Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35
Ánh Sáng

❊ ❊ ❊

35

ÁNH SÁNG

Suốt bảy ngày sau cái chết của Ragnar, tôi đi khắp vùng băng tuyết cùng Sefi, nói chuyện với các bộ tộc nam nhân của Xương Sống Gãy, với Những Kẻ Gan Dạ Thuần Huyết của Bờ Bắc, với những người phụ nữ đeo sừng cừu đực và đứng canh gác Đèo Phù Thủy. Bay trên Ủng Trọng Lực bên cạnh các Valkyrie, chúng tôi mang theo tin tức về sự sụp đổ của Asgard.

Chuyện ấy khá… kịch tính.

Sefi và một số Valkyrie của cô ta đã luyện tập cùng tôi và Holiday để học cách sử dụng Ủng Trọng Lực và các vũ khí xung. Ban đầu họ khá lóng ngóng. Một người bay tót vào sườn núi ở tốc độ mach 2[1]. Nhưng khi ba mươi người đáp xuống với những cái mũ đội đầu bay phất phơ trong gió, má trái sơn dấu tay màu xanh của Sefi Thầm Lặng và bên phải sơn Lưỡi Hái của Thần Chết, người ta có khuynh hướng lắng nghe.

Chúng tôi đưa đám đông các thủ lĩnh Đá Nham Thạch đến ngọn núi đã bị chinh phục và để họ bước đi giữa các hành lang, nơi những vị thần của họ đã ăn, đã ngủ, và chỉ cho họ thấy những cái xác lạnh ngắt được bảo quản của các Hoàng Kim bị hạ sat. Khi tận mắt chúng kiến những vị thần của mình phải chết, hầu hết bọn họ, kể cả những người đã ngầm biết sự thật về cuộc sống nô lệ, đã chấp nhận cành ô liu của chúng tôi. Những người không biết, những người kịch liệt lên án chúng tôi, thì bị chính người của họ khuất phục. Không phải dưới tay Hoàng Kim, mà dưới tay các thủ lĩnh như Alia. Hai thống lĩnh tự gieo mình từ trên núi xuống trong tủi nhục. Một thống lĩnh khác tự đâm mình bằng một con dao găm, máu đổ xuống sàn căn nhà màu xanh lá.

Và một thống lĩnh, một phụ nữ nhỏ thó điên loạn, quan sát với vẻ đầy ác ý khi chúng tôi đưa bà ta đến trung tâm dữ liệu của ngọn núi, ở đó ba Lục thông báo cho bà ta biết về cuộc đảo chính chống lại sự thống trị của bà ta, cho bà ta xem đoạn băng âm mưu. Chúng tôi cho bà ta mượn một thanh Kiếm Lưỡi Mềm, một phi cơ đưa bà ta về nhà, và hai ngày sau, bà ta dẫn hai nghìn người đến dưới trướng của tôi.

Thỉnh thoảng tôi bắt gặp truyền thuyết về Ragnar. Nó đã được lan truyền giữa các bộ tộc. Họ gọi anh là Người Đưa Tin. Người đã mang sự thật đến, lan những sấm truyền, và hy sinh mạng sống vì người của mình. Nhưng ngoài truyền thuyết về anh bạn tôi còn có của chính tôi. Biểu tượng Lưỡi Hái cháy dọc những sườn đồi để nghênh đón tôi và các Valkyrie khi chúng tôi bay đến gặp những bộ tộc mới. Họ gọi tôi là Sao Mai. Vì sao mà những kẻ cưỡi điểu sư và lữ khách dùng để định vị vùng đất hoang trong những tháng mùa đông tăm tối. Vì sao cuối cùng biến mất khi ánh sáng ban ngày trở lại vào mùa xuân.

Truyền thuyết về tôi là thứ đã gắn kết bọn họ với nhau. Không phải tình đồng loại. Những bộ tộc này đã đấu đá nhau suốt nhiều thế hệ. Nhưng ở đây tôi không có quá khứ xấu xa. Không như Sefi hay các thống lĩnh Đá Nham Thạch vĩ đại khác, tôi là vùng băng tuyết hoang sơ chưa bị chạm đến của họ. Một tảng đá trống trơn mà họ có thể khắc lên đủ loại ước mơ họ có. Như lời Ngựa Hoang nói, tôi là một thứ gì đó mới mẻ, và ở thế giới cũ kỹ đầy những huyền thoại hoang đường, của tổ tiên và những thứ đến trước, thì một thứ mới mẻ là điều cực kỳ đặc biệt.

