Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41
Lãnh Chúa Vệ Tinh

❊ ❊ ❊

41

LÃNH CHÚA VỆ TINH

Nhà của người đàn ông quyền lực nhất trên Các Vệ Tinh Galilee là một nơi giản dị với những khu vườn nhỏ quanh co và các góc yên tĩnh. Xây trên bóng râm của ngọn núi lửa đang ngủ yên, nó nhìn ra đồng bằng vàng óng trải dài tới đường chân trời, nơi một ngọn núi lửa khác âm ỉ cháy và chất macma đổ về phía Tây. Chúng tôi đáp xuống một sân bay nhỏ được che chắn bên trong dãy đá, một trong hai con tàu lẻ loi. Chiếc còn lại là tàu đua màu đen bóng mượt mà Orion sẵn sàng chết để được lái, nằm bên cạnh vài chiếc phi cơ bám bụi. Không ai đến phục vụ khi chúng tôi bước xuống và lại gần ngôi nhà dọc lối đi lát đá trắng trải trên bụi lưu huỳnh. Lối đi uốn sang một bên ngôi nhà. Toàn bộ dinh thự nhỏ được bảo vệ bằng Trường Bong Bóng Xung bí mật.

Những người hộ tống chúng tôi tỏ ra thoải mái khi ở trong khu vực dinh thự. Họ đi trước chúng tôi, qua cánh cổng sắt dẫn tới vườn cỏ vào nhà, tháo những đôi ủng bám đầy bụi và đặt chúng ngay lối vào, bên cạnh một đôi ủng quân đội màu đen. Ngựa Hoang và tôi nhìn nhau rồi tháo ủng của mình. Tôi tốn nhiều thời gian nhất để tháo đôi Ủng Trọng Lực kềnh càng. Mỗi chiếc nặng gần chín mươi ki lô và có ba chốt song song quanh ủng để buộc chân tôi vào. Cảm giác thoải mái đến kỳ cục khi được cảm nhận những ngọn cỏ giữa các ngón chân. Tôi ý thức rõ mùi hôi chân của mình. Thật kỳ cục khi nhìn những đôi ủng của hơn chục kẻ thù chất đầy ngoài cửa. Như thể tôi vừa bước vào một nơi gì đó rất riêng tư.

“Vui lòng đợi ở đây,” Vela nói với tôi. “Virginia, Romulus muốn được nói chuyện riêng với cô trước.”

“Tôi sẽ hét lên nếu gặp nguy hiểm,” tôi nhăn nhở cười khi Ngựa Hoang tỏ ra ngần ngại. Cô nháy mắt trong lúc đi theo Vela, bà ta đã để ý đến lời trao đổi bóng gió. Tôi cảm thấy chẳng có gì mà người đàn bà này bỏ sót, thậm chí hầu như chẳng có gì bà ta không đánh giá. Tôi bị bỏ lại một mình trong khu vườn giữa bài ca của gió du dương từ ngọn cây phía trên. Khu vườn nhỏ có hình chữ nhật vuông vức. Có lẽ rộng chừng ba mươi bước chân. Mười bước từ cửa chính đến những bậc thang nhỏ màu trắng dẫn tới lối vào nhà. Những bức tường trắng lát thạch cao mịn màng được phủ dưới những rặng cây trườn vào nhà. Những bông hoa nhỏ màu cam nhú lên khỏi rặng cây và nhuộm không khí trong mùi gỗ thơm nồng nàn.

Ngôi nhà uốn lượn, những căn phòng và các khu vườn trải ra nối vào với nhau. Nhà không có nóc. Nhưng chẳng có lý do gì để có. Bong Bóng Xung đã che chắn cho dinh thự này khỏi thời tiết bên ngoài. Ở đây họ tự tạo ra những cơn mưa. Những chiếc máy phun sương nhỏ nước lên các ngọn quýt. Rễ của những bụi cây này khiến đáy của đài phun nước bằng đá màu trắng ở giữa vườn rạn nứt. Một cái nhìn vụng trộm tới một nơi như thế này là lý do khiến vợ tôi bị treo cổ.

