Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16
Nhân Tình

❊ ❊ ❊

16

NHÂN TÌNH

Đèn tắt. Im lặng như một nấm mồ. Phòng ngoài trống trơn. Một con sứa điện màu xanh trôi bồng bềnh trong bể trên bàn, tỏa bóng kỳ dị. Chúng tôi di chuyển sang phòng ngủ, xuyên qua cánh cửa khảm vàng. Tôi gác cửa cùng Đá Cuội, quỳ một gối xuống, khẩu súng máy có gắn giảm thanh nằm trên tay, Kiếm Lưỡi Mềm quấn quanh một cánh tay. Sau lưng chúng tôi, một người đàn ông đang ngủ trên chiếc giường bốn cột. Ragnar chộp lấy chân hắn và kéo hắn ra. Gã đàn ông trơ trụi nằm dài trên sàn. Đột ngột tỉnh giấc và kêu không ra tiếng trong bàn tay Ragnar.

“Khốn nạn. Không phải hắn,” Victra nói sau lưng tôi. Tôi ngoái lại nhìn. Ragnar khuỵu gối phía trên người gã Hồng, che hắn khỏi tầm mắt tôi.

Sevro đấm cột giường, khiến nó vỡ làm hai. “Đang là ba giờ sáng. Hắn đang ở xó xỉnh nào chứ?”

“Là bốn giờ chiều, giờ giao dịch ở Mặt Trăng,” Victra nói. “Có lẽ hắn đang ở văn phòng? Hỏi gã nô lệ đi.”

“Chủ nhân của mày đâu?” Mặt nạ của Sevro khiến giọng cậu the thé như một thanh sắt đập vào dây thép. Tôi không rời mắt khỏi phòng khách cho đến khi tiếng rên rỉ của gã Hồng khiến tôi ngoái lại nhìn. Sevro đang ghì đầu gối lên hạ bộ gã đàn ông. “Áo ngủ đẹp đấy, nhóc. Muốn biết trông nó sẽ như thế nào trong màu đỏ chứ?”

Tôi ngần ngại trước sự lạnh lùng trong giọng nói của cậu. Tôi biết quá rõ âm điệu ấy. Tôi đã nghe thấy nó từ Chó Rừng khi hắn tra tấn tôi ở Attica.

“Chủ nhân của mày đâu?” Sevro xoay đầu gối. Gã Hồng rên rỉ trong đau đớn, nhưng vẫn không chịu trả lời. Những Kẻ Gào Rú quan sát cuộc tra tấn trong im lặng, cúi người, như những bóng đen không mặt trong căn phòng tối. Không có gì phải thảo luận. Không có chỗ cho sự chất vấn lương tâm, nhất là khi đã cài những quả bom. Nhưng tôi biết họ đã từng làm việc này trước đây. Tôi cảm thấy thật dơ bẩn trước cái nhận thức này, khi nghe gã Hồng thổn thức trên sàn nhà. Đây mới là phần chính của chiến tranh, chứ không phải tiếng kèn và những chiếc phi thuyền. Những khoảnh khắc tàn độc, lặng lẽ không được nhớ tới.

“Tôi không biết,” hắn nói. “Tôi không biết.”

Giọng nói ấy. Tôi nhận ra giọng nói ấy từ quá khứ của mình. Điếng người vì kinh ngạc, tôi vội vàng rời khỏi vị trí ở ngưỡng cửa để nhập bọn cùng Sevro, kéo cậu ra khỏi người gã Hồng. Vì tôi biết người đàn ông này và những nét dịu dàng của anh ta. Nhớ cái mũi dài góc cạnh, nhớ cặp mắt màu hồng thạch anh, và nước da bánh mật của anh ta. Anh ta có công tạo ra con người tôi hiện tại chẳng khác gì Mickey. Đó là Matteo. Đẹp đẽ và mỏng manh, giờ đây đang thở hổn hển trên sàn nhà, tay bị gãy. Máu chảy ra từ miệng anh ta, tay ôm lấy hạ bộ đã bị Sevro hành hạ.

“Có chuyện quái quỷ gì với cậu vậy?” Sevro gắt gỏng với tôi.

“Tôi biết anh ta!” tôi nói.

“Cái gì?”

