Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28
Yến Tiệc

❊ ❊ ❊

28

YẾN TIỆC

Cơn bão dịu đi khi chúng tôi trèo qua dãy núi gồ ghề. Không lâu sau chúng tôi chẳng còn nhìn thấy gì ngoài những người trong đoàn. Những bông tuyết màu xám của thép gặm vào chúng tôi, tẩy sạch bầu trời, những tảng băng và dãy núi. Chúng tôi cúi đầu, nheo mắt nhìn qua những chiếc mũ trùm kín của bộ đồ Da Hải Cẩu, ủng cọ trên mặt băng. Gió gào lên ầm ĩ như một ngọn thác. Tôi khom lưng ngược gió, lê từng bước một, nối với Ngựa Hoang và Holiday bằng sợi dây theo cách các Đá Nham Thạch vẫn làm để không lạc mất nhau trong cơn bão tuyết. Ragnar đi trước dẫn đường. Không hiểu anh ta tìm được đường đi bằng cách nào.

Anh ta đang trở lại, nhảy trên những tảng đá một cách dễ dàng. Anh ta ra hiệu cho chúng tôi đi theo.

Nói dễ hơn làm. Thế giới của chúng tôi nhỏ bé và thịnh nộ. Những ngọn núi lẩn sau một màu trắng. Đôi vai bệ vệ của chúng là thứ duy nhất chắn những cơn gió. Chúng tôi trườn trên tảng đá màu đen rét buốt đang cắt găng tay của chúng tôi trong lúc cơn gió tìm cách kéo chúng tôi xuống thung sâu và những kẽ nứt không đáy. Sự nỗ lực giữ cho chúng tôi còn sống. Cả Ngựa Hoang lẫn Holiday đều không chậm chạp, và sau hơn một tiếng trên chặng đường kinh khiếp này, Ragnar dẫn chúng tôi qua một con đèo trong cơn bão thì thào. Bên dưới là con tàu đã bắn chúng tôi rớt khỏi không trung, nó đang nằm rúc đầu vào hẻm núi.

Tôi thấy nhói lên niềm thông cảm với nó. Những đường nét như một con cá mập và đuôi tàu hình ngôi sao đang lóe sáng cho thấy nó đã từng là một chiếc tàu đua dài, bóng bẩy của xưởng tàu Ganymede kiêu hãnh và ngạo mạn nổi tiếng, được sơn màu đỏ thẫm và bạc bằng những bàn tay đầy trìu mến. Lúc này nó là một cái xác nứt nẻ đen sì đang ngửa mặt vùi đầu vào hẻm núi cứng đơ. Cassius, hay bất kỳ kẻ nào trong đó, đã có một khoảng thời gian tồi tệ. Khoang sau của con tàu rơi dưới chân núi, cách khoang chính nửa ki lô mét.

Cả hai phần trông đều có vẻ rỗng không. Holiday dùng ống ngắm của khẩu súng trường quét xác tàu. Không có dấu hiệu của sự sống hay động thái nào bên trong.

“Có điều gì đó không ổn,” Ngựa Hoang nói, cúi người bên cạnh tôi. Nét mặt của cha cô nhìn tôi từ Thanh Kiếm Lưỡi Mềm trên tay cô.

“Chúng ta đang ngược gió,” Ragnar nói. “Tôi không ngửi thấy gì.” Cặp mắt đen của anh ta dò soát các đỉnh núi xung quanh chúng tôi, nhìn từng tảng đá, hòng tìm kiếm sự nguy hiểm tiềm tàng.

“Chúng ta không thể mạo hiểm để bị chết vì những khẩu súng trường,” tôi nói, cảm thấy gió đang tăng tốc trở lại sau lưng chúng tôi. “Chúng ta phải nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. Holiday, cô ở lại che chắn.” Holiday đào một cái hầm nhỏ trong tuyết rồi che người bằng chăn nhiệt. Chúng tôi phủ tuyết lên miệng hầm chỉ để thò ra khẩu súng trường của cô. Rồi Ragnar tuột xuống con dốc để kiểm tra khoang sau của con tàu trong lúc Ngựa Hoang và tôi chạy về phía khoang chính.