Nhưng bất chấp những kết quả chúng tôi đã đạt được, khó khăn mà chúng tôi gặp phải vẫn cực kỳ lớn. Chúng tôi phải giữ cho các Đá Nham Thạch cứng đầu không sát hại lẫn nhau trong các cuộc đấu tay đôi danh dự, hơn thế, nhiều bộ tộc đã chấp nhận lời đề nghị tái định cư của tôi. Phải đưa hàng trăm nghìn người rời khỏi nhà của họ ở Nam Cực đến những đường hầm của Đỏ để tránh khỏi phạm vi oanh tạc của Hoàng Kim. Phải làm tất cả những việc đó trong khi giữ cho Chó Rừng mù tịt về cuộc di chuyển của chúng tôi. Từ Asgard, Ngựa Hoang đã dẫn đầu đội phản gián với sự giúp đỡ từ các tin tặc của Kẻ Giảo Hoạt để ngụy trang sự có mặt của chúng tôi và gửi báo cáo đều đặn được soạn sẵn từ các tuần trước đến Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng ở Agea.

Vì không có cách nào để di dân mà không bị chú ý, nên Ngựa Hoang, một quý tộc Hoàng Kim, đã nghĩ ra kế hoạch táo bạo nhất trong lịch sử Các Con Trai Của Ares. Một hạm đội khổng lồ gồm hàng nghìn phi thuyền và những chiếc tàu chở hàng thuộc hạm đội thương mại của Kẻ Giảo Hoạt và không quân của Các Con Trai Ares được điều động để chở người dân Nam Cực trong mười hai giờ. Hàng nghìn chiếc tàu bay trên Biển Nam, đốt cháy helium để đáp xuống tảng băng trước mặt các thành phố Đá Nham Thạch và hạ cầu thang xuống cho hàng trăm hàng nghìn những kẻ khổng lồ quấn trong lông và sắt bước vào, chất đầy thân tàu là những người già, người ốm, những chiến binh, trẻ nhỏ và những con thú hôi hám. Rồi, dưới vỏ bọc của những con tàu Các Con Trai Ares, toàn bộ dân số sẽ phân tán xuống lòng đất, còn số đông các chiến binh sẽ đến những chiếc tàu quân sự của chúng tôi trên quỹ đạo. Tôi không nghĩ trên đời này có người nào khác tổ chức được việc đó nhanh như cô.

Vào ngày thứ tám sau sự sụp đổ của Asgard, tôi rời đi cùng Sefi, Ngựa Hoang, Holiday và Cassius để nhập bọn cùng Sevro và giám sát những bước chuẩn bị cuối cùng cho cuộc di trú. Các Valkyrie mang Ragnar đi cùng chúng tôi trên chuyến bay bọc cơ thể đông cứng của anh trong lớp vải thô và sợ hãi ghì chặt lấy anh khi con tàu bay với tốc độ chỉ kém vận tốc âm thanh một chút và cách mặt biển năm mét. Họ nhìn với vẻ kinh ngạc khi chúng tôi tiến vào các đường hầm của Sao Hỏa thông qua một trong nhiều địa điểm bí mật dưới lòng đất. Điểm này là một hầm mỏ thuộc địa cũ ở dãy núi phía Nam. Các Cảnh Vệ Con Trai trong những chiếc áo khoác mùa đông nặng nề và những chiếc mũ trùm kín chỉ hở mặt giơ nắm đấm lên chào trong lúc chúng tôi bay vào đường hầm.

