Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Sophie và tôi đã vạch chiến lược trốn thoát cho tôi hết sức bí mật. Tôi đã phát hiện được từng âm mưu Robert đề ra nhằm ràng buộc tôi với anh ta, tôi hiểu rõ tất cả những phương pháp anh ta sử dụng để theo dõi nhất cử nhất động của tôi. Tôi không thể bỏ sót bất kỳ phần nào trong kế hoạch tổng thể của anh ta. Thỉnh thoảng, tôi phải để anh ta biến mình thành một kẻ ngu ngốc. Tôi biết những gì anh ta đang tìm cách thực hiện, nhưng tôi phải làm theo, hoặc anh ta sẽ thúc đẩy trò chơi của mình.

Thủ đoạn đầu tiên của anh ta là thực hiện với trường học, nó thành công đến mức anh ta đã nhắc lại chuyện đó không dưới một lần. Anh ta đã hứa đón bọn trẻ, nhưng anh ta không làm. Anh ta để mặc chúng ở đấy, với ý nghĩ rằng mẹ chúng bỏ quên chúng. Anh ta chuyển cuộc gọi tới số điện thoại ở nhà sang số di động của mình để khi nhà trường gọi điện thông báo rằng bọn trẻ đang đợi người tới đón, anh ta có thể chặn cuộc gọi và bỏ mặc không trả lời. Họ sẽ tin là tôi đã ra ngoài và quên mất bọn trẻ, hoặc có lẽ tôi không thể trả lời điện thoại. Vậy là họ sẽ phải gọi Robert và giải thích rằng tôi không xuất hiện.

Sau lần đầu tiên, tôi đã biết được những gì anh ta đang thực hiện, nhưng tôi còn lựa chọn nào nữa? Nếu tôi bất chấp tất cả mà tới trường, anh ta sẽ biết rằng tôi đã hiểu được trò chơi của anh ta và rồi nghĩ ra chuyện gì đó còn kinh tởm hơn nữa. Và bọn trẻ vẫn an toàn. Tôi biết chắc cuối cùng anh ta sẽ tới đón chúng, đóng vai người cha đầy quan tâm đang cố xoay xở với một cô vợ hơi loạn trí.

Tôi biết đích xác anh ta sẽ chơi trò này như thế nào. Anh ta sẽ lao bổ tới cổng trường và xin lỗi, lắp bắp nói với vẻ sốt ruột thấy rõ, thể hiện ấn tượng rõ ràng rằng tôi đã quên mất các con của mình - hay có lẽ tôi có vấn đề: uống rượu, dùng ma túy, hoặc một dạng tâm thần nào đó.

Anh ta đã nói với Nadine Stokes - cô hiệu trưởng nhà trường - rằng anh ta sẽ cố gắng gọi điện cho tôi hằng ngày để kiểm tra xem tôi có nhớ đón các con không, sẽ làm hết sức để bảo đảm việc này không tái diễn. Anh ta đã tìm cách làm cho tôi tin rằng mình là người có lỗi, nếu không phải nhờ Sophie có lẽ tôi đã bắt đầu nghĩ anh ta nói đúng. Anh ta đã dẫn dụ tôi có cảm giác an toàn rất sai lệch trong suốt một thời gian, làm tôi nhầm lẫn bằng cách nói với tôi rằng tôi đang làm rất tốt, khiến tôi tự nghi ngờ vào chính sự tỉnh táo của mình.

Tôi biết anh ta đã nói chuyện với một vài bà mẹ khác, nhờ họ để mắt trông chừng phòng khi tôi đến đón bọn trẻ và sau đó đi vẩn vơ, hoặc ra về chỉ với hai đứa chứ không phải cả ba. Anh ta khiến tôi phải trải qua một tình trạng rất khó khăn. Lẽ ra tôi sẽ không biết được điều này, nhưng Robert đã chọn nhầm người. Một phụ nữ trong số đó bản tính đã là kẻ rách giời rơi xuống - tất cả phụ nữ đều nhận ra những kẻ này, nhưng đàn ông thì hiếm khi. Trong khi hầu hết những bà mẹ mà anh ta nói chuyện đều đối xử với tôi bằng sự cảm thông, thì ả nặc nô kia lại không thể nhịn được việc bêu riếu, phá bĩnh tôi bằng những lời nhận xét kỳ cục, được khỏa lấp rất hời hợt bằng sự ngọt ngào và một nụ cười không giấu được vẻ khoái trá trong mắt trước sự suy sụp thấy rõ của người khác.

