Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23
Thủy Triều

❊ ❊ ❊

23

THỦY TRIỀU

Sevro và tôi trở lại phòng điều khiển, ở đó Những Kẻ Gào Rú đã thu dọn đồ đạc và đang đợi để rời khỏi trạm không gian. Rollo và hơn chục người của anh ta chăm chú quan sát chúng tôi từ một bên phòng. Họ biết mình sắp bị bỏ rơi. Kẻ Giảo Hoạt đi sau tôi, còng được bỏ lại trong buồng giam. Ông ta đã đồng ý với kế hoạch của chúng tôi, có điều chỉnh một chút. “Chà, xem kìa…” Victra nói, nhìn thấy những vết bầm tím và các khớp ngón tay đẫm máu của chúng tôi. “Cuối cùng hai cậu cũng nói chuyện cho ra lẽ rồi hả.” Cô quay sang Ragnar. “Thấy chưa?”

“Đâu vào đấy rồi,” Sevro nói.

“Còn gã nhà giàu?” Ragnar tò mò hỏi. “Hắn không đeo còng.”

“Vì ông ta là một Con Trai Của Ares, Rags,” Sevro nói. “Anh không biết sao?”

“Kẻ Giảo Hoạt là một Con Trai?” Victra phá lên cười. “Còn tôi là một điệp viên Chim Lặn đây.” Cô hết nhìn tôi lại đến Sevro. “Đợi đã… các cậu đang nói thật đấy à. Có bằng chứng không?”

“Tôi rất tiếc khi nghe tin về mẹ cô, Victra,” Kẻ Giảo Hoạt khàn khàn nói. “Nhưng tôi thật sự rất mừng khi thấy cô đã có thể đi lại. Tôi đã ở cùng Các Con Trai hơn hai mươi năm. Tôi có hàng trăm giờ trao đổi với Fitchner làm bằng chứng.”

“Ông ta là một Con Trai,” Sevro nói. “Bỏ qua được rồi chứ?”

“Quỷ tha ma bắt.” Victra lắc đầu. “Mẹ tôi đã đúng về ông. Bà ấy luôn nói ông có những bí mật. Tôi cứ tưởng là về tính dục. Rằng ông thích ngựa hay thứ gì đó đại loại như vậy.” Sevro khó chịu cựa mình.

“Vậy ông có thể tìm đường đưa chúng tôi thoát khỏi tảng đá này chứ, lão nhà giàu?” Holiday hỏi Kẻ Giảo Hoạt.

“Không hẳn,” ông ta nói. “Darrow…”

“Chúng ta sẽ không rời khỏi đây,” tôi tuyên bố. Rollo và người của anh ta xôn xao ở góc phòng. Những Kẻ Gào Rú ngơ ngác nhìn nhau. “Cậu muốn nói cho bọn tớ biết chuyện gì đang diễn ra chứ?” Mặt Cau Có cộc cằn hỏi. “Bắt đầu bằng việc ai là người chỉ huy. Là cậu hả?”

“Kẻ Gào Rú Số Một,” Sevro nói, đấm vào vai tôi.

“Kẻ Gào Rú Số Hai,” tôi nói, vỗ vai cậu đáp trả.

“Rõ rồi chứ?” Sevro hỏi. Những Kẻ Gào Rú thi nhau gật đầu.

“Mệnh lệnh đầu tiên, thay đổi chính sách,” tôi nói. “Ai có kìm?” Tôi nhìn quanh, cho đến khi Holiday lôi những cái kìm của cô ra từ hộp mìn và ném cho tôi. Tôi há miệng và kẹp kìm vào chiếc răng hàm cuối cùng bên phải, chiếc răng cảm tử achlys-9 được cấy vào. Tôi gằn một tiếng, nhổ nó ra và đặt lên bàn. “Tớ đã bị bắt một lần. Và sẽ không để bị bắt lần hai. Nên thứ này vô dụng với tớ. Tớ không định sẽ chết, nhưng nếu chết, tớ sẽ chết cùng các bạn của mình, không phải trong một buồng giam. Không phải trên đoạn đầu đài. Mà cùng các cậu.” Tôi đưa kìm cho Sevro. Cậu nhổ răng hàm của mình. Rồi nhổ máu xuống bàn.

“Tớ sẽ chết cùng bạn bè.”

Ragnar không đợi lấy kìm. Anh ta dùng tay không nhổ răng hàm, mắt mở lớn hân hoan và đặt chiếc răng bự chảng đầy máu lên bàn. “Tôi sẽ chết cùng bạn bè.” Từng người một, họ truyền tay nhau chiếc kìm, nhổ răng và ném chúng xuống bàn. Kẻ Giảo Hoạt nhìn chúng tôi chằm chằm như thể chúng tôi là một lũ du côn điên khùng, chắc chắn đang tự hỏi ông ta đã tự đẩy mình vào tình cảnh nào. Nhưng tôi cần người của mình bỏ lại cái bóng đen đang bao phủ. Với thứ chất độc ấy trong người, họ cảm thấy như thể án tử hình đã được đọc, và họ chỉ đang đợi tên đao phủ đến gõ cửa. Quên đi. Tử thần sẽ phải chiến đấu để giành được chiến lợi phẩm của hắn. Tôi muốn họ tin tưởng cuộc chiến này. Tin tưởng lẫn nhau. Tin vào cái ý nghĩ rằng chúng tôi có thể chiến thắng và sống sót.

