Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Chuyến lái xe trở về từ Anglesey dường như nhanh hơn chuyến đi đến đó. Tại sao khi ta muốn đến một nơi thì thời gian dường như luôn đằng đẵng, nhưng khi ta không muốn thì chuyến đi lại trôi qua vùn vụt nhỉ? Anh ta không hề vội về nhà bởi vì anh ta biết mình sẽ phải đối diện với vài phản ứng dữ dội từ phía cảnh sát. Họ không hề yêu cầu anh ta ở nhà, nhưng sẽ không hài lòng chuyện anh ta chất vấn bà Evans.

Ít nhất anh ta thấy rất tự tin rằng bà chủ nhà sẽ không nói gì mà bà ấy không nên nói cho cảnh sát lúc này. Anh ta chắc chắn bà ấy hiểu được những hàm ẩn của việc nhắc đi nhắc lại mọi chuyện bà ấy đã nói với anh ta.

Anh ta vỗ vỗ túi ngực chiếc áo vét và cảm nhận chút cồm cộm của tấm ảnh đang nằm yên trong đó. May phúc cho anh ta khi tình cờ nhận ra tấm ảnh này trên bảng thông báo của bà Evans, chen chúc trong rất nhiều tấm ảnh khác. Không đời nào anh ta lại để nó ở đó cho cảnh sát.

Robert đánh tay lái vào lối xe chạy và liếc nhìn gương chiếu hậu. Một người đàn ông đang lóc cóc chạy sau xe, hấp tấp nói vào điện thoại di động trong lúc chạy. Không phải một trong số những cảnh sát đã ở đó tối hôm trước, nhưng chắc chắn anh ta cũng là một cảnh sát. Chuyện gì đây?

Khi mở cửa xe và bắt đầu bước ra, tai Robert ngay lập tức bị tấn công bởi tiếng ồn vọng đến từ khu vườn nhà hàng xóm.

“Này anh, tôi mừng là anh đã trở về. Chúng ta có thể vào nhà được không?” Viên cảnh sát gào lên. “Tôi cần nói chuyện với anh, tôi muốn nói trong nhà, nếu như anh thấy ổn. Ở ngoài này hơi ồn.”

Robert tặc lưỡi vẻ chán nản. Chủ yếu vì hàng xóm của anh ta lại chọn kỳ nghỉ cuối tuần này để thuê máy xúc và phá bỏ lối xe chạy phía trước nhà của mình, tạo lối đi trải sỏi mới nào đó.

Anh ta bước lên hiên, móc một chùm chìa khóa trong túi và tìm qua một lượt, lần lữa thời gian như để tìm cho đúng chìa. Anh ta cần tập trung tinh thần và sẵn sàng giải thích mọi chuyện. Cuối cùng, anh ta tra chìa vào ổ khóa và mở cửa.

Khi quay lại hiên để mời viên cảnh sát vào trong, anh ta nhận thấy có một chiếc hộp nhỏ đề tên Olivia ở trên.

“Cái gì đây? Anh biết gì à?” Anh ta hỏi viên cảnh sát.

“Phải, hàng xóm của anh bên kia đường đã giữ thứ này cho vợ anh. Bà hiệu trưởng đã gọi điện tới từ đầu tuần vì thứ này. Bà ấy có đính một phong bì bên trên, cùng với một bức thư bên trong.”

Robert cúi xuống nhặt cái hộp lên. Giờ anh ta cần quái gì mấy thứ đồ đạc của trường học cơ chứ? Anh ta mang nó vào trong nhà và vứt nó ở sảnh, xé phong bì rồi nhét luôn vào túi. Rồi anh ta quay lại phía viên cảnh sát.

“Chuyện gì nào?” Anh ta nói, hai chân xoạc vững và khoanh tay lại. Viên cảnh sát có thể hiểu được tư thế của anh ta nghĩa là gì, nhưng anh ta có chết cũng không xin lỗi về những gì vừa làm.

“Chúng tôi đề nghị anh, anh Brookes, không được rời khỏi nhà mà không báo cáo cho chúng tôi biết anh sẽ đi đâu trong tương lai được chứ? Tối qua chúng tôi đã rất lo lắng khi phát hiện ra anh đã đi mất.”

