53
IM LẶNG
Sau khi Ngựa Hoang giải thích cặn kẽ phần còn lại trong kế hoạch của mình cho bọn tôi nghe và bọn tôi ngừng cười, ngừng phân tích và chỉ ra các điểm yếu của nó, cô để chúng tôi cân nhắc nó và rời đi để tái hợp với phần còn lại của hạm đội cùng những người Nhà Telemanus. Tôi ở lại với Victra và Những Kẻ Gào Rú để tra khảo Antonia và coi sóc việc sửa chữa con tàu.
Antonia xinh đẹp đã là của quá khứ. Những chấn thương mà cô ta phải chịu quá ghê gớm. Xương mắt trái bị nát vụn. Mũi gãy bẹp, nát đến nỗi họ phải dùng kẹp để kéo nó ra khỏi hốc mũi. Miệng sưng tấy tạo ra những tiếng xì xèo khi không khí lọt qua những chiếc răng cửa gãy nát. Cổ bị vẹo và chấn thương não nghiêm trọng. Các bác sĩ trên tàu đã nghĩ cô ta bị tai nạn tàu bay cho đến khi tìm thấy vết hằn hình tia sét, gia huy của Nhà Jupiter, ở nhiều chỗ trên mặt cô ta.
“Bị công lý đánh dấu,” tôi nói. Sevro đảo mắt. “Sao chứ? Tớ cũng có thể tỏ ra vui nhộn mà.”
“Tiếp tục luyện tập đi, Thần Chết.”
Khi tôi tra hỏi Antonia, mắt trái của cô ta sưng mọng một màu đen. Mắt phải nhìn tôi trừng trừng giận dữ, nhưng cô ta đã chịu hợp tác. Có lẽ vì giờ đây cô ta đã nghĩ những lời đe dọa có thể thành sự thật, và rằng chị gái cô ta chỉ đang chực hoàn tất công việc dang dở.
Theo lời cô ta, trong lần liên lạc cuối cùng Chó Rừng đã cho biết hắn đang chuẩn bị để đối phó với cuộc tấn công của chúng tôi lên Sao Hỏa. Hắn tập trung hạm đội quanh vệ tinh vừa giành lại, Phobos, và triệu hồi các chiến hạm của Hiệp Hội từ Nhà Giam và các căn cứ vũ trụ khác. Tương tự, những con tàu của Hoàng Kim, Bạc và Đồng đã di tản khỏi Sao Hỏa để đến Mặt Trăng hoặc Sao Kim, những nơi đã trở thành trung tâm lánh nạn của các quý tộc. Giống như London trong cuộc Cách mạng Pháp lần thứ nhất hay New Zealand sau Thế Chiến thứ ba, khi các lục địa đầy chất phóng xạ.
Vấn đề với thông tin của Antonia là khó để xác nhận liệu nó đúng hay sai. Thực tế là bất khả, khi mà các kênh liên lạc liên hành tinh và kênh liên lạc tầm xa về cơ bản đã quay về thời kỳ đồ đá. Cũng có thể Chó Rừng đã chuẩn bị thông tin giả để cô ta đưa cho chúng tôi phòng khi cô ta bị bắt. Nếu cô ta phun ra và chúng tôi hành động dựa trên các thông tin đó, chúng tôi có thể sẽ rơi vào một cái bẫy. Đáng lẽ Cây Kế đã là yếu tố then chốt trong chuyện thẩm định thông tin. Việc Antonia sát hại Cây Kế có thể là ghê tởm, nhưng rất hữu hiệu về mặt chiến thuật.
Holiday đến gặp tôi ở đài chỉ huy trên chiếc Pandora trong lúc tôi đang tìm cách liên lạc. Tôi ngồi khoanh chân trên trạm quan sát, tìm cách truy cập vào Mạng Dữ Liệu Số của Kẻ Giảo Hoạt. Đang là nửa đêm giờ tàu. Đèn bật mờ. Phi hành đoàn Lam xương xẩu đang làm việc trong buồng lái bên dưới, hướng dẫn chúng tôi đến nơi hẹn gặp hạm đội chính. Phía xa, các tiểu thiên thạch mờ ảo đang chuyển mình. Holiday ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
“Nạp thêm nhiên liệu cho ngài này, cô nói, đưa cho tôi một cốc cà phê bằng thiếc.
