37
CON ĐẠI BÀNG CUỐI CÙNG
Cassius nằm còng tay vào rào chắn của chiếc cáng cứu thương được gia cường đặt giữa bệnh xá của Các Con Trai Ares.
Đúng vị trí mà tôi đã nhìn người của mình chết bởi những vết thương họ phải nhận để cứu tôi khỏi nanh vuốt của hắn. Hết giường này đến giường khác chứa những phiến quân bị thương từ Phobos và các điệp vụ khác trên Biển Nhiệt nối dài danh sách. Quạt thông gió kêu vo vo, tiếng người ho. Nhưng sức nặng của những cặp mắt là thứ tôi cảm nhận được nhiều nhất. Những đôi bàn tay với lấy tôi khi tôi đi qua từng hàng giường và nệm trải trên sàn. Những cái miệng thì thầm tên tôi. Họ muốn chạm vào tay tôi, để cảm nhận người không mang Phù Hiệu, không có dấu vết của các chủ nhân. Tôi đã gắng hết sức để tất cả đều có cơ hội, nhưng tôi không có đủ thời gian để ghé thăm các khu vực ở mép ngoài căn phòng.
Tôi đã yêu cầu Vũ Công sắp xếp cho Cassius một phòng riêng. Thay vào đó, hắn bị nhét vào giữa bệnh xá chính, bên canh những người cụt tay chân, liền kề căn lều khổng lồ bằng nhựa che chắn khu vực dành cho các bệnh nhân bỏng, ở đó hắn có thể quan sát và bị các Màu Hạ Cấp quan sát, và cảm nhận áp lực của cuộc chiến này đúng như cách họ cảm nhận. Tôi cảm thấy bàn tay Vũ Công trong chuyện này. Trao cho Cassius sự điều trị công bằng. Không tàn bạo, không ưu ái, chỉ như tất cả những ngươi khác. Tôi cảm thấy mình nợ ông lão xã hội chủ nghĩa này một ly rượu.
Vài người của chú Narol, một Xám và hai cựu Chim Lặn già nua, ngồi sụp trong những chiếc ghế kim loại và chơi bài cạnh giường của Cassius. Những khẩu súng nặng nề đeo trên lưng. Họ nhảy dựng lên và chào kiểu nghi thức khi tôi lại gần.
“Nghe nói hắn đã yêu cầu được gặp tôi,” tôi nói.
“Suốt cả đêm,” người Đỏ thấp hơn trả lời cộc cằn, mắt nhìn Holiday phía sau tôi. “Không dám làm phiền ngài… nhưng hắn là một gã Hiệp Sĩ Olympic chết tiệt. Nên tôi nghĩ mình nên bẩm báo lên trên.” Anh ta rướn lại gần đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi bạc hà của thuốc lá nhân tạo giữa hai hàm răng hoen ố. “Và thằng khôn ấy nói hắn có thông tin, thưa ngài.
“Hắn có thể nói chuyện chứ?”
“Vâng,” người lính lẩm bẩm. “Không nói gì nhiều, nhưng mũi tên đã không đâm trúng cổ họng hắn.”
“Tôi cần nói chuyện riêng với hắn,” tôi nói.
“Chúng tôi sẽ canh gác, thưa ngài.”
Bác sĩ và các cảnh vệ đẩy cáng của Cassius đến cuối căn phòng về phía nhà thuốc mà họ khóa chặt. Ở bên trong, giữa hàng dài những chiếc thùng đựng thuốc bằng nhựa, Cassius và tôi được bỏ lại riêng tư. Hắn nhìn tôi từ giường của mình, một băng gạc màu trắng quấn quanh cổ, vệt máu mờ nhạt lan giữa yết hầu và động mạch cảnh bên phải cổ họng hắn. “Mày chưa chết đúng là một kỳ tích,” tôi nói. Hắn nhún vai. Tay hắn không gắn ống hay vòng truyền morphin. Tôi nhăn mặt. “Họ không cho mày thuốc giảm đau sao?”
“Không phải một sự trừng phạt. Họ đã biểu quyết,” hắn nói rất chậm rãi, cẩn trọng để không làm đứt các vết khâu trên cổ. “Không đủ morphin. Nguồn cung hạn hẹp. Theo lời họ nói thì tuần trước các bệnh nhân đã biểu quyết để dành morphin cho các nạn nhân bỏng và những người bị chặt tay chân. Tao sẽ nghĩ đó là việc làm cao thượng nếu không phải là họ rên rỉ suốt đêm vì đau đớn như những con cún đơn độc.” Hắn ngập ngừng. “Tao đã luôn tự hỏi liệu các bà mẹ có thể nghe thấy tiếng những đứa con của họ khóc thương gọi họ hay không.”
