Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
60
Miệng Rồng

❊ ❊ ❊

60

MIỆNG RỒNG

Tôi nghĩ đến chú mình trong lúc ôm ghì lấy mẩu cụt ở tay phải, run lẩy bẩy vì cơn đau. Có phải chú đang ở cùng cha tôi? Chú có ngồi cạnh Eo bên đống lửa và lắng nghe chim hót? Họ có dõi theo tôi? Máu rỉ qua lớp thịt cháy đen ở cổ tay. Đau đến mờ mắt. Cơn đau choán lấy toàn thân. Tôi được buộc vào ghế bên cạnh Ngựa Hoang thành hai hàng song song ở cuối phi thuyền đột kích giữa ba mươi Kỵ Sĩ Xương. Đèn trên đầu đang tỏa ánh sáng màu xanh lục xa lạ. Con tàu rung chuyển vì đối lưu. Mặt Trăng đang có bão. Những chùm sét khổng lồ bao trùm các thành phố. Những tòa tháp màu đen đâm thủng mây mù. Dọc các nóc nhà, những đốm sáng li ti nhảy múa từ đèn đeo trên trán của các Cam và Đỏ Cấp Cao, những người đồng bào của tôi, những người đã chịu ách nô dịch của quân đội, chuẩn bị các món vũ khi sẽ triệt hạ những người anh em Sao Hỏa của họ. Các ngọn đèn sáng hơn tắm những hoạt động quân sự. Những hình thù đen đúa bị cắt tỉa bởi các đèn hiệu đỏ rực như ma quỷ và trôi bồng bềnh giữa những tòa nhà khi các đội phi cơ Cánh Gãy tuần tra bầu trời, và các Hoàng Kim đeo Ủng Trọng Lực nhảy giữa các tòa tháp cách nhau cả ki lô mét, kiểm tra tuyến phòng vệ, chuẩn bị cho cơn bão phía trên, nói những lời cuối cùng tới bạn bè, đồng môn và tình nhân.

Bay qua Nhà Hát Lớn Elorian, tôi nhìn thấy một hàng dài các Hoàng Kim bám trên những cái lỗ châu mai cao nhất của nhà hát, ngước lên nhìn trời, những chiếc mũ chiến lộng lẫy của họ tua tủa sừng, khiến họ trông như những cái máng xối kiểu gothic cân xứng, bị những tía chớp rọi bóng, đợi địa ngục trút xuống.

Chúng tôi bay qua chiếc vạc tạo thành từ những đám mây đang cuộn xoáy bên dưới các tòa nhà chọc trời cao nhất. Bên dưới những đám mây, thành phố đang yên lặng, tối tăm trong sự dè chừng những cuộc ném bom oanh tạc, chỉ còn những mạch lửa đang rỉ máu dọc đường chân trời vì những cuộc bạo loạn ở Thành Phố Bị Lãng Quên. Những chiếc tàu cứu thương lao về phía các vụ nổ. Thành phố đã tập trung hơi thở suốt nhiều tiếng, nhiều ngày và, bằng một cái thở hắt trong khoảnh khắc, các mạch máu của nó nở ra và lá phổi căng phồng rách toạc.

Chúng tôi bay la đà trên sân bay hình tròn ở đỉnh tòa tháp của Hội Chủ. Tại đó, Aja và một phái đoàn các Pháp Quan đứng đợi. Các Kỵ Sĩ Xương dùng Ủng Trọng Lực đáp xuống trước khi chúng tôi hạ cánh, che chắn con tàu trong lúc nó dừng hẳn trên sân bay. Cassius bước ra, kéo tôi đi theo, hai tay tôi đặt trước ngực. Hắn dùng tay còn lại kéo Sevro như kéo xác một con hươu. Antonia đẩy Ngựa Hoang theo sau. Cơn mưa mùa đông mệt mỏi của thành phố mặt trăng nhỏ xuống khuôn mặt ngăm đen của Aja. Hơi nước bốc lên từ cổ áo của ả và một nụ cười trắng toát lóe sáng trong đêm.

“Hiệp Sĩ Bình Minh, chào mừng đã về nhà. Hội Chủ đang đợi.”

Một ki lô mét bên dưới bề mặt Mặt Trăng, chiếc Thang Trọng Lực khổng lồ chỉ được biết đến trong truyền thuyết quân sự dưới cái tên Miệng Rồng dừng lại. Cửa rít mở, dẫn tới một hành lang bằng bê tông được thắp mờ, nối tới một cánh cửa khác được trang trí hình kim tự tháp của Hiệp Hội. Ở đó ánh sáng màu xanh lam quét đồng tử Aja. Kim tự tháp tách làm đôi, các thiết bị và pít tông khổng lồ kêu rền rĩ. Công nghệ ở đây cũ hơn Thành Trì phía trên, lạc hậu, đã có từ thời Trái Đất còn là kẻ thù duy nhất của Mặt Trăng, và những khẩu súng máy vĩ đại của người Mỹ là nỗi sợ của tất cả những người sinh ra ở Mặt Trăng. Nó là bằng chứng vĩ đại cho thuật kiến trúc và trí tuệ của các Pháp Quan, việc tại sao hầm trú ẩn vĩ đại của Hội Chủ không cần phải thay đổi về căn bản trong suốt bảy trăm năm.