Sau nửa ngày bay trong đường hầm dưới lòng đất, chúng tôi đến Tinos. Đó là trạm tập trung tàu. Hàng trăm chiếc vây quanh các bến cảng bằng vú đá, bay la đà trên không. Dường như cả thành phố ngắm nhìn phi thuyền của chúng tôi khi nó lướt qua làn giao thông để đáp xuống cảng vú đá, biết rằng nó không chỉ mang theo tôi và các đồng minh Đá Nham Thạch mới, mà còn có Lá Chắn Của Tinos đã gục ngã. Những khuôn mặt đang nhỏ lệ của họ lờ mờ trôi qua. Tin đồn đã nhanh chóng lan truyền giữa những người tị nạn. Các Đá Nham Thạch đang đến. Không chỉ để chiến đấu, mà còn để sống ở Tinos. Để ăn thực phẩm của họ. Để chia sẻ những con đường vốn đã chật chội. Vũ Công nói nơi này là một thùng thuốc súng đang chờ chực để phát nổ. Tôi khó lòng nói mình có quan điểm khác.

Việc bố trí quân lực của Các Con Trai Ares rất nghiêm khắc. Họ im lặng tập trung trong lúc cầu thang của phi thuyền mở ra. Tôi bước xuống đầu tiên. Sevro đợi bên cạnh Vũ Công và Mickey. Cậu ôm chầm lấy tôi. Chòm râu dê mới mọc lún phún trên khuôn mặt khắc khổ. Cậu cố hết sức thẳng vai, như thể chỉ những thứ xương xẩu ấy cũng đủ để gánh trọn hy vọng của hàng nghìn Con Trai đang tụ tập quanh sân bay để nhìn Lá Chăn Của Tinos được đưa về quê hương thứ hai của anh.

“Anh ấy đâu?” Sevro hỏi.

Tôi ngoái lại nhìn con tàu trong lúc Sefi và các Valkyrie của cô ta mang Ragnar xuống cầu thang. Những Kẻ Gào Rú là nhom đầu tiên chào đón họ. Thằng Hề nói một từ kính cẩn với Sefi trong lúc Sevro bước qua mặt tôi để đúng trước các Valkyrie.

“Chào mừng đến với Tinos,” cậu nói với các Valkyrie. Tôi là Sevro au Barca, anh em kết nghĩa của Ragnar Volarus. Đây là các anh chị em khác của anh ấy.” Cậu chỉ tay vào Những Kẻ Gào Rú, tất cả đều mặc áo choàng sói. Sevro rút ra chiếc áo choàng gấu của Ragnar. “Anh ấy thường khoác thứ này ra chiến trận. Tôi muốn mặc nó cho anh ấy, nếu cô cho phép.”

“Cậu là anh em của Ragnar thì cũng là anh em của tôi,” Sefi nói. Cô ta tặc lưỡi rồi các Valkyrie trao thi thể anh trai cô ta cho Sevro. Ngựa Hoang nhìn về phía tôi. Sự rộng lượng của Sefi là một dấu hiệu khả quan. Nếu là người ích kỷ, cô ta sẽ giữ thi thể của anh ở vùng đất của mình và tổ chức hỏa táng cho anh kiểu Đá Nham Thạch. Thay vào đó, cô ta nói với tôi rằng cô ta biết đâu là nhà thực sự của Ragnar: ở bên cạnh những người đã chiến đấu cùng anh, những người đã giúp đưa anh về bên đồng bào mình.

Ngựa Hoang tiến lại gần tôi trong lúc Những Kẻ Gào Rú phủ áo choàng của Ragnar lên người anh và đưa anh đi qua đám đông. Các Con Trai tránh đường cho họ. Những bàn tay xòe ra để chạm vào Ragnar. “Nhìn kìa,” Ngựa Hoang nói, hất hàm về phía những lọn ruy băng mảnh màu đen mà Các Con Trai đã tết vào râu và tóc họ. Bàn tay cô tìm đến ngón tay nhỏ nhất của tôi. Một cái siết khẽ đưa tôi trở lại khu rừng nơi cô đã cứu tôi, khiến tôi cảm thấy ấm áp ngay cả khi đang nhìn Sevro rời khỏi sân bay cùng thi thể của Ragnar. “Đi đi.” Cô đẩy tôi về phía cậu. “Vũ Công và tôi có một cuộc họp với Kẻ Giảo Hoạt và Victra.”

“Cô ấy cần một vệ sĩ,” tôi nói với Vũ Công. “Những Con Trai mà ông tin tưởng.”