“Tôi bị bắt à?” Robert cố gắng giữ bình tĩnh. Anh ta đã có đủ chuyện để lo mà không cần con khỉ đột này bảo cho mình biết phải làm gì.

“Anh đã làm tôi bị chửi lây vì không biết anh bỏ đi và cũng chẳng biết anh đi đâu. Đừng lặp lại việc đó nữa, được chứ?”

Robert rất muốn cười, bởi vì viên cảnh sát này không nhận ra rằng chỉ vài phút sau khi họ đứng trên bậu cửa đã có hai vị thanh tra từ buổi chiều hôm trước bước lên lối chạy xe, tiếng bước chân của họ đã bị tiếng phá nền đường kia lấn át, và họ đã được chứng kiến trọn vẹn những lời này.

Chính người phụ nữ là người rướn tới trước và nói nhẹ nhàng hết mức. “Cảm ơn anh, cảnh sát Tippetts. Từ giờ chúng tôi sẽ lo liệu.”

Robert nhìn mắt tay cảnh sát nhắm lại như thể không tin được mình đã bị nghe thấy hết. Anh chàng cúi đầu, rồi xoay người ra khỏi nhà mà không dám ngước mắt nhìn hai vị sĩ quan cấp trên của mình.

“Rất xin lỗi vì chuyện đó.” Viên thanh tra nói, kèm theo một nụ cười nhạt. “Nhưng cảnh sát Tippetts nói đúng, anh Brookes. Chúng tôi rất muốn biết anh đã đi đâu. Có thể chúng tôi tự nắm được tin tức; có thể chúng tôi cần tới sự giúp đỡ của anh. Và có nhiều lý do tại sao chúng tôi cần nói chuyện với anh, không chỉ vì chúng tôi không biết anh đi đâu, mà còn vì anh tắt điện thoại nữa.”

“Vậy tại sao các vị lại theo dõi tôi chứ? Giám sát chăng?”

Viên sĩ quan cao cấp lên tiếng lần đầu tiên.

“Không phải giám sát anh. Mà là ngôi nhà này. Chúng tôi đang muốn biết liệu vợ anh có trở về hay không và khi nào.”

Robert lắc đầu.

“Chậc, như các vị thấy, cô ấy vẫn chưa về. Được chứ?”

Tom Douglas nhìn anh ta rất chăm chú, Robert có thể nói anh ta đang đánh giá mình.

“Thật sao? Mà làm sao anh biết chị ấy chưa trở về? Chúng ta mới chỉ vào tới sảnh thôi mà - chị ấy có thể đang trong bếp, trong phòng khách, phòng ngủ. Tôi không hề nghe thấy anh cất tiếng gọi. Cô có nghe thấy không, Robinson?”

Robert cảm thấy máu đột ngột dồn lên đầu. Chết tiệt. Lẽ ra anh ta nên nghĩ đến điều này.

•••

Tom vẫn quan sát Robert rất kỹ, có thể thấy người đàn ông này không thoải mái thế nào. Anh hoàn toàn chắc chắn rằng Robert biết vợ và các con anh ta không hề có ở đây. Làm sao anh ta lại biết được điều đó?

Robert nhanh chóng tìm cách khỏa lấp sơ suất của mình bằng việc lên tiếng; chuyển trọng tâm khỏi thực tế rằng Olivia không hề có ở đây. “Chà, chắc chắn các vị đã nghe tin tức từ Anglesey rằng tôi chẳng hề nói dối. Bà Evans đã nhận nhầm, và tôi chắc chắn bà ấy đã nói với đám cảnh sát địa phương. Có lẽ giờ các vị tin tôi rồi chứ? Có lẽ khi tôi nói mình không hề gặp vợ kể từ lúc rời khỏi đây hai tuần trước, thì các vị có thể tin tưởng câu chuyện của tôi đôi chút chứ?”

Tom giữ im lặng, biết chắc Becky sẽ vào cuộc.

“Tôi chắc anh cho rằng trong một vụ việc như thế này, chúng tôi phải kiểm tra mọi tình tiết. Chúng tôi phải nghi vấn tất cả mọi người. Bà Evans đã xác nhận rằng bà ấy chưa hề nhìn thấy anh trước đó, cho nên tôi rất lấy làm tiếc về sự nhầm lẫn kia.” Tom biết Becky đang xoa dịu Robert bằng một lời xin lỗi.

