Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24
Ở Đây Có Sư Tử

❊ ❊ ❊

24

Ở ĐÂY CÓ SƯ TỬ

Phobos đang náo động. Các vụ nổ rung chuyển vệ tinh trong lúc Holiday và tôi chạy qua hành lang. Các Hoàng Kim và Bạc sơ tán khỏi Trâm Đỉnh trên những con tàu sang trọng hào nhoáng trong khi ở bên dưới hàng cây số, Gò Đống đông đúc những nhóm Màu Hạ Cấp được trang bị máy hàn, máy cắt, ống, những khẩu súng chợ đen và súng trường đời cũ. Đám đông làm quá tải hệ thống xe điện và các tuyến đường nối tới Khu Trung Cấp và Trâm Đỉnh trong lúc quân đội của Hiệp Hội, đang bị cuốn vào cuộc tấn công các trụ sở của chúng, tập trung lực lượng vội vã chạy đến để ngăn chặn đoàn người đang ùa tới. Quân Đoàn có lợi thế về sự huấn luyện và tổ chức. Chúng tôi có số đông và sự bất ngờ.

Chưa kể cơn thịnh nộ.

Không cần biết lũ Xám lập nên bao nhiêu điểm phong tỏa, phá hủy bao nhiêu tàu điện, các Màu Hạ Cấp vẫn sẽ luồn qua khe hở vì họ đã làm ra nơi này, vì họ có các đồng minh Màu Trung Cấp, nhờ công của Kẻ Giảo Hoạt. Họ mở các đường hầm giao thông bị bỏ hoang, cướp tàu vận chuyển hàng hóa trong khu công nghiệp, lấp đầy chúng bằng con người, và hướng về các khoang chứa tàu bay sang trọng ở Trâm Đỉnh, hoặc thậm chí là về phía Trạm Không Gian Giữa Các Hố Thiên Thạch Skyresh, nơi những kẻ sơ tán đang đổ xô lên những chiếc tàu khách và các du thuyền.

Tôi hờ hững kết nối với hệ thống an ninh của Kẻ Giảo Hoạt, theo dõi các Màu Cấp Cao chen chúc nhau như những con gia súc chạy tán loạn. Mang theo hành lý và những đồ quý báu cùng trẻ con. Những chiếc phi cơ Cánh Gãy của Sao Hỏa và các máy bay chiến đấu tốc độ cao phóng qua những tòa tháp, bắn hạ những con tàu của Quân Khởi Nghĩa đang bay lên từ Thung Lũng về phía Trâm Đỉnh. Mảnh vỡ từ một chiếc tàu bị phá hủy của Màu Hạ Cấp rơi qua mái vòm bằng kính và thép của Trạm Skyresh, giết chết dân lành, và đập tan bất cứ ảo tưởng nào tôi từng có, rằng cuộc chiến này sẽ trong sạch.

Tránh khỏi đám đông Màu Hạ Cấp, Holiday và tôi đến khoang chứa tàu bay không người ở ga ra hàng hóa cũ, vốn trước thời Augustus chưa từng được sử dụng. Ở đây thật yên lặng. Bị bỏ hoang. Lối đi bộ cũ bị hàn chặt. Những tấm biển cảnh báo bức xạ ngăn công nhân vệ sinh tới gần. Nhưng cánh cửa mở ra đón chúng tôi trong tiếng rên trầm đục khi máy quét võng mạc hiện đại được gắn trên lớp kim loại xác nhận đồng tử của tôi, hệt như Kẻ Giảo Hoạt đã nói.