Tôi vẫn chấp nhận cuộc chơi. Thậm chí khi anh ta gợi ý về cái thời gian biểu đáng sợ trên bức tường bếp kia, tôi cũng đồng ý đó là ý tưởng hay. Kẻ ngốc ngếch nào cũng thấy rằng nó không ra đời để nhắc tôi những gì mình nên làm. Mà nó hiện diện để kiểm soát tôi, để nếu Robert có bất chợt về nhà, điều mà anh ta rất khoái được thỉnh thoảng thực hiện nhằm “gây bất ngờ” cho tôi, anh ta sẽ biết đích xác tôi ở đâu. Khi gọi số 1471 trên máy điện thoại để xem ai là người vừa mới gọi, anh ta cần bảo đảm tôi lưu lại mọi cuộc gọi. Nếu không, anh ta sẽ nghi ngờ.

Và còn những chiếc máy quay. Anh ta đã giấu chúng rất khéo, nhưng không đủ khéo. Lúc nào tôi cũng cực ghét công việc nhà, nhưng tôi vẫn phải làm. Nói cho cùng, đó là công việc của tôi và tôi đã làm rất tốt. Nếu tôi phải sống trong một cái lồng, đó có lẽ là cái lồng sơn son thếp vàng theo mọi nghĩa. Tôi đang sống trong sự giàu sang tương đối nhưng không có tự do, cho nên bất kỳ khi nào nghĩ đến việc chực khóc, tôi sẽ bò bằng cả chân và tay để cọ rửa sàn bếp. Nếu tôi ngồi im và không làm gì cả - bởi vì thực sự, một khi căn nhà đã sạch sẽ thì tôi chẳng còn gì phải làm - một cảm giác chán ngán và vô vọng sẽ lại xâm chiếm tôi. Cho nên tôi sẽ lập tức bắt tay vào lau dọn đồ đạc. Tôi biết mọi ngóc ngách của căn nhà, điều đó có nghĩa là chẳng có gì trong phạm vi bốn bức tường này là bí mật với tôi. Thậm chí cả cái phòng làm việc khóa kín quý giá của anh ta. Nhưng một lần nữa tôi lại tỏ ra ngây ngốc và để anh ta tiếp tục trò chơi của mình, trong khi tôi dành hết thời gian lên kế hoạch trốn thoát với sự giúp đỡ của Sophie.

Ra khỏi nhà dễ dàng hơn tôi nghĩ. Không hề có máy quay trong sảnh hay trên chiếu nghỉ, hay ơn Chúa là, trong phòng tắm của bọn trẻ. Và trong phòng tắm đi kèm của chúng tôi lại không có bồn tắm. Vậy nên tôi thường có thói quen tắm rất lâu vài ngày một lần. Tôi sẽ chui vào phòng ngủ và chơi trò giả vờ vớ lấy áo choàng tắm, búi tóc lên, lựa chọn vài thứ đồ dùng tắm táp trên chiếc bàn trang điểm của mình và biến mất khỏi máy quay trong khoảng một tiếng rưỡi. Sau đó tôi sẽ xuất hiện trở lại trong chiếc áo choàng tắm và nằm trên giường đọc sách. Quả là một ngày thư giãn hoàn hảo.

Thế nhưng tôi không biết mình sẽ thực hiện cuộc trốn thoát cuối cùng của mình như thế nào, bởi vì tôi không có một xu dính túi. Tôi không thể lấy tiền từ nguồn trợ cấp hộ gia đình của mình, bởi vì Robert biết rõ từng đồng tiền được tiêu vào đâu. Tôi phải kiếm một ít tiền, kiếm thật nhanh.

Sophie và tôi đã thử qua rất nhiều ý tưởng, chỉ thiếu mỗi chuyện làm gái. Nhưng ở nhiều khía cạnh, tôi vẫn làm chuyện đó suốt nhiều năm trời đấy thôi - làm tình với một gã đàn ông tôi không yêu, người cho chúng tôi một chỗ nương náu. Thật sự thì có gì khác nào?

Sophie đã đề nghị cho tôi vay tiền - quỹ thoát thân của tôi - nhưng làm sao tôi có thể trả lại cho cô ấy? Mà số tiền đó cũng không đủ. Tôi cần có đủ tiền để trang trải cho chúng tôi tới khi chúng tôi được an toàn. Và tôi không biết việc đó có thể kéo dài bao lâu.

