Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
Buồng Giam Số 2187

❊ ❊ ❊

4

BUỒNG GIAM SỐ 2187

Họ hộ tống tôi qua các hành lang như một tù nhân. Mũ trùm kín đầu. Tay còng sau lưng trong chiếc cùm không bị khóa. Người em đi bên trái, cô chị đi bên phải, cả hai đỡ tôi đi. Nọc Rắn giúp tôi bước đi, nhưng không vững. Dù đầy thuốc kích thích nhưng tôi vẫn cảm thấy người mình rũ rượi như một bộ quần áo ướt. Tôi gần như chẳng thể cảm thấy ngón chân bị nứt toác lẫn hai cẳng chân lẩy bẩy của mình. Đôi giày tù nhân mỏng tang của tôi cọ trên sàn nhà. Đầu tôi quay mòng, nhưng tâm trí dễ bị kích động. Tôi hưng phấn tột độ. Tôi nhay nhay lưỡi để khỏi thì thầm, và để nhắc bản thân rằng tôi không còn sống trong bóng tối như trước kia nữa. Cơ thể tôi đang lê bước trong hành lang bê tông. Nó đang bước về phía tự do. về phía gia đình tôi, về phía Sevro.

Sẽ không ai cản đường hai kỵ binh của quân đoàn Mười Ba, nhất là khi chúng có lệnh phê chuẩn và đích thân Aja cũng ở đây. Tôi ngờ rằng thậm chí chẳng mấy kẻ trong quân đội của Chó Rừng biết tôi vẫn còn sống. Chúng sẽ nhìn kích cỡ của tôi, nhìn vẻ xanh xao như một bóng ma và nghĩ tôi là một tù nhân Đá Nham Thạch kém may mắn nào đó. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy những cặp mắt đang nhìn mình. Cơn hoang tưởng lẻn vào trong tôi. Chúng biết. Chúng biết mày đã bỏ những cái xác ở lại. Mất bao lâu thì chúng sẽ mở cánh cửa đó? Bao lâu thì bọn mày sẽ bị phát hiện? Tâm trí tôi điên cuồng nghĩ đến những tình huống có thể xảy ra, đến cách mọi chuyện bị vỡ lở. Là chất kích thích. Chỉ là chất kích thích mà thôi.

Chúng ta không đi lên sao?” tôi hỏi khi chúng tôi dùng Thang Trọng Lực đê tiến sâu hơn vào trung tâm của nhà ngục tại thành trì trên núi. “Hay ở dưới này có khoang chứa tàu bay?”

Đoán hay lắm, thưa ngài,” Trigg nói, vẻ bị ấn tượng. “Chúng ta có một con tàu đang đợi.”

Holiday thổi bong bóng kẹo cao su. “Trigg, mũi em có vệt gì màu nâu kìa[1]. Chỗ này này.”

“Ôi, im đi. Em không phải là người đã đỏ mặt lúc ngài ấy trần như nhộng.”

“Em chắc chứ, nhóc? Im lặng.” Thang Trọng Lực chậm dần và hai chị em tỏ ra căng thẳng. Họ mở chốt an toàn trên vũ khí của mình. Cửa mở ra và có người bước vào cùng chúng tôi.

“Chủ nhân,” Holiday nhẹ nhàng nói với vị khách mới, đẩy tôi sang một bên để dọn đường. Đôi ủng đang bước vào đủ nặng để là của một Hoàng Kim hoặc một Đá Nham Thạch, nhưng các Xám sẽ không bao giờ gọi một Đá Nham Thạch là chủ nhân, một Đá Nham Thạch cũng không bao giờ có mùi đinh hương và quế.

“Trung sĩ.” Giọng nói ấy khiến tôi nhộn nhạo. Nó thuộc về kẻ đã từng làm vòng đeo cổ từ những cái tai. Vixus. Một đồng đảng cũ của Titus. Hắn đã góp mặt vào cuộc thảm sát tại Lễ Khải Hoàn của tôi. Tôi co người vào một góc Thang Trọng Lực khi nó tiếp tục đi xuống. Vixus sẽ nhận ra tôi. Hắn sẽ đánh hơi thấy tôi. Hắn đang làm vậy, đang nhìn vào chúng tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng sột soạt từ cổ áo khoác của hắn. “Quân đoàn Mười Ba ư?” Vixus hỏi sau một hồi. Chắc hẳn hắn đã để ý đến những hình xăm trên cổ họ. “Các người thuộc quyền chỉ huy của Aja hay của cha cô ta?”