Nhà ga khổng lồ có hình chữ nhật phủ đầy bụi và mạng nhện. Ở chính giữa nhà ga là một chiếc du thuyền hạng sang dài bảy mươi mét màu bạc mang hình một con chim én đang bay. Nó là mô hình được chế tạo riêng từ Xưởng Tàu Vệ Nữ, phô trương, mau lẹ và hoàn hảo cho một kẻ tị nạn giàu có dâm loạn. Kẻ Giảo Hoạt đã lấy nó ra khỏi hạm đội của ông ta để giúp chúng tôi hòa mình vào đám người thượng lưu đang chạy trốn. Ván chở hàng phía sau của nó đang hạ xuống, và bên trong con chim ấy chất đầy những chiếc thùng màu đen gắn nhãn gót chân có cánh của Công Ty Công Nghiệp Sun. Bên trong là số vũ khí và dụng cụ công nghệ cao có giá vài tỷ đồng.

Holiday huýt sáo. “Giàu có mới sướng làm sao. Chỉ nhiên liệu cũng đã bằng lương cả năm của tôi. Thậm chí là gấp đôi.”

Chúng tôi đi qua nhà ga để gặp phi công của Kẻ Giảo Hoạt. Một cô gái Lam trẻ trung, gọn gàng, đang đứng đợi dưới chân thang. Cô ta không có lông mày và trọc lóc. Những đường kẻ màu lam uốn lượn tỏa sáng bên dưới da, nơi những mắt xích tiếp hợp kết nối cô ta với con tàu. Cô ta giật mình, mắt trợn tròn. Rõ ràng cô ta đã không biết mình sẽ phải chở ai, cho đến lúc này. “Thưa ngài, tôi là trung úy Virga. Tôi sẽ là phi công của ngài. Và tôi phải nói rằng, rất vinh hạnh khi được bay cùng ngài.”

Phi thuyền có ba tầng, tầng trên và tầng đáy dành cho Hoàng Kim sử dụng. Tầng giữa dành cho các đầu bếp, gia nô và phi hành đoàn. Có bốn phòng ngủ, một phòng xông hơi, những chiếc ghế da màu kem với các thỏi sô cô la nhỏ thanh nhã và những chiếc khăn ăn đặt trên tay ghế trong khoang hành khách nằm xa khỏi buồng lái. Tôi bỏ túi một thỏi. Rồi thêm một vài thỏi khác.

Trong lúc Holiday và Virga chuẩn bị con tàu, tôi cởi Giáp Xung trong khoang hành khách và dỡ đồ dùng mùa đông ra từ một trong những chiếc hộp. Tôi mặc đồ bó bằng vải dệt nano gần giống Vảy Bọ Hung. Nhưng thay vì màu đen, nó có sọc trắng và trơn láng, chỉ có những mảng dệt ở khuỷu tay, găng tay, mông và đầu gối. Nó được may để thích ứng với nhiệt độ ở địa cực và dưới nước. Nó cũng nhẹ hơn Giáp Xung của chúng tôi chừng năm mươi cân, miễn nhiễm với các thiết bị kháng số, cộng thêm điểm lợi là không cần pin. Dù thích sử dụng công nghệ đáng giá bốn trăm triệu đồng để khiến tôi trở thành một cỗ xe tăng biết bay, đôi khi quần áo ấm vẫn có giá trị hơn hẳn. Và tôi sẽ luôn có Giáp Xung nếu cần thiết.

Trong lúc cài dây ủng, tôi ngạc nhiên nhận thấy sự im lặng ở khoang chứa hàng và khoang chứa tàu bay. Đồng hồ bấm giờ trong thiết bị hiển thị dữ liệu của tôi cho biết vẫn còn mười lăm phút, nên tôi ngồi bên mép cầu thang, chân buông thõng, để đợi Ragnar. Tôi lấy sô cô la ra từ trong túi và chậm rãi bóc vỏ. Tôi cắn nửa miếng, để sô cô la trên lưỡi, đợi cho nó tan chảy như tôi vẫn thường làm. Rồi cũng như mọi lần, tôi mất kiên nhẫn và nhai nó trước khi nửa còn lại kịp tan chảy. Eo có thể để dành kẹo suốt nhiều ngày, khi chúng tôi may mắn kiếm được chúng.

