lại giữa các giường để kiểm tra tình hình bệnh nhân. Cuối phòng là khu điều trị bỏng, tách khỏi các bệnh nhân còn lại bằng những bức mền bằng nhựa. Một phụ nữ đang gào thét phía bên kia bức mền, kháng cự lại một y tá khi anh ta tìm cách tiêm cho cô. Hai y tá khác vội chạy lại để chế ngự cô ta.
Tôi cảm thấy như bị nuốt chửng bỏi sự rầu rĩ cằn cỗi của nơi này. Không có vết máu đông. Không có những giọt máu tươi nhỏ xuống sàn. Nhưng đây là hệ quả từ cuộc trốn chạy khỏi Attica của tôi. Dù có một Nhà Tạo Tác giỏi như Mickey, họ cũng không có các nguồn lực để chữa trị cho những người này. Những người bị thương nhìn chằm chằm lên trần nhà bằng đá và tự hỏi từ giờ cuộc sống sẽ ra sao. Đó là cảm giác của căn phòng này. Những sự sang chấn. Không phải ở thể xác. Mà ở những cuộc đời và giấc mơ đứt quãng.
Tôi lùi khỏi căn phòng, nhưng Ragnar đẩy tôi tiến về phía trước, lại gần giường của một chàng thanh niên. Cậu ta nhìn tôi khi tôi lại gần. Tóc cậu ta cắt ngắn. Khuôn mặt bầu bĩnh móm mém một cách kỳ cục.
“Đang làm gì vậy?” tôi hỏi, giọng tôi tự nhớ lại âm điệu của hầm mỏ.
Cậu ta nhún vai. “Chỉ nằm giết thời gian, hiểu chứ?”
“Hiểu.” Tôi chìa tay ra. “Darrow… của Lykos.”
“Chúng tôi biết.” Tay cậu ta nhỏ đến mức chẳng thể nắm trọn tay tôi. Cậu ta bật cười hước sự kỳ khôi ấy. “Vanno của Karos.”
“Ca đêm hay ca ngày?”
“Ca ngày, đồ thô bỉ nhà anh. Trông tôi giống một gã thợ mỏ mặt nọng làm ca đêm lắm à?”
“Thì cậu chẳng thể biết rõ chuyện gì giữa thời buổi này nữa…”
“Quả vậy. Tôi thuộc Nhà Omicron. Thợ khoan thứ ba, hàng thứ hai.”
“Vậy ra tôi đã phải tránh đống rác cậu thải ra.”
Cậu ta mỉm cười. “Trong mắt các Chim Lặn lúc nào cũng chỉ có bản thân.” Cậu ta đưa tay làm một cử chỉ dâm tục. “Phải có người dạy các anh ngẩng đầu lên.”
Chúng tôi cười. “Nó đau đến mức nào?” cậu ta hỏi, hất hàm về phía tôi. Lúc đầu tôi tưởng cậu ta đang hỏi về những gì Chó Rừng đã làm. Rồi tôi nhận ra cậu ta ám chỉ các Phù Hiệu trên tay tôi. Những Phù Hiệu mà tôi đã tìm cách giấu dưới áo len. Tôi chìa chúng ra. “Quỷ tha ma bắt.” Cậu ta búng ngón tay vào nó.
Tôi nhìn quanh, chợt nhận ra không chỉ Vanno đang nhìn tôi. Mà tất cả mọi người. Kể cả các Đỏ ở tít bên kia căn phòng trong khu vực trị bỏng cũng nhỏm người dậy trên giường để nhìn tôi. Họ không thể thấy nỗi sợ hãi bên trong. Họ chỉ thấy những gì họ muốn thấy. Tôi liếc nhìn Ragnar, nhưng anh ta đang bận trò chuyện với một phụ nữ bị thương. Holiday. Cô gật đầu với tôi. Nỗi buồn vẫn còn tươi mới trên khuôn mặt cô vì cái chết của em trai. Khẩu súng lục của cậu đặt trên giường cô, súng trường dựa vào tường. Các Con Trai đã thu lượm thi thể của cậu trong cuộc giải cứu để có thể chôn cất.
“Nó đau đến mức nào ư?” tôi lặp lại. “Hãy hình dung cậu bị rơi vào Máy Khoan, Vanno. Từng phân một. Đầu tiên là da. Rồi đến thịt. Rồi xương. Những thứ dễ lột.”
Vanno huýt sáo rồi nhìn xuống đôi chân bị cụt của mình bằng vẻ mặt mệt mỏi gần như chán chường. “Tôi thậm chí không cảm nhận được những gì đã xảy ra. Bộ đồ bảo hộ của tôi đã tiêm một lượng chất kích thích đủ lớn để hạ gục một trong số họ.” Cậu ta hất hàm về phía Ragnar rồi hít qua kẽ răng. “Ít nhất tôi vẫn còn của quý.”