“Của ngài Vệ Sĩ Thịnh Nộ, trong chuyến đi này, thưa chủ nhân,” Holiday điềm tĩnh đáp. “Nhưng chúng tôi phục vụ dưới trướng Lãnh Chúa Tro Tàn.”

“À vậy thì các ngươi đã tham gia Trận Deimos vào năm ngoái?”

“Vâng, thưa chủ nhân. Chúng tôi đã ở cùng ngài Grimmus trên Tàu Đỉa tiên phong được cử đi giết chết Nhà Telemanus trước khi ngài au Fabii đánh bại chúng và các tàu của Arcos. Em trai tôi dã găm một viên đạn vào vai lão Kavax. Suýt hạ được lão thì Augustus và vợ của Kavax đẩy lùi đội tiến công của chúng tôi.”

“Ôi chà.” Vixus thốt lên tán thưởng. “Nếu thành thì hẳn là một chiến công không tồi. Các ngươi đã có thể kiếm được thêm một giọt lệ khác[2] hả, lính quân đoàn. Ta đang cùng quân đoàn Bảy săn đuổi con chó Đá Nham Thạch ấy. Lãnh Chúa Tro Tàn đã treo thưởng khá lớn để đòi lại nô lệ của mình.” Hắn hít thứ gì đó vào mũi. Nghe như một trong những hộp thuốc kích thích mà Tactus đã từng rất ưa thích. “Còn đây là ai?”

Ý hắn là tôi.

Tôi nghe tim mình đập tận mang tai.

“Một món quà từ Pháp Quan Grimmus để đổi lấy… món hàng mà ngài ấy sẽ mang về,” Holiday nói. “Nếu ngài hiểu ý tôi.”

“Món hàng. Nửa món hàng thì đúng hơn.” Hắn cười khùng khục trước câu nói đùa của chính mình. “Ta có biết hắn không?” Tay hắn chạm vào mép mũ trùm đầu của tôi. Tôi lùi lại. “Nếu là một Kẻ Gào Rú thì mới sướng làm sao. Đá Cuội? Hay Cỏ Dại? Không, tên này quá cao.”

“Là một Đá Nham Thạch,” Trigg nói nhanh. “Ước gì là Một Kẻ Gào Rú.”

“Êu.” Vixus rụt tay lại như thể sợ nhiễm bẩn. “Đợi đã.” Hắn nảy ra một ý định. “Hãy nhốt hắn vào cùng buồng giam với ả khốn Julii. Để chúng đánh nhau vì thức ăn. Ngươi nghĩ sao, Mười Ba? Muốn vui đùa một chút chứ?”

“Trigg, phá hủy máy quay,” tôi nói the thé bên dưới mũ trùm đầu.

“Cái gì?” Vixus quay đầu lại hỏi.

Phụp. Trường Chắn Âm được dựng lên.

Tôi di chuyển, loạng choạng nhưng nhanh nhẹn. Tôi gỡ hai tay ra khỏi còng, dùng một tay rút Kiếm Lưỡi Mềm được giấu kín và gỡ mũ trùm đầu bằng tay còn lại. Tôi đâm xuyên qua vai Vixus, ghim hắn vào tường và dộng đầu vào hắn. Nhưng tôi không còn được như trước, kể cả khi đã dùng thuốc kích thích. Tầm nhìn của tôi nhòe đi. Tôi loạng choạng. Hắn thì không, và khi tôi còn chưa kịp phản ứng, thậm chí chưa kịp lấy lại tầm nhìn, Vixus đã rút Kiếm Lưỡi Mềm của hắn.

