2
TÙ NHÂN L17L6363
Trần nhà tách ra. Ánh sáng đốt cháy hai mắt tôi. Tôi nhắm chặt mắt lại trong lúc sàn hầm ngục nâng lên, rồi cách một cái, nó dừng lại, còn tôi nằm tênh hênh trên mặt đá bằng phẳng. Tôi duỗi mạnh hai chân ra và thở dốc, suýt ngất xỉu vì cơn đau. Các khớp kêu răng rắc. Các dây chằng cứng nhắc duỗi ra. Tôi vật lộn mở mắt trong ánh sáng cuồng nộ. Nước mắt ứa ra. Đèn sáng đến nỗi tôi chỉ có thể thoáng thấy những tia trắng xóa lóe lên của thế giới xung quanh.
Những giọng nói đứt quãng xa lạ vây quanh tôi. ” Adrius, chuyện gì thế này?”
“… hắn đã ở đó suốt bấy lâu ư?”
“Mùi hôi thối…”
Tôi nằm trên mặt đá. Hai bên tôi là đá bao quanh. Có màu đen với các vân màu lam và tím, như vỏ của một con bọ cánh cứng Creonian. Là sàn nhà ư? Không. Tôi nhìn thấy những chiếc cốc. Những chiếc đĩa đựng chén. Một giá để cà phê. Là một cái bàn. Đó là nhà ngục của tôi. Không phải một vực thẳm gớm ghiếc nào cả. Chỉ là một phiến đá rỗng bằng cẩm thạch rộng một mét, dài mười hai mét. Chúng đã dùng bữa ngay phía trên người tôi mỗi buổi tối, chỉ cách vài phân. Những tiếng thì thầm xa xăm mà tôi nghe thấy trong bóng tối là của chúng. Tiếng leng keng từ dao nĩa và đĩa thức ăn của chúng là người bạn duy nhất của tôi.
“Man rợ…”
Giờ thì tôi đã nhớ. Đây là chiếc bàn mà Chó Rừng đã ngồi khi tôi đến gặp hắn sau khi hồi phục từ những vết thương trong Cơn Mưa Sắt. Phải chăng hắn đã lên kế hoạch giam giữ tôi kể từ khi ấy? Tôi đã đội mũ trùm đầu khi chúng đưa tôi đến đây. Tôi đã nghĩ mình đang ở giữa lòng pháo đài của hắn. Nhưng không phải. Ba mươi phân đá là thứ đã ngăn cách những bữa tối của chúng với địa ngục của tôi.
Tôi ngẩng lên nhìn qua khay cà phê đặt cạnh đầu. Có kẻ nào đó đang nhìn tôi chằm chằm. Nhiều kẻ. Tôi không thể thấy chúng qua những giọt nước mắt và máu lẫn trong mắt. Tôi quay đi chỗ khác, cuộn tròn lại như một con chuột chũi mù lòa lần đầu tiên chui lên mặt đất, quá xúc động và quá sợ hãi để nhớ đến lòng tự trọng hay sự căm thù. Nhưng tôi biết hắn đang nhìn tôi. Chó Rừng. Một khuôn mặt trẻ con trên cơ thể mảnh khảnh, với mái tóc màu hung chẻ ngôi lệch. Hắn đằng hắng.
“Các vị khách kính mến. Cho phép tôi được phép giới thiệu tù nhân số L17L6363.”
Mặt hắn là cả thiên đàng lẫn địa ngục.
Được nhìn thấy một người khác…
Được biết tôi không cô độc…
Nhưng rồi tôi nhớ lại những gì hắn đã làm với tôi… nó xé toạc linh hồn tôi.
Những giọng nói khác thốt lên và oang oang, ồn đến inh tại nhức óc. Rồi, ngay cả khi đang cuộn tròn, tôi vẫn cảm thấy một điều gì đó vượt ra ngoài tiếng huyên náo. Một điều tự nhiên, dịu dàng và tử tế. Một điều mà bóng tối đã thuyết phục tôi rằng tôi sẽ không bao giờ được cảm thấy một lần nữa. Nó nhẹ nhàng thổi qua khung cửa sổ đang mở, hôn lên da tôi.