Lần đầu tiên, tôi thực sự tin tưởng.

Sau khi đưa ra các chỉ thị chi tiết cho mọi người và họ rời đi để thực hiện, tôi cùng Sevro đến phòng điều khiển của Các Con Trai và bảo họ chuẩn bị một đường dây trực tiếp không thể lần dấu vết. “Đến Thành Trì ở Agea.” Các Con Trai Của Ares quay lại nhìn tôi như thể họ vừa nghe nhầm. “Nhanh lên, các vị. Chúng ta không có cả ngày đâu.”

Tôi đứng trước Máy Quay Nổi cùng Sevro. “Cậu nghĩ bọn chúng đã biết chúng ta đang ở đây chưa?”

“Có lẽ chưa,” tôi đáp.

“Hắn sẽ són ra quần chứ?”

“Hy vọng vậy. Hãy nhớ, không được nói gì về việc Ngựa Hoang và Cassius đã có mặt ở đây. Chúng ta sẽ giữ lại quân bài ấy.”

Kết nối ảnh nổi trực tiếp được thiết lập và gương mặt của một ả Đồng trẻ tuổi nhợt nhạt ngái ngủ nhìn chúng tôi. “Trạm Trung Chuyển Thành Trì,” cô ta lè nhè nói, “tôi có thể kết nối…” Cô ta bỗng chớp mắt khi thấy hình ảnh chúng tôi hiện ra, đưa tay gạt cơn ngái ngủ, và không nói nên lời.

“Ta muốn nói chuyện với Đại Thống Đốc,” tôi nói.

“Và… tôi có thể biết ai đang… gọi… được không?”

“Là Thần Chết chết tiệt của Sao Hỏa,” Sevro gầm gừ.

“Vui lòng đợi trong giây lát.”

Khuôn mặt ả Đồng được thay bằng kim tự tháp của Hiệp Hội. Như tôi đã đoán ra ngay, tiếng nhạc Vivaldi vang lên trong lúc chúng tôi đợi. Sevro gõ ngón tay lên chân và khẽ lẩm bẩm bản nhạc của cậu ấy. “Nếu tim mày đập như một cái trống, và chân mày hơi bị ướt, thì đó là vì Thần Chết đã đến để đòi lại món nợ nhỏ.”

Vài phút sau, gương mặt nhợt nhạt của Chó Rừng xuất hiện trước chúng tôi. Hắn mặc áo khoác cổ cao màu trắng, tóc chải sang một bên. Hắn không nhìn đểu chúng tôi. Mà trái lại, trông hắn có vẻ hớn hở trong khi tiếp tục dùng bữa sáng của minh. “Thần Chết Ares,” hắn nói bằng giọng trầm lè nhè, nhại vẻ nhã nhặn của chính hắn. Hắn lấy khăn chùi miệng. “Lần trước cậu bỏ đi nhanh quá làm tôi không kịp nói lời tạm biệt. Tôi phải thừa nhận rằng trông cậu rất sáng sủa đấy, Darrow. Victra đang ở cùng cậu chứ?”

“Adrius,” tôi lạnh lùng nói. “Như mày hẳn đã biết, một vụ nổ đã diễn ra ở Công Ty Công Nghiệp Sun, và đối tác bí mật của mày, Kẻ Giảo Hoạt, đã biến mất. Tao biết vấn đề pháp lý là một mớ hỗn độn, và những bằng chứng còn sót lại phải sau nhiều giờ nữa, thậm chí là nhiều ngày mới được điều tra. Nên tao muốn gọi để làm sáng tỏ vụ việc. Bọn tao, Các Con Trai Của Ares, đã bắt cóc Kẻ Giảo Hoạt.”

Hắn đặt thìa xuống để nhấp một ngụm cà phê từ chiếc cốc màu trắng.

“Ra vậy. Để làm gì?”

“Bọn tao sẽ giữ hắn làm con tin cho đến khi mày thả tất cả các tù binh chính trị đang bị giam giữ một cách bất hợp pháp trong nhà lao của mày và tất cả các Màu Hạ Cấp đang bị vây hãm ở những trại tập trung. Thêm vào đó, mày phải nhận trách nhiệm vì đã giết cha mày. Trước công luận.”

“Đó là tất cả sao?” Chó Rừng hỏi, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, mặc dù tôi biết hắn đang tự hỏi làm sao tôi biết Kẻ Giảo Hoạt là đồng minh của hắn.

“Đồng thời mày phải hôn cái mông đầy nhọt của tao,” Sevro nói.

“Dễ thương làm sao.” Chó Rừng nhìn ra ngoài máy quay vào một kẻ nào đó. “Người của tôi cho biết lệnh cấm bay đã được ban hành mười phút sau cuộc tấn công ở Công Ty Công Nghiệp Sun và một chiếc phi thuyền đã chạy khỏi hiện trường, hiến mất vào Lòng Chảo. Tôi có thể mặc định rằng các cậu vẫn ở Phobos chứ?”

Tôi ngập ngừng như thể bị bắt bài. “Nếu mày không nghe lệnh, mạng sống của Kẻ Giảo Hoạt coi như chấm hết.”