“Tôi sẽ ổn thôi,” Ngựa Hoang nói, và đảo mắt chán nản. “Tôi đã sống sót ở giữa các Đá Nham Thạch.”

“Cô ấy sẽ được bố trí các Rắn Hổ Lục,” Vũ Công nói, quan sát Ngựa Hoang không phải với vẻ ân cần tôi thường thấy trong mắt ông. Cái chết của Ragnar đã lấy mất tinh thần của ông ngày hôm nay. ông có vẻ già hơn trong lúc vẫy tay gọi chú Narol và hất hàm về phi thuyền. “Bellona ở trên tàu ư?”

“Holiday để hắn ở khoang hành khách, cổ hắn vẫn bị thủng, hắn cần được Virany kiểm tra. Hãy kín tiếng. Bố trí cho hắn một phòng riêng.”

“Phòng riêng? Nơi này chật ních rồi, Darrow. Ngay cả các chỉ huy tàu cũng không có phòng riêng.”

“Hắn có thông tin. Ông muốn hắn bị giết trước khi có thể cung cấp cho chúng ta ư?” tôi hỏi.

“Có phải đó là lý do cậu để cho hắn sống?” Vũ Công hỏi, hoài nghi nhìn Ngựa Hoang, như thể cô ấy đã làm ảnh hưởng đến các quyết định của tôi. Ông không hề biết rằng cô đã sẵn sàng để Cassius chết, sẵn sàng hơn tôi. Vũ Công thở dài khi thấy tôi không dao động. “Hắn sẽ được an toàn. Tôi đảm bảo.”

“Lát nữa hãy đến tìm tôi,” Ngựa Hoang nói khi tôi bỏ đi.

Tôi mủn cười với cô, cảm thấy an toàn hơn khi có cô ở đây. “Tôi sẽ làm vậy.”

Tôi tìm thấy Sevro đang ngồi sụp xuống bên cạnh Ragnar trong phòng thí nghiệm của Mickey. Nghe tin cái chết của bạn là một chuyện, nhìn thấy bóng dáng những gì người ấy để lại lại là một chuyện khác. Tôi đã ghét phải thấy đôi ủng làm việc cũ kỹ của cha tôi sau khi ông mất. Mẹ tôi quá thực tế nên không vứt chúng đi. Bà nói rằng chúng tôi không có điều kiện để làm vậy. Nên tự tay tôi đã vứt chúng và bà véo tai tôi, bắt tôi phải mang chúng về.

Mùi của cái chết tỏa ra nặng dần từ Ragnar.

Cái lạnh đã bảo quản thi thể anh ở nơi anh sinh ra, nhưng Tinos đang phải chịu cảnh thiếu hụt điện năng, các thiết bị làm lạnh được đưa ra hỗ trợ máy lọc nước và hệ thống tái lọc không khí ở thành phố bên dưới. Mickey sẽ sớm ướp xác anh và chuẩn bị cho lễ mai táng mà Ragnar đã muốn.

Tôi ngồi im lặng trong khoảng nửa giờ, đợi cho Sevro lên tiếng. Tôi không muốn ở đây. Không muốn nhìn thấy Ragnar chết. Không muốn nấn ná mãi trong buồn thương. Nhưng tôi ở lại vì Sevro.

Hai nách tôi bốc mùi. Tôi mệt rũ rượi. Chưa hề đụng đến khay thức ăn ít ỏi mà Dio mang đến cho tôi ngoại trừ chiếc bánh quy, tôi lặng lẽ nhai và nghĩ Ragnar trông mới ngớ ngẩn làm sao trên chiếc bàn ấy. Anh ấy quá lớn so với nó, chân anh thò ra khỏi mép.

Dù đã bốc mùi, Ragnar vẫn yên bình trong cái chết. Các ruy băng đỏ như những trái anh đào mùa đông ẩn mình giữa màu trắng bộ râu. Hai thanh Kiếm Lưỡi Mềm nằm trong đôi tay khoanh trước bờ ngực trần. Những hình xăm sẫm hơn khi đã chết, phủ kín hai cánh tay, ngực và cổ anh. Hình đầu lâu giống nhau mà anh đã xăm cho tôi và Sevro trông có vẻ thật buồn, kể lại câu chuyện của nó dù người đàn ông có nó đã chết. Mọi thứ đều sinh động hơn ngoại trừ vết thương. Nó vô hại và mỏng như nụ cười của rắn dọc bên sườn anh. Những cái lỗ mà Aja đã tạo ra trên bụng anh trông thật nhỏ. Làm sao những thứ nhỏ đến vậy lại có thể cướp đi một sinh mạng to lớn khỏi thế giới này?