Ngựa Hoang và tôi lẩn trên những tảng đá, được che chắn bởi cơn bão vừa gia cường, không thể nhìn thấy con tàu cho đến khi còn cách mười lăm mét. Chúng tôi rút ngắn khoảng cách còn lại bằng cách bò sấp bụng và tìm một lỗ hổng ở đuôi tàu, thân sau của nó bị xé nát bởi quả tên lửa của Ragnar. Một phần trong tôi trông đợi sẽ gặp đội quân các Màu Chiến và các Hoàng Kim đang sẵn sàng hạ sát chúng tôi. Thay vào đó con tàu là một cái xác bị động kinh, đèn lúc bật lúc tắt. Bên trong trống rỗng, sâu hoắm, và gần như quá tối để nhìn thấy mỗi khi đèn vụt tắt. Có thứ gì đó nhỏ vào bóng tối trong lúc chúng tôi tiến vào khoang giữa của con tàu. Tôi ngửi thấy mùi máu trước khi nhìn thấy nó. Trong khoang hành khách, gần một chục tên Xám nằm chết, ép bẹp gí xuống sàn vì những tảng đá xuyên qua con tàu khi nó tiếp đất. Ngựa Hoang quỳ xuống trước thi thể nát bấy của một gã Xám để kiểm tra quần áo của hắn.

“Darrow.” Cô kéo cổ áo của hắn và chỉ vào một hình xăm. Mực số vẫn di chuyển mặc dù da thịt đã chết. Quân đoàn Mười Ba. Vậy ra đây là đoàn hộ vệ của Cassius. Mở chốt trên Kiếm Lưỡi Mềm, tôi di chuyên ngón tay cái theo hình dạng mong muốn. Tôi bấm nút. Kiếm Lưỡi Mềm trượt trên tay tôi, chuyển từ hình Lưỡi Hái sang hình thanh kiếm rộng hơn và ngắn hơn để tôi có thể dễ dàng đâm kiếm trong địa hình chật hẹp.

Không có dấu hiệu của sự sống trong lúc chúng tôi tiến tới trước, nói gì đến Cassius. Chỉ có cơn gió rên rỉ luồn qua những nắm xương tàn của con tàu. Một cảm giác chóng mặt kỳ lạ khi bước dọc trần nhà và ngước lên nhìn sàn nhà. Những chiếc ghế và dây an toàn buông thõng xuống như những khúc ruột. Con tàu rùng mình sống lại, rọi sáng một biển các thiết bị hiển thị dữ liệu đã hỏng, những cái đĩa và những thỏi kẹo cao su dưới chân. Nước thải rỉ ra từ vết nứt trên bức tường kim loại. Rồi con tàu lại chết. Ngựa Hoang gõ nhẹ vào tay tôi và chỉ ra ngoài cửa sổ của một căn buồng rách rưới, vào thứ trông như những vết kéo trên tuyết. Máu hoen ố đen ngòm trong ánh sáng mờ. Cô ra hiệu cho tôi. Gấu ư? Tôi gật đầu. Hẳn một con gấu trắng đã tìm thấy xác tàu và đánh chén những cái xác của đoàn chính khách. Tôi nhún vai, nghĩ đến cảnh Cassius quý phái phải chịu đựng số phận ấy.

