31
NỮ HOÀNG XANH XAO
Tôi tê dại vì đau buồn. Không thể nghĩ gì ngoài việc Sevro sẽ phản ứng thế nào khi cậu nghe tin Ragnar đã chết. Nghĩ đến việc các cháu trai cháu gái của tôi sẽ không bao giờ được gài cái nơ nào lên mái tóc Gã Khổng Lồ Thân Thiện nữa. Một phần linh hồn tôi đã mất và sẽ không bao giờ trở lại. Anh là người đã luôn bảo vệ tôi. Anh đã cho tôi biết bao sức mạnh. Lúc này, không còn anh nữa, tôi bám chặt lấy lưng một Valkyrie trong lúc con điểu sư của cô ta bay lên khỏi mặt tuyết đầy máu. Ngay cả khi chúng tôi đã bay xuyên qua các đám mây trong tiếng đập vĩ đại của những đôi cánh, ngay cả khi nhìn thấy Tòa Tháp Valkyrie lần đầu tiên, tôi vẫn chẳng hề cảm thấy kinh ngạc. Chỉ tê dại.
Tòa Tháp là một dãy các đỉnh núi cuộn tròn uốn lượn, lố bịch, đột ngột vươn khỏi đồng bằng Bắc Cực mà chỉ một thằng khùng Hoàng Kim nắm quyền điều khiển động cơ Tóc Mai với năm mươi năm kinh nghiệm xây dựng và những nguồn lực của Hệ Mặt Trời mới có thể nghĩ đến việc kiến tạo. Chắc hẳn chỉ để xem chúng có thể hay không. Hàng chục chỏm đá cuộn vào nhau như những đôi tình nhân đầy hận thù. Sương phủ quanh chúng. Những con điểu sư làm tổ trên đỉnh, quạ và đại bàng ở dưới. Trên bức tường cao bằng đá, bảy bộ xương treo lủng lẳng trên xích. Băng tuyết nhuộm trong máu và các mẩu vụn của những con thú. Đây là quê hương của giống loài duy nhất từng đe dọa Hoàng Kim. Và chúng tôi đến đây khi đang nhuộm mình trong máu của vị hoàng tử đã bị trục xuất của nó.
Sefi và các kỵ sĩ của cô ta đã lục soát kẽ nứt mà Aja ngã xuống; họ không tìm thấy gì ngoài những vết ủng. Không thi thể. Không vết máu. Không có gì để xoa dịu cơn thịnh nộ đang bùng cháy trong Sefi. Tôi nghĩ cô ta sẽ ở cạnh thi thể của anh trai nhiều giờ đồng hồ nữa nếu họ đã không nghe thấy tiếng trống vọng lại từ xa. Các Thực Tử đã tập trung lực lượng hùng hậu hơn và có ý thách thức Valkyrie để đòi lấy những vị thần quỵ ngã.
Sự phẫn nộ nhuộm trên khuôn mặt Sefi khi cô ta đứng trước Cassius, rìu cầm trên tay. Hắn là một trong những Hoàng Kim đầu tiên không đeo giáp mà cô ta nhìn thấy. Có lẽ là kẻ đầu tiên, ngoại trừ Ngựa Hoang. Và tôi nghĩ, khi đang nhuộm mình trong máu của anh trai Sefi, cô ta sẽ giết hắn ngay tại trảng tuyết đó. Tôi biết mình sẽ để mặc cô ta, và Ngựa Hoang cũng vậy. Nhưng cô ta đã mủi lòng, tặc lưỡi với các Valkyrie của mình, nhét rìu vào bao và ra hiệu cho họ cưỡi điểu sư. Lúc này Cassius đang bị trói trên yên của một Valkyrie ở bên phải tôi. Mũi tên không bắn trúng tĩnh mạch hắn, nhưng cái chết vẫn có thể tìm đến hắn mà không cần đến nụ hôn từ lưỡi rìu của Sefi.
Chúng tôi đáp xuống một cái hốc cao khoét vào đỉnh của đường xoắn ốc. Các nô lệ đến từ những bộ tộc đối đầu với Đá Nham Thạch, mắt bị đóng dấu bằng sắt nung khiến họ mù lòa, nhận lấy điểu sư khi chúng tôi đáp xuống. Mặt họ sơn màu vàng đại diện cho sự hèn nhát. Cánh cửa sắt rền vang khép lại phía sau, che chắn chúng tôi khỏi cơn gió. Các kỵ sĩ nhảy xuống khỏi yên để giúp chúng tôi đưa Ragnar tiến sâu hơn vào thành phố đá.
