1
CHỈ LÀ BÓNG TỐI
Sâu thẳm trong bóng đêm, xa khỏi sự ấm áp, khỏi mặt trời và các vệ tinh, tôi nằm im lặng như những tảng đá đang vây quanh giam giữ cơ thể còng queo của tôi trong hầm mộ kinh hoàng. Tôi không thể đứng dậy. Không thể duỗi chân tay. Chỉ có thể cuộn tròn như quả bóng, một hóa thạch héo hắt đã từng là người. Hai tay bị còng sau lưng. Tôi trần truồng trên nền đá lạnh.
Hoàn toàn cô độc cùng bóng đêm.
Dường như đã nhiều tháng, nhiều năm, cả thiên niên kỷ trôi qua, kể từ lần cuối hai đầu gối của tôi được duỗi thẳng, kể từ lần cuối sống lưng tôi không phải oằn lại. Đau nhức đến điên cuồng. Các khớp xương của tôi rệu rã. Đã bao lâu kể từ khi tôi chứng kiến các bạn Hoàng Kim của mình đổ máu xuống mặt cỏ? Kể từ khi tôi cảm nhận nụ hôn của anh bạn Roque hiền hòa đặt lên má trong lúc cậu ta bóp vỡ trái tim tôi?
Thời gian không phải một dòng sông.
Không phải ở đây.
Trong hầm mộ này, thời gian là đá. Nó là bóng tối, vĩnh viễn và kiên định, thước đo duy nhất của nó là con lấc kép của sự sống - hơi thở và nhịp đập của trái tim.
Hít vào. Thình… thịch. Thình… thịch.
Thở ra. Thình… thịch. Thình… thịch.
Hít vào. Thình… thịch. Thình… thịch.
Và nó lập lại mãi mãi. Cho đến khi… đến khi nào? Đến khi tôi chết vì tuổi già? Đến khi tôi đập đầu vào đá? Hay đến khi tôi moi ra những cái ống mà các Vàng đã lắp vào bụng dưới tôi để đẩy chất dinh dưỡng vào và đổ chất thải ra?
Hay cho đến khi mày phát điên?
“Không.” Tôi nghiến răng.
Phảiiiii.
“Chỉ là bóng tối thôi.” Tôi hít thở. Bình tĩnh lại đi. Tôi chạm vào tường để trấn tĩnh. Lưng, các ngón tay, xương cụt, gót chân, ngón chân, đầu gối, đầu. Rồi lặp lại. Cả chục lần. Cả trăm lần. Tại sao không làm nhiều hơn để chắc chắn? Cứ làm cả nghìn lần đi.
Phải. Tôi đơn độc.
Tôi đã nghĩ có những số phận còn tôi tệ hơn thế này, nhưng giờ đây tôi biết không có gì tôi tệ hơn. Con người không phải một hòn đảo. Chúng ta cần những người yêu thương mình. Chúng ta cần những người ghét bỏ mình. Chúng ta cần có người ràng buộc mình với cuộc đời, cho chúng ta lý do để sống, để cảm nhận. Tất cả những gì tôi có là bóng tối. Đôi lúc tôi hét lên. Đôi lúc tôi bật cười giữa đêm, giữa ngày. Ai mà biết? Tôi cười để giết thời gian, để thải ra số calo mà Chó Rừng cho tôi, và để cơ thể tôi run rẩy chìm vào giấc ngủ.
Tôi cũng khóc. Tôi ngân nga hát. Tôi huýt sáo.
Tôi lắng nghe những giọng nói phía trên. Những giọng nói vọng lại từ đại dương của bóng tối sâu thẳm. Hòa cùng chúng là tiếng leng keng điên loạn của xích và xương, rúng động qua những bức tường của nhà ngục. Thật gần mà lại xa cả nghìn cây số, như thể cả thế giới đang tồn tại ngay phía trên bóng tối mà tôi lại không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nếm nó, cảm nhận nó, hay đâm qua tấm màn để lại được sống giữa thế giới ấy. Tôi bị giam cầm trong tịch mịch.
Lúc này tôi lại nghe thấy những tiếng động. Những sợi xích và những lóng xương dần lộ ra trong hầm ngục.
Có phải những tiếng động đó là của tôi?
Tôi cười trước ý nghĩ ấy.
Tôi chửi tục.
Tôi bày mưu lập kế. Giết. Tàn sát. Đẽo khoét. Xé toạc. Thiêu rụi.
Tôi cầu xin. Tôi ảo tưởng. Tôi thương thuyết.
Tôi thút thít nói những lời nguyện cầu với Eo, cảm thấy hạnh phúc vì em đã không phải chịu đựng số phận này. Cô ta đâu thèm lắng nghe.
