Becky rõ ràng đã quyết định là cô sẽ lái xe, bước về phía xe của mình mà chẳng cho Tom cơ hội được bày tỏ ý kiến. Nhưng anh cũng không thể né tránh việc phải lên xe cô, ít nhất đường sá cũng bớt hỗn loạn hơn đường phố ở London, nơi lần đầu tiên anh có trải nghiệm về phong cách lái xe khá điên cuồng của cô. Trong lúc lái xe, Becky nhắc lại mọi điều bà Evans đã nói với cô, nhấn mạnh từng nhận xét đầy giận dữ bằng cách đánh lái tránh những xe khác hoặc giậm mạnh chân xuống phanh khi cô nhận ra mình sắp va chạm trực diện với một phương tiện chạy hướng đối diện.
“Vậy, sếp nghĩ sao?” Cô hỏi, khi hoàn tất câu chuyện, hoàn toàn thản nhiên trước số lượng tình huống chết hụt vừa rồi.
Tom bấu chặt lấy tay vịn trần để cố giữ thăng bằng, và hy vọng mình có thể lĩnh hội được những điểm then chốt.
“Ngoài thực tế Brookes là một gã khốn kiếp, tôi nghĩ câu chuyện rất đáng ngờ. Cô muốn tiến hành việc này nhu thế nào?”
Becky cắn môi dưới. “Chà, tôi rất muốn chất vấn hắn, nhưng thực tế tôi nghĩ hắn xem sếp là một mối đe dọa hơn hẳn tôi. Tôi đã thấy cái cách hắn nhìn sếp, hắn không biết sếp nghĩ gì, còn tôi chỉ là một ả đàn bà ngớ ngẩn, không đáng để hắn bận tậm. Nếu sếp muốn, tôi nghĩ sếp nên truy hắn. Tôi sẽ quan sát và lắng nghe, để xem liệu mình có thể phát hiện được gì không.”
Tom vẫn đang hy vọng cô sẽ nói vậy, nhưng lại không muốn đánh lừa cô. Song chẳng còn thời gian để thảo luận thêm nữa, anh ít nhiều nhẹ người nhận ra rằng họ đã đến đích. Chiếc xe trượt và dừng lại dưới chân lối chạy xe của nhà Brookes.
“Tôi nghĩ chúng ta không nên bứt dây động rừng với thông tin về mấy cái máy tính xách tay hay hộ chiếu vội.” Becky nói. “Tôi muốn thấy phản ứng rõ rệt hơn từ hắn khi chúng ta nói với hắn những gì bà Evans kể cho tôi.”
Tom gật đầu đồng ý khi họ rời khỏi xe và đi lên tới đỉnh lối chạy xe. Bất chợt có tiếng rít chói tai của kim loại miết lên thứ gì đó rắn chắc.
“Chúa ơi, âm thanh đó xuyên thẳng qua tôi. Cái của nợ gì thế không biết?” Becky nói, nhăn mặt lại.
“Tiếng ồn do hàng xóm không biết sử dụng đúng cách cái máy đào mà anh ta đang lái thôi.” Tom mỉm cười trả lời. Thấy rõ là người đó nghĩ mình có thể tiết kiệm được tiền bằng cách tự mình làm cái công việc lẽ ra nên dành cho các chuyên gia là tốt nhất. Một tiếng rủa rất to vọng lại từ nhà bên khi cỗ máy đột ngột dừng lại. Chiếc máy đào dường như vừa tắt ngóm.
Robert mở cửa chỉ vài giây sau khi họ gõ cửa, như thể anh ta đang đợi ai đó đến. Trông anh ta thật sự rất đáng sợ.
“Các vị có tin tức gì không?” Anh ta hỏi. Đôi mắt anh ta trông đờ đẫn và vô hồn, Tom không sao đọc được biểu hiện của chúng.
“Tôi không chắc lắm. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra vợ và các con anh, tôi e là vậy. Nhưng có một vài diễn biến mới.”
Robert mở hẳn cửa, ra hiệu họ nên vào nhà. Gưong mặt trở lại trạng thái mà lúc này Tom nhận ra là giống như vẻ quạu cọ đã thành thói quen của anh ta với cằm ép xuống ngực. Khi nhìn Tom, anh ta chỉ ngước mắt lên, nét mặt có gì đó hơi kỳ quái.