Sự náo loạn xuất hiện khi hàng chục chiến binh mặc giáp chen lấn để tiến vào chuồng điểu sư và đôi co với Sefi. Họ mạnh bạo chỉ tay về phía chúng tôi. Khẩu âm của họ nặng hơn thứ tiếng Nagal mà tôi đã học với Mickey và học trong quãng thời gian ở Viện Hàn Lâm, nhưng tôi lượm lặt được đủ nhiều để hiểu nhóm người mới đến này đang hét lên rằng đáng lẽ chúng tôi phải bị xích lại, và nói điều gì đấy về dị giáo. Các nữ chiến binh của Sefi hét trả, nói rằng chúng tôi là bạn của Ragnar, và họ luống cuống chỉ vào những mái tóc Hoàng Kim của chúng tôi. Họ không biết phải đối xử với tôi như thế nào, hay với Cassius, hắn đã bị vài chiến binh kéo đi như những con chó đang giành nhau miếng ăn. Mũi tên vẫn ở cổ họng hắn. Tròng trắng trong mắt hắn mở lớn. Hắn kinh hãi với lấy tôi trong lúc các Đá Nham Thạch kéo hắn trên sàn. Tay hắn ghì chặt lấy tôi trong khoảnh khắc, rồi hắn bị sáu tên khổng lồ vác đi, biến mất vào hành lang được đốt đuốc. Số còn lại vây quanh chúng tôi, những món vũ khí bằng sắt to bự chảng trên tay, mùi hôi thối tỏa ra từ những bộ lông thú của chúng nồng nặc phát nôn. Bọn chúng chỉ im lặng khi bà lão mập ú với hình xăm một bàn tay trên trán chen qua đám đông để nói chuyện với Sefi. Một trong số các thống lĩnh của mẹ cô ta. Bà ta vẫy tay lên trần nhà.
“Bà ta đang nói gì vậy?” Holiday hỏi.
“Họ đang nói về Phobos. Họ nhìn thấy ánh sáng phát ra từ trận chiến. Họ nghĩ các vị thần đang chiến đấu. Những kẻ này nghĩ chúng ta phải làm tù binh, không phải khách,” Ngựa Hoang nói. “Cứ để họ tước vũ khí của cô.”
“Còn khuya.” Holiday cầm súng trường lùi lại. Tôi chộp lấy báng súng và đẩy nó xuống, đưa Kiếm Lưỡi Mềm của mình cho họ. “Chuyện này thật ngớ ngẩn,” cô lẩm bẩm. Họ còng tay chân chúng tôi bằng những chiếc cùm lớn bằng sắt, cẩn thận không đụng vào da hay tóc chúng tôi, và vệ binh Tòa Tháp kéo chúng tôi về phía một đường hầm, xa khỏi các Valkyrie của Sefi. Nhưng trong lúc đi, tôi thoáng thấy Sefi đang nhìn chúng tôi, vẻ mâu thuẫn kỳ dị hiện lên trên khuôn mặt trắng nhợt của cô ta.
Sau khi bị kéo qua hàng chục cầu thang lờ mờ tối, chúng tôi bị đẩy vào một buồng giam khoét vào đá không cửa sổ, ngột ngạt, đầy khói. Dầu hải cẩu âm ỉ cháy trong những cái chảo sắt. Tôi vấp phải một phiến đá lát trồi lên và ngã xuống sàn, đập xích lên mặt đá. Tôi cảm thấy phẫn nộ, bất lực. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quật tôi quay vòng quanh và không thể biết đâu là đường tiến. Nhưng tôi có đủ thời gian để hiểu sự thất bại trong các hành động và kế hoạch của mình. Ngựa Hoang và Holiday nhìn tôi trong im lặng nặng nề. Chỉ một ngày sau khi bắt tay thực hiện kế hoạch vĩ đại của tôi, Ragnar đã chết.
“Sao ngài không để cô ta giết anh ấy?” Holiday hỏi. Tôi không đáp.
Ngựa Hoang nhẹ giọng hơn. “Anh ổn chứ?”