Cơn gió giữa mùa đông cắt qua mùi hôi thối ẩm ướt của xác thịt tôi, khiến tôi nghĩ rằng ở đâu đó có một đứa trẻ đang băng qua làn tuyết và những rặng cây, đưa tay vuốt dọc lớp vỏ cây cùng những chiếc lá thông để lấy sáp bôi lên tóc. Đó là một hồi ức tôi biết mình chưa bao giờ có, nhưng lại cảm thấy như phải có. Đó là cuộc sống tôi mong muốn. Là đứa trẻ đáng lẽ tôi đã có.
Tôi khóc. Khóc vì bản thân thì ít, mà vì đứa trẻ, người nghĩ rằng nó đang sống trong một thế giới yên bình, nơi cha mẹ là những người to lớn và tráng kiện như những ngọn núi, thì nhiều. Giá như tôi có thể được trở lại thơ ngây đến thế. Giá như tôi biết khoảnh khắc này không phải là một cái bẫy. Nhưng nó là một cái bẫy. Chó Rừng chỉ cho đi để rồi đoạt lại. Anh sáng sẽ sớm chỉ còn là một ký ức và bóng tối sẽ trở lại. Tôi nhắm chặt mắt, lắng nghe tiếng máu chảy từ mặt xuống sàn đá, và đợi cho sự thay đổi xảy đến.
“Khỉ thật, Augustus. Cần thiết phải làm vậy sao?” ả sát thủ nham hiểm gầm gừ. Giọng khàn khàn âm ỉ trong sự nhịp nhàng uể oải đặc trưng của người Mặt Trăng học tại các cung điện trên Đồi Palatine, nơi chẳng có gì là đáng kinh ngạc. “Hắn bốc mùi như chết.”
“Mồ hôi đã lên men và da chết bên dưới những chiếc còng từ tính. Cô thấy lớp vảy vàng trên mu bàn tay hắn chứ, Aja?” Chó Rừng lưu ý. “Nhưng hắn vẫn rất khỏe mạnh và sẵn sàng cho các Nhà Tạo Tác của cô. Mọi chuyện đều được trù liệu cả rồi.”
“Cậu biết hắn rõ hơn tôi,” Aja nói với một người khác. “Hãy đảm bảo rằng đó chính là hắn. Chứ không phải một kẻ giả mạo.”
“Cô nghi ngờ lời nói của tôi sao?” Chó Rừng hỏi. “Cô làm tôi tổn thương đấy.”
Tôi sững người, cảm thấy có người đang đến gần.
“Thôi đi. Cậu phải có tim thì mới tổn thương được, Đại Thống Đốc ạ. Cậu được trời phú cho nhiều thứ, nhưng tôi sợ rằng cái món nội tạng đó cậu lại không hề có.
“Cô khen tôi quá lời rồi.”
Những chiếc thìa chạm vào sứ kêu leng keng. Tiếng người đằng hắng. Tôi muốn bịt tai lại. Quá nhiều tiếng động. Quá nhiều thông tin.
“Giờ đã có thể nhìn thấy tên Đỏ trong hắn.” Đó là giọng của một phụ nữ lạnh lùng có học thức đến từ miền Bắc Sao Hỏa. Cộc cằn hơn ngữ điệu của người Mặt Trăng.
“Chính xác, Antonia!” Chó Rừng đáp. “Tôi đã rất tò mò muốn được biết trông hắn sẽ như thế nào. Một thành viên thuộc dòng dõi Hoàng Kim sẽ không bao giờ hèn kém như sinh vật đang ở trước mặt chúng ta đây. Cô biết không, hắn đã xin tôi được chết trước khi tôi nhốt hắn vào đó. Hắn đã khóc. Điều khôi hài là, hắn có thể tự sát bất cứ lúc nào hắn muốn. Nhưng hắn đã không làm vậy, vì một phần con người hắn thích thú cái lỗ này. Như loài sâu bọ. Giống loài thấp kém của chúng không có một chút tôn nghiêm nào. Hắn thoải mái như được về nhà khi nằm dưới đó. Thoải mái hơn nhiều so với lúc ở cùng chúng ta.”
