Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44
Những Kẻ May Mắn

❊ ❊ ❊

44

NHỮNG KẺ MAY MẮN

Tôi đi lại trên đài chỉ huy của mình như con sói bị nhốt trong lồng, bữa ăn của nó ở ngay ngoài song sắt. Sự dịu dàng của tôi một lần nữa được giấu sau khuôn mặt hoang dại của Thần Chết. “Virga, Những Kẻ Gào Rú đã vào vị trí chưa?” tôi hỏi. Đằng sau và bên dưới tôi, phi hành đoàn các Lam ít ỏi rì rầm trong khoang lái được tiệt trùng của họ. Những gương mặt sáng lên vì màn ảnh nổi. Các thiết bị cấy dưới da hoạt động hết công suất khi họ đồng bộ hóa với con tàu. Chỉ huy trưởng Pelus, một thanh niên mảnh khảnh, cựu phó quan của Pax khi tôi cướp chiếc tàu, đợi lệnh của tôi.

“Rồi, thưa ngài,” Virga nói từ vị trí của mình. “Đội hạm đội tiên phong của địch sẽ nằm trong tầm ngắm xa sau bốn phút nữa.”

Lực lượng ngạo mạn của các Hoàng Kim lộ diện ở phía bên kia vũ trụ tăm tối. Một đại dương bất tận những chấm nhỏ màu trắng nhợt nhạt. Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để vươn tay ra và đập tan chúng. Các tàu chiến của tôi tập trung thành ba nhóm quanh những tàu chiến hạng nặng hùng mạnh phía trên Cực Bắc của Io. Ngựa Hoang và Romulus dàn quân quanh Cực Nam. Cùng nhau, cách tám nghìn ki lô mét, chúng tôi theo dõi hạm đội của Roque đang vượt qua khoảng trống giữa Europa và Io để mang chiến tranh đến.

“Tàu tuần tiễu của địch còn cách mười nghìn ki lô mét,” một Lam nói.

Không có lời mở màn cuộc chiến nào cho hạm đội của tôi - Không có lễ chúc phúc hay các nghi thức trước khi lâm trận như Hoàng Kim. Chúng tôi trông thật mờ nhạt và thô sơ khi so sánh với họ. Nhưng trên tàu của tôi có một mối liên kết chặt chẽ. Một mối liên kết mà tôi đã nhìn thấy ở các phòng động cơ, các trạm đại bác và trên đài chỉ huy. Có một giấc mơ đã kết nối chúng tôi, khiến chúng tôi trở nên can đảm.

“Gọi Orion cho tôi,” tôi nói mà không quay đầu lại.

Ảnh nổi của một viên Lam mập mạp xấu tính bập bùng hiện lên trước mặt tôi. Cô đang ở cách đây năm mươi ki lô mét giữa trung tâm Tiếng Gầm Của Persephone, một trong ba chiếc tàu chiến hạng nặng còn lại của tôi, ngồi trên ghế chỉ huy, kết nối với tất cả các đội trưởng trong hạm đội, ngoại trừ những người thuộc nhóm tập kích. Phần lớn mọi chuyện ngày hôm nay sẽ phụ thuộc vào cô và hạm đội không tặc mà cô đã tập hợp được trong những tháng chúng tôi xa cách. Cô đã đột kích các xưởng tàu của Trung Tâm, lôi kéo các Lam, đủ để giúp Các Con Trai bố trí nhân lực cho những chiếc tàu mà chúng tôi đã cướp từ tay Chó Rừng.

“Một hạm đội lớn,” Orion nói về kẻ thù của chúng tôi, vẻ ấn tượng. “Tôi biết ngay là không nên trả lời cuộc triệu tập của cậu mà. Tôi thích làm không tặc hơn.”

“Tôi có thể thấy điều đó,” tôi đáp. “Phòng chỉ huy của cô đủ lòe loẹt để khiến một Bạc phải đỏ mặt.” Chiếc Pax đã là nhà của cô trong một năm rưỡi vừa qua. Cô đã lấy phòng ngủ cũ của tôi và trang trí nó bằng những chiến lợi phẩm lấy được từ các cuộc truy kích. Những tấm thảm từ Sao Kim. Những bức tranh từ các bộ sưu tập riêng của Hoàng Kim. Tôi đã tìm thấy một bức tranh của Titian(9) gắn sau giá sách.

“Biết nói gì đây? Tôi thích những thứ đẹp đẽ.”

“Cứ hoàn thành tốt công việc ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cho cô một con vẹt để đặt trên vai. Được chứ?”