“Chậc, dù tin hay không thì tôi biết mình không hề đến đó, nên tôi không mảy may bối rối.” Nụ cười thoáng qua của anh ta cho thấy vẻ đắc thắng.

“Vậy tại sao anh lại tới Anglesey, anh Brookes?” Tom hỏi. “Chúng tôi đang điều tra một phụ nữ mất tích cùng với ba đứa trẻ, việc ai đó - bất kể là ai - thẩm vấn các nhân chứng tiềm năng may mắn lắm cũng không ích lợi gì, mà tệ lắm lại còn gây bất lợi cho quá trình điều tra. Anh có muốn tìm thấy gia đình của mình không?”

Robert có vẻ bị chấn động. Tốt đấy, Tom nghĩ. Anh ta nên như vậy.

“Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi muốn biết tại sao bà chủ nhà nói dối. Tôi không thấy có gì nguy hại trong việc này cả.”

“Nếu anh muốn biết gì đó, hãy hỏi điều tra viên Robinson, hoặc hỏi tôi.” Tom để yên cho Robert một lúc để lĩnh hội những gì anh vừa nói. “Nào, trước khi chúng tôi đi đến kết luận rằng chuyện gì đã xảy đến với vợ anh, một việc chúng tôi cần làm là xem xét tình hình tài chính của anh. Chúng tôi cần biết liệu cô ấy có đủ tiền để biến mất và bỏ lại mọi thứ sau lưng không.”

Gương mặt Robert giãn ra. Trông anh ta gần như thể đang nghĩ việc đó rất nực cười. Ít nhiều thì, Tom không thấy ngạc nhiên. Nghĩ đến cánh cửa phòng làm việc bị khóa kín và cái thời gian biểu trên tường, anh bắt đầu nhận ra Robert Brookes chắc chắn đang nắm quyền kiểm soát.

“Tôi cho rằng tốt hơn các vị nên vào nhà.” Anh ta nói, với chút nhã nhặn. “Hãy xem, các vị vốn biết rằng tôi đã thức suốt đêm - nên tôi cần một chút cà phê để có thể tiếp tục. Xin mời ngồi, lục soát nhà, hay làm những gì các vị muốn. Tôi sẽ quay lại sau vài phút nữa.”

Robert khuất dạng trong bếp, bỏ mặc Tom và Becky đứng trong sảnh. Becky chỉ nhìn Tom, còn anh thì cau mày.

“Với một người muốn chúng ta tìm kiếm gia đình của anh ta thì chính xác người này đang không hề hợp tác, phải vậy không?” Becky nói.

“Không hề, nhưng có thể có rất nhiều lý do cho việc ấy. Nếu nghĩ cô ấy chợt bật dậy và rời bỏ anh ta, thì có thể anh ta đang cảm thấy một cảm xúc nào đó, từ xấu hổ đến tuyệt vọng. Nếu nghĩ họ đã bị bắt cóc thì anh ta có thể sẽ sợ hãi, hoặc cảm thấy có lỗi vì đã không bảo vệ họ tốt hơn.” Becky gật đầu. “Còn nếu anh ta đã sát hại họ, hay thậm chí chỉ cô vợ, thì anh ta có thể đang cảm thấy sợ hãi, tội lỗi tuyệt vọng.”

Tom chưa kịp đáp lời thì cánh cửa bếp đã mở ra, Robert dẫn họ vào phòng khách. Không ai ngồi xuống cả. “Được rồi. Các vị muốn biết gì nào?”

“Chúng tôi muốn biết vợ anh có thể tiếp cận được với những nguồn tiền nào: thẻ tín dụng, các tài khoản ngân hàng, vân vân. Đương nhiên chúng tôi có thể kiểm tra việc này, nhưng sẽ hay hơn nếu anh có thể cho chúng tôi biết qua việc tiền nong được quản lý ra sao ở nhà anh.”

