Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Robert không nhớ được lần cuối cùng mình ngủ là khi nào, nhưng rốt cuộc sự kiệt sức cũng đã chiến thắng hắn, hắn thiếp đi trong khoảng ba mươi phút. Đó là một giấc ngủ không ngon lành chút nào, toàn những giấc mơ và hình ảnh đeo bám từ quá khứ, và nhạt nhòa thành hư ảo ngay lúc hắn mở mắt. Nhưng có gì đó; một điều hắn nhớ là có vẻ rất kỳ quặc.

Một hình ảnh vụt nảy đến trong tâm trí hắn. Hắn quay ra xe để lấy chiếc cặp của mình tối hôm thứ Sáu và rồi nghe được một giọng gọi, “Anh Robert.” Nhất thời khi hắn xoay người lại và nhìn thấy hình hài một phụ nữ sấp bóng dưới mặt trời chói chang, hắn đã hình dung đó là Olivia. Nhưng dĩ nhiên không phải. Đó là bà Edith Preston - có lẽ bà ta là người cuối cùng hắn muốn nhìn thấy trên đời. Bà ta đang theo dõi hắn qua ô cửa sổ nhà mình để đợi lúc hắn quay trở về. Hắn đã quá quẫn trí không còn thật sự muốn nghe những gì bà ta nói, nhưng đột nhiên chúng ùa về trong hắn.

“Tôi thấy hơi lo cho Olivia bởi vì tôi đã không nhìn thấy chị ấy và bọn trẻ nhiều ngày rồi, khi xe của anh xuất hiện vào sáng sớm thứ Năm, tôi đã tin chắc có gì đó không ổn. Nhưng anh đã đi mất lúc tôi thức giấc. Mọi chuyện vẫn ổn chứ, anh Robert?” Bà ta hỏi. Lúc đó, hắn quá bận rộn với việc cố gắng loại bỏ bà ta nên chẳng thèm trả lời, hay thậm chí nghĩ về những gì bà ta đang nói đến, nhưng giờ thì hắn nhớ rất rõ.

Hắn nằm nghiêng và co hai chân lên tận ngực. Hẳn bà ta đã nói với cảnh sát chuyện này, hắn chắc vậy. Thêm một bằng chứng nữa gây bất lợi cho hắn.

Cô đang ở đâu, Olivia? Cô đang chơi trò gì vậy?

Robert duỗi chân và rút một phong bì nhàu nát từ túi sau quần bò ra. Hắn muốn đọc những gì bà Stokes đã nói, chỉ để xem nó có cho hắn thêm manh mối nào về suy nghĩ của Olivia không. Có lẽ cô ấy để lộ gì đó khi nói sẽ cho bọn trẻ rời khỏi trường. Nhưng hắn không hy vọng gì nhiều.

Hắn dọn qua giường một chút, để đầu kê lên thành giường nhớp nháp, đặt ngón cái dưới nắp phong bì xé mở nó và rồi rút ra bốn trang giấy.

Trang đầu tiên là một lá thư từ Nadine Stokes đề nghị họ cân nhắc lại quyết định liên quan đến chuyện đi học của bọn trẻ. Bà ấy chỉ rõ rằng việc giáo dục chúng còn quan trọng hơn chuyện học hành - bao gồm cả phát triển xã hội nữa, theo quan điểm của bà ấy điều đó có nghĩa là hòa nhập với những đứa trẻ khác.

Đủ thứ huyên thuyên, Robert nghĩ. Có lẽ bà ấy đúng, nhưng chẳng giúp gì cho hắn. Bà ấy tiếp tục nói về từng đứa và quá trình phát triển của chúng. Thật sự hắn chẳng quan tâm đọc điều này. Họ đều biết Freddie vẫn còn hơi bé - nhưng, như Olivia nói, nó mới chỉ bốn tuổi và là một trong những đứa bé nhất lớp - còn Billy thì hơi thích thể hiện. Hắn biết chắc bà Stokes đúng và cả hai đứa đều sẽ được lợi khi tiếp xúc với những đứa trẻ khác, nhưng lúc này thì đó không phải mối quan tâm của hắn.

