Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36
Rượu Nhạt

❊ ❊ ❊

36

RƯỢU NHẠT

Tôi gặp Victra ở hành lang sau khi để Sevro lại với Ragnar.

Trời đã muộn. Đã quá nửa đêm và cô vừa từ Phobos đến để giúp tổ chức các công đoạn chuẩn bị cuối cùng giữa lực lượng an ninh của Kẻ Giảo Hoạt, Các Con Trai và đạo quân mới của chúng tôi, những người mà tôi đã giao cho cô quản lý đến khi chúng tôi tái hợp với Orion. Đó là một quyết định khác khiến Vũ Công bực bội. Ông sợ rằng tôi đang trao quá nhiều quyền lực cho các Hoàng Kim, những người có thể có động cơ khác. Sự hiện diện của Ngựa Hoang có thể là giọt nước làm tràn ly.

“Cậu ta thế nào?” Victra hỏi, ý nói Sevro.

“Khá hơn rồi,” tôi đáp. Họ chưa được gặp nhau kể từ bài diễn thuyết của tôi ở Phobos. Cậu ở trên các chiến hạm còn cô điều phối từ nơi an toàn trong tòa tháp của Kẻ Giảo Hoạt. “Nhưng cậu ấy sẽ mừng khi thấy cô.”

Cô mỉm cười không kìm được, và tôi nghĩ cô quả có đỏ mặt. “Cậu đang đi đâu đấy?” cô hỏi có hơi cứng ngắc.

“Đi đảm bảo rằng Ngựa Hoang và Vũ Công chưa bẻ đầu nhau.”

“Nghĩa hiệp đấy. Nhưng quá muộn rồi.”

“Chuyện gì đã xảy ra? Mọi việc ổn chứ?”

“Tôi thấy cũng tàm tạm thôi. Vũ Công đang ở trong phòng chiến lược, nói một thôi một hồi về sự kẻ cả và thói ngạo mạn của các Hoàng Kim. Chưa bao giờ thấy ông ta chửi thề nhiều đến vậy. Tôi không ở lại lâu, và ông ta không nói gì nhiều. Cậu biết ông ta không ưa gì tôi mà.”

“Còn cô không ưa gì Ngựa Hoang,” tôi nói.

“Tôi không có thành kiến gì với cô ta. Cô ta khiến tôi nhớ nhà. Đặc biệt nếu xét đến các đồng minh mới mà cậu mang về cho chúng ta. Tôi chỉ nghĩ cô ta là con ngựa cái hai mặt. Thế thôi. Nhưng ngựa tốt là con ngựa sẽ đá đít cậu. Chẳng phải vậy sao?”

Tôi bật cười. “Tôi không chắc đó có phải là lời cạnh khóe hay không.”

“Phải.”

“Cô có biết cô ấy đang ở đâu không?”

Victra làm bộ buồn bã. “Trái với quan điểm của quần chúng, tôi không biết tuốt đâu, cưng oi.” Cô đi qua tôi để đến gặp Sevro, vỗ đầu tôi trong lúc đi qua. “Nhưng nếu là cậu, tôi sẽ kiểm tra kho quân nhu ở tầng ba.”

đang đi đâu đấy?” tôi hỏi.

Cô ấy mỉm cười tinh quái. “Lo chuyện của mình đi.”

Tôi tìm thấy Ngựa Hoang đang cúi người phía trên cái chai kim loại ở kho quân nhu với chú Narol, Kavax và Daxo. Hơn chục thành viên Rắn Hổ Lục của chú đang thư giãn ở những chiếc bàn khác, hút thuốc và chăm chú nghe lỏm những gì Ngựa Hoang nói. Cô đang ngồi gác ủng lên bàn, dùng Daxo làm ghế tựa lưng, trong lúc kể một câu chuyện về Học Viện cho hai người còn lại ở bàn nghe. Tôi không nhìn thấy họ khi mới bước vào, vì thân hình to lớn của người Nhà Telemanus, nhưng mẹ và anh trai tôi đang ngồi lắng nghe câu chuyện.

“… thế là dĩ nhiên tôi hét lên gọi Pax.”

“Đó là con trai tôi,” Kavax nhắc mẹ tôi.