“Đáng tiếc, tôi không thương thảo với những kẻ khủng bố. Đặc biệt là những kẻ có thể đang ghi âm cuộc trò chuyện của tôi để phát tán hòng đạt được những lợi ích chính trị.” Chó Rừng lại nhấp một ngụm cà phê. “Tôi đã lắng nghe lời đề nghị của cậu. Giờ hãy lắng nghe đề nghị của tôi. Bỏ chạy. Ngay lập tức. Khi cậu còn có thể. Nhưng hãy nhớ, bất kể cậu đi đâu, bất kể cậu trốn nơi nào, cậu cũng không thể bảo vệ bạn bè của mình. Tôi sẽ giết sạch bọn họ và lại nhốt cậu vào bóng tối cùng những cái đầu đã lìa khỏi cổ của họ để làm bạn. Không có đường thoát đâu, Darrow. Tôi hứa với cậu như vậy.”

Hắn ngắt tín hiệu.

“Cậu nghĩ hắn sẽ cử Các Kỵ Sĩ Xương đến trước quân đoàn chứ?” Sevro hỏi.

“Hy vọng là vậy. Đi thôi.”

Lòng Chảo là một thành phố của những cái lồng. Từng hàng từng hàng một chất lên nhau. Từng dãy những ngôi nhà kim loại gỉ sắt nối đuôi nhau chạy xa đến khuất tầm mắt trong môi trường không trọng lực ở chính giữa Phobos. Mỗi chiếc lồng là một cuộc sống thu nhỏ. Quần áo bay phần phật trên móc. Các bếp nướng di động kêu xì xèo với thức ăn của hàng trăm vùng miền khác nhau trên Sao Hỏa. Những bức tranh giấy bám trên các bức tường thép bằng vài mẩu băng dính, vẽ cảnh những hồ nước xa xăm, những ngọn núi, và những gia đình đang quây quần bên nhau. Mọi thứ ở đây đều buồn tẻ và xám xịt. Từ những chiếc lồng kim loại. Đến những bộ quần áo ủ rũ. Thậm chí cả những khuôn mặt mệt mỏi và kiệt quệ của các Cam và các Đỏ đang mắc kẹt ở nơi này, cách nhà cả nghìn cây số. sắc màu nhảy múa từ các thiết bị hiển thị dữ liệu và các Lưới Ảnh tỏa sáng khắp thành phố như những mảnh vỡ của giấc mơ rải trên đống phế thải kim loại méo mó. Những toán đàn ông và đàn bà ngồi ủ rũ trước thiết bị hiển thị nhỏ bé của mình, xem các chương trình tầm phào, và quên đi nơi họ đang sống thay vì nghĩ đến nơi họ ước được sống. Nhiều người trong số họ dán giấy hoặc treo những cái chăn để che đi phần tường của mình, hòng giành lấy chút riêng tư giả tạo trước hàng xóm. Nhưng mùi và tiếng động là thứ ta không thể trốn thoát. Tiếng huyên náo trầm đục không ngừng của những cánh cửa đóng mạnh. Tiếng ổ khóa kêu lách cách. Tiếng đàn ông cười nói và tiếng ho sặc sụa. Tiếng rền rĩ của các máy phát điện. Tiếng xì xầm và tiếng quát tháo bằng những thứ ngôn ngữ xa lạ khiến người ta sao nhãng khỏi những Màn Hình Nổi Công Cộng. Tất cả được khuấy đều và nấu chín để tạo nên thứ xúp đậm đặc của âm thanh và ánh sáng mờ ảo ở nơi này.

Rollo đã từng sống ở cực Nam của thành phố. Giờ nó đã trở thành lãnh địa của Nghiệp Đoàn. Các Con Trai đã bị đuổi khỏi đây hơn hai tháng trước. Tôi bay dọc những sợi dây nhựa kết quanh các hẻm núi được tạo thành từ những chiếc lồng, ngang qua các công nhân cảng và những người làm việc trong các tòa tháp đang trèo về những ngôi nhà lồng cũi nhỏ bé của họ. Họ bất chợt quay đầu nhìn về phía tiếng khàn đục nhè nhẹ mà đôi Ủng Trọng Lực của tôi đang phát ra. Đó là tiếng động xa lạ đối với họ. Họ chỉ có thể nghe thấy chúng từ những Đoạn Băng Nổi hoặc các trải nghiệm thực tế ảo mà lũ Lục lấy giá cắt cổ năm mươi đồng một phút. Hầu hết trong số họ sẽ không bao giờ được thấy một Sẹo Vô Song bằng xương bằng thịt. Nói gì đến một Sẹo Vô Song mang đầy đủ chiến giáp. Tôi là một cảnh tượng kinh hoàng trong mắt họ.

Đã bảy tiếng đồng hồ kể từ khi các phó quan và tôi tập trung tại phòng điều khiển của Các Con Trai Ares, và tôi đã nói với họ cùng Vũ Công, người đang ở Tinos, kế hoạch của mình. Sáu tiếng kể từ khi tôi được biết Kavax đã trốn khỏi buồng giam của chúng tôi - có người đã thả ông ta. Năm tiếng kể từ khi Victra đưa Kẻ Giảo Hoạt và Matteo trở về tòa tháp của họ, nơi Kẻ Giảo Hoạt dành phần còn lại của buổi tối huy động các tổ chức và đầu mối của ông ta trong Tổ Ong Xanh, chuẩn bị cho thời khắc này. Bốn tiếng kể từ khi Kẻ Giảo Hoạt hợp nhất đội vệ sĩ của ông ta với Các Con Trai Ares và trao cho họ quyền truy cập các kho vũ khí, đồng thời chúng tôi nhận được thông tin rằng hai chiếc tàu khu trục của Augustus đã đáp xuống từ các bến cảng trên quỹ đạo. Ba tiếng kể từ khi Ragnar và Rollo đem theo một nghìn Con Trai đến kho rác ở tầng 43C để chuẩn bị tàu nhỏ của họ. Hai tiếng kể từ khi những phi cơ cá nhân của Kẻ Giảo Hoạt được chuẩn bị để cất cánh. Một tiếng kể từ khi các tàu khu trục của Hiệp Hội triển khai bốn đợt luân chuyển binh lính lên bến cảng ở Trạm Không Gian Giữa Các Hố Thiên Thạch Skyresh và lớp sơn mới mang màu máu trên áo giáp của tôi đã khô và tôi mặc nó để ra chiến trận.

