Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
56
Vừa Kịp

❊ ❊ ❊

56

VỪA KỊP

Hắn ngồi trên chiếc ghế đơn giản ở chính giữa phòng tập hình tròn của tôi, mặc chiếc áo choàng màu trắng có thêu sư tử vàng ở hai bên cổ áo cao. Những ngôi sao phía trên ảnh nổi chói lòa của hắn là những vệt sáng lạnh lẽo chiếu qua mái vòm bằng kính cường lực. Căn phòng này được xây dựng để luyện tập cho chiến tranh, nên chính chỗ này sẽ là nơi tôi cho kẻ thù của mình cơ hội được diện kiến. Tôi sẽ không để hắn làm ố bẩn con tàu Roque đã từng sống và nơi các bạn của tôi đang ăn mừng bằng việc cho phép hắn xuất hiện ở một nơi nào khác.

Mặc dù hắn đang ở cách đây cả triệu cây số, tôi gần như vẫn có thể ngửi thấy mùi bút chì mới gọt của hắn. Có thể nghe thấy sự im lặng mênh mông mà hắn lấp đầy các căn phòng trong lúc tôi đứng trước mặt ảnh số của hắn. Nó giống thực đến nỗi nếu không vì nó đang tỏa sáng, tôi sẽ nghĩ hắn ở đây. Cảnh sau lưng hắn mờ ảo. Hắn nhìn tôi bước vào phòng. Nụ cười không nở trên gương mặt của hắn. Không có sự vui vẻ giả tạo, nhưng tôi có thể thấy hắn đang thích thú. Cây bút kim màu bạc của hắn xoay trên tay. Dấu hiệu duy nhất của cử động ở hắn.

“Xin chào, Thần Chết. Bữa tiệc thế nào?” Tôi gắng không để sự khó chịu bộc lộ. Dĩ nhiên hắn biết về lễ cưới. Hắn có các gián điệp trong hạm đội của tôi. Tôi không thể biết chúng ở gần tôi đến mức nào. Nhưng tôi không để ý nghĩ ấy lan truyền sự độc địa trong tôi. Nếu hắn có thể vươn tay ra làm hại chúng tôi, thì hắn đã làm rồi.

“Mày muốn gì?” tôi hỏi.

“Lần trước cậu đã gọi cho tôi. Tôi nghĩ mình nên đáp trả ân huệ ấy, nhất là sau tin nhắn về chú cậu mà tôi đã gửi. Cậu đã nhận được nó rồi chứ?” Tôi không đáp. “Xét cho cùng thì, khi cậu đến Sao Hỏa, các khẩu thần công sẽ nói thay chúng ta. Chúng ta có thể sẽ không bao giờ gặp lại. Thật kỳ cục, phải không? Cậu đã gặp Roque trước khi cậu ta chết chứ?”

“Phải.”

“Và cậu ta có khóc lóc cầu xin sự tha thứ của cậu không?”

“Không.”

Chó Rừng tư lự. “Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ làm vậy. Thật dễ để lừa một kẻ lãng mạn. Hắn đã ở ngay đó khi tôi cướp đi tính mạng của bạn gái hắn. Cậu đã chạy vào hành lang và gào tên của Tactus, còn hắn ngẩng mặt lên nhìn trong bối rối. Tôi đã dùng dao mổ để đẩy một phần hộp sọ của Quinn vào não của cô ta. Tôi đã nghĩ đến việc để cho cô ta sống và phải chịu tổn thương não. Nhưng nghĩ đến cảnh cô ta nhỏ dãi khắp nơi, tôi lại muốn bệnh. Cậu nghĩ Roque có còn yêu cô ta nữa không nếu cô ta nhỏ nước dãi như vậy?”

Có tiếng động ở cửa, bên ngoài tầm nhìn của máy quay. Ngựa Hoang đã đi theo tôi từ lễ cưới. Cô lặng lẽ quan sát, tiếp nhận tình hình. Đáng lẽ tôi nên tắt ảnh nổi, để mặc con quái vật này một mình. Nhưng dường như tôi không thể tách mình khỏi hắn. Sự tò mò đã đưa tôi đến đây giờ đang níu chặt tôi ở lại.