“Hỏi anh ta đi,” người đàn ông nằm bên cạnh giục. “Vanno…”
“Im đi.” Vanno thở dài. “Đám trai đang thắc mắc, anh có còn giữ nó không?”
“Giữ cái gì?”
“Nó.” Cậu ta nhìn hạ bộ của tôi. “Hay bọn họ đã… anh biết đấy… đã làm cho nó trở nên cân đối hơn?”
“Cậu thực sự muốn biết sao?”
“Ý tôi là… không phải tôi muốn biết vì lý do cá nhân. Chỉ là tôi đã đặt cược vào nó.”
“Hừm.” Tôi rướn người về phía trước vẻ nghiêm trang. Vanna và những người nằm bên cạnh cũng làm theo. “Nếu thực sự muốn biết, cậu nên hỏi mẹ cậu.”
Vanna nhìn tôi trừng trừng, rồi phá lên cười. Những người nằm bên cạnh cũng cười, rồi truyền câu nói đùa ấy tới cuối căn phòng. Và trong khoảnh khắc nhỏ nhoi ấy, không khí đã thay đổi. Sự cằn cỗi ngột ngạt bị cắt đứt bởi tiếng cười và câu đùa tục tằn. Tiếng thì thầm bỗng trở nên ngớ ngẩn tại nơi này. Tôi tràn đầy năng lượng khi thấy cơn thủy triều đổi hướng và nhận ra rằng tất cả chỉ nhờ vào một tiếng cười. Thay vì trốn khỏi những cặp mắt dòm ngó, khỏi căn phòng, tôi đi xa khỏi Ragnar, băng qua hàng dài những chiếc cáng để trò chuyện với những người bị thương, để cảm ơn họ, để hỏi họ đến từ đâu và tên gì. Đó là lúc tôi cảm ơn Chúa vì đã cho tôi một trí nhớ tốt. Nếu bạn quên tên một người, họ sẽ tha thứ cho bạn. Nếu bạn nhớ được, họ sẽ bảo vệ bạn suốt đời.
Hầu hết bọn họ đều gọi tội là ngài hoặc Thần Chết. Tôi muốn chỉnh lời họ, bảo họ hãy gọi tôi là Darrow, nhưng tôi biết cái giá của sự nể trọng, của khoảng cách giữa người lãnh đạo và lính. Vì mặc dù tôi đang cười với họ, dù họ đang giúp hàn gắn những gì đã sụp đổ trong tôi, họ cũng không phải là bạn của tôi. Họ không phải gia đình tôi. Chưa phải. Chưa phải lúc chúng tôi có được cái điều xa xỉ ấy. Tạm thời, họ là những chiến binh của tôi. Và họ cần tôi cũng nhiều như tôi cần họ. Tôi là Thần Chết của họ. Nhờ có Ragnar nhắc nhở tôi. Anh ta ưu ái dành cho tôi một nụ cười vụng về, rất mừng khi thấy tôi cười nói với các chiến binh. Tôi chưa bao giờ là một người đàn ông của sự hân hoan, hay của chiến tranh, hay là một hòn đảo giữa bão táp. Chưa bao giờ kiên định như Lorn. Đó chỉ là những gì tôi cố tỏ ra. Tôi đã và vẫn luôn là kẻ được trở nên trọn vẹn nhờ những người xung quanh. Tôi cảm thấy sức mạnh đang lớn dần bên trong. Một sức mạnh mà tôi đã không cảm thấy suốt thời gian dài. Tôi không chỉ được yêu mến. Họ còn tin tưởng ở tôi. Không phải vì lớp mặt nạ tôi khoác lên mình như các chiến binh ở Học Viện. Không phải vì hình tượng người anh hùng giả mạo mà tôi đã gây dựng khi làm việc dưới hướng Augustus, mà vì người đàn ông tận sâu bên trong. Lykos có thể đã mất. Eo có thể đã im lặng. Ngựa Hoang có thể đã cách xa vạn dặm. Và Các Con Trai có thể đang đứng trước bờ vực diệt vong. Nhưng tôi vẫn cảm thấy linh hồn đang rót từ từ vào bên trong khi nhận ra cuối cùng mình cũng đã về nhà.
Với Ragnar đi bên cạnh, tôi trở về phòng chỉ huy, trong phòng Sevro và Vũ Công đang cúi người trên bản thiết kế. Theodora ở cuối phòng trao đổi tin tức. Họ quay người lại khi tôi bước vào, ngạc nhiên khi thấy nụ cười trên khuôn mặt tôi và khi thấy tôi đang đứng, không bằng sức mình, mà nhờ sự trợ giúp của Ragnar. Tôi đã bỏ xe lăn ở bệnh viện và nhờ Ragnar đỡ tôi quay về phòng chỉ huy mà tôi đã trốn đi chỉ một giờ trước. Tôi cảm thấy mình như một người hoàn toàn mới. Và mặc dù lúc này tôi không còn giống như trước khi bị ném vào bóng tối nữa, nhưng có lẽ đó lại là điều tốt. Tôi có sự khiêm nhường mà trước đây tôi không có.
