30
KẺ THẦM LẶNG
Aja đã biến mất. Kẽ nứt sâu hun hút, hai mép khép dần vào bóng tối. Tôi vội chạy đến bên Ragnar trong lúc Ngựa Hoang nhìn chằm chằm lên sườn đồi vào những đám mây, cung ở thế sẵn sàng. Cô chỉ còn ba mũi tên. “Tôi không nhìn thấy gì cả,” cô nói.
“Thần Chết,” Ragnar thì thầm nói từ mặt đất. Ngực anh phập phồng, hơi thở hổn hển, khó nhọc. Máu sẫm tuôn ra từ cái bụng rách toác của anh. Aja có thể kết liễu anh một cách nhanh gọn bằng hai cú đâm khi anh đã nằm trên mặt đất. Thay vào đó, ả đâm vào bụng dưới để anh phải chịu đau đớn trước khi chết. Tôi ấn mạnh vào vết thương thứ nhất, màu đỏ lan đến tận khuỷu tay, có quá nhiều máu, tôi thậm chí không biết phải làm sao. Một khẩu súng Tái Sinh Da không thể chữa lành những gì Aja đã gây ra. Nó thậm chí không thể duy trì mạng sống lâu hơn cho Ragnar. Mắt tôi cay sè. Tôi hầu như chẳng còn nhìn thấy gì. Hơi bốc lên từ vết thương. Những ngón tay đông cứng của tôi ngứa ran vì hơi ấm từ máu nóng. Ragnar trắng nhợt trong vũng máu, vẻ ngượng nghịu hiện lên trên khuôn mặt khi anh thì thầm những lời xin lỗi.
“Có thể là những kẻ ăn thịt người,” Ngựa Hoang lên tiếng, ý nói về sự mất tập trung của Aja. “Anh ấy có thể di chuyển không?”
“Không,” tôi nói khẽ. Cô nhìn xuống Ragnar, lý trí hơn tôi.
“Chúng ta không thể ở lại đây,” cô nói.
Tôi tảng lờ cô. Tôi đã chứng kiến quá nhiều bạn bè bỏ mạng, không thể lại nhìn Ragnar phải chết. Tôi đã dẫn đường để anh chiến đấu với Aja. Tôi đã thuyết phục anh trở về nha. Tôi sẽ không để anh tuột khỏi tay mình. Tôi nợ anh điều đó. Nếu đây là việc cuối cùng tôi làm, dù có ngu ngốc đi nữa, tôi cũng sẽ bảo vệ anh. Tôi sẽ tìm cách chữa lành cho anh, đưa anh đến gặp một Vàng. Ngay cả khi những kẻ ăn thịt người tìm đến. Ngay cả khi việc đó lấy đi mạng sống của tôi, tôi cũng không bỏ rơi anh. Nhưng nghĩ ngợi không biến điều đó thành sự thật. Nghĩ ngợi cũng không cho tôi sức mạnh diệu kỳ. Bất kể tôi có lên kế hoạch gì, dường như thế giới cũng sẵn lòng đảo ngược nó.
“Thần Chết…” Ragnar lại gắng gượng lên tiếng.
“Hãy để dành sức, anh bạn. Anh sẽ cần đến nó để thoát khỏi đây.”
“Ả nhanh thật. Quá nhanh.”
“Ả chết rồi,” tôi nói, mặc dù không thể biết chắc.
“Tôi đã luôn mơ về một cái chết huy hoàng.” Anh rùng mình khi lại nhận thức được rằng mình đang chết. “Đây không có vẻ là một cái chết huy hoàng.”
Những lời anh nói đẩy một tiếng nấc từ ngực lên cổ họng tôi. “Không sao,” tôi khó nhọc nói. “Sẽ ổn thôi. Sau khi chúng tôi băng bó vết thương cho anh. Mickey sẽ chữa trị cho anh đâu ra đấy. Chúng tôi sẽ đưa anh đến Tòa Tháp. Gọi cứu viện.”
“Darrow…” Ngựa Hoang nói.
Ragnar nháy mắt, tìm cách tập trung nhìn. Anh vươn tay lên trời. “Sefi…”
“Không. Là tôi đây, Ragnar. Là Darrow,” tôi nói.
“Darrow…” Ngựa Hoang hối thúc.
“Chuyện gì?” tôi gắt.
