Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

“Becky, cô cần ở đây với Olivia. Olivia, Becky là điều tra viên hình sự, nếu chồng cô có quay về, cô ấy sẽ bảo vệ cô, được chứ?”

Không, chắc chắn là không được.

“Tôi sẽ đi với các vị.” Tôi nói. Tôi có thể thấy người đàn ông sẽ tranh luận. Ở anh ấy có gì đó tôi nghĩ mình đã mơ hồ nhận ra, nhưng không sao nhận ra được. “Tôi không biết các vị là ai, nhưng tôi rất hiểu rằng đó là các con mình. Tôi sẽ đi với các vị.”

Tôi gượng đứng lên và gần như ngã nhào khi cơn đau ở đầu tăng vọt. Đầu tôi có cảm giác như thể cần phải được giữ yên nếu không nó sẽ vỡ tan thành từng mảnh, nhưng tôi không thể để họ thấy điều đó.

“Cô sẽ làm chúng tôi chậm chân đấy, Olivia. Hãy ở lại đây đi.”

“Không. Nếu Robert thấy các vị và anh ta ở đâu đó gần vách đá, anh ta sẽ nhảy xuống. Tôi là cơ hội tốt nhất để các vị đàm phán với anh ta.”

Tôi tin chắc mình đã nghe thấy anh ấy lầm bầm vài câu chửi, nhưng tôi chẳng quan tâm. Chúng tôi gặp nhau vì điều gì cơ chứ?

Tom Douglas nhìn viên hạ sĩ cảnh sát địa phương. ”Kế hoạch sao, Ray?” Anh ấy hỏi.

“Tin mừng là không hề có vách đá dựng đứng nào gần đây, tốc độ của hắn sẽ bị chậm lại bởi ba đứa trẻ. Tôi đã tập hợp đội cứa hỏa địa phương, họ sẽ triển khai trong trang phục dân thường để không làm hắn hoảng. Và xuồng cứu hộ đang trên đường ra biển. Họ sẽ tỏa ra và vòng quanh đảo. Họ sẽ gọi nếu phát hiện được hắn. Chúng ta có cần cứu thương tới đây không?”

Tôi cố lắc đầu, nhưng đó không phải ý tưởng hay. “Không.” Tôi nói. “Tôi sẽ không lên bất kỳ chiếc cứu thương nào đâu. Tôi sẽ đi cùng các vị.”

Tất cả các sĩ quan cảnh sát đều nhìn nhau, rồi viên hạ sĩ cảnh sát địa phương nhún vai. “Không còn thời gian tranh cãi đâu. Theo ý tôi, nếu Brookes rời khỏi đây qua cổng sau thì anh ta sẽ rẽ phải để tới con đường mòn. Rẽ trái chỉ đưa anh ta đến bãi biển, mà không hề có bãi biển nào trong phạm vi vài dặm. Cảnh sát viên của tôi vừa cho biết anh ấy đã tới con đường mòn dẫn đến vách đá dài khoảng 250 mét. Chưa thấy Brookes đâu cả.” Ray len tới cửa. “Giờ tôi sẽ bám theo hắn, để bảo đảm hắn không dừng lại đâu đó giữa chừng. Tôi có số của các vị rồi.” Rồi anh ta chạy ra khỏi cửa.

“Giờ chúng ta đợi gì đây.” Tôi kêu lên, bực bội vì hoàn toàn chẳng có bất cứ hành động gì diễn ra cả.

Người phụ nữ trẻ choàng tay quanh người tôi. “Chúng ta cần một chiếc xe nào đó để khi mọi người tìm thấy các con chị, chúng ta có thể đến đó nhanh nhất có thể. Ray đã để lại cho chúng ta xe cảnh sát và đó là chiếc xe hai cầu nên chúng ta có thể đi trên những con đường gồ ghề.” Cô ấy cầm tay tôi và dẫn tôi tới một chiếc ghế. “Để tôi xem qua đầu chị đã.” Cô ấy trìu mến nói. Nhưng thật lạ là tôi chẳng hề để ý đến cơn đau. Nó chỉ là yếu tố nhắc tôi nhớ đến những gì mình phải làm.

Tôi ngồi yên khoảng ba mươi giây rồi bật dậy, có điều gì đó không ngừng thôi thúc nhắc tôi phải hành động hoặc là tôi có thể xỉu lần nữa.

“Chúng ta đi được chưa, cứ theo hướng bên phải thôi? Xin mọi người đấy. Tôi không thể ngồi đây và chẳng làm gì cả.”

Tôi chặn ngang ánh mắt trao đổi giữa các sĩ quan cảnh sát, cảm nhận được họ cũng cảm thấy điều lo lắng tương tự.

Tom khẽ gật đầu. “Anh ta đã đi được khoảng mười lăm đến hai mươi phút rồi. Tốc độ đi bộ trung bình khoảng năm cây số mỗi giờ, nhưng với bọn trẻ thì sao?”

Tôi biết Robert sẽ bế Freddie và Jasmine có thể theo kịp anh ta. Chỉ có Billy làm anh ta chậm chân thôi, có lẽ ít nhất ở cây số đầu tiên. Tôi nói với họ, có vẻ Tom tán thành.

“Becky, cô lái xe còn tôi dẫn đường.” Anh ấy nói, khiến Becky ngạc nhiên nhìn mà tôi không hiểu vì sao. “Cô kiếm được cái bản đồ ở đâu thế?”

“Trong xe.” Cô ấy trả lời, nhấc túi lên. “Anh định báo cho Ray không?”

Nhưng Tom đã đưa điện thoại lên tai, đi về phía cửa trước.

“Ray, chúng tôi sẽ tới thẳng vị trí cách nhà khoảng một cây rưỡi dọc theo lối đi lên vách núi. Phải, chúng tôi có bản đồ rồi. Sẽ gặp anh ở đó.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.