Em sẽ nghĩ hành trình này thật kỳ lạ làm sao.

Nhưng đồng thời, ở một khía cạnh nào đó, cũng thật huy hoàng.

“Anh có thể ăn quýt nếu muốn,” một giọng nói cất lên phía sau. “Cha sẽ không để tâm đâu.” Tôi quay lại và thấy một đứa trẻ đang đứng cạnh một cánh cổng khác nối khu vườn chính tới con đường uốn quanh mé trái căn nhà. Cô bé khoảng sáu tuổi. Nó cầm một chiếc xẻng nhỏ trên tay, hai đầu gối quần dính đầy đất. Tóc cô bé cắt ngắn, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt to gấp một phần ba bất kỳ cô bé nào trên Sao Hỏa. Ta có thể thấy những lóng xương mềm mại của cô bé. Như một con ngựa non vừa chào đời. Tôi chưa được gặp nhiều trẻ con Hoàng Kim. Các gia đình Vô Song ở Trung Tâm thường bảo vệ chúng khỏi cặp mắt của công chúng vì nỗi sợ bị ám sát, giữ chúng trong các dinh thự hoặc các trường tư. Tôi nghe nói ở Vành Đai thì khác. Ở đây họ không giết trẻ con. Nhưng tất cả mọi người đều thích giả vờ rằng họ không giết trẻ con.

“Xin chào,” tôi dịu dàng nói. Đó là một thứ ngữ điệu kỳ quặc, mỏng manh mà tôi chưa từng sử dụng kể từ khi tôi gặp các cháu của mình. Tôi yêu trẻ con, nhưng những ngày này tôi cảm thấy mình thật dị thường trong mắt chúng.

“Anh là người Sao Hỏa phải không?” cô bé hỏi, vẻ ấn tượng.

“Anh tên là Darrow,” tôi gật đầu đáp. “Còn em?”

“Em là Gaia au Raa,” cô bé tự hào nói, nhái giọng người lớn, nhưng chỉ khi tuyên bố tên của mình. “Anh thực sự từng là một Đỏ sao? Em đã nghe cha em nhắc đến.” Cô bé giải thích. “Họ nghĩ chỉ vì em không có thứ này” - cô bé vuốt ngón tay dọc một bên má theo hình vết sẹo tưởng tượng - “thì em không có tai.” Cô bé hất hàm về phía rặng cây leo đang che phủ những bức tường và mỉm cười mưu mô. “Thỉnh thoảng em trèo lên đó.”

“Anh vẫn là một Đỏ,” tôi nói. “Đó không phải là thứ anh ngừng làm.”

“Ồ. Anh không giống một Đỏ.”

Hẳn cô bé đã không xem những đoạn băng nổi nên không biết tôi là ai. “Có lẽ chuyện đó không phụ thuộc vào vẻ ngoài của anh,” tôi nói. “Mà vì những việc anh làm.”

Đó có phải một điều quá sâu sắc để nói với một cô bé sáu tuổi hay không? Làm sao tôi biết. Cô bé làm bộ mặt bực tức, và tôi sợ rằng mình đã phạm phải sai lầm.

“Em đã từng gặp một Đỏ nào chưa, Gaia?”

Cô bé lắc đầu. “Em chỉ nhìn thấy họ trong các bài học. Cha nói họ không phải là những người em nên tiếp xúc.”

“Em không có gia nô sao?”

Cô bé cười khúc khích cho đến khi nhận ra tôi đang nghiêm túc. Gia nô? Nhưng em không làm gì để xứng đáng có gia nô.” Cô bé lại gõ vào má. “Chưa.” Tôi cảm thấy cay đắng khi nghĩ đến việc cô bé này sẽ phải bỏ chạy để sinh tồn giữa những khu rừng của Học Viện. Hay cô bé sẽ là người truy đuổi?