“Mẹ mày có thể không?”
“Tao đã không khóc. Mà tao nghĩ mẹ tao cũng chẳng bận tâm đến thứ gì khác ngoài trả thù. Bất kể điều đó có nghĩa là gì ở thời điểm này.”
“Mày nói mày có thông tin?” tôi hỏi, chuyển sang chuyện công việc, vì tôi không biết phải nói gì khác. Tôi cảm thấy một mối liên kết chặt chẽ với người đàn ông này. Holiday đã hỏi tại sao tôi lại cứu hắn, và tôi có thể buông ra hàng tràng về sự can trường và danh dự. Nhưng lý do sâu xa hơn cả là tôi thầm mong được làm bạn của hắn một lần nữa. Tôi thèm khát sự chấp thuận của hắn. Điều đó có khiến tôi trở thành một thằng ngốc? Có phải đó là những lời xuất phát từ sự ăn năn? Hay vì sự cuốn hút ở hắn? Hay vì phần hão huyền trong tôi, cái phần chỉ muốn được những người mà tôi nể trọng yêu quý. Tôi nể trọng hắn. Hắn có nghĩa khí, một thứ nghĩa khí mục nát, nhưng vẫn là nghĩa khí thực thụ. Trận chiến của tôi rõ ràng hơn của hắn.
“Là mày hay cô ấy?” hắn cẩn thận hỏi.
“Ý mày là gì?”
“Ai là người đã ngăn các Đá Nham Thạch chọc mù mắt và cắt lưỡi tao?”
“Là cả hai chúng tao.”
“Đồ nói dối. Nói thật, lúc đó tao không nghĩ cô ấy sẽ bắn.” Hắn giơ tay lên để sờ cổ, nhưng chiếc còng đã kéo tay hắn lại, khiến hắn giật mình nhớ lại mình đang ở đâu. “Tao không nghĩ mày định tháo thứ này ra đâu nhỉ? Thật khó chịu khi bị ngứa.”
“Tao nghĩ mày sẽ sống sót thôi.”
Hắn cười khẩy như để nói hắn phải thử đã. “Vậy, đây là lúc mày sẽ tỏ ra ở chiếu trên vì đã cứu mạng tao? Vì mày văn minh hơn một Hoàng Kim?”
“Có thể tao sẽ tra tấn mày để moi thông tin,” tôi nói.
“Làm vậy không được thượng võ lắm.
“Để mặc cho một gã nhốt tao vào hộp suốt chín tháng, sau khi đã tra tấn tao ba tháng cũng vậy. Dù sao thì, điều quái quỷ gì đã khiến mày nghĩ tao bận tâm đến việc tỏ ra thượng võ?”
“Quả vậy.” Hắn tư lự, cau mày và trông trầm tư như một tác phẩm mà Michelangelo đã tạc. “Nếu mày nghĩ Hội Chủ sẽ tiến hành trao đổi thì mày lầm. Bà ta sẽ không hy sinh bất cứ điều gì để cứu mạng tao.”
“Vậy sao mày còn phục vụ bà ta?” tôi hỏi.
“Nghĩa vụ.” Hắn thốt lên cái từ ấy, nhưng tôi tự hỏi hắn thực sự tin vào những lời này đến mức nào nữa.
Tôi thoáng thấy trong mắt hắn sự đơn độc, sự thèm khát một cuộc sống đáng lẽ hắn đã có, và bóng dáng của người đàn ông hắn muốn trở thành đằng sau người đàn ông mà hắn nghĩ hắn phải trở thành.
“Cũng vậy cả thôi,” tôi nói, “tao nghĩ hai ta đã làm đủ điều xấu với kẻ còn lại. Tao sẽ không tra tấn mày. Mày có thông tin không? Hay chúng ta sẽ chỉ nói vòng vo trong mười phút tới?”
“Mày đã bao giờ nghĩ tại sao Hội Chủ lại muốn có hòa bình chưa, Darrow? Chắc hẳn mày từng nghĩ đến rồi. Bà ta không phải loại người chịu giảm nhẹ hình phạt trừ phi buộc phải thế. Tại sao bà ta phải tỏ lòng khoan dung với Virginia? Với Vành Đai? Các hạm đội của bà ta đông gấp ba lần các Lãnh Chúa Vệ Tinh. Trung Tâm được trang bị tân tiến hơn. Romulus không thể đấu lại Roque. Mày biết hắn giỏi đến mức nào. Vậy tại sao Hội Chủ phải cử chúng tao đi thương thuyết? Tại sao phải nhân nhượng?”