Tôi tự hỏi liệu Fitchner có biết về nó hay không. Không thể nào. Dường như đây là bí mật chỉ Aja mới biết. Nhưng tôi lại tự hỏi liệu ả có biết tất cả bí mật của nơi này hay không. Các đường hầm dẫn sang hai bên của hành lang hẹp mà chúng tôi đi qua đã sập từ lâu, và tôi không thể ngừng băn khoăn ai đã đi qua, ai là người đã đánh sập chúng và tại sao.

Chúng tôi đi qua những căn phòng được canh gác nghiêm ngặt đang rực sáng với ánh đèn ảnh nổi. Các Lam và Lục được đồng bộ hóa đang nằm trên giường kỹ thuật, dây truyền gắn vào người họ trong lúc những dòng dữ liệu chạy vào não bộ thông qua những nút liên kết gắn trong hộp sọ của họ, mắt lạc trên một hành tình xa xôi nào đó. Đây là hệ thần kinh trung ương của Hiệp Hội. Octavia có thể phát động một cuộc chiến từ đây cho dù Mặt Trăng có sụp đổ phía trên bà ta.

Các Đá Nham Thạch ở đây đội mũ giáp màu đen với những chiếc đầu lâu tàn bạo và thân giáp màu tím sẫm. Các ký tự màu vàng ghép lại thành chữ cohors nihil uốn dọc lưỡi kiếm ngắn đeo bên hông. Quân Đoàn Hư Vô. Tôi chưa từng nghe nói đến chúng, nhưng tôi nhìn thấy những gì mà chúng đang canh giữ: cánh cửa cuối cùng làm bằng kim loại cứng, không được trang trí, nơi trú ẩn thâm sâu nhất của Hiệp Hội. Nó mở ra trong tiếng rền rĩ và chỉ khi đó, sau một năm rưỡi kể từ lúc tôi nhảy ra khỏi khoang sau chiếc phi thuyền đột kích của Hội Chủ, tôi mới được nhìn thấy bóng dáng bà ta.

Giọng quý tộc của bà ta vọng qua hanh lang. “… Janus, ai thèm bận tâm đến những tổn thất sinh mạng của dân thường? Biển có bao giờ hết muối? Nếu chúng thực hiện một Cơn Mưa Sắt, hãy bắn hạ chúng, bằng bất cứ giá nào. Chúng ta không hề muốn để lũ Đá Nham Thạch đáp xuống đây và cấu kết với bè lũ bạo loạn ở Thành Phố Bị Lãng Quên…”

Kẻ thống trị tất cả những người mà tôi từng chống lại đang đứng ở chính giữa vòng tròn ảm đạm tại trung tâm căn phòng rộng lớn màu đen và xám, tắm trong ánh sáng xanh từ các Pháp Quan và Lãnh Chúa Tro Tàn, những kẻ đang vây quanh bà ta dưới dạng ảnh nổi. Có hơn bốn mươi tên tạo thành một hình bán cầu, các chiến binh kỳ cựu của bà ta. Những sinh vật tàn bạo nhìn tôi tiến vào phòng trong sự thỏa mãn kiêu kỳ độc địa của những bức tượng ở nhà thờ chính tòa, như thể chúng đã luôn biết chuyện sẽ đến nước này. Như thể chúng đã tranh đấu để kết liễu được đời tôi chứ không phải ăn may như đã ăn may từ lúc ra đời.

Chúng biết việc bắt giữ tôi có ý nghĩa gì. Chúng đã không ngừng lan truyền tin tức ấy đến hạm đội của tôi. Tìm cách chiếm quyền kiểm soát bộ đàm để loan tin đến khắp các chiến hạm của tôi, đến Trái Đất, để dẹp yên những cuộc nổi loạn ở đó, đưa tín hiệu đến Trung Tâm để đón đầu các cuộc bạo động khác. Chúng sẽ làm việc tương tự với cuộc hành quyết tôi. Với thi thể của Sevro. Và có lẽ cả Ngựa Hoang, bất chấp thỏa thuận mà Cassius nghĩ hắn đã đạt được. Chúng sẽ nói hãy nhìn kết cục của những kẻ dám đứng lên chống lại chúng. Rằng ngay cả những con quỷ hùng mạnh này cũng gục ngã trước Hoàng Kim. Còn ai có thể đứng lên chống lại chúng? Không ai cả.

Nắm tay chúng sẽ siết chặt hơn.

Triều đại của chúng sẽ hùng mạnh hơn.