Holiday dùng thân che chắn cho tôi, đẩy tôi lùi lại. Tôi ngã xuống sàn. Trigg thậm chí còn nhanh hơn; cậu ta nhét khẩu súng của mình vào thẳng miệng Vixus. Gã Hoàng Kim chết điếng, nhìn chằm chằm dọc theo nòng súng, lưỡi cọ vào ống giảm thanh lạnh lẽo. Kiếm Lưỡi Mềm của hắn dừng lại, chỉ cách đầu Holiday vài phân.

“Suỵt,” Trigg thì thầm. “Hạ kiếm xuống.” Vixus làm theo.

“Ngài đang nghĩ cái quái gì vậy?” Holiday giận dữ hỏi tôi. Cô ta thở khó nhọc và giúp tôi đứng dậy. Đầu tôi vẫn quay cuồng. Tôi nói lời xin lỗi. Tôi đã hành động ngu ngốc. Tôi đứng vững trở lại rồi nhìn sang Vixus, hắn đang nhìn tôi chằm chằm trong kinh hoàng. Chân tôi run rẩy, và tôi phải dựa vào tay vịn của Thang Trọng Lực để đứng vững. Tim tôi đập thình thịch do sự quá tải của chất kích thích trong cơ thể. Thật ngu ngốc khi tìm cách chiến đấu. Thật ngu ngốc khi sử dụng Trường Chắn Âm. Các Lục đang theo dõi sẽ gắn kết các dữ liệu lại với nhau. Chúng sẽ cử các Xám đi điều tra phòng thẩm vấn. Sẽ tìm thấy các thi thể.

Tôi gắng kết nối các suy nghĩ rời rạc của mình. Tập trung nào. “Victra còn sống không?” tôi gượng hỏi. Trigg rút khẩu súng ra khỏi răng Vixus để hắn có thể trả lời. Hắn không nói gì. Chưa nói. “Mày có biết bọn chúng đã làm gì với tao không?” tôi hỏi. Sau một hồi bướng bỉnh, Vixus gật đầu. “Và…” tôi phá lên cười. Nó trải dài như vết nứt trên một tảng băng, lan rộng, chuẩn bị vỡ tan thành nghìn mảnh, cho đến khi tôi cắn lưỡi để ngăn nó lại. “Và… và mày vẫn đủ gan để khiến tao phải hỏi lần thứ hai ư?”

“Ả còn sống.”

“Thần Chết… chúng sẽ ùa đến đây. Chúng sẽ biết Trường Chắn Âm đang được dựng,” Holiday nói, nhìn vào chiếc máy quay tí hon trên trần thang máy. “Chúng ta không thể thay đổi kế hoạch.”

“Cô ấy đang ở đâu?” Tôi vặn Kiếm Lưỡi Mềm. “Cô ấy đang ở đâu?”

Vixus rít lên trong đau đớn. “Tầng 23, buông số 2187. Nếu mày khôn ngoan thì đừng giết tao. Mày có thể nhốt tao trong buồng của ả. Rồi trốn thoát. Tao sẽ chỉ cho mày đường trốn, Darrow.” Cơ bắp và các mạch máu trên cổ hắn nâng lên hạ xuống như những con rắn ẩn mình dưới cát. Hắn không có mỡ thừa. “Hai Pháp Quan đâm lén sau lưng không giúp mày chạy được bao xa đâu. Có cả một đội quân trên ngọn núi này. Các quân đoàn trong thành phố, trên quỹ đạo. Ba mươi Sẹo Vô Song. Các Kỵ Sĩ Xương ở phía Nam Attica.” Hắn hất hàm về phía cái sọ chim nhỏ trên ve áo quân phục của hắn. “Mày còn nhớ chúng chứ?”

“Chúng ta không cần hắn,” Trigg gắt, ngón tay động đậy trên cò súng.

“Ồ?” Vixus cười khẩy, sự tự tin quay trở lại khi hắn nhìn thấy sự yếu đuối của tôi. “Vậy mày sẽ làm gì để chống lại một Hiệp Sĩ Olympic hả Hộp Thiếc? Ồ, đợi đã, bọn mày có hai đứa, phải không?”