Giờ tôi đã nhớ lại cảm giác căm ghét.
Tôi mở mắt ra để cho chúng biết rằng tôi nhìn thấy chúng. Nghe thấy chúng. Nhưng khi mở mắt, tôi không bị thu hút bởi kẻ thù, mà bởi khung cảnh mùa đông đang trải dài bên ngoài cửa sổ đằng sau những gã Hoàng Kim. Ở đó, sáu trong số bảy ngọn núi của Attica rực rở trong nắng sớm. Một trận mưa tuyết nhỏ. Đó là viễn cảnh mờ ảo trước đôi mắt cận thị sâu hoắm của tôi.
“Darrow?” Tôi biết giọng nói đó. Tôi khẽ quay đầu lại để nhìn bàn tay chai sạn của hắn đặt lên mép bàn. Tôi cứng người, nghĩ ràng nó sẽ giáng xuống tôi. Nhưng không. Ngón giữa của bàn tay ấy đeo gia huy con đại bàng màu vàng của Bellona. Gia tộc mà tôi đã tiêu diệt. Bàn tay còn lại gắn trên cánh tay mà tôi đã chặt đứt trong lần cuối cùng chúng tôi quyết đấu, cánh tay đã được tái tạo bởi Nhà Tạo Tác Zanziber. Hai chiếc nhẫn đầu sói của Nhà Mars đeo trên tay hắn. Một chiếc của tôi. Chiếc còn lại của hắn. Mỗi chiếc có giá bằng cả mạng sống của một Hoàng Kim trẻ. “Ngươi có nhận ra ta không?” hắn hỏi.
Tôi ngẩng đầu để nhìn vào mặt hắn. Dù tôi đã tiều tụy thì Cassius au Bellona vẫn không bị sạm đi bởi chiến tranh hay thời gian. Thậm chí còn đẹp hơn so với những gì tôi còn nhớ, hắn tràn đầy sức sống. Cao hơn hai mét. Đắm trong sắc trắng vàng của Hiệp Sĩ Bình Minh, mái tóc quăn của hắn rực rỡ như đuôi sao băng. Râu hắn đã cạo sạch, và cái mũi hơi khoằm vì vừa bị gãy. Khi bắt gặp ánh mắt hắn, tôi cố hết sức để không bật khóc. Hắn nhìn tôi buồn thảm, gần như dịu dàng. Tôi phải là một chiếc bóng thê thảm của chính mình đến mức nào, mới có thể chuốc lấy sự thương hại của gã đàn ông đã bị tôi làm tổn hại sâu sắc.
“Cassius, tôi lẩm bẩm, chỉ để nói ra cái tên ấy. Chỉ để trò chuyện với một người khác. Để được nghe.
“Và?” Aja au Grimmus đứng sau Cassius hỏi. Kẻ tàn bạo nhất trong số các Vệ Sĩ Cuồng Nộ của Hội Chủ đang mặc bộ giáp mà tôi đã nhìn thấy ả mặc trong lần gặp đầu tiên ở Thành Trì trên Mặt Trăng, cái đêm mà Ngựa Hoang đã giải cứu tôi và Aja đánh Quinn đến chết. Nó bị trầy xước. Đã kinh qua chiến trận. Sự sợ hãi chế ngự lòng căm hờn trong tôi, và tôi lại rời mắt khỏi ả đàn bà da ngăm.
“Rốt cuộc hắn vẫn còn sống,” Cassius nói khẽ. Hắn quay lại nhìn Chó Rừng. “Cậu đã làm gì với hắn? Những vết sẹo…”
“Tôi nghĩ việc đó quá rõ ràng,” Chó Rừng nói. “Tôi đã hủy hoại Thần Chết.”