Tôi ước gì anh ở đây.

Mọi người cần anh hơn lúc nào hết.

Hai mắt Sevro mọng nước khi cậu lướt những ngón tay dọc các hình xăm trên khuôn mặt trắng bệch của Ragnar. “Cậu biết không, anh ấy đã muốn đến Sao Kim,” Sevro lẩm bẩm, giọng hiền như một đứa trẻ, nhẹ hơn những gì tôi từng được nghe. “Tớ đã cho anh ấy xem những Thước Phim Nổi về một chiếc bè ở đó. Vào giây phút anh ấy đeo kính quan sát lên, tớ chưa từng thấy một ai cười như vậy. Như thể anh ấy đã tìm thấy thiên đàng và nhận ra mình không cần phải chết mới đến được đó. Anh ấy thường lẻn vào phòng tớ lúc nửa đêm và mượn Kính Chiếu Nổi, cho đến một ngày tớ đưa phắt cho anh ấy cặp kính chết tiệt ấy. Nó chỉ đáng giá bốn trăm đồng là cùng. Cậu biết anh ấy đã làm gì để đền đáp cho tớ không?” Tôi không biết. Sevro giơ tay phải lên để chỉ cho tôi thấy hình xăm đầu lâu. “Anh ấy đã nhận tớ làm anh em.” Cậu chầm chậm đấm vào cằm Ragnar trìu mến. “Nhưng thằng ngốc to xác đần độn này lại lăn xả vào Aja thay vì chạy trốn.”

Các Valkyrie vẫn ráo riết lùng sục vùng đất hoang để tìm kiếm dấu vết của ả Hiệp Sĩ Olympic. Dấu vết của ả kéo sâu vào kẽ băng rồi bị che lấp bởi vệt máu đông đen sì của loài sinh vật nào đó. Tôi hy vọng một con thú đã tìm thấy ả và đem về hang của nó trong băng tuyết để từ từ đánh chén. Nhưng tôi không tin chuyện đó xảy ra. Một người như ả không chết dễ dàng như vậy. Bất kể định mệnh của Aja là gì, nếu còn sống, ả sẽ tìm được cách để liên lạc với Hội Chủ hoặc Chó Rừng.

“Là lỗi của tớ,” tôi nói. “Là kế hoạch ngu xuẩn muốn lấy mạng Aja của tớ.”

“Ả đã giết Quinn. Đã giúp lấy mạng cha tớ,” Sevro lẩm bẩm. “Đã giết hàng chục người của chúng ta khi cậu bị nhốt. Không phải là lỗi của cậu. Nếu tớ ở đó, cậu cũng sẽ mất tớ. Ngay cả Rags cũng không thể giữ tớ khỏi lao vào ả,” Sevro lướt các khớp ngón tay dọc theo mép bàn, để lại những nếp nhăn trắng nhỏ trên làn da. “Lúc nào cũng tìm cách bảo vệ chúng ta.”

“Lá Chắn Của Tinos,” tôi nói.

“Lá Chắn Của Tinos,” cậu nói theo, giọng nghẹn ngào. “Anh ấy thích cái tên đó.”

“Tớ biết.”

“Tớ nghĩ trước khi gặp chúng ta, Rags đã luôn nghĩ mình là một lưỡi kiếm. Chúng ta đã để anh ấy được trở thành người mà anh ấy muốn. Một hộ thần.” Cậu chùi mắt và lùi khỏi Ragnar. “Dù sao thì. Thằng hoàng tử bé vẫn còn sống.”

Tôi gật đầu. “Bọn tớ đã đưa hắn về.”