“Roque không phải người hoàn hảo. Nhưng cậu ấy đã quan tâm đến Hoàng Kim. Cậu ấy đã quan tâm đến nhân loại. Cậu ấy có thứ để sẵn sàng đánh đổi tính mạng. Và điều đó khiến cậu ấy trở nên tốt đẹp hơn hầu hết những kẻ khác,” tôi nói.

“Tha thứ cho người chết thì dễ,” Chó Rừng nói. “Tôi hiểu điều đó.” Một chút nhân tính khẽ cựa mình trên môi hắn. Có thể hắn sẽ không bao giờ nói ra, nhưng giọng điệu của hắn nói với tôi rằng không phải hắn không có gì để hối hận. Tôi biết hắn đã muốn có được sự thừa nhận của cha hắn. Nhưng có lẽ nào hắn thực sự nhớ ông ta? Rằng hắn đã tha thứ cho ông ta sau khi ông ta chết và giờ đang thương tiếc ông ta? Có lẽ nào đó là ý của hắn?

Hắn nhấc một chiếc dùi cui ngắn màu vàng tù đùi lên. Bằng một cú bấm, chiếc dùi cui kéo ra thành một cây quyền trượng gắn đầu lâu của một con chó rừng phía trên kim tự tháp Hiệp Hội. Tôi đã sai người làm riêng cho hắn hơn một năm trước. “Tôi vẫn giữ món quà của cậu,” hắn nói. Hắn vuốt cái đầu của con chó rừng. “Cả đời tôi toàn được tặng sư tử. Không có gì của riêng mình. Kẻ thù nguy hiểm nhất của tôi lại hiểu tôi hơn bất kỳ người bạn nào, việc đó nói lên điều gì?”

“Mày là quyền trượng, tao là lưỡi kiếm,” tôi nói, tảng lờ câu hỏi của hắn. “Kế hoạch là vậy.” Tôi đã tặng nó cho hắn vì tôi muốn hắn cảm thấy được yêu mến. Được cảm thấy như thể tôi là bạn của hắn. Và khi ấy, tôi có thể thành bạn hắn. Tôi có thể giúp hắn thay đổi như Ngựa Hoang đã thay đổi. Như Cassius có thể thay đổi. “Nó có như những gì mày hình dung?” tôi hỏi.

“Cái gì?”

“Ghế của cha mày.”

Hắn cau mày, cân nhắc xem nên trả lời thế nào. “Không,” cuối cùng hắn nói. “Không. Nó không như những gì tao đã mong đợi.”

“Mày đã muốn bị ghét bỏ. Phải không?” tôi hỏi. “Đó là lý do vì sao mày giết chú tao khi không cần phải làm vậy. Nó cho mày một mục tiêu. Đó là lý do mày gọi cho tao. Để cảm thấy quan trọng. Nhưng tao không ghét mày.”

“Đồ nói dối.”

“Tao không ghét mày.”

“Tao đã giết Pax, và chú của mày, và Lorn…”

“Tao thương hại mày.”

Hắn khựng người. “Thương hại?”

Đại Thống Đốc Sao Hỏa, một trong những kẻ quyền lực nhất trên khắp các hành tinh. Có sức mạnh để làm bất cứ điều gì mày thích. Nhưng nó không đủ. Không có gì là đủ đối với mày, và sẽ không bao giờ có thứ gì là đủ. Adrius, không phải mày đang chứng tỏ bản thân với cha mày, với tao, với Virginia hay với Hội Chủ. Mày chỉ đang tìm cách chứng minh với bản thân mày. Vì con người bên trong mày lụn bại. Vì mày ghét con người mày. Mày ước mày được sinh ra như Claudius. Như Virginia. Mày ước mày được như tao.”

“Như mày?” hắn hỏi trong sự khinh bỉ. “Một tên Đỏ bẩn thỉu?”

“Tao không phải Đỏ.” Tôi cho hắn thấy hai tay mình, không có Phù Hiệu. Điều đó khiến hắn cảm thấy kinh tởm.