Cuối cùng tôi cũng nhìn xuống thân thể mình qua bộ râu xồm xoàm để hiểu ý của hắn là gì. Tôi là một xác chết. Gầy gò và xanh xao. Xương sườn nhô ra từ bên dưới làn da mỏng hơn cả lớp màng nổi trên sữa nóng. Đầu gối lồi lên bên dưới hai chân khẳng khiu. Móng chân mọc dài và xù xì. Sẹo từ các cuộc tra tấn của Chó Rừng lốm đốm khắp người. Cơ bắp đã teo mất. Những đường ống giúp tôi sinh tồn trong bóng tối nhô lên dưới bụng, các sợi dây rốn màu đen lòng thòng vẫn giữ chặt tôi xuống sàn của hầm ngục.
“Hắn đã ở trong đó bao lâu?” Cassius hỏi.
“Ba tháng tra khảo, và chín tháng biệt giam.”
“Chín…”
“Hết sức thích hợp. Chúng ta đâu thể vì chiến tranh mà từ bỏ phép ẩn dụ. Dù sao thì chúng ta cũng không phải là những kẻ mọi rợ, phải không Bellona?”
“Sự nhạy cảm của Cassius đã bị xúc phạm, Adrius ” Antonia nói từ chỗ ngồi của ả, bên cạnh Chó Rừng. Ả là một quả táo độc trong hình hài phụ nữ, sáng ngời, rực rỡ và đầy hứa hẹn, nhưng lại thối rữa và độc ác đến tận xương tủy. Ả đã giết cô bạn của tôi, Lea, ở Học Viện, găm một viên đạn vào đầu mẹ ả, và hai viên vào cột sống chị gái, Victra. Giờ ở đang là đồng minh của Chó Rừng, kẻ đã hành hạ ả ở Học Viện. Một thế giới kỳ lạ. Đứng sau Antonia là Cây Kế mặt ngăm đen, người đã từng là một Kẻ Gào Rú, giờ đây là thành viên của nhóm Các Kỵ Sỹ Xương của Chó Rừng, có thể nhận ra điều ấy nhờ huy hiệu đầu chim gắn trên ngực cô ta. Cô ta nhìn xuống sàn thay vì nhìn tôi. Đội trưởng của cô ta là Lilath đầu trọc, ngồi bên phải Chó Rừng. Sát thủ riêng ưu thích của hắn kể từ Học Viện.
“Thứ lỗi cho tôi nếu tôi không thể hiểu mục đích của việc tra tấn một kẻ thù đã gục ngã,” Cassius đáp. “Nhất là khi hắn đã khai ra mọi thông tin hắn biết.”
“Mục đích?” Chó Rừng nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt im lìm trong lúc giải thích. “Mục đích là để trừng phạt, anh bạn tốt của tôi ơi. Thứ… này đã cho rằng hắn thuộc hàng ngũ của chúng ta. Như thể hắn và chúng ta ngang hàng, Cassius ạ. Thậm chí là tốt hơn chúng ta. Hắn đã phỉ báng chúng ta. Đã ngủ với em gái tôi. Hắn đã cười vào mặt và đã coi chúng ta như những kẻ ngốc trước khi bị chúng ta phát hiện. Hắn buộc phải biết rằng thất bại của hắn không phải tình cờ, mà là điều không tránh khỏi. Các Đỏ vốn luôn là những sinh vật nhỏ thó xảo quyệt. Và các bạn của tôi ạ, hắn là hiện thân của những gì chúng ước được trở thành, của những gì chúng sẽ trở thành nếu ta để mặc chúng. Nên tôi đã để thời gian và bóng tối biến hắn trở lại làm con người thật của hắn. Một homo flammeus, theo hệ thống phân loại mới mà tôi đã kiến nghị với Ủy Ban. Chẳng khác gì nhiều so với homo sapiens trong lịch trình tiến hóa sự sống. Phần còn lại chỉ là một lớp mặt nạ.”
“Ý cậu là hắn đã biến cậu trở thành một kẻ ngốc,” Cassius nói, “khi cha cậu chọn một tên Đỏ được tạo tác thay vì người kế thừa chính thống của ông ta? Đó là bản chất của việc này, Chó Rừng ạ. Sự hờn dỗi tủi nhục của một thằng nhóc không được yêu thương và không ai cần đến.”
Chó Rừng cau mặt trước những lời ấy. Aja cũng khó chịu không kém trước giọng điệu của người bạn đồng hành trẻ tuổi.