Một tiếng mút kinh tởm vọng lại từ phía bên kia con tàu. Chúng tôi chạy tới, cảm nhận sự ghê rợn của cảnh tượng ấy trước cả khi tiến vào khoang hành khách phía trước. Học Viện đã dạy cho chúng tôi tiếng răng nhai thịt sống. Nhưng đây vẫn là một cảnh tượng hãi hùng, ngay cả đối với tôi. Hoàng Kim treo ngược trên trần nhà, bị giam cấm trong lưới an toàn của họ, chân kẹp chặt dưới các vách ngăn méo mó. Ở bên dưới là năm cơn ác mộng đang khom mình. Những bộ lông của chúng xấu xí và bê bết, từng có màu trắng nhưng giờ đây đang vón lại trong máu khô và bùn đất. Chúng gặm những xác chết. Đầu chúng to như đầu những con gấu khổng lồ. Nhưng cặp mắt đang ló ra khỏi hốc lại đen và khôn ngoan đến lạnh người. Chúng không bò bằng bốn chân, mà đứng trên hai chân, con to nhất trong đàn quay về phía chúng tôi. Đèn trên tàu sáng lại. Những cánh tay cơ bắp nhợt nhạt di chuyển dưới thắt lưng gấu, chúng bóng nhẫy dầu hải cẩu để chống lại cái lạnh, tối sẫm màu máu vì công cuộc lột da các Hoàng Kim tử nạn.

Tên Đá Nham Thạch cao hơn tôi. Lưỡi dao bằng sắt cong queo được khâu vào tay hắn. Xương người nối vào nhau bằng sợi gân khô như một tấm giáp ngực. Hơi thở nóng bốc lên cuồn cuộn bên dưới cái mõm gấu mà hắn đeo như mũ đội đầu. Tiếng hò reo chiến đấu quỷ quyệt lớn dần giữa hai hàm răng nhuộm đen của hắn, chậm rãi và có tính toán. Chúng nhìn vào mắt chúng tôi và một kẻ gào lên thứ gì đó khó hiểu. Con tàu kêu vo ve và đèn lại tắt.

Kẻ ăn thịt người đầu tiên nhảy vào chúng tôi qua hành lang bừa bộn, số còn lại theo sau hắn. Những chiếc bóng trong màn đêm. Thanh Kiếm Lưỡi Mềm nhợt nhạt của tôi vung về phía trước, chặt qua con dao sắt của hắn, qua lớp giáp ngực và xương đòn để chém thẳng vào tim. Tôi xoay sang một bên để hắn không ngã vào tôi. Quán tính khiến hắn phi qua mặt tôi về phía Ngựa Hoang. Cô tránh sang một bên và chặt đầu hắn gọn lỏn. Cơ thể hắn ngã xuống sàn nhà phía sau cô, rồi co giật.

Một tiếng gằn vang lên rõ rệt, rồi một cây giáo có mũi gồ ghề bằng sắt phóng ra từ tay một kẻ ăn thịt người khác. Tôi cúi xuống rồi dùng tay trái đấm móc, hất nó lên trần nhà, ngay phía trên đầu Ngựa Hoang. Rồi tên Đá Nham Thạch ở phía sau tông mạnh vào tôi khi tôi vừa đứng dậy. Hắn to chẳng kém gì tôi, nhưng khỏe hơn, giống con quái vật hơn con người. Hắn khiến tôi choáng ngợp bằng sự điên cuồng của một kẻ mất trí, ép tôi vào tường, rồi dùng những chiếc răng màu đen được giũa nhọn để cắn tôi. Đèn của tàu lóe sáng, chiếu rọi những vết lở loét quanh miệng hắn. Hai tay tôi bị kẹp chặt bên hông. Hắn cắn lên mũi tôi. Tôi quay mặt đi vừa kịp lúc hắn chuẩn bị cắn đứt mũi tôi. Thay vào đó, hắn ngoạm những thớ thịt ở dưới cằm. Tôi thét lên đau đớn. Máu chảy xuống cổ. Hắn tiếp tục cúi xuống cắn, nhắm vào mặt tôi, ăn sống tôi trong lúc những ngọn đèn đang tắt. Tay phải hắn tìm cách dùng dao cứa Da Hải Cẩu để thọc vào ngực tôi và xuyên qua tim. Lớp vải không bị cắt đứt.