Tôi hát những bài ca thời thơ ấu và ngâm Trái Đất lụi tàn, Người Thắp Đèn, Ramayana, Odyssey bằng tiếng Hy Lạp và tiếng Latin, rồi bằng những từ ngữ như tiếng Ả Rập, tiếng Anh, tiếng Trung và tiếng Đức, nhớ lại từ những dữ liệu mà Matteo đã tải cho khi tôi vẫn còn là một thằng nhóc. Truy cầu sức mạnh từ vị anh hùng ngoan cường thành Argos, vốn chẳng mong cầu gì hơn tìm được đường về nhà.
Ngươi đã quên những gì hắn làm.
Odysseus là một vị anh hùng. Ông đã vượt qua tường thành của Troy bằng con ngựa gỗ của mình. Như tôi đã đập tan đội quân Bellona bằng Cơn Mưa sắt xuống Sao Hỏa.
Và rồi…
“Không,” tôi gắt gỏng. “Im đi.”
…họ đã tiến vào thành Troy. Đã tìm thấy những bà mẹ, những đứa trẻ. Và hãy đoán xem họ đã làm gì?
“Im đi!”
Ngươi biết họ đã làm gì. Mồ hôi. Xương. Máu. Da thịt. Tro tàn. Tiếng khóc than.
Bóng tối râm ran những tiếng cười khúc khích.
Thần Chết ơi Thần Chết… Chiến công nào rốt cuộc chẳng nhuộm trong máu tươi.
Tôi đang ngủ mê chăng? Hay đang thức? Tôi đã mất phương hướng. Mọi thứ lẫn vào nhau, nhấn chìm tôi trong những mộng ảnh, tiếng thì thầm và tiếng huyên náo. Hết lần này đến lần khác, tôi kéo hai cổ chân mảnh dẻ nhỏ nhắn của Eo. Đánh vỡ mặt Julian. Nghe Pax, Quinn, Tactus, Lorn và Victra trút hơi thở cuối cùng. Quá nhiều khổ đau. Mà để làm gì kia chứ? Để khiến vợ tôi phải thất vọng. Để khiến người của tôi phải thất vọng.
Để Ares, và để những người bạn của mày phải thất vọng.
Còn lại được bao nhiêu người?
Sevro? Ragnar?
Ngựa Hoang?
Ngựa Hoang, Nếu cô ta biết mày ở đây thì sao… Nếu cô ta không thèm bận tâm thì sao… Mà tại sao cô ta phải bận tâm? Mày là kẻ đã phản bội lại cô ta. Mày là kẻ đã lừa dối cô ta. Mày là kẻ đã lợi dụng tâm trí, cơ thể và máu của cô ta. Mày đã cho cô ta thấy bộ mặt thật của mình và cô ta đã bỏ chạy. Nếu đó là cô ta thì sao? Nếu cô ta là người phản bội lại mày thì sao? Khi đó mày có còn yêu cô ta nữa không?
“Im đi!” Tôi thét lên với chính mình, với bóng tối.
Đừng nghĩ đến cô ấy. Đừng nghĩ đến cô ấy.
Tại sao không? Mày nhớ cô ta kìa mà.
Mộng ảnh của cô hiện lên trong bóng tối như nhiều mộng ảnh khác đã hiện lên trước đó - một cô gái đang cưỡi ngựa trước mặt tôi ở phía bên kia cánh đồng xanh, xoay người trên yên ngựa và cười bảo tôi hãy đuổi theo. Mái tóc cô gợn sóng như những sợi rơm mùa hè rung rinh trên chiếc xe kéo của người nông dân.
Mày thèm khát cô ta. Mày yêu cô ta. Cô gái Hoàng Kim. Hãy quên ả chó cái Đỏ ấy đi.
“Không.” Tôi đập đầu vào tường. “Chỉ là bóng tối mà thôi,” tôi thì thầm. Chỉ là bóng tối đang đùa bỡn với tâm trí. Nhưng tôi vẫn cố quên đi Ngựa Hoang và Eo. Không có thế giới nào khác ngoài nơi này. Tôi không thể nhớ những gì không tồn tại.
Máu nóng nhỏ xuống trán từ vết thương đã khô giờ đây lại tróc vảy. Nó chảy xuống mũi tôi. Tôi thè lưỡi ra, lần trên lớp đá lạnh cho đến khi tìm thấy những giọt máu. Chúng có vị muối, sắt của Sao Hỏa. Chậm rãi. Chậm rãi. Hãy để sự thi vị của cảm giác ấy được trường tồn. Để vị máu vấn vương và nhắc tôi nhớ rằng tôi là con người. Một Đỏ của Lykos. Một Chim Lặn.
