Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54
Quỷ Lùn Và Tên Hoàng Kim

❊ ❊ ❊

54

QUỶ LÙN VÀ TÊN HOÀNG KIM

Phi thuyền đột kích của tôi đáp lên boong phụ của chiếc Sao Mai, đáng lẽ Ngựa Hoang phải ra gặp chúng tôi. Cô không ở đó. Các Hoàng Kim mà cô đang giải cứu cũng vậy. Thay vào đó, một nhóm Các Con Trai Ares do Theodora dẫn đầu đứng đợi chúng tôi. Bà không mang theo vũ khí và trông có vẻ lạc lõng giữa những người mặc giáp, nhưng họ nghe theo lệnh của bà. Bà kể cho tôi nghe chuyện xảy ra. Cái chết của chú tôi đã làm dấy lên những cuộc ẩu đả nho nhỏ và leo thang thành những cuộc đấu súng từ cả hai phe. Giờ thì vài con tàu đã náo loạn vì mâu thuẫn, kể cả tàu đô đốc này.

“Ngựa Hoang đã bị người của Sefi bắt đi, cùng với Cassius và các tù binh Màu Cấp Cao khác, Darrow,” Theodora thông báo, rồi chào các phó quan của tôi.

“Những kẻ man rợ khốn kiếp,” Victra lẩm bẩm. “Nếu họ giết cô ta, chuyện này sẽ kết thúc.”

“Họ sẽ không giết cô ấy,” tôi nói. “Sefi biết Ngựa Hoang thuộc phe cô ta.”

“Tại sao cô ta lại làm việc này?” Holiday hỏi.

“Công lý,” Victra nói, nhận được một cái nhìn từ Sevro.

“Không,” tôi nói. “Không. Tôi nghĩ phải có lý do nào khác.”

“Khốn kiếp, huy hoàng chưa.” Victra hất hàm vào vũ trụ. “Có vẻ như Nhà Telemanus định hủy hoại tất cả.” Một phi thuyên khác đáp xuống khoang tàu bay sau lưng chúng tôi. Chúng tôi tập trung lại trong lúc nó hạ cánh, lao xuống cầu thang trước khi nó kịp chạm đất, toàn gia tộc Telemanus nhảy xuống sàn. Daxo, Kavax, Thraxa và hai chị em khác mà tôi chưa từng gặp mặt đáp mạnh sau lưng họ, vũ trang tới tận răng, mặc dù cánh tay Kavax vẫn đeo băng. Phía sau họ là hơn ba mươi Hoàng Kim khác của gia tộc. Đó là cả một đội quân chết tiệt.

“Họ sẽ khiến tất cả chúng ta bỏ mạng,” Holiday nói. Bên cạnh tôi, Sevro hấp háy mắt trước đội quân đang đáp xuống.

“Cái chết sản sinh ra cái chết sản sinh ra cái chết…” cậu lẩm bẩm, phá vỡ sự im lặng bất thường của mình.

“Kavax, ông đang làm cái quái gì vậy?” tôi hỏi trong lúc gia đình ông đi qua khoang tàu bay.

“Virginia cần sự giúp đỡ của chúng tôi,” ông gầm lên, không giảm tốc độ, cho đến khi tôi chặn ông lại, không cho ông tiến thêm vào con tàu. Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ ông sẽ lao qua tôi. “Chúng tôi sẽ không để cô ấy nằm dưới quyền sinh sát của lũ người man rợ.”

“Tôi đã dặn ông hãy ở yên trên tàu.”

“Rất tiếc, chúng tôi nghe lệnh của Virginia, không phải cậu,” Daxo nói. “Chúng tôi biết, có mặt ở đây là gây chia rẽ. Nhưng chúng tôi sẽ làm những gì cần thiết để bảo vệ gia đình của mình.”

“Cả Ngựa Hoang cũng đã nói các người không được kéo quân đến đây.”

“Tình thế đã thay đổi,” Kavax gầm gừ.