“Đáng tiếc. Chỉ hai mi li mét.” Cậu chụm hai ngón tay vào nhau, biểu thị mũi tên của Ngựa Hoang đã trượt động mạch cảnh của Cassius trong gang tấc như thế nào. Sau khi Sefi cử kỵ sĩ đến các bộ tộc, tôi đã đưa cô ta và nhiều thống lĩnh của cô ta đến Asgard để lên tàu và nhìn pháo đài ở đó. Tôi cũng đã mang theo Cassius để các Vàng của Asgard cứu mạng hắn. Tại sao cậu lại để hắn sống, Darrow? Nếu cậu nghĩ hắn sẽ cảm kích lòng tốt của cậu thì cậu sẽ lại gặp thêm một đại họa đấy.”

“Tớ không thể cứ đứng nhìn hắn chết.”

“Sao không?”

“Tớ không biết.”

“Đừng có vớ vẩn.”

“Có lẽ tớ nghĩ thế giới này sẽ là một nơi tốt đẹp hơn nếu có hắn,” tôi ngập ngừng nói. “Đã có quá nhiều người lợi dụng hắn, nói dối hắn, phản bội hắn. Tất cả những điều đó đã tạo nên con người hắn. Thế không công bằng. Tớ muốn hắn có cơ hội tự quyết định con người mà hắn muốn trở thành.”

“Không ai trong số chúng ta được trở thành người mà chúng ta muốn trở thành,” Sevro lẩm bẩm. “Dẫu điều đó cũng không còn kéo dài lâu nữa.”

“Không phải đó là lý do chúng ta chiến đấu sao? Không phải đó là điều cậu vừa nói về Ragnar sao? Anh ấy được uốn nắn để trở thành một lưỡi kiếm nhưng chúng ta đã cho anh ấy cơ hội để trở thành một tấm khiên. Cassius cũng đáng có được cơ hội ấy.”

“Đồ óc chó.” Cậu ấy đảo mắt. “Chỉ vì cậu đúng không có nghĩa là cậu đúng. Dù sao thì đại bàng cũng bị ghét chẳng kém gì sư tử. Có người ở đây vẫn tìm cách lấy đầu hắn. Cả đầu cô ả của cậu nữa.”

“Cô ấy có các Rắn Hổ Lục bên cạnh. Và cô ấy không phải là của tớ.”

“Cậu nói gì cũng được.” Sevro đổ gục xuống một trong những chiếc ghế da ăn trộm của Mickey và vuốt tay dọc chỏm mái tóc Mohawk của mình. “Ước gì ả mang theo những người Nhà Telemanus. Nếu vậy, cậu đã có thể đập cho Aja tơi bời.” Cậu nhắm mắt, ngả đầu ra phía sau. “À này,” cậu chợt nhớ ra, “tớ đã lấy được cho cậu mấy con tàu đấy.”

“Tớ thấy rồi. Cảm ơn cậu,” tôi nói.

“Cuối cùng thì cũng được.” Cậu cười khẩy. “Một dấu hiệu cho thấy chúng ta đang tạo ra sự thay đổi. Hai mươi Tàu Đuốc, mười tàu khu trục nhỏ, bốn tàu khu trục lớn, một chiếc tàu chiến. Đáng lẽ cậu phải chứng kiến cảnh tượng đó, Thần Chết. Không Quân Sao Hỏa bủa vây Phobos bằng những Quân Đoàn, rút sạch khỏi tàu, và chúng ta cứ thế ăn trộm những chiến tàu đột kích của chúng, dùng mật mã chuẩn xác để bay về, và đáp xuống khoang chứa. Đội quân của tớ thậm chí không bắn lấy một viên đạn. Những thằng nhóc của Kẻ Giảo Hoạt thậm chí còn đột nhập vào hệ thống phát thanh trên những con tàu không chiến. Bọn chúng đều đã nghe bài diễn thuyết của cậu. Những cuộc nổi loạn diễn ra ngay trước khi bọn tớ đổ bộ, các Đỏ, các Cam, các Lam, thậm chí cả các Xám. Nó sẽ không có hiệu quả lần thứ hai, trò đột nhập hệ thống phát thanh ấy. Các Hoàng Kim sẽ học cách tự cắt mình khỏi mạng lưới để chúng ta không thể đột nhập, nhưng tuần này chúng đã bị tổn thất nặng nề. Khi hợp nhất với Pax và các chiến hạm khác của Orion, chúng ta sẽ có một lực lượng thực sự để đánh lũ Phàm Phu tơi bời.”

