9
THÀNH PHỐ CỦA ARES
Khi tôi ngồi uống cà phê và ăn bát ngũ cốc mà mẹ đã lấy cho từ kho quân nhu thì trời đang hửng sáng. Tôi chưa sẵn sàng cho đám đông. Kieran và Leanna đã đi làm, nên tôi ngồi cùng mẹ và Dio trong lúc lũ trẻ mặc đồ để đến trường. Đó là một dấu hiệu tốt. Khi mọi người ngừng dạy học cho lũ trẻ, bạn biết họ đã đầu hàng. Tôi uống hết cốc cà phê. Mẹ rót thêm cho tôi. “Mẹ đã lấy cả bình ư?” tôi hỏi.
“Bếp trưởng cứ nằng nặc, thậm chí còn tìm cách đưa cho ta hai bình.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê. “Nó gần giống như đồ thật.”
“Nó là đồ thật,” Dio nói. “Có một vị tướng cướp gửi cho chúng ta những món hàng đánh cắp. Em nghĩ là cà phê từ Trái Đất. Jamaca, họ nói vậy.”
Tôi không chỉnh lại những gì cô nói.
“Ôi!” có tiếng hét lên ngoài hành lang. Mẹ tôi bật dậy trước tiếng động. “Thần Chết! Thần Chết! Ra đây chơi nào?” Có tiếng đổ vỡ trong hành lang và tiếng ủng nện mạnh lên sàn nhà.
“Hãy nhớ, Deanna đã bảo chúng ta phải gõ cửa,” một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm vang lên.
“Anh thật phiền phức. Được rồi.” Tiếng gõ cửa lịch thiệp vang lên. “Bẩm báo! Là cậu Sevro và Gã Khổng Lồ Thân Thiện Trầm Lặng.”
Mẹ vẫy tay ra hiệu cho một trong các cháu gái đang phấn khích của tôi. “Ella, mở cửa giúp bà.” Ella phóng về phía trước để mở cửa cho Sevro. Cậu ùa vào, nhấc bổng con bé lên. Con bé ré lên vui sướng. Cậu mặc áo bó sát người, loại áo thấm mồ hôi màu đen mà các binh lính mặc bên dưới Giáp Xung. Những vết ố mồ hôi hình tròn quanh nách. Mắt cậu hấp háy khi nhìn thấy tôi, và cậu thô bạo ném Ella lên giường rồi phi về phía tôi, tay dang rộng. Một tiếng cười kỳ quặc thoát ra khỏi ngực, khuôn mặt lưỡi rìu nở ra một nụ cười lởm chởm răng. Mái tóc Mohawk của cậu cáu bẩn, bết mồ hôi.
“Servo, cẩn thận!” mẹ tôi nói.
“Thần Chết!” cậu huých tôi thật mạnh, khiến xe lăn của tôi quay tít, hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập, rồi nửa nhấc tôi ra khỏi ghế. Cậu khỏe hơn trước đây, có mùi thuốc lá, mùi nhiên liệu động cơ và mùi mồ hôi. Cậu nửa khóc nửa cười như một con chó phấn khích rúc vào ngực tôi. “Tớ biết cậu còn sống mà. Chết tiệt, tớ biết mà. Lũ khốn Phàm Phu ấy lừa làm sao được tớ.” Cậu rời ra, nhìn xuống tôi, cười toe toét. “Thằng khốn chết tiệt nhà cậu.”
“Ăn với chả nói!” mẹ tôi cáu.
Tôi nhăn mặt. “Xương sườn của tớ.”
“Ô, khỉ gió, xin lỗi người anh em.” Cậu để tôi ngồi phịch lại xuống ghế, rồi quỳ xuống để chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau. “Tớ từng nói điều này một lần. Giờ tớ sẽ nhắc lại. Nếu trên đời này có hai thứ không thể bị giết chết, thì đó là nấm dưới bìu tớ và Thần Chết của Sao Hỏa chết tiệt. Ha ha!”
“Sevro!”
“Xin lỗi, Deanna. Xin lỗi.”
Tôi lùi ra khỏi cậu. “Sevro. Cậu bốc mùi… khủng khiếp.”
“Năm ngày rồi tớ không tắm,” cậu khoe khoang, đưa tay chộp lấy hạ bộ. “Cả món xúp Sevro nằm ở đây đấy, nhóc ạ.” Cậu chống nạnh. “Còn cậu, trông… hừm…” Cậu liếc nhìn mẹ tôi và chế ngự cái lưỡi của mình. “Kinh vãi.”
