LỜI CẢM ƠN
Tôi đã sợ phải viết Sao Mai.
Suốt nhiều tháng tôi đã chần chừ không viết ra dòng đầu tiên ấy. Tôi đã phác họa những con tàu, đã viết những bài ca cho các Đỏ và Hoàng Kim, viết lịch sử các gia tộc, các hành tinh và các vệ tinh tạo nên thế giới hoang dại nhỏ bé mà tôi đã sa chân vào khi đang ngồi trong căn phòng phía trên ga ra của bố mẹ tôi gần năm năm trước.
Lúc đó tôi sợ không phải vì không biết mình định đi đến đâu. Tôi sợ vì tôi biết chính xác câu chuyện sẽ kết thúc như thế nào. Tôi chỉ không nghĩ mình đủ giỏi giang đề dẫn các bạn đến đó.
Nghe quen không?
Nên tôi tách mình ra. Tôi đóng gói đồ, xỏ ủng leo núi và rời căn hộ của mình ở Los Angeles để đến căn nhà gỗ nhỏ của gia đỉnh bên bờ biển lộng gió vùng Tây Bắc Thái Bình Dương.
Tôi những tưởng sự cô lập sẽ giúp tôi hoàn thành quá trình ấy, rằng bằng cách nào đó tôi sẽ tìm được cảm hứng trong sự yên tĩnh và sương mù của đại dương. Rằng tôi sẽ có thể viết từ sáng đến tối. Sẽ có thể đi giữa những rặng thường xuân. Kết nối với linh hồn của những người tạo nên huyền thoại trong quá khứ. Việc đó đã hiệu quả với Đỏ trỗi dậy. Đã hiệu quả với Đứa Con Hoàng Kim. Nhưng nó không hiệu quả với Sao Mai.
Trong cô lập, tôi thấy mình chập chờn mắc kẹt giữa Darrow, giữa hàng nghìn con đường mà cậu ta có thể bước và đầu óc tắc nghẽn của chính tôi.
Tôi đã viết những chương đầu khi đầu óc trong tình trạng đó. Có lẽ nó đã góp phần hình thành các chương ấy, nó đem đến cho Darrow chứng điên buồn bã đằng sau cặp mắt. Nhưng tôi không thể nhìn xa hơn cuộc giải cứu cậu ta ở Attica.
Chỉ đến khi tôi trở về từ căn nhà gỗ thì câu chuyện mới tìm được tiếng nói của nó và tôi bắt đầu hiểu ra rằng Darrow không còn là trung tâm của câu chuyện nữa. Đó là những người xung quanh cậu ta. Đó là gia đình cậu ta, những người bạn của cậu ta, tình yêu của cậu ta, những giọng nói đang rỉ rầm và những trái tim đang đập cùng một nhịp với cậu ta.
Làm sao tôi có thể viết được một thứ như thế trong cô lập? Mà không có những buổi hàn huyên bên tách cà phê cùng Tamara Fernandez (người thông thái nhất không có tóc bạc mà tôi biết), những bữa sáng lúc bình minh cùng Josh Crook khi chúng tôi lập mưu xâm chiếm thế giới, những buổi nhạc hội Hollywood Bowl với Madison Ainley, những giờ tranh cãi về chiến tranh La Mã với Max Carver, những buổi đánh chén kem cùng Jarrett Llewelyn, những buổi ngồi chơi Chiến tranh Vũ trụ cùng Callie Young, và những lần điên cuồng bày mưu tính kế cùng Dennis Stratton - Kẻ Đe Dọa?
Bạn bè là mạch đập của cuộc sống. Những người bạn của tôi hoang dại, phóng khoáng, đầy mộng mơ và những điều ngớ ngẩn. Không có họ, tôi sẽ chỉ là một cái bóng, và giữa hai trang bìa cuốn sách này sẽ là khoảng trắng. Xin cảm ơn từng người trong số họ, dù kể tên hay không kể tên, vì đã cùng tôi chia sẻ cuộc sống diệu kỳ này.
Tân binh nào cũng cần có một phù thủy thông thái để dẫn đường và chỉ cho anh ta thấy điều hay lẽ phải. Tôi thấy mình may mắn vì vị anh hùng thời tuổi trẻ của tôi đã trở thành cố vấn cho tôi trong những năm tuổi hai mươi. Terry Brooks, cảm ơn anh vì những lời động viên và những lời khuyên. Anh là một người vĩ đại.
Cảm ơn Phillips Clan vì đã luôn cho tôi mái nhà thứ hai để tôi có thể nói những giấc mơ thành lời. Và đặc biệt cảm ơn Joel vì đã ngồi trên chiếc đi văng đó cùng tôi năm năm trước để hăng say lên kế hoạch cho một cuốn sách thậm chí chưa được viết ra. Anh là một người tuyệt vời, một người anh em ở mọi mặt mà không cùng họ. Và cảm ơn những người anh em khác của tôi: Aaron vì đã khiến tôi phải viết, Nathan vì đã luôn thích những gì tôi viết, ngay cả khi cậu không nên làm vậy.