“Darrow đã cướp đi sinh mạng của Julian,” Antonia nói.
“Rồi đồ sát cả nhà cậu. Cassius, hắn đã phái các sát thủ đi tàn sát lủ trẻ có cùng dòng máu với cậu khi chúng đang trốn ở Gò Olympus. Người ta sẽ tự hỏi mẹ cậu nghĩ gì trước lòng thương hại của cậu.”
Cassius ngó lơ chúng, hất hàm về phía các Hồng đang đứng ở góc phòng. “Lấy cho tên tù nhân một cái chăn.”
Họ không động đậy.
“Thật không biết lễ độ. Cả cô cũng vậy sao, Cây Kế?” Cô ta không trả lời. Cassius cười gằn khinh miệt rồi cởi chiếc áo choàng màu trắng của hắn, đắp lên thân thể đang run rẩy của tôi. Trong khoảnh khắc, không ai nói gì, thảy đều ngạc nhiên trước nghĩa cử ấy như tôi.
“Cảm ơn,” tôi lẩm bẩm. Nhưng hắn rời mắt khỏi khuôn mặt hốc hác của tôi. Lòng thương hại không phải sự tha thứ, cũng không phải sự xá tội.
Lilath cười mà không rời mắt khỏi bát trứng chim ruồi luộc lòng đào của cô ta. Cô ta nhai nhóp nhép như thể chúng là kẹo ngọt. “Có lúc nghĩa khí trở thành một nhược điểm đấy, Hiệp Sĩ Bình Minh.” Ả đàn bà đầu trọc ngẩng lên nhìn Aja từ chỗ ngồi bên cạnh Chó Rừng bằng cặp mắt như con lươn trong hang động dưới biển ở Sao Kim. Một quả trứng khác trôi xuống cổ họng ả. “Lão già Arcos đã phải trả một cái giá đắt mới học được điều ấy.”
Aja không đáp lại, ả cư xử không chê vào đâu được. Nhưng sự im lặng chết người rình nấp bên trong ả đàn bà ấy, sự im lặng mà tôi vẫn còn nhớ từ khoảnh khác ngay trước lúc ả giết Quinn. Lorn đã dạy ả kiếm thuật. Ả sẻ không thích nhìn tên ông bị nhạo báng. Lilath tham lam nuốt một quả trứng khác, đánh đổi tư cách lấy quyền được lăng mạ.
Có sự thù địch giữa những kẻ đồng minh này. Giống loài của chúng vẫn luôn như vậy. Nhưng sự phân cách giữa các Hoàng Kim cũ và giống loài mang tư tưởng mới hơn của Chó Rừng có vẻ rất rõ rệt.
“Đều là bạn bè cả mà,” Chó Rừng nói bỡn cợt. “Để ý cách cư xử của cô đi, Lilath. Lorn là một Hoàng Kim Sắt, đơn giản ông ta đã chọn sai phe cánh. Aja, tôi tò mò muốn biết, giờ đây khi thời gian sở hữu Thần Chết của tôi đã hết, cô vẫn định đem hắn ra giải phẫu đấy chứ?”
“Phải,” Aja đáp. Đáng lẽ tôi không nên cảm ơn Cassius. Nghĩa khí của hắn là giả mạo. Hắn chỉ muốn giữ vệ sinh. “Zanzibar rất tò mò muốn được khám ra bí quyết tạo nên hắn. Ông ta đã có những giả thuyết của mình, nhưng vẫn nóng lòng được sở hữu mẫu vật. Chúng tôi hy vọng sẽ bắt được Nhà Tạo Tác đã ra tay, nhưng chúng tôi nghĩ hắn đã bỏ mạng trong vụ tấn công tên lửa ở Kato, tỉnh Alcidalia.”
“Hoặc đó là những gì chúng muốn cô nghĩ vậy,” Antonia nói.
“Cậu đã từng giam giữ hắn, phải không?” Aja hỏi thẳng.