Tất cả đã sẵn sàng.

Giờ tôi đánh thức sự im lặng giữa trung tâm Lòng Chảo. Thanh Kiếm Lưỡi Mềm màu trắng như xương nằm trên tay tôi. Sevro bay bên cạnh, đội chiếc mũ đinh khổng lồ của Ares đầy tự hào. Cậu đã mang theo nó, nhưng phần còn lại của bộ giáp được mượn từ tay Kẻ Giảo Hoạt. Nó mang công nghệ vượt bậc, tốt hơn cả những bộ giáp mà chúng tôi đã mặc để đại diện cho Augustus. Holiday bay theo sau cậu cùng một trăm Con Trai Của Ares.

Các Con Trai tỏ ra lóng ngóng khi đeo Ủng Trọng Lực. Một số người cầm Kiếm Lưỡi Mềm. Số khác đeo Găng Xung. Nhưng theo lệnh của tôi, không ai được đội mũ trong lúc bay. Tôi muốn các Màu Hạ Cấp chứng kiến cuộc tạo phản của chúng tôi, để họ cảm thấy bạo dạn hơn khi nhìn các Đỏ, các Cam và các Đá Nham Thạch mặc giáp của chủ nhân.

Những khuôn mặt mờ ảo. Hàng trăm nghìn người giương mắt nhìn về mọi phía từ những ngôi nhà của họ. Nhợt nhạt và ngơ ngác, hầu hết dưới bốn mươi tuổi. Các Đỏ và Cam được đưa đến đây bằng những lời hứa ảo như Rollo, bỏ lại gia đình trên Sao Hỏa, như Rollo. Những dấu hiệu nhỏ của một cuộc sống bình thường bị thiếu vắng. Không trẻ con. Không thú nuôi.

Những đám người chỉ về phía tôi. Tôi thấy tên mình trên môi họ. Ở đâu đó, nhân viên canh gác của Nghiệp Đoàn sẽ gọi cho chỉ huy của họ, truyền tin đến quân cảnh hoặc đến Cơ Quan Chống Khủng Bố rằng Thần Chết vẫn còn sống và đang ở Phobos. Chó Rừng sẽ đến cùng Các Kỵ Sĩ Xương và quân đoàn của hắn. Và ở đâu đó, gần hoặc xa, Aja sẽ biết kẻ sát hại em gái ả đang ở đâu.

Tôi giăng mồi nhử những con quái vật. Như tôi đã nhử Chó Rừng.

Khi lao xuống trung tâm thành phố, tôi thầm nói lời cầu nguyện, xin Eo ban cho tôi sức mạnh. Ở đó, Màn Hình Nổi đang chiếu chương trình hài kịch của Hiệp Hội trông như tượng thần sáng lấp lánh được vây quanh bởi những bụi mâm xôi bằng kim loại, dài một trăm mét, rộng năm mươi mét. Nó tắm cái vòng tròn những chiếc lồng xung quanh trong ánh sáng nê ông xanh xao. Những cái loa chốc chốc lại rộ lên tiếng cười. Ánh sáng màu xanh dương đùa trên áo giáp của tôi. Những ổ khóa kêu leng keng trong lúc mở ra, và những cái lồng được mở để người sống trong đó có thể buông thõng chân ngồi bên rìa nhà và ngắm tôi mà không cần nhìn qua song sắt của lồng cũi.

Các Lục của Kẻ Giảo Hoạt hướng máy quay gắn trên mũ về phía tôi. Các Con Trai dàn trận xung quanh, mắt hằm hằm nhìn các Màu Hạ Cấp, vệ sĩ danh dự của tôi. Mái tóc đỏ của họ bồng bềnh như hàng trăm ngọn lửa giận dữ. Holiday và Ares hộ tống tôi từ hai phía. Lơ lửng trên trời ở độ cao hai trăm mét. Được những chiếc lồng vây quanh. Sự im lặng bao trùm khắp thành phố, chỉ còn tiếng cười từ chương trình hài kịch. Nó khúc khích vang lên từ những cái loa nghe bệnh hoạn và quái gở. Tôi gật đầu với các Lục của Kẻ Giảo Hoạt, và họ cắt ngang tiếng động, rồi ở đâu đó trong tòa tháp của ông ta, các đội tin tặc mà ông ta đã tập hợp cướp tín hiệu của tất cả các kênh trên vệ tinh và phát lệnh tới các trung tâm dữ liệu thứ cấp trên Trái Đất, Mặt Trăng, vành đai tiểu thiên thạch, Sao Thủy và các vệ tinh của Sao Mộc, để thông điệp của tôi cháy khắp màn đêm của vũ trụ, chiếm mạng liên kết với loài người. Kẻ Giảo Hoạt đang chứng minh lòng trung thành thông qua sự phát tán này, sử dụng mạng lưới mà ông ta đã giúp Chó Rừng xây dựng. Lần này không giống như cái chết của Eo, một đoạn băng mà ta phải truy tìm trong góc tối của Mạng Nổi. Đây là tiếng gầm vĩ đại vang khắp Hiệp Hội, được phát trên mười tỷ Màn Hình Nổi, đến mười tám tỷ người.