“Và con sẽ chăng bao giờ nhận được chúng nếu không để các vị khách của chúng ta được yên, Seraphina,” một giọng nói trầm khàn cất lên từ cửa chính của căn nhà. Romulus au Raa đứng tựa vào ngưỡng cửa ngôi nhà của ông ta. Ông ta là một người mạnh mẽ và bình thản, cao bằng tôi, với cái mũi bị gãy làm đôi. Con mắt phải của ông ta to hơn tôi một phần ba, đặt trên một khuôn mặt hung bạo, nhỏ hẹp. Mi mắt bên trái của ông ta bị một vết sẹo gạch chéo. Một quả cầu mịn bằng cẩm thạch màu lam và đen nhìn tôi chằm chằm từ chỗ vốn được dành cho con ngươi. Cặp môi dày của ông ta mím chặt, môi trên có ba vết sẹo khác. Mái tóc vàng sẫm của ông ta dài và được buộc thành đuôi ngựa. Ngoại trừ những vết thương cũ thì làn da của ông ta có màu sứ hoàn hảo. Nhưng thần thái của ông ta mới là thứ làm nên con người ông ta, không phải vẻ bề ngoài. Tôi cảm thấy sự điềm tĩnh vững vàng của ông ta. Sự tự tin, ung dung như thể ông ta đã luôn đứng ở cửa, luôn biết tôi từ trước. Tôi giật mình khi thấy tôi đã thích ông ta đến mức nào từ giây phút ông ta nháy mắt với con gái minh. Và đồng thòi tôi muốn ông ta phải thích tôi, bất chấp vai trò bạo chúa mà tôi biết ông ta đang giữ.

“Vậy con nghĩ gì về người Sao Hỏa của chúng ta?” ông ta hỏi con gái.

“Anh ấy to lớn,” Gaia nói. “To hơn cả cha.”

“Nhưng không to bằng người Nhà Telemanus,” tôi nói.

Cô bé khoanh tay. “Không gì to hơn một Telemanus.”

Tôi bật cười. “Giá như đó là sự thật. Anh từng biết một người mà đối với anh cũng to như anh đối với em.”

“Không thể nào,” Gaia nói, mắt mở lớn. “Một Đá Nham Thạch ư?”

Tôi gật đầu. “Tên của anh ấy là Ragnar Volarus. Anh ấy là một Kẻ Ô Danh. Hoàng tử của một bộ tộc Đá Nham Thạch đến từ Cực Nam của Sao Hỏa. Họ gọi mình là những Valkyrie. Họ được những người phụ nữ cưỡi điểu sư thống trị.” Tôi nhìn Romulus. “Em gái của anh ta đang ở cùng tôi.”

“Cưỡi điểu sư?” Khái niệm ấy khiến cô bé bàng hoàng. Cô bé chưa học đến chuyện này. “Anh ấy giờ ở đâu?”

“Anh ấy chết rồi, và bọn anh đã thả anh ấy về phía Mặt Trời trên đường đến gặp cha em.”

“Ồ. Em rất tiếc…” cô bé nói với sự tử tế ngây ngô mà dường như chỉ trẻ con mới có. “Có phải đó là lý do trông anh buồn đến vậy?”

Tôi giật mình, không biết điều đó lại hiển nhiên đến thế. Romulus nhận ra và giúp tôi khỏi trả lời. “Gaia, chú con đang tìm con đấy. Những cây cà chua sẽ không tự trồng. Phải không?” Gaia cúi đầu và vẫy tay chào tôi trước khi quay trở lại lối đi. Tôi nhìn cô bé đi khỏi và nhận ra con của tôi giờ đây đáng lẽ cũng bằng tuổi cô bé.

“Ông đã sắp xếp việc đó ư?” tôi hỏi Romulus.

Ông ta tiến vào khu vườn. “Cậu có tin nếu tôi nói rằng không phải?”

“Những ngày này tôi không tin ai cả.”