Tôi đặt thiết bị hiển thị dữ liệu xuống đất và theo dõi máy quay gắn trong mũ để quan sát các bạn đang tiến hành cuộc chiến của tôi ở Phobos. Sự huyên náo của họ rúng động phát ra từ loa thiết bị hiển thị dữ liệu, âm vang trong căn phòng kim loại rộng lớn. Sevro đang hăng hái xuyên qua đường thông gió trung tâm cùng một trăm Con Trai. Tôi cảm thấy có lỗi khi ngồi đây theo dõi, nhưng mỗi người chúng tôi có phần việc riêng để thực hiện.

Cánh cửa mà chúng tôi đã bước vào mở ra trong tiếng rền rĩ và Ragnar cùng hai Kẻ Gào Rú Đá Nham Thạch bước vào. Vừa tham gia chiến trận nên bộ giáp màu trắng của Ragnar lồi lõm và vấy bẩn. “Anh đã nhẹ tay với những thằng ngốc ấy hay sao, người anh em?” tôi nói vọng xuống từ cầu thang với thứ Ngôn Ngữ Thượng Lưu đặc sệt. Để đáp trả, anh ta ném cho tôi ghế ngà: chiếc quyền trượng bằng vàng xoắn hai đầu tượng trưng cho quyền lực được trao cho các chỉ huy cấp cao trong quân đội. Gắn trên đầu là nữ thần báo tử đang gào thét và lấm lem trong sắc đỏ.

“Tòa tháp đã thất thủ,” Ragnar nói. “Rollo và Các Con Trai đã kết thúc phần việc của tôi. Đây là những vệt máu của Phó Thống Đốc Priscilla au Caan.”

“Làm tốt lắm, anh bạn,” tôi nói, cầm quyền trượng trên tay. Nó được khắc các chiến công của gia tộc Caan, những người đã sở hữu hai vệ tinh của Sao Hỏa và từng theo chân Nhà Bellona tham chiến. Giữa các chiến binh vĩ đại và các chính khách là một chàng trai trẻ mà tôi nhận ra đang đứng bên cạnh một con ngựa.

“Có chuyện gì sao?” Ragnar hỏi.

“Không có gì,” tôi đáp. “Chỉ là tôi biết con trai của bà ta. Priam. Cậu ấy có vẻ tử tế.”

“Chỉ tử tế thôi chưa đủ,” Ragnar nói vẻ buồn rầu. “Không đủ với thế giới của họ.”

Gằn một tiếng, tôi dùng đầu gối bẻ chiếc ghế ngà và ném trả nó cho anh ta để thể hiện sự đồng tình. “Đưa nó cho em gái của anh. Đến giờ lên đường rồi.”

Anh ta cau mày, ngoái đầu nhìn khoang chứa tàu bay và kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệu của mình rồi đi qua tôi để vào khoang hàng hóa. Tôi tìm cách chùi vết máu từ chiếc quyền trượng dây vào chân bộ vét màu trắng. Nó chỉ càng lan ra trên lớp vải trơn, để lại một vệt đỏ trên đùi tôi. Tôi đóng cửa thang ở sau lưng. Bên trong, tôi giúp Ragnar cởi Giáp Xung và để anh ta mặc quần áo mùa đông trong lúc tôi nhập hội cùng Holiday và Virga khi họ chuẩn bị cất cánh.

“Hãy nhớ, chúng ta là những kẻ tị nạn. Nhắm đến đoàn hộ vệ đông đảo nhất đang bay khỏi đây và bám lấy họ.” Virga gật đầu. Đây là một khoang chứa tàu bay cũ kỹ nên không có Trường Chắn Xung. Tất cả những gì ngán cách chúng tôi với vũ trụ là cánh cửa bằng thép cao năm tầng. Nó rung lên trong lúc các động cơ bắt đầu kéo nó vào trần và sàn tàu. “Dừng lại!” tôi nói. Virga nhìn thấy thứ thu hút sự chú ý của tôi chỉ một giây sau khi tôi nhận thấy và bàn tay cô ta lướt nhanh trên bảng điều khiển, dừng cửa lại trước khi chúng tách ra để khoang chứa tàu bay hòa vào vũ trụ.

