62
CHÚNG TA LÀ SÓI
Bật dậy từ cơn hôn mê gây ra bởi tinh dầu hồng tú cầu đựng trong bình thót cổ mà cậu đã uống trước khi chúng tôi thả Cassius, Sevro vụt qua mặt tôi, đứng dậy, nhìn quanh quất, mắt mở lớn, tay run bần bật, ôm lấy ngực và thở gấp trong cơn đau hệt như tôi khi Trigg và Holiday đưa tôi ra khỏi nhà ngục. Điều cuối cùng cậu nhìn thấy là khuôn mặt tôi trong buồng giam, giờ cậu lại tỉnh giấc ơ đây, bị đẩy vào cuộc chiến, máu và xác người la liệt khắp sàn. Cậu nhìn tôi như mất trí, mắt đỏ ngầu, chỉ vào bụng tôi. “Cậu đang chảy máu kìa! Darrow! Cậu đang chảy máu!”
“Tớ biết.”
“Tay cậu đâu? Cậu thiếu một cánh tay mẹ nó rồi kìa!”
“Tớ biết!”
“Chết tiệt.” Cậu đảo mắt nhìn quanh, thấy Chó Rừng đang bị găm xuống sàn và Octavia nằm yên bất động, Aja đang đẩy lùi Cassius và Ngựa Hoang. “Hiệu quả rồi! Quỷ tha ma bắt, hiệu quả rồi kìa! Chúng ta phải giúp lũ vàng hoe thôi, đầu đất. Đứng dậy! Đứng dậy!” Cậu kéo tôi đứng dậy và nhét Kiếm Lưỡi Mềm vào tay tôi, chạy vào Boong Ảnh Nổi, cất lên tiếng rú xung trận ghê gớm như những đứa trẻ giữa rừng thông băng giá. “Tao sẽ giết mày, Aja! Tao sẽ cho mày chết lè lưỡi!”
“Là tên Barca!” Chó Rừng thét lên từ mặt đất. “Tên Barca vẫn còn sống!”
Trong lúc chạy, Sevro lụm được một chiếc Găng Xung của gã Pháp Quan đã tử trận và giẫm lên người Chó Rừng, đá vào mặt hắn trong lúc chộp lấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm đang găm gã Đại Thống Đốc trẻ xuống sàn mà không buồn dừng lại. Cậu bay vào Aja, bắn Găng Xung, điên cuồng vì chất kích thích và mùi thắng lợi mà cậu đánh hơi thấy.
Sóng xung gợn quanh khiên chắn của Aja, huyền sắc đỏ thẫm đi khắp người ả, làm suy giảm tầm nhìn của ả đủ lâu để tạo điều kiện cho Cassius xuyên Kiếm Lưỡi Mềm qua hàng rào phòng ngự của ả. Nhưng ả vẫn kịp xoay người trong lúc kiếm chém tới, khiến nó chỉ cắt qua vai, nhưng rồi Sevro xông tới, đâm hai phát vào lưng ả. Ả rên rỉ trong cơn đau, lùi lại. Tôi gia nhập cuộc chiến khi Aja thoái lui, lảo đảo lùi khỏi chúng tôi. Nhưng trên mặt đất phía sau, ả đã bỏ lại một thứ rất ít người được thấy: một vệt máu nhỏ của ả. Nó nhuộm Kiếm Lưỡi Mềm của Sevro. Cậu chùi nó khỏi mũi kiếm và xoa xoa giữa các đầu ngón tay.
“Ha ha ha. Nhìn này. Hóa ra mày cũng biết chảy máu. Để xem mày còn bao nhiêu máu trong người nào.” Cậu khom mình như một con thú, lừ lừ lại gần ả trong lúc Ngựa Hoang, Cassius và tôi bao vây ả, tạo thành một hình vuông quanh Hiệp Sĩ Olympic vĩ đại nhất còn sống, như đàn sói đang áp sát một con báo trong rừng. Lùi lại khi nó tấn công, đánh vào hai chân sau của nó, chém ngang sườn nó. Khiến nó rỉ máu. Chúng tôi là nhà ngục bốn mặt. Sevro quất Kiếm Lưỡi Mềm vun vút trong không trung, gầm lên điên loạn.