“Điều đó sẽ giữ cho cậu được sống, nhưng không được hạnh phúc,” ông ta nghiêm túc nói, giọng ngắt quãng như của một người đàn ông được nuôi dưỡng trong các học viện đấu sĩ. Không có sự giả bộ, không có sự xúc phạm hay những chiêu trò. Đó là một sự thẳng thắn đến mới mẻ, nếu không muốn nói là lạ lẫm. “Đây từng là nơi trú ẩn của cha tôi và ông nội tôi, rồi sau mới thuộc về tôi,” Romulus nói, ra hiệu cho tôi ngồi xuống một trong những báng ghế bằng đá. “Tôi đã nghĩ nó là nơi phù họp để thảo luận về tương lai của gia đình tôi.” Ông ta ngắt một quả quýt và ngồi xuống ghế đối diện. “Và của cậu.”

“Có vẻ tốn nhiều công sức đến lạ kỳ,” tôi nói.

“Ý của cậu là gì?”

“Những bụi cây, đất, bãi cỏ, nước. Không có thứ gì thuộc về nơi này.”

“Và định mệnh chưa bao giờ để cho con người thuần phục lửa. Đó là vẻ đẹp của nó,” ông ta nói đầy thách thức. “Vệ tinh này là một nỗi kinh hoàng nho nhỏ đáng ghét. Nhưng chúng tôi đã biến nó thành của mình nhờ sự khéo léo. Nhờ ý chí.”

“Hay chúng ta chỉ đang lướt qua?” tôi hỏi.

Ông ta vẫy một ngón tay. “Cậu chưa bao giờ được coi là một người thông thái.”

“Không phải thông thái,” tôi chỉnh lại. “Mà là tôi nhún nhường. Và nó là một việc đúng đắn.”

“Vụ chiếc hộp là có thật?” Romulus hỏi. “Tháng trước chúng tôi đã nghe được những tin đồn.”

“Nó có thật.”

“Thật thô bỉ,” ông ta nói vẻ khinh miệt. “Nhưng nó nói lên đặc tính kẻ thù của cậu.”

Con gái ông ta đã để lại những vết chân đầy bùn trên con đường bằng đá. “Cô bé không biết tôi là ai.” Romulus tập trung bóc vỏ quýt thành những mảnh nhỏ thanh nhã. Ông ta hài lòng vì tôi đã để ý đến con gái mình.

“Không đứa trẻ nào trong gia đình tôi được xem màn hình nổi trước khi đến tuổi mười hai. Chúng tôi có thiên nhiên và sự giáo dục để định hình bản thân. Con bé có thể nghe ý kiến của người khác khi đã có ý kiến cá nhân, không được sớm hơn. Chúng ta không phải là những sinh vật số. Chúng ta được làm từ máu và thịt. Con bé phải học được điều ấy trước khi thế giới tìm đến nó.”

“Đó là lý do ở đây không có các gia nô?”

“Có gia nô chứ, nhưng tôi không cần họ nhìn thấy cậu ngày hôm nay. Và họ không phải là của con bé. Loại cha mẹ nào lại muốn con cái mình có gia nô?” ông ta hỏi, ghê tởm trước ý nghĩ ấy. “Khoảnh khắc một đứa trẻ nghĩ rằng nó có quyền sở hữu một thứ gì đó, nó sẽ nghĩ mình xứng đáng có được mọi thứ. Tại sao cậu nghĩ Trung Tâm lại giống một Babylon đến vậy? Vì nó chưa bao giờ bị khước từ”.

“Hãy nhìn Học Viện mà cậu đã theo học. Nô lệ tình dục, giết người, ăn thịt đồng loại Hoàng Kim?” Ông ta lắc đầu. “Man rợ. Đó không phải là những gì tổ tiên đã định. Nhưng người của Trung Tâm đã quá nhạy cảm với bạo lực đến nỗi họ quên mất bạo lực có ý nghĩa của nó. Nó là một công cụ. Nó được dùng để kích động. Để thay đổi. Thay vào đó, họ lại bình thường hóa bạo lực và ca ngợi nó. Tạo ra một văn hóa bóc lột nơi họ có quyền sở hữu tình dục và quyền lực để khi bị khước từ, họ rút gươm ra làm theo những gì họ muốn.”