“Quỷ tha ma bắt,” Holiday nói, nhìn ra ngoài buồng lái tới bóng người nhỏ đang chắn lối con tàu của chúng tôi vào vũ trụ. “Là sư tử.”

Ngựa Hoang đứng trước con tàu được đèn pha của chúng tôi chiếu sáng. Mái tóc cô trắng xóa trong ánh sáng chói lòa. Cô chớp mắt khi Holiday tắt đèn pha từ buồng lái và tôi lại gần cô trong ánh sáng mờ của khoang chứa tàu bay. Cặp mắt long lanh của cô nhìn tôi mổ xẻ trong lúc tôi bước đi. Chúng chuyển từ hai bàn tay không gắn Phù Hiệu tới vết sẹo mà tôi giữ lại trên mặt. Cô nhìn thấy điều gì?

Có phải cô thấy sự quyết tâm của tôi? Nỗi sợ của tôi?

Còn tôi nhìn thấy rất nhiều ở cô. Người con gái mà tôi từng yêu trong làn tuyết đã biến mất, thay bằng người phụ nữ trong mười lăm tháng qua. Một thủ lĩnh gầy gò, dữ dội, với sức mạnh kiên trì bao la và trí tuệ đáng gờm. Cặp mắt lanh lọi thâm quầng bởi mệt mỏi, mắc kẹt trên khuôn mặt nhợt nhạt từ những tháng ngày ròng rã ở những nơi không có ánh mặt trời và những hành lang kim loại. Con người cô ngụ cả sau đôi mắt. Cô có khí chất của cha, gương mặt của mẹ, trí tuệ siêu việt và tầm nhìn sâu rộng có thể chắp cánh cho ta hoặc đè bẹp ta.

Bên hông cô là chiếc Áo Choàng Ma gắn thiết bị làm lạnh.

Cô đã quan sát chúng tôi kể từ lúc chúng tôi đặt chân đến nơi này.

Cô đã vào khoang chứa này bằng cách nào?

“Chào, Thần Chết,” cô nói vẻ vui đùa khi tôi dừng lại.

“Chào, Ngựa Hoang.” Tôi quan sát phần còn lại của khoang chứa tàu bay. “Làm thế nào cô tìm được tôi?”

Cô cau mày đầy bối rối. “Tôi tưởng anh muốn tôi đến. Ragnar nói với Kavax tôi có thể tìm anh ở đâu…” cô ngưng bặt. “Ồ. Anh đã không biết.”

“Không.” Tôi ngoái đầu nhìn cửa kính của buồng lái, chắc hẳn Ragnar đang quan sát tôi từ đó. Anh ta đã vượt quá bổn phận của mình. Trong lúc tôi chuẩn bị cho cuộc chiến, anh ta đã hành động sau lưng tôi và gây nguy hiểm cho nhiệm vụ của tôi. Giờ tôi đã biết chính xác những gì Sevro cảm thấy.

“Anh đã ở đâu?” cô hỏi tôi.

“Ở cùng anh trai của cô.”

“Vậy thì cuộc xử tử giả mạo đã được dàn dựng để chúng tôi ngừng tìm kiếm.”

Còn quá nhiều điều để nói, quá nhiều những câu hỏi và những lời buộc tội lơ lửng giữa chúng tôi. Nhưng tôi đã không muốn gặp cô vì tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói gì, phải hỏi gì. “Tôi không có thời gian để tán gẫu, Ngựa Hoang. Tôi biết cô đã đến Phobos để đầu hàng Hội Chủ. Tại sao cô còn ở đây nói chuyện với tôi?”