Họ đã đưa cho chúng tôi các màn ảnh này như những sợi xích. Hôm nay, chúng tôi sẽ biến chúng thành những chiếc búa.

Karnus au Bellona là kẻ tội đồ. Nhưng hắn đã đúng khi nói tất cả những gì chúng ta có trong cuộc đời này là tiếng gào thét trong cơn gió. Hắn đã gào tên của chính hắn, và tôi đã thấy sự nực cười trong hành động ấy. Nhưng trước khi bắt đầu cuộc chiến sẽ lấy đi mạng sống của tôi bằng cách này hay cách khác, tôi sẽ gào phần của mình. Và nó sẽ là một thứ vĩ đại hơn tên của chính tôi. Vĩ đại hơn tiếng gầm của lòng kiêu hãnh gia tộc. Nó là giấc mơ mà tôi đã mang theo và ấp ủ kể từ khi mười sáu tuổi.

Eo xuất hiện bên dưới trong màn ảnh nổi, thay thế chương trình hài kịch.

Một bóng ma khổng lồ của người con gái tôi từng biết. Gương mặt em im lặng, nhợt nhạt và giận dữ hơn trong những giấc mơ của tôi. Mái tóc em xơ xác và bê bết. Quần áo em tả tơi và rách rưới. Nhưng cặp mắt em cháy rực giữa những thứ xám xịt vây quanh, sáng như vết máu trên tấm lưng trầy trụa trong lúc ngước lên nhìn từ chiếc bàn tra tấn bằng kim loại. Miệng em dường như chẳng mở ra. Chỉ một kẽ hở mỏng tang giữa đôi môi, nhưng bài hát ứa ra từ em, giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giấc mơ mùa xuân.

Con trai ta, con trai ta

Hãy nhớ những xiềng xích

Khi Hoàng Kim cai trị bằng dây cương sắt

Chúng ta gào thét và gào thét

Và vùng vẫy la hét

Dành cho chúng ta, một Cửu Nguyên

Của những giấc mơ tốt đẹp hơn

Giọng hát của em rền vang khắp thành phố kim loại, hơn hẳn khi nó đã vang vọng ở thành phố xa xôi bằng đá bị lãng quên ấy. Ánh sáng tỏa ra từ em bập bùng trên những khuôn mặt nhợt nhạt đang ngắm nhìn từ những chiếc lồng của họ. Những Đỏ và Cam này không biết em khi em còn sống, nhưng họ nghe em khi em đã chết. Họ im lặng và buồn rầu khi em bị dẫn lên giá treo cổ. Tôi nghe thấy tiếng khóc vô vọng của mình. Thấy bản thân rũ rượi trên tay gã Xám, thấy mình lại trở về nơi ấy một lần nữa. Đất đóng quạnh trên đầu gối tôi khi thế giới sụp đổ bên dưới. Augustus nói chuyện với Pliny và Leto trong lúc sợi dây gai sờn cũ quấn quanh cổ Eo. Sự căm hờn tỏa ra từ khuôn mặt của đám đông. Khi ấy tôi đã không thể ngăn được cái chết của Eo, và lúc này vẫn không thể. Nó vẫn luôn diễn ra như thế. Vợ tôi rũ xuống. Tôi rùng mình khi nghe tiếng quần áo của em sột soạt. Tiếng kẽo kẹt của sợi dây gai. Và tôi nhìn xuống ảnh nổi, buộc mình phải ngắm thằng nhóc tôi loạng choạng tiến về phía trước để hai bàn tay gắn Phù Hiệu Đỏ nắm lấy đôi chân đang quẫy đạp của em. Tôi nhìn hắn hôn lên mắt cá và kéo mạnh hai chân em bằng tất cả sức lực. Bông hồng tú cầu của em rơi xuống, và tôi lên tiếng.

“Tôi muốn sống trong hòa bình. Nhưng kẻ thù lại mang đến cho tôi chiến tranh. Tên tôi là Darrow của Lykos. Các bạn đã biết câu chuyện của tôi. Nhưng nó cũng là tiếng vọng câu chuyện của chính các bạn. Chúng đã đến nhà và giết chết vợ tôi, không phải vì đã cất tiếng hát, mà vì đã dám chất vấn sự cai trị của chúng. Vì dám có chính kiến. Trong nhiều thế kỷ, hàng triệu người bên dưới mặt đất của Sao Hỏa đã bị lừa dối từ lúc sinh ra cho đến lúc chết. Lời nói dối ấy đã bị vạch trần trước mắt họ. Giờ họ đã bước vào thế giới mà các bạn biết, và phải chịu nhiều khổ cực như các bạn phải chịu.