“Ông muốn biến nó thành một cuộc chiến ư? Ông muốn hạm đội của chúng ta tan rã? Cách nhanh nhất để ông làm vậy là dẫn một đội quân các Hoàng Kim vào đó.”

“Chúng tôi sẽ không để cô ấy chết,” Kavax nói.

“Và nếu họ giết cô ấy vì ông thì sao?” tôi hỏi. Đó là thứ duy nhất khiến ông ngập ngừng. “Nếu họ cắt cổ cô ấy khi các ông tiến vào đó thì sao?” Tôi bước lại gần để ông có thể thấy nỗi sợ trên mặt tôi và nói đủ lớn để Daxo cũng nghe được. “Hãy nghe tôi, Kavax, vấn đề là ông làm vậy thì cũng coi như chỉ cho các Đá Nham Thạch một lựa chọn duy nhất. Chống trả. Ông biết họ có thể. Để tôi giải quyết chuyện này và chúng ta sẽ giành lại được Ngựa Hoang. Bằng không ngày mai chúng ta sẽ đứng trước cỗ quan tài của cô ấy.”

Kavax quay lại nhìn cậu con trai rắn rỏi, người lúc nào cũng có thái độ ôn hòa, để xem anh ấy nghĩ gì. Và tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi Daxo gật đầu. “Được rồi,” Kavax nói. “Nhưng tôi sẽ đi với cậu, Thần Chết. Các con, hãy đợi lệnh của ta. Nếu ta ngã xuống, hãy xông vào với tất cả thịnh nộ.”

“Vâng, thưa cha,” họ đáp.

Thở dài nhẹ nhõm, tôi quay lại với người của mình. “Sevro đâu?”

Sevro đã lẻn đi trong lúc chúng tôi tranh cãi, để làm gì tôi không biết. Chúng tôi đuổi theo cậu qua các hành lang, Victra theo sau. Holiday dẫn đầu, tiếp nhận thông tin từ Các Con Trai Ares qua kính quang học gắn trong mắt. Người của cô ấy đã định vị được vị trí của đám đông trong khoang tàu bay chính. Họ đang xét xử Cassius vì tội sát hại hàng chục Con Trai Ares và, dĩ nhiên, Ares. Không có dấu vết của Ngựa Hoang. Cô đang ở đâu? Đáng lẽ cô phải tránh khỏi tai mắt và hội ngộ cùng chúng tôi khi có thể. Họ đã bắt được cô rồi ư? Hay tệ hơn? Khi chúng tôi tới hành lang dẫn đến khoang tàu bay, đám đông vây kín khiến chúng tôi không thể lọt qua. Tôi đẩy các Đỏ và Đá Nham Thạch sang một bên trong lúc chạy qua.

Tất cả bọn họ đang la hét và xô đẩy. Nhìn qua đầu họ, gần trung tâm tàu bay, tôi thấy vài chục Đá Nham Thạch và các Đỏ đang đứng chắn lối đi cao hai mươi mét bắc qua một phần của khoang tàu bay và cao quá đầu đám đông. Sefi đứng ở chính giữa. Bảy Hoàng Kim bị treo cổ cho đến chết ở lối đi, treo lủng lẳng trên những sợi dây cáp bằng cao su, chân lơ lưng phía trên đám đông chừng năm mét, da đầu bị lột trụi. Xương sống của Hoàng Kim cứng hơn người bình thường. Mỗi ngươi trong số họ hẳn đã chết một cách đau đớn sau vài phút thiếu máu não, chứng kiên đám đông bên dưới họ chửi thề, nhổ nước bọt, ném những chiếc bu lông, cờ lê và những cái chai. Máu đông lại thành những rải duy băng dài trên cằm và ngực họ. Lưỡi đã bị Sefi Thầm Lặng cắt gọn. Cassius và một vài tù binh khác đang đợi đến lượt để bị xử tử trên lối đi, quỳ gối bên cạnh những kẻ đang giam giữ họ, đầy máu và bị đánh bầm giập. Ngựa Hoang không ở cùng họ, tạ ơn Chúa. Họ đã lột trần Cassius và khắc một chiếc Lưỡi Hái đẫm máu lên bộ ngực nở nang của hắn.