“Đừng lên giọng kẻ cả với tôi,” cô nói gay gắt. “Lúc đó tôi không đầu hàng. Tôi muốn đình chiến. Anh không phải là kẻ duy nhất có người cần bảo vệ. Cha tôi đã cai trị Sao Hỏa trong nhiều thập kỷ. Người dân ở đó có ý nghĩa với tôi chẳng khác gì với anh.”

“Cô đã bỏ Sao Hỏa cho anh trai cô mặc sức hoành hành,” tôi nói.

“Tôi đã rời khỏi Sao Hỏa để cứu nó,” cô chỉnh lời. “Anh biết mọi chuyện đều cần sự thỏa hiệp. Và anh biết anh giận tôi không phải vì đã bỏ rơi Sao Hỏa.”

“Tôi cần cô tránh sang một bên, Ngựa Hoang. Đây không phải là chuyện về chúng ta. Và tôi không có thời gian để tranh cãi. Tôi phải lên đường. Hoặc cô tránh ra, hoặc chúng tôi sẽ mở cửa và bay qua cô.”

“Bay qua tôi?” cô phá lên cười. “Anh biết tôi không cần phải đến một mình. Tôi có thể đến cùng các vệ sĩ. Tôi có thể mai phục các anh. Hoặc báo với Hội Chủ để cứu rỗi hòa bình mà anh đã hủy hoại. Nhưng tôi đã không làm vậy. Anh có thể dừng lại một giây để nghĩ tại sao không?” Cô tiến một bước về phía trước. “Anh đã nói với tôi lúc ở đường hầm rằng anh muốn một thế giới tốt đẹp hơn. Anh không thể thấy tôi đã lắng nghe sao? Rằng tôi đã gia nhập cùng Các Lãnh Chúa Vệ Tinh vì tôi tin ở một thứ tốt đẹp hơn?”

“Nhưng cô vẫn đầu hàng.”

“Vì tôi không thể nhìn triều đại của nỗi kinh hoàng dưới bàn tay anh trai tôi tiếp tục tiếp diễn. Tôi muốn có hòa bình.”

“Đây không phải thời điểm của hòa bình,” tôi nói.

“Quỷ tha ma bắt, anh thật cứng đầu. Tôi biết điều đó. Anh nghĩ tại sao tôi lại ở đây? Anh nghĩ tại sao tôi lại hợp tác với Orion và giữ binh lính của anh ở nguyên vị trí?”

Tôi quan sát cô. “Tôi thực tình không biết.”

“Tôi đến đây vì muốn tin ở anh, Darrow. Tôi muốn tin vào những gì anh đã nói ở đường hầm. Tôi đã chạy khỏi anh vì không muốn chấp nhận rằng câu trả lời duy nhất là bạo lực. Nhưng thế giới mà chúng ta sống đã mưu đồ cướp đi tất cả những gì tôi yêu quý. Mẹ tôi, cha tôi, các anh của tôi. Tôi sẽ không để nó cướp đi những người bạn mà tôi còn lại. Tôi sẽ không để nó cướp anh đi.”

“Cô muốn nói gì?” tôi hỏi.

“Tôi muốn nói tôi sẽ không để anh lọt khỏi tầm mắt. Tôi sẽ đi cùng anh.”

Đến lượt tôi phá lên cười. “Cô thậm chí không biết tôi đang đi đâu.”

Anh đang mặc Da Hải Cẩu. Ragnar đi cùng. Anh công khai tuyên bố khởi nghĩa. Giờ anh lại bỏ đi giữa trận chiến lớn nhất mà Khởi Nghĩa từng chứng kiến. Thật tình, Darrow. Không cần phải là thiên tài cũng kết luận được rằng anh đang sử dụng con tàu này nhằm giả làm một Hoàng Kim tị nạn, trốn khỏi đây và đến Tháp Valkyrie để cầu khẩn mẹ của Ragnar cung cấp một đội quân.”