“Hệt như những gì họ đã làm với người của ông,” tôi nói.

“Hệt như những gì họ đã làm với người của tôi,” ông ta lặp lại. “Hệt như những gì chúng tôi đang làm với người của cậu.” Ông ta bóc xong quả quýt, chỉ có điều lúc này hành động đó giống như đang lột da. Ông ta mạnh tay xé đôi phần cùi và ném cho tôi một nửa. “Tôi sẽ không lãng mạn hóa con người tôi. Hay biện minh cho sự nô dịch người của cậu. Những gì chúng tôi làm với họ là độc ác, nhưng cần thiết.”

Trên đường đến đây Ngựa Hoang đã nói với tôi rằng Romulus lấy một tảng đá từ Quảng Trường La Mã làm gối. Ông ta không phải một người tử tế. Ít nhất không phải với kẻ thù của mình, và tôi là kẻ thù, bất kể sự hiếu khách của ông ta.

“Thật khó để tôi nói chuyện với ông như thể ông không phải một tên bạo chúa,” tôi nói. “Ông ngồi đây và nghĩ mình văn minh hơn Mặt Trăng vì ông tuân thủ tín điều danh dự của mình, vì ông chứng tỏ sự tiết chế.” Tôi chỉ vào căn nhà giản dị. “Nhưng ông không văn minh hơn,” tôi nói. “Ông chỉ kỷ luật hơn.”

“Đó không phải là sự văn minh sao? Trật tự? Khước từ sự bốc đồng thú tính để đổi lấy ổn định?” Ông ta cắn những miếng đều đặn. Tôi đặt phần của mình lên đá.

“Không, không phải. Nhưng tôi không đến đây để tranh luận về triết học hay chính trị.”

“Tạ ơn Chúa. Tôi không nghĩ chúng ta sẽ có nhiều điểm tương đồng,” ông ta nhìn tôi cẩn trọng.

“Tôi đến đây để thảo luận thứ chúng ta rành nhất, chiến tranh.”

“Người bạn già xấu xí của chúng ta.” Ông ta liếc nhìn cánh cổng dẫn vào nhà để đảm bảo rằng chúng tôi đang không có khách. “Nhưng trước khi bước vào phạm trù ấy, tôi có thể hỏi cậu một điều riêng tư chứ?”

“Nếu ông muốn.”

“Cậu biết cha và con gái tôi đã chết ở Lễ Khải Hoàn của cậu trên Sao Hỏa phải không?”

“Tôi biết.”

“Theo một cách náo đấy thì đó là thứ đã khởi sự tất cả những chuyện này. Cậu có lường trước được những gì xảy ra không?”

“Có.”

“Vụ việc có như những gì người ta nói?”

“Tôi sẽ không mạo muội cho rằng tôi biết người ta là ai và người ta nói gì.”

Họ nói Antonia au Severus-Julii đã giẫm lên đầu con gái tôi cho đến khi nó bỏ mạng. Tôi và vợ tôi muốn biết đó có phải sự thật hay không. Đó là những gì chúng tôi được nghe từ miệng một người may mắn trốn thoát.”

“Phải,” tôi nói. “Đó là sự thật.”

Quả quýt rỉ nước trên tay ông ta, bị lãng quên. “Nó đã phải chịu đau đớn?”

Tôi không nhớ đã nhìn thấy cô ta trong khoảnh khắc ấy. Nhưng tôi đã mơ về cái đêm đó cả trăm lần, đủ để ước rằng ký ức của tôi mờ nhạt hơn. Cô gái có gương mặt nhạt nhòa mặc một bộ váy màu xám với họa tiết con rồng đang cầm tia sét. Cô ta tìm cách chạy quanh đài phun nước. Nhưng Vixus đã chặt đứt gân kheo của cô ta trong lúc đi ngang qua. Cô ta bò và rên rỉ trên mặt đất cho đến khi Antonia kết liễu mạng sống của cô ta. “Cô ấy đã phải chịu đau đớn. Trong vài phút.”