Nếu hôm nay chúng tôi thua, một thế hệ Hoàng Kim mới sẽ vùng lên với sức mạnh vô tiền khoáng hậu kể từ khi Trái Đất sụp đổ. Chúng sẽ nhìn thấy mối đe dọa tới người của chúng và sẽ sản sinh ra những sinh vật như Aja và Chó Rừng, với con số hàng nghìn. Chúng sẽ xây các Học Viện mới, mở rộng quân đội, và bóp họng người của tôi. Đó là một tương lai có thể xảy ra. Là điều mà Fitchner đã lo sợ nhất. Là điều mà tôi sợ đang diễn ra trong lúc nhìn Chó Rừng đi qua mặt tôi để tiến vào căn phòng.

“Các Đá Nham Thạch của hắn không được huấn luyện để chiến đấu liên hành tình,” một trong các Pháp Quan nói.

“Ông muốn nói điều đó với Fabii chứ?” Hội Chủ hỏi. “Hay với mẹ của hắn? Bà ta đang ở cùng các Thượng Nghị Sĩ mà tôi đã nhốt trong Văn Phòng Thượng Viện, không để họ có thời cơ bỏ trốn như những con nhặng và mang theo tất cả các chiến hạm.”

“Lũ chính khách hèn nhát…” một kẻ khác lẩm bẩm.

Ngoài những ảnh nổi đang tỏa sáng, căn phòng có sự góp mặt của một nhóm nhỏ các chiến binh Hoàng Kim. Nhiều hơn những gì tôi đã trông đợi. Hai Hiệp Sĩ Olympic, mười Pháp Quan và Lysander. Thằng nhóc đã mười tuổi, cao hơn mười lăm phân kể từ lần cuối chúng tôi gặp mặt. Nó cầm thiết bị hiển thị dữ liệu để ghi chú cuộc trò chuyện của bà và mỉm cười với Cassius khi chúng tôi bước vào, nhìn tôi bằng vẻ vừa thích thú vừa cảnh giác mà bạn sẽ có khi nhìn một con hổ qua lớp kính cường lực. Cặp mắt Hoàng Kim trong suốt của nó nhìn gông cùm của tôi, Aja và bàn tay bị cụt của tôi. Thầm gõ một ngón tay lên lớp kính để xem nó dày bao nhiêu.

Hai Hiệp Sĩ Olympic khẽ chào Cassius trong lúc chúng tôi bước vào, để không làm gián đoạn Hội Chủ, mặc dù bằng một cái liếc không để lộ cảm xúc, bà ta đã để ý đến sự có mặt của tôi. Cả hai Hiệp Sĩ được vũ trang tận răng và sẵn sàng bảo vệ Hội Chủ của chúng.

Phía trên đầu Hội Chủ, một ảnh nổi hình cầu chế ngự mái vòm của căn phòng, hiển thị chi tiết Mặt Trăng. Hạm đội của Lãnh Chúa Tro Tàn trải rộng như một bình phong che chắn phần tối của Mặt Trăng, nơi Thành Trì trú ngụ, như một chiếc khiên lòng chảo. Cuộc chiến đang đà tiến triển. Nhưng lực lượng của tôi không có cách nào biết rằng Chó Rừng đang đợi để vòng qua sườn họ và dồn họ vào cái đe của Lãnh Chúa Tro Tàn. Giá như tôi có thể liên lạc với Orion, có thể cô sẽ tìm dược cách gỡ thế này.

Chó Rừng lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đặt một bên phòng, kiên nhẫn nhìn Lãnh Chúa Tro Tàn ra chỉ thị cho một nhóm Tàu Đuốc.

“Cassius, cậu là một con chó săn khốn kiếp, Hiệp Sĩ Lẽ Phải nói, giọng trầm trầm. Cặp mắt nhỏ của người châu Á. Gã đến từ Trái Đất, và săn chắc hơn người Sao Hỏa chúng tôi. “Đó thật sự là hắn ư?”

“Bằng xương bằng thịt. Tôi đã bắt cóc hắn từ tàu đô đốc của chính hắn,” Cassius nói, đá tôi quỳ xuống và túm tóc kéo đầu tôi lại để chúng có thể nhìn thấy mặt tôi rõ hơn. Hắn ném Sevro xuống sàn và chúng kiểm tra xác chết. Hiệp Sĩ Niềm Vui lắc đầu. Gã gầy hơn Cassius và dáng vẻ quý phái gấp bội, có xuất thân từ một gia tộc lâu đời ở Sao Kim. Tôi đã gặp gã một lần trong cuộc đấu tay đôi trên Sao Hỏa.

“Cả Augustus nữa ư? May mắn trên đời lọt cả vào tay cậu rồi nhỉ? Và Aja đã giết tên Đá Nham Thạch. Nỗi Sợ và Tình Yêu sẽ giết Victra và ả Phù Thủy Trắng ấy…”

“Tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào để được đấu với Victra,” Hiệp Sĩ Lẽ Phải nói, đi vòng qua tôi. “Đó sẽ là một trận đấu ngoạn mục. Nói nghe coi, chẳng phải cậu đã ngủ với ả rồi sao, Cassius?”