Quỷ tha ma bắt. Tồi gắng không để lộ vẻ kinh ngạc.

Đây là lý do tôi không muốn để Ngựa Hoang nhúng tay vào. Mời cô gia nhập trò choi là cộng thêm một yếu tố tôi không thể kiểm soát. Cô có thể hủy diệt phát súng đầu của tôi chỉ bằng một cú điện cho anh trai cô, cho Hội Chủ, nói với họ nơi tôi đang đến. Mọi thứ phụ thuộc vào kế dương Đông kích Tây này, vào việc khiến cho kẻ thù nghĩ rằng tôi đang ở Phobos. Cô biết tôi đang nghĩ gì. Tôi không thể để cô rời khỏi khoang chứa tàu bay này.

“Nhà Telemanus cũng biết,” cô nói, đọc được suy nghĩ của tôi. “Nhưng tôi mệt mỏi vì phải có các kế hoạch dự phòng chống lại anh rồi. Mệt mỏi vì những trò chơi. Anh và tôi người này đã đẩy người kia đi vì niềm tin bị phá vỡ. Anh không mệt mỏi vì điều đó sao? Vì những bí mật giữa hai ta? Vì sự ăn năn?”

“Cô biết tôi mệt mỏi. Tôi đã phơi bày những bí mật của mình trong đường hầm ở Lykos.”

“Vậy thì hãy để đây trở thành cơ hội thứ hai của chúng ta. Vì anh. Vì tôi. Vì người của cả hai ta. Tôi muốn những gì anh muốn. Đã bao giờ chúng ta thua cuộc khi bắt tay nhau? Chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một thứ gì đó, Darrow.”

“Cô đang đề nghị một khối liên minh…” tôi nói khẽ.

“Phải.” Mắt cô rực lửa. “Những kẻ hùng mạnh nhất của Nhà Augustus, Telemanus và Arcos liên minh cùng Quân Khởi Nghĩa. Cùng Thần Chết. Cùng Orion và tất cả các con tàu của cô ta. Hiệp Hội sẽ lụn bại.”

“Hàng triệu người sẽ chết trong cuộc chiến ấy,” tôi nói. “Cô biết điều đó. Các Sẹo Vô Song sẽ chiến đấu cho đến khi Hoàng Kim cuối cùng ngã xuống. Cô có thể chấp nhận chuyện đó sao? Cô có thể đứng nhìn điều ấy xảy ra?”

“Để xây dựng, chúng ta phải phá hủy,” cô nói. “Tôi đã lắng nghe.”

Nhưng tôi vẫn lắc đầu. Có quá nhiều thứ chắn giữa chúng tôi, giữa người của chúng tôi. Đó sẽ là một chiến thắng mà người cầm trịch là cô. “Làm sao tôi có thể bảo người của mình tin tưởng một đội quân Hoàng Kim? Làm sao tôi có thể tin cô?”

“Anh không thể. Đó là lý do vì sao tôi sẽ đi cùng anh. Để chứng minh rằng tôi tin ở giấc mơ của vợ anh. Nhưng đổi lại anh phải chứng minh một điều với tôi. Rằng anh xứng đáng với niềm tin của tôi. Tôi biết anh có thể phá hủy. Tôi cần phải biết anh cũng có thể xây dựng. Tôi cần phải biết anh sẽ kiến tạo thứ gì, rằng những giọt máu chúng tôi nhỏ xuống là xứng đáng. Hãy chứng minh điều đó, và anh sẽ có sức mạnh của tôi. Nếu thất bại, anh và tôi ai đi đường nấy.” Cô nghiêng đầu nhìn tôi. “Vậy anh sẽ nói gì đây, Chim Lặn? Anh có muốn thử một lần nữa không?”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.