Cuối cùng, chúng tôi đi đến một kế hoạch với cơ hội thành công không nhiều. Nó rất mạo hiểm, khả năng luôn là sẽ không hiệu quả, nhưng tôi phải thử cách gì đó. Vì thế, tôi chỉ vay năm nghìn bảng của Sophie, đặt cược toàn bộ bằng cách trở thành người bán hàng trên mạng. May thay tôi từng học kinh tế, nhưng liệu tôi có chắc chắn kiếm ra tiền bằng cách này không? Tôi mua chiếc máy tính xách tay nhỏ nhất có thể tìm được và giấu nó trong hộp đựng chăn cất ở phòng kho, dưới tất cả đống chăn màn chúng tôi mua phòng khi nhà có khách; tất cả vẫn nằm nguyên trong gói bọc và không chắc có lúc nào được lôi ra không. Tôi biết Robert sẽ không thể tìm thấy. Sophie đã sử dụng các mối quan hệ rất rộng rãi của cô ấy và tạo lập tài khoản ngân hàng cùng nhân thân giả cho tôi, mọi giao dịch đều trên mạng nên khá dễ dàng.

Nhưng lúc mới đầu, quả là thảm họa. Tôi đã đưa ra các quyết định dựa trên những thông tin ngắn hạn, không thật sự suy nghĩ hay lên kế hoạch trước. Tôi nhận ra mình cần phải tìm hiểu tổng quan tình hình kinh tế, bằng cách sử dụng những kiến thức vốn có cũng như nỗ lực hết sức, các quyết định đã dần trở nên xác đáng hơn. Bốn nghìn bảng đầu tiên tiêu tan một cách nhanh chóng, nhưng cuối cùng tôi cũng học được cách làm. Tôi bắt đầu cân đối được rủi ro và mọi việc bắt đầu khả quan hơn. Số tiền gần như đã hết nhẵn, nỗi sợ hãi khiến tôi trở nên quá thận trọng. Tôi đang có lãi, nhưng quá chậm. Thế là Sophie cho tôi vay thêm - mười nghìn nữa - số tiền mà tôi có thể chẳng bao giờ hoàn trả được nếu như tôi thất bại. Tôi cần kiếm đủ tiền để thoát thân, lấy lại tự tin để tin rằng mình có thể tiếp tục kiếm tiền trong tương lai, bởi vì Robert chắc chắn sẽ không bao giờ tìm được chúng tôi.

Nhưng giờ tôi đã làm được. Tôi tự do và cảm thấy như thể sự kìm kẹp nghẹt thở bao lấy cơ thể và đầu óc mình bấy lâu nay đã được tháo bỏ. Cuối cùng cũng có được cảm giác an toàn khi ngủ vào ban đêm, dần dần tôi không còn thức giấc hai ba tiếng một lần để kiểm tra xem liệu các con mình có vẫn còn đó, vẫn an toàn, vẫn ở bên tôi không nữa. Đến nay đã được hai tuần rồi, chúng tôi đã giấu được hết mọi dấu vết. Bọn trẻ rất tuyệt. Chúng thích nghi rất nhanh với cuộc sống ở đảo, mặc dù thời điểm này tôi đang dạy dỗ chúng tại nhà, nhưng rất hy vọng chúng sẽ sớm hòa nhập với những đứa trẻ khác, khi chúng đã quen với tên mới của mình.

Chúng đã nghĩ việc đó rất vui khi tôi đề nghị chúng chọn cho mình một cái tên từ các nhân vật chúng yêu thích trong sách hoặc trên truyền hình. Đây sẽ là tên dùng cho kỳ nghỉ của chúng tôi. Vậy là chúng quen. Billy giờ là Ben, Freddie là George - đó có khả năng là lựa chọn khó khăn nhất nhưng vì thằng bé chỉ mới bốn tuổi nên tôi không nghĩ chúng tôi cần phải lo lắng nhiều - còn Jaz là Ginny. Con bé rất muốn là Hermione, nhưng tôi bảo nó chọn một cái tên khác từ truyện Harry Potter, bởi vì tên Hermione quá dễ nhớ. Ginny hẳn nhiên là em gái Ron Weasley, cho nên cái tên đó đảm bảo cũng rất ổn trong mắt Jaz. Giờ tôi là Lynn. Lẽ ra tôi nên chọn tên gì đó khác biệt hơn, nhưng Lynn là một cái tên đơn giản và khá giống Liv, bởi thế tôi cảm thấy rất thoải mái với nó.