“Cô tử tế quá,” tôi ngạc nhiên nói. “Cô cũng không ngủ được sao?”
“Không. Thực ra tôi ghét những con tàu. Xin đừng cười.”
“Điều đó chắc hẳn phải bất tiện lắm với một người lính Quân Đoàn.”
“Quả vậy. Một phần của việc làm lính là có thể ngủ ở bất kỳ đâu.”
“Phần còn lại là gì?”
“Có thể đại tiện ở bất kỳ đâu. À khoan. Là chấp nhận những mệnh lệnh ngu ngốc mà không được nổi điên. Cô gõ lên boong tàu. “Là tiếng vo ve của động cơ. Khiến tôi nhớ đến những con ong bắp cày.” Cô tháo giày. “Ngài không phiền chứ?”
“Cứ tự nhiên.” Tôi uống cà phê. “Đây là rượu whisky.”
“Ngài nhận ra nhanh đấy,” cô nháy mắt với tôi như trẻ con. “Mọi người vẫn đang tự hỏi chúng ta đi đâu. Hãy cho họ biết sự thật, để họ có thể chấp nhận nó. Còn nếu ngài cứ giấu giếm, họ sẽ thức trắng đêm.”
“Hạm đội của chúng ta có cả trăm tên gián điệp,” tôi nói. “Đó là sự thật. Tôi sẽ không báo trước đòn tấn công của mình.”
“Cũng đúng.” Cô hất hàm vào thiết bị hiển thị dữ liệu trên tay tôi. “Vẫn không có gì ư?”
“Các tiểu thiên thạch đã đủ tệ, Hiệp Hội lại còn gây nhiễu sóng hết mức có thể.”
“Kẻ Giảo Hoạt đã khiến cho họ phải tất bật.”
Chúng tôi cùng ngồi trong im lặng. Dáng vẻ của cô không phải là kiểu dễ chịu bẩm sinh, mà là sự ung dung của một người phụ nữ được nuôi dưỡng ở vùng quê hẻo lánh, nơi danh tiếng của ta chỉ có giá trị như lời nói và con chó săn của ta. Chúng tôi có nhiều điểm không giống nhau, nhưng trên vai cô có một gánh nặng mà tôi có thể hiểu.
“Tôi rất tiếc về bạn của ngài,” cô nói.
“Người bạn nào?”
“Cả hai. Ngài quen cô gái ấy lâu chưa?”
“Kể từ Học Viện. Cô ấy có chút thô tục. Nhưng trung thành…”
“Cho đến khi không còn trung thành nữa,” Holiday nói. Tôi chỉ nhún vai thay cho câu trả lời. “Victra đang rất bối rối.”
“Cô ấy tâm sự với cô ư?” tôi hỏi.
Holiday cười khẽ. “Đời nào.” Cô đưa một điếu thuốc lên miệng và châm lửa. Tôi lắc đầu khi cô đề nghị tôi hút cùng. Ống thông gió của con tàu kêu vo ve. “Sự im lặng là một thứ đáng sợ, phải không?” cô nói sau một hồi. “Nhưng tôi đoán ngài đã biết điều đó sau khi bị nhốt trong hộp.”
Tôi gật đầu. “Chưa ai hỏi tôi về chuyện ấy,” tôi nói. “Về chiếc hộp.”
“Không ai hỏi tôi về Trigg.”
“Cô có muốn họ hỏi không?”
“Không.”
“Tôi đã không bận tâm đến nó,” tôi nói. “Sự im lặng ấy.”
Chúng ta lấp đầy những khoảnh khắc im lặng khi già đi.”
“Không có gì nhiều để làm ở Lykos ngoại trừ việc ngồi im và nhìn bóng tối.”
