Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
Kế Hoạch C

❊ ❊ ❊

5

KẾ HOẠCH C

“Khỉ thật,” Holiday nói. “Tôi đã bảo là chúng ta không có thời gian rồi mà.”

“Sẽ ổn thôi,” Trigg nói.

Chúng tôi đang ở trong thang máy. Victra nằm trên sàn. Trigg đang giúp cô mặc chiếc áo mưa màu đen để cho cô có chút đoan trang tối thiểu. Các khớp ngón tay tôi tái nhợt. Máu của Vixus nhỏ giọt trên hình ảnh những đứa trẻ đang chơi đùa trong đường hầm được khắc trên thanh kiếm. Nó nhỏ xuống cha mẹ tôi và làm vấy bẩn mái tóc đỏ của Eo trước khi tôi chùi nó khỏi kiếm bằng chiếc áo tù nhân của mình. Tôi đã quên mất rằng cướp đi một sinh mạng mới dễ làm sao.

“Sống vị kỷ, chết một mình,” Trigg nói khẽ. “Người ta cứ nghĩ rằng với bộ óc đó, chúng sẽ đủ hiểu biết để không làm những thằng khốn nạn đến vậy.” Cậu ta quay sang tôi, vuốt mớ tóc rủ xuống đôi mắt cứng rắn. “Tôi xin lỗi vì đã tỏ ra thô lỗ, thưa ngài. Ngài biết đấy, nếu hắn là bạn của ngài…”

“Bạn?” Tôi lắc đầu. “Hắn không có bạn.”

Tôi cúi xuống để vuốt tóc khỏi mặt Victra. Cô đang tựa vào tường ngủ yên bình, hai gò má trồi lên vì đói, môi mỏng dính và buồn bã. Cô đẹp đến rúng động ngay cả trong lúc này. Tôi tự hỏi chúng đã làm gì với cô. Cô gái tội nghiệp, lúc nào cũng mạnh mẽ, cũng sỗ sàng, nhưng luôn che giấu lòng tốt bên trong. Tôi tự hỏi nó có còn sót lại một chút nào hay không.

“Ngài ổn chứ?” Trigg hỏi. Tôi không trả lời. “Cô ấy là người con gái của ngài ư?”

“Không,” tôi nói. Tôi đưa tay sờ bộ râu quai nón đã mọc dài trên mặt. Tôi ghét nó kêu xào xạo và bốc mùi thế này. Tôi ước gì lúc trước Danto cạo cả nó. “Tôi không ổn.”

Tôi không cảm thấy hy vọng. Tôi không cảm thấy tình yêu.

Không thấy khi nhìn vào những gì chúng đã làm với Victra, với tôi.

Chỉ có sự thù ghét đang dâng trào.

Ghét cả những gì tôi đã trở thành. Tôi cảm thấy Trigg đang nhìn mình. Biết rằng cậu ta đang thất vọng. Cậu ta muốn có Thần Chết. Còn tôi chỉ là chiếc vỏ rỗng tiều tụy của một con người. Tôi lần tay qua những dẻ sườn. Quá nhiều những thứ mảnh mai nhỏ nhắn. Tôi đã hứa quá nhiều điều với các Xám này. Tôi đã hứa quá nhiều điều với tất cả mọi người, đặc biệt là Victra. Cô rất chân thành với tôi. Còn tôi đã là gì ngoài lại thành một kẻ khác muốn lợi dụng cô? Một kẻ khác mà mẹ cô đã dạy cô phải sẵn sàng để chống lại.

“Ngài biết chúng ta cần gì không?” Trigg hỏi.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu ta chăm chú. “Công lý?”

“Một chai bia lạnh.”

Tiếng cười bật ra khỏi miệng tôi. Quá lớn. Khiến tôi phát sợ.

“Khỉ thật,” Holiday lẩm bẩm, tay múa may trên bảng điều khiển. “Khỉ thật. Khỉ thật. Khỉ thật…”

“Chuyện gì vậy?” tôi hỏi.

Chúng tôi đang kẹt giữa tầng 24 và tầng 25. Cô ta bấm mạnh vào các nút nhưng thang máy đột ngột bị kéo ngược lên trên. “Chúng đã chiếm quyền kiểm soát bảng điều khiển. Chúng ta sẽ không thể tới được khoang tàu bay. Bọn chúng đang đổi hướng đi của chúng ta…” Cô ta thở dài trong lúc ngẩng lên nhìn tôi. “Lên tầng một. Chó chết. Chó chết. Chó chết. Sẽ có các thám cẩu đang đứng đợi, có lẽ cả các Đá Nham Thạch nữa… và các Hoàng Kim.” Cô ngập ngừng. “Chúng biết ngài đang ở đây.”