Chó Rừng gật đầu. “Tên hắn là Mickey. Hắn đã mất giấy phép hành nghề sau khi tạo tác một vụ sinh đẻ Hoàng Kim không được cấp phép. Gia đình ấy đã tìm cách giúp đứa trẻ không bị tiêu hủy. Dù sao thì, sau vụ ấy, hắn chuyên mua bán các sinh vật tiêu khiển thủy sinh và sinh vật trên không ở chợ đen. Hắn có một cửa hàng tạo tác ở Yorkton trước khi Các Con Trai tuyển mộ hắn để làm một công việc đặc biệt. Darrow đã giúp hắn thoát khỏi tay tôi. Nếu cô muốn nghe ý kiến của tôi thì tôi nghĩ hắn vẫn còn sống. Các gián điệp của tôi đã định vị được hắn ở Tinos.”
Aja và Cassius nhìn nhau.
“Nếu cậu có thông tin gì về Tinos, cậu cần phải chia sẻ với chúng tôi ngay bây giờ,” Cassius nói.
“Tôi chưa có tin gì chắc chắn cả. Tinos… được che giấu cẩn thận. Và chúng tôi vẫn chưa bắt sống được chỉ huy nào của chúng.” Chó Rừng nhấp một ngụm cà phê. “Nhưng sắt đã bị ném vào lửa, và cô sẽ là người đầu tiên được biết nếu thu được gì từ chúng. Mặc dù tôi nghĩ Các Kỵ Sĩ Xương của tôi sẽ muốn được làm những người đầu tiên tấn công Những Kẻ Gào Rú. Phải không, Lilath?”
Tôi gắng không cựa mình trước cái tên ấy. Nhưng thật khó để làm vậy. Họ vẫn còn sống. Ít nhất là một vài trong số họ. Và họ đã chọn Các Con Trai Của Ares thay vì Hoàng Kim…
“Vâng, thưa ngài,” Lilath nói, nhìn tôi dò xét. “Chúng tôi sẽ tận hưởng một cuộc săn lùng đích thực. Đánh nhau với Quân Đoàn Đỏ và các nhóm nổi dậy khác thật nhàm chán, kể cả lũ Xám.”
“Hội Chủ cần chúng ta có mặt ở nhà, Cassius,” Aja nói. Đoạn quay sang Chó Rừng, “Chúng tôi sẽ ra về ngay khi quân đoàn Mười Ba nhổ neo khỏi Lòng Chảo Golan. Khả năng cao là sáng mai.”
“Cô sẽ mang theo các quân đoàn của mình về Mặt Trăng ư?”
“Chỉ quân đoàn Mười Ba thôi. Số còn lại sẽ để lại cho cậu quản lý.”
Chó Rừng ngạc nhiên. “Để tôi quản lý?”
“Tạm thời cho đến khi cuộc… Khởi Nghĩa này được dập tắt hoàn toàn.” Ả gần như nhổ ra từ ấy. Một từ mới mẻ đối với tôi. “Nó đại diện cho sự tin tưởng của Hội Chủ. Cậu biết đấy, ngài rất hài lòng với những tiến triển mà cậu đã đạt được ở đây.”
“Bất kể thủ đoạn của cậu,” Cassius nói thêm, khiến Aja nhìn hắn khó chịu.
“Nếu sáng mai cô ra về thì dĩ nhiên tối nay cô nên dùng bữa với tôi. Tôi muốn được trao đổi một số… chính sách liên quan đến các cuộc Khởi Nghĩa ở Vành Đai.” Chó Rừng nói mập mờ vì tôi đang lắng nghe. Thông tin là vũ khí của hắn. Hắn đã ngụ ý rằng các bạn đã phản bội tôi. Không nói rõ là ai. Chỉ nói bóng gió trong lúc tra tấn tôi, trước khi ném tôi vào bóng tối. Một tên Xám nói với hắn rằng em gái hắn đang đợi trong phòng khách. Các ngón tay hắn có mùi trà sữa, món đồ uống ưa thích của em gái hắn. Cô ấy có biết tôi đang ở đây không? Đã bao giờ cô ngồi bên chiếc bàn này? Giờ thì Chó Rừng vẫn tiếp tục nói chuyện phiếm. Rất khó để phân biệt các giọng nói. Quá nhiều để nhận biết. Quá nhiều.