“Nhìn bóng tối. Nghe có vẻ thật cừ khôi.” Khói bay ra từ mũi cô. “Chúng tôi đã lớn lên trên những cánh đồng ngô. Ít kịch tính hơn so với ngài. Những cánh đồng dài khuất tầm mắt. Đôi lúc tôi đứng giữa đồng vào ban đêm và giả vờ như đó là đại dương. Ngài có thể nghe thấy nó thì thầm. Không hề yên bình. Không như ngài nghĩ đâu. Nó đầy vẻ hiểm ác. Tôi đã luôn muốn được đi nơi khác. Không như Trigg. Nó yêu Niềm Hy Vọng An Lành. Nó đã muốn nhập ngũ để làm quân cảnh địa phương hoặc trở thành nhân viên bảo vệ động vật hoang dã. Nó sẽ cảm thấy hạnh phúc khi được vùng vẫy ở nơi tù túng đó cho đến khi già đi, uống rượu với lũ ngốc ở Lou, đi săn vào những buổi sáng lạnh giá. Tôi là người đã muốn bỏ đi. Là người đã muốn lắng nghe đại dương, và thấy những vì sao. Hai mươi năm phục vụ cho Quân Đoàn. Một cái giá rẻ mạt.”
Cô mỉa mai chính mình, nhưng tôi cảm thấy tò mò tại sao cô lại chọn lúc này để mở lòng với tôi. Cô đã đến tìm tôi. Ban đầu tôi nghĩ là vì cô muốn đến an ủi tôi. Nhưng hơi thở của cô chiến binh này đã đầy mùi whisky. Cô không muốn phải ở một mình. Và tôi là người duy nhất biết về Trigg dù chỉ một chút. Tôi đặt thiết bị hiển thị dữ liệu xuống.
“Tôi đã nói với nó rằng nó không cần phải đi theo tôi, nhưng tôi biết mình đang kéo nó theo. Tôi đã nói với mẹ tôi sẽ chăm sóc cho nó. Tôi vẫn chưa thể nói với bà rằng nó đã chết. Có lẽ bà nghĩ cả hai chúng tôi đều đã chết.”
“Cô đã nói với vị hôn phu của cậu ấy chưa?” tôi hỏi. “Ephraim, phải không?”
“Ngài còn nhớ.”
“Dĩ nhiên rồi. Anh ta là người Mặt Trăng.”
Cô nhìn tôi trong giây lát. “Phải, Eph là người tốt. Anh ta từng làm việc cho một hãng vệ sĩ tư ở thành phố Imbrium. Chuyên về thu hồi những tài sản có giá trị cao - nữ trang, công trình điêu khắc. Một anh chàng cực kỳ đẹp mã. Họ đã gặp nhau ở một quán bar khi chúng tôi đang nghỉ phép, lúc làm việc cho quân đoàn Mười Ba. Trên bãi biển ở Sao Kim. Eph đã không biết thân phận thực sự của tôi và Trigg, rằng chúng tôi là người của Các Con Trai. Nhưng tôi đã liên lạc với anh ta sau khi chúng tôi giải cứu ngài khỏi tay Mặt Trăng, khi tôi đang trên đường thực hiện một nhiệm vụ tiếp tế. Tôi đã dùng mạng công cộng. Khoảng một tuần sau khi tôi nói với anh ta rằng Trigg đã chết, anh ta gửi cho tôi một tin nhắn nói rằng anh ta đang mai danh ẩn tích, gia nhập Các Con Trai trên Mặt Trăng. Tôi không nghe tin gì về anh ta kể từ đó.”
“Tôi chắc rằng anh ta vẫn ổn,” tôi nói.
“Cảm ơn ngài. Nhưng cả hai ta đều biết Mặt Trăng hiện đang là một đống cứt bầy hầy.” Cô nhún vai. Sau một hồi nhổ những mảng da chai sạn trong lòng bàn tay vì nâng tạ, cô đẩy nhẹ người tôi. “Tôi muốn ngài biết rằng ngài đang làm tốt lắm. Tôi biết, ngài đâu có hỏi. Và tôi chỉ là một kẻ thô lỗ. Nhưng quả thực là vậy.”