“Nó có khóc?”

“Có. Nhưng cô ấy không cầu xin.”

Romulus nhìn ra ngoài cánh cửa sắt trong lúc những con quỷ bụi lưu huỳnh nhảy múa dọc đồng bằng cằn cỗi bên dưới ngôi nhà yên tĩnh của ông ta. Tôi hiểu cơn đau của ông ta, nỗi buồn tan nát cõi lòng khi yêu một thứ hiền lành chỉ để nhìn thấy nó bị thế giới tàn bạo xé tan. Con gái ông ta đã lớn lên ở nơi này, đã được yêu, được bảo vệ, rồi bước vào một cuộc phiêu lưu và học được thế nào là kinh sợ.

“Sự thật có thể độc địa,” ông ta nói. “Nhưng nó là thứ duy nhất có giá trị. Tôi cảm ơn cậu vì điều đó. Và tôi cũng có một sự thật của riêng mình. Một sự thật tôi không nghĩ cậu sẽ thích…”

“Ông có một vị khách khác,” tôi nói. Ông ta ngạc nhiên. “Có một đôi ủng ở ngưỡng cửa. Nó được đánh bóng để đi trên chiến hạm, không phải một hành tinh. Khiến những hạt bụi bám vào trở nên lạ lùng. Tôi không cảm thấy bị xúc phạm. Tôi đã phần nào ngờ đến điều đó khi ông không đến gặp tôi trên sa mạc.”

“Cậu hiểu tại sao tôi sẽ không đưa ra quyết định một cách mù quáng hay bốc đồng.”

“Tôi hiểu.”

“Hai tháng trước, tôi đã không đồng ý với kế hoạch đình chiến của Virginia. Cô ấy đã tự ý bỏ đi với sự hậu thuẫn của những người đang sợ hãi vì những thất bại của chúng tôi. Tôi xem chiến tranh là một công cụ chính trị hiệu quả. Và tôi đã nghĩ ở vị thế của chúng tôi thì phải thắng được ít nhất một hai trận thì mới giành được cái gì đó từ cuộc chiến. Hòa bình là cách nói khác của sự khuất phục. Logic của tôi đúng đắn, nhưng sức mạnh của chúng tôi thì không. Chúng tôi chưa hề giành được chiến thắng nào. Thống Soái Fabii rất… được việc. Và Trung Tâm đào tạo ra những tên sát thủ hùng mạnh với nguồn cung ứng và hỗ trợ rất chuyên nghiệp, dù tôi ghét văn hóa của họ. Chúng tôi đang vất vả chống lại một kẻ khổng lồ. Giờ thì cậu đang ở đây. Và tôi có thể đạt được một thứ gì đó trong hòa bình, thứ mà tôi không đạt được nhờ chiến tranh. Nên tôi phải cân nhắc các lựa chọn của mình.”

Ông ta muốn nói ông ta có thể dùng sự có mặt của tôi để đặt điều kiện với Hội Chủ nhằm đạt được những thỏa thuận tốt hơn so với việc tiếp tục chiến đấu. Đó là một sự ích kỷ trơ trẽn. Tôi đã biết đây là một ván cờ khi lựa chọn nước đi này, nhưng tôi đã hy vọng ông ta sẽ nóng máu sau một năm chiến đấu với người đàn bà ấy và muốn bà ta phải trả giá. Nhưng có vẻ như dòng máu của Romulus au Raa lại lạnh lùng đến kỳ lạ.

“Hội Chủ đã cử ai đến?” tôi hỏi.

ông ta ngả lung xuống vẻ thích thú. “Cậu nghĩ là ai?”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.