Hắn định từ bỏ và vứt lá thư đi thì nhìn thấy dòng đầu tiên trong nhận xét của bà ấy về Jasmine.

Sau nữa, chúng tôi bắt đầu cảm thấy rằng Jasmine đang hơi mất tập trung. Với một đứa trẻ luôn chăm chỉ trong công việc học hành thì gần đây lại có sự sa sút. Một ví dụ là bài tập của cô bé về Thế chiến II. Khi cháu quay về sau kỳ nghỉ Phục sinh, dường như cháu rất vui sướng được đứng lên trước lớp và kể cho chúng tôi tất cả những gì cháu biết về đám người tản cư. Cháu nói hòn đảo gia đình tới thăm vào kỳ nghỉ đã bị di tản hoàn toàn trong thời chiến. Ngay cả người lớn cũng bị buộc phải đi.

Giáo viên của cháu nhẹ nhàng chỉ rõ rằng trẻ em được tản cư tới Anglesey chứ không phải từ đó, hòn đảo toàn những người tản cư từ Manchester và Liverpool đến, chứ không phải rời khỏi đấy. Không hay là, Jasmine đã tỏ ra rất buồn. Cô giáo của cháu nói cháu đã đỏ bừng mặt, gục đầu vào hai cánh tay khoanh lại và bắt đầu khóc lóc. Cách hành xử này hoàn toàn không giống với Jasmine, chúng tôi rất lo lắng. Không phải vì những dữ liệu của cháu không chính xác, mà vì có vẻ cháu đã rất lo lắng về sai sót của mình. Chúng tôi đã rất để ý đến cháu để xem liệu có gì khác khiến cháu không vui không, nhưng chẳng có gì đặc biệt ngoài việc cháu có hơi trầm khi nói đến chuyện gì đó đang diễn ra ở nhà. Chúng tôi đã hết sức cố gắng nhưng không thể khiến cháu nói về kỳ nghỉ của mình nữa.

Robert không có thói quen phân tích con cái mình, nhưng ngay cả hắn cũng nhận thấy điều này hoàn toàn không hợp với tính cách của Jasmine. Con bé là một đứa trẻ tỉ mẩn. Hắn đặt lá thư xuống giường, đưa hai tay đặt ra phía sau đầu. Con bé đang nghĩ gì nhỉ?

Jasmine sẽ không đời nào sai cả. Hắn kéo chiếc iPad lại phía mình và bật lên. Nghĩ đi, Robert, nghĩ đi.

“Nào, nào.” Hắn nói to. Tại sao nó lại khởi động lâu vậy chứ? Và không có Wi-Fi trong cái khách sạn bẩn thỉu này, đương nhiên rồi. Hắn sẽ phải trông cậy vào 3G. Mặc dù sẽ chậm hơn rất nhiều. Cuối cùng hắn cũng khởi động được máy và cho chạy Google.

“Hòn đảo bị di tản trong Thế chiến II.” Hắn gõ.

Các kết quả tìm kiếm được hiển thị. Kết quả đầu tiên là Crete. Robert bỏ qua. Không thể có chuyện họ tới Crete vào ngày nghỉ khi đáng lẽ lại có mặt ở Anglesey được. Họ không có hộ chiếu và thêm nữa mấy thằng bé sẽ nói về chuyến bay.

Tiếp đến là “Chiếm đóng quần đảo Channel” - gần nhà hơn một chút. Guernsey di tản hết trẻ con. Nhưng cũng không thể đúng. Jasmine đã nói cả người lớn nữa mà. Hắn đọc: “Chính quyền ở Alderney, không có cách nào liên lạc trực tiếp với nước Anh, nên đã đề xuất mọi cư dân trên đảo đi di tản, gần như tất cả đã làm vậy.”

Alderney. Một hòn đảo nhỏ trong quần đảo Channel, một đốm trên biển cả giữa Pháp và Anh. Nhưng tại sao nó lại gợn gợn nhỉ?