“… và anh ấy chạy đến từ phía đồi, dẫn theo một toán các thành viên nhà của tôi, Darrow và Cassius cảm thấy mặt đất rung chuyển, vừa la oai oái vừa chạy về phía hồ, họ bám vào nhau ở đó suốt nhiều giờ đồng hồ, run lẩy bẩy và tím tái.”

Tím tái! Kavax nói trong tiếng cười lớn như trẻ con khiến Các Con Trai đang nghe lén không thể giữ điềm tĩnh. Ngay cả khi Kavax au Telemanus là một Hoàng Kim, cũng thật khó để không thích ông. “Tím như việt quất, Sophocles nhỉ. Phải vậy không? Cho nó một cái kẹo nữa đi, Deanna.” Mẹ tôi lăn viên kẹo dẻo qua bàn cho Sophocles, nó đang hau háu đợi bên cạnh cái chai để nuốt chửng.

“Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?” tôi hỏi, mắt nhìn cái chai mà anh tôi đang dùng để rót đầy cốc của các Hoàng Kim.

“Bọn ta đang moi chuyện từ cô bé này,” chú Narol cộc cằn nói qua làn khói thuốc. “Uống một hớp đi.” Ngựa Hoang chun mũi trước đám khói.

“Thật là một thói quen khủng khiếp, Narol,” cô nói.

Kieran nhìn mẹ tôi châm chọc. “Tôi đã nói với họ điều đó suốt nhiều năm trời.”

“Chào Darrow,” Daxo nói, đứng dậy để siết chặt tay tôi. “Rất mừng được gặp cậu lần này mà không có Kiếm Lưỡi Mềm trên tay.” Anh chọc ngón giữa vào vai tôi.

“Daxo. Xin lỗi về tất cả những chuyện ấy. Em nghĩ mình nợ anh không ít vì đã bảo vệ cho người của em.”

“Orion đã phụ trách phần lớn việc quản lý,” Daxo nói, mắt lấp lánh. Anh ấy vui vẻ trở lại ghế của mình. Anh trai tôi bị thu hút bởi chàng trai này và những hình xăm thiên thần trên đầu anh ấy. Mà sao lại không chứ? Daxo cao gấp đôi anh, không một tì vết, và nhã nhặn hơn cả một Hồng như Matteo - tôi nghe nói Matteo đang hồi phục nhanh chóng ở một trong những chiến hạm của Kẻ Giảo Hoạt, và vui mừng khi biết tôi vẫn còn sống.

“Chuyện gì đã xảy ra với Vũ Công?” tôi hỏi Ngựa Hoang.

Hai má cô ửng hồng và cô phá lên cười trước câu hỏi đó. “Chậc, tôi không nghĩ ông ta có cảm tình với tôi cho lắm. Nhưng đừng lo, rồi ông ta sẽ thay đổi.”

“Cô say hả?” tôi cười ồ hỏi.

“Hơi hơi. Nghe tiếp đi.” Cô hạ chân xuống để nhường chỗ ngồi trên băng ghế bên cạnh. “Tôi đang chuẩn bị kể đến đoạn anh vật nhau với Pax trong bùn.” Mẹ trầm mặc nhìn tôi, nụ cười phớt qua trên môi bà khi bà biết rõ cơn hoảng loạn mà chắc hẳn tôi đang cảm thấy vào lúc này. Quá kinh ngạc khi nhìn thấy hai nửa cuộc sống của mình quện vào nhau mà không có sự giám sát của mình, tôi bồn chồn ngồi xuống nghe Ngựa Hoang kể nốt câu chuyện. Sau tất cả những gì đang diễn ra, tôi đã quên mất sự quyến rũ của người con gái này. Bản tính thoải mái, nhẹ nhàng của cô. Cách cô thu hút những người khác bằng việc khiến họ cảm thấy mình quan trọng, bằng việc nhắc đến tên họ và khiến họ cảm thấy họ được nhìn nhận. Cô nắm trọn chú và anh trai tôi trong lòng bàn tay, sức manh đó càng được củng cố bởi sự nể trọng mà người Nhà Telemanus dành cho cô. Tôi gắng không đỏ mặt khi mẹ nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ tôi dành cho Ngựa Hoang.

“Nhưng kể về Học Viện thế là đủ rồi,” Ngựa Hoang nói sau khi giải thích cặn kẽ cách mà tôi và Pax đấu tay đôi trước lâu đài của cô ấy. “Deanna, bác đã hứa sẽ kể cho cháu nghe chuyện về Darrow khi còn là một đứa trẻ.”