Holiday cười khẩy. “Làm việc bọn mày sẽ làm, Goldilocks[3] ạ. Bỏ chạy.”

“Tầng23,“tôi bảo Trigg.

Trigg bấm vào bảng điều khiển của Thang Trọng Lực, đưa chúng tôi trệch khỏi đường tẩu thoát mà họ đã chuẩn bị. Cậu ta lôi bản đồ từ thiết bị hiển thị dữ liệu của mình ra và cùng Holiday nghiên cứu nó trong chớp nhoáng. “Buồng giam số 2187 là… ở đây. Sẽ có mật mã. Và các máy quay giám sát.”

“Quá xa điểm tẩu thoát.” Miệng Holiday mím chặt. “Nếu đi đường đó, chúng ta sẽ tiêu đời.”

“Victra là bạn của tôi,” tôi nói. Và tôi tưởng cô ấy đã chết, nhưng bằng cách nào đó cô ấy đã sống sót qua những phát súng của ả em gái. “Tôi sẽ không bỏ rơi cô ấy.”

“Không có lựa chọn nào khác,” Holiday nói.

“Luôn luôn có một lựa chọn.” Những lời ấy nghe có vẻ kém thuyết phục, ngay cả đối với tôi.

“Nhìn bản thân ngài đi. Ngài là một cái xác rỗng!”

“Thôi đi, Holi,” Trigg nói.

“Ả khốn Hoàng Kim đó không phải một người trong số chúng ta! Chị sẽ không chết vì ả.”

Nhưng Victra sẵn sàng chết vì tôi. Trong bóng tối, tôi đã nghĩ đến cô ấy. Niềm hân hoan trẻ con trong mắt cô khi tôi đưa cho cô lọ Hương Mưa lúc ở thư phòng của Chó Rừng. “Tôi đã không hề biết. Darrow. Tôi đã không hề biết,” là những lời cuối cùng cô nói với tôi sau khi Roque phản bội chúng tôi. Tử thần đang vây quanh, những viên đạn găm trên lưng, và tất cả những gì cô muốn là tôi sẽ nghĩ tốt về cô vào thời khắc cuối cùng.

“Tôi sẽ không bỏ bạn mình lại,” tôi lặp lại như một cái máy.

“Tôi sẽ đi theo ngài,” Trigg lè nhè nói. “Bất cứ điều gì ngài muốn, Thần Chết. Tôi là người của ngài.”

“Trigg,” Holiday thì thầm. “Ares đã nói…”

“Ares đã không làm thủy triều đổi hướng.” Trigg hất hàm về phía tôi. “Ngài ấy có thể. Chúng ta sẽ đến nơi ngài ấy đến.”

“Và nếu chúng ta bỏ lỡ cơ hội trốn thoát thì sao?”

“Thì chúng ta sẽ tạo ra cơ hội mới. Chúng ta có đủ chất nổ.”

Cặp mắt Holiday trở nên đờ đẫn và quai hàm bành bạnh của cô ta động đậy. Tôi biết ánh mắt ấy. Cô ta không nhìn em trai mình như tôi nhìn. Cậu ta không phải một thám cẩu, không phải một sát thủ. Với cô ta, đó là thằng bé mà cô ta đã cùng lớn lên.

“Được rồi, chị sẽ tham gia,” cô ta miễn cưỡng nói.

“Còn gã Vô Song này thì sao?” Trigg hỏi.

“Nếu hắn chịu nhập mã thì sẽ được sống,” tôi nói. “Bắn chết hắn nếu hắn giở trò.”

Chúng tôi ra khỏi thang máy ở tầng 19. Tôi lại đội mũ trùm để Holiday chỉ đường trong lúc Vixus đi phía trước như thể đang hộ tống chúng tôi đến buồng giam, Trigg giữ khẩu súng sẵn sàng ở ngay phía sau. Hành lang im lặng. Tiếng bước chân của chúng tôi vọng lại. Tôi không thể nhìn thấy gì bên ngoài mũ trùm đầu.

“Đến rồi,” Vixus nói khi chúng tôi tới cửa.

“Nhập mã vào, thằng khốn,” Holiday ra lệnh.