“Tao đã biết bà ta muốn thay thế Chó Rừng,” tôi nói. “Và bà ta không thể để mặc cho Vành Đai toàn lực nổi dậy trong lúc vừa tìm cách triệt hạ Chó Rừng vừa đối phó với Các Con Trai Của Ares. Bà ta đang hạn chế các mặt trận để có thể tập trung toàn bộ lực lượng vào từng vấn đề. Đó chẳng phải là một chiến thuật phức tạp gì.”
“Nhưng mày có biết tại sao bà ta muốn loại bỏ hắn?”
“Cuộc trốn thoát của tao, các doanh trại, sự trì trệ trong khai thác helium… tao có thể liệt kê cả trăm lý do tại sao việc đưa một thằng tâm thần lên làm Đại Thống Đốc lại là điều phiền toái.”
“Tất cả đều là những lý do thích đáng,” hắn nói, cắt ngang lời tôi. “Thậm chí là đây thuyết phục. Và đó là những lý do mà bọn tao đã nói với Virginia.”
Tôi tiến về phía hắn, nghe thấy ngụ ý trong giọng điệu của hắn. “Bọn mày đã không cho cô ấy biết điều gì?” Hắn ngập ngừng, như thể đang tự hỏi kể cả vào lúc này hắn có nên nói với tôi hay không. Cuối cùng hắn nói.
“Đầu năm nay, các tình báo của bọn tao đã khám phá ra sự bất nhất giữa sản lượng helium theo quý được báo cáo lên Sở Năng Lượng và Sở Quản Lý Hầm Mỏ với báo cáo sản lượng từ chính các điều phối viên của bọn tao ở những khu khai thác mỏ. Bọn tao nhận ra có ít nhất một trăm hai mươi lăm trương mục Chó Rừng đã báo cáo sai về những tổn thất helium do sự cản trở của Các Con Trai Ares. Những cản trở đó không tồn tại. Hắn cũng báo cáo rằng mười bốn hầm mỏ bị phá hủy do những cuộc tấn công của Các Con Trai. Những cuộc tấn công đó không hề xảy ra.”
“Hắn đã lấy làm của riêng,” tôi nói và nhún vai. “Hắn chẳng phải là Đại Thống Đốc đầu tiên tham nhũng.”
“Nhưng hắn không đem ra bán lại trên thị trường,” Cassius nói. “Hắn đã ngụy tạo những báo cáo thiếu hụt giả trong khi tiến hành đầu cơ tích trữ.”
“Tích trữ? Đã được bao nhiêu?” tôi căng thẳng hỏi.
“Với mức thặng dư từ mười bốn hầm mỏ và sản lượng dự trữ từ Sao Hỏa? Ở mức này, sau hai năm hắn sẽ có nhiều hơn Lượng Dự Trữ Của Đế Chế trên Mặt Trăng và Sao Kim, và Lượng Dự Trữ Chiến Tranh ở Ceres cộng lại.”
“Điều ấy có thể nói lên cả trăm điều khác nhau,” tôi nói khẽ, nhận ra đó là một số lượng helium khổng lồ đến mức nào. Ba phần tư lượng chất quý giá nhất trên mọi hành tinh. Tất cả đều nằm dưới sự kiểm soát của một người. “Hắn đang nhắm tới Hội Chủ. Mua chuộc các Thượng Nghị Sĩ?”
“Đã mua chuộc được bốn mươi kẻ,” Cassius thừa nhận. “Nhiều hơn những gì bọn tao nghĩ. Nhưng còn một chiêu trò khác mà hắn nhúng tay vào.” Hắn tìm cách ngồi thẳng hơn trên giường bệnh, nhưng chiếc còng đã kéo hắn lại vào thế nhổm nửa người. “Tao sẽ hỏi mày một câu hỏi, và tao cần mày phải trả lời thành thật.” Tôi sẽ cười trước ý nghĩ ấy nếu tôi không biết hắn đang nghiêm túc đến mức nào. “Có phải Các Con Trai đã cướp một nhà kho trên tiểu thiên thạch tít sâu trong vũ trụ vào tháng Ba, vài ngày sau vụ trốn thoát của mày? Khoảng bốn tháng trước?”
“Nói cụ thể hơn đi,” tôi bảo hắn.