Một chiếc bóng phủ khắp căn phòng khi người đàn ông bước vào và che mất bóng đèn gắn trên trần nhà ở gần cửa. Lũ trẻ hớn hở vây quanh Ragnar nên anh ta chẳng thể bước đi.
“Xin chào, Thần Chết,” anh ta nói át tiếng la hét của lũ trẻ.
Tôi nở một nụ cười chào Ragnar. Khuôn mặt anh ta vẫn điềm nhiên như từ trước đến giờ. Đầy hình xăm và trắng nhợt, chai sạn vì những con gió Bắc Cực nơi anh ta lớn lên, như lớp da của một con tê giác. Bộ râu quai nón bạc của anh ta được tết thanh bốn bím, đầu cạo trọc, chỉ để lại đuôi tóc màu trắng tết trong những ruy băng màu đỏ. Lũ trẻ đang hỏi anh ta có mang quà cho chúng hay không.
“Sevro.” Tôi rướn người về phía trước. “Mắt cậu…”
Cậu nhoài lại gần. “Cậu thích chúng chứ?” Vùi sâu trong khuôn mặt góc cạnh nhăn nhó, cặp mắt cậu không còn mang màu đục Hoàng Kim ấy nữa, mà giờ đây chúng đã đỏ như đất của Sao Hỏa. Cậu kéo mí mắt ra để tôi có thể nhìn thấy rõ hơn. Chúng không phải kính áp tròng. Và mắt phải không còn là con mắt giả nữa.
“Chết tiệt. Cậu đã Tạo Tác hả?”
“Bởi bàn tay của người tài hoa nhất trong nghề. Cậu thích chúng chứ?”
“Chết tiệt, chúng thật kỳ diệu. Hợp với cậu lắm.”
Cậu đấm hai tay vào nhau. “Mừng vì cậu đã nói vậy. Vì chúng là của cậu.”
Tôi tái mặt. “Gì cơ?”
“Chúng là của cậu.”
“Cái gì của tớ?”
“Mắt cậu.”
“Mắt tớ…”
“Gã Khổng Lồ Thân Thiện to kềnh đã để cậu bị đập đầu vào chỗ nào trong cuộc giải cứu hả? Mickey đã giữ cặp mắt cậu trong hộp bảo quản tại hắc điếm của hắn ở Yorkton - nhân tiện đó là một nơi sởn tóc gáy - khi bọn tớ càn quét nó để tìm nguồn tiếp tế mang về Tinos cho Khởi Nghĩa. Tớ đã nghĩ cậu sẽ không dùng đến nó, nên…” cậu nhún vai ngượng ngùng. “Nên tớ đã nhờ hắn lắp chúng vào. Cậu biết đấy. Để cậu có thể nhìn khi đã chết. Đưa chúng ta lại gần nhau hơn. Một thứ để tưởng nhớ đến cậu. Không dị lắm chứ hả?”
“Tôi đã bảo với cậu ấy rằng như thế rất kỳ cục,” Ragnar nói. Một trong các bé gái trèo lên chân anh ta.
“Cậu có muốn lấy lại chúng không?” Sevro hỏi, đột nhiên lo lắng. “Tớ có thể trả lại chúng cho cậu.”
“Không!” tôi nói. “Chỉ là tớ đã quên mất cậu điên đến mức nào.”
“Ồ.” Cậu phá lên cười và vỗ vai tôi. “Tốt. Tớ cứ nghĩ đó là chuyện hệ trọng. Vậy tớ giữ chúng được chứ hả?”
“Ai tìm được thì người ấy giữ,” tôi nhún vai nói. “Deanna của Lykos, chúng tôi có thể mượn con trai bác để bàn chuyện quân sự được chứ?” Ragnar hỏi mẹ tôi. “Cậu ấy có nhiều việc phải làm. Nhiều việc phải biết.”
“Chỉ trong trường hợp cậu trả nó về nguyên vẹn. Và đem theo chút cà phê đi. Với lại mang đống vớ này đến phòng giặt.” Mẹ tôi nhét cái túi chứa đầy những chiếc vớ vừa được vá vào tay Ragnar.
“Thể theo nguyện vọng của bác.”
“Còn quà thì sao?” một trong các cháu trai của tôi hỏi. “Bác không mang theo thứ gì sao?”
