Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
49
Người Khổng Lổ

❊ ❊ ❊

49

NGƯỜI KHỔNG LỔ

Victra ít xúc động hơn tôi. Cô nắm quyền chỉ huy trong lúc tôi đứng phía trên thi thể của Roque. Cặp mắt vô hồn của cậu nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Mạch đập rền vang trong tai tôi. Nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Victra đang đứng trên buồng điều khiển của các Lam, mặt đầy vẻ quyết tâm.

“Có ai phản đối việc con tàu này giờ đây đã thuộc về Khởi Nghĩa không?” Không một ai lên tiếng. “Tốt. Nghe theo mệnh lệnh thì các ngươi sẽ giữ được vị trí của mình. Bằng không, hãy đứng lên và các ngươi sẽ trở thanh tù binh của cuộc chiến. Nếu các ngươi nói sẽ nghe lệnh nhưng lại làm trái, bọn ta sẽ bắn vỡ đầu. Chọn đi.” Bảy Lam đứng dậy. Holiday hộ tống họ ra khỏi buồng lái. “Chào mừng đến với Khởi Nghĩa, Victra nói với những kẻ còn lại. “Cuộc chiến còn lâu mới đến hồi kết. Kết nối trực tiếp cho ta đến Tiếng Gầm Của Persephone và Titan. Màn hình chính.”

“Khoan đã,” tôi nói. “Victra, dùng thiết bị hiển thị dữ liệu của cô mà gọi. Tôi chưa muốn công bố việc chúng ta đã chiếm được con tàu này.”

Victra gật đầu và gõ lên thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. Orion và Daxo xuất hiện trên màn ảnh nổi. Người phụ nữ da ngăm lên tiếng đầu tiên. “Victra, Darrow đâu?

“Đây,” Victra nói nhanh. “Tình hình của cô thế nào? Đã có tin gì của Virginia chưa?”

“Một phần ba hạm đội của địch đã bị tấn công. Virginia đã lên tàu thoát hiểm, chuẩn bị được Tiếng Vọng Của Ismenia đón. Sevro đang ở hành lang tàu đô đốc thứ nhì của địch. Báo cáo đều đặn. Cậu ấy đang tiến tới trước. Nhà Telemanus và Raa đang chống cự…”

“Một cuộc chiến cân sức,” Daxo nói. “Chúng tôi sẽ cần chiếc Người Khổng Lồ để giành được lợi thế. Cha và các em gái của tôi đã lên chiếc Pandora. Họ chuẩn bị tấn công Antonia…”

Cuộc trò chuyện nghe như ở cách xa cả thế giới.

Trong cơn đau buồn, tôi cảm thấy Sefi đang lại gần. Cô ta quỳ xuống bên cạnh Roque. “Người đàn ông này là bạn của cậu,” cô ta nói. Tôi lặng lẽ gật đầu. “Anh ta chưa biến mất. Anh ta ở đây.” Cô ta chạm vào ngực. “Anh ta ở kia.” Cô ta chỉ vào những vì sao trên ảnh nổi. Tôi quay sang nhìn cô ta, ngạc nhiên vì sự sâu sắc mà cô ta đang bộc lộ cho tôi thấy. Sự kính trọng cô ta dành cho Roque không làm lành vết thương của tôi, nhưng nó khiến cho chúng bớt sâu hơn. “Để anh ta được nhìn,” cô ta nói, hất hàm chỉ vào cặp mắt cậu. Màu vàng tinh khiết nhất, chúng đang nhìn xuống sàn nhà. Nên tôi tháo găng tay sắt và dùng những ngón tay trần trụi vuốt mắt cậu. Sefi mỉm cười và tôi đứng dậy bên cạnh cô ta.

“Pandora đang di chuyển tới khu vực D-6,” Orion nói về con tàu của Antonia. Trên Màn Hiển Thị, các chiến hạm của Severus-Julii đang tách ra khỏi Hạm Đội Lưỡi Kiếm và bắn lẫn nhau để tìm cách gỡ các Tàu Đỉa đang bám lấy chúng. Cô ta chuyển hướng tàu và tránh khỏi các rào chắn, lách ra khỏi tầm giao đấu. “Giờ thì tới D-7.”

“Nó đang bỏ rơi chúng,” Victra nói, chết lặng. “Con khốn ấy đang tự cứu bản thân.” Các Pháp Quan của Hiệp Hội hẳn không tin vào những gì họ đang thấy. Ngay cả khi tôi đưa chiếc Người Khổng Lồ đến tấn công họ, hạm đội của hai phe cũng sẽ chỉ cân băng quân số. Cuộc chiến sẽ tiếp diễn trong ít nhất mười hai giờ nữa và sẽ làm cạn kiệt sức lực của cả hai hạm đội. Giờ thì nó đang sụp đổ.