“Sefi…” Ragnar chỉ. Tôi nhìn theo hướng ngón tay anh đang chỉ lên trời. Chẳng thấy gì. Chỉ có những đám mây yếu ớt di chuyển cùng cơn gió đến từ phía biển. Tôi chỉ nghe thấy tiếng ho khan của Cassius, tiếng cót két từ cây cung của Ngựa Hoang, và tiếng Holiday lết về phía chúng tôi trong làn tuyết. Rồi tôi nhìn thấy lý do vì sao Aja bỏ chạy. Kẻ săn mồi có cánh nặng ba nghìn cân xuyên qua những đám mây. Thân thì của sư tử, cánh, hai chân trước và đầu thì của đại bàng. Lông trắng. Mỏ khoằm đen. Đầu mang kích cỡ của một Đỏ trưởng thành. Con điểu sư khổng lồ, dưới cánh sơn những gương mặt đang gào thét của những con quỷ màu xanh da trời. Hai cánh dang rộng mười mét khi con quái vật đáp xuống làn tuyết trước mặt tôi. Đất rung chuyển. Đôi mắt nó màu xanh nhạt, những đường vân màu trắng chạy dọc cái mỏ đen. Trên lưng nó là một người rắn chắc, đáng sợ, đang thê lương thổi chiếc tù và màu trắng.
Nhiều chiếc tù và khác vọng lại từ những đám mây phía trên, và mười hai con điểu sư đáp mạnh xuống đèo, một số con bám lên những bức tường bằng đá sắc nhọn phía trên chúng tôi, số khác bấu móng vuốt xuống mặt tuyết. Kẻ cưỡi điểu sư đầu tiên, người đã thổi tù và, trùm kín từ đầu đến chân trong bộ lông màu trắng dơ dáy và đội chiếc mũ bằng xương cắm những sợi lông màu xanh rũ xuống sau gáy. Không kẻ nào cao dưới hai mét.
“Con Của Mặt Trời,” một tên nói bằng ngữ điệu uể oải trong lúc chạy đến bên thủ lĩnh thầm lặng của chúng. Kẻ vừa lên tiếng cởi mũ để lộ ra khuôn mặt to bè tàn bạo với những vết sẹo và những chiếc khuyên, rồi quỳ xuống và đưa bàn tay đeo găng chạm vào trán để tỏ lòng tôn kính. Một vệt bàn tay màu xanh phủ khuôn mặt của ả. “Chúng tôi đã nhìn thấy ngọn lửa trên trời…” Giọng ả lịm dần khi nhìn thấy Lưỡi Hái của tôi.
Những kẻ khác lột mũ đội đầu, vội vàng tuột khỏi điểu sư khi nhìn thấy tóc và mắt chúng tôi. Không một ai trong số đó là đàn ông. Mặt những người đàn bà này vẽ những vệt bàn tay khổng lồ màu xanh da trời, một con mắt nhỏ ở giữa mỗi bàn tay. Mái tóc màu trắng tết thành những bím dài rủ xuống lưng. Cặp mắt màu đen liếc nhìn từ mí mắt sâu. Sắt và xương xỏ trên sống mũi, môi và tai. Chỉ mình thủ lĩnh là chưa cởi mũ hay quỳ gối. Cô ta bước về phía chúng tôi, vẻ bình thản.
“Em gái,” Ragnar tìm cách lên tiếng. “Em gái của anh.”
“Sefi?” Ngựa Hoang lặp lại, nhìn những cái lưỡi người màu đen đeo trên chiếc móc chiến lợi phẩm gắn ở hông trái ả Đá Nham Thạch. Cô ta không đeo găng. Mu bàn tay cô ta xăm các đường viền.
“Em có biết anh không?” Ragnar thì thào. Một nụ cười dè dặt run run trên môi khi nữ kỵ sĩ tiến lại gần. “Em hẳn phải biết” Nữ kỵ sĩ quan sát những vết sẹo của Ragnar từ đằng sau chiếc mặt nạ cô ta đang đeo. Mắt cô ta to và đen. “Anh biết em,” Ragnar tiếp tục nói. “Anh sẽ nhận ra em dù thế giới có tối mịt và chúng ta đã già nua tiều tụy.” Anh run lên trong đau đớn. “Dù băng có tan chảy và gió đã tắt lịm.” Cô ta tiến về phía trước, từng bước một. “Anh đã dạy em bốn mươi chín tên của băng tuyết… ba mươi tư hơi thở của gió.” Anh mỉm cười. “Dù em chỉ có thể nhớ ba mươi hai.”