“À! Pelus đã nói với cậu rằng tôi đang tìm một con vẹt. Ngoan đấy, Pelus.” Vị chỉ huy trưởng mảnh khảnh nghiêng đầu một cách điệu bộ sau lưng tôi. “Thật khó để tìm được vẹt khi không thể đáp xuống các hành tinh. Bọn tôi đã tìm thấy một con diều hâu, một con bồ câu và một con cú. Nhung không có vẹt. Nếu cậu tìm được một con màu đỏ, đích thân tôi sẽ bắn thủng đài chỉ huy của Antonia au Severus-Julii.”

“Cô sẽ có một con vẹt màu đỏ,” tôi đáp.

“Tốt. Tốt. Có lẽ tôi nên đi chuẩn bị cho trận chiến.” Cô cười với chính mình rồi nhận một tách trà từ viên hầu cận trên đài chỉ huy. “Tôi chỉ muốn nói cảm ơn cậu, Darrow. Vì đã tin ở tôi. Vì đã cho tôi thứ này. Sau hôm nay, các Lam sẽ không còn chủ nhân. Chúc may mắn, nhóc.”

“Chúc may mắn, Đô Đốc.”

Cô biến mất. Tôi ngoái lại nhìn ảnh chiếu cảm biến trung tâm. Dữ liệu chiến thuật trôi bồng bềnh trước cửa sổ dưới dạng hệ thống Sao Mộc. Bốn vệ tinh nhỏ bên trong quỹ đạo Sao Mộc gần hơn bốn Vệ Tinh Galilee khổng lồ. Mắt tôi tập trung vào Thebe, vệ tinh nằm ngoài cùng trong số chúng và gần Io nhất. Nó hầu như chẳng lớn hơn Phobos là bao, đã được đem ra khai thác khoáng sản từ lâu, và giờ là nơi có căn cứ quân sự bị tiêu hủy vào những ngày đầu của cuộc chiến.

“Sáu mươi ki lô mét nữa là bộ đàm của Những Kẻ Gào Rú sẽ ngừng hoạt động,” Virga nói đều đều từ vị trí của mình trong lúc Victra tiến vào đài chỉ huy, mặc bộ giáp dày cộm màu vàng, sơn Lưỡi Hái Đỏ trên ngực và lưng.

“Cô đang làm chuyện quái quỷ gì ở đây vậy?” tôi hỏi.

“Cậu cũng ở đây hả,” cô ngây thơ đáp.

“Đáng lẽ cô phải có mặt trên chiếc Gorgon.

“Đây không phải Gorgon hả?” cô cắn môi. “Chậc, chắc tôi đi lạc rồi. Tôi sẽ đi theo cậu để việc đó không xảy ra một lần nữa vậy. Được chứ?”

“Sevro đã cử cô đến, phải không?”

“Cậu ta có quả tim đen tối. Nhưng nó có thể bị bóp nát. Tôi ở đây để đảm bảo việc đó sẽ không xảy ra bằng cách giữ cho cậu được an toàn và thoải mái. Ồ, và tôi muốn gửi lời chào tới Roque.”

“Còn em gái cô thì sao?” tôi hỏi.

“Roque trước. Rồi đến lượt nó.” Cô huých khuỷu tay vào tôi. “Tôi cũng có thể phối hợp tốt mà.”

Tôi quay lại đài chỉ huy. “Virga, kết nối tôi với Những Kẻ Gào Rú.”

“Vâng, thưa ngài.”

Bộ đàm trên tai tôi kêu lách tách. Tôi kích hoạt giáp đội đầu. Màn hình hiển thị trong suốt ở trước mặt chỉ cho tôi thấy vị trí của từng người trong nhóm, cấp bậc, tên và mọi thứ được nhập vào hệ thống trung tâm. Tôi kích hoạt chức năng bộ đàm ảnh nổi và khuôn mặt bán trong suốt của những người bạn xuất hiện trên đài chỉ huy của tôi. “Chuyện gì thế sếp?” Sevro hỏi, mặt cậu sơn đỏ nhưng đang tắm trong ánh sáng xanh từ màn hình nổi. “Muốn được hôn tạm biệt hay sao?”

“Tớ chỉ muốn kiểm tra để đảm bảo rằng tất cả các cậu đang ở đúng vị trí của mình.”

“Đáng lẽ người của cậu nên đẽo cho chúng ta một góc rộng hơn” Sevro lẩm bẩm. “Trong này chật chội như đang gí mặt vào chân nhau.”

“Ý cậu muốn nói Tactus sẽ thích điều này?” Virga hỏi. Cô kết nối vào hệ thống để tôi có thể nghe thấy.

Tôi bật cười. “Có cái gì mà cậu ấy không thích đâu?”

“Phần lớn các loại quần áo,” Ngựa Hoang đáp từ đài chỉ huy của mình. Cô cũng đang đeo giáp. Màu vàng tinh khiết với một con sư tử đỏ đang gầm trước ngực.

“Và sự điềm đạm,” Virga bổ sung.