Lợi dụng sự sao nhãng của tôi, và chẳng thấy gì ngoài sắc mặt quỷ quyệt đen đúa từ những chiếc mũ của chúng tôi, Matteo vội chạy tới thiết bị hiển thị dữ liệu đang đặt trên chiếc tủ đầu giường. Nhưng Sevro nhanh hơn. Với một tiếng uỵch nặng nề, đống xương rắn chắc nhất trong mọi giống loài giao thoa với những lóng xương mềm mại nhất. Nắm đấm của Sevro làm vỡ vụn cái cằm mỏng manh của Matteo. Anh ta nôn ọe và quằn quại ngã xuống sàn, mắt lộn tròng. Tôi hoang mang nhìn anh ta, sự hung bạo có vẻ thật không tưởng, nhưng thật lạnh lùng, thật thô sơ và dễ dàng. Chỉ có cơ bắp và các lóng xương di chuyển theo cách đáng lẽ không nên di chuyển.

Tôi thấy mình nhoài người ra đỡ lấy Matteo, đổ sụp xuống thân thể đang vặn vẹo của anh ta, và đẩy Sevro lùi lại.

“Đừng đụng vào anh ta!” Matteo đã bị đánh cho bất tỉnh, một cách nhân từ. Tôi không thể biết anh ta có bị chấn thương cột sống hay tổn thương não hay không. Tôi chạm vào những lọn quăn mềm mại của mái tóc giờ đây đã sẫm màu của anh ta. Nó mang chút sắc xanh. Bàn tay anh ta túm chặt lại như của một đứa trẻ, một chiếc nhẫn bạc thon thả nằm trên ngón áp út của anh ta. Nó đã ở đó suốt từ trước đến nay ư? Tại sao anh ta lại ở đây? “Tớ biết anh ta,” tôi thì thầm.

Ragnar cúi xuống bên cạnh Matteo một cách che chở, mặc dù chúng tôi chẳng thể làm gì cho anh ta ở đây. Thằng Hề ném thiết bị hiển thị dữ liệu cho Sevro. “Một hành động nông nổi.”

“Cậu bảo biết hắn ta nghĩa là sao?” Sevro hỏi.

“Anh ta là một Con Trai Của Ares,” tôi nói, trong hoang mang. “Hoặc đã từng. Anh ta là một trong số các giáo viên của tôi trước khi vào Học Viện. Anh ta đã dạy cho tôi văn hóa Hoàng Kim.”

“Quỷ tha ma bắt,” Mặt Cau Có lẩm bẩm.

Victra lật cổ tay Matteo lên, những bông hoa nhỏ tô điểm cho Phù Hiệu Hồng của anh ta. “Hắn là một Hồng của Vườn Thượng Uyển. Giống Theodora.” Cô liếc mắt nhìn Ragnar. “Hắn có giá không kém gì anh, Ô Danh.”

“Cậu chắc đó là cùng một người chứ?” Sevro hỏi tôi.

“Dĩ nhiên tớ chắc chắn. Chết tiệt. Tên anh ta là Matteo.”

“Vậy tại sao anh ta lại ở đây?” Ragnar hỏi.

“Không có vẻ như bị giam cầm” Victra nói. “Đó là một bộ đồ ngủ đắt tiền. Chắc hẳn hắn ta là một nhân tình. Xét cho cùng thì Kẻ Giảo Hoạt không được biết đến như một gã độc thân.”

“Hắn chắc chắn đã phản bội,” Sevro cay nghiệt nói.

“Hoặc anh ta đang làm nhiệm vụ mà cha cậu giao phó,” tôi nói.

“Vậy tại sao hắn không liên lạc với chúng ta? Hắn đã đào ngũ. Có nghĩa Kẻ Giảo Hoạt đã thăm nhập vào Các Con Trai.” Sevro quay người lại để nhìn ra cửa. “Chó chết. Hắn có thề đã biết về Tinos. Hắn có thể đã biết về cuộc truy quét chết tiệt này.

Tâm trí tôi rối loạn. Có phải Ares đã cử Matteo đến đây? Hay Matteo đã nhảy khỏi con tàu đang chìm? Có thể chính Matteo là người đã nói với chúng về tôi… Tôi cảm thấy như bị một con dao đâm vào bụng khi nghĩ đến điều đó. Tôi quen anh ta không lâu, nhưng tôi quý anh ta. Anh ta là một người tử tế, và những người như vậy chẳng còn lại bao nhiêu. Giờ hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì với anh ta.

“Chúng ta nên chuồn khỏi đây,” Thằng Hề nói.

“Sẽ không đi mà không có Kẻ Giảo Hoạt,” Sevro đáp.