“Trigg sẽ tán thành chứ?”
“Phải. Và nó sẽ đái ra quần nếu biết chúng ta đang nhắm đến…”
Cô ngưng bặt khi ảnh nổi trên đầu chúng tôi kêu khẽ và một trong các Lam Liên Lạc gọi tôi. Tôi loạng choạng nhặt thiết bị hiển thị dữ liệu. Một thông điệp đang được phát sóng trên khắp các tần số tới tận vành đai. Lần liên lạc đầu trên của chúng tôi với Sao Hỏa kể từ khi chúng tôi đi qua vành đai tiểu thiên thạch. “Mở đi!” Holiday nói. Tôi làm theo và một đoạn băng xuất hiện. Đó là một phòng tra khảo màu xám. Một người đàn ông đầy máu bị xích trên ghế. Chó Rừng tiến vào khung hình để đứng đằng sau ông.
“Đó có phải là…” Holiday thì thầm bên cạnh tôi.
“Phải,” tôi nói. Người đàn ông đó là Chú Narol.
Chó Rừng cam một khẩu súng ngắn trên tay. “Darrow. Đã lâu quá rồi. Chúng ta cần phải nói chuyện với nhau. Các Kỵ Sĩ Xương của tôi đã tìm thấy gã này đang phá hoại các đèn hiệu trong vũ trụ. Hắn quả là cứng cỏi hơn vẻ bề ngoài. Tôi đã nghĩ hắn biết cậu đang toan tính gì. Nhưng hắn đã tự cắn lưỡi thay vì nói chuyện với tôi. Thật mỉa mai cho cậu. Hắn bước đi sau lưng chú tôi. “Tôi không muốn trao đổi. Tôi không muốn gì từ cậu cả. Tôi chỉ muốn cậu chứng kiến mà thôi.” Hắn nhấc khẩu súng lên. Nó là một mẩu kim loại mảnh dẻ màu xám to bằng bàn tay tôi. Các Lam trong buồng lái thở gấp. Sevro vội chạy vào đài chỉ huy vừa đúng lúc Chó Rừng nhấc súng lên và nhắm vào gáy chú tôi. Chú tôi ngước mắt lên để nhìn vào máy quay.
“Xin lỗi, Darrow. Nhưng ta sẽ phải gửi lời chào tới cha của cháu thay cho…”
Chó Rừng bóp cò, và tôi cảm thấy lại một phần nữa của tôi trượt vào bóng tối khi chú của tôi đổ sụp xuống ghế. “Tắt đi,” tôi tê tái nói, quá khứ ngập tràn trong tôi - chú Narol đội mũ bảo hộ lên đầu tôi lúc tôi còn nhỏ, tôi cãi vã với chú ở Lễ Trao Vòng Nguyệt Quế, đôi mắt buồn bã của chú khi chúng tôi ngồi bên dưới giá treo cổ sau khi Eo chết, tiếng cười của chú…
“Mốc thời gian là ba tuần trước, thưa ngài,” Virga, viên Lam Liên Lạc nói khẽ. “Chúng ta đã không nhận được nó vì bị nhiễu sóng.”
“Những người còn lại trong hạm đội đã nhận được tin nhắn này chưa?” tôi hỏi khẽ.
“Tôi không biết, thưa ngài. Việc gây nhiễu đã chạm đến giới hạn. Và nó được phát trên Tần Số Xung. Nhiều khả năng họ đã xem.”
Và tôi đã lệnh cho Orion tiếp tục quét sóng trên toàn bộ các con tàu phòng khi chúng tôi gặp may. Nó sẽ bị lọt ra ngoài.
“Ôi chết tiệt,” Sevro lẩm bẩm.
“Sao?” Holiday hỏi.
“Chúng ta vừa tự tay đốt hạm đội của mình,” tôi nói như máy. Mối quan hệ đồng minh yếu ớt giữa các Màu Cấp Cao và Màu Hạ Cấp sẽ sụp đổ vì tin nhắn này. Chú của tôi được yêu quý chẳng kém gì Ragnar. Chú Narol đã chết. Tôi rùng mình. Cảm giác vẫn chưa có vẻ là thật.