Không rõ là hèn nhát hay phản bội, nhưng Antonia vừa dâng cho chúng tôi một trận chiến quá ngon xơi “Ả đã chừa cho chúng ta một lỗ hổng,” Orion nói. Cặp mắt cô trở nên xa xăm khi cô đồng bộ hóa với các tàu chỉ huy và tàu của chính cô, đưa những chiến hạm khổng lồ vào khu vực vốn thuộc về Antonia, giúp họ đến ngay sườn đội hình chủ lực của địch.

“Đừng để nó trốn thoát!” Victra gầm lên.

Nhưng cả Daxo và Orion đều không thể điều động tàu để đuổi theo Antonia. Họ đang bận lợi dụng sự vắng mặt của cô ta. “Chúng ta có thể tóm được nó,” Victra nói với chính mình. “Các động cơ, chuẩn bị đẩy sáu mươi phần trăm, cứ sau năm giây thì gia tốc mười phần trăm. Chỉ huy, nhắm tới Pandora.”

Tôi nhanh chóng cân nhắc tình hình. Ở cuộc chiến nhỏ phía sau vùng giao tranh, chúng tôi là chiếc tàu duy nhất vẫn sẵn sàng chiến đấu. Số còn lại chỉ là đống đổ nát đang trôi dạt. Nhưng chiếc Người Khổng Lồ chưa hề có động thái gì hay tuyên bố rằng đài chỉ huy của nó đã bị quân Khởi Nghĩa chiếm đóng. Có nghĩa chúng tôi có cơ hội mà tôi thậm chí đã không nghĩ đến. “Bỏ qua mệnh lệnh đó,” tôi gắt.

“Không!” Victra quay ngoắt về phía tôi. “Darrow, chúng ta phải bắt nó.”

“Có việc khác cần phải làm.”

“Nó sẽ trốn thoát!”

“Và chúng ta sẽ truy sát cô ta.”

“Không thể nếu nó đi đủ xa. Chúng ta sẽ bị níu chân ở đây suốt nhiều giờ. Cậu đã hứa sẽ trao em gái tôi cho tôi.”

“Và tôi sẽ giao. Hãy nghĩ xa hơn lợi ích của bản thân,” tôi cáu kỉnh. “Hạ rào chắn của đài chỉ huy xuống.” Tôi tảng lờ cái nhìn giận dữ của người phụ nữ đang nổi cơn thịnh nộ và bước qua xác chết của Roque để nhìn vào màn đem của vũ trụ trong lúc rào chắn kim loại bên ngoài đài quan sát bằng kính trượt xuống tường. Ở phía xa, những chiến tàu lóe sáng bập bùng trên nền cẩm thạch của Sao Mộc. Io ở bên dưới chúng tôi, và phía cánh trái, thành phố vệ tinh Ganymede tỏa sáng, lớn như một quả mận.

“Holiday, triệu tập tất cả lính bộ binh có thể đến bảo vệ đài chỉ huy và canh giữ con tàu. Sefi, đảm bảo rằng không một ai được bước qua cánh cửa đó. Chỉ huy, hướng tới Ganymede.

Đừng để bất kỳ tàu nào của Hiệp Hội nhận ra đài chỉ huy đã bị chiếm giữ. Tôi nói đã đủ rõ chưa? Không được loan tin.” Các Lam tuân theo chỉ thị của tôi.

“Đến Ganymede?” Victra hỏi, mắt nhìn con tàu của em gái. “Nhưng Antonia, cuộc chiến…”

“Cuộc chiến đã ngã ngũ. Em gái cô đã đảm bảo điều đó.”

“Vậy chúng ta đang làm gì?”

Động cơ tàu chúng tôi rền vang, và chúng tôi tách mình ra khỏi đống đổ nát của chiếc Pax và nhóm tập kích đã bị phá hủy của Ngựa Hoang. “Thắng cuộc chiến tiếp theo. Xin cáo lỗi.”

Tôi chùi máu từ miếng giáp bảo vệ đầu gối lên mặt và để mũ đội đầu trùm lên. Màn hình bên trong nới rộng. Tôi chờ đợi. Rồi, như đã dự đoán, cuộc gọi từ Romulus truyền đến. Tôi để nó hiện lên bên trái màn hình, điều chỉnh hơi thở để trông như tôi vừa phải chạy. Tôi nhận cuộc gọi. Gương mặt ông ta hiện lên quá tám phần tầm nhìn trong mũ đội đầu của tôi. Ông ta đang giao chiến, nhưng tầm nhìn của tôi cũng hẹp như của ông ta. Tất cả những gì tôi có thể thấy là khuôn mặt ông ta trong mũ đội đầu. “Darrow. Cậu đang ở đâu?”