“Ta có quà cho cháu đây…” Sevro nói.
“Sevro, không!” mẹ tôi và Dio thét.
“Sao?” Cậu lôi ra một chiếc túi. “Lần này chỉ là kẹo thôi mà.”
“… và đó là lúc Ragnar vấp phải Đá Cuội rồi ngã sóng soài ở phía sau phương tiện di chuyển,” Sevro cười khùng khục. “Như một thằng ngốc.” Cậu cắn thanh kẹo trong lúc đẩy xe lăn của tôi một cách mạnh bạo qua hành lang đá. Cậu phóng nhanh và nhảy lên phía sau cho đến khi chúng tôi va vào tường. Tôi nhăn nhó đau đớn. “Vậy là Ragnar rơi thẳng xuống biển. Mọi việc đã diễn ra một cách nhanh chóng. Những con sóng to bằng tàu đuốc. Nên tớ cũng lặn xuống, thầm nghĩ anh ta cần sự trợ giúp của mình, vừa kịp lúc con… khổng quái này… tớ không biết người ta gọi nó là thứ chó chết gì. Một con quái vật được tạo tác…”
“Là quỷ,” Ragnar nói từ phía sau. Tôi đã không để ý anh ta đang đi theo chúng tôi. “Đó là quỷ biển từ tầng thứ ba của Địa Ngục.”
“Thì cứ cho là vậy.” Sevro đẩy tôi qua một góc cua, va mạnh vào tường, đủ khiến tôi cắn phải lưỡi, và khiến cho các phi công của Con Trai phải chạy tán loạn. Họ nhìn tôi chăm chú khi chúng tôi tiếp tục lăn bánh. “Thứ quỷ biển này,” cậu quay lại nhìn Ragnar, “nghĩ Ragnar là một miếng mồi béo bở, nên đã nhai ngấu nghiến anh ta ngay khi anh ta rơi xuống nước. Tớ nhìn thấy cảnh tượng ấy và cười muốn rụng rốn với Mặt Cau Có, như bất kỳ ai cũng sẽ làm vậy vì nó buồn cười bỏ mẹ luôn, mà cậu biết Mặt Cau Có thích những trò đùa ngoạn mục thế nào rồi đấy. Nhưng rồi con quái vật ấy lặn xuống. Nên tớ đi theo qua lối sau của con tàu. Và tớ đuổi theo nó, bắn Găng Xung vào con,” cậu ấy lại nhìn Ragnar, “quỷ biển chết tiệt khi nó lặn xuống đáy Biển Nhiệt khốn kiếp. Áp lực tăng dần. Áo bảo hộ của tớ kêu khò khè. Và tớ nghĩ mình sắp chết, thì đột nhiên Ragnar chém lia lịa, tự mở đường ra khỏi con quỷ có vảy khốn nạn ấy.” Cậu nhoài người lại gần. “Nhưng đoán thử xem anh ta chui ra từ đâu? Nào. Đoán đi. Đoán đi!”
“Sevro, có phải Ragnar đã chui ra từ ruột già của con quỷ không?” tôi hỏi.
Sevro ré lên cười. “Phải! Chui thẳng từ đít ra. Như một cục cứt,” xe lăn của tôi dừng lại. Giọng Sevro bị cắt ngang, kéo theo là tiếng thụi và tiếng ngã thịch. Xe của tôi lại được đẩy đi. Tôi quay lại nhìn và thấy Ragnar đang thản nhiên đẩy nó. Sevro không còn đứng ở hành lang sau lưng chúng tôi nữa. Tôi cau mày, tự hỏi cậu đã đi đâu, cho đến khi cậu vọt ra từ một lối đi bên hông.
“Ngươi! Đồ quỷ khổng lồ!” Sevro hét. “Ta là chiến thần khủng bố! Không được ném ta bay vọt đi như vậy nữa. Ngươi khiến ta đánh rơi kẹo rồi!” Sevro nhìn xuống sàn hành lang. “Đợi đã. Nó đâu rồi? Chết tiệt, Ragnar. Thanh kẹo lạc của ta đâu rồi? Ngươi có biết ta đã phải giết bao nhiêu người để có được nó không? Sáu! Sáu người!” Ragnar nhai khẽ trên đầu tôi và mặc dù có lẽ tôi nhìn lầm, tôi nghĩ mình đã thấy anh ta mỉm cười.
