Thứ Sáu
Có tiếng o o trong không khí lúc Tom Douglas bước vào quán rượu, nơi các thành viên trong đội của anh đang ăn mừng thành công mới nhất của họ. Không tài nào nhận diện từng giọng nói trong cảnh huyên náo này, nhưng chẳng hiểu sao sự ồn ào kia có cảm giác khác hẳn lúc ăn mừng. Những giọng nói đều cao hơn, mọi người nói nhanh hơn, những tràng cười bật ra chìm nghỉm trong không khí náo loạn bao bọc xung quanh. Tuy nhiên, đây vẫn là một buổi tối ăn mừng cuồng nhiệt.
Tom đã trở lại Manchester được vài tháng sau kỳ nghỉ phép ngắn tại Cheshire sau khi anh rút khỏi Sở Cảnh sát, anh yêu thích công việc mới của mình. Anh tiếp nhận một đội rất ổn, chỉ với một, hai ngoại lệ trứ danh mà anh biết mình cần giải quyết. Anh không thể trì hoãn lâu hơn được nữa, nhưng sẽ là một sai lầm nếu tạo ra bất kỳ chia rẽ nào khi họ đang sắp phá xong một vụ án lớn. Và hôm nay đây, tất cả đều đã được đáp đền. Hai năm trời làm việc vất vả - đa phần là trước khi anh tham gia vào đội - cuối cùng cũng đem lại thành quả là có được bằng chứng không thể chối cãi họ cần có để bắt giữ một tên hiếp dâm hàng loạt.
Tom len lỏi đi tới chỗ quầy rượu, giơ tay chào các thành viên của đội và huơ huơ nắm tay để mở tới lui trong không khí, đúng động tác mà ai cũng hiểu là nó ám chỉ rằng “Các cậu có muốn một ly không?” Vài chiếc ly được giơ lên, ngón tay trỏ chỉ tới, hàm ý được rót đầy thì tốt quá. Tom hướng về phía nhân viên quầy rượu.
“Tôi đưa anh thẻ tín dụng được không, anh cứ để cho họ tiếp tục nhé?” Anh hỏi.
Việc Tom có tiền chẳng có gì là bí mật, mặc dù hầu hết mọi người đều không biết anh được thừa hưởng tất cả từ anh trai. Đội của anh xứng đáng được uống, Tom rất vui rằng anh có khả năng chi trả vài chầu. Họ đã làm việc rất tích cực, tên khốn chuyên gí mũi dao bắt các cô gái, rồi ve vẩy hai ngón tay trêu ngươi cảnh sát vì họ không tài nào tìm ra nổi một mẩu bằng chứng cuối cùng cũng sắp bị tóm sau một thời gian dài. Anh rất vui khi nghĩ Manchester giờ đã là một nơi an toàn hơn. Và đúng là như vậy - nhưng anh không hề nông nổi nghĩ rằng trong tổng thể mọi thứ, việc này sẽ tạo ra một khác biệt lớn. Vẫn còn quá nhiều tội ác, luôn có nhiều việc phải làm hơn nữa.
Anh đã quyết định ở lại khoảng một tiếng, sau đó sẽ rời đi. Hầu hết các thành viên trong đội đều cảm thấy rất thoải mái khi có mặt anh ở đó, nhưng những người trẻ hơn và cấp bậc thấp hơn - có lẽ ngoại trừ anh chàng Ryan tự mãn - đều bị anh át vía, họ sẽ có được khoảng thời gian dễ chịu hơn nhiều khi anh đã rời khỏi.
Dù sao đi chăng nữa, anh đang cân nhắc xem có nên gọi điện hẹn gặp Leo không. Chuyện xảy ra đã được một thời gian và không ai trong hai người có vẻ sẵn sàng phá bỏ thế bế tắc rành rành trong mối quan hệ của họ - nếu đó là những gì các bạn có thể gọi. Xem ra anh sẽ là kẻ thua cuộc, đó cũng không phải là lần đầu.
Leonora Harris. Niềm vui và nỗi đau trong cuộc đời anh. Đã gần một năm trôi qua kể từ khi anh gặp cô, anh đã từng hy vọng rằng họ sẽ trở nên thân thiết. Khi lần đầu tiên mua căn nhà ở Cheshire cạnh chị gái Leo, anh chẳng hề nghĩ tới chuyện bắt đầu một mối quan hệ mới. Thực tế, có lẽ nó thuộc phần cuối trong danh sách những công việc ưu tiên của anh. Nhưng Leo không giống với những phụ nữ khác. Tính cô vốn thẳng như ruột ngựa và thành thực đến nhói lòng, cô từng có một tuổi thơ nhọc nhằn và mang trên mình những vết sẹo do sự thờ ơ của cha. Cô từng nói rõ rằng mình luôn giữ khoảng cách với tất cả cánh đàn ông, nhưng Tom hy vọng anh sẽ trở thành ngoại lệ trong cái nguyên tắc ấy.
