Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Điều duy nhất Robert có thể làm là tin vào bản năng của mình. Hắn đã tiến hành tìm kiếm, từ tất cả những gì hắn đọc được, dường như hòn đảo Olivia lựa chọn là một thế giới bình yên, không có tội phạm và rõ ràng cực kỳ hợp với cô.

Hắn phải thừa nhận rằng chuyến bay của cô hoàn toàn không phải một quyết định hấp tấp; hẳn cô đã lên kế hoạch cho việc này suốt một thời gian rồi. Sophie đã vờ làm Olivia tại nhà trọ từ tháng Mười năm ngoái, bằng cách nào đó Olivia phải tìm được nguồn tài chính, bởi vì cô không thể làm tất cả những việc này nếu như không có tiền. Có lẽ hắn không hiểu rõ cô như hắn nghĩ. Hắn chưa bao giờ xem cô là người ranh mãnh, song rõ ràng hắn đã đánh giá thấp cô.

Nhưng chắc chắn một điều. Cô chẳng biết gì về con người thật sự của Robert. Cô chỉ mới thấy một chút về hắn, những gì hắn muốn cô thấy. Có lẽ giờ đã đến lúc cô nhìn thấy những gì còn lại.

Cô là vợ hắn, là cả cuộc đời của hắn. Không có cô, hắn chẳng còn lý do gì để sống. Và hắn đã nói với cô chính xác những gì hắn sẽ làm nếu cô chỉ cần nghĩ đến chuyện rời bỏ hắn, vậy mà cô vẫn cứ làm. Cô đã lừa gạt, dối trá hắn.

Cô phải bị trừng phạt.

Hắn cảm nhận được máu dồn lên mặt, tay hắn nắm chặt lấy vô lăng khi lái xe theo đại lộ M6, tiến thẳng tới đại lộ M40. Một gã đần nào đó trong chiếc BMW cũ rích tả tơi cắt ngang qua mặt hắn, hắn tỏ thái độ hung hăng bằng cách bấm còi, mở cửa rồi giận dữ ra hiệu về phía người lái xe kia. Hắn muốn nhấn chân xuống và cho xe vượt mặt cái đồ khốn chết giẫm ấy, nhưng không thể làm thế được. Chẳng đời nào hắn muốn bị cảnh sát chặn lại vì chạy quá tốc độ cả.

Quyết định lái xe đến Poole và đi phà tới Guernsey thật khó khăn. Sẽ tốt hơn nhiều nếu hắn có thể bay từ Manchester tới chỗ Olivia càng nhanh càng tốt, nhưng bay tốn tiền hơn và hắn tin chắc rằng cảnh sát sẽ cảnh báo các sân bay chú ý theo dõi hắn. Sau những gì đã làm với Sophie, hắn tin chắc họ đang cố lùng ra gã.

Các cơ trong bụng hắn quặn thắt khi hắn sống lại cảm giác sung sướng lúc thọc dao vào đùi Sophie. Hắn rất thích được giết chết ả khốn kiếp đó vì những gì ả đã làm, nhưng mục tiêu của hắn là Olivia và nếu trở thành đối tượng của một chiến dịch săn lùng toàn diện thì kế hoạch của hắn sẽ rất rủi ro. Họ vẫn đang tìm kiếm hắn, nhưng không phải với mức độ cấp bách mà họ sẽ áp dụng với một kẻ giết người. Ít nhất, đó là những gì hắn hy vọng.

Đi bằng phà có vẻ đỡ nguy hiểm hơn với Robert. Hắn tự tin hộ chiếu của mình sẽ không bị quét và sẽ chỉ sử dụng để xác thực tên hắn trên vé. Hắn đã kiểm tra, vì quần đảo Channel thuộc nước Anh nên hắn chỉ cần giấy tờ có ảnh để có thể tiếp cận Olivia mà không gây chú ý.

Mỗi lần nghĩ đến những gì cô đã làm, hàm răng hắn lại nghiến chặt trước những bất công này. Khi cha mẹ cô được phát hiện đã chết, hắn chính là người đã chăm lo cho cô, như vẫn làm hằng ngày kể từ thời khắc đó. Làm sao cô dám ném vào mặt hắn những điều như thế này?

Dĩ nhiên hắn phải bảo đảm Sophie ra khỏi cuộc đời Olivia ngay từ đầu. Cô ta quá nguy hiểm. Hắn biết cô ta đã viết thư cho Olivia khi cha mẹ cô qua đời, bởi vì hắn đã thấy con tem quân đội Anh. Hắn đã hủy lá thư đó và tất cả những lá thư được gửi đến sau này. Olivia đã suy sụp khi không nghe tin tức gì từ bạn của mình, tuần nào cô cũng viết cho Sophie trong suốt nhiều tháng trời. Những ngày đầu đau khổ, Olivia hiếm khi rời khỏi nhà và nhờ Robert gửi thư cho mình.

Hắn mỉm cười khi nhớ đến sự tin tưởng của cô và sống lại cảm giác sung sướng khi ôm cô trong lúc cô thổn thức vì không nhận được phúc đáp từ bạn, nói rằng người duy nhất trong cuộc đời mà cô có thể tin tưởng chính là hắn.

Đó là điều hắn thích.

