33
THẦN VÀ NGƯỜI
Tên thầy tu dẫn chúng tôi qua miệng ngôi đền, đoạn chúng tôi quỳ gối đợi tại một căn phòng bằng đá màu đen bên trong ngọn núi. Cái miệng đá khép lại sau lưng chúng tôi. Những ngọn lửa nhảy múa giữa căn phòng, bùng lên thành một cột lửa leo tới tận trần nhà mã não.
Những tên thầy tu cấp dưới lượn lờ quanh ngôi đền trũng, khẽ tụng kinh, mũ trùm đen phủ lên đầu.
“Những Đứa Con Của Băng Tuyết,” cuối cùng một giọng nói thần thánh thì thầm từ bóng tối. Là thiết bị tổ họp, giống loại được gắn trong Mũ Quỷ của chúng tôi, nhân bản giọng nói để nó nghe như hàng chục giọng đan vào nhau. Ả Hoàng Kim vô hình thậm chí không thèm dùng phương ngữ. Ả thành thạo thứ ngôn ngữ này như tôi, nhưng khinh bỉ nó và khinh bỉ những người mà ả đang nói chuyện cùng. “Các ngươi mang tin tức đến.”
“Phải, thưa Con Của Mặt Trời.”
“Hãy nói cho chúng ta nghe về con tàu mà ngươi đã nhìn thấy,” một giọng nói khác cất lên, lần này là một người đàn ông. Ít kiêu căng mà khôi hài hơn. “Ngươi được phép nhìn vào ta, hỡi con trẻ.” Vẫn tiếp tục quỳ gối, chúng tôi len lén ngước lên nhìn thì thấy hai Hoàng Kim mặc giáp đang vô hiệu hóa Áo Choàng Ma. Chúng đứng gần chúng tôi trong căn phòng tối. Những ngọn lửa thờ nhảy múa quanh khuôn mặt kim loại thần thánh của chúng. Gã đàn ông mặc áo choàng. Còn ả đàn bà có vẻ không kịp mặc, quá nôn nóng đến gặp chúng tôi.
Ả đàn bà giả làm Freya, trong khi gã đàn ông mặc như Loki. Khuôn mặt kim loại của hắn trông như một con sói. Động vật có thể ngửi thấy nỗi sợ. Con người không thể. Nhưng những kẻ giết chóc đủ nhiều có thể cảm thấy chấn động trong sự im lặng đặc thù ấy. Tôi đang cảm thấy nó từ Sefi. Cô ta đang nghĩ các vị thần là thực. Ragnar đã sai. Chúng tôi đã sai. Nhưng cô ta không nói gì.
“Nó khạc ra lửa khắp bầu trời,” tôi lẩm bẩm, đầu cúi xuống. “Gầm lên kinh hoàng và đâm vào sườn núi.”
“Thật sao,” Loki thì thầm. “Và nó còn nguyên vẹn, hay đã nát thành nhiều mảnh nhỏ, con của ta?”
Thật mạo hiểm khi nói chúng tôi đã nhìn thấy một con tàu rớt xuống. Nhưng tôi biết không mồi nhử nào khác có thể kéo các Hoàng Kim rời mắt khỏi Màn Hình Nổi giữa chiến loạn, đi qua hệ thống an ninh và doanh trại Xám của chúng để gặp tôi ở đây. Chúng là các Sẹo Vô Song, bị mắc kẹt ở nơi này, giữa biên giới, trong lúc thế giới của chúng đang chao đảo bên ngoài những bức tường này. Đã có thời vị trí này từng được coi là danh giá, nhưng giờ nó chỉ là một hình phạt. Tôi tự hỏi tội lỗi và sự thất bại gì đã mang những Sẹo Vô Song này đến đây để theo dõi vùng đất hoang.
“Xương của những con tàu rải rác khắp ngọn núi, thưa Con Của Mặt Trời,” tôi giải thích, lại cúi xuống đất để chúng không buộc tôi phải cởi mặt nạ đang đeo. Tôi càng phủ phục sẽ càng ít bị nghi ngờ. “Vỡ vụn như một chiếc tàu đánh cá bị Tàu Phá Băng đâm phải. Những mảnh sắt vỡ, mảnh vụn của người trải trên mặt tuyết.”
Tôi nghĩ đó là cách diễn đạt mà các Đá Nham Thạch sẽ dùng. Nó qua được kiểm duyệt.
“Các mảnh vụn của người?” Loki hỏi.
“Vâng. Con người. Nhưng với những khuôn mặt mềm mại, như da hải cẩu trong ánh lửa.” Quá nhiều phép ẩn dụ. “Nhưng những cặp mắt lại như than hồng.” Tôi không thể ngừng. Ragnar đã nói như thế nào nhỉ? “Tóc vàng như khuôn mặt của ngài.” Những chiếc mặt nạ kim loại của các Hoàng Kim vẫn bất động, trao đổi với nhau qua bộ đàm gắn trong mũ.