Rồi gã ăn thịt người chững lại, lên cơn co giật, và cơ thể hắn đổ xuống sàn nhà, cột sống bị Ngựa Hoang chặt nát từ phía sau.

Một vật thể mờ ảo phóng qua mặt tôi và tông mạnh vào Ngựa Hoang, khiến cô ngã sóng soài. Một mũi tên chòi ra khỏi vai trái Ngựa Hoang. Cô rên rỉ bò trên mặt đất. Tôi nhảy ra xa khỏi cô, về phía ba gã Đá Nham Thạch còn lại. Một kẻ đang lắp mũi tên khác, kẻ thứ hai nhấc chiếc rìu khổng lồ, và kẻ thứ ba cầm cái sừng khổng lồ cong queo đưa lên miệng dưới chiếc mũ gấu.

Rồi một tiếng hú kinh hoàng vang lên ở bên ngoài con tàu.

Đèn vụt tắt.

Bóng tối gợn sóng lăn tăn vì chiếc bóng thứ tư. Những hình thể mờ ảo lao vào nhau. Kim loại cắt qua da thịt. Rồi khi đèn sáng trở lại, Ragnar đứng đó cầm cái đầu của một gã Đá Nham Thạch trong lúc rút kiếm ra khỏi lồng ngực gã thứ hai. Cung của ả còn lại bị chặt làm hai. Ả rút dao và điên cuồng đâm vào Ragnar. Anh ta chặt đứt một cánh tay ả. Nhưng ả vẫn quay người giận dữ, miễn nhiễm với cơn đau. Ragnar đuổi theo ả và lột mũ đội đầu của ả. Bên dưới là một cô gái trẻ, mặt sơn trắng bóc, hai cánh mũi bị chẻ dọc nên trông ả như một con rắn. Những vết sẹo tín ngưỡng tạo thành một chuỗi những đường kẻ bên dưới hai mắt. Ả không thể quá mười tám. Miệng ả líu nhíu thốt lên điều gì đó trong lúc cặp mắt nhìn chằm chằm vào thân hình đồ sộ của Ragnar, kẻ to hơn cả giống loài của ả. Rồi cặp mắt hoang dại của ả nhìn thấy những hình xăm trên mặt Ragnar.

Vjrnak,” ả khò khè nói, không phải vì kinh hãi, mà vì xúc động. “Tnak ruhn. Ljarfor aesir!” Ả nhắm mắt lại và Ragnar chặt đầu ả.

“Cô ổn chứ?” tôi hỏi Ngựa Hoang, chạy đến bên cô. Cô đã đứng dậy được. Mũi tên găm dưới xương đòn cô.

“Ả nói gì vậy?” Ngựa Hoang hỏi với qua tôi. “Tiếng Nagal của anh tốt hơn tôi.”

“Tôi không rành thổ âm.” Nó quá chú trọng vào âm ở yết hầu. Ragnar biết.

“Con Trai Ô Danh. Giết tôi đi. Tôi sẽ thăng đài như một Hoàng Kim.” Ragnar giải thích. “Chúng ăn những gì tìm được.” Anh ta hất hàm về phía những gã Hoàng Kim. “Nhưng ăn thịt Hoàng Kim sẽ trở nên bất tử. Nhiều tên khác sẽ đến.”

“Ngay cả trong cơn bão ư?” tôi hỏi. “Các điểu sư của chúng có thể bay trong điều kiện thời tiết này sao?”

Miệng anh ta nhếch lên căm phẫn. “Những con quái vật ấy không cưỡi điểu sư. Nhưng, không. Chúng sẽ tìm nơi trú ẩn.”

“Nửa tàu kia thì sao?” Ngựa Hoang hỏi. “Có dụng cụ hay người nào không?”

Anh ta lắc đầu. “Chỉ có xác chết và đạn dược của tàu.”