“Tôi không bao giờ buôn chuyện phòng the.” Cassius hất hàm về phía trận đánh. “Chúng ta đang chiến đấu thế nào?”

“Tốt hơn Fabii. Chúng khá bền bỉ. Khó vây hãm, chúng không ngừng tìm cách tiếp cận để có thể đem các Đá Nham Thạch ra sử dụng, nhưng Lãnh Chúa Tro Tàn đã giữ khoảng cách với chúng. Hạm Đội của Chó Rừng sẽ là lưỡi dao đem thắng lợi đến cho cuộc chiến này. Họ đã vòng ra sau đội quân của chúng. Thấy chưa?” Tên Hiệp Sĩ hau háu nhìn vào ảnh nổi. Cassius đã để ý.

“Lúc nào cậu cũng có thể góp mặt,” Cassius nói. “Hãy chuẩn bị một phi thuyền.”

“Làm vậy sẽ mất nhiều tiếng đồng hồ,” Hiệp Sĩ Lẽ Phải đáp. “Chúng ta đã có bốn Hiệp Sĩ tham chiến. Phải có người bảo vệ Octavia. Và các tàu của tôi đang được dự trữ để bảo vệ đường bộ. Nếu chúng hạ cánh, mà ở thời điểm này là hầu như không thể, chúng ta sẽ cần binh lính dưới mặt đất. Chúng ta phải rửa mặt cho hắn.”

“Gì cơ?”

“Mặt Barca. Nó đầy máu. Chúng ta sẽ sớm lên sóng, nếu không bị các tin tặc tấn công một lần nữa. Những kẻ phá hoại đang gây cản trở công việc. Lại là lũ người của Kẻ Giảo Hoạt. Đủ loại lập trình viên dân chủ bẩn thỉu với những ảo tưởng về quyền uy. Nhưng đêm qua chúng ta đã gây tổn thất nặng nề cho một trong những tụ điểm của chúng bằng một đội Thám Cẩu.”

“Cách tốt nhất để ngăn chặn lũ tin tặc là gì? Là kim loại nóng,” Hiệp Sĩ Niềm Vui bổ sung.

“Kẻ địch rất can trường, tôi sẽ thừa nhận điều đó,” Lãnh Chúa Tro Tàn lên tiếng ở chính giữa căn phòng, ảnh nổi của ông ta rộng gấp đôi các phụ tá. “Quân ta đã chặn đường thoát của chúng, nhưng chúng vẫn chống trả. Quân ta đang phải chịu tổn thất, nhưng chúng còn bị nhiều hơn.” Ông ta đang ở trên chiếc tàu hộ tống nhỏ ở cuối hạm đội, tín hiệu của ông ta được truyền đi qua hàng chục những con tàu khác. Hạm đội của Lãnh Chúa Tro Tàn di chuyển với sự chuẩn xác đẹp mắt, không bao giờ để các tàu của tôi lại gần quá năm mươi ki lô mét.

Roque quan tâm đến những tổn thất. Đến việc không được hủy hoại những con tàu ba trăm tuổi đẹp đẽ mà tôi đã bắt giữ. Lãnh Chúa Tro Tàn thì không biết giữ gìn như vậy. Ông ta tàn bạo đập những chiếc tàu thành tro bụi. Mặc kệ di sản, mặc kệ những mạng người, mặc kệ phí tổn, ông ta là một kẻ hủy diệt. Khi bị dồn đến chân tường, ông ta sẽ chiến thắng bằng mọi giá. Tôi đau nhói khi phải nhìn hạm đội của mình chịu trận.

“Hãy báo lại khi ông có thêm tin tức,” Hội Chủ nói. “Tôi muốn bắt sống Daxo au Telemanus nếu có thể. Tất cả những kẻ còn lại có thể tùy nghi giết, bao gồm cha hắn và Julii.”

“Vâng, thưa chủ công.” Tên sát thủ già hành lễ chào và biến mất. Thở dài mệt mỏi, Hội Chủ quay lại để nhìn Hiệp Sĩ Bình Minh và dang hai tay như đang chào đón đứa con lâu ngày xa cách. “Cassius.” Bà ta ôm hắn sau khi hắn cúi chào, hôn lên trán hắn đầy thân tình y như bà ta từng làm với Ngựa Hoang. “Trái tim ta tan nát khi nghe những gì xảy ra ở vùng băng tuyết. Ta những tưởng cậu đã chết.”

“Không thể trách Aja khi nghĩ vậy. Tôi xin lỗi vì đã mất quá lâu mới có thể trở về từ cái chết, thưa chủ công. Lúc đó tôi có chuyện chưa hoàn thành.”

“Quả vậy,” Hội Chủ nói, không buồn bận tâm đến tôi mà tập trung vào Ngựa Hoang. “Ta tin cậu đã đem thắng lợi đến cho cuộc chiến này, Cassius. Cả hai người.” Bà ta gật đầu mà không buồn mỉm cười với Chó Rừng. “Các tàu của cậu sẽ khiến cho cuộc chiến này diễn ra nhanh chóng thôi.”