“… Tôi sẽ sai người rửa ráy cho Darrow trước khi chuyển hắn đi và chúng ta có thể thết đãi yến tiệc sau cuộc thảo luận. Tôi biết Nhà Volox và Nhà Corialus sẽ rất mừng khi gặp lại mọi người. Đã lâu rồi tôi không được tiếp đãi vị khách nào quý bằng hai Hiệp Sĩ Olympic. Hai người thường xuyên đi thực địa, đảo quanh các lãnh phận, săn lùng dưới đường hầm dưới biển sâu và trong các khu ổ chuột. Đã bao lâu hai người không được ăn một bữa tử tế mà không phải lo đến một vụ càn quét lúc nửa đêm hay các vụ đánh bom cảm tử?”
“Chỉ vừa mới đây thôi,” Aja thừa nhận. “Chúng tôi đã được các anh em Nhà Rath tiếp đón lúc đi qua Thessalonica. Họ rất nóng lòng được thể hiện sự trung thành sau… lối cư xử của họ trong Cơn Mưa Sư Tử. Nó thật đáng lo ngại.”
Chó Rừng phá lên cười. “Tôi sợ rằng bữa tối của tôi sẽ quá nhạt nhẽo nếu so với Nhà Rath. Gần đây tôi chỉ toàn tiếp các chính trị gia và binh lính. Cuộc chiến quỷ tha ma bắt này đã cản trở lịch trình giao tế xã hội của tôi, như cô có thể hình dung rồi đấy.”
“Cậu chắc nguyên nhân không phải vì tiếng tăm về lòng hiếu khách của cậu đấy chứ?” Cassius hỏi. “Hoặc có lẽ là vì lối ăn kiêng của cậu?”
Aja thở dài, gắng che giấu sự thích thú của ả. “Chú ý cách cư xử, Bellona.”
“Đừng ngại… không dễ để quên đi sự thù hằn giữa hai gia tộc chúng ta, Cassius. Nhưng chúng ta buộc phải bắt tay trong những thời điểm như thế này. Vì lợi ích của Hoàng Kim.” Chó Rừng mỉm cười, mặc dù tôi biết trong thâm tâm hắn đang hình dung được cưa đầu cả hai bằng một con dao cùn. “Dù sao thì, tất cả chúng ta đều có những câu chuyện vườn trường. Tôi chẳng cảm thấy xấu hổ gì cả.”
“Có một vấn đề khác chúng tôi muốn trao đổi,” Aja nói.
Đến lượt Antonia thở dài. “Tôi đã bảo với cậu là sẽ có mà. Hội Chủ lại đòi hỏi gì nữa đây?”
“Có liên quan tới những gì Cassius đã nhắc đến lúc nãy.”
“Về thủ đoạn của tôi,” Chó Rừng nhắc lại.
“Phải.”
“Tôi tưởng Hội Chủ đã cảm thấy hài lòng với nỗ lực dẹp loạn của tôi?”
“Ngài hài lòng, nhưng…”
“Bà ấy yêu cầu sụ trật tự. Tôi đã lo liệu. Helium-3 được cung cấp đều đặn, sản lượng chỉ giảm hai phẩy ba phần trăm. Khởi Nghĩa đang thoi thóp; Ares sẽ sớm bị tìm thấy, Tinos và tất cả những chuyện này rồi sẽ chìm vào quên lãng. Fabii là người đang…”
Aja ngắt lời. “Là đội sát thủ.”
“À.”
“Và phương thức thanh trừng mà cậu đã thiết lập ở các mỏ nổi loạn. Hội Chủ lo rằng sự tàn khốc trong các phương thức hành động áp chế Đỏ Hạ Cấp của cậu sẽ phản tác dụng, chẳng khác gì những thất bại trong công tác tuyên truyền trước đây. Đã có những vụ đánh bom xảy ra ở Đồi Palatine. Các cuộc đình công ở nhiều điền trang trên Trái Đất. Thậm chí là các vụ biểu tình ở cổng Thành Trì. Tinh thần của Khởi Nghĩa vẫn còn tồn tại. Mặc dù nó đã rạn nứt. Và nó phải tiếp tục rạn nứt như hiện tại.”