“Chúng ta không biết Kẻ Giảo Hoạt đang ở đâu,” tôi nói. “Còn nhiều bí ẩn đằng sau chuyện này. Chúng ta phải đợi Matteo tính dậy. Ai có thuốc kích thích không?”

“Chất kích thích sẽ giết chết hắn,” Victra nói. “Hệ thống tuần hoàn của Hồng không thể chịu được chất kích thích quân đội.”

“Chúng ta không có thì giờ để thảo luận,” Sevro gắt gỏng. “Không thể mạo hiểm chôn chân ở đây. Phải đi ngay.” Tôi tìm cách lên tiếng, nhưng cậu rảo bước đi, mắt nhìn Thằng Hề đang sử dụng thiết bị hiển thị dữ liệu của Matteo. “Thằng Hề, có thông tin gì?”

“Tớ tìm được lệnh đặt món trên hệ thống nội bộ của nhà ăn. Dường như có người đã gọi rất nhiều thịt cừu, bánh sandwich kèm mứt, và cà phê đến phòng C19.”

“Thần Chết, cậu nghĩ sao?” Ragnar hỏi.

“Đó có thể là một cái bẫy,” tôi nói. “Chúng ta cần điều chỉnh…”

Victra cười khinh bỉ, ngắt lời tôi. “Cho dù đó là một cái bẫy thì hãy xem chúng ta đã tóm được ai đây. Chúng ta sẽ phá nát cái bẫy khốn nạn ấy.”

“Nói đúng lắm, Julii.” Sevro di chuyển về phía cửa. “Mặt Cau Có. Mang theo gã Hồng. Đi thôi. Ragnar và Victra dẫn đầu. Máu sắp đổ rồi đây.”

Đi xuống một tầng, chúng tôi chạm trán đội cảnh vệ đầu tiên. Nửa chục tên Thám cẩu đứng trước cánh cửa lớn bằng kính đang gợn sóng như mặt hồ. Chúng mặc vét đen thay vì giáp quân sự. Những vật cấy ghép hình gót chân bằng bạc chìa ra khỏi lớp da phía sau tai trái của chúng. Còn nhiều tên khác đang canh gác tầng này, nhưng không có gia nô. Vài phút trước, một số tên Xám mặc vét tương tự đã đẩy xe cà phê vào phòng. Thật kỳ quái khi chúng không sử dụng các Hồng hoặc Nâu để đưa cà phê. An ninh nghiêm ngặt. Nên bất kỳ ai đang ở trong văn phòng của Kẻ Giảo Hoạt hẳn cũng phải rất quan trọng. Hoặc ít nhất rất hoang tưởng.

“Chúng ta sẽ ra tay nhanh gọn” Sevro nói, ngả người vào góc hành lang nơi chúng tôi đứng đợi, cách đám Xám ba mươi mét. “Vô hiệu hóa lũ óc chó ấy, rồi tổng lực tấn công.”

“Chúng ta không biết ai đang ở bên trong,” Thằng Hề nói.

“Chỉ có một cách duy nhất để biết,” Sevro gắt. “Đi.”

Ragnar và Victra đi trước qua góc hành lang, Áo Choàng Ma bẻ cong ánh sáng. Chúng tôi theo sau bằng tốc độ tối đa. Một tên Xám nheo mắt nhìn chúng tôi qua hành lang. Thiết bị cảm ứng nhiệt nhân tạo ở tròng đen trong cặp mắt hắn nháy đỏ trong lúc kích hoạt và nhìn thấy nhiệt độ đang tỏa ra từ những cục pin của chúng tôi. “Áo Choàng Ma!” hắn hét lên. Sáu đôi tay điêu luyện tìm đến những khẩu súng. Đã quá muộn. Ragnar và Victra lao vào chúng. Ragnar vung Kiếm Lưỡi Mềm, cắt đứt cánh tay một tên và chọc vào cổ một tên khác. Máu bắn lên những bức tường kính. Victra khai hỏa khẩu súng giảm thanh của cô. Những viên đạn từ nhỏ xíu găm vào hai cái đầu. Tôi phóng qua khe hở giữa hai thân thể đang ngã xuống, xuyên Kiếm Lưỡi Mềm qua lồng ngực một tên, cảm nhận cú đâm và nhịp đập quả tim hắn. Tôi thu kiếm về hình roi để giải phóng nó, biến nó cứng trở lại thành Lưỡi Hái trước khi gã đàn ông kia ngã xuống.