Robert đứng ngay giữa hành lang, không tỏ ý mời họ vào hay ngồi xuống, chỉ đóng hẳn cửa lại khi chiếc máy đào khởi động lần nữa.
“Vậy thì sao?” Anh ta nói.
“Sáng sớm nay, anh đã tới gặp bà Evans tại nhà khách ở Anglesey.” Tom lên tiếng.
Robert đút hai tay vào túi quần và hờ hững tựa vào tường. “Các vị đã biết việc đó rồi. Chúng ta đã nói chuyện từ lúc ấy rồi mà.”
“Tôi biết, anh Brookes. Nhưng anh có thể cho chúng tôi biết anh đã nói gì với bà Evans được chứ?”
Tom có thể thấy người Robert hơi cứng lại. Hẳn anh ta đã đoán ra họ biết được nhiều hơn so với lúc trước.
“Tôi muốn tìm hiểu xem tại sao bà ấy lại nói tôi tới thăm Olivia mười ngày trước khi tôi biết mười mươi rằng mình không hề làm vậy. Bà ấy đã xác nhận rằng chưa hề gặp tôi.”
“Nhưng bà ấy đâu có biết vị khách là ai đâu. Bà ấy không hề được giới thiệu.”
“Có thể bà ấy không được giới thiệu, thưa ngài đội trưởng, nhưng bà ấy là chủ một nhà trọ vùng biển. Bà ấy biết chính xác ai tới thăm, và biết đó không phải là tôi.”
“Đúng thật. Và bà ấy còn nói gì với anh nữa?”
“Ý anh là sao?” Robert cố tỏ ra bối rối, nhưng không đạt cho lắm.
“Thôi nào, anh Brookes. Xin đừng đóng kịch nữa. Bà ấy nói với anh rằng dù là ai tự nhận là Robert Brookes thì người đó cũng đã ở lại qua đêm trong phòng của vợ anh. Bà ấy đã nói vậy, phải không? Đó không phải là khách của vị khách nào khác. Mà là khách của vợ anh.”
Đôi môi Robert mím chặt lại, dáng vẻ hững hờ của anh ta thay bằng tư thế đầy thách thức: Chân choãi ra và hai tay khoanh lại.
“Và các vị mong tôi nhắc lại điều đó ư? Các vị muốn tôi thừa nhận rằng đã có một thằng đàn ông khác rành rành ngủ với vợ tôi ư?”
“Nếu điều đó đúng, thì rất thẳng thắn mà nói, đúng là như vậy.” Tom trả lời. “Anh nói muốn tìm thấy vợ và các con anh, vậy mà anh lại không nghĩ đó là một thông tin rất quan trọng ư?”
Robert không trả lời.
“Anh không chỉ né tránh cung cấp cho chúng tôi thông tin này, mà còn yêu cầu bà Evans không được nói với chúng tôi. Thực tế, từ những gì bà ấy thuật lại với chúng tôi, thì anh đã đe dọa bà ấy.”
Robert mỉa mai. “Không thể gọi là đe dọa được, thưa ngài đội trưởng. Tôi đã đề nghị bà ấy không nói gì vì tôi muốn bảo vệ thanh danh của Olivia.”
“Anh đã đe dọa sinh kế của bà Evans. Bạo lực thể xác không phải hình thức đe dọa duy nhất, anh Brookes, anh nói sẽ phá tan công việc làm ăn của bà ấy bằng mọi trang web đánh giá, vốn là kênh thông tin hầu hết khách hàng tìm thấy bà ấy, gọi noi đó là một cơ sở tai tiếng, những lời tôi tin chắc là của bà ấy chứ không phải của anh, chính là một thủ đoạn bẩn thỉu.”
Mắt Robert vụt chuyển từ Tom sang Becky rồi trở lại. Nhưng anh ta không nói gì.
“Anh biết vợ mình có nhân tình bao lâu rồi? Và việc đó khiến anh tức giận đến mức nào?”
“Cô ấy không có nhân tình. Cô ấy không...” Robert dừng lại giữa chừng câu nói.
“Có phải anh định nói cô ấy không dám không, anh Brookes?” Tom hỏi.
Robert giơ tay gãi gãi đầu. Tom biết anh ta đang bối rối. Anh mở tập tài liệu trên tay mình và rút ra một tấm ảnh, nhưng cầm úp xuống dưới một lúc.