Hắn làm theo và cánh cửa rít mở. Tiếng động gầm lên xung quanh chúng tôi. Tiếng tín hiệu khủng khiếp vang lên từ những chiếc loa. Buồng giam lạnh cóng, mọi thứ trắng toát. Trần nhà sáng bừng trong ánh sáng chói lọi đến nỗi tôi thậm chí không thể nhìn trực tiếp vào nó. Vị chủ nhân tiều tụy của buồng giam nằm trong góc, hai chân gập lại thành tư thế bào thai, lưng quay về phía tôi. Lưng vằn vện những vết bỏng cũ, và các vết đòn roi. Mớ tóc bạch kim rối bù rũ trên mắt là tất cả những gì đang che chắn người con gái này khỏi ánh sáng chói lòa. Tôi sẽ không biết cô là ai nếu không nhờ hai vết sẹo từ các viên đạn trên đốt sống giữa hai bả vai cô.

“Victra!” tôi hét lên giữa tiếng ồn. Cô không thể nghe thấy tôi. “Victra!” tôi lại hét ngay lúc tiếng ồn tắt lịm, thay thế bởi tiếng tim đập trên loa. Chúng đang tra tấn cô bằng âm thanh và ánh sáng. Cảm quan. Hoàn toàn trái ngược với sự hành hạ mà tôi phải chịu đựng. Cô đã nghe thấy tiếng tôi; cô quay đầu về phía tôi. Cặp mắt vàng hung tợn nhìn qua mớ tóc rối. Tôi thậm chí không biết cô có nhận ra tôi hay không. Sự táo tợn mà trước đây Victra khoác lên lồ lộ nay đã biến mất. Cô che người, yếu ớt, sợ hãi.

“Đỡ cô ta đứng dậy,” Holiday nói, đẩy Vixus ngã úp mặt xuống sàn. “Chúng ta phải đi thôi.”

“Cô đã bị liệt…” Trigg nói. “Phải không?”

“Quỷ tha ma bắt. Vậy thì chúng ta phải cõng cô ta.”

Trigg nhanh nhẹn tiến lại gần Victra. Tôi đưa tay ra sau đập vào ngực cậu ta để cản lại. Ngay cả trong tình trạng này Victra vẫn có thể giật đứt hai tay ra khỏi người cậu ta. Tôi hiểu cảm giác khiếp sợ mà mình đã cảm thấy khi được kéo ra khỏi hầm ngục, nên tôi chậm rãi di chuyển về phía Victra. Nỗi sợ của chính tôi lùi về một góc trong tâm trí, thay thế bằng sự căm phẫn trước những gì em gái của Victra đã làm với cô. Căm phẫn vì biết rằng đây là lỗi của tôi.

“Victra, là tôi đây. Là Darrow.” Cô không có biểu hiện gì là đã nghe thấy tôi. Tôi khom người bên cạnh cô. “Chúng tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây. Chúng tôi có thể nâng…”

Cô vồ lấy tôi, dùng hai tay chồm về phía trước. “Cởi mũ của mày ra,” cô gào lên. “Cởi mũ của mày ra.” Cô co giật khi Holiday lao về phía trước và thụi vào phần mềm ở lưng cô. Điện thế không đủ cao.

“Cúi xuống!” Holiday hét lên. Victra đấm vào giữa miếng giáp ngực của Holiday, ném cô ta lùi lại cả một mét, dội mạnh vào tường. Trigg bắn hai viên đạn gây mê từ khẩu súng trường hai nòng, loại súng các bin đa dụng, vào đùi cô. Chúng khiến cô lịm đi nhanh chóng. Nhưng cô vẫn thở dốc dưới sàn nhà, nhìn tôi bằng con mắt khẽ hé mở cho đến khi ngất lịm.

“Holiday…” tôi nói.

“Tôi ổn.” Holiday rên rỉ, vực mình đứng dậy. Ở chính giữa miếng giáp ngực có một vết lõm hình nắm đấm. “Ả Phàm Phu cũng biết đấm ra trò đấy,” Holiday nói, nhìn vết lõm ngưỡng mộ. “Đáng lẽ bộ áo giáp này có thể đỡ cả đạn súng máy.”