Tôi gắng kìm nén sự tuyệt vọng đang trào dâng trong dạ. Tôi sẽ không quay lại. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Tôi sẽ giết Victra sẽ tự sát trước khi để bọn chúng đưa chúng tôi đi.

Trigg cúi xuống nói với chị gái. “Chị có thể đột nhập hệ thống được không?”

“Em nghĩ chị đã học làm việc ấy từ lúc quái quỷ nào hả?”

“Ước gì Ephraim ở đây. Anh ấy có thể.”

“Chị không phải là Ephraim.”

“Trèo ra ngoài thì sao?”

“Nếu em muốn trở thành một vết bẩn dính trên tường thì cứ việc.”

“Vậy chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Nhỉ?” Cậu ta thò tay vào túi. “Kế hoạch C.”

“Chị ghét kế hoạch C.”

“Ừ thì. Đến lúc phải cắn răng mà chịu đựng rồi, búp bê. Gọi Kẻ Ngoại Đạo.”

“Kế hoạch C là gì?” tôi hỏi khẽ.

“Căng rồi đây.” Trigg kích hoạt bộ đàm, mã số lóe lên trên màn hình trong lúc cậu ta kết nối với một tần số an toàn. “Người Mở Đường gọi Hung Cốt. Nghe rõ không. Người Mở Đường gọi…”

“Hung Cốt nghe rõ,” một giọng nói ma mị vọng lại. “Yêu cầu nhập mã phê chuẩn. Hết.”

Trigg kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. “13439283. Hết.”

“Mã chính xác.”

“Chúng tôi cần lực lượng giải cứu thứ hai sau năm phút. Đã cứu được công chúa, kèm một người nữa ở tình trạng hai.”

Đầu bên kia ngập ngừng trong giây lát, sự nhẹ nhõm trong giọng nói rõ rệt đến mức có thể cảm thấy dù là qua sóng bộ đàm. “Báo muộn quá đấy.”

“Giết người không phải chuyện đúng giờ.”

“Sẽ có mặt sau mười phút. Hãy giữ cho anh ta còn sống.” Bộ đàm ngừng liên kết.

“Một lũ nghiệp dư chó chết,” Trigg lẩm bẩm.

“Mười phút,” Holiday lặp lại.

“Chúng ta đã gặp phải những tình huống còn tệ hơn thế này.”

“Khi nào?” Cậu ta không trả lời. “Đáng lẽ phải đến thẳng khoang tàu bay chó chết mới phải.”

Tôi có thể làm gì?” tôi hỏi, cảm thấy sự sợ hãi của họ. “Tôi có thể giúp được gì?”

Đừng chết là được,” Holiday nói trong lúc hạ ba lô xuống. “Chết là công cốc hết.”

“Ngài phải kéo bạn của ngài đi,” Trigg nói trong lúc gỡ vũ khi ra khỏi người, ngoại trừ bộ giáp. Cậu ta lấy thêm hai món vũ khi đời cũ ra khỏi ba lô - hai khẩu súng ngắn để hỗ trợ cho khẩu súng trường hai nòng sử dụng khí hạng nặng. Cậu ta đưa cho tôi một khẩu súng ngắn. Tay tôi run rẩy. Tôi chưa cầm một khẩu súng thuốc nào kể từ hồi mười sáu tuổi, khi huấn luyện cùng Các Con Trai. Chúng cực kỳ kém hiệu quả và nặng nề, chưa kể phản lực khiến chúng rất thiếu chính xác.

Holiday lấy ra một chiếc hộp lớn bằng nhựa từ trong túi. Các ngón tay cô ta dừng lại trên then chốt.

Cô ta mở chiếc hộp, để lộ ra một cái xi lanh kim loại với quả bóng bằng thủy ngân quay tròn ở chính giữa. Tôi nhìn chằm chằm vào thiết bị ấy. Nếu Hiệp Hội bắt gặp cô ta mang nó, cô ta sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng một lần nữa. Cực kỳ bất hợp pháp. Tôi nhìn bảng hiển thị gắn trên tường của Thang Trọng Lực. Còn mười tầng. Holiday nắm chặt điều khiển của xi lanh. Tám tầng.