Cô nghĩ sao? tôi cay đắng hỏi lại. Cô không đáp trả. Cô không phải loại người yếu đuối để mà cảm thấy bị xúc phạm và thút thít rằng cô chỉ đang tìm cách giúp. Cô hiểu nỗi đau của sự mất mát. “Chúng ta cần có một kế hoạch,” tôi máy móc nói, tìm cách đẩy Ragnar ra khỏi tâm trí.
“Ragnar là kế hoạch của chúng ta,” Holiday nói. “Anh ấy là toàn bộ kế hoạch.”
“Chúng ta vẫn có thể cứu vãn tình thế.”
“Và ngài định thực hiện điều đó bằng cách quái nào?” Holiday hỏi. “Chúng ta không còn vũ khí. Và họ không có vẻ hân hoan khi nhìn thấy chúng ta. Họ chắc chắn sẽ ăn thịt chúng ta.”
“Họ không phải là những kẻ ăn thịt người,” Ngựa Hoang nói.
“Cô sẵn sàng cược một cái chân của mình chứ, quý cô?” “Alia là chìa khóa,” tôi nói. “Chúng ta vẫn có thể thuyết phục bà ta. Sẽ khó khăn khi không còn Ragnar, nhưng đó là cách duy nhất. Thuyết phục bà ta rằng anh ấy đã hy sinh trong lúc tìm cách phơi bày sự thật cho người của họ biết.”
“Ngài không nghe thấy những lời anh ta nói sao? Anh ta bảo lời nói sẽ không đem lại hiệu quả.”
“Vẫn có thể.”
“Darrow, dừng lại một chút đi,” Ngựa Hoang nói.
“Dừng lại một chút? Người của tôi đang chết ngoài quỹ đạo Sevro đang giao chiến, và cậu ấy trông chờ chúng ta mang về cho cậu ấy một đội quân. Chúng ta không có cái ‘chút’ quái quỷ nào để mà phung phí cả.”
“Darrow…” Ngựa Hoang tìm cách ngắt lời. Tôi vẫn tiếp tục, sắp xếp lại các phương án, nói chúng tôi phải truy sát Aja, tái hợp với Các Con Trai. Cô đặt một tay lên tay tôi. “Darrow dừng lại.” Tôi dao động, quên sạch mình đang ở đâu, trượt ra khỏi sự khuây khỏa của logic và rơi thẳng vào mạch cảm xúc của tất cả mọi chuyện. Máu của Ragnar đọng lại dưới móng tay tôi. Tất cả những gì anh muốn là được trở về với người của mình và dẫn dắt họ ra khỏi bóng tối như đã chứng kiến tôi làm với người của tôi. Tôi đã cướp đi cơ hội ấy khỏi tay Ragnar bằng việc dẫn đầu vụ tấn công Aja. Tôi không khóc. Không có thời gian cho việc ấy, nhưng tôi ngồi đó vùi đầu vào hai bàn tay. Ngựa Hoang chạm vào vai tôi.
“Anh ấy đã mỉm cười trước lúc chết,” cô nói khẽ. “Anh có biết tại sao không? Vì anh ấy biết những gì mình đang làm là đúng. Anh ấy đã chiến đấu vì tình yêu. Anh đã tạo nên một gia đình giữa những người bạn. Anh vẫn luôn làm vậy. Ragnar đã trở thành một người tốt hơn nhờ quen biết anh. Không phải anh khiến anh ấy phải bỏ mạng. Anh đã giúp anh ấy sống. Giờ đến lượt anh phải sống.” Cô ngồi xuống bên cạnh tôi. “Tôi biết anh muốn tin ở phần tốt đẹp nhất trong mỗi người. Nhưng nghĩ xem mất bao nhiêu thời gian anh mới cảm hóa được Ragnar. Để thuyết phục được Tactus và tôi. Anh có thể làm được gì trong một ngày? Một tuần? Nơi này… nó không phải là thế giới của chúng ta. Họ không bận tâm đến nguyên tắc hay đạo lý của chúng ta. Chúng ta sẽ chết ở đây nếu không bỏ trốn.”
“Cô nghĩ Alia sẽ không chịu lắng nghe?”