Lũ Xám không thể bắn dù chỉ một viên đạn. Nhưng một tên đã bấm nút trên thiết bị hiển thị dữ liệu của hắn, và tiếng trầm đục của hệ thống an ninh tòa nhà vang vọng khắp hành lang. Các bức tường rực đỏ, báo hiệu tình huống khẩn cấp. Sevro chém gã cuối cùng ngã xuống.

“Phá cửa phòng. Ngay lập tức!” cậu hét lên.

Có điều gì đó không ổn. Tôi có thể cảm thấy nó một cách rõ rệt, nhưng Victra và Sevro vẫn quyết tâm hành động. Và Ragnar đá tung cửa. Là nô lệ của động lượng, tôi lao mình theo anh ta.

Phòng họp của Kẻ Giảo Hoạt không khoa trương như những căn phòng phía trên. Trần của nó cao mười mét. Các bức tường được làm bằng kính số xoay nhẹ trong làn khói bạc. Hai hàng cột cẩm thạch chạy song song hai bên chiếc bàn họp khổng lồ bằng mã não với một cái cây trắng muốt nhô lên ở trung tâm. Cuối căn phòng, ô cửa sổ khổng lồ nhìn ra khu công nghiệp của Tổ Ong. Regulus ag Sun, người được gọi dưới cái tên Kẻ Giảo Hoạt suốt từ Sao Thủy đến Sao Diêm Vương, kẻ giàu có nhất trong Hệ Mặt Trời, đứng bên cửa sổ, thô bạo cầm ly vang đỏ bằng bàn tay mập mạp.

Đầu hắn trọc, trán nhăn như một cái chắn bùn, đôi môi dày, vai gù như khỉ kéo dài tới những ngón tay thô thiển mọc ra từ hai ống tay của chiếc áo choàng cao cổ màu lam Vệ Nữ có thêu hình những bụi táo. Hắn khoảng sáu mươi tuổi. Nước da màu đồng bị rám nắng như màu của tủy. Chòm râu dê nhỏ và bộ ria mép phủ quanh mặt hắn trong một cố gắng vô vọng để tạo nên hình thù cho nó, mặc dù có vẻ như hắn đã không nhờ cậy đến các Nhà Tạo Tác để chỉnh sửa phần lớn cơ thể. Hắn đi chân trần. Nhưng ba con mắt hắn mới là thứ thu hút sự chú ý. Hai trong số chúng có mí dày và thuộc về Bạc có sắc thái trần tục. Con mắt thứ ba thuộc về Hoàng Kim, được cấy ghép lên chiếc nhẫn bạc giản dị mà hắn đeo ở ngón giữa mập mạp.

Chúng tôi đã làm gián đoạn cuộc họp của hắn.

Gần ba mươi Đồng và Bạc ngồi kín căn phòng. Chúng tạo thành hai phe và ngồi đối diện với nhau bên chiếc bàn mã não khổng lồ chất đầy những chiếc cốc cà phê, bình đựng rượu và thiết bị hiển thị dữ liệu. Một tệp tài liệu nổi màu xanh trôi bồng bềnh trong không khí giữa hai phe, rõ ràng đó là trung tâm sự chú ý của chúng trước khi cánh cửa bị đập vỡ vào trong. Lúc này chúng đã lùi khỏi bàn, chủ yếu bị choáng ngợp nhưng không hề sợ hãi và cũng không thấy Những Kẻ Gào Rú chúng tôi tiến vào dưới Áo Choàng Ma. Không chỉ có các Đồng và các Bạc ngồi ở bàn.

“Ôi, chó chết,” Victra lắp bắp nói.

Ở giữa các chuyên viên Màu nhô lên sáu hiệp sĩ Hoàng Kim mặc Giáp Xung hoàn chỉnh. Và tôi biết tất cả bọn họ. Ở bên trái, một người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt tối sẫm mặc bộ giáp đen tuyền của Hiệp Sĩ Tử Thần, ngồi hai bên ông ta là cô ả mặt tròn xoe Moira - một Vệ Sĩ Thịnh Nộ, em gái của Aja - và gã Cassius au Bellona quen thuộc. Ở bên phải là Kavax au Telemanus, Daxo au Telemanus, và cô gái đã bỏ lại tôi quỳ gối giữa đường hầm cũ ở Sao Hỏa gần một năm trước.

Ngựa Hoang.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.