Liệu Cassius có đang đúng đợi? Còn Aja? Còn Chó Rừng? Không. Hẳn bọn chúng đang ở trên tàu, chuẩn bị cho bữa tối. Chó Rừng đang hưởng thụ cuộc sống. Chúng sẽ không biết còi báo hiệu được dành cho tôi. Và kể cả có biết, chúng cũng sẽ chậm trễ. Nhưng đã có đủ thứ để sợ ngay cả khi không có ai trong số chúng đến. Một Đá Nham Thạch có thể dùng tay không để bẻ đôi các Xám này. Trigg biết điều đó. Cậu ta nhắm mắt lại, chạm vào bốn điểm trên ngực, tạo thành một cây thánh giá. Holiday để ý hành động đó, nhưng không làm theo.

“Đây là công việc của chúng tôi,” cô ta nói khẽ với tôi. “Nên hãy nuốt lòng tự tôn của ngài vào trong. Đứng đằng sau và để chúng tôi hành động.”

Trigg bẻ cổ và hôn lên ngón đeo nhẫn trên bàn tay trái đi găng của cậu ta. “Đứng sát vào. Ép hẳn mông vào đi, thưa ngài. Đừng ngại.”

Còn ba tầng nữa.

Holiday chuẩn bị sẵn sàng khẩu súng trường bắn khí ga trên tay phải và căng thẳng nhai kẹo cao su, ngón cái của bàn tay trái đặt trên chiếc điều khiển từ xa. Còn một tầng. Chúng tôi đang giảm tốc độ. Nhìn chằm chằm vào cánh cửa đôi. Tôi kẹp hai chân Victra vào nách.

“Chị yêu em, nhóc,” Holiday nói.

“Em cũng yêu chị, búp bê,” Trigg lẩm bẩm đáp lại, giọng căng thẳng và máy móc.

Tôi cảm thấy sợ hơn cả lúc nằm trong Đạn Sao tại khoang của Ống Phóng trước Cơn Mưa Sắt. Không chỉ sợ cho bản thân, mà cho cả Victra và hai chị em này. Tôi muốn họ được sống. Tôi muốn biết về Nam Pacifica, muốn tìm hiểu họ đã bày những trò đùa gì với mẹ họ. Muốn biết họ có từng nuôi một chú chó, có căn nhà nào ở thành phố hay ngoại ô hay không…

Thang Trọng Lực khò khè dừng lại.

Đèn cửa lóe lên. Và cánh cửa dày bằng kim loại đang ngăn cách chúng tôi với đạo quân tinh nhuệ của Chó Rừng xịch mở. Hai quả Lựu Đạn Choáng được ném vào và bám chặt vào tường. Bíp. Bíp. Rồi Holiday bấm nút trên thiết bị. Một âm thanh trầm đục xé thủng sự im lặng của thang máy trong lúc tia xung điện tử vô hình bắn ra từ Bom Xung hình cầu dưới chân chúng tôi. Các lựu đạn xì xèo tắt ngóm. Đèn trong thang máy lẫn bên ngoài vụt tắt. Và tất cả các Xám đang đứng đợi bên ngoài cửa với những món vũ khí xung công nghệ cao, cùng tất cả các Đá Nham Thạch mặc giáp nặng nề với các khớp và mũ đội đầu điện tử, cùng thiết bị lọc khí, bị thời Trung Cổ tát vào mặt.

Nhưng vũ khí cổ lỗ của Holiday và Trigg vẫn hữu dụng. Họ lẻn ra khỏi thang máy, tiến vào hành lang đá, cúi người phía trên vũ khí của mình như những con quỷ Gothic. Đó là một cuộc tàn sát. Hai kẻ thiện xạ bắn những viên đạn cũ kỹ thẳng vào hàng ngũ các Xám không phòng bị trong hành lang rộng lớn. Không có gì che chắn. Ánh sáng lóe lên trong hành lang. Âm thanh rền rĩ của những khẩu súng trường hạng nặng. Tiếng hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập. Tôi chết điếng giữa thang máy cho đến khi Holiday hét lên với tôi. Tôi vội vàng chạy theo Trigg, kéo Victra đằng sau.