Tôi cử Ragnar đi gọi Holiday từ vị trí của cô. Ngựa Hoang và tôi ở lại để lục soát con tàu hòng tìm vũ khí. Nhưng tôi đứng chết trân bất động giữa phòng chứa xác của những kẻ ăn thịt người ngay cả sau khi Ragnar đã lẫn vào trận bão tuyết. Các Hoàng Kim có thể là kẻ thù của chúng tôi, nhưng sự kinh hoàng này khiến sinh mạng có vẻ như thật rẻ mạt. Có một sự mỉa mai độc địa ở nơi này. Nó đáng sợ và xấu xa, nhưng nó đáng lẽ không tồn tại nếu các Hoàng Kim không làm nên sự tồn tại của nó để tạo ra nỗi sợ, để tạo ra thứ cần thiết cho luật lệ cứng ngắc của bọn chúng. Những kẻ khốn kiếp đáng thương ấy đã bị ăn thịt bởi chính những con quái vật mà chúng nuôi.

Ngựa Hoang kiểm tra thi thể một gã Đá Nham Thạch, nhăn nhó vì mũi tên vẫn còn găm trên vai. “Anh ổn chứ?” cô hỏi, nhận thấy sự im lặng của tôi. Tôi chỉ vào những chiếc móng tay bị bung ra của một Hoàng Kim.

“Họ chưa chết khi bị chúng lột da. Chỉ mắc kẹt.”

Cô buồn bã gật đầu và xòe tay ra. Những thứ cô tìm thấy trên cơ thể của gã Đá Nham Thạch. Sáu chiếc nhẫn Học Viện. Hai cây bách của Nhà Pluto, một con cú của Nhà Minerva, một tia sét của Nhà Jupiter, một con hươu của Nhà Diana, và một chiếc nhẫn mà tôi nhặt lên từ lòng bàn tay cô, được trang trí bằng một cái đầu sói của Nhà Mars.

“Chúng ta nên tìm hắn,” cô nói.

Tôi với tay lên trần nhà để kiểm tra các Hoàng Kim đang treo lộn ngược trên ghế. Mắt và lưỡi của họ đã bị xẻo, nhưng tôi có thể thấy không ai trong số họ là bạn cũ của tôi, bất kể họ đã nát bấy đến mức nào. Chúng tôi lục soát phần còn lại của con tàu đang chổng ngược và thấy một vài buồng ngủ khác. Ở ngăn kéo của một trong số đó, Ngựa Hoang tìm thấy một chiếc hộp bằng da được trang trí tinh xảo đựng vài chiếc đồng hồ và một đôi hoa tai bằng bạc có gắn ngọc trai. “Cassius đã ở đây,” cô nói.

“Đó là đồng hồ của hắn ư?”

“Là hoa tai của tôi.”

Tôi giúp Ngựa Hoang rút mũi tên ra khỏi vai cô trong buồng ngủ của Cassius, xa khỏi cảnh thảm sát. Cô không ho he một lời khi tôi bẻ đầu mũi tên, đẩy cô vào tường, và kéo nó ra bằng chuôi. Cô oằn người trượt xuống vì đau đớn. Tôi ngồi bên mép tấm đệm rớt ra khỏi trần và nhìn Ngựa Hoang khom mình. Cô không thích người khác đụng vào khi bị thương.

“Làm cho xong đi,” cô nói, và đứng dậy.