“Sefi! tôi hét lên, nhưng họ không nghe thấy. Tôi không thây Sevro ở bất kỳ đâu. Có hơn hai lăm nghìn người ở nơi vốn được dành cho mười nghìn. Các Đá Nham Thạch đứng sừng sững giữa đám đông, như những tảng đá vĩ đại giữa biển Màu Hạ Cấp. Đáng lẽ tôi không nên tập trung phần lớn những người bị thương và những người được giải cứu ở trung tâm của những nỗi đau buồn này. Đám đông đã nhận ra sự có mặt của tôi và tránh đường cho tôi đi, gào thét tên tôi như thể họ nghĩ tôi đã đến đây để chứng kiến công lý được thực thi. Sự man rợ của cảnh này khiến tôi ớn lạnh. Một trong những người đang ghì Cassius xuống là tay kỹ thuật viên Lục đã đưa cà phê cho tôi ở Phobos. Hầu hết những người còn lại tôi không nhận ra.

Từng người một, Các Con Trai ở gần nhận ra sự có mặt của tôi. Sự im lặng tản ra xung quanh tôi như những gợn sóng. Sefi đứng ở phía trên cuối cùng cũng nhận ra tôi.

“Sefi!” tôi gầm gừ. “Sefi.” Cuối cùng cô ta cũng nghe thấy tôi. “Cô đang làm gì thế?”

“Làm việc mà cậu không định làm,” cô ta nói vọng xuống bằng ngôn ngữ của mình, không phải trong thịnh nộ, mà trong sự thừa nhận rằng cô ta đang thực hiện một công việc bẩn thỉu nhưng cần thiết. Như một linh hồn báo thù trồi lên khỏi Địa Ngục. Mái tóc trắng của cô ta rủ sau lưng. Con dao đẫm máu vì những cái lưỡi mà nó đã cắt. Vậy mà tôi đã đứng ra để đảm bảo cho cô ta. Để cô ta đặt tên con tàu này. Nhưng một con sư tử để ta nuôi không có nghĩa nó đã được thuần hóa. Kavax kinh hoàng trước cảnh tượng ấy. Ông đã chuẩn bị để gọi các con của mình, và suýt làm vậy nếu Victra không ghì chặt tay ông và bảo ông hãy bình tĩnh. Nỗi sợ cũng hiện lên trong mắt cô. Không chỉ vì cảnh tượng phía trên, mà còn vì những điều có thể xảy ra với cô ở đây. Đáng lẽ tôi không nên dẫn theo các Hoàng Kim.

Trong cuộc sống có những khoảnh khắc ta quá tập trung vào nhiệm vụ phía trước mà quên nhìn xuống, cho đến khi chân ta đã lún sâu vào cát. Tôi đang ở ngay đó. Bị vây quanh bởi nhóm người khó lường, ngước lên nhìn người phụ nữ có dòng máu của Alia Chim sẻ Tuyết chảy trong người. Đội phòng vệ của tôi chỉ là một nhóm nhỏ Các Con Trai Ares và các Hoàng Kim. Holiday rút súng. Kiếm Lưỡi Mềm của Victra di chuyển dưới ống tay áo. Tôi đã quá nóng vội khi lao vào đây. Tình hình có thể trở nên quá tệ hại chỉ trong tích tắc.

“Ngựa Hoang đâu?” tôi gọi vọng lên với Sefi. “Cô đã giết cô ấy rồi sao?”

“Giết cô ấy? Không. Con Gái Của Sư Tử đã đưa chúng tôi từ Vùng Băng đến đây. Nhưng cô ấy đã chắn đường công lý, nên cô ấy phải bị xích lại.” Có nghĩa cô ấy đang được an toàn. Tạ ơn Chúa.