“Ragnar, dạo này anh đánh răng hả? Trông đẹp đấy.”
“Cảm ơn cậu,” anh ta tự hào hết mức mà một người đàn ông cao hai mét rưỡi có thể tự hào khi miệng đầy kẹo bơ lạc. “Vị phù thủy đã gỡ những chiếc răng cũ của tôi. Chúng khiến tôi đau ghê gớm. Đây là răng mới. Chúng ổn nhỉ?”
“Phù thủy Mickey,” tôi xác nhận.
“Phải. Anh ta cũng dạy tôi biết đọc trước khi anh ta rời Tinos.” Ragnar chứng minh điều ấy bằng cách đọc mọi tấm biển chỉ dẫn và cảnh báo trong hành lang mà chúng tôi đi qua cho đến khi chúng tôi bước vào khoang tàu bay mười phút sau đó. Sevro theo sau, vẫn lải nhải về thỏi kẹo bị mất. Khoang tàu bay chen chúc các gia huy của Hiệp Hội, nhưng vẫn cao gần ba mươi mét và rộng sáu mươi mét. Nó được các mũi khoan laser khoét vào đá. Sàn bằng đá, đen ngòm vì động cơ. Một vài tàu con thoi ọp ẹp đậu trên bến đỗ bên cạnh ba chiếc Cánh Gãy mới cứng. Các Đỏ được hai Cam phục vụ trên phi thuyền chỉ đạo. Họ nhìn tôi chằm chằm khi chúng tôi đi ngang qua. Tôi cảm thấy mình như người ngoài ở đây.
Một đám đông hỗn tạp thong thả bước xuống chiếc tàu con thoi ọp ẹp. Một số người vẫn còn mặc giáp với áo choàng sói rũ xuống trên vai. Những người khác đã lột đến lớp áo lót hoặc để ngực trần.
“Sếp!” Đá Cuội kêu lên dưới cánh tay Thằng Hề. Cô vẫn phúng phình như vậy, và cô cười rạng rỡ với tôi, kéo Thằng Hề đi nhanh hơn. Mái tóc xù của cậu bết mồ hôi, và cậu đang tựa vào cô gái thấp hơn. Khuôn mặt của cả hai sáng bừng khi họ đến gần, như thể tôi vẫn hệt như những gì họ còn nhớ. Đá Cuội đẩy Thằng Hề ra khỏi vai để ôm tôi. Còn Thằng Hề cúi đầu chào đầy bộ tịch.
“Những Kẻ Gào Rú xin được diện kiến Thủ Lĩnh,” cậu nói. “Xin lỗi về sự náo nhiệt.”
“Mấy thứ ở đằng kia làm tôi phát bực,” Đá Cuội giải thích trước khi tôi kịp lên tiếng.
“Bực muốn hộc máu. Có điều gì đó khang khác ở cậu, Thần Chết.” Thằng Hề chống nạnh. “Trông cậu… khá mảnh dẻ. Cậu cắt tóc đấy hả? Đừng nói cho tớ biết. Là bộ râu quai nón… thưa thớt phát ớn.”
“Cậu thật tử tế vì đã nhận ra,” tôi nói. “Và vì đã ở lại, sau tất cả mọi chuyện.”
“Sao, ý cậu là vì đã nói dối bọn tớ suốt năm năm?”
“Phải, là chuyện đó,” tôi nói.
“Thì…” Thằng Hề nói, chực lao vào tôi. Đá Cuội thụi vào vai cậu.
“Dĩ nhiên bọn tớ ở lại, Thần Chết!” cô dịu dàng nói. “Đây là gia đình của bọn tớ…”
“Nhưng bọn tớ có điều kiện của mình…” Thằng Hề nói tiếp, vẫy một ngón tay. “Nếu cậu muốn bọn tớ hết lòng tận tụy. Còn… giờ thì, bọn tớ phải đi đây. Tớ sợ rằng có một mảnh đạn đang găm vào mông tớ. Nên tớ xin phép cáo từ. Đi nào, Đá Cuội. Đến gặp bác sĩ thôi.”
“Tạm biệt, sếp!” Đá Cuội nói. “Mừng vì cậu chưa chết!”
“Cả đội sẽ ăn tối lúc tám giờ!” Sevro gọi với theo họ. “Đừng đến muộn. Mảnh đạn gắn ở mông không phải là một lý do đâu, Thằng Hề.”
“Vâng, thưa ngài!”