Tôi dùng Súng Tái Tạo để dán một miếng gạc lên miệng vết thương, cả phía trước lẫn phía sau, ngay dưới xương đòn của cô. Nó sẽ cầm máu và giúp tái tạo các mô, nhưng cô sẽ bị đau và nó sẽ khiến cô di chuyển chậm hơn trong vài ngày. Tôi kéo Da Hải Cẩu lên quá bờ vai trần của cô. Cô tự kéo khóa trước ngực rồi dán vết thương trên cằm cho tôi. Hơi thở của cô hòa vào không khí. Cô lại gần đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi ẩm ướt của những bông tuyết đã tan chảy trên tóc cô. Cô đặt Súng Tái Tạo lên cằm tôi và quét một lớp vi sinh mỏng lên vết thương. Chúng thấm qua các lỗ chân lông và cứng lại để tạo ra một lớp kháng khuẩn trông như thịt. Tay cô nán lại phía sau gáy tôi, các ngón tay trùm lên những lọn tóc của tôi, như thể cô có điều muốn nói nhưng không thốt nên lời. Cô vẫn không nói gì cho đến khi Holiday và Ragnar quay lại. Nghe tiếng Holiday gọi, tôi bóp nhẹ bờ vai lành lặn của Ngựa Hoang và bỏ cô ở lại.

Phần lớn thiết bị của con tàu đã biến đâu mất. Một số ống nhòm quang học không còn trong hộp đựng. Toàn bộ vũ khí đã biến mất, vương vãi khắp những ngọn núi khi con tàu bị gãy và khoang hành lý bị rách toạc. Phần còn lại đã bị các Đá Nham Thạch xé nát hoặc bị vỡ sau cú va chạm. Tất cả những gì tôi có là bộ tĩnh điện của hệ thống tiếp sóng và bộ đàm.

Ragnar nhận định rằng Cassius và những người còn lại trong đoàn của hắn, khoảng mười lăm người, đã rời khỏi con tàu vài tiếng trước khi chúng tôi tới. Chúng đã lấy sạch quân nhu. Nhiều khả năng các Thực Tử đã xuất hiện ngay khi con tàu hạ cánh, bằng không Cassius sẽ không bỏ lại các Hoàng Kim để họ bị ăn thịt. Ngựa Hoang đồng tình với ý kiến đó. Cô tìm được một số thi thể của các Thực Tử gần buồng lái, có nghĩa Cassius và người của hắn đã bị tấn công trong lúc tháo lui. Tuyết đã phủ gần hết các xác chết. Chúng tôi chất những thi thể mới ra ngoài trong làn tuyết, phòng khi những loài thú ăn thịt nguy hiểm hơn các Thực Tử lai vãng tới.

Sau khi đã lục soát con tàu để tìm quân nhu, tôi bảo Ngựa Hoang và Holiday nhốt chúng tôi trong bếp, khóa hai cửa ra vào bằng máy hàn tìm được trong tủ bảo dưỡng của con tàu. Vũ khí và đồ mùa đông có thể đã bị lấy sạch, nhưng bể nước của tàu vẫn còn đầy, nước bên trong chưa bị đóng băng. Và kho lương thực của căn bếp chất đầy đồ ăn.

Nơi trú ẩn của chúng tôi vô cùng ấm cúng. Sự cô lập giữ nhiệt bên trong. Hai ngọn đèn khẩn cấp màu hổ phách tắm căn phòng trong ánh sáng cam nhạt. Holiday dùng nguồn điện lúc có lúc mất để nấu một bữa yến tiệc gồm mì Ý với xốt và xúc xích trên bếp điện trong lúc Ragnar và tôi lên kế hoạch tới Tòa Tháp, còn Ngựa Hoang phân loại đống đồ dự phòng, nhét vào những chiếc ba lô quân dụng mà cô tìm được trong kho.

Tôi bị bỏng lưỡi khi Holiday mang đến cho tôi và Ragnar hai phần mì Ý. Tôi không nhận ra mình đã đói đến mức nào. Ragnar huých nhẹ vào người tôi và tôi nhìn theo ánh mắt anh ta để thấy Holiday cũng mang cho Ngựa Hoang một bát rồi bỏ đi sau khi gật đầu khe khẽ. Ngựa Hoang mỉm cười với chính mình. Bốn người chúng tôi ngồi ăn trong im lặng, nghe tiếng nĩa cọ vào bát. Gió rít bên ngoài. Những chiếc đinh tán rên rỉ. Tuyết xám như màu thép chất đống lấp các cửa sổ tròn nhỏ, nhưng đó là sau khi chúng tôi đã nhìn thấy những hình thù kỳ quái di chuyển giữa bốn bề trắng xóa để lôi đi các thi thể mà chúng tôi đặt bên ngoài.