“Chuyện này là vậy sao?” tôi nói vọng lên. “Công lý? Có phải đó là thứ đã được ban cho các bạn của Ragnar, những người mà mẹ cô đã treo cổ ở Tòa Tháp?”

“Đây là luật lệ của Vùng Băng.”

“Cô không còn ở Vùng Băng, Sefi. Cô đang ở trên tàu của tôi.”

“Nó là của cậu sao?” Điều ấy khiến các Màu Hạ Cấp giữa đám đông không hài lòng. “Chúng tôi đã trả giá bằng máu của mình.”

“Cũng như tất cả chúng tôi,” tôi nói. “Vùng Băng có gì tốt? Cô đã rời khỏi nơi ấy vì cô biết nó không đúng. Cô biết con đường của các cô đã bị định hình bởi bàn tay của các chủ nhân mình. Cô đã nói sẽ đi theo tôi. Giờ cô lại lật lọng sao?”

“Cậu thì không lật lọng sao? Cậu đã hứa với người của tôi rằng họ sẽ được an toàn,” Sefi gầm xuống với tôi, chĩa mũi rìu vào tôi, gánh nặng của những mất mát đè lên người cô ta. “Tôi đã chứng kiến những việc họ làm. Tôi đã chứng kiến cuộc chiến mà họ khơi mào. Những con tàu mà họ lái. Ngôn từ sẽ không đủ. Các Hoàng Kim này chỉ nói một ngôn ngữ duy nhất. Và đó là ngôn ngữ của máu. Nên chừng nào họ còn sống. Chừng nào họ còn có thể mở miệng, người của tôi sẽ không được an toàn. Sức mạnh của họ quá ghê gớm.”

“Cô nghĩ đây là những gì Ragnar muốn sao?”

“Phải.”

“Ragnar đã muốn cô trở thành người tốt hơn họ. Tốt hơn thế này. Muốn cô trở thành một tấm gương. Nhưng có lẽ các Hoàng Kim đã đúng. Có lẽ các cô chỉ là những kẻ giết người. Những con chó man rợ. Như những gì họ đã khiến các cô trở thành.”

“Chúng tôi sẽ không bao giờ được là thứ gì hơn thế, chừng nào họ còn sống,” cô ta nói vọng xuống với tôi, giọng nói vang khắp khoang tàu bay. “Tại sao cậu bảo vệ chúng?” Cô ta kéo Cassius lại gần. “Tại sao lại khóc vì kẻ đã tiếp tay giết chết anh trai tôi?”

“Cô nghĩ tại sao Ragnar lại túm tay cô thay vì lưỡi kiếm trước lúc chết? Anh ấy đã không muốn cô lấy sự trả thù làm mục đích sống. Đó là một cái kết vô nghĩa lý. Anh ấy đã muốn cô có nhiều hơn thế. Anh ấy đã muốn một tương lai.”

“Tôi đã thấy thiên đàng, tôi đã thấy địa ngục, và giờ tôi đã biết tương lai của chúng tôi là chiến đấu,” Sefi nói. “Chiến đấu cho đến khi họ tan vào bóng tối.” Cô ta kéo Cassius lại gần và nhấc dao lên để cắt lưỡi hắn. Nhưng trước khi cô ta kịp làm vậy, một chiếc Găng Xung đã nhả đạn và hất món vũ khí ấy ra khỏi tay cô ta, rồi Ares, vị thủ lĩnh của Khởi Nghĩa, đáp phịch xuống lối đi, đầu đội chiếc mũ đinh của mình. Các Đá Nham Thạch nhảy dựng lên, lùi khỏi cậu, trong lúc cậu đứng thẳng dậy, phủi vai và để mũ đội đầu trượt xuống giáp.

“Cậu ấy đang làm gì vậy?” Victra hỏi tôi. Tôi lắc đầu.

