Ngay khi Becky báo cáo rằng Robert Brookes đã biến mất khỏi nhà nhưng xe anh ta vẫn còn đó, Tom đã bảo cô gọi ngay cho nhóm điều tra hiện trường. Căn cứ vào tình trạng phòng ngủ theo mô tả của Becky, thật khó xác định liệu có phải đã có một vụ quấy đảo tại căn nhà, hay thậm chí là một vụ đột nhập không. Đây là cơ hội hoàn hảo để đưa người của họ vào, kể cả nếu hóa ra Robert chỉ ra ngoài tập chạy qua cửa hậu. Tom thì không hề tin như vậy. Anh ta đã chuồn rồi. Trốn chạy.
“Vớ vẩn.” Tom lầm bầm khe khẽ. Thật sự lẽ ra anh cần thấy trước được nguy cơ rằng chuyện này sẽ đến. Nhưng cho đến tận bây giờ họ vẫn chưa có cơ sở để tiến hành bất kỳ việc gì hơn là một cuộc lục soát bình thường tại ngôi nhà. Còn quá sớm để đảo tung nơi đó lên, cho dù sự nghi ngờ ngày càng lớn dần lên của anh về Robert Brookes có thế nào đi nữa thì anh cũng đã có kế hoạch thẩm vấn anh ta chính thức trước khi ra bất kỳ quyết định gì về việc mời đội pháp y nhập cuộc.
Còn người phụ nữ đóng vai Olivia tại nhà khách thì sao? Liệu có phải Robert đã trả tiền cho ai đó đóng thế vai vợ mình nhằm tìm cách che giấu ngày tháng thật sự cô ấy mất tích không? Nhưng đây là lần thứ ba cái cô “Olivia Brookes” này ở đó, hoặc đấy chỉ là những gì họ được bà Evans cho biết. Họ cần tìm ra người phụ nữ kia là ai, phải thật nhanh. Có gì đó ở cô ta khiến anh thấy bực bội, nhưng anh không tài nào nghĩ được nó là gì. Còn cả vị khách nghỉ lại qua đêm nữa. Phải chăng anh ta chỉ là một con tốt khác trong cuộc chơi của Robert?
Tom biết mình đã lái xe rất ẩu lúc phóng về phía nhà Brookes. Sáng nay, đầu óc anh cứ luẩn quẩn với câu chuyện về Leo, vụ trộm ở Cheshire và giờ là gã Robert Brookes chết tiệt, nhưng khi nhận ra mình gần như đã giết chết một người đi xe đạp, anh phải thừa nhận rằng mình đang đi không đúng mé đường, cố gắng đưa ý nghĩ trở lại với công việc hiện tại - lái xe cẩn thận và tập trung. Việc đó chỉ mới kéo dài khoảng năm giây thì điện thoại của anh reo. Anh bấm nút trên bảng điều khiển để trả lời.
“Tom Douglas đây.”
“Tom, em Leo đấy. Em đang ở nhà anh. Anh có rảnh nói chuyện một lúc không?”
“Em bắt tay vào việc sớm đấy, Leo. Cảm ơn em đã đến đó. Anh rất biết ơn.”
“Chà, em đi từ trước tám giờ. Em có ngủ được đâu.” Tom quyết định không đề cập rằng cả hai đều như vậy. “Tom, anh có nghĩ...” Leo ngừng lại và Tom chờ đợi. Anh nghe thấy cô hít một hơi sâu. “Thôi đừng bận tâm. Có lẽ nên nói chuyện vào hôm khác. Nhưng mà trở lại chuyện ngôi nhà. Anh Max và chị Ellie đã thu dọn hầu hết đống lộn xộn và gia cố lại nhà rồi, nhưng xem ra bọn đột nhập rất quan tâm đến giấy tờ của anh. Một cái tủ trong phòng làm việc đã bị phá toang hoang, chúng thậm chí còn nậy ván sàn ở đó lên. Em không rõ tại sao. Dường như chẳng còn chỗ nào khác bị hư hại cả.”
Tom hoàn toàn hiểu được điều đó. Phòng làm việc là khu vực duy nhất trong nhà có ván sàn, phần mở rộng hơi muộn màng hơn những chỗ khác. Khu vực còn lại đều đã được lát đá.
“Và chúng đã mò lên cả gác xép.” Leo tiếp tục. “Tất cả hộp đựng ở đó đều bị lật úp. Anh Max và em đã lên đó nhìn, nhưng em không muốn lục đống giấy tờ của anh hay gì cả, cho nên cũng hơi khó.”
“Cứ thoải mái xem đi, Leo. Anh chẳng có gì bí mật giấu ở đó hết, cho nên cứ làm bất kỳ việc gì em cần hoặc muốn làm. Anh không định bảo em dọn dẹp hết cả đâu. Anh sẽ về đó ngay khi vụ việc này xong và sẽ làm việc ấy. Nhưng có thể chúng ta sẽ có được manh mối về thứ chúng đang tìm kiếm. Nghiêm túc thì, anh không ngại em xem bất kỳ thứ gì cả, em yêu.” Tom cắn môi dưới và nhăn mặt. Thật sự anh vừa gọi cô là “em yêu” ư? Anh hy vọng cô cho đó là do chất dân miền bắc của mình và không hiểu nhiều lắm ý nghĩa của nó. Mà cô còn hiểu được gì hơn những gì đã thể hiện qua đấy chứ.
Với phong cách đặc trưng của mình, Leo không hề lỡ nhịp. “Vâng. Em sẽ xem liệu mình có nhận ra chúng quan tâm đặc biệt đến thứ gì không rồi sẽ gọi lại cho anh. Hôm nay anh bận không?”
“Chắc chắn rồi. Anh bạn Robert của chúng ta dường như đã chuồn rồi, cho nên tất cả các đội đều đến đó.”
“Em sẽ gặp anh sau được chứ?” Leo hỏi, giọng cô hơi ngập ngừng.
Tom không chắc phải trả lời thế nào. Leo không hay tỏ ra do dự với bản thân. Cô ghét bộc lộ vẻ dễ tổn thương của mình.
“Tùy thuộc xem hôm nay thế nào đã.” Anh không cố tình làm mặt lạnh, nhưng thật sự anh không biết liệu họ có phải ở đây cả đêm hay không.
“Vâng. Anh biết em ở đâu mà, nhưng nếu muộn và anh quá mệt thì không cần gọi điện đâu. Em sẽ gặp anh khi em gặp anh. Hy vọng anh giải quyết được câu đố của mình.” Nói xong Leo tắt máy, bỏ mặc Tom băn khoăn không biết liệu cuối cùng cô có bắt đầu tin tưởng anh không. Cô không phải là người duy nhất dễ tổn thương. Cuộc hôn nhân đổ vỡ đã làm anh tan nát, rồi vài năm trước, anh lại trở nên quá gần gũi với một người mà anh không thể đi cùng. Dĩ nhiên, Leo chẳng biết gì về chuyện đó.
Anh hơi ngạc nhiên khi thấy mình rẽ vào đường nhà Brookes, chẳng nhớ nổi làm cách nào đến được đó, nhưng anh vui mừng khi thấy Becky đã làm công việc của cô. Con đường đầy xe cộ, anh biết một cuộc lục soát kỹ càng đang được thực hiện. Ít nhất giờ họ có thể bắt đầu tìm cho ra chuyện gì đang xảy đến với nhà Brookes.