Những khoảnh khắc như thế này là lúc tôi biết mình không đơn độc. Mặc kệ thế giới, miễn sao tôi có vị thần hộ mệnh nhỏ thó dơ dáy của mình. Giá như tôi giỏi việc bảo vệ cậu như cậu giỏi việc bảo vệ tôi. Một lần nữa cậu đã làm tất cả những gì tôi có thể yêu cầu, và thậm chí còn hơn thế nữa. Trong lúc tôi dẫn dụ các Đá Nham Thạch, cậu đã chọc một lỗ lớn vào hạm đội phòng thủ của Chó Rừng, phá hủy một phần tư trong số chúng, buộc số còn lại phải tháo lui về vệ tinh ở xa hơn của Deimos để tái nhập với đội quân dự bị của Chó Rừng và đợi cứu viện từ Ceres và Nhà Giam.

Trong một giờ ngắn ngủi, cậu đã giành ưu thế trước toàn bộ Nam Bán cầu của Sao Hỏa. Vị Vua Quỷ Lùn. Rồi cậu bị buộc phải rút lui về mé gần Phobos, người của cậu ở đó loại bỏ các đội tàu kiên trung bị mắc kẹt bằng cách sử dụng những tiểu đội của Rollo để cắt bỏ nguồn không khí và đẩy chúng vào vũ trụ. Tôi không ảo tưởng. Chó Rừng sẽ không để chúng tôi có được vệ tinh. Hắn có thể không quan tâm đến những người trên đó, nhưng hắn không thể phá hủy các nhà máy tinh chế helium của trạm không gian này. Nên một cuộc tấn công khác sẽ sớm diễn ra. Nó sẽ không ảnh hưởng đến nỗ lực đấu tranh của tôi, nhưng Chó Rừng sẽ phải bận bịu chống lại quần chúng mà chúng tôi đã đánh thức. Hắn sẽ bị vắt kiệt nguồn lực mà không bao vây được chúng tôi. Đó là tình huống tệ hại nhất đối với hắn.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” tôi hỏi Sevro.

Mắt cậu lạc trên trần nhà. “Tớ đang tự hỏi bao lâu nữa thì đến lượt chúng ta nằm trong quan tài. Và tự hỏi tại sao chúng ta phải là người đứng mũi chịu sào. Cậu xem những đoạn phim, nghe những câu chuyện, và cậu nghĩ đến những con người binh thường. Những người có cơ hội được sống, trên Ganymede, Trái Đất hay Mặt Trăng. Thật không khỏi ghen tị.”

“Cậu không nghĩ mình có cơ hội sống ư?” tôi hỏi.

“Không phải một cuộc sống đúng nghĩa,” cậu ấy đáp.

“Thế nào là đúng nghĩa?” tôi lại hỏi.

Cậu khoanh tay như một đứa trẻ đứng trong pháo đài và nhìn xuống thế giới thực, rồi tự hỏi tại sao nó không thể thần diệu như đứa bé đó. “Tớ không biết. Một thứ gì đó khác xa Sẹo Vô Song. Có lẽ một Phàm Phu hay thậm chí là một Màu Cấp Trung hạnh phúc. Tớ chỉ muốn một thứ gì đó để nhìn vào và nói, nó an toàn, nó là của tớ, và không ai chực tìm cách cướp nó đi cả. Ngôi nhà. Những đứa trẻ.”

“Những đứa trẻ?” tôi hỏi.

“Tớ không biết. Tớ chưa từng nghĩ đến, cho tới khi ông già tớ chết. Cho tới khi chúng mang cậu đi.”

“Ý cậu là cho tới khi Victra…” tôi vừa nói vừa nháy mắt. “Nhân tiện, râu dê đẹp đấy.”

“Câm mồm,” cậu nói.

“Hai người đã…” Cậu ấy không cho tôi nói hết câu, đổi chủ đề.