“Được phục vụ là vinh dự của chúng tôi,” Chó Rừng đáp bằng một nụ cười như thấu hiểu.

“Phải,” Hội Chủ nói, vẻ luyến tiếc kỳ lạ. Các ngón tay bà ta vuốt những vết sẹo trên cái cổ rộng của Cassius. “Chúng đã treo cổ cậu ư?”

“Ồ, chúng đã thử. Nhưng không thành công.” Hắn cười nhe nhởn.

“Cậu khiến ta nhớ đến Lorn khi ông ta còn trẻ.” Tôi biết bà ta từng nói với Ngựa Hoang rằng cô khiến bà ta nhớ đến chính mình. Tình cảm của bà ta trông thật hơn những gì Chó Rừng dành cho người của hắn, nhưng bà ta vẫn chỉ là một kẻ chuyên đi thu nạp, vẫn lợi dụng tình yêu và lòng trung thành như một tấm khiên để bảo vệ bản thân. Hội Chủ chỉ tay vào tôi, chun mũi khi thấy rọ mõm trên mặt tôi. “Cậu có biết hắn đang dự tính gì không? Bất cứ điều gì có thể gây cản trở đến tàn cuộc…”

“Từ những gì tôi lượm lặt, hắn đang định tấn công vào Thành Trì.”

“Cassius, dừng lại đi…” Ngựa Hoang quát. “Bà ta không quan tâm đến mày đâu.”

“Còn cô thì có sao?” Hội Chủ hỏi. “Chúng ta biết chính xác những gì cô quan tâm đến, Virginia. Và những gì cô sẵn sàng làm để đạt được.”

“Đường không hay đường bộ?” Chó Rừng hỏi. “Cuộc tấn công ấy.”

“Tôi tin là đường bộ.”

Tại sao anh không nhắc đến chuyện này khi còn ở ngoài vũ trụ?”

“Lúc đó cậu quan tâm đến việc chặt tay Darrow hơn.”

Chó Rừng tảng lờ lời châm chọc. “Mặt Trăng có bao nhiêu chiếc Khoan Móng Vuốt?”

“Không cái nào có thể hoạt động, ngay cả ở những hầm mỏ bị bỏ hoang,” Hội Chủ nói. “Chúng ta đã đảm bảo điều đó.”

“Nếu hắn chuẩn bị một nhóm tấn công, đó sẽ là Volarus và Julii, Chó Rừng nói. “Chúng là những món vũ khí lợi hại nhất của hắn và đã giúp hắn cướp được chiếc Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng.”

“Volarus là ả Đá Nham Thạch?” Hội Chủ hỏi. “Phải không?”

“Nữ Hoàng Của Các Đá Nham Thạch,” Ngựa Hoang đáp. “Bà nên gặp Sefi. Bà gợi cho cô ấy nhớ đến mẹ của mình.”

“Nữ Hoàng Của Các Đá Nham Thạch… chúng đã cấu kết với nhau ư?” Hội Chủ thận trọng hỏi Cassius. “Thật vậy sao? Các chính trị gia của ta đã nói việc lãnh đạo các bộ lạc hợp nhất là không thể.”

“Và họ đã sai,” Cassius nói.

Antonia lợi dụng thời cơ hòng lọt vào mắt xanh của Hội Chủ. “Chỉ là các Đá Nham Thạch dưới trướng Darrow thôi, thưa chủ công. Một mối quan hệ đồng minh giữa các bộ tộc phía Nam.”

Hội Chủ tảng lờ cô ta. “Ta không thích điều đó. Chỉ riêng ở Thành Trì, chúng ta cũng đã có hàng trăm Đá Nham Thạch…”

“Họ rất trung thành,” Aja nói.

“Làm sao cô biết?” Cassius hỏi. “Có tên nào đến từ Sao Hỏa không?”

Octavia nhìn sang Aja để xác nhận. “Hầu hết,” Aja thừa nhận. “Thậm chí cả Quân Đoàn Hư Vô. Các Đá Nham Thạch Sao Hỏa là những kẻ cừ khôi nhất.”

“Ta muốn chúng biến khỏi hầm trú ẩn,” Octavia nói.

“Ngay lập tức.”

Một Pháp Quan rời đi để thực hiện mệnh lệnh.

“Nó có đáng gờm như anh trai nó không? Aja hỏi Cassius.

“Còn hơn ấy,” Ngựa Hoang quỳ gối nói trong tiếng cười. “Ghê gớm hơn và thông minh hơn. Cô ấy chiến đấu cùng một nhóm các nữ chiến binh. Cô ấy đã thề sẽ tìm được cô, Aja. Để uống máu cô và dùng hộp sọ của cô làm ly uống rượu dưới Valhalla. Sefi đang đến. Và các người không thể cản cô ấy.”