“Tại sao bà ta phải làm vậy? Các Đá Nham Thạch chỉ quan tâm đến sức mạnh. Và sức mạnh của chúng ta ở đâu? Thậm chí cả Ragnar cũng đã nghĩ anh ấy phải giết mẹ mình. Bà ta sẽ không chịu lắng nghe. Anh có biết đầu hàng trong tiếng Nagal nghĩa là gì không? Rjoga. Và sự khuất phục? Rjoga. Cả sự nô lệ nữa? Rjoga. Không có Ragnar để lãnh đạo họ, anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh giải phóng họ vào Hiệp Hội. Alia Chim Sẻ Tuyết là một bạo chúa máu lạnh. Và những tên thống lĩnh khác cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Bà ta thậm chí có thể đã trông đợi chúng ta đến. Ngay cả khi chúng ta đã làm giả thông tin trong hệ thống của các Hoàng Kim, họ vẫn biết bà ta là mẹ của Ragnar, họ có thể đã nói với bà ta rằng anh ấy đang trên đường đến. Bà ta có thể đang báo cáo cho họ biết ngay tại thời điểm này.”
Khi ngước lên nhìn cha lúc còn nhỏ, tôi đã nghĩ làm một người đàn ông là phải biết kiểm soát, phải làm chủ định mệnh của mình. Làm sao một thằng nhóc có thể biết được rằng tự do sẽ bị tước đoạt ngay khi nó trở thành một người đàn ông. Mọi chuyện bắt đầu có sức nặng, bắt đầu bủa vây, từ từ khép lại một cách không thể kháng cự để tạo thành một cái lồng của những phiền toái, trách nhiệm, kỳ hạn, những kế hoạch thất bại, và những người bạn đánh mất. Tôi mệt mỏi vì bị mọi người nghi hoặc, vì người ta chọn cách tin rằng họ biết việc gì là khả thi chỉ vì những chuyện đã xảy ra trước đó.
Holiday rên rỉ. “Bỏ trốn không phải là một việc dễ dàng.”
“Bước đầu tiên,” Ngựa Hoang nói trong lúc rút tay ra khỏi còng. Cô đã dùng một mẩu xương để mở khóa.
“Cô đã học làm vậy ở đâu?” Holiday hỏi.
“Cô nghĩ Học Viện là trường học đầu tiên của tôi ư?” Ngựa Hoang hỏi. “Đến lượt anh.” Cô với tay tìm đến chiếc còng của tôi. “Theo tôi, chúng ta có thể nhanh chóng tẩu thoát khi họ mở… có chuyện gì vậy?”
Tôi đã rụt tay khỏi tầm với của cô. “Tôi sẽ không bỏ trốn.”
“Darrow.”
“Ragnar là bạn của tôi. Tôi đã nói với anh ấy rằng tôi sẽ giúp người của anh ấy. Tôi sẽ không bỏ chạy để tự cứu bản thân. Tôi sẽ không để anh ấy chết vô ích. Chỉ có cách đối mặt.”
“Các Đá Nham Thạch…”
“Là cần thiết,” tôi nói. “Không có họ, tôi sẽ không thể chống lại các Quân Đoàn Hoàng Kim. Ngay cả khi có sự trợ giúp của cô.”
“Được rồi ” Ngựa Hoang nói, không muốn đôi co. “Vậy anh định sẽ khiến Alia đổi ý như thế nào?”
“Tôi nghĩ mình sẽ cần sự trợ giúp của cô để làm được điều đó.”
Vài giờ sau, chúng tôi được dẫn tới trung tâm của căn phòng chứa ngai vàng giữa hang động được xây dựng cho những kẻ khổng lồ. Nó được thắp sáng bằng những ngọn đèn dầu hải cẩu đang phun ra những cuộn khói đen dọc các bức tường. Cánh cửa sắt đóng mạnh sau lưng chúng tôi, và chúng tôi bị bỏ lại một mình trước ngai vàng, nơi kẻ to con nhất mà tôi từng thấy đang ngồi. Bà ta quan sát chúng tôi từ phía bên kia căn phòng, giống một bức tượng hơn là một phụ nữ. Chúng tôi ngượng ngùng tiến lại gần trong cùm xích. Những đôi ủng lướt trên sàn nhà màu đen trơn bóng cho đến khi chúng tôi đứng trước Alia Chim Sẻ Tuyết, Nữ Hoàng của Valkyrie.
Trên đùi bà ta là thi thể của đứa con trai đã chết.