“Trong hành lang,” tôi nói, thở gấp và quỳ một bên gối như thể đang tạm nghỉ. “Đang tấn công đài chỉ huy của Người Khổng Lồ.”

“Cậu vẫn chưa vào sao?”

“Roque đã phát lệnh phong tỏa. Không dễ xuyên thủng nó đâu,” tôi nói.

“Darrow, nghe kỹ này. Chiếc Người Khổng Lồ đã đổi đường bay và đang hướng đến Ganymede.”

“Các xương tàu, tôi thì thầm căng thẳng. “Hắn đang nhắm đến các xưởng tàu. Có tàu nào có thể chặn hắn lại không?”

Không! Họ đều đã rời khỏi vị trí. Nếu Octavia không thể chiến thắng, bà ta sẽ hủy diệt chúng ta. Các xưởng tàu đó là tương lai của ngươi của tôi. Cậu phải chiếm được đài chỉ huy bằng mọi giá!”

“Tôi sẽ… nhưng Romulus. Hắn có vũ khí hạt nhân trên tàu. Nếu hắn không chỉ nhắm đến các xưởng tàu thì sao?”

Romulus tái mặt. “Chặn hắn lại. Làm ơn. Có cả người của cậu ở đó nữa.”

“Tôi sẽ làm hết sức mình.”

“Cảm ơn cậu, Darrow. Và chúc may mắn. Đội tiên phong, theo tôi…”

Kết nối bị ngắt. Tôi cởi mũ. Mọi người nhìn tôi chằm chằm. Họ không được nghe cuộc hội thoại, nhưng giờ họ đã biết tôi muốn làm gì. “Cậu định tiêu hủy các xưởng tàu của Romulus ở Ganymede,” Victra nói.

“Quỷ tha ma bắt,” Holiday lẩm bẩm. “Quỷ tha ma bắt.”

“Tôi không tiêu hủy thứ gì cả,” tôi đáp. “Tôi đang chiến đấu để vượt qua các hành lang. Tìm cách đến đài chỉ huy. Roque ra lệnh thực hiện nước đi này như động thái bạo lực cuối cùng trước khi tôi chiếm quyền chỉ huy của cậu ta.” Mắt Victra sáng lên, nhưng cả cô cũng ngần ngại.

“Nếu Romulus phát hiện ra, nếu ông ta có nghi ngờ, ông ta sẽ quay sang bắn chúng ta, và mọi thứ chúng ta đạt được ngày hôm nay sẽ tan thành tro bụi.”

“Ai sẽ nói với ông ta?” tôi hỏi. Tôi nhìn quanh đài chỉ huy. “Ai sẽ nói với ông ta?” Tôi nhìn Holiday. “Nếu có ai truyền tín hiệu ra ngoài, bắn thẳng vào đầu họ.”

Nếu tôi phá hủy các xưởng tàu của Ganymede, Vành Đai sẽ không thể đe dọa chúng tôi trong năm mươi năm nữa. Hôm nay Romulus là một đồng minh, nhưng tôi biết ông ta sẽ đe dọa Trung Tâm nếu Khởi Nghĩa thành công. Nếu tôi buộc phải để mất Roque vì chiến thắng này, nếu tôi buộc phải từ bỏ Các Con Trai trên những vệ tinh này, tôi sẽ đòi lại một thứ gì đó để bù đắp. Tôi nhìn xuống. Những vết ủng màu đỏ nhuộm lối tôi đi. Tôi thậm chí không nhận ra mình đã giẫm lên máu của Roque.

Chúng tôi vượt qua đống đổ nát tạo thành từ hạm đội của Ngựa Hoang và của tôi, rồi bay xa khỏi Sao Mộc, về phía Ganymede. Tôi cảm thấy sự tuyệt vọng lan tỏa khi Các Lãnh Chúa Vệ Tinh cử những chiến hạm có tốc độ nhanh nhất đi ngăn cản chúng tôi. Chúng tôi bắn hạ họ. Tất cả niềm tự hào và hy vọng của người của Romulus nằm ở những chiếc đinh tán, ở các xưởng lắp ráp và các cửa hàng điện giữa vòng tròn kim loại màu xám buồn tẻ đó. Tất cả sự hứa hẹn về quyền lực và một tương lai độc lập đều nằm dưới ân điển của tôi.