“Gene của Nhà Julii,” Trigg lẩm bẩm. “Cũng may cô ta đã để ý lượng calo nạp vào người.” Cậu ta nhấc Victra lên vai và đi theo Holiday ra ngoài hành lang trong lúc cô ta cáu kỉnh bảo tôi hãy nhanh chóng bám theo họ. Chúng tôi để Vixus nằm úp mặt xuống sàn nhà trong buồng giam. Vẫn còn sống, như tôi đã hứa.

“Bọn tao sẽ tìm được mày,” hắn nói và ngồi dậy trong lúc tôi đóng cửa. “Mày biết bọn tao sẽ tìm được. Hãy bảo thằng nhãi ranh Sevro là bọn tao đang đến. Một gã Barca đã tiêu đời. Còn lại một gã.”

“Mày vừa nói gì?” tôi hỏi.

Tôi đột ngột bước trở lại vào buồng giam và mắt hắn chìm trong sợ hãi. Cùng nỗi sợ mà chắc hẳn Lea đã cảm thấy nhiều năm trước khi tôi trốn trong bóng tối lúc Antonia và Vixus tra tấn cô để dụ tôi xuất hiện. Hắn đã cười khi máu cô thấm ướt trảng rêu. Và khi các bạn của tôi bỏ mạng tại khu vườn. Giờ hắn lại muốn tôi chừa lại cái mạng cho hắn để có thể tiếp tục giết người. Ác quỷ sống dựa vào sự khoan dung.

Kiếm Lưỡi Mềm của tôi cuộn lại thành Lưỡi Hái.

“Làm ơn,” hắn cầu xin, đôi môi mỏng dính run rẩy để tôi cũng có thể nhìn thấy thằng bé trong con người hắn khi hắn nhận ra mình đã phạm phải sai lầm. Vẫn có người nào đó, ở đâu đó, yêu thương hắn. Nhớ về hắn như một đứa trẻ tình quái hay một đứa trẻ đang ngủ say trong nôi. Giá như hắn tiếp tục làm đứa trẻ đó. Giá như tất cả chúng ta đã tiếp tục làm trẻ con. “Hãy rủ lòng thương, Darrow. Cậu không phải kẻ sát nhân. Cậu không phải Titus.”

Tiếng nhịp tim của căn phòng trầm hơn. Ánh sáng trắng soi bóng cho hắn.

Hắn muốn có sự thương hại.

Lòng thương hại của tôi đã lạc mất trong bóng tối.

Các anh hùng trong những bài hát Đỏ có lòng nhân từ, có nghĩa khí. Họ đã để người khác sống, như tôi đã để Chó Rừng sống, để họ có thể tiếp tục không bị tội ác làm vấy bẩn. Cứ để kẻ hung đồ làm tên ác quỷ. Cứ để hắn mặc màu đen và tìm cách đâm tôi khi tôi đã quay lưng bước đi, để tôi có thể quay lại và giết hắn, có được sự thỏa mãn mà không phải ăn năn. Nhưng đây không phải một bài hát. Đây là chiến tranh.

“Darrow…”

“Tao cần mày gửi một thông điệp đến Chó Rừng.”

Tôi cắt cổ Vixus. Và trong lúc hắn đổ ụp xuống sàn, sự sống trào ra khỏi cơ thể, tôi biết hắn đang sợ vì chẳng có gì đợi hắn ở thế giới bên kia. Hắn thở òng ọc, khóc thút thít trước khi lìa đời. Và tôi chẳng cảm thấy điều gì.

Đằng sau tiếng nhịp tim của căn phòng, còi báo động đang bắt đầu rền rĩ.

❀ ❀ ❀

[1] . Nói nhại cụm từ brown noser, có nghĩa kẻ nịnh bợ.

[2] . Chỉ hình xăm giọt lệ trên mặt các Xám.

[3] . Goldilocks: tên một cô bé bản tính thô lỗ và hợm hĩnh trong truyện cổ Grimm.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.