Alia liếc xuống nhìn chúng tôi. Bà ta khổng lồ như Ragnar, nhưng già nua và độc ác, như thân cây trường cửu của một khu rừng nguyên sinh nào đó. Loại cây uống đất và chắn mặt trời trước những cây thấp bé hơn, và nhìn chúng tàn úa, ngả vàng rồi chết mà không làm gì ngoài việc vươn những cành cây của mình cao hơn và cắm rễ sâu hơn. Gió đã đắp lên mặt bà ta một làn da chết và những vết chai sạn. Tóc bà ta quánh lại thành từng thớ và dài, có màu của tuyết bẩn. Bà ta ngồi trên tấm đệm làm từ những bộ lông được xếp bên trong lồng ngực của bộ xương chắc hẳn là từ con điểu sư lớn nhất từng được Tạo Tác. Đầu con điểu sư im lặng gào xuống chúng tôi từ phía trên bà ta. Đôi cánh sải rộng tựa vào bức tường đá, dài mười mét. Trên đầu bà ta là chiếc vương miện bằng thủy tinh đen, dưới chân là chiếc rương chiến tích được khóa kỹ bằng một thiết bị lớn làm từ sắt. Bàn tay xương xẩu của bà ta nhuộm đầy máu.
Đây là một vương quốc còn ở trạng thái nguyên thủy, và mặc dù biết phải nói gì với một nữ hoàng đang ngồi trên ngai, tôi lại không biết phải nói gì với một bà mẹ đang ôm đứa con trai đã chết trong lòng và nhìn tôi như thể tôi là loài sâu bọ vừa chui ra khỏi cánh rừng taiga.
Có vẻ như bà ta không bận tâm đến việc lưỡi tôi đã tê cứng. Lưỡi bà ta đủ sắc.
“Trên vùng đất của chúng tôi có một thứ dị giáo đang tỏ ý chống lại các vị thần thống trị hàng nghìn tinh tú của Vực Thẳm.” Giọng bà ta sôi ùng ục như của một con cá sấu già. Nhưng đó không phải ngôn ngữ của bà ta, mà của chúng tôi. Ngôn Ngữ Thượng Lưu Hoàng Kim. Thứ ngôn ngữ thiêng liêng mà chỉ một số người ở vùng đất này biết, chủ yếu là các pháp sư liên lạc với những vị thần. Nói cách khác là các gián điệp. Việc Alia thành thạo thứ ngôn ngữ ấy khiến Ngựa Hoang kinh ngạc. Nhưng không phải tôi. Tôi biết những người có địa vị thấp vươn lên như thế nào dưới quyền lực của những kẻ hùng mạnh, và việc này chỉ đơn thuần khẳng định điều mà tôi đã nghi ngờ từ lâu. Lũ khốn nhà Gamma không phải là những tên nô lệ duy nhất được sủng ái trên các hành tinh.
“Một thứ dị giáo được phát tán bởi các giáo đồ xấu xa với những mục đích xấu xa. Sau một mùa hè và một mùa đông, nó đã lan tỏa giữa cộng đồng của chúng tôi, đầu độc người của tôi, của Vành Đai, Xương Sống Rồng, các Lều Trại Đẫm Máu và các Hang Động Huyên Náo. Đầu độc họ bằng những lời nói dối nhổ vào mặt người dân của chúng tôi.” Bà ta nhoài người khỏi ngai vàng, những cái mụn đầu đen to bự chảng trên mũi bà ta, những nếp nhăn sâu hoắm quanh cặp mắt đen.
“Những lời dối trá rằng một đứa con trai Ô Danh sẽ trở về và mang theo một người đàn ông sẽ dẫn dắt chúng tôi thoát khỏi vùng đất này. Một ngôi sao mai trong bóng tối. Tôi đã tìm đến những kẻ dị giáo này để tìm hiểu lời thì thầm của chúng, để xem các vị thần có nói chuyện với chúng hay không. Các vị thần không nói. Mà là ác quỷ. Vì thế tôi đã truy sát những kẻ dị giáo này, bẻ xương của chúng bằng hai tay trần, lột da chúng và đặt lên núi đá để lũ điểu cầm của băng tuyết ăn thịt.” Bảy thi thể bị treo trên những sợi xích bên ngoài. Những người bạn của Ragnar.