“Thầy tu của chúng ta nói ngươi có vũ khí của các vị thần,” Freya lên tiếng. Sefi lại dâng lên miếng da hải cẩu, người cứng đơ, tự hỏi khi nào thì tôi sẽ dẹp tan phép thuật của các vị thần như đã hứa. Tay cô ta run rẩy. Cả hai Hoàng Kim di chuyển lại gần hơn, tiếng rì rầm khe khẽ của Khiên Xung rõ mồn một. Nếu chạm vào chúng, tôi sẽ cháy rụi. Chúng không biết sợ. Không phải ở đây, trên ngọn núi của chúng. Lại gần hơn nữa đi, tiếp tục đi, lũ khốn đần độn.
“Tại sao các ngươi không đem thứ này cho lãnh đạo bộ tộc của mình?” Loki hỏi.
“Hoặc cho pháp sư của các ngươi?” Freya bổ sung một cách nghi hoặc. “Con Đường Ô Danh vừa dài lại gian nan. Trèo qua cả chặng đường ấy chỉ để đưa thứ này cho chúng ta…”
“Chúng tôi là những kẻ lang thang,” Ngựa Hoang nói trong lúc Freya cúi xuống để nhìn thanh kiếm. “Không bộ tộc. Không pháp sư.”
“Thật sao, con trẻ?” Loki hỏi phía trên đầu Sefi, giọng đanh lại. “Vậy tại sao những hình xăm màu xanh của Valkyrie lại ở trên mắt cá chân tên kia?” Tay hắn lần tới Kiếm Lưỡi Mềm trên hông.
“Cô ta đã bị đuổi khỏi bộ tộc,” tôi nói. “Vì phá vỡ lời thề.”
“Nó có khắc gia huy nào không?” Loki hỏi Freya. Ả đang với tay cầm lấy cán của thanh kiếm trước mặt tôi thì Ngựa Hoang bật cười gay gắt, thu hút sự chú ý của ả.
“Ở tay cầm ấy, quý cô của tôi,” Ngựa Hoang nói bằng tiếng Hoàng Kim, vẫn quỳ gối trong lúc gỡ mặt nạ ném xuống sàn. “Cô sẽ thấy một con Thiên Mã đang cất cánh. Gia huy của Nhà Andromedus.”
“Augustus?” Loki nói lắp bắp, nhận ra gương mặt Ngựa Hoang.
Tôi lợi dụng sự kinh ngạc của chúng và trườn về phía trước. Đến khi chúng quay lại, tôi đã giật Kiếm Lưỡi Mềm khỏi tay Freya và kích hoạt chốt để nó chuyển thành hình dấu hỏi đã bốc cháy trên những sườn đồi, đã được khắc lên những cái trán, và đã giết quá nhiều người thuộc Màu của chúng. Cùng một thứ mà chúng đã nhìn thấy trên Màn Hiển Thị khi tôi diễn thuyết.
“Thần Chết…” Freya lên tiếng, giơ Găng Xung của ả lên. Tôi chặt ngay bả vai ả, rồi chặt đầu ả ngay dưới cằm trước khi phóng Kiếm Lưỡi Mềm vào thẳng ngực Loki. Lưỡi kiếm giảm tốc độ khi chạm vào Khiên Xung của hắn, đứng yên giữa không khí trong khoảng nửa giây khi rào chắn kháng cự lại. Cuối cùng lưỡi kiếm xuyên qua. Nhưng nó đã bị làm giảm tốc độ và áo giáp của hắn đã chặn nó lại. Nó găm trên tấm khiên ngực của Giáp Xung một cách vô hại. Cho đến khi Ngựa Hoang tiến về phía trước và xoay chân đá vào cán kiếm. Lưỡi kiếm chọc thủng áo giáp và xuyên qua người Loki.
Cả hai vị thần ngã xuống. Freya nằm ngửa. Loki khuỵu gối.
“Cởi mũ ra,” Ngựa Hoang quát tháo khi hai tay Loki ôm lấy lưỡi kiếm đang thò ra khỏi ngực. Cô gạt tay hắn ra khỏi thiết bị hiển thị dữ liệu. “Không có bộ đàm.” Holiday tước Kiếm Lưỡi Mềm khỏi hông Loki khi Khiên Xung của hắn ngừng hoạt động. Tôi lấy Kiếm Lưỡi Mềm của Freya từ thi thể ả. “Làm đi.”
Sefi và các Valkyrie của cô ta trợn mắt nhìn chằm chằm vào vũng máu bên dưới Freya khi vẫn quỳ dưới sàn. Tôi cởi mũ đội đầu của Freya để lộ ra gương mặt sứt sẹo của một ả Sẹo Vô Song trẻ tuổi có nước da ngăm và cặp mắt hình quả hạnh nhân.