Aja và Octavia liếc nhìn nhau cảnh giác. “Chúng phải đổ bộ nếu muốn tấn công vào Thành Trì,” Aja nói. Điều đó là không thể.”

“Chúng đang đến bằng cách nào?” Cassius hỏi tôi. Tôi lắc đầu và cười vào mặt hắn đằng sau cái rọ mõm. Aja đá mẩu cụt trên tay phải của tôi. Tôi suýt ngất khi cuộn tròn quanh vết thương trong đau đớn. “Chúng đang đến bằng cách nào? Cassius hỏi. Tôi không trả lời. Hắn ra hiệu cho Hiệp Sĩ Niềm Vui. “Giữ tay còn lại của hắn.” Niềm Vui chộp lấy tay trái của tôi và dang nó ra. “Chúng đang đến bằng cách nào?” hắn không hỏi tôi, mà hỏi Ngựa Hoang. “Tôi sẽ chặt cánh tay còn lại của hắn nếu cô không nói cho tôi biết. Tiếp đó là hai chân và mũi, rồi đến mắt. Volarus đang đến bằng cách nào?”

“Đằng nào mày cũng sẽ giết anh ấy,” Ngựa Hoang khinh bỉ. “Nên kệ mẹ mày.”

“Hắn chết chậm rãi đến mức nào tùy thuộc ở cô,” Cassius nói.

“Ai bảo họ chưa đổ bộ?” Ngựa Hoang hỏi.

“Cái gì?”

“Họ đã đến trên những chiếc tàu chở thóc từ Trái Đất, quà thăm hỏi của Kẻ Giảo Hoạt. Đã đổ bộ nhiều giờ trước. Và giờ họ đang tiến tới Thành Trì. Mười nghìn Đá Nham Thạch hùng mạnh. Mày không biết sao?”

“Mười nghìn?” Lysander lẩm bẩm từ ghế của mình ở góc phòng chiếu ảnh nổi. Quyền Trượng Bình Minh của bà thằng bé đang nằm trên bàn trước mặt. Dài một mét, làm bằng vàng và sắt, trên đỉnh là hình tam giác của Hiệp Hội và mặt trời đang tỏa sáng. “Các Quân Đoàn đang được phái đi ngăn chặn cuộc xâm lược. Các Đá Nham Thạch sẽ chọc thủng hàng rào phòng ngự của chúng ta trước khi họ có thể trở về.”

“Tôi sẽ lệnh cho các Pháp Quan chuẩn bị và gọi hai Quân Đoàn trở lại,” Aja nói, nhắm tới cửa.

“Không.” Octavia đứng yên không nhúc nhích, trầm tư. “Không, Aja, cô ở lại với ta.” Bà ta quay sang gã Pháp Quan chỉ huy. “Legatus, đi củng cố bề mặt. Mang theo trung đội của ngươi. Ở đây không cần đến họ. Ta đã có các Hiệp Sĩ. Bất cứ con tàu nào đến gần Thành Trì phải bị bắn hạ. Ta không quan tâm dù nó có tự nhận là đang chở Lãnh Chúa Tro Tàn. Ngươi hiểu chứ?”

“Tôi sẽ làm ngay.” Legatus và các Pháp Quan còn lại vội ra ngoài, bỏ lại căn phòng vắng vẻ chỉ còn Cassius, ba Hiệp Sĩ Olympic, Antonia, Chó Rừng, Hội Chủ, ba Pháp Quan Vệ Sĩ và đám tù binh chúng tôi. Aja áp lòng bàn tay lên bảng điều khiển đặt gần cửa. Cánh cửa thiêng liêng đóng lại sau lưng các Pháp Quan. Một giây sau, cánh cửa dày hơn xuất hiện từ các bức tường theo hình xoắn ốc, từ từ nhốt chúng tôi khỏi thế giới bên ngoài.

“Ta xin lỗi, Aja,” Octavia nói trong lúc ả quay lại bên cạnh bà ta. “Ta biết cô muốn ở bên cạnh người của mình, nhưng chúng ta đã mất Moira. Ta không thể mạo hiểm để mất cả cô.”

“Tôi hiểu,” Aja đáp, nhưng sự thất vọng của ả quá rõ ràng. “Các Pháp Quan sẽ đối phó với lũ mọi. Chúng ta có nên quay lại với vấn đề kia?”

Octavia liếc nhìn Chó Rừng và hắn khẽ gật đầu với bà ta. “Severus-Julii, hãy lại đây,” Octavia nói.

Antonia làm theo, ngạc nhiên vì bị gọi riêng. Một nụ cười đầy hy vọng hiện lên trên môi ả. Chắc hẳn ả sẽ nhận được những lời tuyên dương cho sự cố gắng ngày hôm nay. Ả chắp tay sau lưng và đợi trước mặt Hội Chủ.