Có nét gì đó rất đặc biệt ở Leo. Cô có một phong cách riêng, mang vẻ duyên dáng rất tự nhiên trên thân hình mảnh mai và cao ráo. Cô đã rất cố gắng giấu đi sự mong manh của mình bên dưới một phong thái có phần hơi cay nghiệt, nhưng Tom chưa bao giờ bị nó đánh lừa cả.
Anh biết sẽ không dễ dàng gì để gần gũi với cô, nhưng vẫn hy vọng mình có thể phá vỡ những rào cản chắn ngang trước cánh nam giới mà cô dựng lên cho mình bằng việc luôn luôn đối xử với cô một cách thành thực và tôn trọng. Nhưng cô đúng là một ca khó. Trường hợp này chính là tiến hai lùi một - mặc dù nhiều lúc anh cảm thấy hoàn toàn khác và rằng anh liên tục phải thúc thủ. Dường như cô muốn gặp anh, ở bên anh; nhưng rồi đột nhiên các rào cản trỗi dậy và cô lại đẩy anh ra xa, nhiều lúc biến mất hàng tuần liền. Anh không biết liệu có phải cô đang thử thách mình hay không, nhưng anh ngờ là vậy. Việc này sẽ còn kéo dài bao lâu nữa?
Leo rất rõ ràng ngay từ đầu rằng cô “không muốn có quan hệ tình cảm”. Tình dục là một chuyện - nhưng anh không được phép cho rằng việc đó sẽ giúp họ thành một cặp. Và anh cũng không được cho rằng nếu chuyện ấy xảy ra một lần thì sẽ có lần nữa.
Tom thở hắt ra một tiếng dài. Anh không thể sống như thế được, không biết liệu mình có đang trong một mối quan hệ tình cảm hay không và luôn phải sống theo những quy tắc của cô. Không phải lúc nào cô cũng tuân theo cách của mình, nhưng anh biết một khi họ làm tình, thì anh sẽ thất bại. Anh chỉ đang ngấp nghé ở rìa sự minh mẫn mà Leo rất chú ý, quá gần gũi với cô sẽ khiến anh ngã nhào.
“Sếp!” Một tiếng gọi lớn từ phía sau kéo anh choàng khỏi cơn mơ màng. Anh xoay lại, thấy đội của mình đang nâng ly về phía anh để chúc tụng. Anh vớ lấy ly của mình trên mặt quầy và đáp lại họ. “Dzô!” Tất cả cùng đồng thanh hét to, Thật tuyệt. Anh sẽ gạt Leo ra khỏi tâm trí, có thể không đi gặp cô ấy tối nay. Anh không muốn chơi trò chơi - đó không phải phong cách của anh. Nhưng nếu anh gọi điện để báo rằng mình đang ra ngoài ăn mừng, cô sẽ rất vui vẻ. “Anh không cần phải gọi đâu. Nếu anh không đến, em sẽ xem như anh đang bận.” Cô ấy sẽ nói vậy, chỉ để anh biết không bên nào phải có nghĩa vụ gì. Cô nàng quái quỷ.
Anh cảm thấy điện thoại của mình rung lên trong túi. Nói về đám phụ nữ quái quỷ thì đây lại là một cô nàng nữa - sếp của anh, điều tra viên hình sự Philippa Stanley. Cô ấy thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhiều, gần như là nhiễu sự, trong mấy năm liền kể từ khi cô ấy làm việc dưới quyền anh, rồi được thăng tiến hết lần này đến lần khác. Anh thấy thích thú khi nghĩ rằng giờ cô ấy gọi đến để chúc mừng đội vì một nhiệm vụ vừa hoàn thành, nhưng không chắc là vậy. Cô ấy sẽ làm việc đấy một cách chính thức, sẽ không bao giờ gọi anh ở quán rượu vì mục đích đó cả.
Anh nhấc điện thoại đưa lên tai, và biết rằng mình sẽ không thể nghe được một lời nào từ miệng cô ấy nói.
“Đợi chút, Philippa, tôi sẽ ra ngoài. Ở trong này hơi ồn.”
Tom đặt cốc của mình trở lại quầy. Anh không phải tay bợm uống nên cũng không thiệt lắm, nhưng anh không nghĩ tín nhiệm của anh sẽ tốt lên nhiều nhờ việc gọi một ly vang đỏ. Tom len lách quay trở lại qua cả nhóm đang chen về phía quầy rượu để lấy thêm đồ uống miễn phí, cuối cùng cũng ra đến hành lang.
“Xin lỗi cô, Philippa. Đang có vụ ăn mừng và tôi không nghe được dù chỉ một từ.”
“Giờ anh nghe được tôi rồi chứ?” Cô ấy nói, hoàn toàn chẳng màng đến chuyện tiệc tùng.
“Rồi - rất to và rõ. Tôi có thể làm gì cho cô đây?”