Robert đặt iPad xuống giường và nhắm mắt, cố nhớ lại hình ảnh loáng thoáng trong một buổi tối từ vài tuần trước. Có gì đó về Jasmine - một phản ứng lạ lùng vào một hôm khi họ đang xem chương trình truyền hình mà hắn không nhớ rõ.

Là gì nhỉ?

Billy đã nói gì đó, hắn khá chắc chắn. Họ đang xem một chương trình cuộc sống hoang dã trên truyền hình. Robert đang đọc báo thì Billy đột nhiên nói: “Xem kìa, chị Jaz - hòn đảo của mình.” Robert nhìn lên màn hình, nhưng rõ ràng đó không phải hòn đảo “của họ”. Cát trắng quá.

Robert bật dậy. Đó chính là chi tiết không ổn. Khi hắn nhìn bãi biển ở Anglesey, cát rất đen. Chẳng hề có gì giống với hình ảnh mà Olivia đã cho hắn xem qua máy quay trên máy tính xách tay của cô cả.

Hắn nhấc gối và nhổm tới, vòng hai cánh tay ôm lấy chân và tì cằm lên. Chương trình đó nói về cái gì nhỉ, có thứ gì đấy không ổn với phản ứng của Jaz?

Hắn nhắm mắt lại. Jaz đang ngồi trên sô pha bên phải hắn, còn Olivia thì ngồi phía bên trái. Khi nhìn lên màn hình lúc Billy nhắc đến “đảo của mình”, hắn đã chắn một cái liếc mắt giữa Jasmine và mẹ nó. Hai mắt Jasmine mở to và miệng hơi há ra. Nhưng Olivia đã thúc hắn, khiến hắn rời mắt khỏi Jaz để nhìn vợ. Hắn nhớ cô ấy đã thì thào với hắn.

“Con mình đáng yêu chưa? Nó nghĩ hòn đảo nào có bãi biển cũng là Anglesey. Có lẽ chúng ta cần đưa nó tới chỗ khác, để nó biết còn có những bãi biển và hòn đảo khác nữa.” Họ cùng cười trìu mến, chuyện đó hoàn toàn bị quên lãng. Cho tới tận bây giờ.

Chương trình đó nói về cái chết tiệt gì nhỉ? Mẹ kiếp, tại sao hắn không chú ý hơn? Nhưng, nó chỉ mới vài tuần trước thôi mà.

Hắn vớ lấy iPad lần nữa và truy cập vào trang web của BBC. Hắn tin chắc chính là đài BBC; họ thường bật truyền hình sau phần thời sự. Và chương trình phát cả ngày, bởi vì những dịp cuối tuần gần đây hắn đều bận lát sân hiên mới cho tới khi tối hẳn.

Hắn sục tìm các chương trình.

“Tóm được rồi.” Hắn nói, một nụ cười nham nhở ngoác tới tận mang tai. Hắn đã tìm đúng chương trình - giờ tất cả những gì hắn phải làm là xem lại một lượt danh sách. Robert cảm thấy rõ tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Ngón tay hắn miết mạnh trên màn hình như cố tăng tốc một cách vô ích.

“Đây rồi - nhím!” Làm sao hắn lại quên được cơ chứ? Freddie đã rất muốn họ xây một cái nhà cho nhím ở trong vườn; hắn mơ hồ nghe thấy thằng bé mè nheo về chuyện đó với Olivia.

Nhưng đây không phải là những con nhím thường. Đây là loại nhím trắng,theo tổng quát của chương trình, chỉ có một nơi ở Anh mới tìm thấy loài nhím này trong tự nhiên. Alderney.

Robert đẩy chiếc iPad sang một bên và nằm ngửa đặt hai tay sau đầu. Một gánh nặng lớn đã được nhấc khỏi vai và hắn cảm thấy phấn chấn hẳn. Hắn biết cô ấy đang ở đâu.

Tối nay hãy cứ ngủ say đi, em yêu. Bởi vì ngày mai, tôi sẽ đến tóm em.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.