“Chúng ta phải làm gì đây?” Sevro hỏi. “Darrow?”
“Holiday, hãy đánh thức Những Kẻ Gào Rú,” tôi nói. “Chỉ huy đẩy động cơ sau lên mức tối đa. Tôi muốn có mặt ở hạm đội chính trong bốn giờ nữa. Liên lạc với Ngựa Hoang và Orion cho tôi. Cả Nhà Telemanus nữa.”
Holiday đứng nghiêm lại. “Vâng, thưa ngài.”
Bất chấp việc bị phá sóng, tôi đã liên lạc được với Orion và lệnh cho cô phong tỏa toàn bộ đài chỉ huy của các con tàu, và phân quyền kiểm soát vũ khí phòng khi có người quyết đinh đối phó với các đồng minh Hoàng Kim của chúng tôi. Mất gần ba mươi phút các Lam mới kết nối được cho tôi tới Ngựa Hoang. Sevro và Victra đang ở cùng với tôi và Daxo. Những người còn lại trong gia đình anh đang ở tàu của họ. Tín hiệu yếu ớt. Việc phá sóng khiến ảnh nổi khuôn mặt của Ngựa Hoang bị nhiễu. Cô đang di chuyển qua hành lang. Hai Hoàng Kim và một số Valkyrie ở bên cạnh cô. “Darrow, anh nghe tin rồi chứ?” cô nói, nhìn thấy những người khác sau lưng tôi.
“Từ ba mươi phút trước.”
“Tôi rất tiếc…”
“Chuyện gì đang diễn ra?”
“Chúng tôi đã nhận được thông báo. Một số kỹ thuật viên khốn kiếp đã phát tán nó lên tất cả các cảm biến chủ,” Ngựa Hoang xác nhận. Nó được lưu trên kênh liên lạc của toàn hạm đội. Darrow… đã có động thái chống lại các Màu Cấp Cao ở một số chiến hạm của chúng ta. Ba Hoàng Kim trên chiếc Persophone đã bị các Đỏ giết mươi lăm phút trước. Và một trong số các phó quan của tôi đã bắn hai Đá Nham Thạch khi họ tìm cách hạ gục cô ấy. Họ đã chết.”
“Cứt bắn tứ tung rồi,” Sevro nói.
“Tôi đang sơ tán tất cả người của mình trở về tàu.” Có tiếng súng nổ đằng sau Ngựa Hoang.
“Cô đang ở đâu?” tôi hỏi.
“Trên chiếc Sao Mai.”
“Cô đang làm chuyện quái quý gì ở đó? Cô phải thoát khỏi đó ngay.”
“Tôi vẫn còn người ở đây. Có bảy Hoàng Kim ở khoang động cơ để hỗ trợ hậu cần. Tôi sẽ không bỏ họ ở lại.”
“Vậy tôi sẽ cử vệ sĩ của cha tôi,” Daxo gầm gừ từ Tàu Đuốc của gia đình. “Họ sẽ đưa cô thoát khỏi đó.”
“Đó là một hành động ngu ngốc,” Sevro nói.
“Không,” Ngựa Hoang bực dọc. “Nếu anh cử các hiệp sĩ Hoàng Kim đến, đây sẽ trở thành một cuộc chiến đẫm máu mà chúng ta không thể vãn hồi. Darrow, anh phải trở lại đây. Đó là cách duy nhất để ngừng cuộc bạo động này.”
“Chúng tôi còn cách nhiều giờ bay nữa.”
“Hãy làm hết sức có thể. Còn một chuyện nữa… họ đã càn quét nhà giam. Tôi nghĩ họ sẽ xử tử Cassius.”
Sevro và tôi nhìn nhau. “Cô phải tìm Sefi và ở cạnh cô ta,” tôi nói. “Chúng tôi sẽ sớm đến đó.”
“Tìm Sefi? Darrow… cô ta đang lãnh đạo họ.”