“Tôi nghĩ anh cần biết rằng chúng tôi đã được gọi tới xử lý một vụ mất tích không trở về nhà. Chúng tôi đã cử người đi đánh giá mức độ rủi ro, nhưng một cái lợi của việc có một hạ sĩ quan làm nhiệm vụ, người trông như thể nên đem nhồi bông và đặt đứng một góc, là anh ta có trí nhớ dài bằng cánh tay tôi. Cho nên anh ta đã lưu ý với tôi vụ này thậm chí còn trước cả khi vụ việc được nhập vào hệ thống.” Philippa ngừng lời và Tom chờ đợi, biết rằng cô ấy vẫn chưa kết thúc. “Anh có còn nhớ tôi đã gọi anh lúc ở London vài năm trước về một cô gái trên đường trở về nhà không - cô gái có cậu bạn trai người Iran bị mất tích, sau đó cha mẹ cô ta cũng qua đời ấy?”
“Vâng, tôi vẫn còn nhớ. Người chồng đưa lũ trẻ đi đâu đó và không trở về nhà. Có phải vậy không? Hình như tôi nhớ cô đã gửi cho tôi một email nói rằng tất cả bọn họ đều trở về an toàn và khỏe mạnh. Giờ lại có chuyện gì sao?” Tom hỏi, biết rằng cô ấy sẽ không gọi anh đột ngột chỉ vì một vụ việc đã cũ.
“Lần này người chồng về nhà sau một chuyến công tác và nói rằng cô ấy đã biến mất. Cô vợ ấy, Olivia. Và lũ trẻ cũng vậy.”
Chết tiệt. Có chuyện gì với cái gia đình này vậy? Tom đưa tay lùa qua mái tóc ngắn của mình.
“Lần này có thật sự như vậy hay lại thêm một lần lãng phí công sức nữa, bởi vì trước kia đâu thực sự có ai biến mất đâu, phải không? Tất cả chúng ta đều chạy nháo cả lên như lũ kiến ngu ngốc chỉ để tìm thấy một lời giải thích rất hoàn hảo.” Tom nói. “Hình như cuộc sống của Olivia chẳng là gì ngoài một chuỗi những vụ mất tích, nhưng tôi có cảm giác nó giống như một chuỗi những vấn đề về liên lạc. Lần này cô nghĩ sao? Tôi cho rằng cô không tin đây chỉ là một trò ngu ngốc khác, nếu không, cô đã chẳng gọi. Nghe giọng cô rất lo lắng.”
Anh nghe rõ tiếng thở dài từ đầu máy bên kia. Ở thời điểm này trong quá trình điều tra, đó chưa phải là thứ khiến một điều tra viên hình sự phải lo lắng, nhưng anh có thể nói rằng cô ấy đang bồn chồn không yên.
“Philippa?” Anh nói, thúc giục cô trả lời.
“Theo nhân viên cảnh sát đến kiểm tra tình hình, đây là một tình huống rất kỳ cục. Xe cô ấy vẫn còn trong nhà, túi xách ở trong bếp. Nếu ngẫu hứng bỏ đi, thì cô ấy đã không cầm theo ví, quần áo, hay bất kỳ đồ đạc gì của bọn trẻ. Chẳng ai bỏ đi mà không mang theo gì, nên tôi không chắc phải nghĩ sao. Người của chúng ta - sĩ quan cảnh sát Mitchell, tôi tin là vậy - vẫn đang ở hiện trường, dĩ nhiên rồi. Đã làm xong khâu tìm kiếm cơ bản, nhưng chúng ta cần ai đó lão luyện hơn để đến đây đánh giá tình hình.”
“Cô ấy mất tích bao lâu rồi?”
“Anh chồng không biết. Anh ta nói anh ta biết chắc cô vợ vẫn còn đó lúc sáng sớm hôm nay, nhưng khi anh ta trở về nhà chiều nay, họ đã đi cả rồi. Bây giờ là mười giờ, anh ta gọi tới báo lúc khoảng tám giờ. Cậu con út mới chỉ bốn tuổi, nên anh ta không thể tin cô vợ lại để thằng bé ở ngoài muộn đến vậy. Nhưng cô ấy không xác định chồng mình sẽ về nhà cho tới ngày mai, nên có thể cũng chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.”
“Nhưng cô không nghĩ như vậy.” Đây không phải một câu hỏi. Tom có thể nghe được điều đó trong giọng của cô ấy.
“Có một chuyện cô ấy đã từng nói khi anh ta - chồng cô ấy - cùng lũ trẻ không quay trở về nhà lần trước. Chính vì chuyện này mà tôi bận tâm, tôi đã từng đích thân nói chuyện với cô ấy. Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại những lời này: “Anh ấy sẽ không làm thế. Hãy nói với tôi là anh ấy sẽ không làm thế.”
“Sẽ không làm gì cơ?” Tom hỏi.
“Tôi không biết. Cô ấy không nói với tôi. Nhưng cho dù đó là gì thì nó cũng khiến cô ấy sợ hãi đến thất thần. Tôi sẽ thành thật với anh, Tom à, cái vẻ khiếp sợ trên gương mặt cô ấy khi cô ấy nói ra điều đó cứ ám ảnh tôi suốt từ bấy đến giờ.”