“Tôi không nghĩ chúng ta sẽ gặp phải những cuộc biểu tình khác sau khi đã cử các Đá Nham Thạch đến,” Antonia nói mỉa mai.
“Dù vậy đi nữa…”
“Thủ đoạn của tôi không có nguy cơ bị công chúng phát hiện. Khả năng tuyên truyền của Các Con Trai đã bị triệt hạ,” Chó Rừng nói. “Tôi đang kiểm soát mọi thông tin tải ra ngoài, Aja. Ai cũng biết cuộc chiến này đã kết thúc. Họ sẽ không bao giờ được thấy dù chỉ là một bức ảnh chụp những xác chết. Không bao giờ được thấy các hầm mỏ đã đóng cửa. Những gì họ tiếp tục được thấy là các Đỏ tấn công dân thường. Những đứa trẻ thuộc Màu Cấp Trung và Cấp Cao bỏ mạng tại các trường học. Công chúng đứng về phía chúng ta…”
“Vậy nếu họ nhìn thấy những gì cậu đang làm thì sao?” Cassius hỏi.
Chó Rừng không trả lời ngay. Thay vào đó, hắn ra hiệu cho cô gái Hồng hầu như chẳng có một mảnh vải che thân đang ngồi trên đi văng phòng khách bên cạnh đến gần. Cô gái, chẳng lớn hơn Eo là bao, lại gần hắn và nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Mắt cô có màu hồng thạch anh, mái tóc màu tử đinh hương óng ánh bạc tết thành bím xõa xuống tấm lưng trần. Cô được nuôi nấng để phục vụ những con quái vật này, và tôi sợ không muốn biết cặp mắt dịu dàng ấy đã nhìn thấy những gì. Con đau của tôi bỗng trở nên thật nhỏ bé. Sự điên cuồng trong tâm trí tôi thật yên lặng. Chó Rừng vuốt mặt cô gái, vẫn nhìn vào tôi, rồi thọc các ngón tay vào miệng cô và cạy răng ra. Hắn xoay đầu cô gái để tôi có thể nhìn, rồi để Aja và Cassius cũng có thể nhìn.
Cô gái không có lưỡi.
“Tự tay tôi đã làm việc này sau khi chúng tôi bắt cô ả đi tám tháng trước. Cô ả đã tìm cách ám sát một trong số Các Kỵ Sĩ Xương của tôi ở hộp đêm Agea Pearl. Cô ả ghét tôi. Không muốn gì hơn là được nhìn thấy tôi nằm mục xương dưới đất.” Hắn buông cô ra, rồi rút súng ở bao đựng bên hông và nhét vào tay cô gái. “Bắn vào đầu ta đi, Calliope. Vì tất cả những tủi nhục mà ta đã đổ xuống đầu ngươi và đồng loại của ngươi. Bắn đi. Ta đã cắt lưỡi của ngươi. Ngươi còn nhớ những gì ta đã làm với ngươi trong thư viện mà. Nó sẽ tiếp tục xảy ra hết lần này đến lần khác.” Hắn lại đặt tay lên mặt cô, bóp cái cằm yếu ớt của cô. “Hết lần này đến lần khác. Bóp cò đi, ả điếm ti tiện. Bóp đi!” Cô gái Hồng lắc đầu, giàn giụa nước mắt, và ném khẩu súng xuống sàn, quỳ xuống ôm chặt lấy chân Chó Rừng. Hắn đứng phía trên cô, tỏ vẻ nhân từ và âu yếm vuốt đầu cô gái.
“Nào, nào, Calliope. Cô đã làm tốt lắm. Tốt lắm.” Chó Rừng quay sang Aja. “Với công chúng, mật ong lúc nào cũng tốt hơn giấm. Còn với những kẻ chiến đấu bằng cờ lê, bằng chất độc, bằng những hành động phá hoại cống rãnh và khủng bố trên đường, cắn chúng ta như những con gián trong đêm, thì nỗi sợ là phương thức duy nhất.” Mắt hắn tìm đến tôi. “Nỗi sợ và sự hủy diệt.”