“Một thiên thạch vành đai nhỏ trong Cụm Karin. Số hiệu S-1988. Một thiên thạch bỏ đi chủ yếu làm từ chất silicate. Hầu như không có giá trị khai thác. Trông hơi giống nốt ruồi bên hông trái Ngựa Hoang.” Mắt hắn sáng lên. “Đã đủ cụ thể chưa?”
“Mày là một thằng khốn,” tôi nói.
“Quả là vậy,” hắn đáp, không hiểu sao lời nhận xét lại trở nên quyến rũ. “Nhưng quay trở lại vấn đề…” Tôi nhớ lại toàn bộ các điệp vụ chiến thuật của Sevro trong lúc tôi đang hồi phục dưới sự chữa trị của Mickey. Có một số vụ tấn công vào các căn cứ quân sự của Quân Đoàn ở vành đai tiểu thiên thạch, nhưng không có vụ nào giống với những gì Cassius đang miêu tả.
“Không. Theo tao biết thì không có vụ tấn công nào lên S-1988.”
“Quỷ tha ma bắt,” hắn lẩm bẩm. “Vậy là bọn tao đã đoán đúng.”
“Nhà kho đó chứa gì?” tôi hỏi. “Cassius…”
“Năm trăm đầu đạn hạt nhân,” hắn cay đắng nói.
Vết máu trên băng gạc của hắn đã lan rộng bằng một cái miệng đang há hốc.
“Năm trăm,” tôi lặp lại, giọng nghe như một thứ gì đó trống rỗng, xa xăm. “Tải trọng của chúng thế nào?”
“Mỗi đầu ba mươi triệu tấn.”
“Những thứ có thể phá hủy cả hành tinh… Cassius, tại sao chúng lại tồn tại?”
Phòng khi Lãnh Chúa Tro Tàn cần tái hiện sự kiện Rhea, Cassius nói. “Nhà kho nằm giữa Trung Tâm và Vành Đai.”
Tái hiện Rhea… đó là người mày đang phụng sự ư?” tôi hỏi. “Một người phụ nữ tích trữ các đầu đạn hạt nhân đủ để phá hủy một hành tinh, chỉ để đề phòng?”
Hắn tảng lờ giọng điệu của tôi. “Tất cả các bằng chứng đều hướng về Ares, nhưng Hội Chủ nghĩ làm vậy là đánh giá Sevro quá cao. Bà ta đã sai Moira trực tiếp điều tra, và cô ta đã có thể lần theo số hiệu con tàu của kẻ đánh cắp đến đường dây vận chuyển từng do Công Ty Công Nghiệp Julii sở hữu. Nếu Các Con Trai thực sự không đánh cắp chúng, thì Chó Rừng đang nắm trong tay những món vũ khí ấy. Nhưng bọn tao không biết hắn định làm gì với chúng.” Tôi đứng đó, sững sỡ. Tâm trí quay cuồng hình dung ra những cách mà Chó Rừng có thể dùng với lượng bom nguyên tử khổng lồ đó. Theo Hiệp Ước, quân đội Sao Hỏa chỉ được phép tích trữ hai mươi đầu đạn trong kho vũ khí, dành cho những cuộc không chiến. Tất cả đều dưới năm triệu tấn.
“Nếu điều này là sự thật, tại sào mày nói với tao?” tôi hỏi.
“Vì Sao Hỏa cũng là nhà của tao, Darrow. Gia đình tao đã ở đó lâu chẳng kém gì gia đình mày. Mẹ tao vẫn ở đó trong nhà của tao. Bất kể chiến lược lâu dài của Chó Rừng là gì, Hội Chủ cũng cho rằng hắn sẽ đem số vũ khí đó ra sử dụng nếu bị dồn đến đường cùng.”
“Mày sợ bọn tao có thể sẽ thắng,” tôi nhận ra.
“Không thể khi đó là cuộc chiến của Sevro. Các Con Trai Của Ares đã suy tàn. Nhưng giờ? Hãy nhìn xem những gì đang diễn ra.” Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới. Bọn tao đã mất thế bao vây. Octavia không biết tao đang ở đâu. Không biết Aja còn sống hay đã chết. Bà ta không còn tai mắt. Chó Rừng có thể đã biết bà ta đang tìm cách bán đứng hắn để chọn em gái của hắn. Hắn là một con chó dại. Nếu mày chọc hắn, hắn sẽ cắn.” Cassius hạ giọng. “Mày có thể sẽ sống sót, Darrow, nhưng Sao Hỏa thì sao?”