Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Tôi có thể cảm nhận được rằng đám cảnh sát đang ngày càng trở nên lo lắng. Giờ là giữa buổi sáng, dường như chẳng có gì tiến triển kể từ tối hôm qua. Tôi không làm sao hết run được. Hai tay tôi ướt lạnh và lóng ngóng, mỗi lần ai đó tìm cách mời tôi cà phê hay trà, tôi đều phải từ chối bởi vì tôi không nghĩ mình cầm nổi cốc. Không khí đã có sự thay đổi. Khẩn trương hơn nhiều, tôi biết họ thật sự lo lắng về các con của tôi.

Philippa đã nói với tôi họ đang kiểm tra máy quay trên các trục đường chính. Tôi cũng biết hai mươi tư tiếng đầu tiên quan trọng như thế nào, mặc dù cô ấy rất tế nhị không gợi nhắc cho tôi.

Khi phát hiện một số quần áo của bọn trẻ đã biến mất, họ bắt đầu hỏi tôi về hộ chiếu. Tôi tin chắc họ nghĩ anh ấy đã bắt cóc và đem chúng ra nước ngoài như một phần của trận chiến giành quyền giám hộ kỳ quặc nào đó. Nhưng chúng không có hộ chiếu, tôi cũng vậy. Chúng tôi không có những kỳ nghỉ nước ngoài. Chúng tôi thích Anglesey, một hòn đảo ngoài khơi bờ biển Bắc Wales. Chỉ mất có vài giờ lái xe, chúng tôi biết rõ đường đi.

Philippa lại đến ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi thấy lo lắng khi cô ấy làm vậy và luôn nghĩ rằng đó sẽ là tin xấu.

“Chị Olivia, tôi nghĩ đã đến lúc cho thông cáo báo chí về các con của chị. Tôi biết chúng đang ở với cha, nhưng chúng ta không có cách gì theo dấu anh ấy được. Chị đã đưa cho chúng tôi tấm ảnh cả ba người tối qua rồi, nhưng chị có thể tìm thêm vài tấm ảnh nữa cho chúng tôi được không? Có thể sẽ hữu ích nếu có vài tấm ảnh cá nhân cũng như ảnh chụp chung.”

Tôi đứng lên, hy vọng đôi chân vẫn chống đỡ nổi mình, đi tới chỗ tủ đựng ly và lôi hộp đựng ảnh ra. Tôi không dám chắc mình có thể chịu đựng được việc nhìn thấy họ, bởi vì tất cả những gì tôi thấy khi xem ảnh các con mình chỉ là nỗi đau đớn. Chắc chắn nếu có tai nạn xảy ra thì đến giờ phải có ai đó tìm thấy họ rồi chứ? Có lẽ các con tôi đang ở trong một bệnh viện nào đấy, khóc đòi mẹ và thắc mắc tại sao tôi không có ở đó. Nhưng tại sao tôi lại nghĩ thế nhỉ? Tôi biết đây không phải là tai nạn.

Tôi đem chiếc hộp đến bàn ăn, nhưng có ai đó đã bỏ một chiếc áo khoác vò nhàu ngay trên sàn, trong lúc lóng ngóng, không chú ý, tôi đã vấp phải nó. Tôi được đỡ vừa kịp lúc, nhưng số ảnh bay tung tóe khắp nơi.

Giờ tôi đã nhận ra người đang tóm lấy cánh tay của mình. Tôi đã không nhận ra ngay lúc trước, nhưng anh ta là một trong những cảnh sát đến gặp tôi khi Dan không về nhà vào đêm nọ. Người tôi không thấy ưa; người đã lục soát dưới gầm giường và trong các tủ quần áo như thể Dan có lẽ đang núp ở đó. Tôi đã cho rằng đây chỉ là một phần quy trình của họ. Tôi không sao nhớ được tên anh ta là gì cho tới khi nghe thấy Philippa nói, “Áo của cậu đây à, sĩ quan cảnh sát Tippetts?”