“Thậm chí không đủ tiến hóa để có Màu hả Darrow? Chỉ là một tên người trần mắt thịt chơi đùa giữa thế giới của những vị thần.”

“Những vị thần?” Tôi lắc đầu. “Mày không phải một vị thần. Mày thậm chí còn không phải là một Hoàng Kim. Mày chỉ là một kẻ tự cho rằng chức vị sẽ khiến mình trở nên vĩ đại. Chỉ là một kẻ muốn có nhiều hơn bản ngã của hắn. Nhưng tất cả những gì mày thực sự muốn là tình yêu. Chẳng phải sao?”

Hắn cười khẩy một cách giễu cợt. “Tình yêu chỉ dành cho những kẻ yếu. Điểm chung duy nhất giữa mày và tao là sự ham muốn. Mày nghĩ tao không thể cảm thấy thỏa mãn. Rằng tao luôn thèm khát nhiều hơn nữa. Nhưng hãy nhìn vào gương và mày sẽ thấy kẻ mày đang nói nhìn chằm chằm ngược vào mày. Cứ nói với lũ bạn Đỏ nhỏ con của mày những gì mày muốn. Nhưng tao biết mày đã để mất bản thân khi ở giữa bọn tao. Mày thèm khát được trở thành Hoàng Kim. Tao đã nhìn thấy điều đó trong mắt mày ở Học Viện. Tao đã nhìn thấy ước muốn cháy bỏng đó trên Mặt Trăng khi tao đề nghị chúng ta nên thống trị. Tao đã nhìn thấy nó khi mày cưỡi cỗ xe ngựa khải hoàn đến những bậc thang của Thành Trì. Chính sự khao khát đó là thứ khiến chúng ta mãi mãi cô độc.”

Hắn đã nói trúng tâm ý tôi. Nỗi sợ không đáy rằng bóng tối đã tạo nên hiện thực của tôi. Nỗi sợ phải đơn độc. Sợ sẽ không bao giờ tìm lại được tình yêu. Nhưng rồi Ngựa Hoang bước tới bên cạnh tôi. “Anh sai rồi, ông anh,” cô nói.

Chó Rừng ngả lưng ra sau ghế khi nhìn thấy cô em gái.

“Darrow đã từng có vợ. Có một gia đình mà anh ấy yêu thương. Anh ấy có rất ít nhưng vẫn hạnh phúc. Còn anh đã có tất cả mà vẫn khốn khổ. Và anh sẽ mãi như vậy vì anh luôn thèm khát.” vẻ bình thản của hắn bắt đầu sụp đổ. “Đó là lý do vì sao anh giết cha và Quinn. Là lý do khiến anh giết Pax. Nhưng đây không phải là một trò chơi, ông anh ạ. Đây không phải là một trong những mê cung của anh…”

“Đừng gọi tao là anh trai, đồ điếm thối. Mày không phải em gái của tao. Giạng háng ra cho một thằng tạp chủng. Vì con quái vật thân trâu ngựa. Tiếp theo sẽ là các Đá Nham Thạch ư? Tao cược rằng chúng đang xếp hàng chờ sẵn. Mày là sự tủi nhục cho Màu của mình và của Nhà chúng ta.”

Tôi giận dữ tiến lại ảnh nổi của hắn, nhưng Ngựa Hoang đặt một tay lên ngực tôi và quay lại với anh trai của mình. “Anh nghĩ anh chưa bao giờ được yêu, anh trai. Nhưng mẹ đã yêu anh.”

“Nếu bà ta yêu tao, tại sao bà ta không ở lại?” hắn hỏi sắc lạnh. “Tại sao bà ta bỏ đi?”

“Em không biết,” Ngựa Hoang nói. “Nhưng em cũng đã yêu anh, và anh đã vứt bỏ tình yêu đó. Anh là anh sinh đôi của em. Cuộc sống của chúng ta vĩnh viễn gắn kết với nhau.” Mắt cô ngấn lệ. “Em đã biện hộ cho anh suốt nhiều năm ròng. Rồi em nhận ra chính anh là người đã giết Claudius.” Cô hấp háy gạt đi nước mắt, lắc đầu để lấy lại quyết tâm. “Em không thể tha thứ cho điều đó. Không thể. Anh đã được yêu thương và đã để mất nó, anh trai. Đó là lời nguyền của anh.”