Ba gã Đá Nham Thạch ngã xuống khi Holiday ném một quả lựu đạn cổ. Đoàng. Một lỗ hổng toác ra trên trần nhà. Vôi vữa trút xuống. Bụi. Những chiếc ghế và các Đồng rớt xuống từ căn phòng phía trên qua lỗ hổng, đâm sầm vào cuộc hỗn chiến. Tôi thở gấp. Một cái đầu văng ra phía sau, cơ thể xoay trên sàn. Một ả Xám bỏ chạy để bọc hậu cuối hành lang bằng đá. Holiday bắn vào sống lưng cô ả. Cô ta ngã sóng soài như một đứa trẻ trượt trên mặt băng. Chuyển động ở khắp nơi. Một tên Xám bắn từ bên sườn.

Tôi dùng khẩu súng ngắn để bắn trả, ngắm trật lất. Đạn sượt qua áo giáp của hắn. Gã đàn ông nặng hai trăm kí lô vung chiếc Rìu Ion đã cạn năng lượng, nhưng cạnh rìu vẫn còn sắc. Hắn tru lên những tiếng hò giao chiến và màn sương đỏ phun ra từ mũ đội đầu của hắn. Đạn đã bắn xuyên qua hốc mắt trên chiếc mũ đầu lâu. Cơ thể hắn đổ ập về phía trước, trượt dài, suýt đẩy tôi ngã lăn ra sàn. Trigg đã chuyển sang mục tiêu tiếp theo, găm những viên đạn kim loại vào đối thủ, kiên nhẫn như một người thợ đóng đinh vào gỗ. Không có sự đam mê. Không có nghệ thuật. Chỉ có sự huấn luyện và vật lý.

“Thần Chết, nhấc mông ngài lên!” Holiday thét. Cô ta kéo tôi xuống hành lang, tránh xa khỏi đám hỗn loạn trong lúc Trigg đi theo sau, ném mạnh một quả lựu đạn dính vào đùi gã Hoàng Kim không mặc giáp, gã này đã tránh được bốn phát súng trường của Trigg. Bùm. Xương và thịt bắn lên thành một màn sương.

Hai chị em nạp đạn trong lúc chạy, Trigg nhấc bổng Victra lên vai sau khi chúng tôi đã vượt qua đội quân tiên phong. Tôi chỉ gắng để không lăn ra ngất xỉu hay ngã vật xuống. “Rẽ phải sau năm mươi bước, rồi chạy lên cầu thang!” Holiday hét. “Chúng ta có bảy phút.”

Hành lang yên lặng một cách kỳ quái. Không còi báo động. Không đèn. Không có tiếng vo ve của không khí nóng chạy trong lỗ thông khí. Chỉ có tiếng thình thịch từ những đôi ủng của chúng tôi và những tiếng thét xa xăm, cùng tiếng kêu răng rắc từ các khớp tôi và tiếng thở hổn hển. Chúng tôi chạy qua một cửa sổ. Những con tàu màu đen chết cứng rơi xuống từ trời cao. Những đốm lửa nhỏ rực cháy nơi các con tàu khác đã hạ cánh. Những chiếc xe điện khựng lại trên đường ray điện từ. Chỉ có những ánh đèn từ hai đỉnh núi xa nhất là còn sáng. Quân cứu viện được trang bị vũ khí công nghệ sẽ sớm tới tiếp trợ, nhưng chúng sẽ không biết nguyên nhân của biến cố này, không biết phải tìm ở đâu. Hệ thống camera và máy quét sinh trắc học đã bị vô hiệu hóa, Cassius và Aja sẽ không thể tìm chúng tôi. Điều ấy có thể sẽ cứu mạng chúng tôi.

Chúng tôi chạy lên cầu thang. Cơn chuột rút gặm nhấm bắp chân phải và gân kheo của tôi. Tôi rên rỉ và suýt ngã xuống. Holiday đỡ tôi. Cái cổ cứng cáp của cô ta đỡ dưới nách tôi. Ba gã Xám dưới chân cầu thang dài bằng cẩm thạch đã phát hiện ra chúng tôi. Holiday đẩy tôi sang một bên và bắn hạ hai tên trong số chúng bằng khẩu súng trường, rồi gã thứ ba bắn trả. Những viên đạn găm vào đá cẩm thạch.

“Chúng có đạn khí yểm trợ,” Holiday gào lên. “Chạy. Chạy mau.”