“Con người sinh ra vốn tự do, nhưng từ bờ đại dương đến các thành phố núi lửa của Sao Thủy, từ thế giới băng của Sao Diêm Vương đến các hầm mỏ của Sao Hỏa, loài người đang phải sống trong xiềng xích. Những xiềng xích được kết thành từ nghĩa vụ, từ đói khát và nỗi sợ. Những xiềng xích được đóng xuống cổ chúng ta bởi giống loài do chính chúng ta vực lên. Một giống loài do chúng ta trao quyền. Không phải để thống trị, không phải để cai quản, mà để dẫn dắt chúng ta khỏi thế giới đã bị xé nát vì chiến tranh và lòng tham. Trái lại, chúng lại dẫn chúng ta vào bóng tối. Chúng đã sử dụng hệ thống cấp bậc và sự phồn vinh vì lợi ích của bản thân. Chúng trông chờ sự phục tùng của các bạn, tảng lờ những hy sinh, và tích trữ sự phồn vinh mà bàn tay các bạn tạo ra. Để bám lấy uy quyền của mình, chúng ngăn cấm chúng ta mơ ước, nói rằng một người chỉ có giá trị ngang bằng màu mắt, ngang bằng Phù Hiệu người ấy đeo lên.”

Tôi tháo găng và nắm chặt bàn tay phải giơ lên trời như Eo đã làm trước khi chết. Nhưng không giống Eo, hai tay tôi không còn Phù Hiệu. Mickey đã tháo chúng khi tạo tác cho tôi ở Tinos. Tôi là người duy nhất trong hàng trăm năm sống mà không có chúng. Sự im lặng trong Thung Lũng nhường chỗ cho những tiếng thì thầm kinh ngạc.

“Nhưng giờ đây tôi đứng trước các bạn như một người không bị trói buộc. Tôi đứng trước các bạn, các anh chị em, để khích lệ các bạn hãy gia nhập cùng tôi. Ném mình vào cỗ máy của nền công nghiệp. Hợp nhất dưới trướng Các Con Trai Của Ares. Giành lại thành phố và sự phồn vinh của các bạn. Dám mơ về những thế giới tốt đẹp hơn. Chế độ nô lệ không phải là hòa bình. Tự do mới là hòa bình. Và cho đến khi có được nó, nghĩa vụ của chúng ta là khơi mào chiến tranh. Đây không phải là giấy phép cho sự tàn bạo hay tội diệt chủng. Nếu có kẻ cưỡng hiếp, bạn giết hắn ngay tại trận. Nếu có kẻ tàn sát dân lành, dù sang hay nghèo, bạn giết hắn ngay tại trận. Đây là chiến tranh, nhưng bạn ở phía những người tốt và điều đó mang theo một gánh nặng. Chúng ta vùng dậy không phải vì căm phẫn, không phải để trả thù, mà vì chính nghĩa. Vì con cái của các bạn. Vì tương lai của chúng.

“Giờ ta muốn nói với các Hoàng Kim, với những kẻ thống trị. Ta đã bước đi giữa hành lang của các ngươi, đã đánh đổ trường học của các ngươi, đã ăn giữa bàn tiệc của các ngươi, và đã phải chịu án tử hình của các ngươi. Các ngươi đã tìm cách giết ta. Nhưng không thể. Ta biết sức mạnh của các ngươi. Ta biết niềm kiêu hãnh của các ngươi. Và ta đã nhìn thấy các ngươi sẽ sụp đổ như thế nào. Suốt bảy trăm năm, các ngươi đã thống trị loài người, và đây là tất cả những gì các ngươi có thể mang đến cho chúng ta. Nó không đủ.”

“Hôm nay, ta tuyên bố sự cai trị của các ngươi sẽ chấm hết. Những thành phố không thuộc về các ngươi. Những con tàu không thuộc về các ngươi. Những hành tinh không thuộc về các ngươi. Chúng được xây dựng dưới bàn tay bọn ta. Và chúng thuộc về bọn ta, niềm kỳ vọng chung của loài người. Giờ bọn ta sẽ lấy lại chúng. Không cần biết bóng tối mà các ngươi trải bày, không cần biết màn đêm mà các ngươi triệu hồi, bọn ta sẽ quyết liệt chống lại chúng. Bọn ta sẽ gầm thét và chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng, không chỉ ở các hầm mỏ của Sao Hỏa, mà cả bên bờ các đại dương của Sao Kim, trên những đụn cát của biển lưu huỳnh Io, dưới các thung lũng giá lạnh của Sao Diêm Vương. Bọn ta sẽ chiến đấu trong những tòa tháp của Ganymede, các khu dân cư của Mặt Trăng, và những đại dương gió bão gào thét của Europa. Nếu bọn ta thất bại, những người khác sẽ đứng lên thế chỗ, vì bọn ta là một cơn thủy triều. Và bọn ta đang trỗi dậy.”

Rồi Sevro đấm mạnh vào ngực. Một lần, hai lần, theo nhịp. Hai trăm Con Trai Của Ares hòa theo. Những nắm đấm dội vào ngực họ. Nắm đấm của Những Kẻ Gào Rú.

Trong mạng nhện thép kết từ những chiếc lồng, những người đàn ông và đàn bà đấm mạnh vào tường cho đến khi nghe như thể tiếng tim đập vang lên từ ruột của cái vệ tinh ma cà rồng này, qua Tổ Ong của các Lục, nơi họ đang ngồi uống cà phê và nghiên cứu các vấn đề của lực hấp dẫn dưới ánh đèn ấm áp trong các phân khu, qua các doanh trại Xám ở từng vùng ngoại ô, giữa các Bạc đang ngồi trên bàn giao dịch, các Hoàng Kim trong thế giới của những lâu đài và những chiếc du thuyền của chúng.