Tôi bước lên cho tới khi đứng ngang vai với Ngựa Hoang. “Adrius, bọn tao sẽ tìm đến mày. Bọn tao sẽ phá hủy các chiến hạm của mày. Sẽ càn quét Sao Hỏa. Sẽ đục thủng hầm quân sự của mày. Sẽ tìm thấy mày và lôi mày ra trước công lý. Và khi mày treo lủng lẳng trên đoạn đầu đài. Khi cánh cửa bên dưới mở ra, khi chân mày nhảy Vũ Điệu Ma Quỷ mày sẽ nhận ra tất cả chẳng có ý nghĩa gì, vì sẽ chẳng còn ai để kéo chân mày.”

Ánh sáng nhạt của ảnh nổi tan biến khi chúng tôi ngắt kết nối, bỏ chúng tôi lại với trần nhà bằng kính và những vì sao bên ngoài. “Cô ổn chứ?” tôi hỏi Ngựa Hoang. Cô gật đầu, đưa tay chùi mắt.

“Tôi không định khóc như vậy. Xin lỗi.”

“Công bằng mà nói, tôi nghĩ mình đã khóc còn nhiều hơn. Nhưng, chấp nhận lời xin lỗi.”

Cô gượng cười. Anh thực sự nghĩ chúng ta có thể làm được việc này ư, Darrow?”

Mắt cô đỏ hoe, mascara cô chải cho hôn lễ lấm lem vì nước mắt. Mũi cô thò lò, ửng đỏ, nhưng tôi chưa từng thấy ai đẹp như cô lúc này. Tất cả sự xanh tươi của cuộc sống tràn ngập trong cô. Tất cả những tổn thương và nỗi sợ tạo nên con người cô được lộ ra ngoài. Quá khiếm khuyết và thô ráp đến nỗi tôi muốn ôm ghì lấy cô và yêu cô hết lòng. Và lần đầu tiên, cô để tôi làm vậy.

“Chúng ta buộc phải làm vậy. Anh và em còn cả cuộc đời đang đợi phía trước,” tôi nói, kéo cô vào lòng. Cảm giác dường như không tưởng khi người phụ nữ như vậy lại muốn một người như tôi ôm lấy, nhưng cô tựa đầu lên ngực tôi trong lúc tôi quàng tay qua người cô, khiến tôi nhớ lại chúng tôi đã hợp nhau một cách hoàn hảo đến mức nào, trong lúc chúng tôi đứng đó ôm nhau và những vì sao cùng thời gian trôi đi hờ hững.

“Chúng ta nên quay lại bữa tiệc,” cuối cùng cô nói với tôi.

“Tại sao? Anh đã có tất cả những gì mình muốn ở đây rồi.” Tôi cúi xuống nhìn mái tóc vàng của cô và thấy màu đen ở chân tóc. Tôi hít căng vào lồng ngực mùi của cô. Nếu ngày mai tất cả kết thúc, hay tám mươi năm nữa, tôi vẫn có thể ngửi mùi của cô suốt cả đời này. Nhưng tôi muốn nhiều hơn thế. Tôi cần nhiều hơn thế. Tôi nâng cái cằm mảnh dẻ của cô lên để cô nhìn vào tôi. Tôi định nói điều gì đó quan trọng. Điều gì đó đáng nhớ. Nhưng tôi đã quên sạch khi nhìn vào mắt cô. Vực thẳm đang chia cách chúng tôi vẫn ở đó, chất đầy những câu hỏi, những buộc tội và những ăn năn, nhưng đó là một phần của tình yêu, của việc làm người. Mọi thứ đều rạn nứt, mọi thứ đều bị hoen ố, ngoại trừ những khoảnh khắc mỏng manh đang lơ lửng như thủy tinh trong khe thời gian, và khiến cuộc đời đáng sống.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.