“Dễ thôi. Lương của tôi được trả vào một tài khoản mang tên tôi, tôi dùng số tiền đó để trang trải tất cả các khoản chi tiêu trong gia đình - tiền nhà, tiện nghi sinh hoạt... - cộng thêm bất kỳ khoản chi tiêu chính nào khác. Olivia gom các hóa đơn và chúng tôi có thứ mà tôi chắc các vị có thể hình dung được là ngày thanh toán hóa đơn hằng tháng. Có một tài khoản gia đình riêng biệt mà tôi bỏ tiền vào để chi cho thực phẩm, những thứ linh tinh cho con cái. Olivia có một thẻ ghi nợ trên tài khoản đó, khi thanh toán các hóa đơn, chúng tôi đều kiểm tra xem đã chi tiêu những gì và còn lại những gì. Bất kỳ khoản tiền nào còn lại trong tài khoản sẽ được chuyển sang tháng sau, hoặc nếu cô ấy cần thêm, chúng tôi sẽ bổ sung.”

“Gần đây anh có kiểm tra tài khoản không, anh Brookes?” Becky hỏi. Môi trên của Robert hơi cong lên như thể đó là một câu hỏi rất ngớ ngẩn.

“Dĩ nhiên là có rồi. Tôi mới kiểm tra hôm qua. Không có gì bất thường. Có một giao dịch rút tiền mặt ở Anglesey, có lẽ để mua kem và đồ ăn, còn trong tuần này thì giao dịch ở một cửa hàng Sainsbury. Đúng như tôi dự đoán. Chẳng có gì khác, ngoài một lần duy nhất đổ xăng.”

“Hôm mua sắm là hôm nào?”

“Thứ Hai. Và nếu các vị muốn biết thì cô ấy đã tiêu 78,03 bảng.”

“Nếu tài khoản kia dành để mua thực phẩm thì vợ anh sẽ dùng tài khoản nào nếu muốn mua cho mình thứ gì đó, một cái váy mới chẳng hạn, chỉ là chút bốc đồng thôi?” Becky hỏi.

Robert cười to.

“Olivia là người ít khi bốc đồng nhất mà cô muốn gặp đấy, thưa cô điều tra viên. Cô ấy mua tất cả mọi thứ trên mạng. Cô ấy sẽ tìm hiểu đôi chút và chọn một vài thứ, sau đó hoàn thành giao dịch trên thẻ tín dụng của tôi khi tôi trở về nhà. Đồ cho tôi và bọn trẻ cũng vậy, ngoại trừ giày của chúng. Cô ấy thích chúng đi giày vừa chân. Olivia rất mê mua sắm trên Internet. Mọi thứ đều có thể gửi trả lại, vậy nên cô ấy có thể thử đồ và cho tôi xem, nếu không thích thứ gì đó, cô ấy có thể trả nó lại. Các vị không hiểu cô ấy thế nào đâu. Cô ấy sợ trách nhiệm. Tôi thích chăm lo cho cô ấy, cô ấy thì chăm lo tôi.”

Với Tom, điều này nghe như thêm một bằng chứng nữa về sự kiểm soát của anh ta, nhưng anh biết mình không nên vội đánh giá. Nếu Olivia Brookes có vấn đề, có lẽ đây chính là cách để họ xoay xở cuộc sống của mình.

“Xem nào, cứ đi kiểm tra tủ quần áo của cô ấy nếu các vị kết luận tôi là hạng đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành.” Robert duỗi cánh tay ngược lên trên và xỉa ngón trỏ về phía phòng ngủ. “Đầy ắp quần áo. Toàn quần áo tốt. Một số còn là hàng may đo. Hãy kiểm tra túi đồ trang điểm của cô ấy, tất cả đều là Chanel hoặc Dior. Cô ấy đâu có mặc nhiều đâu. Thậm chí còn không cần đến. Chẳng có gì Olivia không có cả. Cô ấy có được mọi thứ cô ấy muốn.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, Tom đã nhìn thấy ánh xa xăm trong đôi mắt Robert như thể anh ta vừa rời phòng và đang thăm thú một nơi khác hoặc một thời điểm khác. Mí mắt anh ta hơi trùng xuống, nhưng Tom không kịp nhận thấy gì trông như vẻ hối tiếc trong đôi mắt Robert.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.