Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Lúc leo lên xe và tra chìa khóa vào ổ điện, Tom phải thừa nhận rằng mình đang cảm thấy mệt lử. Quả là một ngày toàn những khám phá, nhưng vẫn không ai biết xâu chuỗi tất cả chúng với nhau như thế nào. Có người đã chết trong căn nhà đó, nhưng là ai?

Từ lúc Gil phơi bày sự giả dối của đoạn phim video, kiểm tra lại các máy quay an ninh và xác nhận rằng xe của Robert rời khỏi gara ở khách sạn Newcastle lúc 11 giờ 39 phút tối thứ Tư, rồi trở lại đó vào 8 giờ 32 phút sáng hôm sau. Hắn đã nói dối gì đó nữa. Và kê khai thẻ tín dụng của hắn xác nhận hắn có mua bán vài thứ từ John Lewis ở Newcastle vào giờ ăn trưa hôm thứ Năm, mặc dù họ không thể tìm ra chính xác những gì hắn đã mua cho tới ngày hôm sau.

Cuối cùng, Jumbo đã gọi đến nói rằng, đúng như trông đợi, họ tìm thấy một dấu máu rất bé chưa bị làm sạch bằng thuốc tẩy. Nó nhỏ xíu, nhưng đủ để xác minh ADN. Anh ấy đã lấy chiếc lược của Olivia ở phòng ngủ, yêu cầu tiên hành xét nghiệm siêu tốc, bởi anh ấy biết việc này quan trọng thế nào.

Tom đang để chế độ lái xe tự động, nhưng rất may đường sá khá yên tĩnh. Đầu óc anh quay cuồng. Họ có quá nhiều việc để phải tiếp tục, nhưng vẫn chưa có manh mối về những gì đã xảy ra, giờ cả gia đình ấy đều biến mất, kể cả Robert.

Nhưng chính đoạn video lại khiến Tom lúng túng. Có gì đó giả tạo liên quan đến trang phục của Olivia. Liệu cả hai người họ đều có liên quan bằng cách nào đó chăng? Nhưng là chuyện gì chứ?

Dấu vết lần theo FaceTime tạm thời đã tắc, nhưng ngày mai họ sẽ có lệnh của tòa án yêu cầu cung cấp địa chỉ IP chính xác cho Olivia Brookes, hoặc ít nhất là địa chỉ IP của người đã sử dụng địa chỉ thư điện tử của Olivia.

Tom đã hứa ghé thăm Leo để tìm hiểu những gì cô phát hiện được về vụ đột nhập nhà của anh, nếu anh có thể tạm rời đi vào một thời điểm hợp lý. Cô thật tốt khi xử lý việc này giúp anh. Từ kinh nghiệm của mình, anh biết rằng thật khó chịu thế nào khi đi vào một căn nhà đã bị làm cho đảo lộn, rất mừng vì không phải chứng kiến cảnh nhà mình như vậy. Đó là một việc nữa mà anh cần giải quyết nhưng vẫn đang phớt lờ. Anh cần bảo đảm rằng nó được an toàn bởi vì Lucy sẽ đến đó ở nửa tháng từ lúc con bé bắt đầu kỳ nghỉ hè, nếu mẹ nó nghe phong thanh chuyện này, cô ấy có thể quyết định là thật không an toàn khi để con gái họ ngủ qua đêm tại đấy. Anh có thể xoay xở không cần phải giải quyết với Kate nếu cô ấy đã quyết định điều đó là khó khăn.

Lần này, anh không còn thấy thích việc nấu ăn nữa, trời cũng đã muộn. Có lẽ họ chỉ có thể tới một nhà hàng trong vùng. Anh sẽ xem Leo thích đi đâu, để cô đưa ra quyết định, bởi vì ngay lúc này anh cảm thấy điều đó quá tầm mình.

Ba đứa trẻ biến mất, dường như anh chẳng thể làm được gì. Anh đã nói với Becky về việc gửi một họa sĩ hoặc ai đó tới trường học, để tạo bản vẽ điện tử theo mô tả. Có thể họ không có ảnh chụp, nhưng nỗ lực kết hợp của giáo viên sẽ đem lại một số kết quả đáng kể.