“Cảm giác thế nào khi lớn lên ở nơi này nhỉ?” Ngựa Hoang hỏi Ragnar. Cô ngồi khoanh chân, lưng tựa vào tường. Tôi nằm gần cô, một chiếc ba lô chắn giữa, trên một trong những chiếc đệm mà Ragnar đã kéo vào phòng để lót sàn, và ăn phần mì Ý thứ ba.

“Đây là nhà. Tôi đã không biết gì khác.”

“Còn bây giờ thì sao, khi anh đã biết?”

Anh ta mỉm cười hiền hòa. “Đó là một sân chơi. Thế giới bên ngoài rộng lớn, nhưng lại quá nhỏ bé. Con người nhốt mình vào những chiếc hộp, ngồi bên những cái bàn, đi ô tô, cưỡi phi thuyền. Còn ở đây, thế giới tuy nhỏ nhưng không có điểm tận cùng.” Anh ta chìm vào những câu chuyện của mình. Ban đầu ngần ngại chia sẻ, còn giờ có vẻ như anh ta thích thú khi biết chúng tôi lắng nghe, khi biết chúng tôi quan tâm. Anh ta kể cho chúng tôi nghe về những lần đi bơi ở tảng băng trôi khi còn nhỏ, về việc anh ta đã vụng về như thế nào, quá chậm chạp, các lóng xương phát triển sớm hơn những phần còn lại. Khi anh ta bị một thằng bé khác bắt nạt, mẹ anh ta đã dẫn đi bay lần đầu tiên trên con điểu sư của bà, bắt anh ta phải ôm lấy bà từ phía sau, dạy cho anh ta biết chính đôi tay và ý chí sẽ giúp anh ta khỏi rơi xuống. “Bà bay cao nữa, cao mãi, cho đến khi không khí loãng dần và tôi có thể cảm thấy cái lạnh đến tận xương tủy. Bà đã đợi cho tôi buông tay, cho tôi yếu dần. Nhưng bà không biết rằng tôi đã buộc hai cổ tay lại với nhau. Đó là khoảng cách gần nhất tôi từng có với Mẹ Thiên Nhiên.”

Mẹ của anh ta, Alia Volarus, Chim Sẻ Tuyết, là một huyền thoại giữa giống loài của mình vì sự sùng kính mà bà ta dành cho các vị thần. Là con gái của một kẻ lang bạt, bà ta đã trở thành chiến binh của Tòa Tháp và vươn lên vị trí lãnh đạo khi càn quét các bộ tộc khác. Hết lòng tận tụy với các vị thần đến nỗi khi đứng lên thống trị, bà ta đã cống nạp bốn đứa con cho họ, chỉ giữ lại một đứa bên mình, Sefi.

“Bà ấy có vẻ giống cha tôi,” Ngựa Hoang nói khẽ.

“Tội nghiệp,” Holiday lẩm bẩm. “Mẹ tôi thường nướng bánh quy và dạy tôi cách lột áo chẽn không tay của lính.”

“Còn bố cô thì sao?” tôi hỏi.

“Ông ấy là người xấu.” Cô nhún vai. “Nhưng xấu theo kiểu tẻ nhạt. Ông ấy có gia đình riêng ở mỗi nơi đóng quân. Đúng kiểu lính Quân Đoàn thường gặp. Tôi có cặp mắt giống ông ấy. Trigg có mắt giống mẹ.”