“Tôi làm điều đó vì người của mình. Vì tôi yêu người của mình. Vì con cái chui ra từ háng tôi chẳng có mấy mống, nhưng từ trái tim tôi lại nhiều. Vì tôi biết dị giáo này là một lời nói dối. Ragnar, máu thịt của tôi, sẽ không thể trở về. Trở về có nghĩa nó sẽ phá vỡ lời thề với tôi, với người của nó, và với những vị thần đang theo dõi chúng tôi từ Asgard trên cao.”
Bà ta nhìn xuống đứa con đã chết.
“Rồi tôi rơi vào cơn ác mộng này.” Bà ta nhắm mắt, thở sâu rồi lại mở mắt. “Các vị là ai mà dám đem thi thể của kẻ hùng mạnh nhất đến dãy núi của tôi?”
“Tên tôi là Darrow của Lykos,” tôi nói. “Đây là Virginia au Augustus và Holiday ti Nakamura.” Cặp mắt của Alia bỏ qua Holiday và liếc sang nhìn Ngựa Hoang. Dù cao gần hai mét, trông cô vẫn như một đứa trẻ trong căn phòng to lớn này. “Chúng tôi đến đây cùng Ragnar để thương thuyết nhân danh Khởi Nghĩa.”
“Khởi Nghĩa.” Bà ta không ưa những âm vị xa lạ. “Vậy cậu là gì của con trai tôi?” Bà ta nhìn mái tóc của tôi với vẻ khinh bỉ nhiều hơn những gì một người trần mắt thịt tỏ ra với một vị thần. Có điều gì đó sâu xa hơn ở đây. “Cậu là chủ nhân của Ragnar?”
“Tôi là anh em của anh ấy,” tôi chỉnh lời bà ta.
“Anh em của nó?” bà ta nhạo báng ý tưởng ấy.
“Con trai bà đã thề sẽ phục vụ tôi sau khi tôi giành được anh ấy từ tay một Hoàng Kim. Anh ấy đã trao cho tôi những Vết Nhơ của mình và tôi đã trao cho anh ấy tự do. Kể từ đó, anh ấy là anh em của tôi.”
“Nó…” Giọng bà ta nghẹn lại. “Đã chết trong tự do?”
Cách bà ta nói bộc lộ hiểu biết sâu xa hơn, Ngựa Hoang để ý đến điều này. “Phải. Người của anh ấy, những người mà bà đang treo trên tường bên ngoài, sẽ nói với bà rằng tôi dẫn đầu một cuộc khởi nghĩa chống lại các Hoàng Kim thống trị giống loài của bà, những kẻ đã cướp Ragnar khỏi tay bà, cũng như đã cướp đi những đứa con khác của bà, rằng Ragnar là thống soái tài giỏi nhất của tôi. Anh ấy là một người tốt. Anh ấy…”
“Tôi hiểu con trai mình,” bà ta ngắt lời. “Tôi đã bơi cùng nó dưới những tảng băng trôi khi nó còn là một đứa trẻ, đã dạy nó tên của những loại tuyết, của những cơn bão, và đặt nó ngồi lên điểu sư của tôi để chỉ cho nó xương sống của thế giới. Hai bàn tay nó đã bám chặt lấy tóc tôi và hát lên trong vui sướng khi chúng tôi bay qua những đám mây. Con trai tôi là người không biết sợ.” Bà ta nhớ về cái ngày đó hoàn toàn khác với Ragnar. “Tôi hiểu con trai mình. Và tôi không cần một người lạ mặt nói cho tôi nghe về tâm hồn của nó.”
“Vậy thì bà nên hỏi chính mình, Nữ Hoàng, điều gì khiến anh ấy trở về,” Ngựa Hoang nói. “Điều gì khiến anh ấy cử người của mình đến, khi anh ấy biết bản thân mình trở về đây là đã phá vỡ lời thề với bà, với người của bà?”
Alia không lên tiếng trong lúc quan sát Ngựa Hoang bằng cặp mắt đói khát.
“Anh em.” Bà ta lại mỉa mai hai tiếng ấy khi quay sang nhìn tôi. “Tôi tự hỏi, cậu có lợi dụng anh em mình như cậu đã lợi dụng con trai tôi hay không? Đưa nó về đây. Như thể nó là chìa khóa để giải phóng những kẻ khổng lồ của băng tuyết?” Bà ta nhìn quanh hành lang để tôi có thể thấy các chiến tích được khắc lên đá dài bằng mười lăm người gộp lại phía trên chúng tôi. Tôi chưa bao giờ gặp thợ thủ công Đá Nham Thạch. Họ chỉ gửi cho chúng tôi các chiến binh của mình. “Làm như cậu có thể lợi dụng tình yêu của một người mẹ để chống lại bà ta. Đó là bản tính của con người. Tôi có thể ngửi thấy tham vọng của cậu, kế hoạch của cậu. Tôi không hiểu gì về Vực Thẳm, vị thống lĩnh trần tục ạ, nhưng tôi hiểu băng tuyết. Tôi hiểu những con mãng xà bò trong trái tim con người.