Không. Mày không phải. Mày chẳng là gì cả. Vợ mày đã bỏ rơi mày và cướp đi đứa con của mày. Ả điếm của mày đã quay lưng lại với mày. Mày không đủ tốt. Mày quá cao ngạo. Quá ngu ngốc. Quá xấu xa. Giờ thì mày đã bị quên lãng.
Thật sao?
Lần cuối gặp Ngựa Hoang, tôi đang quỳ gối bên cạnh Ragnar trong hầm mỏ ở Lykos, khẩn cầu cô gái Hoàng Kim phản bội giống loài của cô ấy và sống vì điều cao cả hơn. Tôi biết nếu cô quyết định gia nhập cùng chúng tôi, ước mơ của Eo sẽ bừng nở, một thế giới tốt đẹp hơn sẽ nằm trong lòng bàn tay chúng tôi. Nhưng thay vào đó, cô đã bỏ đi. Có lẽ nào cô đã quên tôi? Có lẽ nào tình yêu mà cô dành cho tôi đã rời bỏ cô?
Cô ta chỉ yêu cái mặt nạ của mày.
“Chỉ là bóng tối mà thôi. Chỉ là bóng tối mà thôi. Chỉ là bóng tối mà thôi,” tôi lẩm bẩm mỗi lúc một nhanh hơn.
Đáng lẽ tôi khỏng nên ở đây.
Đáng lẽ tôi phải chết. Sau cái chết của Lorn, tôi bị áp giải đến chỗ của Octavia để các Nhà Tạo Tác của bà ta mổ xẻ hòng tìm ra bí mật đã giúp tôi trở thành Hoàng Kim. Để biết liệu có còn những kẻ khác như tôi hay không. Nhưng Chó Rừng đã thương thuyết để được giữ tôi bên mình. Hắn đã tra tấn tôi tại dinh thự ở Attica của hắn, đã hỏi tôi về Các Con Trai Của Ares, về Lykos, và về gia đình tôi. Hắn chưa bao giờ nói làm thế nào hắn khám phá ra bí mật của tôi. Tôi đã cầu xin hắn kết liễu mạng sống của tôi.
Cuối cùng, hắn giam tôi vào ngục đá.
“Khi đã mất đi tất cả, người có chí khí sẽ đòi được chết,” Roque đã từng nói với tôi. “Đó là một cái kết đáng phục.” Nhưng một gã thi sĩ giàu có thì hiểu gì về cái chết? Chỉ kẻ nghèo hèn mới hiểu. Chỉ các nô lệ mới hiểu. Nhưng ngay cả khi thèm khát nó, tôi vẫn sợ nó. Vì càng chứng kiến thế giới tàn bạo này, tôi càng ít tin ràng nó kết thúc bằng một điều hư cấu êm tai.
Cửu Nguyên không có thật.
Đó là lời nói dối mà bố mẹ nói với lũ con đang chết đói của mình, để giải thích cho nỗi kinh hoàng. Chẳng có lời giải thích nào cả, Eo đã mất. Em đã không theo dõi tôi chiến đấu vì giấc mơ của em. Em đã không ngó ngàng đến việc tôi tạo ra được định mệnh gì à Học Viện, không bận tâm liệu tôi có yêu Ngựa Hoang hay không, vì ngày em ra đi, em đã trở thành hư vô. Chẳng có gì khác ngoài thế giới này. Đó là khởi nguồn và là kết thúc của chúng tôi. Cơ hội duy nhất để chúng tôi tận hưởng niềm vui trước khi chấm dứt đời mình.
Phải. Nhưng mày không cần phải chấm dứt. Mày có thể thoát khỏi nơi này, bóng tối thì thầm với tôi. Chỉ cần nói ra những lời ấy. Nói ra. Mày biết cách mà.
Nó nói đúng. Tôi biết.
“Tất cả những gì mày cần nói là ‘tôi kiệt quệ rồi’, và toàn bộ chuyện này sẽ kết thúc,” Chó Rừng đã nói với tôi từ rất lâu, trước khi hắn ném tôi vào địa ngục này. “Tao sẽ đưa mày đến sống tại một dinh thự đẹp đẽ suốt quãng đời còn lại và sẽ gửi cho mày những ả Hồng xinh xắn, ấm áp, và đủ thức ăn để khiến mày béo tốt hơn cả Lãnh Chúa Tro Tàn. Nhưng những lời ấy đi kèm một cái giá.”
Xứng đáng thôi. Hãy cứu bản thân mày. Không còn ai khác đến cứu mày đâu.