Xuyên qua lớp mực đen đang ngăn cách những quả bong bóng nho nhỏ cuộc sống của chúng tôi trước khi đổ xuống các hành lang tù túng cô độc của Chó Rừng ở Attica, nơi hắn ngồi trên ngai vàng mùa đông của mình, vây quanh bởi một biển những cái đầu đang phủ phục. Ở đó, âm thanh chúng tôi tạo ra nổ lách cách trong tai hắn. Ở đó, hắn nghe thấy nhịp tim vợ tôi tiếp tục đập. Và hắn không thể ngăn cản khi nó dội xuống những hầm mỏ của Sao Hỏa, phơi bày trên màn hình trong lúc các Đỏ đập bàn và các giám quan Đồng nhìn trong nỗi sợ lớn dần khi những công dân mỏ căm phẫn ngước lên qua lớp kính cường lực đang giam hãm họ.

Trái tim em đập điên loạn qua những lối đi dọc bờ biển bận bịu của các quần đảo trên Sao Kim khi thuyền buồm kiêu hãnh lả lướt trên bến cảng và túi mua sắm treo trên những đôi bàn tay sợ hãi và các Hoàng Kim quay sang nhìn tài xế, nhìn thợ làm vườn, nhìn những người vận hành các thành phố của họ. Nó đập qua những hành lang bừa bộn lợp mái tôn của các điền trang trồng đậu tương và lúa mì phủ kín Đồng Bằng Lớn của Trái Đất, nơi các Đỏ dùng máy móc để lao động dưới mặt trời khổng lồ nhằm nuôi sống những người họ sẽ không bao giờ gặp, ở những nơi họ sẽ không bao giờ đến. Nó đập quanh xương sống của đế chế, gầm thịnh nộ qua thành phố vệ tinh nhọn hoắt trên Mặt Trăng, ngang qua nơi ẩn náu bằng kính của Hội Chủ tít trên cao, để vươn xuống những đường dây diện ngoằn ngoèo và những giá treo quần áo đang phơi, xuống Thành Phố Bị Lãng Quên, nơi một cô gái Hồng nấu bữa sáng sau một đêm dài đầy những công việc không được cảm kích. Nơi đầu bếp Nâu tránh khỏi bếp lò để lắng nghe trong khi dầu mỡ bắn lên tạp dề, và một Xám nhìn từ cửa sổ con tàu tuần tra của hắn trong lúc một cô gái Tím đang đập vỡ cửa chính của Bưu Điện và thiết bị hiển thị dữ liệu đang gọi hắn về đồn để ứng phó tình trạng bạo động khẩn cấp.

Và nó đập trong tôi, niềm hy vọng khủng khiếp này, khi tôi biết cái kết đã bắt đầu, và tôi cuối cùng cũng đã thức tỉnh.

“Hãy phá bỏ xiềng xích,” tôi gầm vang.

Và người của tôi đồng thanh.

“Ragnar,” tôi nói vào bộ đàm. “Hành động.”

Các Lục chuyển sang một hình ảnh khác trong lúc những nắm đấm dội lên thình thịch và những cái lồng kêu lách cách. Chúng tôi thấy hình ảnh từ xa của tòa tháp quân đội Hiệp Hội trên Phobos. Một người khổng lồ dưới dáng vẻ một tòa tháp với những bến tàu và các hành lang chứa vũ khí. Đắc lực và xấu xí như một con cua. Từ nơi đó, Chó Rừng duy trì sự thống trị của hắn lên vệ tinh. Từ nơi đó, các Xám và các Đá Nham Thạch sẽ mặc giáp dưới ánh đèn mờ, vội vã chạy qua các hanh lang kim loại theo từng hàng sát nhau, nhét đạn vào đai lưng, và hôn lên bức hình của những người thân yêu để xuống Thung Lũng và khiến nhịp tim này ngừng đập. Nhưng chúng sẽ không bao giờ đến được đây.

Vì, khi các bàn tay đang đấm mỗi lúc một mạnh lên những chiếc lồng, đèn của ngọn tháp quân sự ấy tắt ngúm. Tất cả nguồn điện đã bị tắt bởi bàn tay Rollo và người của anh ta, nhờ thẻ truy cập do Kẻ Giảo Hoạt cấp.

Chúng tôi có thể đánh bom tòa nhà, nhưng tôi muốn một chiến thắng của sự táo bạo, của thành tựu, không phải phá hoại. Chúng tôi cần các anh hùng. Không cần một thành phố tro bụi nào nữa.

Và vì vậy, một tiểu đội mười hai chiếc tàu sửa chữa tiến vào tầm nhìn. Nhũng phi thuyền xấu xí, phẳng lì được thiết kế để luân chuyển các Đỏ và Cam như Rollo đến nơi làm việc trên các tòa tháp. Những con cá đuối gồ ghề bị hà biển che phủ. Nhưng đang bám lấy chúng không phải là nhũng con hà biển. Một máy quay khác quay cận cảnh, và chúng tôi có thể nhìn thấy mỗi chiếc tàu đang được hàng trăm người phủ kín. Các Đỏ và Cam trong những bộ đồ phi hành gia tròn mập, gần nửa quân số Các Con Trai Ares của Phobos. Những đôi ủng bám trên boong, đai lưng được gài vào khóa an toàn bên ngoài con tàu. Họ mang theo dụng cụ hàn, và những món vũ khí của Kẻ Giảo Hoạt được gắn lên chân bằng băng dính từ.