“Nói ta nghe, Pháp Quan Julii, cô đã được điều đi gia nhập Hạm Đội Lưỡi Kiếm khi nó lên đường chinh phục Các Lãnh Chúa Vệ Tinh vào tháng Sáu năm nay, phải không?”

Antonia nhăn mặt. “Chủ công, tôi không hiểu…”

“Đó là một câu hỏi rất đơn giản. Hãy dùng hết khả năng mà trả lời.”

“Phải. Tôi đã dẫn đầu các chiến hạm của gia tộc cùng quân đoàn Sáu và Bảy.”

“Dưới sự chỉ huy của Roque au Fabii?”

“Vâng, thưa chủ công.”

“Vậy hãy nói ta nghe, tại sao cô vẫn còn sống trong khi Thống Soái của mình đã chết?”

“Tôi chỉ thoát khỏi trận chiến trong gang tấc,” Antonia đáp, nhận thấy sự nguy hiểm trong những câu hỏi. Cô ta đổi giọng cho thích đáng. “Đó là một… tai họa khủng khiếp, thưa chủ công. Với Những Kẻ Gào Rú trốn ở Thebe, Roque… Thống Soái Fabii đã rơi vào bẫy kép của chúng, mà không thể lường trước. Ai cũng sẽ gặp phải kết cục tương tự. Tôi đã tìm cách giải cứu ngài ấy, để tái hợp các chiến hạm. Nhưng Darrow đã chiếm đài chỉ huy. Còn các Tàu Đuốc đang tử nạn xung quanh chúng tôi. Chúng tôi không biết ai là bạn, ai là thù. Cảnh tượng ấy đã ám ảnh tôi trong giấc ngủ, tiếng lũ mọi Đá Nham Thạch đục khoét qua những thân tàu…”

“Đồ nói dối.” Ngựa Hoang cười khẩy chế nhạo.

“Nên cô đã bỏ chạy.”

“Và phải trả giá đắt, vâng, thưa chủ công. Tôi đã cứu các chiến hạm cho Hiệp Hội nhiều hết mức có thể. Tôi đã cứu người của mình, biết rằng sẽ cần đến họ cho cuộc chiến sắp tới. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.”

“Cứu nhiều người đến vậy quả là việc làm cao cả,” Hội Chủ nói.

“Cảm ơn…”

“Ấy là nếu như sự cao cả đó là thật.”

“Sao cơ?”

“Ta không nghĩ mình đã bao giờ nói lắp, cô gái trẻ. Nhưng ta tin cô đã bỏ chạy, rời bỏ vị trí của mình và để mặc Thống Soái rơi vào tay kẻ thù.”

“Ngài đang gọi tôi là một kẻ nói dối ư, chủ công?”

“Rõ ràng là vậy,” Ngựa Hoang nói.

“Tôi sẽ không chấp nhận những lời vu khống bôi nhọ danh dự của mình,” Antonia tỏ ra cáu kỉnh với Ngựa Hoang, và ưỡn ngực. “Nó không xứng…”

“Ôi, thôi đi, nhóc con,” Hội Chủ nói. “Cô đang ở trong tình thế hiểm nghèo, với những con cá lớn hơn cô. Cô thấy đấy, còn có những người khác đã sống sót sau trận chiến, họ đã truyền dữ liệu phân tích trận chiến cho chúng ta, để chúng ta có thể biết chuyện gì xảy ra. Nên chúng ta đã được chứng kiến sự thất bại tai ương, và thấy Antonia của gia tộc Severus- Julii đã bôi nhọ tên tuổi của mình như thế nào, khiến chúng ta thua trận, bỏ rơi Pháp Quan của mình khi cậu ta yêu cầu ứng cứu, bỏ chạy tới vành đai để cứu bản thân, và tại đó cô ta đã để mất các chiến hạm của mình.”

“Fabii đã để thua trận chiến,” cô ả nói đầy thù hằn. “Không phải tôi.”

“Vì các đồng minh của hắn đã bỏ rơi hắn,” Aja gầm gừ. “Hắn vẫn có thể cứu vãn tình thế nếu cô không đẩy đội hình của hắn vào hỗn loạn.”

“Fabii đã phạm phải sai lầm,” Hội Chủ nói. “Nhưng cậu ta là một người thượng võ và trung thành với Màu của mình như một nô lệ. Cậu ta thậm chí còn tự trọng đến mức tự sát, để thừa nhận sự thật rằng cậu ta đã thất bại và phải trả giá vì điều đó. Để đảm bảo rằng cậu ta sẽ không bị tra tấn hay bị đem ra làm vật trao đổi. Hành động cuối cùng của cậu ta khi phá hủy các xưởng tàu của bọn nổi loạn là một nghĩa cử anh hùng. Một Hoàng Kim sắt. Còn ngươi… thứ hèn nhát thô bỉ, đã bỏ chạy như một con nhãi tự tè lên bộ váy Ngày Trắng của mình. Ngươi đã bỏ mặc cậu ta để cứu bản thân. Giờ ngươi lại vu cáo cậu ta trước mặt tất cả mọi người. Trước mặt bạn của cậu ta.” Hội Chủ chỉ tay một cách che chở về phía Cassius. “Người của ngươi đã nhìn thấy sự hèn hạ trong ngươi. Đó là lý do vì sao họ quay lưng lại với ngươi. Là lý do vì sao ngươi đã để mất các chiến hạm của mình vào tay người chị gái giỏi hơn ngươi.”