“Chuyện về túi khí thì thế nào,” chú Narol nói. “Giá như Loran còn ở đây…”

“Không, đừng kể chuyện đó,” Kieran nói. “Chuyện về…”

“Ta có một chuyện,” mẹ tôi nói, ngắt lời những người đàn ông. Bà từ tốn bắt đầu, ngôn từ nhịu lại. “Khi Darrow còn nhỏ, có lẽ khoảng ba hay bốn tuổi, cha nó đã cho nó một chiếc đồng hồ cũ mà ông nội nó để lại. Làm bằng đồng thau, có bánh răng chứ không phải đồ kỹ thuật số. Con còn nhớ chứ?” Tôi gật đầu. “Nó rất đẹp. Món đồ ưa thích của nó. Rồi nhiều năm sau, khi cha nó đã chết, Kieran ốm, bị ho nặng. Thuốc thang luôn là thứ quý hiếm ở các hầm mỏ. Muốn có chúng, phải lấy từ nhà Gamma hoặc các Xám, nhưng mỗi viên đều có giá của nó. Ta không biết lấy gì để trả, rồi một ngày Darrow về nhà, mang theo thuốc, không chịu nói nó đã kiếm chúng bằng cách nào. Nhưng vài tuần sau, ta thấy một gã Xám đang xem giờ bằng chiếc đồng hồ cũ ấy.”

Tôi nhìn xuống hai tay, nhưng vẫn cảm thấy mắt Ngựa Hoang đang dán vào mình.

“Ta nghĩ đã đến giờ đi ngủ rồi,” mẹ tôi nói. Narol và Kieran cự nự cho đến khi bà đằng hắng và đúng dậy. Bà hôn lên đầu tôi, nán lại lâu hơn thường ngày. Rồi bà chạm vào vai Ngựa Hoang và lê chân ra khỏi phòng với sự trợ giúp của anh trai tôi. Người của chú Narol đi cùng.

“Bà ấy không phải là một phụ nữ tầm thường,” Kavax nói. “Và bà ấy rất yêu cậu.”

“Tôi mừng vì mọi người đã gặp mặt trong hoàn cảnh này,” tôi nói với ông, rồi với Ngựa Hoang, “nhất là cô.”

“Tại sao lại như vậy?” cô hỏi.

“Không bị tôi tìm cách kiểm soát, như lần trước.”

“Phải, tôi sẽ nói lần đó quả là một thảm họa,” Daxo nói.

“Lần này có vẻ ổn nhỉ,” tôi nói.

“Tôi đồng ý. Quả là vậy.” Ngựa Hoang mỉm cười. “Tôi ước mình có thể giới thiệu anh với mẹ tôi. Anh sẽ thích bà hơn cha tôi.”

Tôi mỉm cười đáp trả, tự hỏi chuyện gì đang diễn ra giữa chúng tôi, và sợ phải phân định rõ ràng. Ở cạnh cô, tôi luôn có cảm giác thoải mái. Nhưng tôi sợ phải hỏi cô đang nghĩ gì. Sợ phải gợi chuyện vì không muốn phá vỡ ảo ảnh bình yên nhỏ nhoi này. Kavax lúng túng đằng hắng, dập tan khoảnh khắc.

“Vậy là cuộc gặp với Vũ Công đã diễn ra không được thuận lợi?” tôi hỏi.

“Tôi e là vậy,” Daxo nói. “Nỗi oán giận trong ông ta thâm căn cố đế. Theodora cởi mở hơn, còn Vũ Công thì… không khoan nhượng. Đúng chất nhà binh.”

“Ông ta đúng là con số không,” Ngựa Hoang giải thích, uống thêm một ly nữa và nhăn mặt trước chất lượng của món đồ uống. “Giữ bặt thông tin với chúng tôi. Không chịu chia sẻ điều gì ngoài những thú chúng tôi đã biết.”

“Tôi nghĩ bản thân cô cũng đâu có cởi mở cho lắm.

Cô cau mặt. “Không. Nhưng tôi đã quen để người khác cởi mở thay phần mình. Ông ta rất khôn ngoan. Có nghĩa sẽ khó mà thuyết phục được ông ta rằng tôi muốn mối quan hệ đồng minh giữa chúng ta đạt được hiệu quả.