“Có thể anh đã bảo bà Evans nói với chúng tôi rằng bà ấy nhầm lẫn. Thậm chí có thể anh còn tìm cách thuyết phục bản thân rằng đúng là bà ấy đã nhầm lẫn, vị khách kia đã đến phòng một người khách khác. Nhưng có một chuyện anh hoàn toàn đúng. Bà ấy thật sự đã ghé mắt nhìn người đi lên gác nhà mình. Và nói với chúng tôi một chuyện mà bà ấy không dám nói với anh, rằng cái người ngủ trong phòng vợ anh không phải người da trắng. Bà ấy không dám chắc anh ta từ đâu đến, đoán rằng anh ta là người Trung Đông hoặc có lẽ là con lai. Điều đó có ý nghĩa gì với anh không? Nó có khiến anh nghĩ ra người ấy có thể là ai không?”
Robert lắc đầu. “Dĩ nhiên là không rồi. Tôi nghĩ bà ấy đã bịa ra chuyện này.”
Tom lật tấm ảnh mà Becky đưa cho anh trên đường đi.
“Anh có nhận ra người này không, anh Brookes?” Anh hỏi.
Robert nhìn tấm ảnh, môi anh ta mím chặt thành một đường mỏng dính.
“Có.”
“Anh có thể xác định nhân thân người mà anh tin chính là người này không?”
Robert ngừng lại, khi anh ta cất lời, đó dường như là cả một sự khó khăn.
“Là Danush Jahander.” Anh ta nhìn Tom bằng đôi mắt vô cảm lạnh lẽo, “Tại sao các vị lại cho tôi xem ảnh anh ta?”
“Anh biết rõ Danush Jahander chứ.” Tom hỏi.
Robert lắc đầu.
“Chưa hề gặp tay này. Nhưng tôi có nhìn thấy ảnh anh ta. Lần đầu tiên khi tôi gặp Olivia, căn hộ treo toàn ảnh anh ta. Chẳng khác gì một thánh điện.”
“Anh mua căn hộ từ chính vợ của mình, có đúng như vậy không?” Tom hỏi.
“Đúng, chúng tôi đã gặp nhau như vậy.”
“Nhưng hình như cả ba người các anh đều học Đại học Manchester, đó chắc chắn là nơi vợ anh gặp được Jahander. Lúc còn học ở đây, anh chưa biết họ sao?”
Miệng Robert lệch về một bên thành một nụ cười giễu cợt.
“Anh có hình dung được có bao nhiêu sinh viên tại Đại học Manchester không, đội trưởng? Tôi là một kẻ nghiện máy tính - hoàn toàn bị ám ảnh. Tôi không thật tình trở thành một con người cho tới khi bắt đầu làm việc và nhận ra mình sẽ phải giao tiếp thực sự nếu muốn đạt được gì đó trong cuộc đời. Rồi tôi gặp Olivia, cô ấy đã biến tôi thành một con người của gia đình như bây giờ đây. Mà làm sao anh lại hỏi tôi về Jahander? Anh ta biến từ lâu rồi mà.”
“Anh có ngạc nhiên nếu tôi nói rằng Danush Jahander có thể chính là người đã tới thăm vợ anh ở Anglesey không?”
Vẻ căng thẳng trên mặt Robert dường như đã tan biến và Tom nhìn thấy gì đó gần như là vẻ thích thú trong đôi mắt anh ta.
“Anh thấy chuyện này vui lắm à?”
Robert nhìn xuống.
“Không vui vẻ tí nào. Không. Nhưng anh ta biến mất từ nhiều năm trước rồi. Kể từ đó, không bao giờ còn thấy ai nhắc đến anh ta nữa, theo những gì tôi biết. Anh ta khó có thể xuất hiện ở Anglesey được, phải không?”
“Anh ta chưa hoàn toàn biến mất. Có vẻ anh trai anh ta vẫn liên hệ được với anh ta.”
Đầu Robert ngẩng phắt lên. Đây rõ ràng là tin tức anh ta không hề mong đợi. Hai mắt anh ta nheo lại, nhưng chẳng nói một lời.
“Còn một chuyện nữa chúng tôi muốn thảo luận với anh. Anh có nghĩ chúng ta có thể ngồi xuống không?” Tom hỏi.
