Robert đang ôm lấy bọn trẻ, nhưng thậm chí chỉ nhìn anh ta chạm vào chúng đã đủ khiến tôi muốn gào lên. Tại sao chúng lại quay về chứ? Chắc tôi đã tính nhầm. Có lẽ giống một trò chơi quá. Lẽ ra tôi nên cảnh báo chúng rằng đang có nguy hiểm thật sự. Nhưng có lẽ Jaz biết. Có lẽ con bé đã quay lại vì tôi - để biết chắc rằng tôi không sao.
Hai thằng bé có vẻ vui khi nhìn thấy cha chúng, nhưng Jaz chỉ nhìn tôi. Mắt con bé mở to đầy kinh ngạc khi nhận ra sự thật là tôi đang bị trói vào một đường ống lò sưởi. Tôi muốn bảo nó hãy chạy đi - nhưng còn các con trai tôi thì sao?
“Cha làm gì với mẹ thế?” Jasmine hỏi, giọng nó thể hiện rõ vẻ hoang mang trước sự thật là tôi đang nằm trên sàn với máu chảy dọc theo cánh tay và rớt lên thảm. Con gái bé bỏng tội nghiệp của tôi.
Robert mặc kệ nó. Anh ta không thể có câu trả lời thuyết phục cho một đứa trẻ thông minh như Jaz.
Ánh mắt nó vụt về phía tôi, rồi tới cánh tay tôi, và trở lại Robert. Lúc này anh ta đang quỳ trên sàn, hai tay ôm cả hai thằng bé. Tôi đang nhìn chúng, mong chúng được an toàn và cố gắng nghĩ cách. Tôi phải làm gì đó.
“Cha nhớ con lắm, Billy. Cả con nữa, Freddie. Các con đi nghỉ có thích không?” Robert hỏi bằng giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng tôi có thể thấy vẻ điên cuồng trong đôi mắt anh ta, tôi nghĩ Jaz cũng nhận thấy vậy.
“Con không phải là Billy nữa rồi. Con là Ben.” Billy nói đầy hãnh diện. “Cha có thích tóc mới của con không?”
Robert quay nhìn tôi và khẽ lắc đầu. Tôi nhìn xoáy vào anh ta, ánh mắt như van lơn. Nhưng điều đó chỉ làm anh ta mỉm cười.
“Robert.” Tôi lên tiếng. Nhưng anh ta mặc kệ tôi.
“Nghe này các con, tại sao các con lại không dẫn cha đi thăm thú bên ngoài nhỉ? Cha rất muốn được nhìn thấy bãi biển. Cha chỉ mới được nhìn trên video khi nói chuyện với mẹ thôi.” Anh ta ném về phía tôi những gì tôi có thể mô tả là vẻ mặt nham hiểm.
“Thế còn mẹ thì sao?” Billy hỏi.
“Giờ mẹ có thể ở đây. Mẹ đã phải chăm tất cả các con suốt mấy tuần liền rồi. Giờ sẽ đến lượt cha. Nào, chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt Jasmine vẫn nhìn xung quanh phòng. “Con sẽ ở với mẹ.” Con bé nói với giọng đầy thách thức.
“Không. Con phải đi với cha.” Robert trả lời qua đôi môi mím chặt. Anh ta đưa tay với lấy Jasmine, nhưng con bé né khỏi tay anh ta.
“Con sẽ ở lại.” Con bé nói, ôi chiến binh bé bỏng đáng yêu của tôi.
Robert đứng lên và tóm lấy cánh tay Jaz. “Đi nào, các con, dẫn cha ra ngoài nào.”
Jasmine vẫn không hề nhúc nhích cho tới khi anh ta giật mạnh tay khiến con bé suýt ngã. Nó ré lên vì đau.
Tôi phải thoát ra. Tôi phải tìm cách cứu lấy chúng. Tôi kéo chiếc thắt lưng, nhưng nó chẳng nhúc nhích và đôi vai đau đớn của tôi lại thiếu hẳn lực. Tôi cảm thấy như thể mình đang xem một bộ phim đáng sợ, cả bốn mé của khuôn hình đều tối đen, chỉ còn lại chính giữa nơi chồng và các con tôi đang đứng là sắc nét.
Hai thằng bé đã nhận ra có gì đó không ổn. Chúng hết nhìn Jaz rồi lại nhìn tôi.
“Ở lại đây, các con. Đừng đi với cha, cha không thể đưa các con đi được đâu. Lại đây nào, Freddie.” Tôi muốn con út của tôi thoát khỏi tay cha nó, nhưng đã quá muộn màng. Robert ôm choàng lấy phần thân giữa thằng bé và nhấc bổng lên.
Chỉ còn Billy được tự do, nhưng dường như thằng bé không nhúc nhích nổi. Hãy làm gì đó đi, Billy.
“Jasmine, bế em trai con đi.” Robert ra lệnh khi anh ta chuyển Freddie cho con bé. Tôi không chắc Jaz có mang nổi Freddie đi xa không. Nó là một thằng bé chắc lẳn, còn con bé lại mảnh mai. Khi con bé không làm gì, Robert giật mạnh cánh tay nó lần nữa. Tôi có thể nhận ra nước mắt đang trào ra má con bé, nó ngước lên nhìn Robert. Làm sao anh ta có thể chịu được những gương mặt xinh đẹp này cơ chứ?
“Hãy để yên cho các con tôi đi, Robert. Nếu anh động đến chỉ một sợi tóc trên đầu chúng, tôi sẽ giết chết anh.” Tôi biết mình có gào thét thì cũng chẳng ích gì. Chỉ khiến anh ta thấy thích thú, đổ thêm dầu vào lửa mà thôi. Nhưng nếu tôi có thể làm cho bọn trẻ nhận ra được nguy hiểm...
Robert cười to, đúng như tôi biết anh ta sẽ làm vậy. Vẻ cuồng loạn trong tiếng cười của anh ta rõ rệt hơn bao giờ hết.
“Nếu anh không thể có được em, Olivia à, thì em sẽ phải trả giá thôi. Anh chỉ làm những gì nhiều thằng đàn ông trước anh đã từng làm; những thằng đàn ông giống anh vì bị phản bội, lừa dối và bỏ rơi.” Mọi dấu vết cười cợt trong giọng nói của anh ta tan biến sau mấy từ cuối cùng khi cơn giận trào lên, khiến vẻ ác độc toát ra mọi ngóc ngách trong căn phòng. Bọn trẻ bắt đầu khóc, mà tôi chẳng thể làm gì được.
“Tạm biệt mẹ đi, các con. Đến lúc đi rồi.”
Anh ta đặt Freddie xuống và thả Jasmine ra, đẩy bọn trẻ về phía cửa.
Robert quỳ xuống bên cạnh tôi và đặt cả hai tay quanh cổ tôi. Tôi gửi cái nhìn khắc khoải cuối cùng về phía các con mình trong khi anh ta kéo tôi lại phía anh ta, sau đó đập mạnh tôi vào lò sưởi. Đầu tôi đau buốt, nhưng qua màn tối đang ập đến rất nhanh tôi vẫn cảm nhận được hơi thở của anh ta phả vào da thịt mình và nghe thấy tiếng anh ta thì thào mấy lời: “Hãy ngủ cho say nhé, em yêu.”