“Vậy là cô muốn nó đạt được hiệu quả.

“Phải, cảm ơn gia đình anh,” cô ấy nói. “Anh muốn xây dựng một thế giới cho họ. Cho mẹ anh, cho con cái của Kieran. Tôi hiểu điều đó. Khi… chọn cách thương thuyết với Hội Chủ, tôi cũng đang làm điều tương tự. Bảo vệ những người tôi yêu quý.” Ngón tay cô lần theo các vết lõm trên bàn. “Lúc đó tôi không thể nhìn thấy một thế giới không có chiến tranh nếu chúng tôi không chịu đầu hàng.” Cô nhìn đôi bàn tay không còn Phù Hiệu của tôi, tìm kiếm chỗ da thịt lồ lộ ấy như thể nó nắm giữ bí mật về tương lai của tất cả chúng tôi. Có lẽ nó thực sự nắm giữ bí mật ấy. “Nhưng giờ tôi nhìn ra rồi.”

“Cô thực sự nghĩ vậy sao?” tôi hỏi. “Tất cả mọi người nghĩ vậy?”

“Gia đình là thứ duy nhất có ý nghĩa,” Kavax nói. “Mà cậu là người nhà.” Daxo đặt bàn tay thanh nhã lên vai tôi. Dường như cả Sophocles cũng hiểu sức nặng của khoảnh khắc này, nó ngả cằm lên chân tôi bên dưới bàn. “Chẳng phải sao?”

“Phải.” Tôi gật đầu cảm kích. “Tôi là người nhà.”

Khẽ mỉm cười, Ngựa Hoang kéo mẩu giấy từ trong túi ra đẩy về phía tôi. “Đó là tần số liên lạc của Orion. Tôi không biết họ ở đâu. Có lẽ ở vành đai. Tôi đã đưa cho họ một chỉ thị đơn giản: gây náo loạn. Qua những gì tôi nghe được từ các Hoàng Kim thì họ đang làm chính xác điều đó. Chúng ta sẽ cần Orion và các chiến hạm của cô ấy nếu muốn hạ gục Octavia.”

“Cảm ơn mọi người,” tôi nói với họ. “Tôi đã không nghĩ chúng ta sẽ có cơ hội thứ hai.”

“Chúng tôi cũng vậy,” Daxo đáp. “Để tôi nói thẳng với cậu, Darrow: có một vấn đề đáng lo ngại. Đó là kế hoạch của cậu. Ý định cho phép các Đá Nham Thạch dùng Khoan Móng Vuốt để xâm chiếm các thành phố quanh Sao Hỏa… chúng tôi nghĩ đó là một sai lầm.”

“Thật sao?” tôi hỏi. “Tại sao lại như vậy? Chúng ta cần triệt hạ trung tâm quyền lực của Chó Rừng, lôi kéo quần chúng.”

“Cha và anh không có chung niềm tin ở các Đá Nham Thạch như cậu,” Daxo thận trọng đáp. “Mục đích của cậu sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu cậu để chúng tung hoành giữa dân cư Sao Hỏa.”

“Những kẻ man rợ,” Kavax nói. “Chúng là những kẻ man rợ.”

“Em gái của Ragnar…”

“Không phải là Ragnar,” Daxo đáp. “Cô ta là một kẻ xa lạ. Và sau khi nghe những gì cô ta đã làm với các tù nhân Hoàng Kim… bọn anh không đồng lòng góp sức cho kế hoạch thả rông lũ Đá Nham Thạch xuống các thành phố của Sao Hỏa. Phụ nữ Nhà Arcos cũng sẽ không tán thành.”

“Em hiểu.”

“Còn một lý do khác khiến chúng tôi nghĩ kế hoạch này có điểm yếu,” Ngựa Hoang nói. “Nó không đối phó được với anh trai tôi một cách thích đáng.”

“Ưu tiên của tôi là Hội Chủ,” tôi nói. “Bà ta là mối đe dọa lớn nhất.”