Có đôi khi chúng tôi lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc khi bọn trẻ sử dụng tên giả vờ của chúng tại nhà, nhưng Robert chẳng bao giờ chú ý nhiều đến chúng nên có lẽ anh ta đã xem đó là sự ngớ ngẩn thường tình của trẻ con. Và có lần loài nhím Alderney xuất hiện trên truyền hình, vẻ mặt hãi hùng của Jasmine đã suýt làm lộ chuyện, con bé tội nghiệp, Nhưng tôi không nghĩ Robert có để ý.

Ngay từ đầu tôi đã biết rằng bất cứ khi nào chọn một căn nhà mới, chúng tôi đều sẽ phải tới đó một thời gian trước khi trốn thoát hẳn. Một phụ nữ một mình với ba đứa trẻ, cho dù có làm gì để thay đổi ngoại hình, vẫn dễ gây chú ý nếu như chúng tôi đột ngột xuất hiện. Cho nên chúng tôi đã đến đây hai lần, cố gắng để thật nhiều người nhìn thấy. Tất yếu khi cảnh sát báo cáo rằng chúng tôi mất tích, họ sẽ không có ảnh và không ai ở đây tin chúng tôi là những người mới đến.

Bọn trẻ con không đặt nhiều câu hỏi. Billy - không, tôi phải gọi nó là Ben - đã hỏi tại sao tôi lại bài trí phòng ngủ của mình ở nhà mới giống hệt phòng ngủ ở nhà tại Manchester. Tôi không thể nói với con sự thật, thấy căm ghét việc nói dối chúng. Tôi đành nói như thế để căn nhà có cảm giác giống như ở nhà hơn. Giờ thì những khoảnh khắc đó đã qua rồi, nhưng suốt bảy đêm liền của tuần trước, tôi đã phải nói dối trên giường để vờ như mình đang ở Manchester trong khi nói chuyện với Robert trên FaceTime. Tôi rất nôn nóng muốn đập tan căn phòng và thay đổi hết chỗ đệm màu mận khác với những thứ màu ác mộng của tôi. Ngày mai tôi sẽ kiếm một cái thùng to và tống khứ mọi thứ giống như cũ đi cho khuất mắt.

Tôi thậm chí còn phải chuẩn bị một căn phòng sao cho trông nó ở mức vừa phải để thành một phòng trọ đặc trưng với cặp đệm in hoa mang thứ màu sắc không quá nam tính cũng không quá nữ tính - màu xanh dương trung tính khá đẹp - bố trí ở một góc dựa vào mấy cái gối và gập lật lên phủ một phần ba phía cuối giường, có cả chồng khá cao những chiếc khăn tắm sạch sẽ gấp gọn gàng. Tôi biết rằng khi nói chuyện với Robert, anh ta sẽ đòi nhìn quanh phòng và xem góc nhìn từ cửa sổ, vậy nên ơn Chúa là tôi đã có thể cho anh ta nhìn thấy một đoạn bờ biển. Chẳng có chi tiết gì khiến anh ta nghĩ tôi đang ở đâu đó không phải Anglesey. Như một chiếc xe tải bán kem thì đúng hơn. Chỉ có một dải cát tươi tắn chạy dài. Cần phải bảo đảm với anh ta rằng mọi thứ đúng như vậy, tôi đã chọn địa điểm giả của mình rất khéo. Robert chưa bao giờ đến vịnh Cemaes, nên anh ta sẽ không thể biết chúng khác biệt thế nào.

Bọn trẻ không dám tin rằng chúng thật may mắn khi được sống gần bãi biển mỗi ngày như thế này, không phải chỉ trong các kỳ nghỉ. Điều đó khiến mọi chuyện khác lùi sâu trong tâm tríchúng, chúng sẽ có từ ba đến bốn tháng như vậy trước khi thực tế khắc nghiệt của mùa đông kéo đến. Có lẽ khi đó tôi đã có thể gửi chúng tới trường. Nhưng tôi không biết được. Khi Robert vẫn còn sống trên đời, tôi không chắc liệu chúng tôi có được an toàn mãi mãi không, bởi vì anh ta đã nói rất rõ rằng anh ta sẽ không chấp nhận sống mà không có tôi.

Nhưng giờ đây, tôi đã cảm thấy được an toàn. Chẳng có gì chỉ dẫn anh ta tới chỗ chúng tôi ở đây cả, dần dần tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.