Tippetts. Khớp đấy. Có gì đó khá kêu ở cái tên này, anh ta có gương mặt chuột với cái mũi nhọn cùng cặp mắt tựa như hai hòn bi. Tôi không khỏi thấy mừng là anh ta chẳng hề có phận sự ở đây.

Tôi rời mắt khỏi gương mặt anh ta và nhìn xuống đống lộn xộn vung vãi khắp sàn. Theo một lẽ đương nhiên, việc đó gần như đủ để khiến tôi sụp xuống và phải nắm lấy lưng ghế sô pha làm chỗ dựa. Những tấm ảnh của các con đang mỉm cười nhìn lên tôi trong đống lộn xộn ấy.

Trên cùng là tấm ảnh Danush. Tôi đã cố gắng không nhìn ảnh anh ấy một lúc lâu, nén tiếng thở mạnh khi nhìn như nuốt lấy từng đường nét. Mái tóc đen loăn quăn xòa xuống tận cổ, chải ngược ra phía sau, đôi mắt nâu sẫm của anh ấy lấp lánh ánh cười, khuôn miệng tươi tắn đang mỉm cười nhìn xuống, với một cô gái trẻ đáng yêu có mái tóc dài vàng óng và đôi mắt biếc sáng ngời, đội chiếc mũ lưỡi trai màu kem có khóa sáng loáng đứng bên cạnh.

Philippa nhìn tôi, rồi đưa mắt trở lại tấm ảnh.

“Là chị phải không?” Cô ấy nói, gần như không nén được sắc thái không tin nổi trong giọng nói.

Thời đó tôi hơi bị ám ảnh về mũ mão, thường tìm cách thuyết phục Sophie cùng đội mũ - thậm chí còn đề nghị cho cô ấy mượn cái mũ mềm màu đen ưa thích của mình, nhưng cô ấy nói loại mũ duy nhất cô ấy từng đội, thậm chí chỉ vì bị ép buộc, là cái mũ lưỡi trai sĩ quan của cô ấy.

Đột nhiên tôi vụt nhớ ra rằng Robert không chỉ chưa từng gặp Sophie, mà còn chưa hề gặp Liv - anh ấy chỉ mới gặp Olivia - cái phiên bản nhạy cảm của chính tôi mà thôi.

Tôi nhìn bức ảnh của Dan. Anh ấy sẽ nghĩ sao về cái người đang đứng trước mặt anh ấy lúc này đây? Tóc tôi vẫn dài, mặc dù màu vàng bắt mắt đã phai thành màu nâu sáng dịu dàng. Sự ám ảnh ngày xưa của tôi trong việc chọn lựa những sắc màu ấn tượng nhất, tươi tắn nhất đã tan biến, cùng với đó là tình yêu đối với hiểm nguy và sự phấn khích của tôi. Sophie và tôi đã cùng nhau làm những điều điên rồ, với Dan thường reo hò bên cạnh - mọi việc từ nhảy tự do khỏi máy bay để làm từ thiện đến nhảy cầu dùng đai cao su an toàn. Nhưng giờ đây tôi nhận ra rằng mình đã ổn định để làm một người bình thường. Làm thế nào tôi lại để việc đó xảy ra nhỉ? Làm thế nào tôi lại đánh mất mình cơ chứ?

Sâu thẳm trong tâm trí tôi có một giọng nói khẽ khàng, bảo tôi rằng nếu các con trở về - không, khi chúng trở về - tôi sẽ phải trở lại làm con người trước đó. Tôi phải tìm cách khám phá lại chính mình. Nói cho cùng, có lẽ Robert không phải là một người tẻ ngắt.

Tôi nhét tấm ảnh Danush vào túi quần, không nghĩ rằng đó là bức ảnh Robert muốn nhìn thấy khi anh ấy trở về. Bởi vì anh ấy sẽ về nhà - anh ấy phải về.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.