“Im mồm!” Aja nói, quất kiếm vào cậu. Nhưng Sevro uyển chuyển nhảy lùi lại, còn Cassius và tôi phóng tới trước, đâm vào ả. Ả đỡ cú chém mà Cassius nhắm vào cổ và hai đòn liên hoàn của anh ta, nhưng không kịp đỡ đòn của tôi. Tôi đâm nhử vào bụng ả rồi chém vào cẳng chân ả, cào qua lớp kim loại. Nó lóe sáng và máu nhuộm lưỡi kiếm của tôi. Ngựa Hoang đâm vào bắp chân ả. Tôi lùi lại khi ả tấn công tôi, khiến ả lộ ra sơ hở để Sevro tiếp tục tấn công. Cậu ra tay, điên cuồng chém vào gân gót chân phải của ả. Ả rên rỉ và lảo đảo, rồi chém vào cậu. Cậu lùi lại tránh.
“Mày chết đến nơi rồi,” cậu nói trong tiếng rít quỷ quyệt khe khẽ. “Chết đến nơi rồi.”
“Câm mồm!”
“Nhát này là vì Quinn,” cậu rít lên trong lúc Cassius cắt qua gân kheo đùi trái ả. “Nhát này vì Ragnar.” Tôi thình lình xiên vào đùi phải của ả. “Nhát này vì Sao Hỏa. Ngựa Hoang chặt khuỷu tay ả. Aja nhìn xuống cánh tay đứt lìa trên sàn nhà, như thể đang tự hỏi có phải nó thuộc về ả.
Nhưng ả không ngừng lại. Sevro ném Găng Xung sang một bên, nhặt lấy Kiếm Lưỡi Mềm của Hiệp Sĩ Lẽ Phải rồi nhảy lên cao để chém cả hai thanh kiếm vào ngực ả, chúng treo lủng lẳng ở đó, cách sàn nhà ba mươi phân. Mặt họ cách nhau chỉ vài phân, mũi gần chạm vào nhau trong lúc Aja ngã khuỵu xuống, để Sevro đáp xuống đất.
“Chúng ta là sói.”
Cậu hôn lên mũi ả rồi rút Kiếm Lưỡi Mềm ra khỏi ngực ả, để chúng thu về dạng roi quấn quanh hai cẳng tay. Cánh tay dang rộng, cậu lùi khỏi ả Hiệp Sĩ Prote đang hấp hối, kẻ hùng mạnh nhất trong thế hệ của ả, trong lúc ả phun những giọt máu cuối cùng xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vẫn quỳ gối, cặp mắt Aja bất lực nhìn sang Hội Chủ, người đàn bà đã trở thành mẹ của chị em ả, người đã nuôi dạy ả, yêu thương ả thật lòng như bất cứ kẻ thống trị Hệ Mặt Trời nào có thể yêu, và giờ đang chết cùng ả.
“Tôi xin lỗi… chủ công.” Aja khò khè những hơi thở nhem nhép.
“Đừng,” Octavia gắng gượng lên tiếng từ chỗ đang nằm trên mặt đất. “Cô đã cháy hết mình, Vệ Sĩ Thịnh Nộ của ta. Thời gian… sẽ nhớ đến cô.”
“Ôi, không có đâu, Sevro nói, không lấy gì làm thương xót. “Ngủ ngon nhé, Grimmus.”
Cậu chặt đầu ả và đá vào ngực ả. Thân người ả lắc lư rồi đổ vật ra sau. Sevro nhảy cả tứ chi lên xác ả rồi gào rú. Tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra khỏi miệng Hội Chủ trước cảnh tượng man rợ ấy. Bà ta nhắm mắt, nhỏ những giọt nước mắt trong lúc chúng tôi bước lại gần. Cassius và tôi lê lết, tay anh ta quàng lên vai tôi để giảm sức nặng cho cái chân mà anh ta đang kéo phía sau. Ngựa Hoang đi theo chúng tôi. Sevro canh giữ Chó Rừng bằng cách ngồi lên ngực hắn và tung hứng thanh Kiếm Lưỡi Mềm trên đầu hắn.
Tắm trong máu của người bà, Lysander nhặt Kiếm Lưỡi Mềm của Octavia lên và chắn đường chúng tôi. “Tôi sẽ không để các người giết bà đâu.”
“Lysander… đừng,” Octavia nói. “Quá muộn rồi.”