“Đây có giống một vị thần không, Sefi?” tôi hỏi.
Ngựa Hoang khẽ bật cười nham hiểm khi Loki tháo mặt nạ. “Darrow. Nhìn xem ai này. Giám Thị Mercury!” Tên Sẹo Vô Song mập lùn có bộ mặt bụ bẫm, người đã gắng sức tuyển tôi vào nhà của ông ta ở Học Viện trước khi Fitchner cướp tôi đi. Lần cuối chúng tôi gặp nhau năm năm trước, ông ta đã tìm cách đấu tay đôi với tôi ở hành lang trong lúc Những Kẻ Gào Rú càn quét Olympus. Tôi đã bắn vào ngực ông ta bằng một chiếc Găng Xung. Ông ta đã mỉm cười suốt trận đấu. Giờ ông ta không còn cười khi nhìn chằm chằm vào khối kim loại đang găm trên ngực mình.
“Giám Thị Mercury,” tôi nói. “Ông hẳn phải là vị Hoàng Kim kém may mắn nhất mà tôi từng gặp. Để mất hai ngọn núi vào tay một Đỏ.”
“Thần Chết. Cậu đang giỡn với tôi hả?” Ông ta rùng mình trong cơn đau và bật cười vì ngạc nhiên. “Nhưng cậu đang ở Phobos.”
“Nhầm rồi, ông bạn tốt của tôi. Đó là tòng phạm nhỏ thó thần kinh của tôi.”
“Quỷ tha ma bắt. Quỷ tha ma bắt.” Ông ta nhìn xuống lưỡi kiếm trên ngực, gằn lên trong lúc ngồi xổm và khò khè thở. “Làm thế nào… mà chúng tôi không nhìn thấy cậu…”
“Kẻ Giảo Hoạt đã tấn công hệ thống của ông,” tôi nói.
“Cậu đến đây… vì…” Giọng nói của ông ta lịm dần khi nhìn vào các Valkyrie đang đứng dậy để bu quanh vị thần đã chết. Sefi cúi xuống Freya. Nữ chiến binh nhợt nhạt vuốt những ngón tay lên mặt ả trong lúc Holiday cởi giáp của ả.
“Vì họ,” tôi nói. “Đúng vậy.”
“Ôi, quỷ tha ma bắt. Augustus,” vị giám thị cũ của chúng tôi quay sang Ngựa Hoang trong tiếng cười chua xót. “Cô không thể làm vậy… Thật điên khùng. Chúng là những con quái vật! Cô không thể thả chúng ra! Cô có biết chuyện gì sẽ xảy ra không? Đừng mở chiếc hộp Pandora.”
“Nếu họ là những con quái vật thì chúng ta nên tự hỏi bản thân rằng ai đã khiến họ trở thành như vậy,” Ngựa Hoang nói bằng ngôn ngữ Đá Nham Thạch để Sefi có thể hiểu. “Giờ thì, mật mã của kho vũ khí Asgard là gì?”
Ông ta nhổ nước bọt. “Ngươi phải hỏi tử tế hơn thế, đồ phản bội.”
Ngựa Hoang lạnh lùng nói, “Phản bội là vấn đề của thời thế, Giám Thị ạ. Tôi có cần hỏi lại lần nữa không? Hay tôi phải bắt đầu cắt tai ông?”
Bên cạnh thi thể của Freya, Sefi nhúng ngón tay vào vũng máu và nếm.
“Chỉ là máu thôi,” tôi nói, cúi xuống bên cạnh cô ta. “Không phải máu thánh. Không phải thứ gì thiêng liêng. Chỉ là con người.”
Tôi chìa Kiếm Lưỡi Mềm của Freya cho cô ta cầm. Cô ta nao núng trước ý nghĩ ấy, nhưng vẫn buộc chính mình phải nắm lấy cán kiếm, tay run rẩy, trông chờ sẽ bị sét đánh hay bị điện giật như những người chạm vào Găng Xung bằng tay trần. “Nút này để thu về dạng roi. Nút này để điều khiển hình thể.”
Cô ta nhận lấy món vũ khí ấy một cách sùng kính và ngước lên nhìn tôi, cặp mắt dữ dội như hỏi cô ta nên biến nó thành dạng nào. Tôi hất hàm vào kiếm của tôi, tìm cách thiết lập mối quan hệ với cô ta. Và tôi đã làm được. Dù chỉ là trong võ thuật. Kiếm Lưỡi Mềm của cô ta từ từ chuyển sang dạng Lưỡi Hái. Cánh tay tôi nổi da gà khi các Valkyrie bật cười với nhau. Run lên vì hào hứng, họ lấy rìu và trường kiếm của mình rồi nhìn tôi và Ngựa Hoang.
“Còn lại năm vị thần,” Ngựa Hoang nói. “Các quý cô muốn gặp họ như thế nào?”