Sevro quay qua tôi cười tươi rói. “Lũ ấy chẳng thèm ca thán nửa lời khi tớ nói với chúng rằng cậu là một Đỏ. Ngay lập tức đi cùng tớ và Rags đến giải cứu gia đình cậu. Mặc dù thật khó để giải thích cho chúng hiểu. Đi lối này.”
Trong lúc đi qua con tàu mà Đá Cuội và Thằng Hề vừa bước xuống, tôi nhìn lên cầu thang dẫn vào tàu. Hai cậu bé đang làm việc bên trong, dùng vòi rửa sàn. Nước màu nâu đỏ chảy xuống cầu thang, tràn lên sàn của khoang chứa tàu bay, không hướng về ống thoát nước mà chảy qua một cái máng hẹp về mép của tàu bay, rồi biến mất ở phía bên kia mép.
“Một số ông bố để lại các chiến hạm hoặc những căn biệt thự cho con trai của họ. Lão khốn Ares ấy để lại cho tớ cái tổ ong xập xệ với lũ bần nông này.”
“Chết tiệt,” tôi thì thầm khi nhận ra thứ mình đang nhìn.
Bên ngoài khoang tàu bay là một cánh rừng thạch nhũ đảo ngược. Nó lấp lánh giữa bình minh dưới lòng đất. Không chỉ bởi những giọt nước đang chảy dọc bề mặt xám xịt trơn láng của nó, mà cả những ngọn đèn của các xưởng tàu, các doanh trại, và các tia cảm biến đã đem lại những chiếc răng nhọn cho pháo đài vĩ đại của Ares. Những chiếc tàu cung ứng di chuyển giữa các xưởng tàu.
“Chúng ta đang ở trong hang thạch nhũ.” Tôi phá lên cười sửng sốt. Nhưng rồi tôi nhìn xuống nỗi kinh hoàng bên dưới và gánh nặng trên vai tôi tăng lên gấp đôi. Các trại tị nạn trải dài bên dưới động thạch nhũ của chúng tôi khoảng một trăm mét.
Đã có thời nó là một thành phố ngầm được đẽo giữa lòng đá của Sao Hỏa. Những con phố sâu hoắm giữa các tòa nhà khiến chúng trông như những hẻm núi thu nhỏ. Và thành phố trải dài trên sàn của hang động khổng lồ đến tận các bức tường xa hàng ki lô mét, nơi nhiều tổ ong khác đã được dựng lên. Những con đường ngoằn ngoèo trên sa thạch. Nhưng phía trên nó, một thành phố không mái che đã được dựng lên. Thành phố của những người tị nạn. Làm bằng da lấm lem bùn đất, bằng vải và bằng tóc, nhăn nhúm, quằn quại như đại dương xác thịt quái đản. Họ ngủ trên các sân thượng, trên đường phố, trên bậc thang của những con lộ ngoằn ngoèo. Tôi nhìn thấy biểu tượng tạm bợ bằng kim loại của Gamma, Omicron, Upsilon. Cả mười hai tộc mà họ đã chia người của tôi vào.
Tôi sững sờ trước cảnh tượng ấy. “Có bao nhiêu người tất cả?”
“Biết chết liền. Ít nhất hai mươi hầm mỏ. Lykos còn nhỏ hơn nhiều so với một số địa hạt gần các khu khai thác helium-3 lớn hơn.”
“Bốn trăm sáu mươi lăm nghìn người. Theo dữ liệu thống kê,” Ragnar nói.
“Chỉ nửa triệu người thôi sao?” tôi thì thầm.
“Trông có vẻ nhiều hơn thế, phải không?”
Tôi gật đầu. “Tại sao họ lại ở đây?”
“Phải cho họ chỗ nương náu. Lũ khốn tội nghiệp ấy đều đến từ các hầm mỏ mà Chó Rừng đã thanh trừng. Bơm khí achlys-9 vào các đường ống dẫn khí mỗi khi hắn nghi là có sự có mặt của Các Con Trai. Đó là một cuộc diệt chủng vô hình.”
Cơn ớn lạnh chạy khắp người tôi. “Quy Trình Thủ Tiêu. Phương thức cuối cùng của Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng dành cho các hầm mỏ bị xâm nhập. Làm thế nào mà cậu có thể giữ bí mật cho tất cả những thứ này? Thiết bị gây nhiễu sóng ư?”