Robert lắc đầu. “Không cần. Tôi đứng là được rồi. Cứ nói xem.”
“Được thôi, hãy kể với tôi về những chuyến đi của anh tới Anglesey. Anh đã đến đó bao nhiêu lần và đã ở lại đâu?”
Robert thở ra một hơi dài qua đôi môi chu lại, như thể anh ta nghĩ câu hỏi chẳng có gì liên quan.
“Chúng tôi đến đó nhiều năm nay rồi. Chúng tôi thường lưu lại một nhà nghỉ ở Moelfre. Thỉnh thoảng tôi đi cùng, nhưng cũng có những lúc Olivia đi một mình cùng bọn trẻ nếu tôi bận làm việc. Đó là chỗ an toàn cho cô ấy. Bà chủ biết chúng tôi rất rõ.”
“Hãy kể cho tôi biết tại sao anh chuyển sang nhà khách ở vịnh Cemaes?”
“Chắc chắn tôi đã nói với các vị toàn bộ việc này rồi, khi Olivia cố gắng đặt chỗ vào tháng Mười năm trước, sau kỳ nghỉ hè của chúng tôi, cô ấy nhận được một tin nhắn thoại gửi qua điện thoại cố định nói rằng nhà nghỉ sắp đóng cửa do người chủ bị ốm. Cô ấy đã chuyển điện thoại cho tôi để tôi có thể đích thân đọc tin nhắn. Đó là một giọng nói chúng tôi không nhận ra được, nên tôi đoán chính là bà chủ nhà bị ốm. Olivia đã tìm kiếm đôi chút và tìm được một nơi mới. Tôi đã kiểm tra trên mạng, rồi cùng đi với họ trong dịp hè.”
“Vậy là chị Olivia đã tới đó ba lần mà không có anh - tháng Mười, lễ Phục sinh và tuần trước - và anh chưa hề tới đó cho tới rạng sáng thứ Bảy? Phải thế không?”
“Vâng. Tôi đã khai toàn bộ việc này với các vị.”
“Có phải nhà nghỉ ở Moelfre là Oak Cottage không?” Tom hỏi.
“Tôi không nhớ có từng nói với các vị thế không, nhưng đúng là nó.”
“Anh không hề nói với chúng tôi, anh Brookes à. Chúng tôi đã nhờ cảnh sát địa phương kiểm tra nhiều phương án khác nhau, họ xác nhận vậy.”
“Vậy tại sao các vị còn phải hỏi lại tôi?”
“Anh có ngạc nhiên khi nghe tin rằng nhà nghỉ vẫn mở để kinh doanh, bà chủ rất thất vọng khi vợ anh hủy đặt chỗ năm nay không? Bà ấy chẳng hề ốm đau gì cả, có vẻ rất khỏe mạnh là đằng khác.”
Hai mày Robert nhíu lại.
“Có lẽ cô ấy đã thay đổi ý định đặt chỗ, rất có khả năng như vậy, phải không nào?”
“Hoặc có lẽ vợ anh cần thay đổi nhà nghỉ để có thể tiếp đón người tình của mình. Nếu bà chủ từng gặp anh trước kia thì sẽ không thể làm vậy được.”
“Đó là một ý nghĩ vớ vẩn.” Robert chế nhạo.
“Vậy ư? Chúng tôi cũng hiểu qua lời bà Evans rằng bà ấy có một bức ảnh của vợ anh, anh đã lấy nó đi. Anh biết rất rõ rằng chúng tôi không hề có tấm ảnh nào của vợ hay các con anh, rằng chúng tôi rất cần tìm được thứ gì đó để có thể cung cấp cho báo chí. Tại sao anh giữ lại bức ảnh mà không đưa chúng tôi?”
Robert trông càng lúc càng khó chịu, không có vẻ gì là có câu trả lời. Anh ta nhìn xuống sàn.
“Giờ anh có thể đưa bức ảnh cho chúng tôi được không? Chúng tôi muốn đem đi sao nó ra. Chúng tôi sẽ trả lại anh sớm nhất có thể.”
Tom bất ngờ trước vẻ mặt của Robert khi anh ta ngước lên. Mắt anh ta nheo lại còn miệng càng mím chặt hơn nữa. Giọng Robert rất khẽ, nhưng cay nghiệt.
“Tôi không có bức ảnh. Tôi xé nó rồi.”