“Cái giá đó là gia đình của mày, Thần Chết ạ.”
Gia đình do các Thám cẩu của hắn bắt giữ từ Lykos và đang giam cầm trong pháo đài Attica. Hắn không cho tôi gặp họ. Không cho tôi nói với họ rằng tôi yêu họ, và xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ họ.
Tao sẽ lấy họ làm mồi cho các tù nhân của pháo đài này,” hắn nói. “Những kẻ mà mày nghĩ đáng lẽ phải đứng ra thống trị thay cho Hoàng Kim. Một khi mày nhìn thấy thú tính ở con người, mày sẽ biết tao đã đúng và mày đã sai. Hoàng Kim phải thống trị.”
Để họ đi, bóng tối nói. Sự hy sinh là cần thiết. Thế mới là khôn ngoan.
“Không… mình sẽ không làm vậy…”
Mẹ sẽ muốn mày được sống.
Không phải với cái giá ấy.
Có ai hiểu thấu tình yêu của một người mẹ? Hãy sống. Vì bà. Vì Eo.
Có khi nào bà muốn vậy? Có phải bóng tối đã nói đúng? Xét cho cùng, tôi là người quan trọng. Eo đã nói vậy. Ares đã nói vậy; ông ấy đã chọn tôi, trong số tất cả các Đỏ. Tôi có thể phá vỡ xiềng xích. Tôi có thể sống vì những điều cao cả hơn. Tôi thoát khỏi ngục tù này cũng không phải là việc ích kỷ. Nếu nghĩ đến đại cục, thì đó còn là một hành động quên mình vì người khác.
Phải. Vì người khác, thật vậy…
Mẹ sẽ cầu xin tôi đưa ra quyết định hy sinh này. Kieran sẽ hiểu. Em gái tôi cũng vậy. Tôi có thể cứu người của mình. Ước mơ của Eo phải trở thành hiện thực, bằng bất cứ giá nào. Tôi có trách nhiệm phải kiên gan vững chí. Đó là quyền của tôi.
Hãy nói ra những lời ấy.
Tôi đập đầu vào đá và thét lên bảo bóng tối hãy cút đi. Nó không thể bẫy tôi. Nó không thể đánh gục tôi.
Mày không biết sao? Ai cũng có thể bị đánh gục.
Tiếng khúc khích the thé nhạo báng tôi, kéo dài vô tận.
Và tôi biết nó nói đúng. Ai cũng có thể bị đánh gục. Tôi đã bị đánh gục trước sự tra tấn của hắn. Tôi đã nói với hắn tôi đến từ Lykos. Hắn có thể tìm thấy gia đình tôi ở đó. Nhưng có một lối thoát, để tỏ lòng tôn kính với bản thân tôi, với những gì Eo đã yêu, để bịt miệng những giọng nói này.
“Roque, cậu đã đúng,” tôi thì thầm. “Cậu đã đúng.” Tôi chỉ muốn được ở nhà, được đi xa khỏi nơi này. Nhưng tôi không thể có điều đó. Tất cả những gì còn lại, con đường tôn nghiêm duy nhất dành cho tôi, là cái chết, trước khi tôi tiếp tục phản bội bản chất con người mình.
Cái chết là lối thoát.
Đừng ngớ ngẩn. Dừng lại. Dừng lại.
Tôi đập đầu vào tường mạnh hơn bao giờ hết. Không phải để trừng phạt, mà để giết, để kết liễu chính mình. Nếu không có kết thúc êm ái nào cho thế giới này, thì hư không cũng đủ rồi. Nhưng nếu Cửu Nguyên thực sự tồn tại bên ngoài hành tinh này, thì tôi sẽ tìm được nó. Anh đến đây, Eo. Cuối cùng anh cũng đã lên đường đến bên em. “Anh yêu em.”
Không. Không. Không. Không. Không.
Tôi lại đập đầu vào tường đá. Máu nóng trào xuống mặt tôi. Những cơn đau nhảy múa trong bóng tối. Màn đêm gào lên gọi tôi, nhưng tôi không dừng lại.
Nếu đây là kết thúc, tôi sẽ điên cuồng lao vào nó.
Nhưng khi tôi ngửa đầu để chuẩn bị đập một cú cuối cùng, thì sự sống rên rỉ. Ầm ầm như một trận động đất. Không phải bóng tối. Là một thứ gì đó ở phía trên. Một thứ gì đó nằm trong đá, mỗi lúc một ồn hơn và trầm vang trên đầu tôi, cho đến khi bóng tối nứt ra và thanh gươm ánh sáng sắc nhọn chém xuống.