Ở giữa họ, cao hơn những người còn lại sáu mươi phân, là chỉ huy của họ, Ragnar Volarus, trong bộ giáp mới sơn màu xương trắng, Lưỡi Hái màu đỏ sơn trên ngực và sau lưng.

Khi những con tàu đến gần tòa tháp quân sự của Hiệp Hội, chúng tách nhau ra bay theo chiều dài của tòa tháp. Các Con Trai bắn móc từ để buộc nhũng con tàu lên mặt thép. Rồi họ lao tới với sự nhịp nhàng đã qua tập dượt, dọc theo nhũng sợi dây, với một tốc độ kinh ngạc khi các động cơ nhỏ trên móc an toàn kéo từng người một về phía tòa nhà. Như thể đang theo dõi các Đỏ trong hầm mỏ. Uyển chuyển và nhanh nhẹn ngay cả trong những bộ đồ phi hành gia thô kệch.

Hơn một nghìn thợ hàn đổ vào tòa tháp khổng lồ như cách chúng tôi đã lẻn vào tòa tháp của Kẻ Giảo Hoạt, nhưng họ không giở trò lén lút và họ khéo léo trong môi trường không trọng lực hơn chúng tôi. Những đôi ủng từ bám lấy xà kim loại, họ lướt dọc tòa tháp, nung chảy các đài quan sát và tiến vào với vẻ kiêu hãnh cùng cực. Hàng chục người bị nát thành nhiều mảnh khi các Xám ở bên trong bắn súng máy qua lớp kính, nhưng họ bắn trả và ùa vào trong. Một chiếc phi cơ Cánh Gãy bay qua tòa nhà và nã đạn vào hai con tàu. Người biến thành sương.

Một Con Trai bắn tên lửa vào phi cơ Cánh Gãy. Lửa bùng lên rồi biến mất, và chiếc phi cơ gãy làm đôi trong ngọn lửa tím.

Máy quay dõi theo Ragnar trong lúc anh ta đục thủng một cửa sổ, tiến vào hành lang và chạy hết tốc lực về phía ba Kỵ Binh Hoàng Kim, tôi nhận ra một trong số chúng, là anh họ của Priam, người mà Sevro đã giết trong Nghi Lễ Vượt Qua và có bà mẹ sở hữu Phobos. Ragnar bay qua tên Kỵ Binh trẻ mà không dừng lại, xoay cả hai thanh Kiếm Lưỡi Mềm như vung cây kéo và khơi dậy những tiếng hò reo chiến trận từ người của anh ta, theo sau là đám thợ hàn và các công nhân được vũ trang hạng nặng. Tôi đã nói với anh ta rằng tôi muốn có tòa tháp. Nhưng tôi không nói phải chiếm bằng cách nào. Ragnar bỏ đi cùng Rollo, một tay quàng lấy anh ta.

Giờ đây các thế giới đang theo dõi một nô lệ biến thành người hùng.

“Vệ tinh này thuộc về các ngươi,” Sevro nói, gầm lên với thành phố chuồng cũi đang dậy sóng. “Vùng lên chiếm lấy nó! Vùng lên, đàn ông của Sao Hỏa. Vùng lên, phụ nữ của Sao Hỏa. Lũ khốn chết tiệt các ngươi! Vùng lên!” Người người ùa ra khỏi nhà. Đi ủng và mặc áo khoác. Chen lấn về phía chúng tôi, để rồi hàng nghìn người bịt kín các đại lộ trên không, bò bên ngoài những cái lồng của họ.

Con thủy triều đã trỗi dậy. Và tôi cảm thấy một nỗi sợ kinh hoàng khi tự hỏi chính xác thì nó sẽ cuốn đi những gì.

“Cưỡng hiếp và giết hại những người vô tội là bị xử tử. Đây là chiến tranh, nhưng các ngươi ở phe tốt. Nhớ lấy điều đó, lũ đầu đất nhỏ thó! Bảo vệ anh em của các ngươi! Bảo vệ chị em của các ngươi! Tất cả cư dân của các phân khu từ 1a đến 4c, các ngươi phải chiếm kho vũ khí ở tầng 14. Cư dân ở phân khu từ 5c đến 3f phải chiếm trung tâm lọc nước…”

Sevro nắm quyền chỉ huy trận chiến, Những Kẻ Gào Rú và Các Con Trai tản ra để điều hành đám đông. Đó không phải một đội quân, mà là một cỗ xe đập thành. Nhiều người sẽ chết. Và khi họ chết, nhiều người khác sẽ thay thế. Đây chỉ là một trong các thành phố của Phobos. Các Con Trai sẽ cung cấp vũ khí cho họ, nhưng còn lâu mới đủ. Vũ khí của họ chính là máu là thịt. Sevro sẽ lãnh đạo họ, sử dụng họ, Victra sẽ hướng dẫn họ từ các tòa tháp của Kẻ Giảo Hoạt, và vệ tinh này sẽ sụp đổ dưới tay quân phiến loạn.

Nhưng tôi sẽ không ở đây để chứng kiến.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.