Xin cảm ơn đại diện của tôi, Hannah Bowman, người đã tìm ra Đỏ trỗi dậy giữa một đống những bản thảo. Havis Dawson vì đã dẫn lối để bộ truyện này được dịch sang hai mươi tám ngôn ngữ khác nhau. Tim Gerald Reynolds vì đã khiến tôi phải rùng mình vì bản sách audio của anh ấy. Cảm ơn các nhà xuất bản nước ngoài vì những nỗ lực không mệt mỏi để tìm cách dịch những từ như “chết tiệt” hay “phi cơ Cánh Gãy” hay bất cứ thứ gì khác mà Sevro nói sang tiếng Hàn hoặc tiếng Ý hoặc các thứ tiếng khác.
Cảm ơn đội ngũ Vô Song ở Del Rey vì đã tin tưởng ở Đỏ trỗi dậy từ giây phút đầu tiên nó được đặt lên bàn các vị. Tôi không thể mong cầu một nhà xuất bản tốt hơn thế. Scott Shannon, Tricia Narwani, Keith Clayton, Joe Scalora, David Moench, đối với tôi các bạn có trái tim từ ái của nhà Hufflepuff và sự can đảm của nhà Gryffindor.
Cảm ơn gia đình tôi vì đã luôn ngờ rằng sự lập dị của tôi là một đức tính chứ không phải một thứ của nợ. Vì đã khiến tôi khám phá những khu rừng và những cánh đồng thay vì các kênh truyền hình. Cảm ơn cha vì đã dạy con sự trân quý của sức mạnh chưa được sử dụng, và cảm ơn mẹ vì đã dạy con niềm vui của sức mạnh được sử dụng hiệu quả. Cảm ơn chị vì nỗ lực không mệt mỏi của chị dưới danh nghĩa những người hâm mộ Các Con Trai Của Ares, và vì đã hiểu em hơn bất kỳ ai.
Lời cảm ơn sâu sắc nhất được gửi tới biên tập viên của tôi, Mike “au Telemanus” Braff. Nếu anh ấy không thực hiểu tầm vóc chứng loạn thần của tôi trước cuốn sách này, thì bây giờ anh ấy chắc chắn đã hiểu. Rất ít tác giả may mắn có được một biên tập viên như tôi có Mike. Anh khiêm tốn, kiên nhẫn và cần mẫn, dù tôi thì không hề. Cuốn sách này được đưa đến tay các bạn ngay sau Đứa Con Hoàng Kim là một phép mầu do anh ấy tạo ra. Tôi xin ngả mũ trước anh, người anh em tốt.
Và tới từng bạn đọc, tôi xin cảm ơn các bạn. Đam mê và hứng khởi của các bạn đã cho tôi được sống theo cách của riêng mình, và vì thế tôi mãi mãi cảm ơn các bạn và thấy mình không xứng đáng. Sự sáng tạo, tính hóm hỉnh, và sự ủng hộ của các bạn đã được tỏ rõ trong từng tin nhắn, dòng tweet và bình luận. Được gặp và được nghe những câu chuyện của các bạn ở các buổi thảo luận và các buổi ký sách là một trong những điểm lợi của việc làm một tác giả. Cảm ơn các bạn Những Kẻ Gào Rú, vì tất cả những gì các bạn đã làm. Hy vọng rằng chúng ta sẽ sớm có cơ hội để gào rú cùng nhau.
Đã có lúc tôi nghĩ viết cuốn sách này là một việc không tưởng.
Nó là một tòa nhà chọc trời, một đích đến xa xôi, sừng sững. Nó ché giễu tôi từ trời cao. Nhưng liệu chúng ta cố nhìn lên những tòa nhà cỡ đó và nghĩ rằng nó mọc lên chỉ sau một đêm? Không. Chúng ta thấy sự tắc nghẽn giao thông hệ lụy của nó. Thấy bộ xương làm từ những cây xà và rầm. Thấy đám đông những người thợ xây và tiếng loảng xoảng của những chiếc cần trục…
Mọi thứ lớn lao đều được làm từ một chuỗi những khoảnh khắc nho nhỏ xấu xí. Chúng xứng đáng với nhiều giờ đồng hồ nghi hoặc bản thân và những ngày lao dịch. Tất cả công trình của những người mà tôi và bạn ngưỡng mộ đều tọa trên nền tảng của những thất bại.
Nên bất kể bạn dự tính làm gì, vật lộn với cái gì, mơ mộng điều gì, hãy tiếp tục nỗ lực, vì thế giới cần tòa nhà chọc trời của bạn.
Con đường chông gai dẫn tới những vì sao!