Mắt thằng bé sưng mọng vì khóc. Kiếm Lưỡi Mềm run rẩy trên tay nó. Cassius tiến về phía trước và xòe tay ra. “Hạ vũ khí xuống, Lysander. Anh không muốn giết em.” Ngựa Hoang và tôi liếc nhìn nhau. Octavia đã để ý, và cái nhìn ấy chắc hẳn đang khiến tâm can của bà ta ớn lạnh. Lysander biết nó không thể chống lại chúng tôi. Lý trí chiến thắng sự đau khổ và nó hạ Kiếm Lưỡi Mềm xuống, lùi lại nhìn chúng tôi vô hồn.
Mắt Octavia xa xăm và tối sầm, bà ta đã đặt một chân lên thế giới mà đến cả bà ta cũng không thể thống trị. Tôi đã nghĩ vào thời khắc cuối bà ta sẽ tỏ ra oán hận, hay cầu xin như Vixus và Antonia. Nhung ngay cả lúc này bà ta cũng không để lộ một chút yếu đuối. Chỉ có sự buồn bã và tình yêu đã mất tìm đến bà ta vào giờ phút cuối. Bà ta không phải người tạo ra thể chế này, nhưng bà ta là người nắm giữ nó ở triều đại của mình. Và vì thế, bà ta phải chịu trách nhiệm.
“Tại sao?” Octavia hỏi Cassius, run rẩy vì đau xót. “Tại sao?”
“Vì bà đã nói dối,” anh ta nói.
Không nói thêm một lời, Cassius lôi ra một Khối Lập Phương Nổi nhỏ, một lăng trụ hình tam giác to bằng ngón tay cái từ bao đựng đạn và đặt nó lên đôi bàn tay nhuốm máu của bà ta. Hình ảnh nhảy múa dọc bề mặt nó rồi trôi bồng bềnh trong không khí phía trên đôi bàn tay Hội Chủ. Cảnh thảm sát gia tộc Cassius được bật lên, tắm bà ta trong ánh sáng lam. Những cái bóng di chuyển trong hành lang, hiện thành hình người trong Vảy Bọ Hung. Chúng giết hạ dì của anh ta trong hành lang, rồi tiếp tục di chuyển, và xuất hiện một giây sau đó, kéo theo cái xác của những đứa trẻ mà chúng đã giết bằng Kiếm Lưỡi Mềm và những đôi ủng. Nhiều xác chết khác bị kéo đi và chất đống, rồi ngọn lửa bùng lên để không còn ai sống sót. Hơn bốn mươi đứa trẻ và những người không có sẹo trong gia tộc đã chết vào đêm đó. Chúng tưởng chúng có thể đổ vấy tội cho một kẻ đã gục ngã. Nhưng đó là tác phẩm của Chó Rừng. Hắn đã chấm dứt cuộc chiến giữa Nhà Bellona và Augustus, sự thông đồng và việc giữ im lặng của Hội Chủ là cái giá bà ta trả cho hắn để đổi lấy Lễ Khải Hoàn của tôi.
“Bà hỏi tôi tại sao ư?” Giọng Cassius chẳng lớn hơn một tiếng thì thầm. “Vì bà là người không có danh dự. Tôi đã thề dưới danh dự của một Hiệp Sĩ Olympic sẽ tôn trọng Khế Ước, sẽ mang đến công lý cho Hiệp Hội Của Loài Người. Bà cũng đã thề như vậy, Octavia. Nhưng bà đã quên mất ý nghĩa của nó. Tất cả mọi người đã quên. Bởi vậy thế giới này lụn bại rồi. Có lẽ thế giới tiếp theo sẽ khá hơn một chút.”
“Thế giới này là thứ tốt đẹp nhất chúng ta có thể kiến tạo,” Octavia thì thầm.
“Bà thực sự nghĩ vậy sao?” Ngựa Hoang hỏi.
“Từ sâu thẳm trái tim ta.”
“Vậy thì tôi thương hại bà.”
Và Cassius cũng vậy. “Trái tim tôi đã dành cho em trai. Và tôi không còn tin tưởng cái thế giới cho rằng thằng bé quá yếu ớt, không đáng được sống. Thằng bé cũng sẽ tin ở điều này. Ở hy vọng vào một thứ mới mẻ.” Cassius nhìn sang tôi. “Vì Julian, tôi cũng có thể tin vào điều đó.”