“Lũ đần độn chúng mày,” Sevro khinh bỉ nói. “Chúng mày đang đụng vào đồ vật của tao.” Cậu đi dọc đài chỉ huy về phía Sefi. “Chà chà. Cút đi.” Vài Valkyrie chắn đường cậu. Cậu đứng tới ngực họ. “Tránh đường, lũ bạch tạng lắm lông.”

Các Đá Nham Thạch chỉ tránh đường khi Sefi bảo họ làm theo. Sevro đi qua các Hoàng Kim đang bị trói, gõ lên đầu họ một cách nghịch ngợm trong lúc bước qua. “Thằng đó là của tôi,” cậu nói, chỉ vào Cassius. “Buông tay khỏi người hắn đi, quý cô.” Cô ta không hạ dao. “Hắn đã chặt đầu cha tôi và đặt nó vào một cái hộp. Nên trừ phi cô muốn tôi làm điều tương tự với cô, cô nên nể mặt mà thả đồ của tôi ra.”

Sefi lùi lại nhưng không đút dao vào vỏ. “Đó là món nợ máu của cậu. Mạng sống của hắn thuộc về cậu.”

“Dĩ nhiên.” Cậu xua cô ta đi. “Đứng dậy, thằng Phàm Phu nhỏ thó,” cậu quát Cassius, dùng ủng đá hắn và túm sợi dây cáp đang quấn quanh cổ hắn mà kéo. “Tự trọng một chút đi. Đứng dậy.” Cassius loạng choạng đứng dậy. Hai tay hắn bị còng sau lưng. Mặt sưng tấy vì bị đánh. Lưỡi Hái xám xịt trên ngực hắn. “Mày đã giết cha tao phải không?” Cậu ấy búng vào bộ ngực rộng của hắn. “Mày đã giết cha tao phải không?”

Cassius cúi xuống nhìn cậu. Không có lấy dù chỉ một chút ý cười ở hắn, chỉ có niềm kiêu hãnh, không phải loại kiêu hãnh phù phiếm mà tôi đã nhìn thấy ở hắn nhiều năm nay. Chiến tranh và cuộc sống đã rút cạn khí thế mãnh liệt ấy ở hắn. Đây là khuôn mặt, là sự chịu đựng của một người đàn ông không muốn gì hơn là được chết với một chút tôn nghiêm. “Phải,” hắn dõng dạc nói. “Tôi đã giết ông ấy.”

“Rất mừng vì chúng ta đã làm rõ việc ấy. Hắn là một tên sát nhân,” Sevro hét lên với đám đông. “Và chúng ta làm gì với những tên sát nhân?”

Đám đông gầm lên đòi lấy mạng Cassius. Và Sevro, sau khi bày trò che tai lại, đã làm theo lời họ nói. Cậu đẩy Cassius rớt xuống lối đi. Gã Hoàng Kim rơi thẳng xuống cho đến khi sợi dây cáp trên cổ hắn bị kéo căng, chặn đường rơi của hắn. Hắn nghẹt thở. Chân quẫy đạp. Đỏ mặt tía tai. Đám đông gầm lên khao khát, réo tên Ares.

Đám đông là các sinh vật không có linh hồn, sống nhờ nỗi sợ, quán tính và thành kiến. Họ không biết tinh thần của Cassius, sự cao thượng của một người đàn ông sẵn sàng đánh đổi sinh mạng vì gia đình, nhưng lại bị nguyền rủa phải sống khi tất cả bọn họ đã chết. Họ chỉ nhìn thấy một con quái vật. Một cựu thần cao hai mét mốt giờ đây đang bị lột trần, bị đánh bại và bị siết cổ trong niềm kiêu hãnh của chính hắn.

Tôi nhìn thấy một người đàn ông đang làm hết sức trong một thế giới không thèm bận tâm. Nó khiến tim tôi tan nát.