“Tôi đã tự minh tra khảo những kẻ dị giáo. Tôi biết cậu là ai. Tôi biết cậu đã ngoi lên từ giống loài hạ đẳng như chúng tôi. Một Đỏ. Tôi đã từng gặp các Đỏ. Họ chỉ như những đứa trẻ. Những con yêu tinh bé nhỏ sống trong những lóng xương của thế giới. Nhưng cậu đã đánh cắp thi thể của một Aesir[1], của một Đứa Con Mặt Trời. Cậu gọi mình là người phá bỏ xiềng xích, nhưng cậu lại là người tạo ra chúng. Cậu muốn trói buộc chúng tôi với cậu, sử dụng sức mạnh của chúng tôi để biến mình trở nên hùng mạnh. Như tất cả những kẻ khác.”
Bà ta nhoài người qua thi thể anh bạn đã chết của tôi để liếc nhìn tôi, và tôi thấy thứ mà người phụ nữ này sùng kính, thấy tại sao Ragnar lại nghĩ anh ấy phải giết bà ta rồi chiếm ngôi và thấy tại sao Ngựa Hoang muốn bỏ chạy. Sức mạnh. Và bà ta tự hỏi sức mạnh của tôi ở đâu.
“Bà biết nhiều điều về anh ta,” Ngựa Hoang nói. “Nhưng bà không biết gì về tôi, vậy mà bà vẫn sỉ nhục tôi.”
Alia cau mày. Rõ ràng bà ta không biết Ngựa Hoang là ai, và không muốn chọc giận một Hoàng Kim thực thụ, nếu quả thực Ngựa Hoang là một Hoàng Kim. Sự tự tin của bà ta lay động chỉ trong giây lát. “Tôi không hề nói gì chống lại cô, Con Của Mặt Trời.”
“Có, bà đã nói. Bằng việc nói rằng anh ta có những mưu đồ xấu xa đối với người của bà là bà đã buộc tội tôi cấu kết với anh ta. Rằng tôi, bạn đồng hành của anh ta, cũng đến đây với những mục đích xấu xa tương tự.”
“Vậy mục đích của cô là gì? Tại sao cô lại đồng hành cùng kẻ này?”
“Để xem anh ta có đáng đi theo hay không,” Ngựa Hoang nói.
“Và hắn có đáng không?”
“Tôi chưa biết. Thứ tôi biết là hàng triệu người sẽ đi theo anh ta. Bà có biết con số đó không? Bà thậm chí có hình dung ra nổi con số đó không, Alia?”
“Tôi biết đếm.”
“Bà đã hỏi mục đích của tôi là gì,” Ngựa Hoang nói. “Tôi sẽ nói một cách đơn giản. Tôi là một thống lĩnh và một Nữ Hoàng giống bà. Quyền lực của tôi lớn hơn những gì bà có thể hình dung. Tôi có các chiến hạm kim loại trong Vực Thẳm có thể chở nhiều người hơn những gì bà từng thấy, có thể bẻ đôi ngọn núi cao nhất. Và tôi đến đây để nói với bà rằng tôi không phải một vị thần. Những kẻ ở Asgard không phải các vị thần. Họ là những người bằng xương bằng thịt. Giống bà. Giống tôi.”