Vậy làm cách nào Olivia và Sophie khôi phục được tình bạn của họ? Làm thế nào hắn lại bỏ qua mất việc này?

Sophie là ả khốn kiếp khó xơi, hắn ghét cô ta ngay từ thời đại học. Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Cô ta đã nhìn thấy hắn theo dõi Olivia, nhưng không có luật nào cấm cản việc nhìn một cô gái xinh đẹp cả, phải không? Và cô ta đã gọi hắn là gì nhỉ? Kẻ Đáng Sợ. Đúng thế. Cô ta khiến hắn gặp khó khăn. Nếu cô ta hiện diện thì hắn luôn phải rút lui, nhưng chỉ đang chờ cơ hội mà thôi, đợi cho tới khi Olivia cần hắn, sẵn sàng tiếp nhận hắn.

Từng có một buổi tối tại nhà hát trường đại học khi Robert quyết định rằng Sophie sẽ phải trả giá cho sự can thiệp của cô ta. Cô ta đã bắt gặp hắn tìm cách chụp ảnh Olivia khi họ đang chuẩn bị cho một chương trình kịch câm từ thiện ngớ ngẩn. Sophie đã lao bổ tới hắn và túm ngực áo sơ mi của hắn bằng cả hai tay, kéo mặt hắn sát vào mặt cô ta.

“Cút đi, Kẻ Đáng Sợ. Mang cái máy ảnh kia ra khỏi đây trước khi tôi nện nó vào cái mông tởm lợm của anh đấy. Để cho bạn tôi yên.”

Olivia đã hét lên với Sophie. “Có chuyện gì thế, Soph? Cậu cần chuẩn bị sẵn sàng đấy, bạn yêu, vài phút nữa là đến cậu rồi.”

Robert suýt nữa đã giết chết cô ta lúc đó. Thực tế hắn gần như cảm nhận được cổ Sophie trong tay mình; nhìn thấy mặt cô ta bầm đỏ khi gã bóp nghẹt sự sống trong người cô ta. Nhưng chưa phải lúc. Olivia sẽ tìm tới Dan để có sự an ủi, điều đó thật quá sức chịu đựng của Robert.

Cho nên hắn chẳng làm gì cả. Sophie lắc người hắn thêm một lần nữa, áp gương mặt giận dữ của cô ta sát vào mặt hắn trong lúc rít lên lời cảnh cáo cuối cùng, quay trở vào phòng, kéo tấm rèm chắn ngang cửa. Hắn nghe thấy cô ta nói, “vẫn tên đáng ghét đó: Kẻ Đáng Sợ của cậu đấy. Đi với tớ, Liv. Nói nghiêm túc nhé, cậu cần biết gã này là ai.”

Olivia cười phá lên. “Được rồi. Lần tới cậu thấy anh ta, hãy chỉ anh ta cho tớ. Chúng ta hãy giải quyết một lần cho dứt điểm.”

“Tớ không tin được là cậu lại chưa chú ý đến gã. Này, Liv, cậu thật sự cần hết sức cẩn thận. Có gì đó không ổn ở gã.” Sophie đáp lời.

Khốn kiếp.

Từ lúc đó trở đi, hắn phải giữ khoảng cách. Nhưng hắn vẫn có thể theo dõi cô. Một buổi tối, hắn thậm chí còn theo cô về tận nhà, nhưng rồi cái tay hiệp sĩ Danush bước ra từ sau một cái cây đúng vào lúc không thích hợp, Robert phải khẽ khàng lẩn vào một cánh cổng bỏ ngỏ để tránh không bị nhìn thấy.

Hắn vui vì đã làm Sophie bị thương. Ả đáng bị như vậy vì những gì ả đã làm với hắn.

Giờ thì gã xua những ý nghĩ về Sophie ra khỏi tâm trí. Hắn cần tập trung vào Olivia; cô là người duy nhất quan trọng.

Robert dùng toàn bộ chuyến đi tới Poole để lên kế hoạch của mình. Một khi phà cập bến Guernsey, hắn sẽ phải nghĩ ra cách đến được Alderney. Mặc dù xuồng sẽ làm chuyến đi kéo dài thêm ba tiếng nhưng đó có vẻ là lựa chọn an toàn nhất.

Và sau đây hắn sẽ tìm thấy cô ấy.

Olivia sẽ nhận được một bất ngờ ghê gớm. Hắn mỉm cười trước ý nghĩ đó. Cô rất khôn ngoan, nhưng cô đã đánh giá nhầm hắn.

Phải có ai đó biết được nơi cô đang ẩn náu. Đưa bọn trẻ rời khỏi hệ thống trường học là một mánh rất khôn ngoan, nhưng hắn sẽ bắt đầu từ bất kỳ chỗ nào đông người nhất - trung tâm thị trấn, nếu có một nơi như thế, hoặc có thể hắn sẽ hỏi thăm trong một quán rượu nào đấy. Hẳn sẽ có ai đó biết.

không thể thoát khỏi tôi đâu, Olivia.

Và đến khi hắn tìm thấy cô ư?

Hai năm trước hắn đã nói những gì hắn sẽ làm nếu cô tìm cách rời bỏ hắn. Và giờ hắn sẽ chứng minh cho cô thấy hắn nói sao làm vậy.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.