Cassius đưa cho tôi hai Khối Lập Phương Nổi khác từ chiếc túi nhỏ. Cái đầu tiên là cuộc thảm sát những người bạn của tôi ở Lễ Khải Hoàn. Cái thứ hai được dành cho Vành Đai, khi họ nhìn thấy đoạn băng này, họ sẽ biết tôi có một món quà dành cho họ. Chính trị không bao giờ ngừng nghỉ. Tôi đặt hai Khối Lập Phương Nổi vào tay Hội Chủ cùng cái ban đầu. Rhea tỏa sáng trước mặt bà ta. Một vệ tinh màu trắng xanh, đẹp lộng lẫy bên cạnh các anh em của nó, Hyperion và Titan, trong lúc chúng quay quanh Sao Thổ vĩ đại. Rồi phía trên Cực Bắc của vệ tinh, những mảnh nhỏ xíu mà ta sẽ chẳng bao giờ để ý tới bập bùng vài lần vô hại, rồi lửa bùng lên như những cây nấm phía hên bề mặt của vệ tính màu xanh trắng.
Trong lúc những ngọn lửa hạt nhân bừng sáng trong mắt Hội Chủ, Ngựa Hoang tránh sang một bên để tôi có thể cúi xuống người đàn bà đang hấp hối, nói khẽ để bà ta biết rằng công lý là thứ đã tìm đến bà ta, không phải sự trả thù. Bà ta nhìn vệ tinh sau vai tôi, nơi Hạm Đội Thóc tiếp tục đổ bộ, bất chấp những khẩu đại bác đang tấn công dồn dập từ bề mặt.
“Người của tôi có một truyền thuyết về kẻ đứng trên con đường dẫn tới thế giới bên kia. Y sẽ phân định kẻ xấu và người tốt. Tên của y là Thần Chết. Tôi không phải y. Tôi chỉ là người trần mắt thịt. Nhưng bà sẽ sớm gặp y. Y sẽ sớm phán xét những tội lỗi mà bà phạm phải.”
“Tội lỗi?” Octavia lắc đầu, quay lại nhìn ba ảnh nổi đang nhảy múa trên tay bà ta, đây chỉ là ba giọt nước trong đại dương tội lỗi của bà ta. “Đây là những hy sinh. Là việc cần thiết để thống trị,” bà ta nói, tay khép lại quanh chúng. “Ta có nó như đã có những thắng lợi của mình. Rồi ngươi sẽ thấy. Ngươi cũng sẽ như vậy, Chinh Phục Binh.”
“Không. Tôi sẽ không như vậy.”
“Khi thiếu vắng mặt trời, sẽ chỉ có bóng tối.” Bà ta rùng mình, người lạnh ngắt. Tôi kháng cự lại sự thôi thúc choàng một thứ gì đó lên người bà ta. Bà ta biết những gì đang bỏ lại. Khi bà ta chết, những vật lộn kế tiếp sẽ bắt đầu. Nó sẽ làm tan rã các Hoàng Kim. “Phải có người… phải có người đứng ra thống trị, bằng không một nghìn năm sau, trẻ con sẽ hỏi, ‘Ai là người đã phá hủy các hành tinh? Ai là người đã dập tắt ánh sáng,’ và cha mẹ chúng sẽ nói đó là ngươi.” Nhưng tôi sẵn biết điều đó. Tôi đã biết khi hỏi Sevro liệu cậu có biết thế giới này sẽ kết thúc như thế nào. Tôi sẽ không thay chế độ độc tài bằng hỗn loạn. Nhưng tôi không nói với bà ta điều đó. Bà ta nuốt một cách khó nhọc, vật lộn để thở. “Ngươi phải ngăn hắn lại. Ngươi phải… ngăn Adrius…”
Đo là những lời cuối của Octavia au Lune. Và khi nó lịm dần, lửa của Rhea nguội đi trong mắt bà ta, sự sống rời bỏ đôi mắt lạnh lẽo vây quanh bởi màu vàng óng ánh, nhìn chằm chằm vào bóng tối thăm thẳm. Tôi vuốt mắt cho bà ta, ớn lạnh vì cái chết của bà ta, vì những lời bà ta nói, và nỗi sợ của bà ta.
Hội Chủ của Hiệp Hội, kẻ đã thống trị suốt sáu mươi năm, đã chết.
Và tôi chẳng cảm thấy gì ngoài khiếp đảm, vì Chó Rừng đã bắt đầu phá lên cười.