“Tôi xin lỗi về cách hành xử của mình,” tôi nói với các bạn. “Chuyện này thật quá… sức chịu đựng. Tôi biết mọi người đã làm hết sức. Làm tốt hơn bất kỳ ai khi ở trong hoàn cảnh đó. Mọi người đã giữ cho hy vọng không bị dập tắt. Mọi người đã cứu tôi. Và đã cứu gia đình tôi.” Tôi dừng lại để đảm bảo họ biết điều đó có ý nghĩa thế nào đối với tôi. “Tôi biết mọi người không trông đợi tôi sẽ quay lại trong bộ dạng này. Tôi biết mọi người đã nghĩ tôi sẽ trở về trong thịnh nộ và rừng rực lửa. Nhưng tôi không còn là người như trước kia nữa. Không phải,” tôi nói khi Sevro tìm cách sửa lời tôi. “Tôi tin ở mọi người. Tôi tin ở kế hoạch của các bạn. Tôi muốn giúp mọi người hết sức có thể. Nhưng tôi không thể giúp trong tình trạng này.” Tôi giơ hai cánh tay khẳng khiu của mình ra. “Nên tôi cần mọi người giúp tôi ba việc.”
“Lúc nào cũng màu mè,” Sevro nói. “Yêu cầu của cậu là gì, Công Chúa?”
“Đầu tiên tôi muốn cử một phái viên đến gặp Ngựa Hoang. Tôi biết mọi người nghĩ cô ấy đã phản bội tôi, nhưng tôi muốn cô ấy biết tôi còn sống. Có lẽ vẫn còn cơ hội để thay đổi tình hình. Biết đâu cô ấy sẽ giúp đỡ chúng ta.”
Sevro cười khẩy. “Chúng ta đã cho ả cơ hội ấy một lần. Suýt nữa cô ả đã giết chết cậu và Rags.”
“Nhưng cô ấy đã không làm vậy,” Ragnar nói. “Việc này đáng để mạo hiểm, nếu cô ấy giúp đỡ chúng ta. Tôi sẽ đảm nhiệm vai trò phái viên để cô ấy không nghi ngờ mục đích của chúng ta.”
“Quên mẹ nó đi,” Sevro nói. “Anh là một trong những người bị truy nã gắt gao nhất Hệ Mặt Trời. Các Hoàng Kim đã đóng cửa tất cả các đường bay không được cấp phép. Và anh sẽ không thể trụ quá hai phút ở cảng bay vũ trụ, ngay cả khi có mặt nạ.”
“Chúng ta sẽ cử một trong số các gián điệp của tôi,” Theodora nói. “Tôi đã nghĩ ra được một người. Cô ấy rất giỏi, và nhẹ hơn cậu cả trăm cân, Hoàng Tử Tháp Valkyrie ạ. Cô ấy đang ở sẵn một thành phố cảng rồi.”
“Evey ư?” Vũ Công hỏi.
“Chuẩn.” Theodora nhìn sang tôi. “Evey đã làm hết sức mình để bù đắp cho những lỗi lầm trong quá khứ. Kể cả những lỗi lầm không phải của cô ấy. Cô ấy đã tỏ ra rất hữu ích. Vũ Công, tôi sẽ thu xếp việc di chuyển và vỏ bọc ngụy trang nếu ông cảm thấy không phiền.”
“Được rồi,” Sevro nói nhanh, mặc dù Theodora đợi cho Vũ Công gật đầu tán thành.
“Cảm ơn,” tôi nói. “Tôi cũng cần mọi người mang Mickey về Tinos nữa.”
“Tại sao?” Vũ Công hỏi.
“Tôi cần anh ấy biến tôi thành một món vũ khí trở lại.”
Sevro bật cười. “Giờ thì cậu đã biết mở miệng rồi đấy. Đắp thêm ít thịt chuyên dùng để giết người lên bộ xương khô của cậu đi. Đừng giữ dáng vẻ bù nhìn ốm nhách chó chết ấy nữa.”
Vũ Công lắc đầu. “Mickey đang ở cách đây cả nửa nghìn cây số trên Varos để thực hiện dự án nho nhỏ của anh ta. Ở đó cần anh ta. Cậu cần calo, không cần một Nhà Tạo Tác. Ở tình trạng của cậu, việc ấy sẽ rất nguy hiểm.”
“Thần Chết có thể chịu được chuyện ấy. Chúng ta có thể đưa Mickey và mớ dụng cụ của anh ta về đây vào thứ Năm,” Sevro nói. “Đằng nào Virany cũng đang trao đổi với anh ta về tình trạng của cậu. Anh ta sẽ sướng rồ lên khi được gặp cậu.”
Vũ Công quan sát Sevro với vẻ kiên nhẫn gượng gạo. “Còn yêu cầu cuối cùng là gì?”
Tôi nhăn nhó. “Tôi có cảm giác mọi người sẽ không thích yêu cầu này.”