“Tôi chưa bao giờ được biết về cha đầu tiên của mình,” Ragnar nói, ngụ ý cha đẻ của anh ta. Các phụ nữ Đá Nham Thạch theo chế độ đa phu. Họ có thể có bảy đứa con với bảy người chồng khác nhau. Những người đàn ông ấy có nghĩa vụ phải bảo vệ các đứa trẻ khác trong bầy của bà ta. “Ông ấy đã trở thành nô lệ trước khi tôi ra đời. Mẹ tôi không bao giờ nhắc đến tên ông ấy. Tôi thậm chí không biết ông ấy có còn sống hay không.”

“Chúng ta có thể tìm ra,” Ngựa Hoang nói. “Chúng ta phải tìm hệ thống đăng kiểm của Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng. Không phải việc dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ tìm được ông ấy và sẽ biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy. Nếu anh muốn biết.”

Ragnar sủng sốt trước ý tưởng đó và từ từ gật đầu. “Có. Tôi muốn biết.”

Holiday nhìn Ngựa Hoang bằng vẻ hoàn toàn khác so với vài giờ trước, khi chúng tôi rời Phobos, và tôi sững sờ trước sự tự nhiên của chuyện này, bốn thế giới của chúng tôi hòa vào nhau. “Chúng tôi đều đã biết cha cô. Còn mẹ cô thì sao? Bà ấy có vẻ cứng nhắc.”

“Đó là mẹ kế của tôi. Bà ta không quan tâm đến tôi. Thực ra chỉ quan tâm đến Adrius. Mẹ ruột của tôi đã chết khi tôi còn nhỏ. Bà dịu dàng, láu lỉnh, và rất hay buồn.”

“Tại sao?” Holiday hỏi.

“Holiday…” tôi nói. Mẹ của Ngựa Hoang là chủ đề tôi không bao giờ gặng hỏi. Cô giấu không cho tôi biết. Một chiếc hộp khóa kín trong tâm hồn mà cô không bao giờ chia sẻ. Ngoại trừ tối nay, có vẻ vậy.

“Không sao,” Ngựa Hoang nói. Cô co người ôm lấy chân, rồi tiếp tục. “Khi tôi lên sáu, mẹ tôi mang thai một bé gái. Bác sĩ bảo sẽ có biến chứng khi sinh và kiến nghị can thiệp bằng y khoa. Nhưng cha tôi bảo nếu một đứa trẻ không thể sống sót trong lúc sinh thì nó không đáng được sống. Chúng ta có thể bay giữa các vì sao, tạo hình các hành tinh, nhưng cha lại để em gái của tôi chết trong bụng mẹ.”

“Quái quỷ gì vậy?” Holiday lẩm bẩm. “Sao không điều trị tế bào cho nó? Nhà cô có tiền cơ mà.”

“Vì sự thuần khiết,” Ngựa Hoang đáp.

“Thật điên rồ.”

“Gia đình tôi là vậy. Mẹ tôi đã không bao giờ được như xưa nữa. Tôi thường nghe tiếng bà khóc giữa ban ngày, thấy bà nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ. Rồi một đêm bà đi dạo ở Caragmore, dinh thự mà cha tôi đã tặng mẹ như một món quà cưới. Ông đang làm việc ở Agea. Bà đã không bao giờ trở về nữa. Họ tìm thấy bà dưới những vách đá nhô ra biển. Cha nói bà bị trượt chân. Nếu ông còn sống, ông sẽ vẫn nói bà đã trượt chân.”

“Tôi rất tiếc,” Holiday nói.

“Tôi cũng vậy.”

“Đó là lý do vì sao tôi có mặt ở đây, vì đó là những gì các anh đã thắc mắc,” Ngựa Hoang nói. “Cha tôi là một người phi thường. Nhưng ông đã sai. Ông tàn bạo. Và nếu tôi có thể trở thành một người khác ông,” cô nhìn vào mắt tôi, “tôi sẽ làm vậy.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.