Cô ta không phản ứng, nhưng các kỵ sĩ khác đã thì thầm gọi tên Ragnar, và nhìn chúng tôi như thể dựa vào việc tôi được anh ta hộ tống và sở hữu một lưỡi kiếm cong mà họ đã nhận ra tôi là ai. Ragnar tiếp tục, giọng nói mang theo chút sức lực cuối cùng.
“Anh đã cõng em trên vai để theo dõi năm Cuộc Tàn Phá. Và để em tết tóc cho anh bằng ruy băng. Chơi với những con búp bê mà em làm từ da hải cẩu và ném những quả bóng tuyết vào Chân Kiêu Ngạo già nua. Anh là anh trai của em. Khi người của Mặt Trời Than Khóc đến bắt anh và thu gom người của dòng tộc chúng ta đến Vùng Đất Xiềng Xích, em có nhớ anh đã nói gì với em không?”
Bất kể vết thương, Ragnar vẫn tràn đầy sức mạnh. Đây là vùng đất của anh. Là nhà của anh. Và ở đây anh hùng dũng như tôi từng hùng dũng khi đứng trên Máy Khoan Móng Vuốt. Vẻ nghiêm trang của anh thu hút Sefi tới gần. Cô ta khuỵu gối và gỡ bỏ chiếc mũ bằng xương.
Sefi Thầm Lặng, cô con gái lẫy lừng của Alia Chim Sẻ Tuyết, thô sơ và oai vệ. Vẻ mặt dữ dội. Góc cạnh như của một con quạ. Cặp mắt cô ta quá nhỏ, quá gần nhau. Môi cô ta mỏng, tím tái trong cái lạnh, và luôn mím chặt trong suy tư. Mái tóc trăng của cô ta cạo trọc bên trái, được tết lại và rủ xuống hông phía bên phải. Hình xăm một đôi cánh được vây quanh bởi các cổ ngữ Rune màu xanh da trời AXN sọ tái nhợt của cô ta. Nhưng thứ khiến cô ta khác lạ so với các Đá Nham Thạch, và là đối tượng ngưỡng mộ của họ, là làn da không một vết sẹo hay cục u. Món đồ trang trí duy nhất mà cô ta đeo là thanh sắt đơn độc luồn qua mũi. Và khi cô ta chớp mắt nhìn xuống vết thương của Ragnar, hình xăm cặp mắt màu xanh ở sau mi mắt nhìn xuyên qua tôi.
Cô ta chìa một bàn tay tới anh trai, không phải để chạm vào anh ta, mà để cảm nhận hơi thở trước miệng và mũi. Không đủ đối với Ragnar. Anh cầm tay Sefi và nắm chặt trên ngực để cô ta có thể cảm thấy nhịp tim đang yếu dần của mình. Những giọt nước mắt vui mừng đọng trên đôi mắt anh. Và khi nước mắt chảy xuống hai gò má Sefi tạo thành những vệt kẻ qua lớp sơn chiến trận màu xanh, giọng Ragnar vỡ òa. “Anh đã nói với em rằng anh sẽ trở lại.”
Mắt cô ta rời khỏi Ragnar để nhìn theo dấu vết của Aja về phía kẽ nứt. Cô ta tặc lưỡi và bốn Valkyrie đóng cọc buộc dây lên mặt tuyết, rồi trượt xuống bóng tối để tìm Aja. Số còn lại bảo vệ chiến thần của họ và quan sát những ngọn đồi, những cây cung tao nhã giương lên sẵn sàng. “Chúng ta phải đưa anh ấy đến Tòa Tháp,” tôi nói bằng ngôn ngữ của họ. “Đến gặp pháp sư của các cô.”
Sefi không nhìn vào tôi. “Đã quá muộn.” Tuyết đọng trên bộ râu quai nón màu trắng của Ragnar. “Hãy để tôi được chết ở đây. Trên băng tuyết. Dưới bầu trời hoang dại.”
“Không,” tôi thì thào. “Chúng tôi có thể cứu anh.”
Thế giới dường như thật xa xôi và không đáng kể. Máu tiếp tục chảy khỏi người anh, nhưng chẳng còn nỗi buồn nào ở lại bên trong anh bạn của tôi. Sefi đã đuổi chúng đi cả.