Nhưng tôi không nhúc nhích, vì tôi biết tôi không đang chứng kiến cái chết của một người bạn, mà đang nhìn sự tái sinh của một người bạn khác. Đồng đội của tôi không hiểu. Nỗi kinh hoàng nhuộm kín khuôn mặt Kavax. Cả Victra nữa, mặc dù cô không hề cảm thấy thương hại Cassius, tôi nghĩ cô đang xót xa trước sự tàn bạo mà cô nhìn thấy ở Sevro. Đó là một thứ xấu xa, dù do ai sở hữu cũng thế thôi. Holiday rút vũ khí, mắt nhìn các Đỏ ở gần, những người đang chỉ vào Kavax. Nhưng họ đang bỏ lỡ màn kịch.

Tôi theo dõi trong sự thán phục khi Sevro nhảy lên rào chắn, tay dang rộng, ôm lấy đội quân của mình. Ở bên dưới, Cassius treo lủng lẳng và chết dần, còn đám đông bên dưới thi nhau xem ai có thể nhảy lên đủ cao để kéo chân hắn. Không ai thành công.

“Tên tôi là Sevro au Barca,” bạn của tôi hét. “Tôi là Ares!” Cậu đấm ngực. “Tôi đã giết chín mươi tư Hoàng Kim. Bốn mươi Đá Nham Thạch. Một trăm ba mươi Xám, bằng Kiếm Lưỡi Mềm của mình.” Đám đông gầm lên tán thưởng, kể cả các Đá Nham Thạch. “Có Chúa mới biết tôi đã giết những ai bằng các chiến hạm, bằng những khẩu súng máy và Găng Xung. Bằng vũ khí hạt nhân, bằng dao và bằng những cây gậy sắc…” cậu ngập ngừng một cách kịch tính.

Họ giậm chân.

Cậu lại đấm ngực. “Tôi là Ares! Tôi cũng là một tên sát nhân!” Cậu đặt tay lên eo. “Và chúng ta làm gì với những kẻ sát nhân?”

Lần này không có tiếng trả lời.

Cậu không trông đợi họ sẽ trả lời. Cậu kéo dây cáp từ cổ của một trong các Hoàng Kim đang quỳ gối, quấn nó quanh cổ chính mình, rồi nhìn sang Sefi, nở nụ cười như loạn trí, nháy mắt, rồi nhảy ngược khỏi lan can.

Đám đông gào thét, nhưng tiếng thở gấp đầy kinh ngạc của Victra là lớn nhất. Sợi dây của Sevro kéo căng. Cậu quẫy đạp, nghẹt thở bên cạnh Cassius. Chân vung vẩy. Im lặng và đáng sợ. Mặt cậu đỏ tía, chuẩn bị chuyển sang màu tím tái như Cassius. Họ lắc lư cùng nhau, gã Quỷ Lùn và tên Hoàng Kim, treo lơ lửng phía trên đám đông náo loạn đang tìm cách trèo lên cầu thang dẫn tới lối đi để đỡ Sevro xuống, nhưng trong cơn điên loạn, họ đã khiến cho cầu thang quá tải và nó oằn xuống khỏi tường. Victra chực dùng Ủng Trọng Lực bay lên để cứu Sevro. Tôi kéo cô xuống. “Đợi đã.”

“Cậu ấy đang chết!” cô điên cuồng nói.

“Mục đích là vậy.”

Người đang treo lơ lửng trên sợi dây không phải là một thằng nhóc. Không phải là đứa trẻ mồ côi đau khổ cần được tôi nâng đỡ. Mà là một người đàn ông đã trải qua địa ngục và giờ đây đang tin ở giấc mơ của cha mình, tin ở giấc mơ của vợ tôi. Đó là người đàn ông tôi sẵn sàng đánh đổi tính mạng để bảo vệ, ngay cả khi cậu chết để cứu rỗi tinh thần của cuộc nổi dậy này.