Alia chậm rãi đứng dậy, dễ dàng bồng cậu con trai khổng lồ của mình trên tay, bế anh đến một bệ thờ bằng đá rồi đặt anh lên đó. Bà ta đổ dầu từ một cái vạc nhỏ vào mảnh vải rồi phủ nó lên mặt Ragnar. Bà ta hôn lên miếng vải. Cúi xuống nhìn anh. Ngựa Hoang dồn bà ta. “Vùng đất này không thể nuôi dưỡng những hạt giống. Nó được thống trị bởi gió, tuyết và những tảng đá cằn cỗi. Nhưng bà vẫn tồn tại. Những kẻ ăn thịt người lùng sục các ngọn đồi. Các bộ lạc đối địch thèm khát vùng đất của bà. Nhưng bà vẫn tồn tại. Bà bán các con trai, con gái của mình cho những ‘vị thần’, và bà vẫn tồn tại. Thử nói cho tôi nghe, Alia. Tại sao? Tại sao bà phải sống khi mục đích sinh tồn của bà chỉ để phục vụ. Để chứng kiến gia đình của bà tàn lụi? Tôi đã chứng kiến gia đình mình tàn lụi. Từng người bị cướp khỏi tay tôi. Thế giới của tôi đã sụp đổ. Và của bà cũng vậy. Nhưng nếu bà gia nhập cùng tôi, cùng Darrow như Ragnar đã mong mỏi… chúng ta có thể tạo nên một thế giới mới.”
Bị vây ép, Alia quay lại với chúng tôi. Bước chân của bà ta chậm rãi và được tính toán. “Cô sẽ sợ thứ gì hơn, Virginia au Augustus, một vị thần, hay một kẻ trần tục có sức mạnh của một vị thần?” Câu hỏi lơ lửng giữa hai người bọn họ, tạo ra một kẽ nứt mà ngôn từ không thể hàn gắn. “Thần không thể chết. Nên thần không biết sợ. Còn những kẻ phàm trần…” Bà ta tặc lưỡi phía sau những chiếc răng hoen ố. “Chúng khiếp đảm làm sao khi bóng tối ập đến. Chúng mới điên cuồng chiến đấu làm sao để trụ lại trong ánh sáng.”
Giọng nói nhờ nhọ của bà ta khiến máu trong người tôi đông cứng.
Bà ta biết.
Ngựa Hoang và tôi nhận ra điều đó vào cùng một lúc, một thời khắc kinh hoàng. Alia biết các vị thần của bà ta là người phàm. Một nỗi sợ mới phập phồng dâng lên từ nơi sâu thẳm nhất trong tôi. Tôi là một thằng ngốc. Chúng tôi đã đi cả quãng đường này để cởi tấm lưới đang che mắt bà ta, nhưng bà ta vốn đã biết sự thật, bằng cách nào đó. Có phải các Hoàng Kim đã đến gặp Alia vì bà ta là nữ hoàng? Hay tự bà ta đã nhận ra điều đó? Trước khi bà ta bán Ragnar? Hay sau đó? Không còn quan trọng nữa. Bà ta đã tự hiến mình cho thế giới này, cho lời nói dối này.
“Có một con đường khác,” tôi tuyệt vọng nói, biết rằng Alia đã đưa ra quyết định chống lại chúng tôi trước cả khi chúng tôi bước vào căn phòng này. “Ragnar đã nhìn thấy nó.
Anh ấy đã nhìn thấy một thế giới nơi người của bà có thể rời khỏi băng giá. Nơi họ có thể tạo ra định mệnh của riêng mình. Hãy gia nhập cùng tôi và thế giới đó sẽ trở nên khả thi. Tôi sẽ cho bà công cụ để chiếm đoạt quyền năng giúp bà bay giữa những vì sao như tổ tiên của bà, để bước đi mà không bị theo dõi, để bay giữa những đám mây nhờ đôi ủng. Bà có thể chọn vùng đất bà muốn sống. Nơi những cơn gió ấm áp như da thịt và đất đai xanh tươi thay vì trắng xóa. Tất cả những gì bà cần làm là chiến đấu cùng tôi như con trai bà đã làm.”
“Không, anh chàng bé nhỏ. Cậu không thể chống lại bầu trời. Cậu không thể chống lại những dòng sông hay các đại dương và những ngọn núi. Và cậu không thể chống lại các Vị Thần,” Alia nói. “Nên tôi sẽ thực hiện nghĩa vụ của mình. Tôi sẽ bảo vệ người của mình. Tôi sẽ xích cậu lại đưa đến Asgard. Tôi sẽ để các Vị Thần trên cao định đoạt số phận của cậu. Người của tôi sẽ tiếp tục sống. Sefi sẽ kế thừa ngai vị của tôi. Và tôi sẽ chôn con trai mình trong băng tuyết, nơi nó đã sinh ra.”
❀ ❀ ❀
[1] . Chỉ người thuộc thị tộc thần thánh lớn nhất trong thần thoại Bắc Âu.