Tom cho xe chạy vào một trong hai chỗ trống dành riêng cho căn hộ của Leo, vớ lấy cặp tài liệu để bên ghế phụ, đi tới thang máy. Anh bấm chuông và đợi. Leo mở cửa với nụ cười đầy cảm thông. Một điều anh có thể nói về cô là cô luôn biết rõ tâm trạng của anh. Cô nhoài về phía anh và kéo anh lại gần để ôm và hôn lên má.

“Ngồi xuống đi nào. Em đang có sẵn một ly vang đợi anh đấy.” Cô khẽ thì thào vào tai anh.

“Thế còn đồ ăn thì sao?” Tom hỏi. Anh biết Leo sẽ không nấu nướng. Anh chẳng bao giờ biết chắc liệu kỹ năng trong bếp của mình có làm cô cảnh giác với việc chuẩn bị bữa ăn cho hai người bọn họ không. Nhưng anh vẫn phải ăn, chắc chắn rằng nếu mình ngồi xuống trước khi có quyết định thì anh sẽ chẳng thể đứng lên được nữa.

“Em sẽ lo.” Leo trả lời. Tom chỉ nhìn cô, cô cười. “Em nghĩ có thể anh đang rất mệt mỏi, nên em đã báo với nhà hàng Nhật Bản dưới đường. Họ sẽ chuẩn bị cho chúng ta một ít đồ Nhật, rồi thịt nướng và cá hồi nướng phết nước sốt. Em chỉ cần gọi cho họ hai mươi phút trước khi chúng ta sẵn sàng thôi - như thế anh thấy ổn không?”

Tom thở phào, Không phải quyết định của anh, không phải việc của anh, Tuyệt vời.

“Bất kỳ việc gì em quyết định đều tuyệt vời cả.” Anh thì thầm kèm nụ cười đầy biết ơn trong khi ngồi xuống sô pha.

“Một ngày mệt mỏi phải không?” Leo hỏi.

“Một ngày rối bời, có quá nhiều chuyện xảy ra.” Tom trả lời, chu miệng thở ra một hơi dài trong khi nhấc ly rượu vang đang đợi sẵn lên. “Như anh đã nói với em trên điện thoại, tay chồng chết tiệt kia chuồn mất rồi. Bọn anh đã không theo dõi hắn bởi vì cho tới giờ hắn có vẻ rất hợp tác, mặc dù khá miễn cưỡng và có vài chuyện dối trá.”

Leo chẳng nói gì. Khác với bất kỳ người phụ nữ nào anh từng gặp, cô hiếm khi bày tỏ ý kiến trừ phi anh đề nghị.

“Nhưng mà với anh như vậy là đủ rồi. Em xử lý nhà cửa thế nào rồi?”

Leo nhấc ly của mình lên và nháp một ngụm. Trông cô khá bối rối.

“Em chẳng biết nói thế nào cả.” Cô nói, hơi cau mày. “Có vẻ bọn chúng đã vơ vét các ngăn kéo của anh - nhưng rồi lại chẳng hề xem xét, em không biết liệu bình thường các ngăn kéo của anh có gọn gàng hay không. Đồ đạc bị đảo lộn, đó là tất cả những gì em có thể nói được. Nhưng bọn chúng lại hoàn toàn bỏ qua những thứ gì có giá trị trong nhà. Anh có bức tranh trừu tượng rất đẹp đó - một họa sĩ Tây Ban Nha nếu em nhớ không nhầm. Paco gì đó nhỉ? Thứ đó rất dễ mang đi, nhưng nó vẫn còn nguyên.”

Tom nhún vai. “Anh đoán hầu hết mọi người đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá trị thật của nó.”

“Chậc, cho dù là gì đi nữa thì cũng rất lạ là chúng chẳng hề giật nó khỏi tường.” Leo nói. “Theo em nhớ thì chúng hoàn toàn chẳng lấy gì. Chúng dốc mấy cái thùng đựng giấy tờ, quăng ra khắp sàn. Nhưng đều là các thùng của anh Jack, không phải của anh. Có chuyện gì với Jack vậy, Tom? Anh có kể với em rằng anh ấy mất rồi, nhưng có vẻ anh chưa bao giờ muốn nói về anh ấy.”