Kavax sững sờ, quan sát Sefi, cô ta đang nhìn chằm chằm xuống cảnh tượng dị thường. Các Đá Nham Thạch của cô ta cũng bối rối chẳng kém. Họ liếc nhìn cô ta, tìm kiếm sự chỉ dẫn. Ragnar đã tin tưởng ở em gái, ở khả năng cô ta trở thành một người tốt hơn cái thế giới đã được trao cho họ, một thế giới không có chỗ cho sự nhân từ, không có chỗ cho sự tha thứ. Và nó khiến cô ta ngạc nhiên khôn cùng. Cô ta nhấc rìu lên trong im lặng, rồi chém xuống sợi dây cáp của Sevro, và của Cassius một cách miễn cưỡng. Ở đâu đó, Ragnar đang mỉm cười.

Cả hai người lảo đảo rơi trong không khí, được đám đông náo loạn bắt lấy.

Kavax, không hề nhúc nhích kể từ khi Sevro nhảy xuống, đứng nhìn Sefi với vẻ bối rối khôn cùng. Tay vẫn đặt trên bộ đàm để gọi các con mình, nhưng tôi mất dấu ông vì đám đông. Các Con Trai Của Ares và Những Kẻ Gào Rú đã tạo thành một vòng tròn vây chặt thủ lĩnh của họ, đẩy lưng những người khác. Sevro quỳ bằng cả tứ chi và thở hổn hển. Tôi chạy đến bên cậu và quỳ xuống trong lúc Holiday đỡ Cassius, hắn đang thở khò khè trên mặt đất ở bên trái tôi, Đá Cuội phủ áo choàng Kẻ Gào Rú của mình lên thân thể trần trụi và đẫm máu của hắn.

“Cậu nói được chứ?” tôi hỏi Sevro. Cậu gật đầu, môi run lẩy bẩy vì đau, nhưng cặp mắt vẫn lanh lợi. Tôi xòe tay ra để giúp cậu đứng dậy. Tôi giơ nắm đấm lên, yêu cầu sự im lặng. Các Con Trai hét lên bảo những người khác im lặng cho đến khi hai mươi lăm nghìn hơi thở hòa cùng tiếng tim đập của người bạn nhỏ thó của tôi. Cậu cúi xuống nhìn họ, choáng váng vì tình yêu mà cậu nhìn thấy, vì sự sùng kính, và những cặp mắt lấp loáng nước.

“Vợ của Darrow…” Sevro thì thào, thanh quản đã bị tổn thương. “Vợ của cậu ấy,” Sevro nói trầm hơn. “Và cha tôi chưa hề gặp nhau. Nhưng họ có chung một ước mơ. Ước mơ về một thế giới tự do. Không phải xây bằng những cái xác, mà bằng hy vọng. Bằng tình yêu đang gắn kết chúng ta, không phải bằng sự thù địch đang chia rẽ. Chúng ta đã để mất nhiều người. Nhưng chúng ta chưa gục ngã. Chúng ta chưa bị đánh bại. Chúng ta tiếp tục chiến đấu. Chúng ta chiến đấu không phải để trả thù cho những người đã khuất. Chúng ta chiến đấu vì nhau. Vì những người chúng ta yêu. Vì những người chưa được sống.

“Cassius đã giết cha tôi…” Cậu đứng trước mặt hắn, nuốt khan trước khi quay lại nhìn đám đông. “Nhưng tôi tha thứ cho hắn. Vì sao? Vì hắn đã chiến đấu để bảo vệ cái thế giới mà hắn biết, vì hắn đã sợ.”

Victra lách lên trước đám đông, nhìn Sevro nói như thể những lời cuối được dành cho cô và chỉ cô mà thôi. “Chúng ta là thời đại mới. Và nếu chúng ta phải dẫn đường, thì chúng ta phải biến nó thành một con đường đẹp bỏ mẹ luôn. Tôi là Sevro Barca. Và tôi không còn sợ hãi.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.