Vì cả hai người đều mang xe tới hiện trường nên Becky và Tom phải quay về phòng sự vụ riêng rẽ - một thực tế làm Tom thất vọng bởi vì anh thực sự có thể trút bầu tâm sự với Becky. Họ đã biết Olivia và Jasmine có hộ chiếu, bất chấp thực tế rằng Robert đã nói rất cụ thể là họ không hề có, nhưng rõ ràng Olivia đã giấu hộ chiếu không cho hắn biết. Nếu cả hai mẹ con cùng tới Iran vào tháng Mười năm ngoái thì ai đã chăm sóc bọn nhóc?
Tom không phát hiện thấy bất kỳ dấu hiệu dối trá nào khi Robert nói rằng Olivia không cần đến hộ chiếu, bọn trẻ cũng vậy. Vậy nên Olivia hẳn phải giấu kín mấy quyển hộ chiếu bởi anh chắc chắn Robert chẳng biết gì về thị thực Iran cả. Và Jumbo đã tìm thấy mấy quyển hộ chiếu trong vòng có năm phút, vậy nên có trời mới biết anh ấy sẽ còn tìm thấy thứ gì nữa khi xới tung căn nhà đó lên. Tom không phải đợi lâu, điện thoại của anh kêu tít tít và màn hình sáng lên với từ “Jumbo”.
“Chào Jumbo, đừng có nói với tôi anh đã giải quyết được toàn bộ vụ án trong một tiếng đấy nhé?” Tom nói, không hoàn toàn bông đùa.
“Ha, anh sẽ ngạc nhiên trước tất cả những thứ tởm lợm chúng tôi vừa tìm thấy giấu dưới đá ở đây. Cứ đợi cho tới khi anh nói chuyện với Gil đi. Cậu ta đang nhảy nhót đầy phấn khởi, còn người của tôi thì leo thang suốt buổi sáng.”
“Thang à?” Tom nói vẻ ngạc nhiên. “Thang thì để làm cái quái gì với máy tính của hắn chứ?”
“Tôi sẽ để việc đó lại cho Gil, mà không lấn sân của cậu ta đâu. Nhưng nghiêm chỉnh một chút nhé, Tom, tôi không thích cái cảm giác về việc này. Chưa biết tại sao, chỉ là tôi cảm thấy chúng ta sắp phải lột hết lớp này đến lớp khác cho đến khi đi tới được tận cùng những gì đang diễn ra ở căn nhà này thôi.” Jumbo dừng lại, Tom nghe thấy anh ấy hít một hơi thật sâu, như thể tránh cho tâm trí mình khỏi sự suy đoán nhầm lẫn. “Nhưng mà, hãy quay trở lại với sự thật hơn là phỏng đoán. Chúng ta đã thu xếp lấy được thẻ tín dụng và hồ sơ ngân hàng chưa?”
“Chưa. Chúng ta chỉ vừa yêu cầu họ. Sao vậy?”
“Tôi đặc biệt quan tâm đến những lần mua sắm từ John Lewis gần đây. Chúng tôi đã tìm thấy một túi mua hàng John Lewis trống không trong thùng rác, cũng là thứ duy nhất ở trong đó, mà tôi biết là anh cũng đã nhặt lên xem. Có mấy thứ trên gác vẫn còn nguyên gói bọc với nhãn hiệu John Lewis bên trên - trong phòng dành cho cậu con trai có một cái vỏ chăn lông vịt với một đoàn tàu hỏa đặt bên trên và mấy bộ pyjama màu hồng, mà tôi đoán là dành cho cô con gái.”
“Và đây là những thứ đáng ngờ à?” Tom nói, không tài nào kìm được sắc thái bối rối trong giọng mình.
Tiếng cười ồn ã của Jumbo vang vọng qua điện thoại.
“Ha, hẳn anh đang nghĩ tôi đã để sót mất, Tom. Không đâu, nhưng có thể chúng được mua vào cùng một thời điểm với thứ gì đó khác. Một cô gái của tôi đang kiểm tra gian bếp, cô ấy nhận thấy rằng tất cả dao trong hộp đựng đều còn nguyên và xếp đúng vị trí. Tuy nhiên, vốn là một cô gái bị ám ảnh và có cặp mắt diều hâu - đúng tuýp tôi thích - cô ấy đã rút từng chiếc ra để kiểm tra dấu vân tay. Cô ấy nhận thấy toàn bộ số dao kia đều là Sabatier - anh biết đấy, chúng thường có ba đinh tán bằng thép tròn tròn trên cán nhỉ? Chà, trừ một con duy nhất thì tất cả đều là dao Sabatier Diamant. Con dao còn lại trông rất giống, nhưng thực tế lại là dao John Lewis.”
Tom đã bị ấn tượng. Cô gái kia hẳn là người quan sát rất tinh tế, đấy là chưa nói điều đó còn hết sức cần thiết.
“Tôi có thể nghe thấy tiếng não bộ của anh đang quay cuồng, Tom à.” Jumbo ngáp to trên điện thoại át cả tiếng gì đó có vẻ đang khoan xuống đất. “Nhưng điều thú vị nhất là tất cả số dao đều có dấu tay của Olivia, không phải của ai khác. Ngoại trừ con dao này, chỉ có dấu tay của Robert mà thôi. Và cũng chỉ có một bộ vân tay duy nhất. Hoặc nó đã được chùi rửa rất kỹ càng và hắn là người duy nhất chạm vào nó sau đấy, hoặc nó còn mới tinh.”
Tom biết điều gì sẽ đến trước khi anh lên tiếng.
“Không hề có vết máu trên đó, hay bất kỳ con dao nào khác. Chúng tôi đã kiểm tra. Nhưng tôi nghĩ đây là một vật thay thế, chỉ mới gần đây thôi. Đó là lý do tại sao tôi muốn kiểm tra xem có đúng Robert đã mua nó không và nếu thật vậy thì mua khi nào. Một khi chúng ta đã làm xong tất cả những việc khác, tôi nghĩ mình sẽ dùng tới luminol cho ngôi nhà này. Tôi không nghĩ chúng ta có nhiều lựa chọn đâu, còn anh?” Jumbo không còn mỉm cười nữa. Tom có thể nói vậy qua tiếng cười của anh ấy.
“Anh nghĩ anh sẽ tìm thấy dấu máu ư?” Anh hỏi khẽ.
“Thật tình thì tôi không biết. Nhưng con dao đó làm tôi thấy băn khoăn. Con dao ban đầu trong bộ dao đâu? Rồi còn một thực tế là không ai nhìn thấy hay nghe được tin tức gì từ Olivia Brookes đã hơn hai tuần rồi, trừ một ngoại lệ là chính chồng cô ấy, kẻ mà tôi không nghĩ là chúng ta có thể tin tưởng những lời lẽ của hắn được.”
“Tôi không thể đồng ý với anh hơn.” Tom đáp lại.
“Tôi sẽ thông báo cho anh.” Jumbo nói vừa lúc Tom chạy vào bãi đỗ xe.
Chúa ơi, anh nghĩ. Đừng để hắn giết hết bọn họ, nếu mình để tên khốn kiếp trốn mất.