Tom im lặng một lát. Jack. Người nổi loạn trong hai người bọn họ. Người rất ghét học hành và đã nhốt mình trong phòng ngủ để lắp ráp máy tính, nghe Whitesnake cùng Black Sabbath hết cỡ trong khi Tom đang cố ngồi học bài. Không thể nào diễn đạt được bản chất của Jack bằng lời, bởi vì cuộc sống với anh ấy tràn đầy màu sắc và không hề có lấy một khoảnh khắc u tối.

“Em biết là anh ấy kiếm bộn tiền trong lĩnh vực an ninh mạng và đã đem bán công ty của mình lấy một số tiền lớn phải không?” Leo gật đầu. “Chà, anh ấy ra đi, mua một chiếc thuyền siêu tốc và rồi tự giết mình, đúng là một gã vô trách nhiệm, ngu ngốc.” Tom lầm bầm mấy lời cuối, cổ họng anh nghẹn lại, uống một ngụm rượu vang lớn.

“Nhưng vụ tai nạn xảy ra như thế nào?”

“Chẳng ai biết. Khi anh ấy không trở về, một đội tìm kiếm đã được cử đi tìm anh ấy. Họ thấy chiếc thuyền bị lật úp dưới nước, nhưng không tìm thấy thi thể anh ấy. Hẳn nó đã bị cuốn đi, theo lời đội tuần duyên. Phía hãng sản xuất nói rằng họ không tìm thấy điều gì bất thường với chiếc thuyền cả, nên khả năng là đã xảy ra một vụ tai nạn bất thường nào đó. Vấp phải một đợt sóng từ góc nguy hiểm nào đấy khi đang chạy quá nhanh, hoặc kiểu như vậy.”

Leo đứng lên và đi lấy chai rượu vang trên bàn để rót đầy ly của Tom. Anh không thể không nghĩ trông cô thật tuyệt vời, trong chiếc áo chẽn màu trắng với một hình chữ nhật màu đen to đùng một bên, cùng quần bò bó màu đen. Họ thật sự nên ra ngoài, để anh có thể khoe cô với cả thế giới.

Sau khi rót thêm rượu vang, Leo ngồi xuống cạnh anh và duỗi chân xuống dưới. Cô cầm lấy tay anh.

“Nói cho anh biết nhé.” Cô nói. “Em sẽ gọi đồ ăn bây giờ và đi lấy sau khoảng mười lăm phút nữa. Anh cứ nghỉ ngơi đi.”

Nghỉ ngơi nghe thật thích, nhưng anh biết mình sẽ không thể làm thế. Anh mở cặp tài liệu và rút ra tập hồ sơ mình mang theo về nhà. Anh mở tập giấy vừa lúc Leo nhoài tới để hôn nhẹ vào mang tai phải của anh. Tom hơi ngoảnh đầu về phía cô và nhắm mắt lại một lúc.

“Anh cần gì với ảnh người hùng chiến tranh vùng chúng ta thế?” Cô hỏi, giọng có phần bối rối.

“Gì cơ?” Tom nói, giật nảy mình. “Ý em là sao, người hùng chiến tranh à?”

“Là Sophie Duncan, có phải không? Đó là tên cô ấy? Anh không nhớ à? Có hẳn một chương trình về cô ấy đấy. Chà, thực ra là về những nữ anh hùng chiến tranh ở Afghanistan và trong đó có cô ấy. Không phải là một đoạn dài nhưng vì cô ấy là người Manchester nên em nhớ. Cô ấy đã cứu được rất nhiều người thoát khỏi một vụ đánh bom vô ý thì phải?”

Tom giơ tấm ảnh lên - tấm ảnh lấy từ nhà trọ ở Anglesey; tấm ảnh người phụ nữ mà bà Evans tin là Olivia Brookes. Cuối cùng, muộn màng, Tom cũng nhớ ra nơi anh đã gặp cô ấy trước đó. Anh và Leo từng cùng xem chương trình trên một kênh vệ tinh nào đó, nhưng lúc ấy anh còn mải mê về chuyện khác và chỉ thỉnh thoảng mới để mắt tới màn hình. Cô nói đúng.

Sophie Duncan.

Anh cần nói chuyện với Becky. Ngay bây giờ.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.