“Tạm thời là vậy. Nhưng đừng đánh giá thấp anh trai tôi. Anh ta khôn ngoan hơn anh. Hơn tôi.” Thậm chí Kavax cũng không phản đối điều này. “Hãy nhìn những gì anh ta đã làm. Nếu anh ta biết luật chơi, nếu anh ta biết các biến số, anh ta sẽ ngồi một góc suốt nhiều ngày để tính các nước đi khả dĩ, các bước phản công, các tác động bên ngoài, và các kết quả có thể có. Đó là quan niệm của anh ta về sự thú vị. Trước khi Claudius chết và trước khi chúng tôi bị gửi đến sống ở những nơi khác nhau, anh ta thường nhốt mình trong nhà, bất kể trời mưa hay nắng, và giải những câu đố, thiết kế các mê cung trên giấy và năn nỉ tôi tìm điểm trung tâm hết lần này đến lần khác khi tôi trở về từ chuyến cưỡi ngựa với cha hay đi câu cá với Claudius và Pax. Mỗi khi tôi tìm được, anh ta sẽ cười nói anh ta có cô em gái mới thông minh làm sao. Tôi không nghĩ nhiều đến chuyện đó cho tới một ngày, khi tôi nhìn thấy anh ta đang ngồi một mình trong phòng, khi anh ta nghĩ không có ai theo dõi, la hét và tự đánh vào mặt mình, trừng phạt bản thân vì đã để thua tôi.

“Lần tiếp theo anh ta bảo tôi tìm trung tâm của mê cung, tôi giả vờ không thể, nhưng anh ta không bị lừa. Như thể anh ta biết tôi đã nhìn thấy anh ta ngồi trong phòng, không phải như một kẻ tự kỷ, mà như một thằng nhóc yếu ớt dễ bảo mọi người đều đã thấy. Con người thật của anh ta.” Cô lấy hơi, nhún vai rũ bỏ hình ảnh ấy. “Anh ta đã bắt tôi hoàn thành mê cung. Và khi tôi làm được, anh ta mỉm cười và nói tôi thật thông minh rồi bỏ đi.

“Lần tiếp theo anh ta vẽ mê cung, tôi đã không tìm được trung tâm. Bất kể tôi có cố gắng đến mức nào,” cô cựa mình khó chịu. “Anh ta chỉ ngồi trên sàn, giữa đống bút chì của anh ta, và nhìn tôi. Như một con quỷ già nấp trong con búp bê nhỏ bằng sứ. Đó là những gì tôi nhớ về anh ta. Đó là cách tôi nhìn nhận anh ta mỗi khi nghĩ đến việc anh ta giết chết cha tôi.”

Những người Nhà Telemanus lắng nghe trong sự im lặng như có linh tính về điềm gở, họ sợ Chó Rừng chẳng kém gì tôi.

“Darrow, anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho anh vì đã đánh bại anh ta ở Học Viện. Vì đã khiến anh ta phải tự chặt tay mình. Anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi vì đã lột truồng anh ta trao cho anh. Chúng ta là nỗi ám ảnh của anh ta, nhiều chẳng kém Octavia, chẳng kém cha tôi. Nên nếu anh nghĩ anh ta sẽ đơn giản quên việc Sevro ung dung tiến vào thành trì của anh ta trong một chiếc Khoan Móng Vuốt và cướp anh đi ngay dưới mũi anh ta, anh sẽ khiến nhiều người bỏ mạng. Kế hoạch đánh chiếm các thành phố của anh sẽ không hiệu quả. Anh ta sẽ dễ dàng nhận ra nó. Và cho dù anh ta không nhận ra, khi chúng ta chiếm Sao Hỏa, cuộc chiến này sẽ kéo dài nhiều năm trời. Chúng ta phải đánh vào điểm chí mạng.”

“Không chỉ vậy,” Daxo nói, “chúng tôi cần sự đảm bảo rằng cậu sẽ không nhắm đến mục tiêu bắt đầu một chế độ độc tài, hoặc nền dân chủ hoàn toàn nếu chiến thắng.”

“Chế độ độc tài,” tôi hỏi trong sự nhạo báng. “Anh thực sự nghĩ rằng em muốn thống trị?”

Daxo nhún vai. “Phải có người muốn.”

Có tiếng phụ nữ đằng hắng ở ngưỡng cửa. Chúng tôi quay lại thì thấy Holiday đang đứng đó, hai ngón cái móc trong đai lưng. “Xin lỗi vì đã quấy rầy, thưa ngài. Nhưng gã Bellona đang đòi được gặp ngài. Có vẻ như là việc quan trọng.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.