“Phải. Và chúng ta đang ở sâu dưới lòng đất hơn hai cây số. Ông bô nhà tớ đã sửa đổi các bản đồ địa hình trong dữ liệu của Hiệp Hội. Trong mắt các Hoàng Kim, đây là khu mỏ đã cạn kiện helium-3 từ hơn ba trăm năm trước. Thông minh ra phết, nhưng sau này thế nào thì chưa biết được.”
“Và cậu nuôi tất cả bọn họ bằng cách nào?”
“Bọn tớ đâu có nuôi tất cả. Ý tớ là, bọn tớ đã thử, nhưng đến cả chuột cũng không còn ở Tinos từ một tháng nay. Bọn họ đang ép sát vào nhau mà ngủ. Bọn tớ đã chuyển những người tị nạn vào động thạch nhũ. Nhưng bệnh tật đã lan tràn khắp nơi. Không đủ thuốc chữa trị. Và tớ không thể mạo hiểm để Các Con Trai của mình bị bệnh. Không có họ, chúng ta như bị chặt tay. Chúng ta sẽ chỉ như một con bò ốm chờ đem ra mổ.”
“Thế là họ nổi loạn,” Ragnar nói.
“Nổi loạn?”
“À, suýt nữa thì quên mất vụ đó. Bọn tớ đã phải cắt khẩu phần còn một nửa. Nó vốn đã chẳng nhiều nhặn gì. Lũ óc chó vô ơn ở dưới đấy không thích kế hoạch này cho lắm.”
“Nhiều người đã bỏ mạng trước khi tôi xuất hiện.”
“Lá Chắn Của Tinos,” Sevro nói. “Hắn còn nổi tiếng hơn cả tớ, chẳng có gì phải bàn cãi về việc ấy. Họ không trách hắn vì khẩu phần còm cõi. Nhưng tớ vẫn được yêu thích hơn Vũ Công vì tớ có mũ đội đầu bảnh chọe còn lão phụ trách các vấn đề thực tế mà tớ không thể làm. Con người thật ngu ngốc. Lão oằn lưng ra làm việc vì họ, còn họ lại nghĩ lão là một gã bần tiện không có khiếu hài hước.”
“Như thể chúng ta đã trở về quá khứ cả nghìn năm trước,” tôi vô vọng nói.
“Gần như vậy, có điều ta có các máy phát điện. Có một con sông chảy dưới mặt đá. Nên có nước, điều kiện vệ sinh được cải thiện, đôi khi có điện. Và… có cả những chuyện dâm đãng nữa. Tội phạm. Giết người. Cưỡng hiếp. Trộm cướp. Bọn tớ phải tách lũ khốn nhà Gamma khỏi những người khác.
Tuần trước, một số tên Omicron đã treo cổ một thằng nhãi con nhà Gamma và khoét Phù Hiệu Hoàng Kim lên ngực nó, giật Phù Hiệu Đỏ ở hai tay ra. Bọn chúng nói nó là một kẻ ủng hộ Hoàng Kim. Nó chỉ mười bốn tuổi.”
Tôi cảm thấy như muốn bệnh. “Chúng tôi để đèn sáng. Ngay cả ban đêm.”
“Phải. Nếu tắt đèn, tình hình sẽ… như một thế giới khác ở bên dưới.” Sevro có vẻ mệt mỏi trong khi nhìn đăm đăm xuống thành phố. Bạn của tôi biết cách chiến đấu, nhưng đây là một cuộc chiến hoàn toàn khác đối với cậu ấy.
Tôi chăm chú nhìn xuống thành phố, không thể tìm được lời để nói. Tôi cảm thấy mình như một tù nhân đã dành cả đời đục khoét tường chỉ để rồi khi thoát ra lại nhận thấy mình vừa đục sang một buồng giam khác. Chỉ có điều sẽ luôn có một buồng giam khác. Và một buồng giam khác nữa. Rồi lại một buồng giam khác nữa. Những người này không phải đang sống. Họ chỉ đơn giản đang trì hoãn hồi kết.
“Đây không phải điều Eo muốn,” tôi nói.
“Ừ… thì.” Sevro nhún vai. “Mơ mộng thì dễ. Chiến tranh lại không được như vậy.” Cậu ấy cắn môi đăm chiêu. “Cậu có gặp Cassius chứ?”
“Một lần, vào lúc cuối. Tại sao?”
Cậu quay sang tôi, mắt lóe sáng. “Hắn là người đã giết ông già tớ.”