“Vệ tinh này bốc mùi như phân,” Thằng Hề lẩm bẩm từ Đạn Sao của mình. “Kinh hơn cả một con ngựa chết.”

“Cậu đang nằm trong một cỗ máy ngoài vũ trụ,” Holiday lè nhè. Tôi nghe thấy tiếng lanh lảnh và tiếng la hét của những người ở đằng sau cô trong khoang tàu bay trên chiến hạm của tôi. Mặt cô có một bàn tay khổng lồ màu xanh, được một Đá Nham Thạch vẽ cho. “Nhiều khả năng không phải vì vệ tinh.”

“Ồ. Vậy chắc tại tớ,” Thằng Hề nói. Cậu khụt khịt ngửi. “Ồ. Đúng là tớ.”

“Tớ đã bảo cậu đi tắm đi mà,” Đá Cuội lẩm bẩm.

“Luật Gào Rú số 17. Chỉ những tên Phàm Phu mới tắm trước khi lâm trận,” Sevro nói. “Tớ thích các chiến binh của mình phải hoang dã, bốc mùi và khêu gợi. Tớ tự hào về cậu, Thằng Hề.”

“Cảm ơn ngài.”

“Threka! Khóa chốt an toàn vào,” Holiday hét lên. “Xin lỗi. Lũ Đá Nham Thạch chết tiệt cứ đi lởn vởn với những ngón tay đặt trên cò súng. Thật sợ vãi ra quần.”

“Tại sao chúng ta cười nói như bọn trẻ con vậy?” Sefi gầm lên trong bộ đàm, lớn tiếng đến nỗi màng nhĩ tôi rung bần bật.

“Quỷ tha ma bắt,” Sevro kêu ăng ẳng. Một chuỗi những tiếng chửi thề vang lên vì âm lượng của Sefi.

“Giảm âm lượng của cô xuống!” Thằng Hề gắt vị nữ hoàng.

“Tôi không hiểu…”

“Âm lượng truyền đi của cô…”

“Truyền đi là gì…?”

“Cái tên ‘Thầm Lặng’ được đặt cho nhầm người rồi hả?” Victra hỏi. Ngựa Hoang bật cười.

“Sefi, cúi người xuống,” Holiday quát tháo. “Tôi không thể với tới. Cúi xuống.” Holiday tìm thấy Sefi trong khoang tàu bay và giúp cô ta giảm âm lượng. Nữ hoàng Đá Nham Thạch đeo Găng Xung đi ngủ mỗi đêm, nhưng hơi chậm hiểu khi đụng đến các thiết bị liên lạc.

“Vậy, như cô cao kều này đã hỏi, có lý do gì cho cuộc hàn huyên này không?” Holiday nói.

“Truyền thống, Holi ạ,” Sevro nói, nhại giọng mũi của cô ấy. “Thần Chết là một gã ủy mị. Hắn chắc chắn sẽ diễn thuyết một bài.”

“Làm gì có diễn thuyết,” tôi nói.

Gia đình nhỏ kỳ cục của tôi rên rỉ và than vãn. “Cậu sẽ không khuyên răn bọn tớ hãy nổi cơn thịnh nộ, chiến đấu chống lại ánh sáng đang lụi tàn ư?” Sevro hỏi. Nhưng câu đùa ấy có vẻ kỳ quái. Khi nhớ ra đó là những gì Roque sẽ nói, ngực tôi thắt lại. Tôi dành quá nhiều tình yêu thương cho nhóm những kẻ lạc loài và những kẻ bội thề này. Quá nhiều nỗi sợ. Tôi ước gì mình có thể bảo vệ họ khỏi cuộc chiến này, tìm cách giúp họ thoát khỏi địa ngục đang ập đến.

“Bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy nhớ chúng ta là những kẻ may mắn,” tôi nói. “Hôm nay chúng ta được quyền tạo ra một sự khác biệt. Nhưng các bạn là gia đình của tôi. Nên hãy can trường. Hãy bảo vệ lẫn nhau. Và hãy trở về.”

“Cậu cũng vậy, sếp,” Sevro nói.

“Phá vỡ xiềng xích,” Ngựa Hoang nói.

“Phá vỡ xiềng xích,” các bạn của tôi đồng thanh.

Mặt Sevro trở nên méo mó khi cậu ấy hét: “Những Kẻ Gào Rú, tiến lên…”

“Àaaa húuuu.” Họ rống lên như những thằng ngốc, phá lên cười. Từng người một, hình ảnh của họ nhập nhòe biến mất, và tôi bị bỏ lại cùng sự cô độc trong chiếc mũ của mình. Tôi thở và thì thầm một lời cầu nguyện tới bất kỳ ai đó đang lắng nghe. Hãy giữ cho họ được an toàn.