Rẽ phải thêm hai lần nữa, chạy qua một số Màu Hạ cấp, những người này nhìn tôi chằm chằm, miệng há hốc, qua các hành lang bằng cẩm thạch có trần cao chót vót và những bức tượng Hy Lạp, qua các phòng tranh Chó Rừng giữ những tác phẩm ăn cắp, đã có lần hắn cho tôi xem bản tuyên ngôn của Hancock và thủ cấp được bảo quản của vị tổng thống cuối cùng của Đế Quốc Mỹ.

Cơ bắp nóng rực. Sườn đau nhức.

“Ở đây!” cuối cùng Holiday hét lên.

Chúng tôi chạy đến một chiếc cửa dành cho đầy tớ trong hành lang phụ và đẩy nó ra để tiến vào ánh sáng ban ngày lạnh lẽo. Cơn gió nuốt chửng lấy tôi, hàm răng băng giá cắn toạc qua bộ áo liền quần lúc bốn người chúng tôi loạng choạng tiến ra lối đi bộ bằng kim loại dọc pháo đài của Chó Rừng. Phía bên phải, những tảng đá của ngọn núi đầu hàng trước dinh thự hiện đại bằng kính và kim loại phía trên. Bên trái là vực thẳm sâu một nghìn mét. Tuyết cuộn xoáy xung quanh bề mặt của ngọn núi. Gió gào thét. Chúng tôi bước dọc lối đi cho đến khi nó uốn quanh một phần của pháo đài, nối với chiếc cầu lát bê tông kéo dài từ ngọn núi tới một sân bay bị bỏ hoang như cánh tay xương xẩu đang vươn tới chiếc đĩa bằng bê tông bị vùi lấp dưới tuyết.

“Bốn phút,” Holiday hét lớn trong lúc đỡ tôi đi qua cây cầu về phía đường băng. Cuối cùng, cô ta ném tôi xuống đất. Trigg đặt Victra bên cạnh tôi. Một lớp băng cứng khiến bê tông trơn trượt và xám như màu khói. Những đống tuyết quây quanh bức tường bằng bê tông cao đến eo đang chắn giữa sân bay hình tròn với vực thẳm sâu nghìn mét.

“Còn tám mươi viên trong ổ súng trường, sáu viên trong ổ súng ngắn,” Trigg nói với chị gái. “Em chỉ còn từng đó.”

“Chị có mười hai,” Holiday nói, và ném một chiếc hộp nhỏ xuống. Nó nổ bốp và khói xanh cuộn vào không khí. “Phải trấn thủ cây cầu.”

“Em có sáu quả mìn.”

“Đặt đi.”

Trigg chạy nhanh về phía cầu, cuối cầu là hàng loạt những cánh cửa chịu lực đang đóng kín, lớn hơn lối đi dành cho thợ bảo dưỡng ở bên hông mà chúng tôi đã đi qua. Run lẩy bẩy và chẳng nhìn thấy gì vì tuyết, tôi kéo Victra lại gần, tựa vào tường để tránh gió. Bông tuyết dồn lại phía trên chiếc áo mưa màu đen mà cô đang mặc. Chúng dập dờn như đám tro đã rơi xuống lúc Cassius, Sevro và tôi thiêu trụi thành trì của Nhà Minerva rồi bắt cóc đầu bếp của họ. “Chúng ta sẽ ổn thôi” tôi nói với cô ấy. “Chúng ta sẽ thoát.” Tôi nhòm qua bức tường thấp bằng bê tông để nhìn xuống thành phố bên dưới. Nó yên bình đến kỳ lạ. Mọi tiếng động, mọi phiền muộn của nó đã bị Bom Xung khiến cho im bặt. Tôi nhìn một bông tuyết lớn hơn những bông tuyết còn lại bay trong gió và đậu xuống khớp ngón tay mình.

Tôi đã đến đây như thế nào? Một thằng nhóc của những hầm mỏ giờ đã trở thành chiến thần gục ngã đang run rẩy nhìn xuống thành phố tối om, hy vọng có thể về nhà, bất chấp tất cả. Tôi nhắm mắt, ước gì mình đang ở bên cạnh bạn bè bên gia đình.

“Ba phút,” Holiday nói sau lưng tôi. Bàn tay đeo găng của cô ta chạm vào vai tôi tỏ ý bảo vệ trong lúc ngẩng lên trời để tìm kiếm kẻ thù. “Ba phút là chúng ta thoát khỏi đây, Chỉ ba phút.”

Tôi ước gì mình có thể tin cô ta, nhưng tuyết đã ngừng rơi.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.