Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Khi Sophie nói với tôi về Robert - anh ta là ai, anh ta đã luôn hiện diện như thế nào khi chúng tôi còn ở trường đại học - cứ như thể có một ngọn đèn được bật sáng trong đầu tôi. Mọi thứ bắt đầu trở nên thật dễ hiểu và một vài ý nghĩ kinh khủng xâm chiếm tâm trí tôi, những ý nghĩ tôi không cho phép chúng dằn vặt bản thân bởi vì tôi biết mình sẽ không thể che giấu được cảm xúc.

Tôi vẫn chân thành tin rằng lần đầu tiên mình gặp anh ta là cái ngày anh ta đến xem căn hộ của tôi. Và anh ta đã thật tốt với tôi khi cuộc sống của tôi bị đảo lộn. Nhưng suốt thời gian đó anh ta đã biết tôi - biết tôi là ai, cuộc sống của tôi với Danush như thế nào. Tại sao tôi lại không chịu nghe Sophie khi cô ấy nói rằng có một gã đàn ông âm thầm săn đuổi tôi chứ? Tôi nghĩ cô ấy đã quá lời, chẳng bao giờ chú ý đến anh ta. Tôi chỉ để mắt đến Dan.

Sophie để ý quan sát hơn tôi rất nhiều. Cô ấy nhìn mọi người. Đó là niềm vui của cô ấy, là kỹ năng cô ấy dự định phát huy trong sự nghiệp của mình. Tôi thì chẳng bao giờ nhận ra Robert trong đám đông ở một bữa tiệc hay một câu lạc bộ, nhưng Sophie thì luôn phát hiện ngay được bất kỳ ai mà ánh mắt chỉ tập trung về một hướng. Lẽ ra tôi nên biết lắng nghe.

Chỉ đến bây giờ tôi mới tin cô ấy - chỉ đến bây giờ tôi mới có thể nhìn lại những ngày tháng đó và nhận ra bằng chứng sờ sờ trước mắt, giá như tôi nhìn thấy nó từ trước. Làm sao tôi lại có thể quên được cái buổi tối từ quán rượu đi bộ về nhà - một việc tôi đã làm nhiều lần kể từ khi tôi và Dan cùng chuyển đến sống trong căn hộ của chúng tôi? Lúc đi ngang qua công viên, một chiếc xích đu đã nhẹ nhàng đung đưa mặc dù đó là một buổi tối yên tĩnh, lạnh lẽo, tôi biết chắc rằng mình đang bị bám theo. Tôi đã cảm nhận được đôi mắt nóng bỏng nhìn như xoáy vào gáy tôi; tôi bắt đầu chạy, chỉ mong về đến nhà.

Tôi biết chắc kẻ lén theo dõi mình vẫn đang ở sau lưng, theo sát tôi từng giây - và khi một bóng đen bước ra từ sau một cái cây để bắt tôi, tôi nghĩ tim mình đã ngừng đập.

Đó là Dan. Anh ấy về nhà và thấy căn hộ vắng vẻ, cho nên anh ấy đã đi đón tôi. Khi nhìn thấy tôi hoảng sợ, anh ấy đã muốn đi kiểm tra từng lối chạy xe dọc đường phòng trường hợp kẻ bám theo tôi vẫn còn đang ẩn náu. Nhưng tôi quá sợ và chỉ muốn về nhà. Anh ấy không nhìn thấy bất kỳ ai trên con phố đầy khoảng tối sau lưng tôi, cuối cùng chúng tôi quyết định đó chỉ là do tôi tưởng tượng ra. Nhưng kể từ sau đấy, tôi không bao giờ đi bộ một mình về nhà buổi tối nữa.

Có phải đó chính là Robert? Hay có khi chỉ tình cờ là một kẻ hư hỏng nào đấy núp trong các bụi cây của công viên. Tôi sẽ chẳng bao giờ biết được.

Phải chăng chỉ là sự trùng hợp khi Robert đến xem căn hộ của tôi vào cái ngày nó được đăng bán? Giờ thì tôi không tin vào điều đó. Tất cả đều nằm trong kế hoạch của anh ta nhằm tiếp cận tôi.

Tôi đã nằm cạnh con người này nhiều năm. Anh ta biết từng li trên cơ thể tôi, nhưng suốt thời gian ấy anh ta vẫn che giấu mình thật sự là ai.

Khi Sophie kể cho tôi mọi chuyện cô ấy còn nhớ và ký ức của tôi bỗng ào ạt trở về, sự thật mới được phơi bày. Tôi cảm thấy ruột gan quặn thắt và chỉ cầu Chúa mình sẽ không phát ốm - bởi vì tôi không thể không nghĩ đến các con trai bé bỏng xinh xắn của mình. Làm sao tôi có thể cầu mong rằng mình đừng bao giờ gặp Robert, bởi vì như thế thì chúng đã không được sinh ra?

Tôi phải trốn chạy khỏi anh ta. Toàn bộ cuộc sống chung của chúng tôi là một sự dối trá, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến đều là những lời dọa dẫm của anh ta. Nếu có cơ hội thoát thân nào đó, tôi sẽ phải lên kế hoạch kỹ càng, việc đấy thật chẳng dễ dàng gì nếu không có tiền hay tự do.

Nhưng chúng tôi đã làm được. Chúng tôi đang ở đây, chúng tôi an toàn, cảm ơn Chúa.

Đó là cả một năm rưỡi hãi hùng. Không có một phút nào tôi không thấy sợ hãi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể ra tay hành động, nhưng vì các con tôi, tôi phải cố. Thật kinh khủng khi phải sống với Robert hằng ngày, cùng ăn, cùng uống chung một chai rượu vang - lúc nào cũng phải cư xử như thể người đàn ông này chính là vị cứu tinh của tôi - còn ban đêm...

Tôi không biết làm cách nào mình có thể trấn định khi anh ta ôm tôi, chạm vào tôi, mong được đáp lại. Ơn Chúa tôi đã kiên quyết rằng mình thích tắt hết đèn khi chúng tôi làm tình - một thái độ tôi đưa ra từ lúc phát hiện có máy quay giấu trong phòng ngủ. Tôi giải thích với Robert rằng như thế lãng mạn hơn, nhưng cái ý nghĩ anh ta sẽ xem lại “màn diễn” của chúng tôi và có lẽ còn phân tích biểu hiện của tôi làm tôi muốn nôn mửa. Tôi tin chắc nếu có thể, anh ta sẽ nghiên cứu gương mặt tôi và phát hiện ra thiếu vắng nét gì đó.

Như thường lệ, tôi không thể ngăn mình khỏi bật khóc. Những giọt lệ thường xuyên trào ra từ mắt tôi, nếu Robert cảm nhận được chúng trên gương mặt của tôi, tôi phải vờ như đó là nước mắt của khoái lạc. Cảm nhận cơ thể trần truồng của anh ta khiến tôi thấy ghê tởm; dưới những ngón tay mình, tôi hình dung lớp da của anh ta giống như một con rắn và không sao gạt bỏ được hình ảnh ấy trong đầu.

Nhưng hẳn Robert tin tưởng tôi và tin cả màn thử nghiệm qua loa của anh ta với bọn trẻ đã dạy tôi một bài học, bởi vì tôi tin chắc nếu chỉ nắm được một chút mong manh nhất về những gì tôi thật sự đang nghĩ, anh ta sẽ mang các con tôi đi lần hai, lần này tôi có thể sẽ không bao giờ còn nhìn thấy chúng nữa.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.