“Nhưng nếu vẫn cứ được làm Sevro thì tốt. Được có cha. Được biết mẹ tớ.” Cậu tự cười chính mình, to hơn chủ ý. “Đôi lúc tớ nghĩ đến việc quay lại điểm khởi đầu và tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông già tớ biết Ủy ban đang đến. Nếu ông già trốn thoát được cùng mẹ và tớ.”

Tôi gật đầu. “Tớ thường nghĩ không biết cuộc đời tớ sẽ thế nào nếu Eo còn sống, về những đứa con đáng lẽ tớ đã có. Và những cái tên đáng lẽ tớ đã đặt cho chúng.” Tôi mỉm cười xa xăm. “Tớ đáng lẽ sẽ già đi. Sẽ nhìn Eo già đi. Và cứ thêm mỗi vết sẹo, cứ mỗi năm qua đi, tớ sẽ càng yêu cô ấy hơn, ngay cả khi cô ấy dần chán ghét cuộc sống bé mọn của chúng tớ. Tớ sẽ chôn mẹ tớ, có thể cả anh tớ, em gái tớ. Và nếu tớ may mắn, một ngày kia khi tóc Eo đã bạc, trước khi chúng bắt đầu rụng và cô ấy bắt đầu ho, tớ sẽ nghe thấy tiếng đá lăn trên đầu khi đang ngồi trong máy khoan và thế là hết. Cô ấy sẽ gửi tớ đến nhà hỏa táng và rải tro của tớ, rồi con cái tớ sẽ trải qua cuộc sống tương tự. Các bộ tộc sẽ nói bọn tớ đã hạnh phúc, là những người tốt, và biết nuôi dạy con cái nên người. Khi bọn trẻ chết, ký ức về bọn tớ sẽ phai nhạt, và khi cháu chắt tớ chết, nó sẽ mất hẳn như những hạt bụi mà bọn tớ đã trở thành, trôi xuống những đường hầm dài đằng đẵng. Đó sẽ là một cuộc sống bé mọn,” tôi nói và nhún vai, “nhưng tớ sẽ thích nó. Và mỗi ngày tớ đều hỏi chính mình, nếu được ban cho một cơ hội để quay lại, để trở thành một kẻ đui mù, để lại có tất cả những điều ấy, tớ có chấp nhận nó hay không?”

“Câu trả lời là gì?”

“Suốt bấy lâu nay tớ vẫn nghĩ mình làm việc này là vì Eo. Tớ đã lao thẳng tới như một mũi tên vì tớ có lý tưởng hoàn hảo đó trong đầu. Cô ấy đã muốn điều này. Tớ yêu cô ấy. Nên tớ sẽ biến ước mơ của cô ấy trở thành hiện thực. Nhưng đó là chuyện vớ vẩn. Tớ đã sống một cuộc đời nửa vời, thần tượng hóa một người con gái, biến cô ấy trở thành một kẻ tử vì đạo, một thứ gì thay vì một ai đó, vờ như cô ấy là một con người hoàn hảo.” Tôi luồn tay qua mái tóc bết. “Cô ấy không muốn điều đó. Và khi nhìn xuống Lòng Chảo, tớ biết, có lẽ tớ đã nhận ra khi đang nói, rằng công lý không phải là việc sửa chữa quá khứ, mà là thay đổi tương lai. Chúng ta không chiến đấu vì những người đã chết. Chúng ta chiến đấu vì những người đang sống. Và vì những người chưa được sinh ra. Để có cơ hội sinh ra những đứa trẻ. Đó là việc phải xảy đến, sau tất cả những chuyện này, bằng không thì còn có ý nghĩa gì?”

Sevro ngồi im và nghĩ về những điều tôi vừa nói.

Cậu và tớ không ngừng tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối, trông chờ nó sẽ xuất hiện. Nhưng nó vốn đã xuất hiện rồi.” Tôi chạm vào vai cậu. “Chúng ta chính là ánh sáng đó, nhãi ạ. Dù lụn bại, dù gàn dở và ngu ngốc, nhưng chúng ta là ánh sáng, và nó đang lan tỏa.”

❀ ❀ ❀

[1] . Mach là một đại lượng vật lý biểu hiện tỷ số giữa vận tốc chuyển động của vật thể trong môi trường nhất đình với vận tốc âm thanh trong môi trường đó. Mach 2 = 680,58 m/s.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.