Tôi để mũi đội đầu trượt xuống cổ áo giáp. Các Lam đang nhìn tôi từ vị trí của họ. Một nhóm nhỏ các Xám và Đỏ đứng cạnh cửa, đợi để hộ tống tôi tới khoang chứa tàu bay. Sợi chỉ của quá nhiều sinh mạng từ quá nhiều hành tinh đều giao thoa tại đây, vào giây phút này, xung quanh tôi. Bao nhiêu sợi sẽ đứt? Bao nhiêu người sẽ bỏ mạng? Victra mỉm cười với tôi, và dường như chưa gì tôi đã quá may mắn để ngày hôm nay sẽ khép lại trong hân hoan. Cô không nên ở đây. Cô nên ở phía bên kia vũ trụ, trên đài chỉ huy của một chiếc tàu chiến phe địch. Nhưng cô lại ở đây với chúng tôi, tìm kiếm sự chuộc lỗi mà cô đã nghĩ sẽ không bao giờ có.

“Một lần nữa vào vũ trụ,” cô nói.

“Một lần nữa,” tôi đáp. Tôi nói với phi hành đoàn. “Mọi người cảm thấy thế nào?”

Sự im lặng ngượng ngùng. Họ trao cho nhau những cái nhìn lo lắng, không biết phải trả lời thế nào. Rồi một cô gái Lam với cái đầu trọc lóc lên tiếng từ bàn điều khiển của mình. “Chúng tôi đã sẵn sàng để giết một số Hoàng Kim chết tiệt… thưa ngài.”

Họ bật cười, sự căng thẳng bị phá vỡ.

“Còn ai khác nữa không?” Victra hỏi lớn. Họ gầm lên trả lời. Các thủy thủ từ chừng mười tám tuổi đến những người già như cha tôi giờ đây đang giậm những đôi ủng có gót bằng thép xuống sàn.

“Kết nối cho tôi tới toàn hạm đội,” tôi ra lệnh. “Phát ở tần số mở cho Kẻ Giảo Hoạt. Đảm bảo rằng các Hoàng Kim có thể nghe thấy để họ biết phải tìm tôi ở đâu.” Virga gật đầu. Và tôi được nối sóng trực tiếp.

“Hỡi tất cả người dân của Hiệp Hội, Thần Chết đây.” Giọng tôi vang qua bộ đàm chủ trên toàn bộ một trăm mười hai chiếc tàu chiến trong hạm đội của tôi, trên hàng nghìn phi cơ Cánh Gãy, trên các Tàu Đỉa, các phòng động cơ, các khoang cứu thương nơi bác sĩ và những y tá vừa được bổ nhiệm đang bước qua những chiếc giường trống với ga trải giường trắng muốt, đợi cơn lũ kéo đến. Ba mươi tám phút kể từ lúc này, Kẻ Giảo Hoạt và Các Con Trai Của Ares trên Sao Hỏa sẽ nghe thấy, và họ sẽ truyền tín hiệu tới Trung Tâm. Khi ấy tôi còn sống hay không sẽ phụ thuộc vào cuộc vờn đuổi giữa tôi và Roque.

“Trong các hầm mỏ, trong vũ trụ, trong các thành phố và các vùng trời, chúng ta đã sống trong nỗi sợ. Nỗi sợ cái chết. Nỗi sợ đau thương. Hôm nay, chỉ sợ rằng chúng ta sẽ thất bại. Chúng ta không thể. Chúng ta đang đứng trước rìa bóng tối, tay cầm ngọn đuốc duy nhất còn sót lại của loài người. Ngọn đuốc đó sẽ không lụi tàn. Không thể lụi tàn chừng nào tôi còn thở. Không thể khi trái tim vẫn đập trong lồng ngực các bạn. Không thể khi các con tàu của chúng ta vẫn mang theo những mối đe dọa. Hãy để những người khác được mơ ước. Được cất tiếng hát. Số ít những người được chọn chúng ta là ngọn lửa đại diện cho người của mình.” Tôi đấm lên ngực. “Chúng ta không phải Đỏ, không phải Lam, Hoàng Kim, Xám hay Đá Nham Thạch. Chúng ta là con người. Chúng ta là thủy triều. Và hôm nay chúng ta sẽ đòi lại cuộc sống đã bị cướp khỏi tay mình. Chúng ta sẽ xây dựng tương lai mà chúng ta đã được hứa hẹn.”

“Hãy bảo vệ trái tim mình. Bảo vệ bạn bè của mình. Đi theo tôi qua đêm quỷ quyệt này, và tôi hứa binh minh sẽ đợi các bạn ở phía bên kia. Cho đến lúc đó, hãy phá bỏ xiềng xích!” Tôi rút Kiếm Lưỡi Mềm khỏi tay và để nó chuyển thành dạng Lưỡi Hái. “Tất cả các chiến hạm, chuẩn bị cho trận chiến.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.