“Chết không phải là một chuyện to tát,” anh nói với tôi, mặc dù tôi biết điều anh nói nghe không được sâu xa như ý anh muốn. “Nhất là khi cậu đã sống.” Anh mỉm cười, ngay cả lúc này vẫn tìm cách an ủi tôi. Nhưng sự bất công của cuộc sống và cái chết lộ rõ trên khuôn mặt anh. “Tôi nợ cậu điều đó. Nhưng… còn quá nhiều việc phải làm. Sefi.” Anh nuốt khan lưỡi anh nặng nề và khô cứng. “Người của anh đã đến tìm em chưa?” Sefi gật đầu, vẫn lom khom phía trên anh trai, >mái tóc trắng bay trong gió. Anh nhìn tôi. “Darrow, tôi biết cậu nghĩ chỉ cần lời nói là đủ,” Ragnar nói bằng ngôn ngữ Hoàng Kim để Sefi không hiểu. “Chúng không đủ đâu.” Đây là điều mà anh đã không nói với tôi. Là lý do vì sao anh lại im lặng lúc ở trên phi thuyền, vì sao anh mang theo những nỗi sợ bên mình. Anh về nhà để giết mẹ của mình. Và giờ anh trao cho tôi cái quyền đó. Tôi liếc nhìn Ngựa Hoang. Cô cũng đã nghe, và nỗi buồn vụn vỡ trên gương mặt cô. Buồn cho ước mơ khờ dại đã tiêu tan của tôi về một thế giới tốt đẹp hơn, cũng như cho người bạn tôi đang trút bỏ những hơi thở cuối cùng. Ragnar run lên trong đau đớn, và Sefi rút một con dao từ đôi ủng, không muốn nhìn anh ấy tiếp tục khổ sở. Ragnar lắc đầu với cô ta và gật đầu với tôi. Anh muốn tôi làm điều đó. Tôi lắc đầu như thể nó sẽ giúp tôi thức dậy từ cơn ác mộng này. Sefi nhìn tôi chằm chằm giận dữ, thách tôi chống lại ước nguyện cuối cùng của anh trai cô ta.
“Tôi sẽ chết cùng các bạn của mình,” Ragnar nói.
Tôi tê dại để Kiếm Lưỡi Mềm trượt vào tay và giữ nó trên ngực anh. Cuối cùng sự yên bình đã ngụ trong cặp mắt ướt át của Ragnar. Tôi gắng hết sức để tỏ ra mạnh mẽ vì anh.
“Tôi sẽ gửi tình yêu của cậu đến Eo. Tôi sẽ xây một căn nhà cho cậu dưới Cửu Nguyên của tổ tiên cậu. Nó sẽ ở bên cạnh nhà của tôi. Hãy gặp tôi ở đó khi cậu chết.” Anh mỉm cười rạng rỡ. “Nhưng tôi không phải thợ xây. Nên cứ từ từ. Chúng tôi sẽ đợi.”
Tôi gật đầu như thể tôi vẫn tin ở Cửu Nguyên. Như thể tôi vẫn nghĩ nó đang đợi tôi và anh. “Người của anh sẽ được tự do,” tôi nói. “Tôi lấy mạng sống ra thề với anh. Và tôi sẽ sớm gặp lại anh.” Anh mỉm cười và nhìn lên trời. Sefi bấn loạn đặt cây rìu của cô ta vào tay Ragnar để anh có thể chết như một chiến binh, vũ khí trong tay, và đảm bảo một vị trí ở Hành Lang Của Valhalla.
“Không, Sefi,” anh nói, thả rìu xuống và nhặt tuyết lên bằng tay trái, tay phải cầm tay Sefi. “Hãy sống vì nhiều hơn.” Anh gật đầu với tôi.
Gió giật.
Tuyết rơi.
Ragnar ngắm bầu trời, nơi những ngọn đèn lạnh lẽo của Phobos tiếp tục tỏa sáng khi tôi lặng lẽ đâm kiếm vào tim anh. Cái chết đến như màn đêm, và tôi không thể biết chính xác thời điểm sự sống rời bỏ anh, khi trái tìm anh ngừng đập và đôi mắt anh không còn nhìn thấy. Nhưng tôi biết anh đã chết. Tôi cảm thấy nó trong cơn ớn lạnh đang tỏa khắp người tôi, trong tiếng gió đơn độc đói khát, và sự trầm mặc đáng sợ trong đôi mắt đen của Sefi Thầm Lặng.
Người bạn của tôi, hộ thần của tôi, Ragnar Volarus đã từ bỏ thế giới này.