Khi tôi đến viên ngọc Ganymede đang tỏa sáng đó, tôi đưa chiếc Người Khổng Lồ bay song song với tượng đài công nghiệp mà họ đã xây dựng trong quỹ đạo ở ngay đường xích đạo. Các Valkyrie tập trung sau lưng chúng tôi trên đài quan sát. Sefi nhìn chằm chằm kinh ngạc vào vẻ uy nghi và tráng lệ của ý chí Hoàng Kim. Hai trăm ki lô mét rặt những xưởng tàu. Hàng trăm chiếc tàu kéo và tàu chuyên chở. Nơi sinh ra những con tàu vĩ đại nhất của Hệ Mặt Trời, bao gồm chiếc Người Khổng Lồ. Cũng giống như bất kỳ con quái vật vĩ đại nào trong truyền thuyết, nó phải ăn thịt mẹ mình rồi mới được giải phóng để theo đuổi định mệnh thực sự của nó. Định mệnh ấy là dẫn đầu cuộc tấn công vào Trung Tâm.

“Con người đã xây nên thứ này sao?” Sefi hỏi, thầm ngưỡng vọng. Nhiều trong số các Valkyrie của cô ta đã quỳ xuống để nhìn đầy kinh ngạc.

“Người của tôi đã xây nên nó,” tôi đáp. “Các Đỏ.”

“Mất hai trăm năm mươi năm để xây dựng nó… Bến cảng đầu tiên ở đó đã lâu đời đến vậy,” Victra nói, vai kề vai với tôi. Hàng trăm phi thuyền thoát hiểm trồi ra từ chiếc mai rùa bằng kim loại của Ganymede. Họ biết lý do chúng tôi đến đây. Họ đang sơ tán các quản lý cấp cao, những người giám sát. Tôi không hề ngu muội. Tôi biết ai là người sẽ bỏ mạng khi chúng tôi ra tay.

“Sẽ vẫn còn hàng nghìn các Đỏ ở dưới đó.” Holiday lặng lẽ nói với tôi. “Các Cam, các Lam… và các Xám.”

“Cậu ấy biết điều đó,” Victra nói.

Holiday vẫn đứng cạnh tôi. “Ngài chắc mình muốn làm việc này chứ?”

Muốn ư? tôi hỏi trống rỗng. “Có bất kỳ thứ gì trong những chuyện này là điều chúng ta muốn đâu?” Tôi quay sang phi công, chuẩn bị ra lệnh thì Victra đặt một tay lên vai tôi.

“Hãy chia sẻ gánh nặng đi cưng. Việc này để tôi.” Giọng nói Hoàng Kim của cô rành rọt và âm vang. “Chỉ huy, hãy tấn công bằng tất cả vũ lực. Phóng các ống từ số hai mốt đến năm mươi ở trục giữa.”

Chúng tôi đứng vai kề vai và nhìn chiếc tàu chiến hủy hoại xưởng tàu không được phòng vệ. Sefi nhìn trừng trừng trong nỗi kinh hoàng sâu sắc. Cô ta đã xem các đoạn băng nổi về chiến tranh vũ trụ, nhưng cuộc chiến của cô ta cho đến lúc này vẫn chỉ là những hành lang hẹp, những con người và những cuộc đấu súng. Đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một chiến hạm có thể làm những gì. Và lần đầu tiên tôi thấy cô ta sợ.

Để xưởng tàu chết theo cách này là một tội ác. Không khúc ca. Không tiếng động. Chẳng có gì ngoài sự im lặng và cái nhìn không chớp mắt của những vì sao để đưa tiễn một trong những tượng đài vĩ đại nhất của Kỷ Hoàng Kim. Và tôi nghe thấy, tại một góc trong tâm trí, kỷ bóng tối xa xưa chân thật ấy đang thì thầm với tôi.

Cái chết sản sinh ra cái chết rồi lại sản sinh ra cái chết…

Khoảnh khắc này buồn hơn những gì tôi hằng muốn. Nên tôi quay sang Sefi trong lúc xưởng tàu tiếp tục sụp đổ. Những mảnh vụn trôi về phía vệ tinh, ở đó chúng sẽ rớt xuống biển hoặc các thành phố của Ganymede.

“Con tàu cần được đặt lại tên,” tôi nói. “Tôi muốn cô chọn.”

Mặt cô ta loang loáng trong ánh sáng trắng.

‘Tyr Morga,” cô ta nói mà không hề ngần ngại.

“Nó có nghĩa là gì?” Holiday hỏi.

Tôi lại nhìn ra bên ngoài đài quan sát trong lúc những vụ nổ nối đuôi nhau phá hủy xưởng tàu và các phi thuyền thoát hiểm lóe sáng trên tầng khí quyển của Ganymede.

“Sao Mai.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.