“Tôi sẽ giao đấu với bất cứ kẻ nào dám đặt điều vu cáo tại Quảng Trường Đổ Máu,” Antonia nói, run lên giận dữ. “Danh dự của tôi sẽ không bị vấy bẩn bởi những kẻ ganh ghét không dám ra mặt. Thật đáng buồn khi chúng đi ngụy tạo những chứng cứ này để làm vấy bẩn tên tuổi của tôi. Chắc chắn chúng có động cơ khác. Có lẽ để chống lại công ty hay gia sản của tôi, hoặc chúng muốn làm tổn hại tổng thể các Hoàng Kim. Adrius, hãy nói với Hội Chủ rằng những điều này lố bịch thế nào đi.”

Nhưng Adrius giữ im lặng. “Adrius?”

“Tôi thà có một con chó trung thành còn hơn một kẻ hèn nhát,” hắn lên tiếng. “Lilath đã đúng. Cô yếu đuối. Và điều đó rất nguy hiểm.”

Trông Antonia như một kẻ đang chết đuối, cảm thấy nước ngập quá đầu, những cơn sóng dội lại từ bờ đang kéo cô ta xuống, không có gì để bấu víu, không có gì cứu vớt. Aja thò mặt ra từ sau lưng cô ta như một con sóng u ám trong lúc Octavia chính thức tuyên bố. “Antonia au Severus-Julii, ái nữ của Nhà Julii, Pháp Quan Hạng Nhất của quân đoàn Sáu và Bảy, bằng quyền lực được Khế Ước của Hiệp Hội trao cho, ta tuyên bố cô mắc tội tạo phản và từ bỏ nhiệm vụ khi giao chiến, do đó ban cho cô tội chết.”

“Con đàn bà khốn nạn,” Antonia rít lên với bà ta, rồi với Chó Rừng, “Các người không thể giết tôi. Adrius… làm ơn.” Nhưng cô ta không còn chiến hạm nữa. sắc đẹp cũng không còn. Nước mắt tràn qua cặp mắt sưng mọng trong lúc cô ta tìm kiếm một chút hy vọng, một lối thoát. Không có, và khi cô ta bắt gặp ánh mắt tôi, cô ta biết tôi đang nghĩ gì. Gieo nhân nào gặt quả ấy. Đây là vì Victra, vì Lea, vì Cây Kế, và tất cả những người mà cô ta đã hy sinh để bản thân được sống. “Làm ơn…” cô ta rền rĩ.

Nhưng ở đây không có lòng thương hại.

Aja chộp lấy cổ Antonia từ phía sau. Cô ta rùng mình trong kinh hãi, quỳ sụp xuống, thậm chí không thèm chống trả trong lúc ả đàn bà to lớn từ từ siết tay lại và bắt đầu bóp cổ cô ta đến chết. Antonia khụt khịt mũi, quằn quại, và mất trọn một phút để chết. Khi cô ta trút hơi thở cuối cùng, Aja hoàn tất cuộc hành quyết bằng cách bẻ cổ cô ta bằng một nhát dữ dội rồi ném cô ta lên thi thể Sevro.

“Một sinh vật đáng tởm,” Hội Chủ nói, rời mắt khỏi thi thể của Antonia. “Ít nhất mẹ cô ta còn có chí khí. Cassius giày cậu bẩn quá.” Máu đóng thành lớp vảy cứng dưới hai cái đế cao su của đôi dép tù binh và bắn cả lên hai ống chân của bộ áo liền quần màu lục của hắn. “Có một khu phức hợp gồm buồng ngủ, nhà bếp và nhà tắm ở đằng kia. Tắm rửa đi. Tên đầy tớ đã giục ta đi ăn nhiều tiếng trời. Ta sẽ sai hắn dọn lên đây cho cậu. Cậu sẽ không bỏ lỡ cuộc chiến đâu. Lãnh Chúa Tro Tàn đã hứa nó sẽ kéo dài thêm vài tiếng, ít nhất là vậy. Lysander, cháu sẽ chỉ đường cho cậu ấy chứ?”

“Tôi sẽ không rời khỏi ngài nửa bước, thưa chủ công,” Cassius hào hiệp nói. “Cho đến khi cuộc chiến kết thúc và những con quỷ này đã bị hạ.” Hiệp Sĩ Lẽ Phải đảo mắt trước màn trình diễn.

“Cậu là một anh chàng tốt,” bà ta nói trước khi quay sang tôi. “Giờ thì, đã đến lúc chúng ta giải quyết tên Đỏ này.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.